Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 8: Nhóm Chat Kín
Nếu không phải vì màu da của gã đàn ông là da vàng, tôi đã nghĩ con cặc trong video này là của một thằng mọi đen. Thân cặc có màu sẫm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, các mạch máu phồng lên trông vô cùng đáng sợ. Con cặc liên tục dập ra dập vào với biên độ cực lớn, trên thân dính đầy thứ chất lỏng màu trắng đục.
Gã đàn ông này lông lá rậm rạp, từ chân cho đến bụng đều phủ một lớp lông đen.
Camera lia lên trên, cặp mông tròn trịa bị những cú thúc của gã đàn ông làm cho rung lên bần bật, tạo thành những làn sóng thịt nhấp nhô. Phía trên là vòng eo thon gọn, không một chút mỡ thừa, kết hợp với cặp mông tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Lên nữa là tấm lưng trần nuột nà. Người phụ nữ đang chống hai tay xuống giường, một cặp vú đầy đặn cũng theo đó mà lắc lư qua lại.
Mấy thằng trong nhóm nói không sai chút nào. Cặp vú này tuy không thấy được đầu ti và quầng vú, nhưng nhìn từ bên hông cũng đủ thấy nó đã bè ra đến tận nách, các đường gân xanh hiện lên rõ mồn một. Mái tóc dài của người phụ nữ rũ xuống che mất khuôn mặt nên không thể nhìn rõ dung mạo, nhưng nghe tiếng rên rỉ của cô ta thì có thể đoán tuổi đời còn rất trẻ.
“Mẹ nó, cũng phải một chín một mười với của Lan Anh…” Tôi không khỏi thầm cảm thán. Cái mông và cặp vú này, thực sự không hề thua kém con bé chút nào.
Đoạn video chỉ dài có mười mấy giây, nên không thấy được mặt của cả hai người. Nhưng vùng bụng, đùi và hông của gã đàn ông phủ đầy lông lá, trông chẳng khác gì một con đười ươi.
“Phù…” Tắt video đi, tôi thở hắt ra một hơi. Video tuy ngắn nhưng đúng là đủ kích thích.
Trong đầu tôi bất giác hiện lên một hình ảnh, tôi tưởng tượng ra cảnh Lan Anh đang quỳ trên giường, còn tôi thì ở phía sau, thúc mạnh vào lồn con bé theo tư thế doggy.
“Bốp!” Tôi tự tát vào mặt mình một cái thật mạnh để tỉnh táo lại. Sao mình lại có thể có những suy nghĩ đồi bại như vậy? Chỉ nghĩ đến Lan Anh thôi đã cảm thấy tội lỗi ngập trời rồi.
Buổi tối, tôi bắt xe buýt về nhà. Nói thật, làm tài xế cho ông Sơn mà mấy ngày nay tôi chẳng lái xe lần nào, cũng không gặp ông ấy ở công ty, không biết ông ấy đang bận rộn chuyện gì.
Về đến nhà, tôi đứng trước cửa hít một hơi thật sâu rồi mới mở cửa.
Vừa mở cửa, tôi đã sững người. Tôi biết hôm nay là sinh nhật mình và Lan Anh sẽ chuẩn bị gì đó, nhưng không ngờ con bé lại làm hoành tráng đến vậy. Trên bàn ăn có sáu món, được bày biện cùng với dao nĩa, trông như một bữa ăn kiểu Tây. Hai cây nến đang cháy lung linh, trên tường còn dán đầy bóng bay hình trái tim và dòng chữ “Chúc Mừng Sinh Nhật”.
“Ba, sinh nhật vui vẻ…” Trong lúc tôi còn đang ngây người, Lan Anh đã đi đến bên cạnh, hai tay choàng qua cổ tôi. Bây giờ, chúng tôi có thể nhìn thẳng vào mắt nhau.
“Trời… sao lại bày vẽ ra thế này?” Tôi nhìn phòng ăn được trang trí tinh xảo, thở dài nói với con bé.
