Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 4: Bóp Ngực
Toàn thân tôi căng cứng, nhưng may là Lan Anh không áp sát vào người tôi. Con bé sợ tôi bị lạnh nên đã nhẹ nhàng đắp mền cho tôi, còn cố không làm tôi tỉnh giấc, không hề biết rằng tôi vẫn còn đang thức.
Mọi thứ lại chìm vào yên lặng, chỉ còn lại tiếng ngáy đều đều của anh Hai. Men rượu cộng với cơn buồn ngủ, không bao lâu sau tôi cũng chìm vào giấc ngủ sâu. Trong mơ, tôi thấy mình đang ngủ cùng Ngọc Đào. Tôi quay lưng về phía cô ấy, rồi cô ấy từ từ ôm lấy tôi từ phía sau, lưng tôi cảm nhận được một khối mềm mại ấm áp. Vú của Ngọc Đào cũng không nhỏ, cỡ cup D. Hồi trước khi ngủ, chúng tôi rất thích hai tư thế. Một là cô ấy ôm tôi từ phía sau, hai là tôi ôm cô ấy từ phía sau. Tôi thường thích luồn tay vào trong áo ngủ của Ngọc Đào, xoa nắn cặp vú đầy đặn của cô ấy. Vừa ngủ vừa nắn vú thật sự rất sung sướng. Nhưng từ khi Ngọc Đào qua đời, tôi không còn được tận hưởng cảm giác đó nữa.
Tôi mơ màng trở mình, ôm lấy Ngọc Đào bên cạnh, ngửi mùi hương quen thuộc trên cơ thể cô ấy, thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của cô ấy phả vào mặt mình. Ngọc Đào từ từ xoay người nằm ngửa, tay tôi thuận thế luồn vào trong váy ngủ, tóm lấy một bầu vú căng tròn, bóp nhẹ mấy cái. Cảm giác này khiến tôi ngủ càng ngon hơn, cảm giác quen thuộc đã trở lại.
Nhưng mà, sao vú của Ngọc Đào lại to ra thế này? Cảm giác sờ vào còn tuyệt hơn trước đây rất nhiều, vừa to, vừa mềm, lại còn rất đàn hồi nữa.
Ngọc Đào lại trở mình, quay lưng về phía tôi. Tôi ôm lấy cô ấy từ phía sau, tay vẫn không ngừng xoa nắn vú, còn mông của Ngọc Đào thì cong lên, cọ nhẹ vào háng tôi. Qua lớp quần ngủ, tôi cảm nhận được cái mông tròn trịa của cô ấy đang cọ xát vào con cặc đang cương cứng của mình.
“Á…”
Chuyển động của Ngọc Đào đã làm tôi tỉnh giấc. Tôi lơ mơ mở mắt, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là cửa sổ, rồi đến ánh sáng mờ mờ lọt qua khe rèm. Trời sắp sáng rồi. Tối qua uống nhiều quá, bây giờ đầu vẫn còn hơi choáng.
Tay tôi vẫn đang nắm một bầu vú đầy đặn. Lúc này Ngọc Đào đang ngủ bên cạnh tôi… Khoan đã, ý thức của tôi dần dần tỉnh táo lại, suy nghĩ trở về với thực tại. Ngọc Đào không phải đã mất hơn một năm rồi sao? Tôi nhớ lại, tối qua tôi ngủ trên giường của Lan Anh. Tôi lập tức nhìn người trước mặt mình, rồi sững sờ.
Mái tóc dài đen nhánh của con bé đang cọ vào mũi tôi, tôi có thể ngửi thấy mùi thơm mát của dầu gội. Nó đang mặc một chiếc váy ngủ màu hồng. Chiếc váy đã bị tôi vén lên tận eo, tay tôi đã luồn vào từ bên dưới, và lúc này, bàn tay tôi đang nắm chặt một bên vú của con bé.
Nhìn xuống dưới, chiếc váy ngủ bị vén lên để lộ ra toàn bộ phần thân dưới của nó. Một chiếc quần lót màu hồng ôm lấy cặp mông, nhưng vẫn không thể che hết được cặp mông trắng nõn và đôi chân thon dài. Cơ thể con bé hơi co lại, cái mông cong lên đang cọ vào háng tôi. Sáng nào tôi cũng bị “chào cờ”, nên con cặc của tôi đang cương cứng, qua hai lớp quần, đầu cặc đã cấn sâu vào khe mông của nó. Tôi hơi ngẩng đầu lên, và thấy một khuôn mặt quen thuộc. Không phải Lan Anh thì còn có thể là ai?
Lúc này, Lan Anh đang nhắm mắt, hơi thở đều đều.
Chết mẹ rồi! Tôi say rượu, lại còn mơ thấy Ngọc Đào, cuối cùng lại nhận nhầm Lan Anh là vợ mình. Bàn tay tôi vẫn còn đang bóp vú của Lan Anh. Thảo nào cảm giác lại khác như vậy. Vú của Lan Anh còn đầy đặn hơn cả mẹ nó. Hơn nữa, vì còn trẻ và chưa sinh con, nên vú của nó rất săn chắc và đàn hồi.
Lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Tôi lập tức tỉnh táo hẳn. Bên ngoài tấm màn vẫn còn vọng lại tiếng ngáy của anh Hai. Tôi từ từ, cẩn thận rút tay ra, sợ làm Lan Anh tỉnh giấc, rồi nhẹ nhàng kéo váy ngủ của con bé xuống, đồng thời lùi hông mình ra sau. Lúc này tôi gần như nín thở, chỉ sợ làm con bé thức giấc. Tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, rồi kéo lại tấm màn.
Tôi đi vào phòng vệ sinh, nhìn mình trong gương. Vì vừa mới ngủ dậy, lại thêm men rượu từ tối qua, nên trông tôi có chút tiều tụy. Tôi nhìn bàn tay phải của mình, trên tay dường như vẫn còn phảng phất mùi sữa non. Con cặc của tôi vẫn còn đang cương cứng. Lúc này tôi chỉ muốn tự tát vào mặt mình mấy cái. Biết thế này, thà tối qua để anh Hai ra ngoài ngủ còn hơn. Chuyện quái quỷ gì thế này?
Không biết Lan Anh có phát hiện ra tôi đã sờ soạng con bé như vậy không. Tôi nhớ lại giấc mơ tối qua, tôi đã hành động rất mạnh bạo, còn luồn tay vào trong áo để sờ nắn nữa. Lan Anh ngủ nông như vậy, làm sao mà không biết được? Chắc chắn là bị tôi làm cho tỉnh giấc rồi. Đúng rồi, lúc nãy khi tôi nhìn vào mặt Lan Anh, má con bé ửng hồng. Nếu con bé thật sự đã ngủ say thì… điều đó có nghĩa là nó không hề ngủ, và lúc tôi tỉnh lại thì nó cũng đã tỉnh rồi?
