Những đêm làng quê – Update Chương 39

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 39

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 20/07/2026

Đêm hôm đó, trời đổ mưa như thác. Những hạt mưa to như đồng xu đập mạnh xuống mái ngói, tiếng sấm rền vang như muốn sập trời, gió thổi mạnh làm cửa sổ rung lên bần bật. Hạnh tan ca muộn, trời đã tối om khi bà dắt xe máy ra khỏi cổng xưởng.

Mưa như trút nước. Đường làng ngập nước, trơn trượt. Hạnh cố gắng chạy xe về nhà, nhưng chỉ được một đoạn thì bánh xe trượt mạnh trên vũng nước, xe mất lái hoàn toàn. Bà ngã nhào xuống đường, xe đè lên chân trái.

“Ááá…!” Hạnh kêu lên đau đớn, cố gắng gượng dậy. Chân bà đau nhức dữ dội, có thể bị bong gân hoặc trật khớp. Bà cố gắng dắt xe bộ, nhưng mỗi bước chân đều đau như kim châm. Điện thoại trong túi cũng bị nước mưa ngấm, màn hình tối om, không bật nguồn được dù bà ấn nút nhiều lần.

(Trời ơi… sao hôm nay lại thế này… Mẹ về muộn thế này, Quang chắc lo lắm… Mà điện thoại lại hỏng… Con trai mẹ đừng có ra ngoài tìm mẹ trong mưa lớn… Mẹ xin lỗi con… Mẹ không muốn con lo… Mẹ sợ con bị ướt mưa, bị lạnh… Mẹ sợ con sẽ nguy hiểm chỉ vì mẹ…)

Hạnh run rẩy, nước mưa chảy dài trên mặt, hòa lẫn với nước mắt lo lắng và đau đớn. Bà vừa dắt xe vừa thì thầm trong lòng, nỗi sợ hãi dâng trào:

( Không biết giờ này quang về đến nhà chưa … Mẹ chưa về không biết nó có lo lắng mà chạy đi tìm mình không … mưa lớn như thế này…  mẹ sợ con sẽ ra ngoài tìm mẹ và gặp nguy hiểm… Mẹ chỉ muốn về nhà an toàn thôi …)

Trong nhà, Quang ngồi trong phòng khách, lòng nóng như lửa đốt. Đồng hồ đã chỉ hơn 8 giờ tối, mà mẹ vẫn chưa về. Mưa càng lúc càng lớn, tiếng sấm rền vang như muốn sập trời, gió thổi mạnh làm cửa sổ rung lên bần bật.

Anh gọi điện cho mẹ không ngừng, nhưng chỉ vang lên tiếng “thuê bao …… không liên lạc được”. Mỗi lần gọi không được, nỗi sợ hãi trong lòng anh lại lớn thêm gấp bội.

(Mẹ… sao mẹ chưa về? Mưa lớn thế này… hay mẹ  bị còn ở cồn ty chưa bề ? Hay mẹ bị kẹt ở đâu? Mẹ có bị thương không? Mẹ đừng có chuyện gì… con không chịu nổi nếu mẹ xảy ra chuyện gì một mình ngoài đường… Mẹ là tất cả với anh… Nếu mẹ có chuyện gì, anh sống sao nổi… con không thể mất mẹ… con yêu mẹ… không chỉ là mẹ… con không thể tưởng tượng được cuộc sống không có mẹ…)

Quang không ngồi yên được nữa. Anh mặc áo mưa, cầm đèn pin, chạy ra ngoài tìm mẹ trong mưa lớn. Nước mưa đập vào mặt anh đau rát như kim châm, gió thổi mạnh khiến anh suýt ngã vài lần, nhưng anh vẫn chạy dọc con đường từ làng ra xưởng, miệng gọi lớn trong mưa:

“Mẹ!!! Mẹ Hạnh ơi!!! Mẹ ở đâu?!!!”

Anh chạy hết con đường ra xưởng, đèn pin quét khắp nơi, nhưng không thấy bóng dáng mẹ. Tim anh đập thình thịch như muốn vỡ tung, nỗi sợ hãi dâng trào khiến tay chân anh lạnh ngắt, hơi thở rối loạn.

(Mẹ… con xin lỗi vì hôm nay không đi đón mẹ… con sợ… sợ mẹ bị ngã xe nằm một mình trong mưa… sợ mẹ bị thương, sợ mẹ lạnh cóng… Mẹ là tất cả với con… Nếu mẹ có chuyện gì, con sống sao nổi… con không thể mất mẹ… con yêu mẹ… không chỉ là mẹ… con không thể tưởng tượng được cuộc sống không có mẹ…)

Quang chạy ngược lại làng, hỏi thăm vài hàng xóm ven đường, giọng khản đặc vì gọi tên mẹ trong mưa. Không ai thấy. Anh chạy khắp các ngõ nhỏ, đèn pin quét điên cuồng, nước mưa chảy lênh láng trên mặt anh, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt lo lắng.

Anh tưởng tượng đủ thứ tình huống kinh hoàng: mẹ nằm bất tỉnh bên đường, mẹ bị xe khác đâm, mẹ lạnh cóng một mình… Nỗi sợ hãi khiến anh gần như phát điên.

(Mẹ… con xin mẹ… hãy xuất hiện đi… con không muốn mất mẹ… con cần mẹ… con không thể sống thiếu mẹ…)

Anh chạy đến gần hết đường làng, chân mỏi nhừ, hơi thở hổn hển thì cuối cùng cũng thấy bóng dáng quen thuộc: Hạnh đang dắt xe bộ chậm chạp dưới mưa lớn, người run rẩy vì lạnh và đau chân.

Quang lao tới như điên, ôm chặt mẹ vào lòng, giọng run rẩy đến mức vỡ òa:

“Mẹ!!! Con lo chết đi được… Sao mẹ không gọi cho con? Mưa lớn thế này… con sợ mẹ bị ngã, sợ mẹ bị thương, sợ mẹ lạnh… Mẹ đừng làm con sợ như vậy nữa… Con suýt phát điên khi không tìm thấy mẹ…”

Hạnh ôm chặt con trai, nước mắt hòa lẫn mưa:

“Xe mẹ hỏng… điện thoại cũng hỏng… Mẹ xin lỗi… làm con lo…”

Quang cởi áo mưa che cho mẹ, bế bà lên, dắt xe về nhà trong mưa lớn. Hạnh dựa đầu vào ngực con trai, lòng ấm áp xen lẫn sợ hãi và day dứt.

Mưa vẫn rơi nặng hạt khi cả 2 mẹ con  về đến nhà. Cả hai ướt sũng, lạnh buốt. Quang đẩy cửa, đóng chặt lại sau lưng, tiếng mưa ngoài trời càng lúc càng to.

Hạnh run rẩy trong lòng con trai. Quang đặt bà ngồi xuống ghế sofa, vội vàng lấy khăn khô lau tóc và lau người cho mẹ.

“Con… con thay đồ đi, mẹ tự lau được…” Hạnh nói khẽ, giọng run vì lạnh và ngượng ngùng.

Nhưng Quang không nghe. Anh lau khô người mẹ bằng khăn ấm, tay anh vuốt ve nhẹ từ vai xuống cánh tay, rồi xuống lưng. Quang chăm sóc mẹ rất nhẹ nhàng tay hơi run sau những chuyện vừa xảy ra  như thể sợ mẹ sẽ tan biến mất .

Hạnh cắn môi, giọng nhỏ:

“Quang… con… đủ rồi… Mẹ tự lau được…”

Nhưng bà không đẩy tay con ra. Quang tiếp tục lau, tay anh lướt qua hai bầu vú căng tròn, lau chậm rãi. Hạnh run nhẹ, nhưng vẫn để con làm.

Quang kéo mẹ vào lòng, ôm chặt bà. Hai cơ thể ướt át áp sát nhau. Anh thì thầm bên tai mẹ:

“Mẹ… con sợ lắm. Khi con không tìm thấy mẹ trong mưa lớn, con chạy khắp nơi, gọi tên mẹ mãi. Con tưởng mẹ bị làm sao , sợ mẹ đi về bị lạnh cóng một mình ngoài đường… Con không muốn mất mẹ… Con không chịu nổi nếu mẹ có chuyện gì…”

Hạnh dựa đầu vào ngực con trai, nước mắt lăn dài:

“Mẹ xin lỗi… làm con lo. Mẹ cũng sợ… sợ con ra ngoài tìm mẹ trong mưa lớn. Mẹ không muốn con vì mẹ mà phải chịu khổ… Mẹ là mẹ con, nhưng dạo này… mẹ làm con lo lắng quá nhiều…”

