Nghiện tinh trùng

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiện tinh trùng

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 2: Khế Ước Nô Lệ

Vài ngày sau khi phát hiện ra “bí kíp” sinh tồn qua ứng dụng Tinder, Yến Nhi cảm thấy mình như một con zombie lang thang trong địa ngục riêng tư. Căn phòng trọ nhỏ bé ở quận Bình Thạnh giờ đây không còn là nơi trú ngụ an toàn nữa, mà trở thành một nhà tù ngột ngạt, nơi cô phải liên tục đối mặt với sự suy kiệt của chính cơ thể và tâm hồn. Mỗi buổi sáng thức dậy, Nhi nhìn vào gương và kinh hãi trước hình ảnh phản chiếu: đôi mắt thâm quầng, má hóp lại, da dẻ xám ngoét như người nghiện ngập lâu năm. Cô đã gọi ít nhất năm gã trai lạ mặt đến phòng, mỗi lần đều diễn ra theo kịch bản giống hệt – không lời chào hỏi, không dạo đầu lãng mạn, chỉ là những hành động cơ học để “vắt” lấy thứ nguyên liệu cứu mạng. Mùi mồ hôi lạ lẫm, hơi thở nặng nề của họ ám vào ga giường, vào không khí phòng, khiến Nhi buồn nôn sau mỗi lần. Nhưng cơn đói vẫn không tha cho cô. Nó cào xé dạ dày từng cơn, tiết ra dịch toan rát buốt, khiến cô phải quỳ gối trước những kẻ xa lạ chỉ để đổi lấy vài giọt “thần dược”.

Nhi từng nghĩ đến việc tích trữ. Trong một lần “thu hoạch” dồi dào từ một gã trai lực lưỡng, cô đã lén đổ phần thừa vào một lọ thủy tinh nhỏ, cất vào ngăn đá tủ lạnh. “Như thế này thì ổn rồi,” cô tự nhủ, hy vọng có thể kéo dài khoảng cách giữa các cuộc “săn mồi”. Trưa nay, cơn đói lại ập đến như một cơn bão. Nhi run rẩy lấy lọ ra, rã đông dưới vòi nước ấm. Mùi tanh nồng bay ra, nhưng cô cố gắng bỏ qua, trộn nó vào bát cơm trắng nguội ngắt. Miếng cơm đầu tiên chạm lưỡi, và địa ngục lại mở cửa. Vị tanh tưởi của xác cá ươn xộc lên, hòa lẫn với mùi bột mì thối rữa từ cơm. Dạ dày co thắt, Nhi lao vào nhà vệ sinh, nôn ọe đến mức trào cả máu. “Tại sao… tại sao lại thế này?” Cô gục bên bồn cầu, nước mắt hòa lẫn với dịch mật vàng khè. Sự thật tàn khốc giáng xuống như một nhát búa: Hợp chất kỳ diệu kia – có lẽ là một loại enzym sinh học – chỉ hoạt động khi còn tươi sống, ấm nóng. Nhiệt độ lạnh đã giết chết nó, biến thứ “nguyên liệu” thành một thứ chất độc vô dụng. Không thể tích trữ. Mỗi bữa ăn đều phải là một cuộc săn mới. Nhi nằm vật vờ trên sàn nhà, cơ thể lả đi vì kiệt sức, tâm trí hỗn loạn. Cô nghĩ đến Hoàng, đến cuộc sống sinh viên bình thường trước đây, và khóc nức nở. “Mình phải làm sao bây giờ? Chết đói mất thôi…”

Sự tuyệt vọng đẩy Nhi đến bờ vực. Chiều muộn, cơn đói lại cào cấu dữ dội hơn bao giờ hết. Dạ dày rỗng tuếch, tiết dịch axit đốt cháy niêm mạc, khiến cô đau quặn từng cơn. Nhi không còn sức để trang điểm, không còn sức để mở ứng dụng Tinder và chờ đợi một gã trai lạ đến. Cô nằm co ro trên giường, miệng đắng ngắt, khứu giác nhạy cảm phóng đại mọi mùi xung quanh – mùi ẩm mốc từ tường nhà, mùi thức ăn thừa từ phòng bên cạnh – tất cả đều tanh tưởi như rác rưởi. Ánh mắt vằn đỏ của cô hướng về phía hành lang tối tăm ngoài cửa sổ. Khu tập kết rác của dãy trọ nam sinh viên cùng tầng – một góc nhỏ bẩn thỉu nơi các chàng trai vứt bỏ đủ thứ, từ vỏ hộp cơm đến tàn thuốc lá. Nhi rùng mình, nhưng bản năng sinh tồn thì thầm: “Có lẽ… ở đó có thứ gì đó…” Cô tự kinh tởm ý nghĩ ấy, nhưng cơn đau dạ dày không cho phép cô do dự. “Chỉ lần này thôi,” cô tự nhủ, nước mắt lăn dài trên má.

Nhi rón rén bước ra hành lang, trời đã chập tối, ánh đèn neon chớp tắt từ con phố xa xa hắt vào. Khu để rác nằm ở cuối hành lang, một góc khuất ẩm ướt với vài thùng nhựa lớn, nắp đậy lỏng lẻo. Mùi hôi thối xộc lên ngay từ xa – mùi phân hủy của thức ăn thừa, mùi mồ hôi từ quần áo bẩn, mùi khét của tàn thuốc lá trộn lẫn với mùi nước tiểu ám từ những lần “tiểu bậy” của ai đó. Nhi bịt mũi bằng tay áo, nhưng mùi vẫn len lỏi qua, khiến dạ dày cô quặn thắt. Cô quỳ xuống, đôi bàn tay trắng trẻo, thon thả – bàn tay từng cầm sách vở, từng vuốt ve Hoàng – giờ đây run rẩy bới móc từng lớp rác. Vỏ hộp cơm dính cơm thừa thối rữa dính vào ngón tay cô, một vài con gián chạy tán loạn dưới lớp giấy báo cũ. Mùi phân hủy xộc lên mũi, tanh ngai ngái như thịt ôi, khiến Nhi suýt nôn. “Trời ơi… mình đang làm gì thế này?” Cô khóc thầm, nước mắt rơi lộp độp xuống đống rác. Nhưng cô tiếp tục bới, lật từng lớp: một chiếc tất rách, vài bao thuốc lá vứt bừa, rồi… một chiếc bao cao su dùng rồi, nhăn nhúm, dính đầy bụi bẩn và vài sợi tóc. Bên trong vẫn đọng lại một ít chất lỏng sền sệt, trắng đục. Nhi cầm nó lên, tay run lẩy bẩy. Mùi cao su lẫn tinh dịch cũ kỹ xộc lên, tanh nồng đến mức cô phải nín thở. “Đây… đây là thứ mình cần sao?” Tâm trí cô giằng xé: Một bên là lòng tự trọng, bên kia là cơn đói đang gào thét. Cô giấu “chiến lợi phẩm” dơ bẩn đó vào lòng bàn tay, lấm lét nhìn quanh, rồi lẻn về phòng mình. Trên bàn, cô chuẩn bị một hộp cơm trắng nguội ngắt, tay vẫn dính đầy bụi bẩn từ rác. Nước mắt cô rơi lã chã, nhưng cô vẫn dùng kéo cắt đầu bao cao su, vuốt những giọt cuối cùng lẫn bụi bẩn vào hộp cơm. “Mình không phải con người nữa… mình là quái vật…”

Đột nhiên, cánh cửa phòng trọ – vốn bị hỏng chốt từ lâu mà Nhi chưa kịp sửa – xịch mở. Nhi giật mình, hộp cơm rơi đánh cạch xuống sàn. Kẻ đột nhập là Khôi, gã nam sinh ở phòng kế bên. Hắn cao lớn, thân hình lực lưỡng với mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt lạnh lùng. Khôi vốn lầm lì, ít nói, nhưng Nhi đã nhận ra hắn hay quan sát cô từ xa với ánh nhìn kỳ lạ. Nhìn cảnh tượng trước mắt – Nhi ngồi xổm góc phòng, tay cầm chiếc bao cao su dơ bẩn, hộp cơm đổ lênh láng trên sàn – Khôi không hề hét lên hay tỏ ra ghê tởm. Hắn điềm nhiên bước vào, chốt khóa cửa lại cái cạch, tiếng khóa vang lên như một bản án tử hình.

Nhi hoảng loạn tột độ, quỳ rạp xuống sàn, nước mắt giàn giụa. “Anh… anh Khôi… đừng… đừng nói cho ai biết… em van anh…” Giọng cô run rẩy, nấc nghẹn. Khôi nhếch mép, dùng mũi giày hất hộp cơm dơ bẩn của Nhi đổ ập ra sàn, thứ chất lỏng lẫn bụi bẩn bắn tung tóe. Hắn ngồi xuống mép giường, giọng lạnh nhạt, trịch thượng: “Đói đến mức phải ăn rác của bọn thằng Minh, thằng Tuấn sao? Vị giác của cậu hỏng rồi à? Hay cậu nghiện thứ này đến mức phải bới thùng rác?” Nhi chỉ biết nấc lên, bám lấy ống quần Khôi, cơ thể run rẩy: “Em… em bị nguyền rủa… em không ăn được gì khác… van anh… giữ bí mật cho em…” Khôi nhìn xuống cô, đôi mắt lóe lên sự thích thú của kẻ kiểm soát. Hắn nắm tóc Nhi kéo ngẩng mặt lên: “Đừng ăn rác nữa. Chuyển sang phòng tôi. Tôi có thể sản xuất cho cậu nguyên liệu sạch sẽ, nóng hổi 3 bữa mỗi ngày. Đổi lại, cậu phải là chó của tôi. Tôi bảo quỳ là quỳ, bảo làm gì là làm nấy. Đồng ý không?” Trong cơn đói lả, đầu óc quay cuồng, Nhi gật đầu điên cuồng: “Em… em đồng ý… gì cũng được… cứu em với…” Bản hợp đồng nô lệ chính thức có hiệu lực, và Nhi cảm thấy một nỗi sợ xen lẫn nhẹ nhõm – ít ra, cô không phải bới rác nữa.

Khôi kéo Nhi sang phòng hắn ngay lập tức. Phòng hắn rộng hơn một chút, nhưng ngột ngạt với mùi thuốc lá và mồ hôi nam tính. Hắn dùng app đặt ngay hai suất Beefsteak đắt tiền từ một nhà hàng sang trọng gần đó. Khi thức ăn giao đến, mùi nước sốt vang đỏ thơm lừng bay khắp phòng, nhưng với Nhi, mùi đó lại tanh tưởi như máu mủ hỏng. Cô cần “chất xúc tác”. Khôi dọn đĩa thịt của Nhi ra sàn nhà, còn hắn ngồi lên ghế xoay, bật máy tính chơi game. Hắn kéo khóa quần jean, lôi dương vật đang bán cương ra, ra lệnh lạnh lùng: “Làm đi. Bữa trưa của cậu có ngon hay không là tùy thuộc vào cái miệng của cậu.” Nhi ngoan ngoãn bò dưới gầm bàn, đầu óc trống rỗng ngoại trừ cơn thèm khát. Khác với những lần trước, không có dạo đầu, không có sự nâng niu. Nàng quỳ gối, tay nắm lấy phần thân dưới của hắn, mùi da thịt nam tính xộc lên mũi – không tanh tưởi như rác, mà ấm nóng, sống động. Nhi không âu yếm, nàng bú mút một cách vội vã, tham lam, lưỡi di chuyển cơ học quanh đầu khấc, quai hàm mỏi nhừ nhưng cô không dừng lại. Mỗi lần nuốt sâu, cô cảm nhận được “nguyên liệu” đang hình thành, mạch đập tăng tốc trong miệng mình. Khôi vừa chơi game, vừa nắm tóc Nhi ấn mạnh vào sâu trong cuống họng, buông những lời dirty talk mạt sát: “Đúng rồi, mút mạnh vào con đĩ tham ăn… nuốt sâu vào… mày chỉ đáng để làm thế này thôi…” Nhi không kháng cự, nước mắt ứa ra vì nhục nhã, nhưng đồng thời, vị giác cô đang khao khát thứ sẽ đến. Lưỡi cô liếm láp, hút mạnh, cảm nhận từng đường gân nổi lên, mùi mặn chát bắt đầu lan tỏa. Hắn thở dốc, tay ấn chặt hơn, và Nhi tăng tốc, dùng tay hỗ trợ vuốt ve để vắt kiệt.

Khoảnh khắc cao trào, Khôi đạt cực khoái, hắn rút mạnh ra khỏi miệng Nhi, gầm lên và bắn những tia tinh dịch trắng đục, nóng hổi trực tiếp lên đĩa Beefsteak đang chờ sẵn trên mặt sàn. Những giọt sền sệt rơi xuống miếng thịt hồng hào, lan ra như một lớp sốt đặc biệt. Khôi kéo quần lên, dùng mũi giày đẩy chiếc đĩa về phía Nhi: “Ăn đi.” Nhi vội vã dùng tay bốc miếng thịt còn dính thứ chất lỏng sền sệt đó đưa vào miệng. Khoảnh khắc ấy, vị giác nàng sống lại rực rỡ. Miếng bò Wagyu mềm tan, hòa quyện với vị tanh nồng quen thuộc kích thích não bộ sản sinh khoái cảm ngất ngây – dopamine bùng nổ như ma túy. Mùi thịt thơm lừng, vị sốt vang đỏ đậm đà, tất cả được nâng tầm bởi “chất xúc tác” ấm nóng. Nhi ăn ngấu nghiến dưới sàn nhà như một con chó đói, thỉnh thoảng liếm mép, ngước đôi mắt ươn ướt, thỏa mãn nhìn lên vị “Chủ nhân” mới của mình. Khôi nhìn nàng, nhếch mép cười đắc thắng. Chiếc lồng chim đã chính thức sập cửa, và Nhi biết, mình đã bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy sự sống.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất