Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhà Có Con Gái Mới Lớn (NTR Cockold) – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 10: Lan Anh Đi Cùng Ông Sơn?
“Ba…” – Lan Anh nắm lấy cánh tay tôi gối xuống dưới đầu, rồi dụi người vào ngực tôi như một con mèo nhỏ, khẽ gọi một tiếng.
“Ừ?” – Tim tôi lúc này vẫn còn đập thình thịch, tôi đáp lại một tiếng mà trong lòng vẫn chưa thể bình tĩnh lại được. Lan Anh chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang bên ngoài quần lót, nhưng bên trong lại không mặc áo ngực. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cặp vú căng tròn của con bé đang ép chặt vào một bên người tôi, vừa to lớn vừa mềm mại.
“Ba biết chuyện con thích ba từ khi nào vậy?” – con bé khẽ hỏi.
“Từ cái lần con tắm mà không đóng cửa đó.” – Thật ra, tôi chỉ chắc chắn về tình cảm của con bé khi đọc được những dòng tin nhắn trong nhóm Zalo của nó, nhưng tôi không thể nói ra sự thật đó được.
“Rõ ràng đến vậy sao ba?” – Lan Anh ngượng ngùng nói một câu, rồi úp mặt vào nách tôi. Con bé có vẻ rất vui, nó nghĩ rằng với lời hẹn ước ba năm, tôi đã chấp nhận tình cảm của nó. Nhưng thực chất, đó chỉ là kế hoãn binh của tôi mà thôi. Nếu ba năm sau, tôi thực sự kết hôn với con gái của mình, dù chỉ là con gái nuôi, thì cũng sẽ bị người đời dị nghị, không thể chấp nhận được. Tôi hoàn toàn không có ý định biến chuyện này thành sự thật. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh sau này Lan Anh sẽ lấy chồng, tim tôi lại nhói lên từng cơn.
“Ba sống từng này tuổi rồi, chút tâm tư nhỏ nhặt đó của con mà ba lại không biết sao?” – Tôi chỉ có thể nói qua loa cho xong chuyện. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là Lan Anh thân thiết với tôi, chứ thật sự không hề nghĩ sâu xa hơn. Mãi cho đến khi đọc được tin nhắn Zalo của nó, tôi mới vỡ lẽ ra tất cả. Con bé đã cố tình nằm ngủ để lộ mông, cố tình tắm không đóng cửa, cố tình hôn tôi, cố tình tự sướng để tôi nghe thấy… Tất cả những chuyện đó đã giày vò tôi đến chết đi sống lại.
“Ba ơi, sau này con nhất định sẽ lấy ba, sinh cho ba một đứa con của riêng ba, của riêng hai chúng ta…” – Lan Anh lẩm bẩm, giọng nói ngày càng nhỏ dần, rồi con bé từ từ chìm vào giấc ngủ, nép vào người tôi như một chú mèo con.
“Haizz…” – Cảm nhận được con bé đã ngủ say, tôi thở dài một hơi thật nặng. Lan Anh còn quá nhỏ, sau này khi lớn lên, liệu nó có còn để ý đến một người ba nuôi già nua như tôi không? Làm gì có cô gái trẻ trung, xinh đẹp nào lại đi yêu một ông già chứ? Hơn nữa, tôi vừa xấu xí, vừa không có tiền, cũng chẳng có địa vị gì trong xã hội. Đến lúc đó, chỉ cần một thằng công tử bột hay một thiếu gia nhà giàu nào đó xuất hiện là có thể cướp mất nó rồi. Khi con bé trưởng thành, nó sẽ chỉ biết nhìn vào tiền bạc, vào ngoại hình và khí chất mà thôi.
Đã biết rõ Lan Anh sẽ không bao giờ thuộc về mình, tại sao tôi lại phải ôm ấp hy vọng lớn lao như vậy? Hít hà mùi hương cơ thể thoang thoảng của Lan Anh, cảm nhận sự mềm mại của con bé, tôi tự nhủ rằng chuyện tình cảm của nó coi như đã tạm thời được giải quyết, cơn khủng hoảng này coi như đã qua. Chỉ có điều con cặc của tôi vẫn còn hơi cương lên, cảm giác thật khó chịu. Cảm nhận được trên đầu khấc vẫn còn dính chút nước lồn của Lan Anh, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Không biết từ lúc nào, tôi đã ngủ thiếp đi và lại có một giấc mơ ướt át. Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi phát hiện mình đang ôm Lan Anh từ phía sau, một tay của tôi đã luồn vào bên trong váy ngủ của con bé, bàn tay to và chai sạn của tôi đang nắm trọn một bên vú của nó. Thật lớn, thật mềm, thật đàn hồi. Con cặc của tôi vẫn còn đang cương cứng, thúc vào mông của Lan Anh. Tôi ngẩng đầu nhìn con bé, thấy nó vẫn đang nhắm mắt, nhưng hàng lông mi dài khẽ run lên, hai má ửng hồng. Con bé thực ra đã tỉnh rồi, trên môi còn nở một nụ cười nhẹ.
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, rồi từ từ bước xuống giường, bắt đầu đi rửa mặt. Lan Anh cũng ngay lập tức ngồi dậy, vẻ mặt có chút e thẹn. Con bé vừa sửa lại mái tóc rối vừa nhìn tôi, cặp vú căng tròn ẩn hiện sau lớp váy ngủ mỏng, hai đầu ti cương cứng cọ vào lớp vải, tạo nên một hình ảnh vô cùng khiêu gợi.
“Chào buổi sáng, ba…” – Lan Anh mặt đỏ bừng chào tôi, con bé có chút ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Chào con…” – Tôi vội vàng thu lại ánh mắt, rồi dùng nước lạnh tát vào mặt cho tỉnh táo.
“Để con đi làm bữa sáng cho ba.” – Lan Anh đưa cho tôi chiếc khăn mặt, sau đó đi rửa tay rồi nói. Thường thì giờ này Lan Anh đã dậy từ sớm, nhưng hôm nay con bé lại dậy muộn. Hơn nữa, lúc nãy nó đã tỉnh rồi, xem ra là không muốn làm tôi giật mình, muốn để cho tay tôi có thể yên vị trong váy ngủ mà bóp vú nó.
“Thôi để ba ra ngoài mua đồ ăn sáng. Con muốn ăn gì không? Bánh bao hay là cháo quẩy?” – Tôi muốn tìm cớ ra ngoài để tránh đi một lúc, nên hỏi Lan Anh.
“Thôi ba ơi, đừng ra ngoài mua làm gì, để con làm cho, giờ vẫn còn sớm mà.” – Lan Anh đã đeo tạp dề vào. Lúc này con bé không trang điểm, vừa mới rửa mặt đánh răng xong, khuôn mặt mộc của nó thật sự rất đẹp, làn da trắng nõn nà.
Cuối cùng, tôi cũng không thể lay chuyển được Lan Anh, đành ngồi vào bàn ăn chờ đợi. Con bé chiên cho tôi một quả trứng, pha thêm một ly sữa đậu nành. Bữa ăn tuy đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng. Trên bàn ăn, tôi cảm thấy có chút khó xử, chẳng nói với Lan Anh câu nào. Con bé thì thỉnh thoảng lại nhìn tôi mỉm cười, rồi lại ngượng ngùng đỏ mặt. Hôm nay tâm trạng của nó có vẻ rất tốt, trông cứ như một cô vợ nhỏ mới cưới. Tôi chỉ có thể cố gắng ăn cho nhanh, cuộc sống sau này chắc sẽ còn nhiều phen khó xử nữa đây.
Đến công ty, vẫn là Thanh Loan dẫn dắt tôi. Ông Sơn lại không biết đã đi đâu, dù sao thì cũng không thấy ông đến công ty, cũng không thấy xe của ông đâu cả. Thanh Loan dẫn tôi đi một vòng các phòng ban, lúc làm việc hay gặp gỡ cấp dưới đều bắt tôi đi cùng. Đến trưa, Thanh Loan và tôi cùng ăn cơm trong văn phòng. Tôi chẳng giống trợ lý của ông Sơn chút nào, mà ngược lại cứ như là trợ lý của Thanh Loan vậy.
Trải qua mấy ngày làm việc chung, quan hệ của tôi và Thanh Loan cũng đã thân thiết hơn nhiều. Vì tính tôi tương đối thật thà, chính trực, nên cũng dễ gây được thiện cảm với người khác.
“Anh Lâm này, cho em hỏi anh một câu hơi riêng tư một chút nhé.” – Giữa trưa, trong lúc đang ăn cơm, Thanh Loan đột nhiên hỏi tôi một câu.
“Chuyện gì vậy cô?” – Tôi có chút không hiểu, mấy ngày nay Thanh Loan chỉ toàn nói chuyện công việc với tôi, chưa bao giờ đề cập đến chuyện cá nhân.
“Anh và sếp Sơn có quan hệ gì vậy ạ?” – Thanh Loan suy nghĩ một lúc rồi hỏi.
“À… Thật ra cũng không có quan hệ gì đặc biệt, chỉ là quen biết nhau thông qua con cái thôi.” – Tôi không biết có nên nói thật không. Nếu chỉ nói là quan hệ bình thường, liệu Thanh Loan có đối xử lạnh nhạt với tôi không? Nếu tôi nói mình là chiến hữu hay họ hàng gì đó của ông Sơn, chắc chắn Thanh Loan sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác. Xã hội này vốn dĩ rất thực tế, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn nói thật.
“Nhưng mà hai chúng tôi rất hợp tính nhau, nói chuyện rất vui vẻ.” – Tôi vội vàng bổ sung thêm một câu. Ở chốn công sở này, đừng bao giờ coi đồng nghiệp là bạn bè, vì không biết lúc nào họ sẽ đâm sau lưng mình một nhát.
“Con cái sao? Ý anh là con gái của sếp và con của anh có quan hệ tốt với nhau? Không lẽ là hứa hôn từ nhỏ ạ?” – Thanh Loan che miệng cười khúc khích. Lúc cô cười trông thật sự rất xinh, chẳng ai có thể ngờ được đây lại là vị tổng giám đốc nghiêm khắc thường ngày.
“Tôi có một đứa con gái, bằng tuổi con gái của anh ấy. Hai đứa nó là bạn thân, chứ không phải hứa hôn gì đâu.” – Tôi vội vàng giải thích. Tôi thật sự không giỏi nói dối, chỉ một lúc là đã lộ ra bản chất thật thà của mình.
“Ra là vậy.” – Nghe tôi nói xong, Thanh Loan gật gù, nhưng trong mắt cô lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Em vẫn chưa kết hôn, cũng không biết sau này con của mình sẽ là con trai hay con gái nữa.” – Thanh Loan vừa ăn vừa nói. Cô ấy hình như đang cố gắng kéo gần khoảng cách với tôi. Có lẽ cô ấy cho rằng quan hệ của tôi và ông Sơn rất thân thiết, nhưng thực ra mối quan hệ của chúng tôi rất đơn giản, ít nhất là tôi cho là như vậy.
“Biết đâu sau này cô lại sinh được một cặp song sinh một trai một gái thì sao.” – Tôi cười nói, coi như là nịnh cô ấy một chút.
“Anh Lâm thật biết nói chuyện. Em có thể xem ảnh con gái của anh được không? Dạo này em đặc biệt thích trẻ con, nhưng mà lại không có đứa nào.” – Thanh Loan nói với tôi.
“Con gái tôi lớn tướng rồi, không còn là trẻ con nữa đâu.” – Miệng thì nói vậy, nhưng tôi vẫn lấy điện thoại ra, tìm ảnh của Lan Anh rồi đưa cho Thanh Loan. Thanh Loan nhận lấy điện thoại, nhìn vào bức ảnh. Đó là tấm ảnh Lan Anh tự chụp sau một buổi tập nhảy, con bé mặc đồ tập, tạo một dáng múa trông rất uyển chuyển, khoe trọn những đường cong quyến rũ trên cơ thể.
Thanh Loan cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Lan Anh, như người mất hồn.
“Cô Loan Cô Loan…” – Tôi phải gọi hai tiếng, Thanh Loan mới giật mình tỉnh lại.
“Con gái anh xinh quá. Anh Lâm thật có phúc, có được một cô con gái xinh đẹp như vậy.” – Thanh Loan trả điện thoại lại cho tôi, rồi cười có chút ngượng ngùng.
“Ha ha, cô quá khen.” – Nghe có người khen Lan Anh, trong lòng tôi cũng cảm thấy rất vui. Chỉ có điều, phản ứng vừa rồi của Thanh Loan có chút kỳ lạ. Cứ nhìn chằm chằm vào ảnh của Lan Anh, không lẽ cô ấy là les sao?
“Chuyện em vừa hỏi anh, anh tuyệt đối đừng nói cho sếp Sơn biết nhé.” – Thanh Loan sau đó nghiêm túc dặn dò tôi.
“Cô yên tâm.” – Tôi gật đầu đồng ý. Sếp nào mà chẳng ghét nhân viên của mình đi ngồi lê đôi mách, tôi có thể hiểu được.
Sau đó, Thanh Loan đột nhiên chuyển chủ đề, không hỏi chuyện riêng của tôi nữa mà bắt đầu nói về công việc. Nhưng tôi có cảm giác, so với lúc nãy, biểu cảm của Thanh Loan đã thay đổi, dường như cô ấy có tâm sự gì đó, khiến tôi cảm thấy rất khó hiểu.
“Hôm nay không có việc gì nữa đâu, anh cứ xem lại mấy tài liệu này đi. Em đã sao chép hết vào USB cho anh rồi, như vậy sẽ tiện hơn nhiều. Anh có thể về sớm.” – Khoảng hơn hai giờ chiều, Thanh Loan đột nhiên nói với tôi, rồi đưa cho tôi một cái USB.
“À, được.” – Vì ông Sơn đã giao tôi cho Thanh Loan, nên mọi việc tôi đều nghe theo sự sắp xếp của cô ấy. Tôi đáp một tiếng, rồi cầm lấy USB rời khỏi công ty, đi về nhà.
Không biết giờ này Lan Anh có ở nhà không. Con bé mà có ra ngoài thì cũng là đi cùng với Quỳnh Như. Ở trường, Lan Anh là một nữ thần lạnh lùng, chẳng thèm để ý đến mấy thằng con trai khác, chỉ thân nhất với Quỳnh Như. Dĩ nhiên cũng có một người bạn học khác hay đi cùng, là một thằng con trai tên Huy. Tôi cũng đã gặp thằng bé này rồi, nó thường xuyên đi chung với Lan Anh và Quỳnh Như. Nhưng mà gặp một lần rồi tôi chẳng muốn gặp lại lần thứ hai. Thằng Huy này là một thằng ẻo lả, ăn mặc như con gái, còn trang điểm nữa. Tôi gặp nó một lần, trên người nồng nặc mùi nước hoa, cử chỉ, lời nói đều y như con gái. Dùng từ thông dụng để nói thì nó là một thằng “bóng” chính hiệu.
Tôi có nghe Lan Anh kể, thằng Huy này cũng là con nhà gia đình đơn thân, nhưng khác với Lan Anh và Quỳnh Như, nó sống với mẹ. Mẹ nó coi nó như con gái mà nuôi, kết quả là biến nó thành một thằng bóng như bây giờ. Tôi không phải kỳ thị thằng bé, chỉ là tôi thật sự không chịu nổi cái kiểu õng ẹo của nó, đến cả giọng nói cũng có chút điệu đà, yểu điệu của con gái.
Về đến nhà, quả nhiên Lan Anh không có ở nhà. Tôi để đồ ăn vừa mua vào trong bếp. Tôi gọi điện cho Lan Anh, và đúng như tôi đoán, con bé đang đi chơi với Quỳnh Như. Tôi không nói cho nó biết là tôi đã về nhà, nếu không con bé nhất định sẽ chạy về ngay. Khó khăn lắm mới được nghỉ hè, cứ để cho nó đi chơi cho thoải mái một chút. Sắp tới khai giảng là lên lớp mười hai rồi, sau đó là thi đại học. Lan Anh học hành rất chăm chỉ, nên tôi không cần phải lo lắng gì cả.
Lúc này còn khá sớm mới đến giờ cơm tối, tôi về nhà cũng không có việc gì làm, hay là xem thử tài liệu trong USB trước đã. Mặc dù tôi không thích học hành, nhưng cần cù bù thông minh, tôi phải cố gắng thi cho được cái chứng chỉ kiến trúc sư và phòng cháy chữa cháy.
Lúc này, laptop của Lan Anh đang để trên bàn học. Tôi đi tới khởi động máy, may mà laptop của con bé không có mật khẩu. Mở máy xong, tôi cắm USB vào, rồi mở các tập tin bên trong. Toàn là file PDF và slide thuyết trình, tôi nhìn mà hoa cả mắt, thật sự không thoải mái bằng đọc sách. Nhìn một lúc, tôi cũng cảm thấy chán.
Đang định tắt máy thì tôi đột nhiên nhớ lại chuyện lần trước tôi xem trộm Zalo của con bé. Không biết trong máy tính của Lan Anh còn có bí mật gì khác không, nhất là chuyện tối hôm qua con bé đã bú cặc và hôn tôi. Nếu nói là Lan Anh không thầy tự thông, tôi tuyệt đối không tin. Tôi thử đăng nhập Zalo của Lan Anh, kết quả là Zalo của con bé được cài đặt tự động đăng nhập, không cần mật khẩu. Mở Zalo của Lan Anh lên, cái nhóm Zalo kia lại hiện ra, nhưng Lan Anh và cái người tên “Bác Trai U50” kia không có bất kỳ đoạn chat nào, vẫn chỉ dừng lại ở lần trước khi người đó để lại số điện thoại cho con bé. Tôi không thể đăng nhập vào tài khoản khác trên máy tính vì cần phải có điện thoại của Lan Anh xác nhận, như vậy sẽ làm con bé phát hiện.

Tôi mở các ổ đĩa trên máy tính ra xem có phát hiện gì khác không. Kết quả là trong một thư mục ở ổ D, tôi thấy rất nhiều file truyện chữ. Tôi mở ra xem thử, toàn là tiểu thuyết loạn luân cha con, công tức. Tôi giật mình, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, trong lòng dấy lên một tia lo lắng. Sau đó tôi mở ổ E, trong một thư mục ẩn, tôi tìm thấy một vài video. Nhìn vào ngày tháng của các video, video mới nhất chính là cái mà tôi đã xem qua. Xem ra tuy Lan Anh không tham gia thảo luận trong nhóm Zalo, nhưng những video mới trong nhóm thì con bé không bỏ sót một cái nào. Chẳng trách Lan Anh biết bú cặc, còn biết mút đầu vú của tôi, thì ra đều là học từ đây.

Tôi vội vàng tắt máy, xóa hết dấu vết. Dù sao đi nữa, cũng không thể để Lan Anh phát hiện ra tôi đang theo dõi nó. Nhìn vào biểu hiện của Lan Anh đêm qua, con bé chỉ có hứng thú với tôi thôi, còn những người bạn trên mạng khác thì nó chẳng thèm để ý, có lẽ cũng không có gì đáng lo ngại.
Lúc này còn khoảng ba tiếng nữa mới đến giờ cơm tối, tôi quyết định ra ngoài đi dạo một chút, ở nhà cũng không có việc gì làm. Tôi thay bộ đồ tây ra, mặc vào một bộ đồ thể thao, rồi chuẩn bị ra ngoài đi dạo. Dù sao thì cũng đã lâu lắm rồi tôi không đi dạo một mình.
Ra khỏi nhà, tôi thuê một chiếc xe đạp công cộng, rồi cứ thế đạp xe đi lang thang trên phố. Vừa mới ra khỏi khu nhà, tôi đã thấy một chiếc xe quen thuộc, chiếc Mercedes của ông Sơn. Lúc này xe của ông đang đậu trước một cửa hàng Burger King đối diện nhà tôi. Nhìn biển số xe thì đúng là xe của ông rồi. Đang lúc tôi định đạp xe qua xem thử, thì đột nhiên từ trong cửa hàng Burger King, bóng dáng của ông Sơn xuất hiện. Chính xác hơn là bóng dáng của ông Sơn và một người nữa, và người đi bên cạnh ông không ai khác, chính là Lan Anh.
Tôi lập tức đứng sững lại, có chút không tin vào mắt mình. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Lan Anh lại đi cùng ông Sơn ra từ một tiệm đồ ăn nhanh? Tôi thấy ông Sơn mở cửa ghế phụ cho Lan Anh ngồi vào, sau đó ông đi vòng qua ghế lái, khởi động xe rồi chạy đi. Vì tôi đứng ở bên kia đường, nên hai người họ hoàn toàn không nhìn thấy tôi.

Chuyện gì thế này? Không phải Lan Anh nói là đi chơi với Quỳnh Như sao? Tại sao lại đi cùng với ông Sơn? Hơn nữa hai người còn đi ra từ một tiệm đồ ăn nhanh. Lan Anh rất thích ăn hamburger và khoai tây chiên, nhưng trước đây vì tiếc tiền nên không dám ăn thường xuyên. Vừa rồi trên xe, tôi không hề thấy bóng dáng của Quỳnh Như đâu cả. Hơn nữa, cái cách ông Sơn mở cửa xe cho Lan Anh trông rất lịch lãm.

Thật lòng mà nói, nhìn thấy cảnh này, ai mà không suy nghĩ lung tung cho được? Nghĩ đến thái độ và lời tỏ tình của Lan Anh đêm qua, tôi không tin là nó và ông Sơn có chuyện gì, nhưng con bé nói là đi cùng Quỳnh Như, mà tôi lại thấy nó đi cùng ông Sơn ra từ tiệm đồ ăn nhanh. Nó đã nói dối tôi, đó là sự thật.
Tôi đứng sững ở bên kia đường rất lâu, cứ ngồi trên chiếc xe đạp công cộng mà ngẩn người. Ngay lập tức, tôi chẳng còn tâm trạng nào để đi dạo nữa. Tôi trả xe lại chỗ cũ rồi đi lên lầu, ngồi trên giường mà thẫn thờ. Chuyện bất thường thế này chắc chắn có uẩn khúc. Tại sao Lan Anh lại nói dối tôi? Tại sao nó lại đi cùng ông Sơn? Không phải tôi có suy nghĩ đen tối, nhưng Lan Anh dù là ngoại hình hay vóc dáng đều thuộc hàng cực phẩm, thằng đàn ông nào mà chẳng có ý đồ với nó. Vừa rồi, cái cách ông Sơn mở cửa xe, rồi cả ánh mắt ông nhìn Lan Anh, đó là một loại thưởng thức, một sự thưởng thức rất đặc biệt.
Nhưng rồi tôi cũng tự cho là mình đã nghĩ nhiều. Ông Sơn muốn nhận Lan Anh làm con gái nuôi, nếu có dắt con bé đi ăn gì đó cũng là chuyện bình thường. Chỉ có điều, nếu là quan hệ bình thường, tại sao không dẫn theo Quỳnh Như? Hơn nữa, tại sao Lan Anh lại phải nói dối tôi? Đây chính là lý do khiến lòng tôi không thể bình tĩnh lại được, bởi vì trước đây Lan Anh chưa bao giờ nói dối tôi.

