Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Chưa phân loại, Gái Xinh, Học Sinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: cha con, cha và con gái, cuckold, Loan.luan, ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 6: Nhà Ông Sơn
Chiếc xe dừng lại ở bãi đậu của cửa hàng Saint Angelo. Ông Sơn dắt tôi vào trong, còn Quỳnh Như và Lan Anh thì tíu tít lựa đồ cho tôi. Cuối cùng, hai đứa nó chọn cho tôi một bộ vest hiệu Saint Angelo trị giá hơn bốn mươi triệu đồng.
“Người ta nói, ‘Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần’. Vẻ bề ngoài không phải là tất cả, nhưng cách ăn mặc thì lại là thứ gây ấn tượng đầu tiên.” – ông Sơn vừa gật gù vừa nói.
Lúc này, tôi nhìn mình trong gương mà không thể tin nổi. Khoác lên người bộ vest đắt tiền, trông tôi cũng ra dáng ra hình lắm chứ.
“Ba đẹp trai quá!” – Lan Anh chạy vòng quanh tôi, vừa trầm trồ khen ngợi vừa đưa tay sửa lại cổ áo cho tôi.
“Chắc trước đây ba xấu xí lắm hả con?” – tôi cười, trêu con bé.
“Trong lòng Lan Anh, ba lúc nào cũng là người đẹp trai nhất.” – con bé vừa chỉnh lại quần áo cho tôi, vừa đứng trước mặt tôi sửa lại cà vạt. Ánh mắt con bé nhìn tôi tràn đầy vẻ dịu dàng.
“Vậy còn chú thì sao?” – ông Sơn bỗng quay sang hỏi Lan Anh.
“Dạ, chú cũng đẹp trai lắm ạ.” – con bé mỉm cười đáp lại ông Sơn.
“Anh lúc nào cũng muốn nhận Lan Anh làm con gái nuôi. Không biết con bé có nói với em chưa, Lâm? Ý em thế nào… Con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện quá, đến nỗi Quỳnh Như nhà anh nhiều khi còn thấy tự ti.” – ông Sơn thở dài, ánh mắt nhìn Lan Anh đầy vẻ trìu mến.
“Chuyện này… chắc phải coi ý của Lan Anh thế nào đã.” – tôi cười gượng, rồi tìm cách lảng ra ngoài.
“Chú có thể gọi con là con gái, nhưng con chỉ có thể gọi chú là chú thôi ạ.” – Lan Anh nói với ông Sơn, giọng có chút áy náy. Có lẽ vì ông Sơn đã cho tôi công việc và còn mua quần áo cho tôi, nên con bé cũng cảm thấy thân thiết với ông hơn, nhưng nó vẫn không muốn gọi ông Sơn là ba.
“Anh hiểu rồi, ‘ba’ là từ độc quyền dành cho một người thôi, anh không có giành được.” – ông Sơn cười ha hả, tỏ vẻ chẳng hề bận tâm. Lan Anh không nói gì, chỉ khoác lấy tay tôi, mỉm cười với tôi, hai má con bé ửng hồng.
Lan Anh khoác tay tôi cứ như một cặp tình nhân. Vóc dáng của con bé còn có phần cao hơn tôi một chút, đi bên cạnh nó, sự khác biệt giữa hai chúng tôi càng trở nên rõ rệt. Nhưng ai nhìn vào tuổi tác của hai ba con cũng sẽ nghĩ chúng tôi là ba con, chứ chẳng ai nghĩ là tình nhân cả. Nghĩ đến đây, tôi bất giác thở dài. Phải chi tôi và Lan Anh bằng tuổi nhau, có lẽ tôi sẽ không ngần ngại mà theo đuổi con bé, có được một người vợ xinh đẹp như vậy thì còn gì bằng. Lan Anh đúng là một mỹ nhân cực phẩm, vừa giỏi việc nước, lại đảm việc nhà.
“À mà, tiếp theo mình đi đâu vậy anh?” – lên xe, tôi thắt dây an toàn rồi quay sang hỏi ông Sơn.
Suốt buổi chiều hôm đó, ông Sơn cứ chỉ đường, dắt tôi đi hết ba công trình xây dựng. Phải thừa nhận rằng, sản nghiệp của ông Sơn còn lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Chỉ riêng ở thành phố này, ông đã có ba dự án chung cư đang xây dựng, đó là chưa kể đến những dự án ở các tỉnh thành khác. Tôi thật không hiểu ông lấy đâu ra nhiều sức lực để quản lý hết tất cả.