Quang vuốt lưng mẹ, giọng trầm thấp:

“Mẹ… mấy ngày nay mẹ né tránh  con. Con biết mẹ sợ. Con cũng sợ. Con sợ mất mẹ… Con sợ một ngày nào đó mẹ sẽ xa con, sẽ không cho con ở bên mẹ nữa. Con cần mẹ…”

Hạnh khóc nức nở, hai tay siết chặt lưng con trai:

“Mẹ… mẹ hối hận vì những gì đã xảy ra. Mẹ sợ lắm con ạ. Sợ mình không kìm được dục vọng. Sợ em con  biết, sợ bố con về, sợ cả làng biết… Mẹ sợ chính mình… sợ một ngày mẹ sẽ không dừng lại được… Mẹ sợ 2 mẹ con mình sẽ gây ra tội tày trời … Mẹ là mẹ, phải giữ gìn, phải làm gương… chứ không thể sa ngã như vậy…”

Quang lau nước mắt cho mẹ, giọng kiên định:

“Con không ép mẹ. Nhưng con xin mẹ đừng né tránh con quá. Con cần mẹ. Con sợ mất mẹ hơn bất cứ điều gì.”

Hạnh im lặng ôm chặt con trai, nước mắt thấm ướt áo anh. Hai người ngồi ôm nhau rất lâu trong tiếng mưa rơi bên ngoài. Không ai nói thêm gì. Khoảng cách vẫn còn đó, nhưng đã bắt đầu có một khe hở nhỏ.

Rồi, không ai biết bắt đầu từ lúc nào, Quang cúi xuống hôn nhẹ lên trán mẹ. Hạnh khẽ run, nhưng không đẩy ra. Nụ hôn chuyển xuống má, rồi xuống môi.

Nụ hôn ban đầu rất nhẹ, rất run rẩy. Hạnh nhắm mắt, nước mắt vẫn rơi. Quang hôn mẹ chậm rãi, sâu dần. Hai người hôn nhau trong tiếng mưa, không cuồng nhiệt, chỉ là nụ hôn đầy cảm xúc, đầy kìm nén và khao khát sau những ngày né tránh.

Hạnh khẽ run, tay siết chặt lưng con trai. Bà không đẩy ra, cũng không đáp lại mạnh mẽ, chỉ để nụ hôn kéo dài.

Quang thì thầm giữa nụ hôn, giọng khàn khàn:

“Mẹ… con không muốn xa mẹ…”

Hạnh không trả lời bằng lời, chỉ ôm chặt con trai hơn, để nụ hôn kéo dài thêm một lúc nữa.

Ngoài trời mưa vẫn rơi không ngớt. Bên trong phòng, hai mẹ con chỉ ngồi ôm nhau và hôn nhau trong im lặng, không đi xa hơn. Họ cần nhau, nhưng cũng sợ nhau.

Sau nụ hôn dài, Hạnh chôn mặt vào ngực con trai, thì thầm mệt mỏi:

“Quang… con… mẹ mệt lắm… Chúng ta… ngủ đi con.”

Quang gật đầu, kéo chăn đắp cho cả hai. Hai người nằm ôm nhau, không nói thêm gì, chỉ lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng

Đêm mưa lớn ấy, 2 con người 2  suy nghĩ  riêng , nhưng khoảng cách giữa hai người đã bắt đầu thu hẹp một cách chậm rãi.

4.2 77 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
39 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hhhhhhh

Mình có bán chương để coi không ạ, đợi hơi lâu

Hhhhhhh

Không bít mình có bán chương để xem không

Tí em tèo

Sr các bác đợt vừa rồi e hơi bận để các bác chờ lâu nhé

VLXX

có tất cả bao nhiêu chương vậy bác

Tí em tèo

Hiện tại e đang viết đến chương 80 bác mà còn phải chỉnh sửa có chút lâu

Biladen

Bán không bạn..lấy chút cà phê

Hoàng Việt

Tuần ra được 2 chương thôi à???

Tí em tèo

Đợt này em bận nhiều việc quá bác

Hoàng Việt

Em nên cho số tài khoản mọi người gửi em cốc café thì mới có động lực sáng tác chứ