Lúc này tôi thực sự xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Phải giải thích với Lan Anh thế nào đây? Nếu con bé không biết, nó sẽ nghĩ người ba này là một tên cầm thú.
Đúng lúc này, tôi cúi đầu xuống và thấy đũng quần ngủ của mình có một mảng ẩm ướt. Tôi kéo quần xuống xem, lỗ sáo của tôi có rỉ ra một ít dịch nhờn, nhưng đã bị quần lót chặn lại hết. Bên ngoài quần lót không hề bị thấm, vậy thì vệt ướt trên quần ngủ không phải là của tôi. Vậy thì là… Tôi nhớ lại lúc vừa tỉnh dậy, con cặc của tôi đang cấn vào khe mông của Lan Anh. Chẳng lẽ thứ chất lỏng này là nước lồn của con bé?
Tôi dùng nước lạnh rửa mặt, rồi nhìn đồng hồ, lúc này mới bốn giờ sáng. Tôi nhìn tấm màn không có gì bất thường, anh Hai vẫn đang ngủ say. Tôi bèn lén lút mặc quần áo rồi đi ra ngoài. Tôi ra chợ sớm mua một ít sữa đậu nành và bánh quẩy, coi như là ra ngoài cho khuây khỏa.
Lúc tôi về đến nhà, tôi nhẹ nhàng mở cửa. Vừa bước vào, tôi đã thấy ngay bóng dáng mà mình không dám đối mặt. Lan Anh đã dậy, ăn mặc rất kín đáo. Con bé đang ở trong phòng vệ sinh rửa mặt, miệng ngậm bàn chải đánh răng.
“Ba đi đâu vậy ba…” Lan Anh chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn tôi. Dù con bé tỏ ra khá bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt của nó, tôi vẫn thấy có gì đó khác thường.
Tôi giơ bịch sữa đậu nành và bánh quẩy lên, rồi đặt lên bàn, lúng túng không nói được câu nào. Lúc này đã hơn năm giờ, anh Hai vẫn chưa dậy. Tôi vào gọi anh dậy để xoa dịu đi sự ngượng ngùng của mình. Chuyến xe về quê chạy lúc bảy giờ hơn, nên anh phải dậy ngay bây giờ.
Lúc ăn sáng, anh Hai cứ ngáp ngắn ngáp dài, còn Lan Anh thì chỉ chuyên tâm ăn, không nói năng gì. Chỉ là mỗi lần con bé nhìn tôi, má nó lại ửng hồng. Nhưng anh Hai thì không phát hiện ra điều gì bất thường.
Ăn sáng xong, tôi đưa anh Hai ra bến xe. Đợi anh lên xe rồi, tôi mới đi đến công trường làm việc. Tôi là thợ giàn giáo, chuyên leo trèo trên cao. Công việc có chút nguy hiểm nhưng lương rất cao. Chỉ cần tôi chăm chỉ làm việc, không nghỉ ngày nào thì mỗi tháng thu nhập hơn chục triệu không thành vấn đề. Không còn cách nào khác, Lan Anh học trường chuyên, tiền thuê nhà, điện nước đều là những khoản chi không nhỏ. May là mỗi tháng tôi vẫn còn dư ra được một ít, định bụng sau này dành dụm đủ sẽ mua một căn nhà nhỏ. Sau này Lan Anh lên đại học còn cần nhiều tiền hơn nữa.
Nhưng hôm nay tôi có chút không yên lòng, cứ luẩn quẩn mãi với chuyện xảy ra tối qua. Tôi không biết có nên giải thích với Lan Anh hay không.
Đến trưa, tôi đang ăn cơm hộp thì lấy điện thoại ra. Khi đi làm, tôi toàn mang cơm hộp theo để tiết kiệm tiền. Suy đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định phải giải thích với Lan Anh. Dựa vào biểu hiện của con bé sáng nay, chắc chắn là nó đã biết rồi, dù tôi không thấy nó tỏ ra giận dữ.
“Lan Anh, chuyện tối qua ba xin lỗi con. Ba uống nhiều quá, lại còn mơ thấy mẹ con, cho nên… Ba thật sự xin lỗi, không phải ba cố ý đâu.”
Tôi đắn đo mãi, quyết định nói một cách mập mờ, biết đâu Lan Anh không biết thì sao? Dù khả năng này rất thấp. Tôi gửi tin nhắn Zalo cho Lan Anh, không biết lúc này con bé đang làm gì.
“Con biết mà ba, con không có trách ba đâu. :)) ”
Không ngờ, chỉ một lát sau, Lan Anh đã trả lời, cuối cùng còn kèm theo một cái mặt cười. Thấy tin nhắn này, tim tôi càng thắt lại. Xem ra Lan Anh quả thật đã biết.
“Ba xin lỗi con.” Tôi lại gửi thêm một tin nhắn xin lỗi, không biết Lan Anh có tin vào lý do của tôi không.
“Ba ơi, con đã nói là con không trách ba mà. Ba đừng xin lỗi con nữa được không? Ba cứ như vậy làm con thấy khó chịu lắm.”
Lan Anh lại nhắn lại, lần này còn kèm theo biểu tượng mặt đỏ bừng.
“Ba…” Tôi chỉ gõ được một chữ rồi không biết phải nói gì thêm.
“Tối về mình nói chuyện sau nha ba. Tối nay con nấu món ngon cho ba ăn nhé. Ba có muốn ăn gì không?”
Tôi chưa biết trả lời thế nào thì tin nhắn của Lan Anh lại đến. Sau vài câu trò chuyện qua lại, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào, nhưng trong lòng dường như đã có thêm một thứ gì đó khác lạ.
Lan Anh nói tối về nhà nói chuyện, nhưng làm sao tôi có thể mặt đối mặt nói với con bé chuyện này được? Tốt nhất là về nhà cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Mãi cho đến lúc tan làm, tôi nơm nớp lo sợ trở về nhà. Lan Anh đang nấu cơm trong bếp, thấy tôi về, con bé mỉm cười chào hỏi, biểu hiện vẫn như mọi khi, chỉ là trong nụ cười đó có xen lẫn một chút ngượng ngùng, nhưng không quá rõ ràng.
Trên bàn ăn, Lan Anh không hề chủ động nhắc đến chuyện đó, cũng không có vẻ gì là giận dỗi. Tôi cũng không dám khơi mào. Xem ra Lan Anh thật sự không trách tôi, lòng tôi cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Ngày hôm sau, tôi đang làm việc trên công trường thì chủ đầu tư và ông chủ công ty xây dựng cùng nhau đến thị sát. Mỗi lần như vậy đều là lúc chúng tôi mệt mỏi nhất. Phải làm việc cẩn thận, bình thường tôi rất ít khi đeo dây an toàn vì nó vướng víu, ảnh hưởng đến hiệu suất, nhưng hôm nay thì bắt buộc phải đeo. Tôi ghét cay ghét đắng mấy ông chủ này, nhất là tay cai thầu của chúng tôi, chỉ hận không thể vắt kiệt xương tủy của công nhân. Đôi khi ứng trước lương cũng khó khăn. Tôi chưa bao giờ gặp mặt ông chủ công ty xây dựng hay chủ đầu tư, chỉ thường xuyên tiếp xúc với cai thầu. Những người ở cấp bậc đó, chúng tôi làm sao mà với tới được.
Đoàn thị sát đi đến tầng của chúng tôi. Họ đi phía sau, không ngừng bàn tán. Tôi không quay đầu lại nhìn.
“Anh Lâm… có phải anh Lâm không?”
Đang lúc tôi lắp một cái kẹp ống, sau lưng tôi vang lên một giọng nói quen thuộc. Tôi quay đầu lại, đập vào mắt là một cái đầu heo, đúng vậy, một cái đầu tai to mặt lớn.
“Ơ… anh… anh Sơn…” Tôi nhất thời không nhớ ra tên, lúng túng.
“Trần Hải Sơn đây.” Người này nhanh chóng nói tên mình, không hề có ý giận dỗi. Chính là ba của Quỳnh Như, bạn thân của Lan Anh.
“Xem cái trí nhớ của tôi này…” Tôi áy náy, vỗ vỗ vào trán mình.
“Không sao, không sao…” Ông Sơn vừa nói vừa đưa tay ra muốn bắt tay với tôi.
“Tay tôi dơ lắm…” Tôi có chút không tự nhiên, nhìn bàn tay đen nhẻm của mình. Không ngờ ông Sơn lại đi cùng với đoàn thị sát, xem ra địa vị không hề thấp.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn nữa là ông Sơn cứ thế nắm lấy tay tôi, trên mặt không có một chút ghét bỏ nào. Hành động này đã khiến tôi có thiện cảm hơn với ông ta rất nhiều.
“Anh làm việc ở đây à? Thật không ngờ. Lần trước gặp mặt xong tôi vẫn đang nghĩ, phải tìm cơ hội mời anh qua chỗ tôi làm, ít nhất cũng thuận tiện hơn nhiều. Không ngờ anh lại đang làm ở ngay công trường của tôi.” Ông Sơn vừa nắm tay tôi vừa nói, giọng đầy cảm khái.
“Của anh…?” Nghe ông Sơn nói, tôi sững sờ. Đây là công trường của ông ta?
“Cũng phải thôi, tôi rất ít khi đến công trường, bình thường đều do giám đốc quản lý. Tôi chính là chủ đầu tư của tòa nhà này, công ty xây dựng này cũng là của tôi.” Ông Sơn buông tay tôi ra, vừa nói vừa rút thuốc lá ra mời tôi một điếu.
Lúc này, tất cả công nhân đều đang nhìn tôi và ông Sơn. Nghe ông ta nói vậy, ai cũng ngạc nhiên, và tôi cũng vậy. Hóa ra ông ta chính là ông chủ công ty xây dựng của chúng tôi, lại còn là chủ đầu tư của cả dự án này. Thảo nào lại giàu có đến thế. Tôi nhận lấy điếu thuốc, còn chưa kịp định thần lại thì ông Sơn đã lấy bật lửa ra châm cho tôi. Để ông chủ châm thuốc cho mình, chuyện này thật là…
“Hay quá, đúng là duyên phận. Đã là người quen thì tự nhiên phải chiếu cố nhau một chút. Bên cạnh tôi vừa hay đang thiếu người, anh qua chỗ tôi làm đi, lương ít nhất cũng gấp ba lương bây giờ của anh.” Ông Sơn đi thẳng vào vấn đề. Nghe ông ta nói, tôi lại một lần nữa kinh hãi. Gấp đôi lương? Vậy chẳng phải một tháng thu nhập hơn ba chục triệu sao? Làm một năm bằng tôi làm hai năm. Quan trọng nhất là vị trí công việc, không thể nào so sánh với một người thợ hồ được.
“Tôi… tôi có biết làm gì đâu… tôi chỉ biết làm thợ hồ thôi…” Mặc dù trong lòng rất muốn, nhưng tôi vẫn biết khả năng của mình có hạn, không thể nào làm được những công việc văn phòng cao cấp đó.
“Không sao đâu, tôi sẽ cho người chỉ việc cho anh. Vậy đi nhé, anh về trước đi. Đây là số điện thoại của tôi. Anh về mua một bộ vest, ăn mặc tươm tất một chút, ngày mai bắt đầu chính thức đi theo tôi. Công việc chủ yếu là thay tôi đi kiểm tra các công trường, hoặc truyền đạt thông tin. Thỉnh thoảng tôi đi ra ngoài, anh lái xe cho tôi là được.” Ông Sơn vừa nói vừa rút danh thiếp ra đưa cho tôi.
“Anh Lâm, tôi còn phải đi cùng mọi người thị sát tiếp, không nói chuyện nhiều được. Anh có thể về ngay bây giờ. Lương sẽ được tính đến hết hôm nay. Bắt đầu từ ngày mai, lương của anh sẽ khác rồi đó.” Ông Sơn vỗ vai tôi một cái rồi dẫn cả đoàn người đi. Tôi thì vẫn cầm tấm danh thiếp trên tay, chưa hết bàng hoàng.
Đoàn thị sát không ai quay đầu lại nhìn tôi. Một người thợ hồ nhà quê, xấu xí lại có thể được ông chủ coi trọng, bọn họ đều cảm thấy rất kỳ lạ.
“Anh Lâm, có chuyện gì vậy?” Đợi đoàn thị sát đi xa, mấy người công nhân bên cạnh xúm lại xem tấm danh thiếp trên tay tôi rồi hỏi.
“Anh quen với ông chủ à?” Mấy người công nhân đều không hiểu tại sao tôi lại gặp may như vậy, ánh mắt nhìn tôi cũng đã khác.
“Cũng không hẳn là quen. Con gái tôi với con gái ông ấy là bạn thân, cũng là thông qua hai đứa nó mới biết nhau, trước đây mới gặp có một lần thôi.” Tôi cất tấm danh thiếp vào túi rồi hít một hơi thật sâu nói.
“Vậy cũng được à? Đúng là người so với người tức chết mà. Sau này con trai tôi mà kết thân được với một cậu ấm con nhà giàu nào đó, có lẽ tôi cũng có được vận may như vậy.” Một người công nhân trẻ tuổi vừa mới có con tấm tắc khen.
“Thôi, anh mau về đi, thu dọn đồ đạc đi. Sau này chúng ta không còn là đồng nghiệp nữa rồi.” Một người công nhân lớn tuổi hơn tôi vỗ vai tôi cảm thán.