Cùng lúc đó, ông Sơn cũng giới thiệu tôi với không ít người, toàn là những tay cai thầu, người phụ trách các dự án. Tôi cũng đã lưu lại số điện thoại của họ. Trong lòng tôi, tôi thực sự nể phục ông Sơn, và tôi cũng nhận ra rằng ông đang thật tâm bồi dưỡng tôi.
“Về nhà anh.” – sau khi đi xem xong công trình cuối cùng, ông Sơn quay sang nói với tôi. Lúc này cũng đã sáu giờ tối.
“Hay quá! Về nhà thôi!” – nghe được về nhà, Quỳnh Như vỗ tay reo lên. Con bé đã mệt lử sau một ngày đi long nhong. Ban đầu nó cứ tưởng là được đi chơi, ai dè lại phải đi xem công trình cả ngày, chán muốn chết. Lan Anh thì ngược lại, con bé có vẻ không quan tâm lắm. Mỗi lần ở công trường, nó đều có thể khoác tay tôi, cùng tôi đi dạo. Thậm chí, nhiều người còn tưởng Lan Anh là con đĩ nhỏ mà tôi bao nuôi. Dù sao thì, tôi mặc bộ đồ trông cũng sang trọng, nhìn trẻ ra vài tuổi, còn Lan Anh thì lại có vẻ ngoài trưởng thành hơn tuổi thật. Con bé cứ quấn quýt lấy tôi như vậy, nên ở công trường, không ít người nhìn chúng tôi với ánh mắt kỳ lạ. Vốn dĩ, ngoại hình của tôi và Lan Anh cũng chẳng có nét gì giống nhau, ai nhìn vào cũng biết không phải ba con ruột, mà sự thật thì đúng là như vậy. Nhưng Lan Anh chẳng hề để tâm đến những ánh mắt đó, con bé vẫn khoác tay tôi một cách rất thân mật.
“Dạ…” – nghe ông Sơn rủ về nhà ông, tôi có chút do dự. Thật lòng mà nói, tôi không thích những buổi xã giao cho lắm. Cái cảm giác phải giả tạo, phải nói những lời khách sáo khiến tôi mệt mỏi. Tôi thà về nhà, ngủ trên chiếc giường đơn sơ của mình, ăn bữa cơm đạm bạc còn hơn. Nhưng rồi tôi lại nhìn sang Lan Anh. Tôi cần phải kiếm thật nhiều tiền. Vì vậy, tôi gật đầu đồng ý, rồi lái xe theo địa chỉ mà ông Sơn chỉ.
Khi đến nhà ông Sơn, tôi thực sự bị choáng ngợp. Biệt thự của ông nằm trong khu đô thị sang trọng nhất thành phố này, và nó còn là căn đẹp nhất trong cả khu. Đó không chỉ là một căn biệt thự, mà nó còn có cả một khu vườn, một khu rừng nhỏ, và cả một hồ bơi, tổng diện tích phải hơn một ngàn mét vuông. Nhìn căn biệt thự, trong lòng tôi không khỏi ao ước, không biết cả đời này tôi có đủ khả năng mua được một căn nhà như thế này không.
Bước vào bên trong, nội thất lại càng khiến tôi kinh ngạc hơn. Tất cả đều vàng son lộng lẫy. Chỉ riêng cái đèn chùm pha lê trên trần nhà cũng đủ tiền để mua một căn chung cư bình thường rồi. Những bức tranh tường, những phiến đá cẩm thạch… mọi thứ đều vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Trong nhà còn có vài người giúp việc mặc đồng phục trắng.
“Đói chết con rồi!” – Quỳnh Như vừa vào nhà đã lao thẳng đến bộ ghế sofa cao cấp ở phòng khách, con bé ngồi phịch xuống, cởi phăng đôi dép rồi gác đôi chân trần lên chiếc bàn trà đắt tiền trước mặt, chẳng hề giữ chút hình tượng nào.
Lan Anh thì có vẻ đã quen với nơi này, con bé tỏ ra khá tự nhiên.
Người giúp việc bưng trà và trái cây ra. Ông Sơn thì đi lên lầu thay đồ, một lát sau ông bước xuống trong một bộ đồ ngủ.
“Hôm nay, chủ yếu là để em làm quen với công việc, biết được các công trình của mình, đồng thời cũng để em gặp gỡ những người phụ trách. Đừng vội, cứ từ từ rồi sẽ quen. Chỉ cần em chịu khó học hỏi, anh tin là không bao lâu nữa, em nhất định sẽ làm rất tốt. Năng lực của một người không phải lúc nào cũng là quan trọng nhất, mà cái nền tảng mới là quan trọng nhất.” – ông Sơn ngồi xuống ghế sofa, rót cho tôi một tách trà rồi nói. Tôi không thể không thừa nhận, những gì ông Sơn nói đều rất có lý. Có năng lực chưa chắc đã thành công, đôi khi vận may và một nền tảng tốt mới là yếu tố quyết định.
“Thôi, mình đi ăn cơm. Tối nay em phải uống với anh vài ly đấy nhé. Lần trước em không đến, một mình anh uống rượu chán chết.” – ông Sơn kéo tôi về phía phòng ăn. Phòng ăn nhà ông cũng đã lớn bằng cả căn nhà trọ của tôi rồi. Đúng là, người so với người, tức chết đi được.
Trên bàn ăn, trước sự nhiệt tình của ông Sơn, tôi không thể không uống rượu cùng ông. Theo lời ông, công việc sau này sẽ phải thường xuyên tiếp xúc với rượu bia. Điều này thì tôi công nhận, bàn nhậu đúng là nơi tốt nhất để bàn chuyện làm ăn.
Ông Sơn khui một chai rượu Brandy, nhìn qua là biết loại đắt tiền. Trên bàn nhậu, ông Sơn cứ thao thao bất tuyệt, dường như ông có vô số chủ đề để nói. Phần lớn thời gian tôi chỉ ngồi nghe chứ không nói gì nhiều. Nhưng rượu tây ngấm rất lâu, có lẽ vì đây là lần đầu tôi uống nên chỉ một lát sau đã say không biết trời đất gì nữa. Tôi cũng là người uống rượu hàng năm trời, nhưng đây là lần đầu tiên tôi say đến mức này. Tôi chỉ lờ mờ nhớ rằng mình đã được Lan Anh và một người giúp việc dìu vào một căn phòng, sau đó được đặt lên một chiếc giường lớn vô cùng êm ái.
Có người cởi quần áo cho tôi. Tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Lan Anh, và cả ánh mắt dịu dàng, đầy lo lắng của con bé.
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ biết khi tỉnh dậy thì trời vẫn còn tối mịt. Tôi mở mắt, lắc lắc cái đầu đau như búa bổ. Tôi nhìn quanh căn phòng ngủ xa lạ, nhất thời không nhớ ra được chuyện gì. Sau đó tôi mới sực nhớ, không phải tôi đang uống rượu với ông Sơn sao? Sao mình lại nằm ở đây? Chắc là tôi đã say quá rồi.
Lúc này, bụng dưới của tôi căng tức, tôi muốn đi vệ sinh. Tôi lảo đảo bước xuống giường, vịn vào tường đi ra cửa, nhẹ nhàng mở cửa phòng rồi bước ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy một cái lan can sang trọng, hình như tôi đang ở trên lầu. Đây là nhà của ông Sơn sao?
Bên ngoài tối om, Lan Anh đâu rồi? Con bé ngủ ở đâu nhỉ? Biệt thự có nhiều phòng, chắc là con bé ngủ ở một phòng khác. Tôi cứ thế mơ màng vịn tường mà đi, nhưng tôi hoàn toàn không biết nhà vệ sinh ở đâu.
Đang lúc không thể nhịn được nữa, tôi thấy phía trước không xa có một vệt sáng. Có phải là nhà vệ sinh không? Thường thì nhà vệ sinh buổi tối sẽ để đèn cho dễ tìm. Tôi lảo đảo đi về phía đó, nhưng càng đến gần, tôi dường như nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng địt nhau vậy. Lúc này đầu óc tôi vẫn còn choáng váng.
“Bạch… bạch… bạch…” – tiếng da thịt va chạm vào nhau, kèm theo tiếng rên rỉ đầy khoái cảm của một người phụ nữ.
Truyện rất hay
giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu
Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ
Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác
truyen hay nhung phai mua moi coi dc
Tác giả nó chết rồi mà
Bản gốc là lan anh bị địt mà
Xin link bản gốc bạn ơi
ton tien ban oi \
Cho xin tên bản gốc với b ơi
nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang
tải ở đâu b ơi