“Haizz…” – Khi tôi lấy điện thoại ra định gọi cho Lan Anh, tôi lại thở dài một hơi, rồi bỏ cuộc. Mình nhạy cảm quá rồi, đêm qua Lan Anh vừa mới tỏ tình với mình, làm sao có thể có chuyện đó được? Hơn nữa Lan Anh rất lạnh lùng, nó chỉ cười với một mình tôi thôi. Ông Sơn muốn tiếp cận Lan Anh, tuyệt đối không thể nào.

Tôi cứ ngồi bên bàn học nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng cứ suy nghĩ mãi, tại sao khi nhìn thấy Lan Anh đi cùng một người đàn ông khác, lòng mình lại có một cảm giác khó chịu? Cảm giác này giống như là ghen tuông. Chẳng lẽ tôi đã thật sự yêu Lan Anh rồi sao? Không thể nào. Mà có thấy Lan Anh đi cùng ông Sơn thì đã sao chứ? Có thể là Quỳnh Như nhờ ba nó đến đón Lan Anh về nhà chơi thôi. Nhưng việc Lan Anh nói dối vẫn là điều khiến tôi nghi ngờ nhất, dù cho tôi rất tin tưởng con bé.

Không biết đã qua bao lâu, tôi thấy một chiếc xe chạy vào khu nhà, biển số xe rất quen thuộc, đúng là chiếc Mercedes màu đen của ông Sơn. Tôi vội vàng đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống. Chiếc xe dừng lại ở cổng, sau đó Lan Anh từ ghế phụ bước xuống. Sau khi xuống xe, Lan Anh chào ông Sơn. Tôi thấy ông Sơn hình như gọi Lan Anh lại gần cửa sổ xe, rồi thì thầm gì đó vào tai con bé. Lan Anh ghé sát tai vào nghe, sau đó con bé lườm ông Sơn một cái, vẻ mặt có chút hờn dỗi…

4 58 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
16 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Long

Truyện rất hay

khanh

giờ Lan Anh ngoan bao nhiêu sau này dâm loàn bấy nhiêu. mấy chap sau địt Dạo với ông sơn. sau đó là đến a trai bố. rồi đến ông cụ.nói chung là kết ko có hậu

Dragon

Sao ông bt là sau này lan anh địt ông sơn tưởng ghét chứ

Tien

Thì bản chất truyện NTR nó thế thôi bác

nhuc thanh

truyen hay nhung phai mua moi coi dc

Phongtran

Tác giả nó chết rồi mà

Jx1

Bản gốc là lan anh bị địt mà

Minh

Xin link bản gốc bạn ơi

nhuc thanh

ton tien ban oi \

tulee205

Cho xin tên bản gốc với b ơi

viạha

nhà có con gái mới lớn tải về đọc full 99trang

zusbi

tải ở đâu b ơi