Nghiện tinh trùng
Chương 5: Bữa Tối Dối Trá
Ánh nến lung linh phản chiếu trên những chiếc ly pha lê, tạo nên một vũ điệu huyền ảo quanh bàn VIP tại Le Petit Blanc. Tiếng piano du dương lướt qua không gian, hòa quyện với tiếng thì thầm lịch sự của các cặp đôi thượng lưu xung quanh. Mùi rượu vang chát nhẹ, thoang thoảng hương trái cây chín mọng, lan tỏa từ chai Bordeaux mà tay phục vụ vừa rót. Hoàng ngồi đối diện Nhi, tay anh nắm chặt tay cô dưới gầm bàn, ngón cái vuốt ve mu bàn tay cô một cách âu yếm. Anh kể về những ngày tháng ở Nhật Bản – về những con phố Tokyo nhộn nhịp, về công việc thực tập đầy thử thách, về những đêm cô đơn khiến anh nhớ cô da diết. “Em biết không, mỗi tối anh đều nhìn ảnh em trước khi ngủ. Ba tháng qua, anh nhận ra em chính là tương lai của anh. Chúng ta sẽ kết hôn sau khi tốt nghiệp, được không em?” Giọng Hoàng ấm áp, đầy kỳ vọng, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy. Anh là hình mẫu bạn trai hoàn hảo: sạch sẽ, thơm tho với mùi nước hoa nam tính tinh tế, tương lai xán lạn với bằng cấp quốc tế.
Nhi mỉm cười lắng nghe, nhưng nụ cười ấy cứng nhắc như mặt nạ. Dạ dày cô đang co thắt dữ dội, từng cơn đau quặn thắt như có ai đang siết chặt ruột gan. Khứu giác của nàng bắt đầu phản ứng với mùi nấm Truffle và phô mai từ các bàn bên cạnh – những mùi từng là biểu tượng của sự xa xỉ, giờ đây dần biến chất thành mùi rác thải ôi thiu, tanh ngai ngái như xác động vật phân hủy. Nàng cấu chặt móng tay vào lòng bàn tay dưới gầm bàn, cố kìm nén cơn buồn nôn đang dâng trào. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nhưng lớp trang điểm hoàn hảo che giấu tất cả. Nàng liếc nhìn về phía quầy bếp mở – Open Kitchen – nơi ánh sáng đèn neon chiếu sáng những đầu bếp đang tất bật. Gã bếp trưởng đứng khoanh tay, thân hình to lớn với chiếc tạp dề trắng muốt, nhếch mép cười nhìn về phía nàng. Ánh mắt hắn đầy nham hiểm, như nhắc nhở về “giao dịch” trong kho lạnh cách đây vài giờ. Tim Nhi đập thình thịch, không phải vì sợ bị lộ, mà vì cơn thèm khát đang gào thét: Phải có nguyên liệu. Phải nuốt trôi bữa ăn này để sống sót. Tâm trí cô giằng xé giữa hai thế giới – thế giới ánh sáng với Hoàng, nơi cô từng thuộc về, và thế giới bóng tối với cơn đói vặn vẹo đã nuốt chửng linh hồn cô. Sự ngột ngạt càng tăng khi cô nhận ra: Cô không còn thuộc về nơi này nữa. Ánh sáng hào nhoáng chỉ là lớp vỏ mỏng, và bên dưới, cơn đói đang réo gọi cô về với bóng tối thực sự.
Tên bồi bàn – kẻ vừa đụ Nhi trong kho lạnh – đẩy xe đẩy tới với nụ cười chuyên nghiệp. Hắn rót rượu vang cho Hoàng bằng thái độ cung kính, rồi đặt đĩa Beefsteak Wagyu A5 trước mặt Nhi. Lúc cúi xuống, hắn cố tình cọ nhẹ khuỷu tay vào ngực cô, một cử chỉ mờ ám khiến Nhi cứng người, nhưng cô không phản ứng. “Món chính của quý cô, Beefsteak Wagyu với sốt nấm kem đặc biệt từ bếp trưởng,” hắn nói, giọng đều đều nhưng ánh mắt lướt qua Nhi đầy ý tứ. Hoàng nhìn đĩa thịt, khen ngợi: “Sốt nấm kem tươi à? Trông hấp dẫn thật đấy. Em ăn đi, anh muốn thấy em vui.” Nhi nuốt nước bọt, toàn thân run rẩy vì kích thích. Trên miếng thịt nướng xém cạnh hoàn hảo, rưới đẫm một lớp “sốt” màu trắng đục, hơi sệt, lấm tấm vài hạt tiêu đen để ngụy trang. Mùi tanh nồng quen thuộc thoang thoảng bay lên, khiến vị giác cô bừng tỉnh.