“Ba không thích ạ?” Nghe tôi nói vậy, Lan Anh sững người, trong mắt thoáng hiện lên một tia thất vọng, nụ cười trên môi cũng trở nên gượng gạo.
“Ba thích lắm chứ, nhưng mà một mình con chuẩn bị tất cả những thứ này… cực quá, không cần phải làm vậy đâu. Chỉ cần con luộc cho ba hai quả trứng thôi là ba đã vui lắm rồi.”
Tôi vội vàng giải thích, rồi véo nhẹ mũi con bé. Nghe tôi nói, Lan Anh mới sụt sịt mũi, chu môi tỏ vẻ hờn dỗi.
“Thôi ba đi rửa tay rồi mình ăn cơm…” Lan Anh buông tay ra khỏi cổ tôi. Lúc này tôi mới để ý, con bé đang mặc một bộ Hán phục màu trắng, là trang phục biểu diễn khi con bé học múa. Sao tối nay lại mặc bộ này?
Phải công nhận, trông con bé cứ như một nàng công chúa thời xưa vậy. Vốn dĩ da của Lan Anh đã trắng, giờ mặc bộ đồ này lại càng thêm trong sáng, thuần khiết.
Tôi nhìn con bé đến ngẩn người. Nếu nó không phải là con gái mình thì tốt biết mấy.
“Đẹp không ba?” Thấy bộ dạng ngây ngốc của tôi, Lan Anh nhấc tà váy lên, xoay một vòng tại chỗ rồi hỏi, nụ cười ngọt ngào như mật.
“Con gái của ba là đẹp nhất…” Tôi khen một câu thật lòng, nhưng không dám thể hiện quá nhiều cảm xúc.
Sau đó tôi vào nhà vệ sinh rửa tay, rồi định về phòng thay bộ vest ra.
“Ba khoan thay đồ đã…” Thấy tôi định thay đồ, Lan Anh vội ngăn lại, rồi bước đến nắm tay tôi.
“Sao vậy con?” Tôi ngơ ngác hỏi.
“Đi lại đây với con…” Lan Anh vừa nói vừa kéo tay tôi đến bên tấm gương lớn đặt ở góc phòng. Tấm gương này là tôi đặt ở đó để tiện cho con bé sửa soạn quần áo trước khi ra ngoài.
Bây giờ, tôi và Lan Anh đang đứng trước gương. Con bé mặc bộ Hán phục màu trắng, còn tôi thì mặc vest đen. Nếu bỏ qua ngoại hình và tuổi tác, chỉ xét về trang phục thì trông chúng tôi thật sự rất xứng đôi, cứ như cô dâu và chú rể vậy.
Ngay cả tôi cũng có cảm giác đó. Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt của cả hai trong gương, sự khác biệt lại hiện ra rõ mồn một. Tôi vừa già vừa xấu, quanh năm làm việc ở công trường nên da đen sạm. Còn Lan Anh thì trẻ trung, xinh đẹp, da dẻ trắng nõn, đúng là một trời một vực. Quần áo thì hợp nhau thật đấy, nhưng ngoại hình và tuổi tác thì không.
Lan Anh nhìn vào gương, ánh mắt ngọt ngào, say đắm, khiến cho lòng tôi cũng dâng lên một cảm giác mãn nguyện khó tả.
“Ba ơi, hai ba con mình có giống cô dâu chú rể không… Nếu ba cũng mặc Hán phục, hoặc là con mặc váy cưới màu trắng thì còn giống hơn nữa.”
Lan Anh nhìn hình ảnh trong gương, rồi quay sang nói với tôi, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
“Đừng nói bậy… Ăn cơm thôi.” Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh của người vợ đã mất, Ngọc Đào. Tôi cố gắng ép mình phải tỉnh táo lại, rồi đi đến bàn ăn. Tôi nhẹ nhàng gạt tay Lan Anh ra khỏi cánh tay mình. Qua khóe mắt, tôi thấy khuôn mặt con bé thoáng hiện lên một nét buồn bã.
Tôi biết làm vậy sẽ khiến con bé không vui, nhưng tôi buộc phải làm thế. Bởi vì tôi biết con bé đang muốn gì, nó đang cố gắng từng chút một để tác động đến tôi, để có thể quan hệ với tôi. Con bé còn quá nhỏ. Nếu tôi thật sự làm theo lời nó, sau này khi lớn lên, con bé sẽ hối hận và hận tôi cả đời. Hơn nữa, rào cản luân lý đạo đức là thứ mà tôi không thể nào vượt qua được.
“Ba, nào, con mời ba một ly…” Lan Anh rót cho tôi một ly rượu trắng, rồi cũng tự rót cho mình một ít.
“Con chỉ uống nhiêu đây thôi, được không ba?” Thấy vẻ mặt khó xử của tôi, con bé liền nói, ánh mắt lộ vẻ cầu xin.
“Thôi được rồi, nhưng chỉ lần này thôi nhé. Con nít con nôi không được uống rượu…” Tôi thở dài, có lẽ vì vừa rồi đã làm tổn thương con bé nên tôi đành nhượng bộ. Nhìn ly rượu cũng chỉ có một chút, chắc không sao.
Trên bàn ăn, Lan Anh liên tục hỏi tôi về chuyện công việc, hai ba con nói chuyện rất nhiều. Nhiều lần con bé tỏ vẻ ngập ngừng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Bởi vì màn kịch “cô dâu chú rể” lúc nãy, tôi lo sợ con bé sẽ thực sự “tỏ tình” với tôi. Đến lúc đó, cả hai sẽ vô cùng khó xử. Nếu mọi chuyện vỡ lở ra, tình hình sẽ rất khó kiểm soát. Từ chối Lan Anh chắc chắn sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con bé, mà tôi thì lại không muốn làm nó buồn. Nhưng nếu không từ chối, chẳng lẽ lại hại cả cuộc đời nó? Nếu tôi và nó thực sự xảy ra chuyện gì, thì sẽ không thể nào cứu vãn được nữa.
Tửu lượng của Lan Anh rất kém, chỉ mới nhấp hai ngụm rượu trắng mà hai má đã ửng hồng, thậm chí ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên mơ màng.
Hôm nay Lan Anh có gì đó là lạ, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
“Ba ơi, hôm nay con gái có chuẩn bị cho ba món quà…” Trong lúc đang ăn, Lan Anh đột nhiên nói.
“Quà gì vậy con?” Tôi ngơ ngác hỏi. Lúc này tôi đã uống hết một ly rượu.
“Thứ nhất, là bữa tiệc này. Ba yên tâm đi, mấy thứ này rẻ lắm, là con dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm được để mua đó. Cái con heo đất kia kìa, tiền tiêu vặt ba cho con không hề đụng đến một đồng nào.”
Lan Anh vừa nói vừa chỉ vào con heo đất trên bệ cửa sổ.
“Ba biết rồi, không sao đâu. Con cứ tiêu đi, cho con tiêu tiền ba không thấy tiếc đâu. Chứ kêu ba tiêu cho bản thân mình thì ba tiếc thật đó…” Tôi không phải đang cố làm con bé cảm động, mà đây là lời nói thật lòng. Tôi hy vọng Lan Anh có thể mua những thứ mình thích, tuy tôi không thể cho con bé một cuộc sống giàu sang, nhưng cũng không muốn nó phải thiếu thốn, thua kém bạn bè.
“Con biết mà, ba… Vậy ba có biết món quà thứ hai là gì không?”
Lan Anh hỏi tôi, hai má ửng hồng. Tôi lắc đầu.
“Ba chờ chút…” Con bé đứng dậy, chạy vào phòng ngủ lấy ra chiếc laptop. Nó đặt laptop lên bàn, kết nối với một chiếc loa bluetooth nhỏ, rồi bấm vài cái trên máy tính.
Sau đó, Lan Anh nhanh chóng lùi lại, đứng thẳng trước mặt tôi, tạo một tư thế tao nhã. Đầu ngẩng cao, người hơi nghiêng về phía tôi, hai cánh tay giơ lên tạo thành một đường cong duyên dáng. Tiếng nhạc vang lên, và Lan Anh bắt đầu nhảy múa…
“Có một người con gái đẹp, gặp rồi không thể quên.
Một ngày không thấy, nhớ nhung như điên.
Phượng bay cao khắp bốn bể tìm hoàng.
Tiếc thay người đẹp không ở phía đông.
Dùng đàn thay lời, tỏ bày tâm sự.
Biết khi nào gặp lại, để vơi đi nỗi tương tư.
Nguyện cùng người xứng đôi, tay trong tay sánh bước.
Nếu không thể nên duyên, thà chết còn hơn.”
Lúc này, Lan Anh vừa múa vừa khe khẽ hát. Con bé học cả thanh nhạc và vũ đạo, ở trường luôn thuộc top đầu. Vì vậy, điệu múa của con bé vô cùng uyển chuyển và chuyên nghiệp, giọng hát cũng rất trong trẻo, du dương. Đặc biệt là khi con bé mặc Hán phục để múa bài này, lại càng khiến người ta như lạc vào một thế giới khác, giống như xuyên không về thời cổ đại, làm tôi hoàn toàn chìm đắm trong đó.
Tôi cứ thế ngây người nhìn Lan Anh múa, mắt nhìn, tai nghe, hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh.
“Phượng về quê hương, đi khắp bốn bể tìm hoàng.
Khi chưa gặp, lòng trống vắng. Nào ngờ hôm nay lại được gặp nàng.
Có người con gái khuê các, xa cách khiến lòng ta đau đớn.
Cớ sao không thể thành đôi uyên ương, cùng nhau bay lượn?”
Khi đoạn thứ hai kết thúc, điệu múa của Lan Anh cũng dừng lại. Đây là một điệu múa cổ, nhưng lời bài hát lại là thơ. Trình độ văn hóa của tôi thấp, thực sự không hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng những từ như “uyên ương”, “thục nữ”, “khuê phòng”… thì tôi vẫn nghe được, và nó thật sự rất hợp với điệu múa này.
Nhạc đã tắt, nhưng tôi vẫn chưa hoàn hồn. Lan Anh giữ nguyên tư thế kết thúc, mỉm cười nhìn tôi. Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó.
“Đẹp không ba?” Lan Anh từ từ đi đến trước mặt tôi.
“Đẹp lắm…” Tôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng thoát ra khỏi sự mê hoặc đó. Vừa nói xong, tim tôi đã đập thình thịch.
“Đây là món quà thứ hai con tặng ba đó…” Lan Anh ngồi xuống, mỉm cười nói. Khuôn mặt con bé ánh lên vẻ dịu dàng, một sự dịu dàng mà chỉ dành cho người đàn ông mình yêu, khiến mặt tôi cũng nóng bừng lên.
“Ba có biết tên bài múa này là gì không?” Con bé lại rót cho tôi một ly rượu.
“Thôi thôi, không uống nữa đâu, mai còn phải đi làm…” Tôi vội đưa tay che miệng ly, nhưng Lan Anh vẫn rót đầy.
“Bài múa này tên là 《Phượng Hoàng》.”
Lan Anh đặt chai rượu xuống, nói với tôi, trên mặt thoáng chút ngượng ngùng.
“Ba chưa nghe bao giờ, tại ba ít học…” Nghe cái tên, tôi cũng lờ mờ hiểu được ý nghĩa của nó, nhưng vẫn giả vờ không biết.
Phượng Hoàng, vừa nghe đã biết là một bài hát tỏ tình. Sự ám chỉ của Lan Anh ngày càng rõ ràng, tôi phải làm sao đây? Lòng tôi rối như tơ vò.
“Hi hi…” Lan Anh không giải thích thêm, có lẽ nhìn biểu cảm của tôi là con bé đã đoán được. Nó cười một cách tinh nghịch.
Ăn xong bữa cơm, tôi như trút được gánh nặng. Tôi đã uống hết một ly rượu trắng, lại thêm ly thứ hai Lan Anh rót, tổng cộng chắc cũng gần nửa xị. Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.
Tôi thay đồ rồi nằm vật ra giường, còn Lan Anh thì ở trong bếp dọn dẹp. Tôi vội nhắm mắt giả vờ ngủ, để lát nữa con bé quay lại không tiếp tục “ám chỉ” nữa. Tôi thực sự không biết phải đối phó như thế nào, tôi không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của nó, vì như vậy tôi cũng sẽ rất đau lòng.
Thật lòng mà nói, vừa rồi tôi đã không giữ được bình tĩnh, mặt đỏ bừng, lúng túng thấy rõ.
Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Lan Anh trở về phòng ngủ, rồi tiếng sột soạt cởi đồ.
Thời gian trôi qua, đèn trong phòng vẫn chưa tắt. Tôi nghe thấy tiếng con bé đang nghịch điện thoại. Không biết bao lâu sau, Lan Anh đi về phía giường của tôi. Công tắc đèn nằm ngay cạnh đầu giường tôi.
Tim tôi lại đập thình thịch. Đêm nay đúng là bị Lan Anh dọa cho mấy phen. Hơn nữa, lúc con bé múa bài 《Phượng Hoàng》, trái tim tôi thực sự đã rung động.
Bây giờ tôi thực sự bất lực, chỉ có thể dựa vào ý chí của mình để chống lại tất cả. Mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến Ngọc Đào, dùng sự ra đi và những lời trăn trối của cô ấy để ngăn cản những suy nghĩ vẩn vơ của mình.
“Cạch…” Đèn phòng tắt. Tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm thì tim lại thắt lại. Lan Anh tắt đèn xong không hề rời đi, vẫn đứng ngay bên cạnh giường tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở có phần hỗn loạn của con bé.
Con bé cứ đứng như vậy, hơi thở không đều, lúc dài lúc ngắn, như đang đắn đo điều gì đó.
“Ba ơi, ba ngủ chưa?” Một lúc sau, giọng nói của Lan Anh vang lên. Tôi tiếp tục giả vờ ngủ, vì nếu tỉnh lại, tôi không biết phải đối mặt với con bé như thế nào. Đêm nay bị nó đánh cho một đòn bất ngờ.
“Ba ơi, ba ngủ chưa? Con gái còn món quà thứ ba chưa tặng ba mà…” Tôi không trả lời, Lan Anh liền ghé sát vào tai tôi thì thầm. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của con bé, đồng thời ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên cơ thể nó.
“Ba ơi… Ba…” Con bé đưa bàn tay mềm mại khẽ lay cánh tay tôi, gọi nhỏ. Tôi vẫn nằm im không nhúc nhích.
“Hừ…” Tôi nghe thấy tiếng Lan Anh thở dài. Lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Tuy không biết món quà thứ ba là gì, có chút tiếc nuối, nhưng vì tương lai… tôi chỉ có thể làm vậy.
“Cộp cộp…” Ngay sau đó, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng dép lê rơi xuống sàn, rồi nệm giường bên cạnh lún xuống. Lan Anh đã trèo lên giường?
“Két…” Nệm giường bên cạnh tôi lún sâu xuống, rồi một cơ thể nóng hổi áp sát vào người tôi qua lớp chăn.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Vốn tưởng tôi giả vờ ngủ thì Lan Anh sẽ về giường của mình, không ngờ con bé lại trèo lên giường tôi. Nó muốn làm gì?
“Két…” Tôi cảm thấy chăn bị kéo lên, rồi nệm lún xuống vài cái. Một cơ thể mềm mại chui vào trong chăn của tôi, đầu khẽ tựa vào vai tôi.
