Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 3: Lan Anh Thủ Dâm

Giường của Lan Anh kê sát ngay cửa sổ, mà đêm nay trời trong vắt, vầng trăng tròn vành vạnh như đêm rằm tháng tám. Ánh trăng len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào tấm màn voan mỏng manh che quanh giường con bé, khiến tấm màn bỗng trở nên trong suốt một cách kỳ ảo. Thân hình yêu kiều và mọi cử động của Lan Anh lúc này hiện lên trên tấm màn chẳng khác nào một vở kịch múa bóng, và tôi, từ giường của mình, có thể nhìn thấy tất cả một cách rõ ràng đến từng chi tiết.
Lúc này, con bé đang nằm ngửa trên giường. Dưới ánh trăng mờ ảo, tôi có thể thấy cặp vú căng tròn, đầy sức sống của con bé đang nhô cao kiêu hãnh. Đôi chân thon dài của nó hơi co lại, và một bàn tay đang di chuyển liên tục ở khoảng giữa hai đùi.
“Bẹp… bẹp… bẹp…”
Những âm thanh ướt át, dâm đãng vang lên trong đêm tĩnh mịch. Là một người đàn ông từng trải, tôi biết quá rõ con bé đang làm gì. Lan Anh đang tự sướng.
“Ưm… ưm…” Con bé khẽ rên rỉ, những tiếng kêu mềm mại, nũng nịu xen lẫn với tiếng ma sát của nước lồn. Dù chỉ nhìn thấy chiếc bóng mờ ảo, tôi vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng nóng bỏng đó: những ngón tay thon dài của Lan Anh đang mân mê, xoa nắn nơi cửa lồn, và cái lồn non tơ của con bé chắc chắn đã ướt đẫm nước. Tiếng rên của Lan Anh nghe thật ma mị, nó rót vào tai tôi như một thứ bùa mê, khiến toàn thân tôi nóng ran cả lên.
Khi khoái cảm dâng trào, thân hình mềm mại của con bé bắt đầu uốn éo. Thỉnh thoảng, nó lại ưỡn căng lồng ngực, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, khiến cặp vú như muốn vươn cao hơn nữa. Đôi chân dài miên man của nó quằn quại, cọ xát vào nệm giường tạo ra những tiếng sột soạt khe khẽ.
“Á…ưm~~~~~”
Một lúc sau, Lan Anh rên lên một tiếng dài, uyển chuyển mà đầy nũng nịu. Ngay sau đó, cơ thể con bé mềm nhũn ra, nằm im lìm trên giường, chỉ còn lại tiếng thở dốc hổn hển. Tôi vội vàng nằm xuống, giả vờ như đã ngủ say, nhưng bên dưới lớp quần ngủ và chăn, con cặc của tôi đã cương cứng, dựng lên thành một cái lều nhỏ.
“Soạt…”
Đúng như tôi dự đoán, sau khi nghỉ ngợi một lúc, Lan Anh khẽ vén màn bước ra. Tôi hé mắt nhìn trộm và thấy một thân hình trắng như tuyết hiện ra, chính là con bé. Lan Anh đang hoàn toàn khoả thân. Cặp vú đẫy đà của nó rung rinh theo mỗi bước chân, và tôi có thể thấy rõ hai chấm nhỏ sẫm màu, đó chính là quầng vú và núm vú của nó.
Con bé có vẻ không hề đề phòng, thoải mái bước xuống giường rồi đi ra khỏi phòng ngủ. “Cạch…” Tiếng cửa phòng vệ sinh vang lên. Chắc là Lan Anh đang rửa tay và vệ sinh cái lồn của mình.
“Phù…” Tôi thở hắt ra một hơi, cảm giác như mình vừa trải qua một trận vận động kịch liệt. Tôi đưa tay xuống đũng quần, con cặc của tôi cũng đã rỉ ra chút dịch nhờn, làm tay tôi dính nhớp.
Đây là lần đầu tiên tôi bắt gặp Lan Anh tự sướng. Trước giờ tôi vẫn luôn nghĩ con bé là một đứa trẻ ngây thơ, không thể nào biết đến những chuyện này. Nhưng con bé đã đến tuổi dậy thì, có ham muốn tình dục cũng là chuyện hết sức bình thường. Chỉ là, nó đã học cách tự sướng từ đâu? Tôi đã luôn nghiêm khắc bảo bọc, không muốn những thứ dơ bẩn làm vấy bẩn tâm hồn trong sáng của nó. Nhưng thời buổi bây giờ, con nít lớn sớm, Lan Anh có thể biết được qua mạng hay bạn bè cũng không có gì lạ.
Lúc này tôi không thể nói toạc ra với con bé được. Tự sướng là một nhu cầu sinh lý bình thường, tôi không nên can thiệp. Chính tôi chẳng phải cũng hay quay tay đó sao? Miễn là con bé biết tiết chế, và vẫn tập trung vào việc học, thì chuyện này cũng không có gì to tát cả.
“Cạch…”
Đang lúc tôi mải suy nghĩ, tiếng cửa phòng vệ sinh lại vang lên. Tôi vội nhắm nghiền mắt lại. Tiếng dép lê của Lan Anh đi vào phòng ngủ, rồi tiếng bước chân của con bé lại dừng ngay bên cạnh giường tôi. Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của con bé vẫn chưa hoàn toàn bình ổn lại.
“Chụt…”
Ngay lúc tôi đang không biết phải làm sao, tôi đột nhiên cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán mình. Một cảm giác mềm mại, ấm áp chạm vào da thịt. Là Lan Anh đang cúi xuống hôn lên trán tôi. Cùng lúc đó, vai tôi cảm nhận được một khối gì đó mềm mại cọ xát, nó cọ vào vai tôi rồi còn ép nhẹ xuống một chút.
May mà tôi đủ bình tĩnh để không lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
“Lẹp kẹp… lẹp kẹp…”
Tiếng bước chân của Lan Anh lại vang lên. Tôi hé mắt nhìn theo, thấy thân hình trần truồng của con bé đang đi về phía giường của nó. Hai cánh mông trắng nõn của nó nhịp nhàng đan vào nhau, và tôi còn có thể thấy được bầu vú nghiêng nghiêng đang rung rinh của nó.
Lan Anh vén màn rồi leo lên giường. Trước khi kéo màn lại, con bé còn liếc mắt về phía tôi một cái. Tôi vẫn giữ nguyên đôi mắt híp lại nên chắc nó không phát hiện ra. Trong bóng tối, tôi thấy con bé khẽ nở một nụ cười, rồi nhẹ nhàng kéo tấm màn lại. Sau đó là tiếng sột soạt của vải vóc, có lẽ là nó đang mặc lại quần lót. Cuối cùng, mọi thứ chìm vào im lặng.
Tiếng thở của Lan Anh dần dần đều đặn trở lại. Con bé đã ngủ, nhưng giờ lại đến lượt tôi khổ sở. Tôi cảm nhận được con bé đã ngủ say, liền nhẹ nhàng vén chăn lên, kéo quần ngủ xuống, để lộ con cặc đang cương cứng của mình. Hơi thở của tôi lúc này không thể nào ổn định nổi, cũng đã mấy ngày rồi tôi chưa quay tay.
Nhìn tấm màn giường của Lan Anh không có động tĩnh gì, tôi lại nhẹ nhàng với tay lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường, rồi bắt đầu tự sướng. Trong đầu tôi không ngừng hiện lên hình ảnh vừa rồi, cả hình ảnh con bé khoả thân lúc đi tắm nữa. Khoảng 5 phút sau, tôi bắn hết tinh dịch vào trong mớ giấy vệ sinh, vo tròn lại rồi ném vào sọt rác.
Khi tôi nhìn về phía giường Lan Anh, tôi có cảm giác tấm màn khẽ lay động một chút, và tư thế ngủ của con bé dường như cũng đã thay đổi, nhưng cụ thể là tư thế gì thì tôi không thấy rõ.
Sau khi xuất tinh, ham muốn của tôi tạm thời được giải toả. Cùng với cơn mệt mỏi ập đến, cuối cùng tôi cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
“Ba ơi, tối nay mình không ăn cơm ở nhà nha ba.”
Giữa giờ làm việc ban ngày, tôi nhận được điện thoại của Lan Anh.
“Sao vậy con?” Tôi hơi ngạc nhiên, nên hỏi lại cẩn thận.
“Dạ không có gì, chỉ là bạn Quỳnh Như mời tụi con qua nhà bạn ấy ăn cơm thôi. Kiểu đáp lễ đó ba…” Lan Anh trả lời trong điện thoại.
“Tụi con đi ăn cơm? Thôi… hay là con đi một mình đi, ba không đi đâu.” Tôi vẫn còn chút không yên tâm.
“Chú ơi, chú đi cùng luôn đi ạ. Ba con cũng muốn làm quen với chú nữa…” Đúng lúc này, giọng của Quỳnh Như vang lên từ đầu dây bên kia, giọng con bé nghe cũng rất ngọt ngào.
“Thôi thật sự không cần đâu con, tối nay chắc sẽ về trễ lắm. Để lần khác, lần khác chú sẽ qua nhà con sau. Cảm ơn ý tốt của ba con nhé…” Nghe được giọng của Quỳnh Như, tôi cuối cùng cũng yên tâm phần nào.
“Dạ vậy thôi ạ. Ba ơi, con nấu sẵn cơm tối để trong nồi cơm điện cho ba rồi đó, ba về nhớ ăn nha…” Lan Anh cầm lại điện thoại, dặn dò tôi rồi cúp máy.
Tính tôi vốn không thích giao du, nhất là ba của Quỳnh Như lại là một ông chủ lớn, không cùng đẳng cấp. Tự dưng đến nhà người ta ăn cơm tôi thấy có hơi đường đột. Nhưng tôi đâu biết được rằng, chính từ đây mà rất nhiều chuyện rắc rối đã xảy ra.
Tan làm, tôi trở về nhà. Căn nhà lạnh lẽo, vắng tanh. Đột nhiên chỉ có một mình, tôi cảm thấy không quen chút nào. Mọi khi về đến nhà, lúc nào cũng có tiếng Lan Anh chào hỏi, còn bây giờ cả căn nhà im phăng phắc.
Tôi vào bếp, thấy trong nồi cơm điện có bánh bao và thức ăn đã được hâm nóng. Tôi dọn đồ ăn ra, rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn một mình. Không có Lan Anh ngồi ăn cùng, cơm cũng chẳng thấy ngon. Tôi cứ chốc chốc lại nhìn đồng hồ, mong cho Lan Anh mau về. Con bé đi chơi buổi tối, trong lòng tôi cứ có chút bất an.
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên tiếng báo có cuộc gọi video trên Zalo. Nhìn vào màn hình, là Lan Anh. Tôi vội vàng bắt máy.
“Ba ăn cơm chưa?” Màn hình hiện lên khuôn mặt tươi cười của Lan Anh, phía sau con bé là một khung cảnh rất lộng lẫy, nguy nga.
“Ba đang ăn đây…” Tôi vội chuyển sang camera sau để cho con bé thấy dĩa cơm của mình.
“Tụi con cũng đang ăn nè ba…” Lan Anh cũng chuyển camera. Một bàn ăn sang trọng bày đầy những món ăn tinh xảo, đẹp mắt, đủ màu sắc, đúng là mỹ vị nhân gian.
“Con chào chú ạ…” Camera lia đến Quỳnh Như, con bé lễ phép chào tôi. Lúc này tôi cũng đã hoàn toàn yên tâm, nỗi lo của mình thật là thừa thãi.
“Chào anh…” Camera lại hướng về một người đàn ông. Ông ta cũng cất tiếng chào tôi.
Người đàn ông này rất mập, bụng phệ, tai to mặt lớn. Gương mặt có nét hao hao Quỳnh Như, mặt bóng lưỡng, vừa nhìn đã biết là kiểu ông chủ nhà giàu mới nổi. Trông ông ta cũng trạc tuổi tôi, nhưng chắc chắn trẻ hơn và bảo dưỡng tốt hơn nhiều.
“Chào anh…” Tôi cũng đáp lại, nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi về ông ta không được tốt cho lắm. Có một cảm giác gì đó khó chịu mà tôi không thể giải thích được.
“Ba ơi, lát nữa con về liền, ba đợi con nha…” Camera chuyển lại về phía Lan Anh, con bé cười toe toét rồi cúp máy.
Ăn cơm xong, tôi dọn dẹp chén đũa sạch sẽ, rồi nhìn đồng hồ. Đã tám giờ rưỡi tối mà Lan Anh vẫn chưa về. Tôi định lấy điện thoại gọi cho con bé, nhưng lại sợ làm phiền nhà Quỳnh Như, cứ hối thúc như vậy cũng không hay. Tôi đành mặc áo khoác rồi đi xuống dưới lầu đứng đợi, lòng nóng như lửa đốt.
Tôi đứng dưới lầu đợi hơn nửa tiếng đồng hồ nữa mà vẫn chưa thấy bóng dáng Lan Anh đâu. Lúc này đã hơn chín giờ tối. Đang lúc tôi định móc điện thoại ra gọi thì một chiếc Mercedes-Benz chạy tới, dừng lại cách tôi không xa, rồi bóp một tiếng còi.
“Cạch…” Cửa xe mở ra, Lan Anh bước xuống.
“Ba…” Con bé cười tươi chạy đến, khoác lấy tay tôi.
Từ ghế lái, một người đàn ông bụng phệ bước xuống, chính là người tôi thấy trong cuộc gọi video lúc nãy. Ông ta tai to mặt lớn, đầu cắt cua, mặc một bộ vest đắt tiền nhưng vẫn không che được cái bụng bia phệ.
“Chào anh…” Người đàn ông này tiến đến trước mặt tôi, đưa tay ra.
“Chào anh…” Tôi cũng vội vàng đưa tay ra bắt lại, phép lịch sự tối thiểu vẫn phải có.
“Đây là ba của bạn Quỳnh Như đó ba.” Lan Anh giới thiệu. “Đây là ba của con…” Rồi nó lại giới thiệu tôi với ba của Quỳnh Như.
“Tôi tên Trần Hải Sơn.” Ba của Quỳnh Như vẫn nắm chặt tay tôi, gương mặt nở một nụ cười hiền lành, trông rất thân thiện. Nhưng tôi sống đến từng này tuổi rồi, tôi biết những người trông có vẻ hiền lành như thế này thực ra lại rất thâm sâu. Người có thể ở biệt thự, đi xe Mercedes thì làm sao mà hiền lành được?
“Anh cứ gọi tôi là Lâm được rồi…” Tôi vội đáp lại.
“Hút thuốc đi…” Sau khi bắt tay, ông Sơn rút ra một điếu 555 mời tôi. Theo phép lịch sự, tôi vẫn nhận lấy.
“Thôi không cần, tôi tự…” Tôi định tự châm thuốc thì mới phát hiện mình xuống lầu quên mang theo hộp quẹt. Ông Sơn liền cầm cái bật lửa vàng chóe đưa đến trước mặt tôi. Tôi từ chối không được, đành để ông ta châm thuốc cho mình.
“Cảm ơn anh đã đưa Lan Anh về, phiền anh quá.” Tôi gật đầu cảm ơn.
“Có gì đâu anh, Lan Anh là bạn thân của con gái cưng nhà tôi, hai đứa nó thân nhau như chị em ruột vậy. Lan Anh vừa ngoan ngoãn vừa dễ thương, tôi cũng coi con bé như con gái mình. Hôm nay anh bận việc không đến được, sau này có dịp nhất định phải ghé qua nhé, đến lúc đó anh em mình không say không về.” Ông Sơn cũng tự châm một điếu thuốc, nói chuyện rất khách sáo.
“Vâng, được ạ…” Tôi gật đầu đáp ứng.
“Lần sau nhất định đừng lỡ hẹn nhé, haha. Tôi về trước đây…” Ông Sơn nói xong liền đi về phía chiếc xe.
“Con chào chú Sơn ạ…” Lan Anh cũng chào ông ta. Ông Sơn ngồi vào xe, kéo cửa kính xuống mỉm cười, bóp còi một tiếng rồi lái xe đi.
“Mình lên nhà đi ba…” Lúc này Lan Anh kéo tay tôi nói. Tôi thì vẫn đang ngẩn người nhìn theo hướng chiếc xe vừa đi khuất.
“Ờ… được rồi…” Tôi gật đầu, rồi tiện tay ném điếu thuốc vừa mới châm xuống đất.
“Sao ba ném đi vậy?” Lan Anh ngạc nhiên hỏi.
“Hút không quen…” Tôi cười gượng giải thích. Thật ra tôi ném điếu thuốc là vì tôi không thích con người của ông Sơn, có một sự chán ghét không thể giải thích được. Nhưng tôi không thể nói điều này với Lan Anh. Giác quan thứ sáu của tôi trước giờ vẫn rất chuẩn. Tôi không thể nói rõ tại sao mình lại ghét ông ta, cảm giác ông ta có tướng gian thần, dù vẻ ngoài thì lại rất hiền lành. Một người làm công ở công trường như tôi, tại sao ông ta lại phải đối xử khách khí như vậy? Tôi có cảm giác như “tự nhiên tốt đột xuất vậy chắc có ý đồ gì đây”. Có lẽ là do tôi nghĩ nhiều, dù sao thì tôi cũng đâu biết xem tướng. Hay là do ấn tượng của tôi về mấy ông chủ ở công trường vốn đã không tốt, nên đâm ra có chút thành kiến, cảm thấy người giàu thì chẳng mấy ai là người tốt.
“Ba ơi, con muốn nhận lỗi với ba…” Lên đến nhà, Lan Anh đột nhiên dừng lại nói với tôi, vẻ mặt có chút bối rối.
“Sao vậy con?” Nghe con bé nói, tôi không khỏi ngạc nhiên.
Lan Anh lấy ra một cái hộp nhỏ được gói rất đẹp. Tôi nhận lấy, mở ra xem, thì ra là một chuỗi vòng tay bằng ngọc trai rất tinh xảo, ở giữa còn có một con heo nhỏ bằng vàng.