Nhi cầm dao nĩa bạc, thanh lịch cắt một miếng thịt đẫm “sốt” đưa vào miệng. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh mờ nhạt đi, chỉ còn lại vụ nổ khoái cảm trên đầu lưỡi. Vị tanh nồng đặc trưng của đàn ông – mặn chát, ngai ngái, sền sệt – xộc thẳng lên khoang mũi, hòa quyện hoàn hảo với độ béo ngậy, mềm tan của bò Wagyu. Nó không phải thức ăn thông thường; nó là ma túy, là tình dục, là sự sống. Lưỡi cô quấn lấy miếng thịt, cảm nhận kết cấu mịn màng của thịt lẫn độ sánh đặc quánh của “nước sốt”, kích hoạt hệ thống thần kinh như một cơn cực khoái kéo dài. Toàn thân Nhi râm ran, hai đùi khép chặt lại cọ xát vào nhau dưới gầm bàn, một dòng ấm nóng lan tỏa từ hạ bộ lên sống lưng. Nàng nhắm hờ mắt, rên khẽ một tiếng “Ưm…” đầy thỏa mãn, mặt ửng hồng như đang lên đỉnh. Dopamine bùng nổ trong não, xóa nhòa mọi đau đớn, chỉ còn lại sự đê mê tột độ. Miếng thịt trượt qua cuống họng, ấm nóng lan tỏa xuống dạ dày, xoa dịu cơn đói như một cuộc làm tình mãnh liệt. Nàng nuốt ực, liếm mép, cảm nhận dư vị tanh nồng đọng lại, khiến cơ thể run rẩy nhẹ. Bên ngoài, cô vẫn là quý cô thanh lịch, nhưng bên trong, đây là khoái lạc nhục dục thuần túy – một bữa tiệc dâm loạn giữa chốn sang trọng.
Hoàng thấy bạn gái ăn ngon lành đến mức mặt ửng hồng, đôi mắt ươn ướt, anh cảm thấy rất hạnh phúc. “Em ăn trông ngon miệng quá. Có vẻ món của em ngon hơn của anh. Sốt đặc biệt à? Cho anh nếm thử một miếng nhé?” Giọng anh tình tứ, nĩa chỉ sang đĩa của Nhi. Không gian xung quanh Nhi như đóng băng. Tiếng đàn piano dường như tắt lịm, tiếng cười nói từ các bàn bên cạnh biến thành tiếng ù ù trong tai. Nàng hoảng hốt tột độ – nếu Hoàng ăn, lưỡi anh chắc chắn sẽ nhận ra vị tinh trùng tanh tưởi, dơ bẩn ấy. Nhưng nếu từ chối, Hoàng sẽ sinh nghi, vì trước đây hai người luôn đút thức ăn cho nhau như một cử chỉ thân mật. Ánh mắt Nhi lướt qua gã bồi bàn đang đứng góc phòng, hắn che miệng cười đểu. Phía xa, gã bếp trưởng nheo mắt thách thức. Bản năng sinh tồn và một thứ tâm lý vặn vẹo trỗi dậy – sự phấn khích của kẻ phản bội. Nhi mỉm cười ngọt ngào: “Vâng, anh thử đi. Em đút cho anh nhé?”
Bàn tay thanh mảnh của Nhi cầm chiếc nĩa bạc, xiên một miếng bò đẫm thứ dịch thể trắng đục, sền sệt. Nàng từ từ đưa nó băng qua ngọn nến lung linh trên bàn, đưa đến trước miệng Hoàng. Thời gian như chậm lại – miếng thịt lấp lánh dưới ánh nến, những giọt “sốt” nhỏ giọt nhẹ, mùi tanh nồng thoang thoảng bay ra. Tim Nhi đập thình thịch muốn vỡ tung lồng ngực. Nàng đang tự tay đút tinh dịch của hai gã đàn ông xa lạ – những kẻ cô vừa quan hệ trong kho lạnh dơ bẩn, đầy mùi thịt sống – cho người bạn trai trí thức, sạch sẽ của mình. Sự phản bội không nằm ở thể xác, mà ở tâm lý: Một cú thao túng tột độ, nơi cô biến Hoàng thành kẻ vô tình nuốt trọn dấu vết nhơ nhuốc của kẻ khác. Hoàng há miệng, cắn lấy miếng thịt. Nhi rút chiếc nĩa lại, tay run nhẹ. Hoàng bắt đầu nhai.
Khuôn mặt Hoàng biến đổi: Ban đầu là nụ cười hài lòng, răng anh cắn vào miếng thịt mềm tan. Nhưng rồi, lông mày anh ta nhíu chặt lại. Động tác nhai chậm dần, như thể lưỡi đang đấu tranh với một thứ gì đó lạ lẫm. Vị mặn chát, ngai ngái, tanh nồng xộc thẳng lên sống mũi – một mùi vị vô cùng quen thuộc đối với bất kỳ gã đàn ông nào từng tự thỏa mãn. Đó là tinh trùng, không lẫn vào đâu được. Hoàng mở to mắt, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bộ não anh gào thét báo động: Đây là tinh trùng! Sao có thể? Nhưng ngay lập tức, lý trí phản bác: Không thể nào! Đây là Le Petit Blanc, nhà hàng 5 sao đắt nhất thành phố, đầu bếp người Pháp, làm sao có chuyện dơ bẩn đó trong món ăn được! Sự sang trọng của bối cảnh – tiếng violin du dương, khăn trải bàn trắng muốt, mùi rượu vang thượng hạng – đánh lừa bản năng của anh. Anh cố nuốt, nhưng cổ họng nghẹn lại, vị tanh đọng mãi không tan.
Hoàng khó nhọc nuốt miếng thịt xuống, cầm vội ly nước lọc uống ực một hơi dài. Anh đổ mồ hôi hột, ngập ngừng nhìn Nhi: “Sốt… sốt này… vị lạ quá em nhỉ? Có vẻ hơi tanh và… mặn… Anh thấy không hợp khẩu vị lắm. Hay là do anh chưa quen ẩm thực Pháp cao cấp?” Giọng anh run run, cố che giấu sự bối rối. Nhi mỉm cười tự nhiên nhất có thể, dùng khăn ăn lau miệng một cách quý phái, đáp lại nhẹ tênh: “Dạ, có lẽ là do phô mai ủ xanh lên men kết hợp với hải sản theo công thức đặc biệt của Bếp trưởng đó anh. Ẩm thực Pháp đôi khi hơi kén người ăn, nhưng em thấy ngon lắm.” Lời nói dối tuôn ra mượt mà, như một đòn tâm lý chí mạng. Hoàng gật gù, tin sái cổ, vội vàng ăn món của mình để át đi cái vị tởm lợm đọng lại trong cổ họng. Anh tự thuyết phục bản thân: Phải rồi, chắc là phô mai ủ xanh, hay nấm Truffle gì đó – những thứ anh chưa quen.
Nhi nhìn dáng vẻ thảm hại của người bạn trai, rồi liếc nhìn về phía nhà bếp. Nàng và gã bếp trưởng trao nhau một ánh mắt đồng lõa đầy nhơ nhuốc. Trong thâm tâm Nhi, một cảm giác khoái cảm bệnh hoạn, quyền lực và vặn vẹo bùng nổ. Nàng nhận ra mình yêu thích sự dối trá tàn nhẫn này – lừa dối Hoàng không chỉ cứu mạng cô, mà còn mang lại một cơn đê mê tâm lý sâu sắc hơn bất kỳ “bữa ăn” nào. Sự phấn khích lan tỏa, khiến cô siết chặt đùi dưới bàn, tận hưởng quyền lực của kẻ thao túng. Bữa ăn kết thúc trong không khí gượng gạo, Hoàng cố gắng nói chuyện vui vẻ, nhưng vị tanh vẫn ám ảnh anh. Họ rời nhà hàng, bước vào chiếc ô tô sang trọng của Hoàng. Trên đường về, anh cố gắng kéo gần khoảng cách: “Em thay đổi nhiều quá, Nhi. Nhưng anh vẫn yêu em như ngày nào.” Nhi im lặng, nhìn ra cửa sổ, tâm trí đã bay về phòng trọ – nơi cơn đói thực sự được thỏa mãn.
Về đến cổng khu trọ xập xệ, với những bức tường loang lổ và mùi rác rưởi thoang thoảng, Hoàng dừng xe, định rướn người hôn cô. Nhưng Nhi lạnh lùng né tránh, tay mở cửa xe. “Thôi anh về đi. Khoảng cách ba tháng làm chúng ta không còn hợp nhau nữa. Chia tay đi anh.” Giọng cô phũ phàng, không chút do dự. Hoàng sốc nặng, mặt tái mét: “Em… em nói gì vậy? Anh đã làm gì sai? Chúng ta có thể sửa chữa mà!” Anh níu kéo, nước mắt lưng tròng, nhưng Nhi kiên quyết bước ra khỏi xe, quay lưng không ngoảnh lại. Trong đầu cô, không có nước mắt hối hận – chỉ có sự nhẹ nhõm. Hoàng đại diện cho thế giới ánh sáng, sạch sẽ, nhưng thế giới ấy giờ đây khiến cô ngột ngạt. Cô đã là quái vật, và quái vật thuộc về bóng tối. Mỗi bước chân rời xa anh, Nhi cảm nhận sự tha hóa hoàn tất: Không còn giằng xé, chỉ còn chấp nhận – hạnh phúc méo mó trong sự dơ bẩn.
Nhi bước vào phòng trọ, mùi khói thuốc lá nồng nặc xộc lên mũi, lẫn với mùi mồ hôi nam tính quen thuộc. Căn phòng chật hẹp, ga giường bẩn thỉu, sàn nhà cáu ghét với vỏ lon bia vứt bừa. Khôi, Hùng và Mạnh đang cởi trần đánh bài trên giường, khói thuốc bay mù mịt. Thấy Nhi về trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, bọn chúng huýt sáo cợt nhả: “Ối zời ơi, công chúa đi ăn với trai sang về rồi kìa. Có mang gì cho bọn tao không, con đĩ?” Khôi cười hô hố, tay dụi tàn thuốc vào gạt tàn đầy ắp. Hùng chen vào: “Trông mày ngon thế, chắc thằng bồ mày no nê lắm nhỉ? Giờ về phục vụ bọn tao đi.” Nhi không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo khóa váy, để món đồ hiệu đắt tiền trượt xuống sàn nhà cáu bẩn. Nàng khỏa thân, tháo luôn trâm cài tóc, mái tóc xõa xuống vai. Đôi mắt nàng không còn sự sợ hãi hay tủi nhục, mà chỉ còn sự dâm dại và thèm khát. Nàng chủ động bò trên sàn nhà về phía ba gã đàn ông: “Em đói rồi… cho em ăn đi…” Giọng cô thì thầm, đầy dục vọng.
Sự thác loạn bùng nổ ngay lập tức, không dạo đầu, không trìu mến. Nhi lao vào như con thú đói, miệng ngậm lấy dương vật của Khôi, tay vuốt ve Hùng và Mạnh. Bọn chúng cười tà dâm, vồ lấy cô như miếng mồi. Hùng đâm từ sau, Mạnh ấn vào miệng, Khôi bóp ngực cô thô bạo. Cơ thể Nhi bị lắc lư, đau rát nhưng cô không kháng cự – ngược lại, cô thúc đẩy, rên rỉ: “Mạnh nữa… cho em hết đi…” Mùi mồ hôi chua loét, mùi tinh khí tanh nồng lan tỏa, hòa quyện với khói thuốc, tạo thành một bản giao hưởng dâm loạn. Nhi nuốt sâu, liếm láp, cảm nhận “nguyên liệu” nóng hổi phun trào, không phải vì dục vọng tình dục, mà vì cơn đói được thỏa mãn. Bọn chúng xuất tinh lên người cô, vào miệng cô, và Nhi nuốt ngấu nghiến, liếm sạch như con thú cưng.
Sáng hôm sau, ánh nắng hắt qua khe cửa sổ tồi tàn, chiếu lên căn phòng hỗn độn. Nhi chỉ đeo độc một chiếc tạp dề, vui vẻ huýt sáo chiên trứng, pha cà phê cho ba gã “đực rựa” đang ngủ nướng. Mùi dầu mỡ cháy khét lẫn mùi tinh khí cũ kỹ ám trong không khí. Nàng dọn đồ ăn lên bàn – trứng chiên, bánh mì, ly cà phê sữa nóng hổi. Khôi ngáp dài bước tới, mắt còn ngái ngủ. Hắn không nói không rằng, đứng cạnh bàn ăn và kéo khóa quần ra. Nhi lập tức ngoan ngoãn ngửa cổ, há miệng đón nhận dòng tinh dịch ấm nóng rớt thẳng vào ly cà phê sữa của mình. Nàng khuấy đều, nhấp một ngụm, vị tanh nồng hòa quyện với cà phê đắng ngọt, kích hoạt vụ nổ dopamine quen thuộc. Nàng nhắm mắt lại, nụ cười rạng rỡ, viên mãn nhất thế gian nở trên môi Yến Nhi.