Lúc này tôi đang mặc đồ ngủ, nhưng cánh tay tôi vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại của bộ ngực Lan Anh. Cơ thể con bé nóng hổi, hơi thở cũng không đều.
“Ba…” Môi Lan Anh kề sát tai tôi, khẽ thì thầm một tiếng. Nghe không giống như đang gọi tôi, mà như đang trút bỏ nỗi lòng của mình.
“Chụt…” Sau khi gọi một tiếng, tôi cảm thấy một đôi môi thơm mềm hôn nhẹ lên má mình. Rồi một bàn tay mịn màng luồn vào trong áo ngủ của tôi, nhẹ nhàng vuốt ve trên ngực. Tay tôi cũng cảm nhận được một sự mềm mại.
Lan Anh không mặc gì sao? Tay tôi hình như đã chạm vào bụng của con bé, không có một lớp vải nào ngăn cách.
Lúc này tôi thực sự hoảng loạn. Lan Anh trần truồng chui vào chăn của tôi, rốt cuộc nó muốn làm gì? Chẳng lẽ là muốn… Tôi còn hoảng hơn lúc nãy, tôi phải làm sao đây?
Khoan đã, có lẽ Lan Anh chỉ muốn tìm một chút an ủi mà thôi.
Nhưng hành động tiếp theo của con bé đã cho tôi biết, mình ngây thơ đến mức nào.
Bàn tay của Lan Anh sau khi vuốt ve ngực tôi một lúc, bỗng từ từ di chuyển xuống dưới. Tôi cảm nhận rõ ràng bàn tay con bé lướt qua quần ngủ của tôi, rồi đặt lên háng, cách lớp quần lót mà vuốt ve con cặc của tôi.
Vì quá căng thẳng nên con cặc của tôi chưa cương cứng hoàn toàn, nhưng cũng đã nửa cứng nửa mềm, do tác dụng của rượu. Bàn tay Lan Anh nhẹ nhàng bao lấy con cặc của tôi, cảm nhận kích thước của nó. Hơi thở của con bé cũng ngày càng dồn dập, cơ thể cũng nóng ran lên.
“Két…” Nệm giường khẽ lún xuống, tôi cảm thấy Lan Anh như đang ngồi dậy, bàn tay cũng rời khỏi háng tôi.
Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, tôi định thở phào một hơi thì bỗng cảm thấy một đôi môi thơm mềm áp lên môi mình, rất nhẹ. Mũi tôi cũng cảm nhận được một luồng hơi thở nóng hổi.
“Ưm…” Lan Anh khẽ rên lên, con bé đang nhẹ nhàng hôn tôi. Nụ hôn của nó rất dịu dàng, chiếc lưỡi thơm tho cố gắng tách môi tôi ra, nhưng tôi đã nghiến chặt răng. Lưỡi của Lan Anh cứ thế lướt qua lại trên hàm răng của tôi.
“Két…” Cùng lúc đó, tôi cảm thấy hai chân của Lan Anh đã vắt qua người mình, con bé đang ngồi trên người tôi. Vừa hôn tôi, con bé vừa dùng hai tay cởi nút áo ngủ của tôi ra. Ngực tôi chợt lạnh, áo ngủ đã bị mở tung, và hơi thở của Lan Anh ngày càng gấp gáp.

4 58 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
16 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Long

Truyện rất hay

khanh

giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu

Dragon

Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ

Tien

Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác

nhuc thanh

truyen hay nhung phai mua moi coi dc

Phongtran

Tác giả nó chết rồi mà

Jx1

Bản gốc là lan anh bị địt mà

Minh

Xin link bản gốc bạn ơi

nhuc thanh

ton tien ban oi \

tulee205

Cho xin tên bản gốc với b ơi

viạha

nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang

zusbi

tải ở đâu b ơi