Nghiện tinh trùng

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiện tinh trùng

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 4: Giao Dịch 

Ba tháng trôi qua. Ánh nắng chiều muộn của Sài Gòn chiếu xiên qua cổng trường Đại học Kinh tế, nhuộm đỏ những tán cây xà cừ già cỗi. Yến Nhi bước ra từ giảng đường, chiếc ba lô nặng trĩu sách vở trên vai, cơ thể mệt mỏi sau một ngày dài giả vờ bình thường. Sáu tháng qua, cô đã học cách che giấu – che giấu mùi tanh nồng ám trên da thịt, che giấu những vết bầm tím từ những buổi “thu hoạch” trong phòng trọ, che giấu cơn thèm khát đang gặm nhấm từng tế bào. Nhưng hôm nay, mọi thứ sụp đổ. Hoàng đứng đó, trước cổng trường, với bó hoa hồng đỏ thẫm lớn đến mức che khuất nửa khuôn mặt anh. Anh mỉm cười rạng rỡ, bộ vest đen chỉn chu, mái tóc vuốt keo gọn gàng sau chuyến bay dài từ Nhật Bản. “Nhi! Anh về rồi đây!” Giọng anh vang lên, đầy háo hức, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ từ đám sinh viên xung quanh.

Nhi đứng sững, tim đập thình thịch không phải vì vui mừng, mà vì hoảng loạn. Hoàng lao tới, ôm chầm lấy cô, bó hoa ép sát ngực khiến mùi hương ngọt ngào xộc vào mũi. Mùi nước hoa nam tính, sạch sẽ, pha lẫn chút mồ hôi máy bay – một mùi từng khiến cô rung động, nhưng giờ đây chỉ gợi lên sự xa lạ. Cơ thể cô đã quen với mùi hôi hám, mồ hôi chua loét của Khôi, Hùng và Mạnh; quen với sự thô bạo, không chút trìu mến. Vòng tay Hoàng ấm áp, nhưng Nhi chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Cô gượng ôm lại, môi mỉm cười cứng nhắc. “Anh… anh về rồi sao? Sao không báo trước?” Giọng cô run run, não bộ quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ: Làm sao giấu? Làm sao che đậy? Trang trại nhỏ của cô ở phòng trọ – nơi cô là nữ hoàng trong bóng tối – giờ đây bị đe dọa bởi ánh sáng từ quá khứ.

Hoàng buông cô ra, mắt long lanh: “Anh muốn bất ngờ cho em chứ! Ba tháng xa nhau, anh nhớ em phát điên. Tối nay anh đã đặt bàn ở Le Petit Blanc, nhà hàng Pháp 5 sao em từng ước được đi. Chúng ta sẽ ăn mừng thật hoành tráng – Beefsteak Wagyu, rượu vang Pháp, tất cả những gì tốt nhất!” Lời anh như một nhát dao đâm thẳng vào dạ dày Nhi. Ăn mừng? Ăn? Tim cô như ngừng đập. Cô hình dung cảnh mình ngồi trước đĩa thịt bò đắt tiền, miếng thịt mềm tan nhưng vị giác sẽ biến nó thành xác chết thối rữa, tanh tưởi xộc lên mũi. Cô sẽ nôn mửa ngay tại bàn, trước mặt Hoàng, trước đám thực khách thượng lưu. Bí mật sẽ bại lộ – lời nguyền, sự tha hóa, tất cả. Cơn hoảng loạn dâng trào: Dạ dày co thắt, tay chân lạnh ngắt, hơi thở ngắn ngủi. “Em… em vui lắm anh,” cô gượng cười, nhưng trong đầu, cơn đói quen thuộc đang gào thét: Phải có nguyên liệu. Phải có cách. Nàng biết, nếu không có “chất xúc tác”, bữa ăn ấy sẽ là tử thần – không phải chết đói, mà chết vì sụp đổ.