“Cái này là ba của bạn Quỳnh Như tặng con đó ba. Con nhớ lời ba dặn nên con đã không nhận. Nhưng bạn Quỳnh Như cứ nằng nặc bắt con phải nhận, con từ chối không được nên đành tạm nhận lấy, nhưng con không có đeo, đợi về đưa lại cho ba…” Lan Anh ngượng ngùng nói, hai tay cứ xoắn vào nhau, đầu thì cúi xuống nhưng ánh mắt thì cứ liếc nhìn chiếc vòng.
Phải công nhận là chiếc vòng rất đẹp. Ngọc trai trắng muốt, con heo vàng thì lấp lánh, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền. Không phải Lan Anh ham của, mà bất kỳ cô gái nào nhìn thấy chiếc vòng này cũng sẽ thích mê.
“Thôi, không sao đâu con. Người ta đã tặng thì con cứ nhận đi, coi như là quà của Quỳnh Như tặng con…” Tôi thở dài, rồi đưa lại chiếc vòng cho Lan Anh. Dù sao thì món quà này cũng khó mà trả lại được. Lỡ làm không khéo lại khiến Quỳnh Như và ba con bé không vui. Cách đối nhân xử thế là vậy, hơn nữa Lan Anh cũng rất thích nó, mà tôi thì lại không có tiền mua cho con bé.
“Dạ…” Lan Anh khẽ gật đầu, nhưng trong mắt vẫn ánh lên một tia vui mừng không thể che giấu.
“Nhưng mà sau này đừng nhận đồ của người khác nữa nhé, biết không? Dù có làm mất lòng người ta cũng được. Ăn của người ta thì phải nể nang người ta lắm đó con…” Dù vậy, tôi vẫn phải rào trước với Lan Anh một câu.
“Con biết rồi ba. Con nghe lời ba hết. Chỉ cần ba không cho con nhận, thì bất cứ thứ gì con cũng không nhận, kể cả món này. Nếu ba không cho, ngày mai con sẽ mang đi trả lại liền.” Nghe lời tôi, Lan Anh ngoan ngoãn gật đầu.
“Ừm…” Tôi mỉm cười gật đầu.
“À đúng rồi ba, chú Sơn nói muốn nhận con làm con gái nuôi. Đây là quà gặp mặt đó ba…” Có lẽ thái độ của tôi đã khiến con bé bớt sợ hãi, nên nó lại nói tiếp.
“Con đồng ý rồi à?” Tôi giật mình, buột miệng hỏi.
“Con chưa đồng ý tại chỗ. Con cũng không biết phải trả lời sao nữa. Con nói là phải về hỏi ý kiến ba trước đã.” Lan Anh vội vàng giải thích.
“Chuyện này con tự quyết định đi. Không phải chuyện gì cũng cần ba quyết định thay con đâu.” Thật ra trong lòng tôi không đồng ý. Cái từ “con gái nuôi” trong xã hội ngày nay không phải là một danh xưng tốt đẹp gì. Dù tôi không muốn nghĩ theo hướng xấu xa, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Cứ có cảm giác như con gái mình bị người khác chia sẻ mất một nửa. Nhưng tôi lại không tiện từ chối, dù sao Lan Anh cũng đã lớn, mọi chuyện nên để con bé tự quyết định.
“Dạ, con biết rồi…” Lan Anh mỉm cười, rồi đi vào phòng ngủ, lấy bộ đồ ngủ ra chuẩn bị thay đồ. Tôi ý tứ đứng đợi ở ngoài cửa.
Đợi Lan Anh thay đồ xong và vào phòng tắm, tôi mới nằm xuống giường, lấy điện thoại ra nghịch. Tiếng nước xối ào ào trong phòng tắm, Lan Anh đang tắm, còn tôi thì lướt tin tức trên điện thoại. Tôi không biết chơi game, cũng không có hứng thú với nó. Mối bận tâm duy nhất của tôi là kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi Lan Anh khôn lớn, cho con bé một cuộc sống tốt hơn.
Nói thật, nhìn thấy biệt thự nhà Quỳnh Như, thấy ông Sơn đi xe Mercedes, nói không ghen tị là nói dối. Chỉ tiếc là, tôi không thể cho Lan Anh một cuộc sống như vậy, và tôi cũng không muốn con bé trở nên ham mê hư vinh.
Thế giới của người lớn rất phức tạp, không đơn giản như Lan Anh nghĩ. Ấn tượng đầu tiên của tôi về ông Sơn đã không tốt, lại còn tặng cho Lan Anh một món quà đắt tiền như vậy, rồi lại còn muốn nhận con bé làm con gái nuôi. Có thể đối với ông ta, chút tiền đó chẳng là gì. Có thể ông ta thật sự có lòng tốt, không có ý đồ xấu xa nào khác, chỉ đơn giản là muốn giúp Quỳnh Như có thêm bạn bè, hoặc có thể là thật sự yêu quý một cô bé dễ thương như Lan Anh. Dù sao thì những người giàu có như vậy thường có đời sống tình cảm khá trống rỗng. Ông Sơn cũng là người độc thân, có lẽ bên cạnh ông ta không thiếu phụ nữ. Xã hội bây giờ, chỉ cần có tiền thì chuyện gì mà không làm được?
Tôi lắc đầu, có lẽ là do mình đã suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ ông ta chỉ vì nể mặt Quỳnh Như nên mới tặng quà cho Lan Anh mà thôi. Dù sao thì bây giờ con nít cũng cần phải giao du, có nhiều bạn bè thì sau này biết đâu lại có lúc cần đến nhau. Những người ở địa vị cao như ông Sơn lại càng hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế.
Nhưng tôi không ngờ rằng, linh cảm của tôi đã không sai. Và cũng chính vì sự chủ quan của mình, mà sau này ba con chúng tôi đã phải trải qua nhièu sóng gió.
Những ngày tiếp theo, mối quan hệ giữa tôi và Lan Anh ngày càng trở nên thân thiết hơn. Có lẽ là bắt đầu từ cái hôn chủ động lên trán tôi hôm đó của con bé. Tôi có thể cảm nhận được sự gần gũi của Lan Anh, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng giữ khoảng cách của một người ba và con gái. Đôi khi, tôi bắt gặp Lan Anh đang nhìn tôi ngẩn người. Khi tôi nhìn lại, con bé lại có chút ngượng ngùng.
Cảm giác bất an trong lòng tôi ngày càng lớn. Lẽ nào Lan Anh thật sự có tình cảm loạn luân với tôi? Nghĩ đến khả năng này, trong lòng tôi lại có một chút vui sướng và mừng thầm khó tả. Nhưng tôi tuyệt đối không thể có mối quan hệ loạn luân với Lan Anh, đó là chuyện trời không dung đất không tha. Lúc đó tôi hoàn toàn không thể ngờ rằng, sau này tôi và Lan Anh lại có với nhau một đứa con, chính là cậu con trai quý báu của chúng tôi.
Dĩ nhiên, đó là chuyện của sau này.
Ba ngày sau, anh Hai tôi bất ngờ lên thành phố khám bệnh. Bình thường anh ấy chỉ ở quê, chăm sóc mảnh vườn và mấy sào ruộng. Do lúc xây nhà bị té gãy chân nên mới phải lên thành phố chụp phim kiểm tra. Trước đây, hầu như tháng nào tôi cũng về quê thăm anh một lần. Anh Hai là người đã một tay nuôi tôi khôn lớn. Giống như tôi, anh cũng là gà trống nuôi con. Ít nhất thì tôi cũng đã từng có một đời vợ, còn anh Hai thì độc thân từ đó đến giờ.
Khi tôi gặp anh, anh đang đi cà nhắc về phía tôi. Anh Hai tôi năm nay mới bốn mươi tám tuổi, nhưng trông đã như ông lão sáu, bảy mươi.
“Anh Hai… chân anh sao rồi?” Tôi bước tới, đỡ lấy mấy cái túi xách trên tay anh. Trước đó tôi không hề biết hôm nay anh lên. Nếu không tôi đã xin nghỉ để đưa anh đi bệnh viện rồi. Nhưng mãi đến tối anh mới gọi điện báo cho tôi. Kiểm tra xong thì đã hết chuyến xe về quê, nên tối nay anh không về được.
“Sao anh lại mang nhiều đồ lỉnh kỉnh thế này?” Nhìn mấy cái túi đầy rau củ và bắp, tôi không khỏi xót xa.
“Rau quả mới hái trong vườn, mang lên cho hai ba con mày ăn thử.” Anh Hai tôi tên là Vương Thanh Tuấn, giọng nói trầm như tiếng bò rống. Thân hình cao lớn, vạm vỡ. Do lao động chân tay nhiều nên cơ thể vẫn còn cường tráng, chỉ là có tuổi rồi, sức khỏe cũng không còn tốt như xưa nên chủ yếu chỉ làm nông ở nhà.
“Con chào bác Hai…” Khi tôi và anh Hai lên đến nhà, Lan Anh đang mặc tạp dề chuẩn bị bữa tối, lễ phép chào hỏi. Con bé lúc này ăn mặc rất kín đáo. Có vẻ như lời nó nói là thật, nó xem tôi như ba ruột nên không hề kiêng dè gì cả. Nhưng khi có người khác đến, như anh Hai tôi, nó lập tức ăn mặc rất chỉnh tề.
“Ừ, Lan Anh lại cao hơn rồi nhỉ.” Anh Hai nhìn Lan Anh, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều. Cả tôi và anh đều không có con gái, nên đều xem Lan Anh như con ruột của mình. Mỗi lần lên chơi, anh đều mang quà cho nó, dù chỉ là mấy thứ đặc sản quê mùa.
“Kết quả thi cử thế nào rồi con?” Anh Hai ngồi xuống rồi bắt đầu trò chuyện với Lan Anh.
Trên bàn ăn, tôi và anh Hai uống không ít rượu. Dân lao động chúng tôi ai cũng thích nhậu. Uống được vài ly, cả hai anh em đều đã ngà ngà say.
“Thôi được rồi, anh phải đi đây…” Ăn tối xong, anh Hai đứng dậy, người đã hơi lảo đảo.
“Trễ thế này rồi anh còn đi đâu nữa?” Tôi vội hỏi, thấy anh đi đứng không vững, tôi lo lắm. Nhưng có một vấn đề khiến tôi khó xử. Nhà tôi chỉ có một phòng ngủ, hai cái giường. Anh Hai tôi chân thì đau, người lại to cao, cái giường của tôi chỉ đủ một mình anh ngủ. Tôi mà chen vào ngủ chung thì không thể nào vừa được, lại còn có thể đụng vào chỗ đau của anh.
“Anh ra ngoài tìm nhà nghỉ ngủ tạm. Nhà mày có chỗ đâu mà ở…” Anh Hai chỉ vào cái phòng ngủ nhỏ xíu nói. Trước đây toàn là tôi và Lan Anh về quê thăm anh. Từ khi chúng tôi dọn đến đây, đây là lần đầu tiên anh chủ động lên thành phố thăm tôi, cũng là để đi khám bệnh.
“Sao mà được anh, nhà nghỉ ở đây đắt lắm.” Tôi vội ngăn lại. Chủ yếu là anh đã say rồi, tôi không yên tâm. Từ khi ba mẹ qua đời, tôi luôn muốn bù đắp cho anh.
“Ở lại được mà bác. Bác cứ ngủ trên giường của ba, con với ba ngủ chung một giường là được rồi.” Đúng lúc này, Lan Anh cũng lên tiếng giữ anh Hai lại. Nghe con bé nói, tôi sững người. Tôi vốn định trải nệm ngủ dưới đất.
Nghe Lan Anh nói, cả tôi và anh Hai đều ngẩn ra.
“Như vậy sao được con?” Anh Hai còn chưa kịp nói gì, tôi đã vội lên tiếng.
“Có gì mà không được đâu ba. Hồi về quê bác Hai, mình cũng ngủ chung trên một cái sạp gỗ mà?” Lan Anh ngây thơ nói.
“Cũng đúng, có gì to tát đâu.” Nghe Lan Anh nói, anh Hai lại gật gù đồng ý.
Lan Anh nói không sai. Hồi về nhà anh Hai ở quê, chúng tôi đều ngủ chung trên một cái sạp gỗ lớn. Tôi nằm giữa, Lan Anh và anh Hai mỗi người một bên, chỉ là mỗi người một cái mền thôi. Chuyện này ở quê là hết sức bình thường. Nhưng bây giờ thì… có chút không ổn.
“Hay là con qua nhà bạn Quỳnh Như ngủ tạm cũng được. Con đi qua đó liền.” Thấy vẻ mặt khó xử của tôi, Lan Anh có chút không vui nói.
“Thôi thôi, cứ vậy đi. Anh Hai, anh ngủ giường của em.” Nghĩ đến bộ dạng đáng ghét của ông Sơn, tôi vội gạt đi, hoàn toàn theo bản năng, như thể sợ Lan Anh đi sẽ gặp nguy hiểm. Tôi đành phải đồng ý. Khi tôi vừa đồng ý, khóe mắt tôi dường như thấy được một nụ cười thoáng qua trên gương mặt Lan Anh.
“Ừ, được rồi…” Anh Hai gật đầu, rồi ợ một tiếng. Tôi dìu anh vào giường, đắp chăn cẩn thận cho anh. Bên kia, Lan Anh cũng đang dọn dẹp lại giường của mình. Con bé người nhỏ nhắn, tôi cũng gầy gò, nên hai ba con ngủ chung một giường cũng không có vấn đề gì, thậm chí còn khá rộng rãi.
“Ba ơi, nghỉ ngơi đi ba…” Lan Anh dọn giường xong, vỗ vỗ lên nệm rồi gọi tôi.
“Ba nhớ nhà mình còn một cái mền nữa mà? Con trải ra luôn đi.” Thấy trên giường chỉ có một cái mền, tôi nói với Lan Anh. Tôi không thể nào đắp chung mền với con bé được.
“Cái đó là mền mùa đông mà ba, ba muốn nóng chết à…” Nghe tôi nói, Lan Anh có chút hờn dỗi.
“Ba đi tắm đây…” Tôi ho khan một tiếng, rồi đi vào phòng tắm để lảng tránh.
Trong phòng tắm, tôi dùng nước lạnh dội lên người. Chỉ có một cái mền, lẽ nào tôi phải đắp chung với Lan Anh? Từ khi con bé về ở với tôi, ngay cả lúc nó mới chín tuổi tôi cũng chưa từng đắp chung mền với nó, lúc nào cũng cảm thấy không tự nhiên. Mà thôi cũng không sao, dù sao bây giờ cũng là mùa hè, trời nóng, tối ngủ không đắp mền cũng chẳng chết ai.
Tắm xong, tôi trở lại phòng ngủ. Anh Hai đã ngủ say, tiếng ngáy vang như sấm. Tôi cũng đã uống không ít rượu nên đầu óc hơi choáng váng. Khi tôi vào phòng, màn giường của Lan Anh đã được buông xuống, con bé đang nằm quay lưng về phía tôi.
Tôi đi đến bên giường, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ trên giường của Lan Anh. Con bé nói không sai, ở nhà anh Hai dưới quê, chúng tôi cũng ngủ chung trên một cái sạp. Tôi và Lan Anh nằm sát nhau, chỉ là hai cái gối, hai cái mền thôi. Lúc đó hai người nằm cũng rất gần, thỉnh thoảng tôi trở mình, đầu còn có thể chạm vào tóc con bé, ngửi được mùi hương dầu gội của nó.
“Ba lên đi ba…” Có lẽ cảm nhận được tôi vẫn còn đứng bên giường, Lan Anh quay đầu lại nói.
“Ờ…” Tôi đang mặc bộ đồ ngủ, leo lên giường, nhưng cơ thể cứng đờ. Sau khi lên giường, tôi lấy quần áo của mình xếp lại làm gối, rồi nằm xuống bên cạnh Lan Anh. Tôi cố gắng giữ khoảng cách chừng mười centimet với con bé để không bị rớt xuống giường.
Nằm yên vị xong, tôi nhẹ nhàng kéo màn lại. Dù sao thì cũng có anh Hai ở trong nhà, kéo màn lại vẫn hơn. Lúc này, cả căn phòng chỉ còn lại tiếng ngáy của anh Hai. Tiếng ngáy của anh rất lớn, át đi mọi âm thanh khác.
Tôi quay lưng về phía Lan Anh, Lan Anh cũng quay lưng về phía tôi. Tôi không đắp mền, nhưng cơ thể không thể nào thả lỏng được. Cùng một cái giường, cùng một khoảng cách, nhưng tại sao lại cảm thấy không tự nhiên đến thế? Lẽ ra tôi không nên đồng ý cho anh Hai ở lại. Lẽ ra cứ để Lan Anh qua nhà Quỳnh Như ngủ cũng chẳng sao. Bây giờ là xã hội pháp trị, ông Sơn dù có tiền có gan đến mấy cũng đâu dám làm gì bậy bạ?
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Hơi thở của tôi dần ổn định lại. Men rượu khiến cơn buồn ngủ ập đến.
Ngay lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy tiếng Lan Anh khẽ trở mình. Sau đó, chiếc mền nhẹ nhàng được đắp lên lưng tôi. Qua lớp áo ngủ, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể con bé truyền đến…

4 58 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
16 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Long

Truyện rất hay

khanh

giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu

Dragon

Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ

Tien

Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác

nhuc thanh

truyen hay nhung phai mua moi coi dc

Phongtran

Tác giả nó chết rồi mà

Jx1

Bản gốc là lan anh bị địt mà

Minh

Xin link bản gốc bạn ơi

nhuc thanh

ton tien ban oi \

tulee205

Cho xin tên bản gốc với b ơi

viạha

nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang

zusbi

tải ở đâu b ơi