“Đúng đó, đúng đó. Anh Lâm theo ông chủ cố gắng làm ăn, sau này có gì nhớ chiếu cố anh em nhé.” Người công nhân trẻ tuổi nói với vẻ ngưỡng mộ. Mọi người xung quanh đều không thể tin vào vận may của tôi.
Tôi ngơ ngác trở về ký túc xá, thu dọn qua loa đồ đạc. Lúc này mới đầu giờ chiều, còn rất sớm mới đến giờ về nhà. Tôi tắm rửa qua loa, thay quần áo rồi về nhà.
Về đến nhà, không thấy Lan Anh đâu. Bây giờ đang là thời gian nghỉ hè, Lan Anh đi chơi hoặc đi mua sắm cũng là chuyện bình thường. Con bé rất hiểu chuyện nên tôi cũng không lo lắng nhiều.
Tôi ngồi trên giường, lấy tấm danh thiếp từ trong bộ đồ lao động bẩn thỉu ra. Trên danh thiếp còn dính cả dấu tay lấm lem của tôi. Lúc này tôi lại có chút do dự. Đi theo ông Sơn làm việc? Người ta nói “gần vua như gần cọp”. Ông Sơn chính là vua, ở bên cạnh ông ta chắc chắn sẽ không dễ dàng gì, ít nhất là áp lực tinh thần sẽ rất lớn. Nhưng nghĩ đến mức lương hơn hai chục triệu, tôi lại vô cùng động lòng. Bây giờ thứ tôi thiếu nhất là gì? Chính là tiền. Có tiền, tôi có thể mua nhà, mua xe, cho tôi và Lan Anh một cuộc sống tốt hơn.
Nhưng tôi không quyết định ngay lập tức. Trong nhà cũng có một bộ vest, là bộ tôi mặc khi đi đám cưới hay tiệc tùng, tổng cộng mới mặc có một hai lần. Tôi cầm tấm danh thiếp ngẩn người, nhìn đồng hồ, mới hai giờ chiều. Bình thường tôi năm rưỡi chiều mới tan làm, về đến nhà cũng gần sáu giờ hơn. Vì phải chăm sóc Lan Anh nên tôi không bao giờ tăng ca, lương có thấp hơn một chút cũng đành chịu. Trong tổ của tôi, tôi là người duy nhất không ở lại ký túc xá của công trường. Cũng vì biết tôi là gia đình đơn thân nên tổ trưởng cũng đặc biệt chiếu cố.
Đặt tấm danh thiếp xuống, tôi vươn vai một cái. Thôi cứ đợi Lan Anh về rồi tính sau. Không biết con bé đi đâu mà giờ này chưa về.
Lúc này, tôi quay đầu nhìn bàn học trong phòng ngủ, đó là cái bàn đặt cạnh giường của Lan Anh, trên bàn có một cái máy tính xách tay, là cái tôi mua cho nó. Nhớ năm đó, tôi cũng từng là một tay chơi game cừ khôi, tung hoành khắp các quán net. Đã nhiều năm rồi tôi không đụng đến máy tính. Tôi ngồi vào bàn học, nhìn chiếc máy tính của Lan Anh. Máy tính đang ở trạng thái khởi động, có lẽ Lan Anh đang dùng thì có việc đi ra ngoài nên quên tắt.
Zalo của Lan Anh vẫn còn đang đăng nhập ở góc dưới bên phải. Bây giờ là thời đại của Zalo, Facebook, ai còn dùng mấy thứ như Yahoo Messenger như thời trẻ của tôi nữa. Zalo của tôi chắc cũng ba bốn năm rồi không dùng đến. Đó là cả một trời kỷ niệm. Không biết tài khoản còn vào được không.
Tôi thử đăng nhập, tài khoản của tôi vẫn còn. Tôi thấy Zalo của Lan Anh hình như có tin nhắn mới, tôi liền mở ra xem.
Chỉ là tôi không ngờ rằng, cuối cùng mình lại phát hiện ra một bí mật động trời của Lan Anh…
“Con gái ngoan, ba đây.”
Đó là nội dung của một lời mời kết bạn trên Zalo, đính kèm trong phần tin nhắn. Lời nhắn này khiến tôi hoàn toàn mù mờ, nhưng nó được gửi đến thông qua một nhóm có tên là “Hội Kín CCGL”. Tôi không chấp nhận lời mời, nhưng cái cách người lạ vừa vào đã xưng ba gọi con thật sự khiến tôi bất ngờ.
Tôi mở Zalo của Lan Anh ra, không xem danh sách bạn bè mà vào thẳng mục nhóm, tìm đến cái nhóm tên “CCGL” kia. Mấy chữ cái này có ý nghĩa gì? Tôi mở nhóm ra xem, lướt qua danh sách thành viên, xem phần ghi chú và các tệp được ghim trong nhóm. Ngay lập tức, tôi hiểu ra tất cả.
Đây là một nhóm loạn luân giữa ba và con gái. “CCGL” chính là viết tắt của “Cha Con Gái Loạn”. Vì Zalo kiểm duyệt tên nhóm rất gắt nên bọn chúng đã dùng chữ viết tắt để lách luật. Trong kho tài liệu của nhóm có một vài video clip, không cần xem tiếp tôi cũng biết nội dung là gì. Ngoài ra còn có rất nhiều truyện loạn luân ba con.
Lòng bàn tay tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Tôi đã phát hiện ra bí mật của Lan Anh. Cùng lúc đó, những nghi ngờ bấy lâu nay của tôi đã được xác nhận.
Cái hôn bất ngờ của Lan Anh lên trán tôi, cách con bé ăn mặc hở hang khi ở nhà, cả cái lần đi tắm mà không thèm đóng cửa nữa. Thậm chí cái đêm tôi say rượu sờ soạng vú con bé mà nó cũng không hề giận dữ. Hóa ra, nó có tình cảm yêu đương với tôi. Nó có ham muốn với tôi. Khi xác nhận được điều này, trong lòng tôi vừa kinh ngạc, vừa lo lắng, nhưng lại len lỏi một cảm giác sung sướng bệnh hoạn. Được chính con gái mình yêu thương, theo một cách nào đó, cũng là một niềm vui.
Nhưng lý trí nhanh chóng kéo tôi lại. Chuyện này là không thể. Loạn luân giữa ba và con gái ư? Tôi không thể nào chấp nhận được. Nhiều nhất cũng chỉ có thể thầm tưởng tượng trong đầu, chứ ngoài đời thực thì tuyệt đối không. Nếu việc Lan Anh tắm không đóng cửa và cố tình hở hang là để quyến rũ tôi, vậy thì con bé không còn dừng lại ở mức ảo tưởng nữa rồi. Nó đang muốn biến suy nghĩ thành hành động. Nó thật sự muốn làm chuyện đó với tôi sao?
Nghĩ đến đây, con cặc của tôi tự dưng ngóc đầu dậy trong đũng quần, cả người nóng ran lên. Nhưng tôi lập tức nghĩ đến Ngọc Đào. Tôi quay đầu nhìn tấm ảnh của cô ấy trên tường, rồi tấm ảnh gia đình ba người của chúng tôi. Cơn xúc động của tôi lập tức bị dập tắt.
“Bốp…” Tôi dùng tay vỗ mạnh vào đũng quần. Con cặc đau điếng làm tôi phải hít một hơi khí lạnh.
Danh sách thành viên trong nhóm đều có ghi chú rõ ràng, ví dụ như: Con Gái – Nickname – Tuổi, Ba – Nickname – Tuổi. Nhóm có đến vài trăm người và hoạt động rất sôi nổi, thỉnh thoảng còn có người phát lì xì. Tôi lướt xem lịch sử trò chuyện, bên trong toàn là những lời tâm sự và thảo luận về chuyện loạn luân ba con. Có vài người còn chia sẻ kinh nghiệm thực tế của mình. Một trong những quản trị viên của nhóm là người đã thực sự làm tình với con gái ruột, được các thành viên trong nhóm tôn sùng như thần thánh, và vừa mới chia sẻ kinh nghiệm xong.
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, sau đó sao chép số điện thoại dùng để đăng ký nhóm, rồi dùng tài khoản Zalo của mình để tìm kiếm. Kết quả là không tìm thấy, chứng tỏ nhóm này đã được ẩn đi. Thông thường, những nhóm bị ẩn như thế này cần phải có thành viên trong nhóm mời, hoặc quản trị viên trực tiếp thêm vào.
Không còn cách nào khác, để không bị lộ thân phận, tôi đành phải chỉnh sửa lại thông tin tài khoản Zalo của mình. Lúc này tôi mới phát hiện ra, trong nhóm này, Lan Anh lại là một quản trị viên. Nhóm có tám quản trị viên, ngoài trưởng nhóm và một người khác là “ba”, còn lại đều là “con gái”, và Lan Anh là một trong số đó.
Nhờ quyền hạn của Lan Anh, tôi đã dễ dàng tự mời mình vào nhóm. Bảng tin của nhóm chỉ hiện thông báo “thành viên mới vừa gia nhập” chứ không hiện người mời là ai.
“Vui lòng sửa ghi chú của bạn…” Ngay khi tôi vừa vào nhóm, một con bot tự động đã nhắn tin riêng cho tôi.
Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định đổi ghi chú thành “Ba” cho đỡ bị chú ý. Nếu để là “Con Gái”, chắc chắn mấy ông “ba” trong nhóm sẽ thi nhau làm phiền tôi, giống như tài khoản của Lan Anh, có rất nhiều lời mời kết bạn nhưng con bé đều không chấp nhận. Tôi không để tuổi thật của mình mà đặt là 40 tuổi rồi lưu lại.
Lúc này tim tôi đập thình thịch. Tôi vào nhóm này không phải vì hứng thú với chuyện loạn luân, mà chỉ để giám sát Lan Anh. Con bé đã lớn, có lòng tự trọng của riêng mình, tôi không thể nói chuyện thẳng thắn với nó được, sợ rằng sẽ làm hỏng mọi chuyện. Vào được nhóm này là tốt nhất, ít nhất tôi có thể theo dõi động thái của con bé bất cứ lúc nào.
Mở Zalo của Lan Anh, tôi thấy danh sách bạn bè của nó rất ít, chưa đến một trăm người, được chia thành các nhóm bạn học và bạn trên mạng. Tôi liếc qua danh sách bạn bè, phát hiện con bé trò chuyện rất nhiều với một người có nickname là “Bác Trai U50”. Ban đầu tôi nghĩ đây là một người phụ nữ, nhưng khi mở thông tin ra xem thì lại là một người đàn ông 45 tuổi, và ảnh đại diện giống hệt ảnh của trưởng nhóm “CCGL”.
Dù biết làm vậy là xâm phạm quyền riêng tư của con gái, nhưng vì Lan Anh, tôi vẫn mở cuộc trò chuyện của hai người ra, kéo một mạch lên trên cùng. Hóa ra Lan Anh đã kết bạn với người này từ hơn nửa năm trước, và hai người gần như ngày nào cũng nói chuyện với nhau. Có vẻ như trước khi vào nhóm, Lan Anh đã kết bạn với người này trước, sau vài câu trò chuyện thì mới được ông ta thêm vào nhóm. Thậm chí trước khi vào nhóm, hai người còn có một cuộc gọi video ngắn chỉ vài giây.
Bác Trai U50: “Để bác xem con có phải là con gái thật không đã…”
Sau đó là một cuộc gọi video chỉ kéo dài ba giây.
Bác Trai U50: “Đúng là con gái thật rồi. Tuy không thấy mặt nhưng bác cá là con là một cô con gái rất xinh đẹp.”
Lan Anh: “…” icon cười
Bác Trai U50: “Vào nhóm rồi nhé. Mạo muội hỏi một câu, ngực con size bao nhiêu vậy? Vừa nãy dù chỉ nhìn có một hai giây nhưng bác cảm giác phải cup D đó?”
Lan Anh: “Dạ cup D…”
Bác Trai U50: “Bác đoán đúng rồi, có thưởng gì không nào?”
Lan Anh: “Thưởng gì ạ?”
Bác Trai U50: “Bảo con cho xem mặt thì hơi đường đột quá, hay là cho bác xem một tấm ảnh ngực của con đi, loại không mặc quần áo đó…”
Đọc đến đây, máu nóng trong người tôi đã bốc lên ngùn ngụt.
Lan Anh: “Không được đâu ạ.”
May mà Lan Anh đã thẳng thừng từ chối.
Bác Trai U50: “Không mặc áo ngực, chỉ thấy đầu vú cộm lên qua lớp áo thôi cũng được.”
Gã này vẫn không chịu buông tha.
Lan Anh: “Như vậy cũng không tiện ạ.”
Con bé lại một lần nữa từ chối, sau đó hai người bắt đầu trò chuyện lan man. Và trong những cuộc trò chuyện đó, Lan Anh đã trút hết nỗi lòng của mình cho gã trưởng nhóm xa lạ này.
Tôi không ngừng lướt xem lịch sử trò chuyện, và cuối cùng cũng biết được rằng, Lan Anh thật sự đã nảy sinh tình cảm với tôi, một thứ tình cảm yêu đương lệch lạc, và có vẻ như đã rất nghiêm trọng. Cùng lúc đó, tôi cũng biết được, chuyện Lan Anh tắm không đóng cửa, thậm chí là hôn tôi, đều là do gã trưởng nhóm này bày mưu tính kế. Sau mỗi lần như vậy, gã lại hỏi phản ứng của tôi, và Lan Anh đều kể lại với một chút thất vọng.
Thậm chí cái đêm mà tôi tỉnh dậy thấy mông của Lan Anh lộ ra ngoài tấm màn, cũng là do con bé cố ý. Nó cố tình để lộ mông ra, còn tạo ra tiếng động lớn để đánh thức tôi, cốt là để cho tôi nhìn thấy. Tất cả đều là do gã trưởng nhóm này bày ra…
Mẹ kiếp, cái thứ súc sinh, dám xúi giục con gái tôi làm bậy. Chẳng trách tôi cứ thấy mọi chuyện không bình thường. Nhưng mỗi lần thực hiện kế hoạch xong, Lan Anh đều tỏ ra thất vọng. Chỉ có hai lần là con bé vui mừng. Lần thứ nhất là khi nó tắm không đóng cửa và bị tôi nhìn thấy. Nó đã kể với gã trưởng nhóm rằng lúc đó tôi đã sững sờ, hơi thở dồn dập. Lần thứ hai, và cũng là lần quan trọng nhất, là cái đêm tôi sờ vú nó. Lan Anh đã kể lại chuyện đó với gã trưởng nhóm trong sự hưng phấn tột độ, có vẻ rất cảm động và vui sướng, và gã kia cũng ra sức cổ vũ nó.
Đọc đến đây, mồ hôi lạnh của tôi đã túa ra. Hơn nữa, qua cuộc trò chuyện của họ, tôi còn biết được một bí mật mà tôi không hề hay biết. Cái đêm tôi quay tay sau khi nghe thấy tiếng con bé tự sướng, đã bị Lan Anh nhìn thấy hết. Con bé nói với gã trưởng nhóm rằng nó bị tiếng động của tôi làm cho tỉnh giấc, sau đó đã vén màn ra nhìn trộm. Và cái đêm con bé cố tình tự sướng để tôi nghe thấy, rồi sau đó tôi cũng quay tay, cũng bị nó nhìn thấy nốt. Gã trưởng nhóm thì không ngừng cổ vũ, còn Lan Anh thì tràn đầy hy vọng.
Qua những đoạn hội thoại này, tôi có thể thấy rõ ràng, Lan Anh muốn làm tình với tôi, muốn dâng hiến thân thể cho tôi. Lòng bàn tay tôi lúc này đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi thật không thể ngờ, lúc mình quay tay lại bị Lan Anh nhìn thấy. Tôi nhớ lại lúc đó tấm màn của Lan Anh có khẽ lay động, hóa ra đó không phải là do tôi hoa mắt. Lúc đó con bé đã nhìn trộm toàn bộ quá trình qua khe hở…
Qua cuộc trò chuyện của hai người, tôi biết được gã “Bác Trai U50” này đã từng làm tình với con gái ruột của mình, và hiện tại vẫn còn duy trì mối quan hệ đó.
Lan Anh: “Hai người… là chú chủ động hay chị ấy chủ động ạ?”
Bác Trai U50: “Là chú…”
Lan Anh: “Chị ấy không phản kháng ạ…”
Bác Trai U50: “Có phản kháng, nhưng không kịch liệt lắm. Lúc đó chú say rượu, nhầm con bé là mẹ nó. Xong chuyện, nó khóc.”
Lan Anh: “Sau đó chị ấy chấp nhận luôn ạ?”
Bác Trai U50: “Không, lúc đó chú xin lỗi, dỗ dành nó mãi. Nhưng không lâu sau, nó bắt đầu chủ động gần gũi chú. Nửa tháng sau, vào một buổi tối, nó tự vào phòng chú, lúc đó nó trần truồng.”
Lan Anh: “Vậy là lần đầu tiên, là chú đã cưỡng ép chị ấy ạ?”
Bác Trai U50: “Lúc đó chú say quá rồi, coi như là vậy đi.”
Lan Anh: “Nếu ba con mà chủ động thì tốt biết mấy, con nhất định sẽ không phản kháng đâu.”
Bác Trai U50: “Yên tâm đi, gia đình đơn thân chắc chắn sẽ thành công, chỉ cần con kiên trì. Người ta nói con gái theo đuổi con trai thì dễ như trở bàn tay, chuyện này áp dụng cho ba con cũng vậy. Nhất là hai người lại không có quan hệ huyết thống, nên không có nhiều rào cản như ba con ruột.”
Lan Anh: “Ba con nghiêm túc quá, con đã chủ động như vậy rồi mà ba vẫn không hề lay động.”
Bác Trai U50: “Không phải con nói ba con nghe thấy con tự sướng xong cũng quay tay đó sao?”
Lan Anh: “Hình như là vậy ạ…”
Bác Trai U50: “Điều đó chứng tỏ trong lòng ba con có con, có ham muốn với con, chỉ là hiện tại mới dừng lại ở mức tưởng tượng thôi, ngoài đời thực chưa dám. Chuyện này cần có cơ hội, có thể sẽ rất lâu, cũng có thể sẽ rất nhanh.”
Lan Anh: “Mong là vậy ạ. Nhìn ba phải tự quay tay, con thấy xót xa lắm.”
Bác Trai U50: “Con yêu ba con, hay là thương hại ông ấy?”
Lan Anh: “Cả hai ạ, nhưng chắc chắn là con yêu ba. Ba là người duy nhất con yêu trong lòng.”
Bác Trai U50: “Tại sao con lại yêu ông ấy? Ông ấy đẹp trai lắm à? Hay đối xử tốt với con?”
Lan Anh: “Con cũng không nói rõ được. Ba không đẹp trai, ngược lại còn rất già.”
Bác Trai U50: “Hơi khó hiểu nhỉ.”
Lan Anh: “Có lẽ là do từ nhỏ con đã thiếu thốn tình thương của ba. Ba ruột của con là một tên súc sinh, đã đuổi hai mẹ con con ra khỏi nhà, nên con chỉ có hận ông ta thôi. Còn ba dượng của con, cũng chính là ba hiện tại, đã cho con tình thương mà trước đây con chưa từng có. Ba đối xử với con còn tốt hơn cả con gái ruột. Ba là một người rất vĩ đại. Vì chữa bệnh cho mẹ con mà ba đã tiêu hết tiền tiết kiệm. Vì muốn cho con một cuộc sống tốt hơn, ba ra ngoài làm lụng vất vả thế nào cũng không một lời oán thán. Thậm chí vì con mà ba không chịu đi bước nữa, chỉ sợ con phải chịu thiệt thòi. Ba còn không có một đứa con ruột của riêng mình, vì một đứa con gái không cùng huyết thống như con mà đã từ bỏ tất cả. So với người ba ruột kia, đúng là một trời một vực.”

Bác Trai U50: “Hiểu rồi, ba dượng của con đúng là một người ba vĩ đại, chú thật sự tự thấy hổ thẹn. Ba ruột chưa chắc đã làm được như vậy. Có thể vì con mà từ bỏ hạnh phúc cả đời của mình, đây không phải là điều người bình thường có thể làm được.”
Lan Anh: “Hơn nữa, sau khi chứng kiến những trận đòn roi của ba ruột với mẹ, con có một nỗi sợ hãi đối với đàn ông. Con sợ mình sẽ gặp phải một tên khốn nạn như ba ruột, nên ở trường, mỗi khi nhìn thấy mấy bạn nhà giàu đẹp trai, hay mấy bạn nam đến gần con, con đều thấy hình bóng của ba ruột trong họ, làm con cảm thấy vô cùng ghê tởm và chán ghét.”
Bác Trai U50: “Ba ruột của con đã để lại cho con một ám ảnh tâm lý quá lớn, có lẽ cả đời này cũng không thể xóa nhòa.”
Lan Anh: “Có lẽ vậy ạ. Cũng chính vì thế mà con mới yêu ba dượng của con đến vậy. Nhất là mỗi lần nhìn thấy ba ôm ảnh mẹ, một mình lén lút đau lòng, tim con như tan nát. Con không biết sau này có thể gặp được một người đàn ông tốt như ba không, nhưng con thật sự không có cảm giác gì với những người bằng tuổi, ngược lại tình cảm dành cho ba ngày càng sâu đậm.”
Bác Trai U50: “Hai người không có quan hệ huyết thống, sau này con có thể kết hôn và sinh con cho ông ấy mà.”
Lan Anh: “Vâng ạ, con cũng nghĩ như vậy. Sau này con muốn gả cho ba, sinh cho ba một đứa con mang dòng máu của chính ba. Con muốn thay mẹ chăm sóc ba cả đời.”
Bác Trai U50: “Vậy thì cố gắng lên.”
Bác Trai U50: “Số Zalo của chú là ********, nói chuyện trên đó cũng tiện hơn.”
Sau đó, cuộc trò chuyện của hai người dừng lại, và đã dừng lại từ hơn nửa tháng trước. Là Lan Anh không còn để ý đến gã nữa, hay là hai người đã chuyển qua Zalo để nói chuyện riêng? Lịch sử trò chuyện trên Zalo thì tôi không thể nào xem được.
Đọc đến đây, tôi không khỏi thở dài. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tại sao Lan Anh lại có tình cảm lệch lạc với tôi. Thứ nhất là do ám ảnh từ người ba ruột. Người ta nói hành vi của cha mẹ ảnh hưởng rất lớn đến con cái, quả không sai. Ba ruột của nó là một tên khốn nạn, còn sự đàng hoàng của tôi đã tạo ra một sự tương phản rõ rệt, chẳng trách một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của ba như nó lại chuyển hết tình cảm sang cho tôi. Thứ hai là do tôi đã đối xử tốt với hai mẹ con nó, làm nó cảm thấy biết ơn và xót thương. Lan Anh là một đứa trẻ ngoan, có tâm lý này cũng là bình thường.
Nhưng hiểu là một chuyện, tôi tuyệt đối không thể làm như vậy. Nếu tôi làm vậy, sẽ hủy hoại cả cuộc đời của Lan Anh. Cuộc đời của nó chỉ mới bắt đầu, tương lai nó sẽ vào một trường đại học tốt, tìm một người chồng trẻ tuổi, điều kiện tốt, gia đình tử tế để kết hôn sinh con. Nếu gả cho một người đàn ông trung niên như tôi, đúng là hại cả đời con bé. Tôi làm sao có thể ích kỷ như vậy được? Hơn nữa, còn có Ngọc Đào. Nếu tôi và Lan Anh xảy ra chuyện gì, tôi làm sao có thể đối mặt với cô ấy? Tương lai sau khi qua đời, được chôn cất cùng cô ấy dưới suối vàng, tôi biết ăn nói làm sao? Dù tình cảm của Lan Anh làm tôi cảm động, bản thân tôi cũng có chút rung động, nhưng lương tâm tôi không cho phép.

Tôi lướt xem tiếp, lịch sử trò chuyện còn rất nhiều, tôi không thể nào xem hết được. Nickname Zalo của Lan Anh chính là tên thật của con bé, “Lan Anh”. Con bé còn quá non nớt, tại sao lại có thể tiết lộ những bí mật này cho người khác? Dù chỉ là người lạ trên mạng, nhưng hành vi này vẫn rất mạo hiểm. Lan Anh vẫn còn quá đơn thuần, không có tâm lý phòng bị, đến nickname cũng dùng tên thật, làm sao mà có thể không bị lừa gạt ngoài xã hội được?

Tôi dùng tay ôm lấy trán, trong lòng đầy phiền muộn. Người ta nói làm cha mẹ khó, bây giờ tôi mới thật sự cảm nhận được. Tôi không biết mình nên làm gì bây giờ. Tôi không thể nói thẳng mọi chuyện với Lan Anh, vì chưa đến lúc, nếu không sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con bé. Nó đang ở tuổi nổi loạn, lỡ như phản ứng tiêu cực thì sẽ hủy hoại cả cuộc đời nó.
Trước mắt, tôi chỉ có thể giả vờ như không biết gì, đồng thời âm thầm giám sát con bé. Mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể kiểm soát được. Ngoài đời thực, nó vẫn là một đứa con ngoan, học giỏi.
Đang lúc tôi định xem tiếp các tệp trong máy tính thì ngoài hành lang đột nhiên có tiếng bước chân. Không biết có phải Lan Anh đã về không, tôi vội vàng đóng Zalo của mình lại, đồng thời xóa luôn lời mời kết bạn kia. Nếu bị Lan Anh thấy đã đọc, chắc chắn nó sẽ nghi ngờ. Tôi cũng xóa luôn tài khoản của mình khỏi khung đăng nhập Zalo. Chuẩn bị xong xuôi, tôi vội chạy vào nhà vệ sinh, mở vòi hoa sen ra.
“Cạch…” Quả nhiên, có tiếng mở khóa cửa. Tôi vội vàng cởi quần áo chuẩn bị tắm.
“Ba ơi…” Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Lan Anh.
“Ơi…” Tôi vội đáp lại, nhưng giọng có chút chột dạ. Đúng là Lan Anh rồi. Nếu tôi mà chậm một chút nữa, chắc chắn sẽ bị con bé bắt tại trận. May mà tiếng nước chảy đã che đi sự hoảng loạn trong giọng nói của tôi.
“Sao ba về sớm vậy?” Tiếng của Lan Anh vọng vào, cùng với tiếng đặt đồ lỉnh kỉnh, hình như là tiếng túi ni lông.
“Lát nữa ba nói cho con nghe…” Tôi vội nói qua loa rồi bắt đầu tắm. Ngoài cửa, Lan Anh cũng bắt đầu bận rộn.
Lúc này, trong lòng tôi cuối cùng cũng đã có quyết định. Tôi quyết định sẽ nhận lời mời của ông Sơn. Như vậy, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh, trông chừng Lan Anh. Nếu không để mắt đến con bé, khó mà nói trước được nó có bị bạn trên mạng dụ dỗ đi gặp hay không. Bởi vì trong đoạn trò chuyện lúc nãy, gã “Bác Trai U50” đã từng nói, nếu việc quyến rũ tôi không thành công, Lan Anh có thể tìm một người đàn ông trung niên trạc tuổi tôi để “thử nghiệm”, và gã còn úp mở tự đề cử mình, muốn đến gặp Lan Anh.
Tắm xong, tôi hít một hơi thật sâu, thay quần áo rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Lúc này, Lan Anh đang ở trong phòng ngủ, ngồi trước máy tính. Thấy tôi vào, con bé thoáng có chút hoảng hốt. Có lẽ nó cũng biết trong máy tính của mình có bí mật, nên chột dạ là chuyện bình thường. Khi tôi vào, nó bình tĩnh tắt máy tính, hai má hơi ửng hồng. Chắc nó sợ tôi về sẽ thấy bí mật trong máy tính của nó.

4 58 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
16 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Long

Truyện rất hay

khanh

giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu

Dragon

Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ

Tien

Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác

nhuc thanh

truyen hay nhung phai mua moi coi dc

Phongtran

Tác giả nó chết rồi mà

Jx1

Bản gốc là lan anh bị địt mà

Minh

Xin link bản gốc bạn ơi

nhuc thanh

ton tien ban oi \

tulee205

Cho xin tên bản gốc với b ơi

viạha

nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang

zusbi

tải ở đâu b ơi