Nhi viện cớ cần đi làm tóc và chuẩn bị quần áo, tách khỏi Hoàng vào buổi chiều. Cô bắt taxi thẳng đến cửa sau của Le Petit Blanc, nhà hàng Pháp danh tiếng ở quận 1, nơi giới thượng lưu Sài Gòn thường lui tới. Tim đập loạn xạ, nhưng bản năng sinh tồn đã rèn luyện cô thành một kẻ lạnh lùng. Cô trang điểm nhẹ, mặc chiếc áo thun ôm sát và quần jean đơn giản để trông như một cô gái trẻ trung, hấp dẫn. Cửa sau nhà hàng hé mở, tiếng lanh canh chén đĩa và mùi thức ăn Pháp thoang thoảng bay ra. Nhi lẻn vào khu vực bếp phụ, nơi các đầu bếp phụ đang tất bật chuẩn bị nguyên liệu. Mùi bơ tan chảy, mùi thảo mộc tươi lẫn mùi thịt sống khiến vị giác cô đảo lộn – thơm ngon với người bình thường, nhưng với cô, nó như rác rưởi. Cô bắt chuyện với tay phục vụ bàn – một gã trai trẻ, cao ráo, ánh mắt láo liên – và gã bếp trưởng, một người đàn ông trung niên người Việt gốc Pháp, khuôn mặt đỏ au vì rượu, mắt lóe lên dục vọng khi nhìn cô.

“Chị cần gì ở đây? Khu vực cấm vào,” tay phục vụ cộc lốc, nhưng ánh mắt lướt qua đường cong cơ thể Nhi. Cô mỉm cười quyến rũ, giọng nhỏ nhẹ: “Em cần giúp đỡ. Tối nay em ăn ở bàn số 7, với bạn trai. Nhưng em có yêu cầu đặc biệt.” Gã bếp trưởng chen vào, lau tay vào tạp dề: “Yêu cầu gì? Nếu là thay đổi món, phải gọi trước.” Nhi hít sâu, khuôn mặt điềm nhiên: “Tối nay, trước khi mang đĩa Beefsteak Wagyu ra cho em, các anh phải xuất tinh vào đó. Phải làm cho nó giống như một loại nước sốt nấm – trắng đục, hơi sệt. Tuyệt đối không để người đàn ông đi cùng em phát hiện.” Hai gã đàn ông sững sờ, nhìn nhau rồi nhìn Nhi như nhìn quái vật. Tay phục vụ cười khẩy: “Cô điên à? Đây là nhà hàng 5 sao, không phải nhà thổ.” Nhưng gã bếp trưởng nhếch mép, mắt lóe lên: “Thú vị đấy. Nhưng sao chúng tôi phải làm thế? Cô trả công gì?” Nhi nhìn thẳng: “Em trả trước. Bằng tiền và… bằng thân xác. Các anh muốn gì cũng được, nhưng phải hứa sẽ làm đúng.” Hai gã nhìn nhau, rồi gật đầu: “Vào kho lạnh đi. Nhanh lên, trước khi ca tối bắt đầu.”

Bọn chúng kéo Nhi vào kho đông lạnh thực phẩm, cánh cửa nặng nề khép lại với tiếng cạch lạnh lẽo. Nhiệt độ hạ thấp đột ngột xuống âm vài độ, hơi thở của Nhi hóa thành khói trắng bay lững lờ. Xung quanh là những tảng thịt sườn bò lớn treo lủng lẳng trên móc sắt, máu đọng dưới sàn đông thành vệt đỏ sẫm. Mùi thịt sống tanh nồng bủa vây, lẫn với mùi kim loại lạnh giá. Da Nhi nổi da gà, núm vú cứng lại vì lạnh, nhưng cô không ngần ngại. Cô tự lột chiếc áo thun qua đầu, phơi bày bộ ngực trắng hồng run rẩy, rồi tuột quần jean xuống, để lại chỉ chiếc quần lót mỏng manh. Nền gạch buốt giá cắt vào da thịt khi cô quỳ xuống. “Làm đi,” giọng cô lạnh lùng, không chút cảm xúc. Tay phục vụ cười dâm đãng, kéo khóa quần: “Con đĩ biến thái, mày thích thế à?” Hắn lôi dương vật ra, ấn thẳng vào miệng Nhi. Gã bếp trưởng vòng ra sau, tay bóp mạnh mông cô, rồi đâm lút cán vào âm đạo từ phía sau.

Sự thô bạo bắt đầu. Không dạo đầu, không âu yếm – chỉ là những cú dập mạnh mẽ, vội vã như thú vật. Nhi cắn răng chịu đựng, quai hàm mỏi nhừ khi miệng nuốt sâu dương vật của tay phục vụ, lưỡi liếm láp cơ học để kích thích nhanh chóng. Mùi mồ hôi chua loét của hắn xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi thịt sống xung quanh, nhưng Nhi không buồn nôn – đây là giao dịch, thuần túy công cụ. Gã bếp trưởng dập từ sau, tay vỗ bôm bốp vào mông cô, da thịt đỏ ửng vì lạnh và va chạm. “Khít quá, con điếm… mày làm tao sướng!” Giọng hắn khàn khàn. Nhi không rên rỉ khoái lạc; cơ thể cô đau rát, niêm mạc xé rách, nhưng trong đầu chỉ lẩm nhẩm: “Nhanh lên… phải xong trước giờ G… phải có nước sốt cho bữa tối.” Cái lạnh cắt da cắt thịt, hơi thở khói trắng phả ra từ miệng cô mỗi khi nuốt sâu. Sự ấm nóng duy nhất đến từ hai gã đàn ông – dương vật nóng hổi trong miệng và âm đạo, tương phản với không gian băng giá. Tay phục vụ nắm tóc cô ấn mạnh, xuất tinh sâu vào cuống họng: “Nuốt đi, con đĩ!” Nhi nuốt ực, không phải vì thèm khát, mà để chứng minh sự cam kết. Gã bếp trưởng theo sau, rút ra và bắn lên lưng cô, những giọt nóng hổi rơi xuống da thịt lạnh buốt, tan chảy chậm rãi.

Xong việc, Nhi lau sạch cơ thể bằng khăn giấy trong kho, mặc quần áo rời khỏi bằng cửa sau. Hai gã hứa hẹn: “Yên tâm, tối nay đĩa của cô sẽ ‘đặc biệt’.” Nhi gật đầu, không cười, chỉ tính toán: Bữa ăn sẽ an toàn.

Nhi trở về phòng trọ, may mắn Khôi và hai gã kia đi vắng – có lẽ đang nhậu nhẹt đâu đó. Cô lao vào nhà tắm, kỳ cọ sạch sẽ bằng xà phòng đắt tiền, tẩy đi mùi kho lạnh, mùi mồ hôi lạ lẫm. Nước nóng xối xả, nhưng cái lạnh âm u vẫn ám trong đầu. Cô trang điểm kỹ lưỡng: Phấn phủ trắng mịn, son đỏ quyến rũ, búi tóc cao thanh lịch. Bộ váy dạ hội màu đen hở lưng sang trọng – món đồ cô mua từ tiền “thu hoạch” – ôm sát cơ thể, đôi giày cao gót lấp lánh. Nhìn vào gương, Nhi thấy một quý cô hoàn hảo, không tì vết. Chẳng ai biết, chỉ cách đây hai giờ, quý cô này vừa quỳ lết trên sàn kho lạnh đầy máu sườn bò dở dang. Sự tương phản ấy khiến cô cười khẩy – tâm lý vỡ nát, nhưng cô đã quen. Đây là lớp vỏ bọc, để sống sót trong thế giới ánh sáng.

Hoàng đến đón bằng ô tô, choáng ngợp trước vẻ đẹp kiêu sa: “Em đẹp quá, Nhi… Anh yêu em.” Anh hôn nhẹ lên tay cô, mùi nước hoa nam tính lại xộc lên. Nhi mỉm cười, tay khẽ run. Họ bước vào Le Petit Blanc – tiếng đàn piano du dương, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, khăn trải bàn trắng muốt. Hoàng kéo ghế cho Nhi ngồi ở bàn VIP. Tay phục vụ – kẻ vừa quan hệ với Nhi ban chiều – bước ra rót rượu vang, ánh mắt lướt qua rãnh ngực cô với nụ cười bí hiểm: “Chào quý khách. Món khai vị sẽ ra ngay.” Hoàng nâng ly: “Chúc mừng kỷ niệm của chúng ta, anh đã gọi món ngon nhất ở đây cho em.” Nhi cụng ly, tay run lên. Khứu giác căng ra, dạ dày cồn cào. Nàng liếc nhìn cánh cửa khu vực bếp hé mở, chờ đợi “nước sốt đặc biệt”.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất