Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Sáng hôm sau, Lão Tứ về lại dãy trọ với một cánh tay treo trước ngực.

Vụ tai nạn coi như xong.

Một gã tài xế lạ mặt tới nhận lỗi, cúi đầu xin lỗi rối rít, nói đêm qua hoảng quá nên bỏ chạy. Hắn đưa cho Lão Tứ một cái phong bì dày.

Một trăm triệu.

Lão Tứ cầm tiền, mắt hơi đờ ra.

Đời lão chưa từng có lần nào đau một cú mà ra được từng đó tiền. Cái vai vẫn nhức, cái hông vẫn ê, nhưng nhìn xấp tiền mới cứng, lão lại thấy cũng đáng.

Người thuê trọ bu lại hỏi thăm. Lão gắt:

“Chưa chết. Hỏi ít thôi.”

Nói vậy, nhưng mắt lão cứ ngóng ra cổng.

Mãi gần trưa, Hoàng mới về.

Áo sơ mi hơi nhăn, mặt hơi mệt, nhưng giọng vẫn nhẹ như mọi khi.

“Bác về rồi à?”

Lão Tứ bật dậy, quên cả đau.

“Việc sao rồi?”

Hoàng ngồi xuống, rót ly nước uống một ngụm.

“Ổn rồi bác.”

Lão Tứ thở phào.

“Vậy tốt. Báo cô Lan biết đi, cho cô ấy khỏi sợ.”

Hoàng lắc đầu.

“Chưa cần.”

Lão Tứ ngẩn ra.

“Sao?”

“Cứ để cháu coi thêm chút. Bác dưỡng tay trước đã.”

Lão Tứ nhìn Hoàng. Không hiểu lắm, nhưng cũng không hỏi nữa.

Từ ngày thằng này về dãy trọ, việc gì nó nói được là được. Nó nói chờ thì lão chờ.

Lão nhét phong bì tiền vào cái hộp sắt dưới gầm giường, rồi chửi nhỏ:

“Đ.m, già rồi còn bị xe hù.”

Hoàng cười:

“Bác còn khỏe lắm.”

“Khỏe cái đầu mày.”

Dãy trọ lại trở về nhịp thường.

Mai đi làm.

Thảo đi ca đêm.

Quỳnh ngủ ngày, tối mới mò đi.

Lan vẫn lên xuống như mọi khi, nhưng mặt cô xanh hơn trước. Hai đứa con cô vẫn chạy xuống sân chơi với Hoàng, thỉnh thoảng leo lên đùi Lão Tứ khiến lão vừa đau vừa chửi.

“Đừng đụng tay ông. Tay ông mới bị xe cắn.”

Tụi nhỏ cười khanh khách.

Lan đứng trên cầu thang nhìn xuống, cố cười theo. Nhưng cái cười của cô mỏng lắm. Như tờ giấy ướt, đụng mạnh là rách.

Vài hôm sau, lúc trời sắp tối, Hoàng vội vã bước vào phòng Lão Tứ.

“Bác Tứ.”

Lão đang ngồi bóp dầu gió cho cái vai đau.

“Gì?”

“Tối nay bác gọi cô Lan xuống dạy học đi.”

Lão nhăn mặt.

“Học chữ nữa hả?”

“Dạ.”

“Tay tao còn đau.”

“Ngồi nghe thôi cũng được.”

Lão nhìn Hoàng.

“Sao tự nhiên hôm nay bắt học?”

Hoàng hạ giọng:

“Cháu thấy cô Lan không ổn. Mặt cô ấy khác lắm. Chắc lại có chuyện.”

Lão Tứ ngó lên tầng.

“Chuyện thằng học trò đó hả?”

Hoàng không đáp thẳng.

“Bác cứ gọi cô ấy xuống. Giữ cô ấy ở dưới một lúc. Cháu lên lấy ít đồ cho hai đứa nhỏ.”

Lão Tứ gật.

“Ừ. Để tao gọi.”

Lão không nghĩ nhiều.

Trong đầu lão chỉ có một chuyện: cô Lan là người tử tế, có hai đứa con nhỏ, mà thằng mất dạy kia cứ bám lấy. Nếu Hoàng nói làm vậy giúp được cô, thì lão làm.

Tối đó, Lão Tứ đứng dưới cầu thang gọi lớn:

“Cô Lan!”

Một lát sau, cửa phòng trên lầu mở ra.

Lan ló mặt xuống.

“Dạ chú?”

“Xuống dạy tôi học mấy cái văn bản đi.”

Lan hơi khựng.

“Bây giờ hả chú? Cháu thấy Chú biết chữ mà”

“Cái cô này. Cô hứa rồi mà. Tôi đau tay, ngồi không cũng buồn. Xuống dạy tôi về mấy cái Hợp Đồng, quyền đi.”

Lan nhìn đồng hồ. Mặt cô thoáng lo lắng.

“Con… dạy chú một chút thôi nha. Tối nay con có việc.”

“Ừ, chút cũng được.”

Lan cầm vở xuống.

Hoàng đang ngồi với hai đứa nhỏ ở góc sân. Thấy Lan đi qua, hắn chào:

“Cô Lan.”

Lan gật đầu, không nói gì thêm.

Lão Tứ ngồi vào cái bàn nhỏ. Lan mở vở, viết mấy chữ đơn giản cho lão đọc.

“Hợp đồng.”

Lão nhăn mặt:

“Hợp… đồng. Chữ nghĩa phiền bỏ mẹ.”

Lan cố cười.

“Chú chịu khó học thì sau này đỡ bị người ta gạt.”

“Tôi có Hoàng rồi.”

Hoàng ngồi bên kia nghe vậy chỉ cười.

Một lát sau, hắn đứng dậy.

“Cháu lên lấy thêm bút màu cho tụi nhỏ.”

Không ai để ý.

Hoàng đi lên cầu thang.

Dáng hắn nhẹ, bước chân không vội.

Cửa phòng Lan khép hờ.

Hắn biến mất sau cánh cửa ấy một lúc.

Không lâu.

Dưới sân, Lão Tứ vẫn ngồi học chữ, miệng lẩm bẩm đọc sai, đọc đúng lẫn lộn. Lan ngồi bên cạnh sửa cho lão, nhưng mắt cô cứ liếc đồng hồ.

Một lúc sau, Hoàng đi xuống.

Tay hắn cầm hộp bút màu thật.

Hắn ngồi lại chỗ cũ, đưa bút cho hai đứa nhỏ, rồi khi đi ngang qua Lão Tứ, đặt một mẩu giấy bé xíu dưới cái gạt tàn.

Lão Tứ chờ Lan quay đi mới liếc xuống.

Trên giấy ghi mấy dòng:

Nhà nghỉ An Phúc.
Phòng 203.
11 giờ 30.

Bên dưới thêm một câu:

Đúng giờ hãy đến.

Lão Tứ đọc xong, tim đập mạnh.

Lão ngẩng lên nhìn Hoàng.

Hoàng vẫn đang ngồi gọt bút chì màu cho con Lan, mặt bình thường như không có gì.

Lan hỏi:

“Chú Tứ, chú đọc lại chữ này đi.”

Lão giật mình.

“Ờ… hợp đồng.”

“Đúng rồi.”

“Biết rồi. Cô giáo khó ghê.”

Lan cười nhạt.

Nửa tiếng sau, Lan thu vở.

“Chú Tứ, hôm nay tới đây thôi nha. Con hơi mệt.”

Lão Tứ gật đầu.

“Ừ. Lên nghỉ đi.”

Lan gọi hai đứa nhỏ lên phòng. Cô đi rất nhanh, như sợ chậm thêm một chút sẽ không còn đủ can đảm để làm việc gì đó.

Cửa phòng Lan đóng lại.

Lão Tứ cầm mẩu giấy trong tay.

Hoàng bước tới, nói nhỏ:

“Bác nhớ giờ.”

“Ừ.”

“Đi một mình thôi.”

Lão Tứ gật.

Hoàng nhìn lão:

“Đừng sớm. Đừng muộn.”

Lão Tứ nhét mẩu giấy vào túi áo.

“Biết rồi.”

Lão không hỏi thêm.

Có những lúc người quê mùa lại biết một điều rất rõ: hỏi nhiều chưa chắc giúp được ai. Làm đúng điều người khôn dặn mình, có khi còn hơn.

Trên lầu, Lan ngồi trong phòng rất lâu.

Hai đứa con đã ngủ. Một đứa ôm gấu bông, một đứa nằm sấp, bàn tay nhỏ xíu đặt lên má. Đèn ngủ hắt ánh vàng nhạt lên gương mặt tụi nhỏ, làm chúng trông vô tội đến đau lòng. Thêm một email khác mới tới. lần này yêu cầu đổi địa điểm, đổi cả giờ. Nhà nghỉ An phúc, phòng 203, 10h30. Đeo khăn bịt mắt, nằm sẵn trên giường, clip sẽ được xóa sau khi xong việc.

Lan đọc đi đọc lại, tay lạnh ngắt.

Cô muốn báo công an.

Muốn hét lên.

Muốn chạy xuống dưới nói với Lão Tứ, với Hoàng, với bất cứ ai.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến, cô lại thấy khuôn mặt hai đứa con hiện lên. Thấy sân trường. Thấy phụ huynh. Thấy những cái miệng người đời.

Danh dự của đàn bà đôi khi không nằm trong tay mình. Nó nằm trong mắt kẻ khác. Mà mắt kẻ khác thì bẩn.

Lan đứng dậy, đi tắm.

Nước chảy rất lâu.

Cô mặc một bộ đồ kín đáo nhưng đẹp hơn thường ngày. Không phải vì muốn đẹp. Mà vì trong lúc bị đời dồn tới chỗ nhục, cô vẫn muốn giữ lại chút ngay ngắn cuối cùng cho mình.

Trước khi đi, cô cúi xuống hôn lên trán hai đứa con.

Một đứa cựa mình, gọi mơ:

“Mẹ…”

Lan khựng lại.

Suýt nữa cô khóc.

Nhưng cuối cùng cô chỉ kéo chăn lại cho con, rồi bước ra ngoài.

Nhà nghỉ An Phúc nằm trong một con hẻm tối.

Bảng hiệu đỏ mờ, chữ “An Phúc” nghe tử tế một cách giả dối. Quầy lễ tân có một người đàn bà trung niên đang ngồi xem điện thoại. Bà ta nhìn Lan một cái, rồi đưa chìa khóa.

Không hỏi.

Những chỗ như thế này, người ta quen với việc không hỏi.

Lan lên lầu.

Phòng 203.

Cửa mở ra, mùi nước xịt phòng rẻ tiền xộc vào mũi. Đèn vàng. Ga trắng. Rèm đỏ sẫm. Một cái gương treo đối diện giường làm cô không dám nhìn lâu.

Lan bước vào phòng, tim đập thình thịch. Trên giường là một chiếc bịt mắt đen nằm ngay ngắn. Cô biết rõ đây là “quy tắc” của trò chơi hôm nay. Không nói một lời, Lan ngoan ngoãn cầm chiếc bịt mắt đeo lên, thắt chặt sau gáy. Thế giới xung quanh lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Cô nằm ngửa ra giường, hai tay đặt sát thân mình. Không gian im lặng đến ngột ngạt. Tim Lan đập mạnh, vừa sợ hãi vừa kích thích lạ lùng. Mình đang làm gì vậy? Sao mình lại nghe lời hắn đến mức này? Nhưng càng nghĩ, lồn cô càng rỉ nước nhiều hơn. Cô cảm nhận rõ ràng nước dâm nóng ấm đang chảy ra, thấm ướt quần lót. Lan cắn môi, tự xấu hổ với chính mình: Mình dâm quá… mình thích cái trò bị bịt mắt này thật sao?

Một lúc sau, tiếng bước chân nhẹ vang lên. Người đàn ông bước vào phòng, nhẹ nhàng bò lên giường. Lan cảm nhận được trọng lượng cơ thể hắn đè xuống.

Hắn bắt đầu từ cổ cô, liếm láp chậm rãi, nóng bỏng. Môi và lưỡi hắn di chuyển xuống vai, xuống ngực. Hắn hôn sâu lên môi Lan, mút mạnh, lưỡi quấn lấy lưỡi cô tham lam. Lan run lên từng cơn. Hắn kéo áo cô lên, cởi ra, rồi cúi xuống liếm hai bên vú, mút mạnh hai núm vú đang cứng ngắc.

Lan cắn chặt môi, cố kìm tiếng rên.

Hắn kéo quần và quần lót cô tụt xuống một mạch. Mùi dâm của cô tỏa ra nồng nặc. Hắn cúi xuống, hít một hơi sâu rồi liếm mạnh lên quần lót ướt sũng. Lan xấu hổ đến mức mặt nóng bừng: Hắn đang nhìn thấy… đang ngửi thấy… mình ướt đến mức này…

Rồi hắn gạt quần lót sang một bên, lao vào bú lồn cô.

Lưỡi hắn liếm dọc khe lồn, mút mạnh hột le, thọc sâu vào trong hang. Lan cong người, há miệng rên rỉ không kìm được. Cảm giác bị bịt mắt khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm gấp bội. Mỗi cái liếm, mỗi cái mút đều khiến cô sướng muốn điên. Cô co chân, hông giật giật theo nhịp lưỡi hắn.

“Cô… sướng quá… a… đừng dừng…”

Cô sắp lên đỉnh thì hắn đột ngột dừng lại. Lan hụt hẫng, rên rỉ cầu xin trong cổ họng.

Rồi cô cảm nhận con cặc nóng hổi, to lớn của hắn chà lên khe lồn ướt nhẹp. Hắn cọ mạnh, đầu khấc chạm vào hột le sưng mọng. Lan lại sướng run người. Nhưng vừa khi cô sắp đạt cực khoái, hắn lại dừng.

Hắn trêu đùa cô như vậy nhiều lần. Mỗi lần hụt hẫng, Lan càng phát điên. Hột le cô giờ sưng to, ngứa ngáy, đau nhức vì thèm khát.

“Đụ cô đi… xin em… đừng trêu nữa…” Lan rên rỉ, giọng đã bắt đầu khẩu dâm.

Đột nhiên, hắn dập mạnh một cái. Con cặc to lớn, căng cứng lút cán vào sâu trong lồn Lan.

“Aaaaahhh!!!”

Lan giật bắn người, lên đỉnh ngay lập tức. Lồn cô co thắt dữ dội quanh con cặc, nước dâm bắn ra tung tóe. Hắn bắt đầu địt mạnh, từng cú dập sâu và dồn dập. Tiếng da thịt va chạm vang lên chát chúa.

Lan chợt nhận ra kích thước con cặc này lớn hơn nhiều so với cặc thằng Long, không phải Long. Nhưng Lan không nghĩ được nữa, cô quá nứng rồi.

“Đụ mạnh nữa… aaaa… con cặc to quá… lồn em đầy cứng rồi… sướng quá anh ơi!!”

Lan mất hoàn toàn kiểm soát, miệng liên tục phun ra những lời dâm đãng. Cô cong người vẹo vẹo, hai chân quặp chặt lấy hông gã, hông nhún lia lịa đón từng cú dập mạnh. Con cặc to lớn ra vào dồn dập, tiếng “chát chát” da thịt va chạm vang vọng khắp phòng. Nước lồn cô bắn tung tóe mỗi lần gã rút ra, thấm ướt đùi cả hai người.

Gã địt hăng say, mạnh bạo một lúc lâu, khiến Lan gần như lên đỉnh lần nữa. Nhưng đúng lúc cô sắp bung ra, gã lại dừng đột ngột, rút con cặc ra ngoài.

“Aaa… đừng… xin anh đừng dừng…” Lan rên rỉ khổ sở, hột le sưng mọng đỏ chót, ngứa ngáy đến mức chỉ cần một luồng gió nhẹ cũng khiến cô run bắn. Cô cọ đùi vào nhau tuyệt vọng, cố tìm chút ma sát.

Bỗng có tiếng “cạch cạch” liên tục.

Rồi chiếc bịt mắt đen được gỡ ra.

Lan chớp mắt vài lần, ánh sáng làm cô hoa mắt. Khi thị lực trở lại rõ ràng, cô hoảng loạn tột độ.

Trước mặt là ông Tứ — ông chủ nhà trọ già 72 tuổi, tóc bạc trắng, da nhăn nheo, một tay vẫn đang đeo băng bột. Tay còn lại ông đang ôm chặt eo Lan. Ông Tứ chết trân khi thấy cảnh trước mắt: Lan hoàn toàn khỏa thân, nằm ngửa trên giường, hai chân hơi dang, lồn hồng hào ướt nhẹp, hột le sưng to, nước dâm vẫn đang rỉ ra. Vú cô phập phồng, núm vú cứng ngắc.

Ông già 72 tuổi vốn không định làm gì, nhưng cơ thể phản ứng ngay lập tức. Con cặc già của lão cương cứng nhanh chóng, chổng lên trong quần. Con cặc cứng ngắc của lão vô tình chạm mạnh vào mông Lan qua lớp quần mỏng.

“Áaa!!!” Lan giật bắn người dữ dội vì cảm giác nóng bỏng, cứng ngắc ấy.

Càng hoảng loạn, ông Tứ càng cố giữ thăng bằng. Tay còn lại của lão vô tình móc vào khe lồn ướt sũng của Lan.

“Aaaaahhhhh!!!”

Lan không kiềm được nữa. Cơ thể đang ở ngưỡng cực khoái cao độ bị kích thích đột ngột khiến cô lên đỉnh ngay lập tức. Một dòng nước lồn trong suốt bắn tung tóe ra đùi ông Tứ, ga giường và sàn nhà. Cô sướng đái luôn, người run lẩy bẩy, miệng há ra rên rỉ không ngừng.

Ông Tứ chứng kiến toàn bộ, mắt lão đục ngầu vì dục vọng.

Lan ngồi dậy trên giường, cơ thể vẫn còn run rẩy vì cơn cực khoái vừa rồi. Mặt cô đỏ bừng, nước mắt lưng tròng vì xấu hổ, nhưng đôi mắt lại long lanh dục vọng không che giấu nổi. Cô nhìn con cặc già của ông Tứ — dù lão đã 72 tuổi, nó vẫn cương cứng một cách kinh ngạc, gân guốc, da nhăn nheo, đầu khấc to tròn tím ngắt, đang giật giật trước mặt cô.

Không nói một lời, Lan đưa hai tay run run nắm lấy gốc con cặc. Nó nóng bỏng, mạch máu nổi rõ dưới lớp da mỏng. Cô cúi xuống, hít một hơi sâu mùi đàn ông già đặc trưng, rồi há miệng ngậm lấy đầu khấc.

“Ưmmm…” Lan rên khe khẽ, lưỡi liếm vòng quanh đầu khấc, mút mạnh như đang bú kẹo. Cô thè lưỡi liếm dọc thân cặc từ dưới lên trên, liếm sạch những giọt nước nhờn đang rỉ ra. Rồi cô nuốt sâu hơn, cố gắng đưa con cặc già vào họng. Dù hơi khó vì kích thước, Lan vẫn cố gắng, miệng ngậm chặt, đầu ngoẹo lên ngoẹo xuống bú ngấu nghiến.

“Chụt… chụt… chụt…” Tiếng nước bọt hòa quyện với tiếng mút vang lên dâm đãng trong căn phòng yên tĩnh. Lan bú rất nhiệt tình, một tay vuốt ve thân cặc, tay kia nhẹ nhàng xoa bóp hai hòn dái nhăn nheo, nặng trịch của ông Tứ. Cô ngẩng mặt lên nhìn lão, mắt ướt át, miệng vẫn ngậm cặc, giọng nói mơ hồ dâm đãng:

“Con cặc ông to quá… cứng quá… cháu bú được không ông… Ưm… ngon quá…”

Ông Tứ thở hổn hển, tay còn lại vuốt tóc Lan, giọng khàn khàn vì tuổi già và kích thích: “Cháu… cháu dâm thật… bú giỏi quá Lan ơi…”

Lan càng hăng say hơn. Cô bú sâu đến mức con cặc chạm vào cổ họng, gây ra tiếng ọe nhẹ nhưng cô không ngừng. Nước dãi chảy dài từ khóe miệng xuống cằm, nhỏ giọt xuống bộ ngực căng tròn của cô. Cô liếm láp hai hòn dái, ngậm từng quả vào miệng mút nhẹ, rồi lại quay lên bú mạnh đầu khấc. Càng bú, lồn cô càng rỉ nước nhiều hơn, nước dâm chảy dài xuống đùi trong.

Sau hơn mười phút bú cặc cuồng nhiệt, Lan rút miệng ra, một sợi nước bọt dài nối từ môi cô đến đầu khấc ông Tứ. Cô quay người, quỳ sụp xuống giường, chổng cao cái mông trắng mịn, hai tay đưa ra sau banh rộng hai bên mông. Cái lồn hồng hào ướt nhẹp, hột le sưng mọng, miệng lồn co thắt liên tục, nước dâm nhỏ giọt xuống ga giường.

“Ông Tứ ơi… đụ cháu đi… Lồn cháu nứng lắm rồi… Cháu không chịu nổi nữa… Đụ mạnh vào đi ông… Cháu muốn cặc ông lắm…” Lan van xin, giọng run run đầy dâm đãng, hông khẽ lắc lư mời gọi.

Ông Tứ không kiềm chế nổi nữa. Lão dí đầu khấc to lớn vào miệng lồn Lan, xoa nhẹ lên khe ướt một vài lần, rồi dập mạnh một phát.

Phập!

“Aaaaahhhhh!!!” Lan hét lên khoái trá, mắt trợn trắng, người giật bắn. Con cặc già to lớn lút cán vào sâu trong lồn cô, lấp đầy hoàn toàn khoảng trống đang thèm khát. Ông Tứ bắt đầu địt mạnh từ phía sau, tư thế doggy. Từng cú thúc sâu, dồn dập, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên không ngừng.

“Đụ cháu mạnh nữa ông ơi… A… a… con cặc già to quá… Lồn cháu bị chọc thủng rồi… Sướng quá… Đụ sâu nữa… Cháu là con đĩ của ông rồi!!!”

Lan khẩu dâm không ngừng, hông đưa ra sau lia lịa đón từng cú địt hung hãn. Ông Tứ một tay bóp mạnh mông Lan, thỉnh thoảng tát nhẹ “chát chát”, tay kia dù đeo băng vẫn cố ôm eo cô kéo sát vào người. Lão địt rất dai, từng cú rút ra gần hết rồi dập mạnh vào tận tử cung.

Lan lên đỉnh lần đầu tiên chỉ sau chưa đầy hai phút. Lồn cô co thắt dữ dội quanh con cặc, nước lồn bắn tung tóe ra đùi ông Tứ.

“Aaaa… cháu ra rồi… ra nhiều quá ông ơi!!!”

Nhưng ông Tứ không dừng. Lão tiếp tục địt mạnh, đổi góc, chà xát mạnh vào điểm G của Lan. Cô lên đỉnh lần hai, lần ba liên tục, người run lẩy bẩy, nước mắt chảy dài vì sướng. Mỗi lần lên đỉnh, Lan lại hét lên những lời dâm ôn:

“Lồn cháu thích cặc ông… Đụ cháu tan nát đi… Cháu dâm quá… sướng muốn chết…”

Ông Tứ rên khàn khàn, tăng tốc. Cuối cùng lão gầm lên, bắn tinh nóng hổi đầy vào sâu trong lồn Lan. Lượng tinh trùng nhiều và đặc, tràn ra ngoài theo từng cú rút.

Lão Tứ nằm thở hổn hển bên cạnh Lan, người lão mồ hôi nhễ nhại dù tuổi đã cao. Lan cũng mệt lử, nhưng cơ thể vẫn nóng ran. Cô quay sang, chủ động kéo đầu ông Tứ lại gần.

“Ông… hôn cháu…” Lan thì thầm, giọng vẫn còn vương dục vọng.

Cô áp môi mình lên miệng ông Tứ — cái miệng móm mém vì thiếu răng của lão già 72 tuổi. Ban đầu ông Tứ giật mình, chưa từng được hôn kiểu này suốt bao năm nay. Nhưng rồi lão đáp lại một cách vụng về, tham lam. Lan chủ động thè lưỡi, liếm dọc môi móm của lão, đẩy lưỡi sâu vào miệng ông, quấn quýt với cái lưỡi già nua.

Ông Tứ rên khàn khàn trong cổ họng, tay còn lại ôm chặt eo Lan. Hai người hôn nhau say đắm trong tư thế úp thìa. Lan nằm nghiêng, lưng tựa vào ngực lão. Con cặc già của ông Tứ vẫn còn cứng, cọ sát vào khe mông nóng bỏng của cô.

Lan đưa tay luồn xuống, nắm con cặc lão, khẽ vuốt ve rồi dí đầu khấc vào miệng lồn ướt nhẹp từ phía sau.

“Nhập vào cháu đi ông…”

Ông Tứ hít một hơi, từ từ đẩy hông về trước. Con cặc già lút dần vào lồn Lan trong tư thế úp thìa.

“Aaa… sâu quá…” Lan rên rỉ, cong người ép sát mông vào bụng lão.

Ông Tứ bắt đầu nhấp nhẹ, từng cú thúc chậm rãi nhưng sâu. Tay lão luồn lên phía trước, bóp mạnh bộ ngực căng tròn của Lan. Lão cúi xuống, ngậm lấy một bên vú, mút mạnh, liếm vòng quanh núm vú cứng ngắc bằng cái lưỡi già. Răng lão không còn, nên cảm giác mút chỉ toàn là môi và lưỡi nóng bỏng, khiến Lan càng khoái cảm hơn.

“Ông bú mạnh nữa… vú cháu thích bị bú… a… a…”

Lan đưa tay ra sau, ôm lấy gáy lão, kéo đầu ông sát hơn vào ngực mình. Hai người vừa hôn vừa địt trong tư thế úp thìa chặt khít. Con cặc già ra vào chậm nhưng chắc, chà xát mạnh vào thành lồn và điểm G của Lan. Mỗi lần lão thúc mạnh, tiếng “chẹp chẹp” nước dâm vang lên dâm đãng.

Ông Tứ càng hăng hơn, tay bóp vú, miệng mút vú, hông nhấp nhanh dần. Lão thì thầm bên tai Lan bằng giọng khàn khàn:

“Cháu ngon quá… lồn cháu chặt quá… ông già này bao năm nay chưa được sướng thế này…”

Lan rên la không ngừng, khẩu dâm liên tục:

“Đụ cháu đi ông… Cặc ông già mà to và cứng thế… Lồn cháu bị ông chọc thủng rồi… Sướng quá… Cháu ra nữa rồi ông ơi!!!”

Cô lên đỉnh thêm hai lần trong tư thế úp thìa, lồn co thắt mạnh quanh con cặc lão. Nước lồn chảy ra ướt đẫm đùi cả hai. Ông Tứ cũng không cầm được lâu, gầm lên bắn tinh nóng vào sâu trong lồn Lan.

Cả hai mệt nhoài, nằm ôm nhau trong tư thế úp thìa, thở dốc. Ông Tứ vẫn để con cặc nằm yên trong lồn Lan một lúc lâu trước khi rút ra. Họ ngủ thiếp đi trong trạng thái kiệt sức, người đầy mồ hôi và tinh dịch.

Ánh nắng chiếu qua rèm cửa làm Lan giật mình tỉnh giấc. Cô hoảng hốt nhìn đồng hồ, mặt cắt không còn giọt máu.

“Chết rồi… chết rồi… con cháu phải về…”

Lan bật dậy, tóc tai rối bù, người trần truồng. Cô cúi xuống nhặt quần lót, chổng cao mông quay về phía ông Tứ đang nằm. Từ bướm cô vẫn đang rỉ ra một dòng dịch trắng đục lẫn nước dâm trong suốt, chảy dài xuống đùi trong một cách cực kỳ dâm đãng.

Ông Tứ nằm đó mệt mỏi, nhưng cảnh tượng ấy khiến con cặc già của lão lại cương cứng ngay lập tức. Lão ngồi dậy, tiến lại phía sau Lan. Ông ôm lấy eo cô từ phía sau, con cặc cứng ngắc cạ mạnh vào khe mông và lồn ướt nhẹp.

“Ông… đừng… cháu phải về…” Lan run run, nhưng giọng không còn quyết liệt.

Ông Tứ không nói gì, chỉ kéo quần lót cô tụt xuống tận đầu gối. Lão dí con cặc vào miệng lồn và dập mạnh một phát.

“Aaa!!!” Lan chống hai tay vào tường, cong người ra sau. Ông Tứ đứng sau địt mạnh, tư thế đứng, từng cú thúc dồn dập “bạch bạch bạch” vang lên chát chúa.

“Ông ơi… nhanh nữa… a… a… lồn cháu vẫn còn sướng…”

Sáng hôm sau, Lão Tứ dẫn Lan về dãy trọ.

Lan đi bên cạnh lão, đầu cúi thấp. Mặt cô tái, mắt sưng, áo khoác kéo kín. Cô không nói câu nào. Lão Tứ cũng không biết nói gì.

Một người đàn bà vừa thoát khỏi nhục không cần nghe đạo lý.

Cô chỉ cần có người đi cạnh để khỏi ngã.

Vào tới sân trọ, Hoàng đang đứng cuối dãy.

Ba căn phòng trống cuối cùng đang được thợ sửa lại. Tiếng khoan, tiếng búa, tiếng kéo dây điện vang lên lạch cạch. Tường được sơn mới, cửa thay khóa mới, bên trong lắp thêm kệ sắt.

Hoàng quay lại.

Thấy Lão Tứ và Lan, hắn cười nhẹ:

“Về rồi hả bác?”

Lão Tứ lúng túng.

“Ừ.”

Lan cúi đầu.

“Con lên phòng trước.”

Cô đi nhanh lên cầu thang. Cửa phòng đóng lại ngay sau lưng.

Lão Tứ nhìn theo một lúc, rồi mới quay sang Hoàng.

“Thằng Long?”

Hoàng đáp gọn:

“Bố nó chuyển nó đi rồi. Vào trường quản lý. Một thời gian không ra được.”

Lão Tứ thở ra.

“Vậy là yên?”

“Ừ. Tạm yên.”

Lão gật gù.

Trong lòng lão thấy nhẹ hẳn. Cô Lan được cứu. Thằng mất dạy bị đưa đi. Vậy là tốt rồi.

Rồi lão nhìn ba căn phòng cuối dãy.

“Còn sửa mấy phòng đó làm gì?”

Hoàng đáp:

“Làm kho.”

“Kho gì?”

“Kho hàng.”

“Hàng gì?”

“Nước trái cây.”

Lão Tứ chớp mắt.

“Nước trái cây?”

Hoàng gật.

“Ông Mạnh có việc làm ăn. Không đứng tên được. Mình giữ kho, nhận hàng, phân phối nhỏ. Mỗi tháng có phần.”

Lão Tứ nghe tới chữ “mỗi tháng có phần” thì mắt sáng lên.

“Được bao nhiêu?”

“Chạy tốt thì vài chục triệu.”

“Vài chục triệu?”

“Dạ.”

Lão Tứ nhìn ba căn phòng.

Từ trước tới giờ, lão chỉ biết tiền phòng. Mỗi phòng vài triệu, cộng trừ điện nước, rác, sửa ống, thuế má, còn được bao nhiêu thì biết bấy nhiêu. Nay tự nhiên mấy căn phòng trống có thể đẻ thêm vài chục triệu, lão thấy trong bụng nóng lên.

“Có phải làm gì nhiều không?”

Hoàng lắc đầu.

“Không. Bác cứ để cháu lo.”

“Có rắc rối không?”

“Không đâu. Hàng nước trái cây thôi.”

Lão Tứ gật.

Nếu là trước kia, lão có thể còn hỏi thêm. Nhưng bây giờ, Hoàng nói gì lão cũng thấy có lý. Thằng này cứu Lan, dọn Thắng Sẹo, kéo khách về dãy trọ, lại còn giúp lão có một trăm triệu bồi thường.

Một người như vậy, lão không tin thì tin ai.

“Vậy làm đi,” lão nói.

Hoàng cười.

“Dạ.”

Vài ngày sau, giấy tờ được đưa tới.

Hoàng chỉ đâu, Lão Tứ ký đó.

Chữ nghĩa dài, lão đọc không nổi. Nhìn một lúc là hoa mắt. Hoàng đứng bên cạnh, giọng nhẹ:

“Chỗ này bác ký.”

Lão ký.

“Chỗ này nữa.”

Lão ký tiếp.

“Xong rồi.”

Lão thở ra.

“Đ.m, làm ăn bây giờ toàn giấy là giấy.”

Hoàng cười:

“Có giấy mới yên tâm bác.”

Ba căn phòng cuối dãy sửa xong rất nhanh.

Tường mới sơn. Nền lau sạch. Kệ sắt dựng sát vách. Ổ khóa thay mới. Trước cửa có thêm camera nhỏ. Hoàng nói để coi hàng.

Chiều hôm đó, chiếc xe tải nhỏ đầu tiên tới.

Thùng xe mở ra.

Từng thùng carton được khuân xuống. Bên ngoài in hình cam, xoài, dâu, mãng cầu. Màu sắc tươi rói. Chữ trên thùng ghi rõ:

NƯỚC TRÁI CÂY ĐÓNG CHAI

Lão Tứ đứng trước hiên nhìn.

Mấy người thuê trọ liếc qua rồi thôi. Dãy trọ đông người ra vào, thêm xe hàng cũng chẳng có gì lạ.

Hoàng cầm sổ, kiểm từng thùng.

“Phòng cuối. Xếp sát tường. Nhẹ tay.”

Mấy thanh niên khuân hàng làm theo.

Thùng này nối thùng kia đi vào ba căn phòng cuối dãy.

Ổ khóa bấm lại.

“Cạch.”

Lão Tứ nghe tiếng khóa mà thấy trong lòng vui vui.

Có thêm đường tiền.

Vậy là tốt.

Hoàng đứng cạnh lão.

“Từ nay bác đỡ phải lo chỉ trông vào tiền phòng nữa.”

Lão Tứ gật đầu.

“Ừ. Có thêm thì tốt.”

“Dãy trọ mình sẽ khá lên.”

“Ừ.”

Lão nhìn ba căn phòng khóa kín, rồi nhìn Hoàng.

“Mày coi giùm tao. Tao mấy cái buôn bán này ngu lắm.”

Hoàng đáp:

“Bác yên tâm. Có cháu.”

Lão Tứ nghe vậy thì yên tâm thật.

Đêm đó, dãy trọ vẫn sáng đèn như mọi hôm.

Lan đóng cửa phòng rất sớm.

Mai đi làm về muộn.

Thảo chưa thấy về.

Quỳnh thì chắc còn ở quán.

Ba căn phòng cuối dãy im lìm, bên trong xếp đầy thùng nước trái cây mới.

Lão Tứ ngồi trước hiên, tay còn treo, miệng ngậm điếu thuốc. Trong đầu lão chỉ nghĩ đơn giản: đời mình vậy là may. Già rồi còn gặp được thằng Hoàng. Gặp được đường kiếm thêm. Cứ thế này, vài tháng nữa có khi dư dả thật.

Hoàng đứng bên cạnh, nhìn về cuối dãy.

Mặt hắn dưới ánh đèn sân vẫn hiền, vẫn sáng, vẫn giống một thằng thư sinh biết lo việc nhà.

Lão Tứ rít thuốc, hỏi:

“Mai còn xe hàng không?”

Hoàng đáp:

“Có thể có.”

“Ừ. Có thì cứ nhập. Miễn có lời.”

Hoàng cười nhẹ.

“Dạ.”

Một tháng trôi qua.

Dãy trọ lại trở về cái vẻ bình thường của nó. Sáng có tiếng dép lê quẹt trên nền xi măng, tiếng người gọi nhau đi làm, tiếng trẻ con khóc, tiếng xe máy nổ máy ngoài cổng. Đêm xuống thì mấy căn phòng sáng đèn vàng vọt, ai nấy đóng cửa sống đời mình.

Lan đi dạy cũng yên hơn trước.

Từ ngày Long chuyển trường, cái lớp như bớt mất một cục đá chặn trong cổ họng. Đám học sinh vẫn nghịch, vẫn nói chuyện riêng, vẫn lén bấm điện thoại dưới hộc bàn, nhưng không còn cái kiểu coi trời bằng vung nữa. Không còn ánh mắt hỗn hào của Long nhìn cô từ cuối lớp. Không còn mấy câu nửa đùa nửa thật khiến Lan phải lạnh gáy.

Lan lại trở về làm cô giáo.

Áo dài thẳng thớm hơn. Tóc búi gọn hơn. Giọng giảng cũng mềm lại. Cô đứng trên bục, cầm viên phấn trắng, nhìn xuống đám học trò, có lúc tưởng như mọi thứ chưa từng xảy ra.

Nhưng mỗi lần về dãy trọ, đi ngang sân mà thấy Lão Tứ ngồi hút thuốc dưới mái hiên, Lan lại né mắt.

Không phải ghét.

Càng không phải quên ơn.

Chính vì biết ơn nên mới khó nhìn thẳng.

Cái nết nhà giáo trong Lan trỗi dậy sau cơn bão. Nó bắt cô phải sạch sẽ, phải đàng hoàng, phải đứng thẳng trước đám học trò.

Lão Tứ thì không hiểu nhiều.

Thấy Lan đi ngang cúi đầu chào nhỏ, lão cũng gật gù.

“Ừ, đi dạy hả cô?”

“Dạ.”

Rồi Lan đi vội lên lầu.

Lão Tứ nhìn theo một lát, gãi đầu.

“Đàn bà khó hiểu thiệt.”

Hoàng ngồi gần đó, đang cầm điếu thuốc chưa châm lửa, nghe vậy chỉ cười nhạt.

Ở cái tuổi của lão, có nhiều chuyện không hiểu thì thôi. Miễn người ta còn sống yên là được.

Còn Thảo, sau một tháng, đã như đổi thành người khác.

Không còn cái mặt trắng bệch vì son phấn rẻ tiền. Không còn đôi mắt thâm quầng vì thức đêm. Không còn cái dáng bước lúc nào cũng như sợ ai gọi giật lại phía sau.

Tóc Thảo được buộc gọn. Mấy sợi tóc con rơi bên thái dương làm mặt cô mềm hơn. Cô bắt đầu biết đánh chút son nhạt, loại son rẻ tiền mua ngoài chợ nhưng lên môi lại có màu hồng rất thật. Áo quần vẫn giản dị, áo công nhân, quần dài, giày vải, vậy mà nhìn ra dáng một cô gái trẻ.

Hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi.

Cái tuổi tưởng đã bị đời chôn mất, giờ lại lấp ló quay về trên mặt Thảo.

Người cô cũng đầy đặn hơn. Ăn được, ngủ được, không bị ném vào mấy đêm dơ bẩn nữa, da thịt tự nhiên có sức sống. Mỗi lần cười, cái vẻ gái quê non nớt lại hiện ra, làm mấy thằng công nhân trong xưởng liếc nhìn nhiều hơn.

Lão Quý không để Thảo làm chung với Mai nữa.

Một buổi chiều, lão đi ngang chuyền, cầm cái sổ kẹp nách, chỉ tay.

“Con Thảo mai lên ca ngày. Qua phụ bên Hùng.”

Mai đang cắt chỉ, nghe vậy khựng tay.

“Dạ? Nó mới quen việc bên con…”

Lão Quý liếc cô.

“Xưởng thiếu người, tao điều đâu thì điều. Cô làm tổ trưởng hay tôi làm?”

Mai im.

Thảo ngồi bên cạnh, tay đang cầm cuộn chỉ, mặt hơi tái đi.

Cô nhìn Mai. Mai nhìn lại cô, ánh mắt có gì đó lo, nhưng giữa xưởng đông người, không nói được.

Hùng lúc ấy vừa được lên tổ phó chưa lâu.

Áo công nhân của gã sạch hơn trước. Trên ngực có cái bảng tên mới. Người có thêm chút chức, tự dưng đi đứng cũng khác. Gặp ai cũng cười, nhưng cái cười bắt đầu có mùi của kẻ biết mình đã cao hơn người khác nửa bậc.

Thấy Thảo được điều qua chỗ mình, Hùng không phản đối.

Ngược lại, gã còn vui.

Hoa thơm ở nhà không thèm, ra đường gặp hoa lạ lại thấy ngứa mắt, ngứa lòng.

Mai ở nhà là vợ. Là cơm canh, là tiền chợ, là mấy câu nhắc nhở, là cái mặt mệt mỏi mỗi tối nằm quay lưng ngủ. Còn Thảo lại khác. Thảo có cái vẻ vừa yếu vừa tươi. Vừa từng trải vừa non. Cái kiểu đàn bà làm thằng đàn ông tưởng mình có thể che chở, dù trong bụng thật ra chỉ muốn chạm vào.

Ban đầu Hùng chỉ hỏi vài câu.

“Làm quen chưa?”

Thảo cúi đầu.

“Dạ cũng tạm.”

“Ca ngày đông hơn, nhưng đỡ mệt. Có gì không biết thì hỏi anh.”

“Dạ.”

“Đừng sợ. Anh coi chuyền này, ai ăn hiếp em thì nói anh.”

Thảo nghe chữ “anh” ấy, lòng hơi động.

Đời cô ba năm qua toàn gặp đàn ông trong những căn phòng khóa cửa. Đàn ông đến rồi đi, để lại tiền lẻ, mùi rượu, vết bầm và những câu nói bẩn. Thảo tưởng mình đã chai rồi. Tưởng cái phần biết rung động trong người cô đã chết từ lâu.

Nhưng con người không chết dễ vậy. Lồn được địt nhiều sẽ nhớ cặc

Có những thứ bị dẫm nát vẫn còn thoi thóp.

Hùng đưa cho cô chai nước.

“Uống đi. Mồ hôi ướt hết trán rồi.”

Thảo nhận lấy.

“Em cảm ơn.”

“Chiều về anh chở. Đường đó anh cũng đi ngang.”

Thảo hơi luống cuống.

“Thôi, em tự về được.”

“Cùng đường mà. Sợ gì?”

Thảo không dám từ chối.

Từ đó, thỉnh thoảng Hùng chở Thảo đi làm, chở Thảo về. Xe chạy qua mấy đoạn ổ gà, Thảo ngồi sau giật mình, tay bấu nhẹ vào áo Hùng. Có lần thắng gấp, cả người cô chúi tới. Thảo đỏ mặt, vội ngồi thẳng lại.

Hùng nhìn qua gương chiếu hậu, cũng thích chí, cười hiền

Thảo biết cái cười đó. Biết rất rõ. Cô ôm eo Hùng. Tựa đầu vào vai gã

Nói đi cũng phải nói lại, Thảo đã làm gái ba năm. Ba năm chịu bao nhiêu giày vò của đàn ông, vậy mà khi thoát ra rồi, quanh cô chỉ còn công việc, phòng trọ, cơm nguội và tiếng máy may. Một người đàn ông nói ngọt vài câu, đưa chai nước, chở đi làm, đứng ra bênh trước mặt người khác, cũng đủ làm lòng cô mềm xuống.

Có lẽ là yếu.

Có lẽ là ngu.

Cũng có lẽ đó là cái nghiệp của cô.

Còn Mai thì càng ngày càng ít nói.

Hùng vừa lên tổ phó, tháng ấy nhận lương xong vẫn đưa gần hết cho cô như mọi khi. Gã đặt xấp tiền xuống bàn, mặt có vẻ hãnh diện.

“Đếm đi.”

Mai đang vá cái áo cũ, ngẩng lên.

“Bao nhiêu vậy?”

“Lương tháng này. Có phụ cấp tổ phó. Với lại…” Hùng rút riêng ra mấy tờ, đẩy qua. “Thêm năm triệu.”

Mai nhìn số tiền, lòng chùng xuống.

Hùng ngồi xuống cạnh cô, cười.

“Anh nói rồi mà. Ráng thêm chút nữa là khá lên. Tính ra giờ tiền tiết kiệm hai đứa mình cũng được gần năm chục triệu rồi nhỉ?”

Kim trong tay Mai đâm lệch vào đầu ngón.

Cô khẽ rít lên.

Hùng không để ý. Gã vẫn nói tiếp, giọng phấn chấn:

“Chắc cũng sắp tính chuyện kiếm đứa con được rồi. Cứ để lâu hoài cũng kỳ. Có con rồi mình cố làm, vài năm nữa thuê cái nhà đàng hoàng hơn.”

Mai cúi đầu, ngón tay bị kim đâm rướm một chấm máu nhỏ.

Năm chục triệu.

Hai chữ đó như ai gõ thẳng vào gáy cô.

Số tiền ấy làm gì còn.

Từng chút một đã chảy về quê. Lúc thì mẹ bệnh. Lúc thì em trai thiếu nợ. Lúc thì nhà dột, lúc thì đóng tiền xe, lúc thì nói cần gấp mai trả. Mai cứ gửi. Gửi riết đến lúc mở hộp sắt ra, bên trong chỉ còn mấy tờ lẻ nằm lạnh tanh.

Không những hết, cô còn đang âm mười hai triệu tiền nhà.

Mười hai triệu.

Tiền ấy nợ Lão Tứ.

Ông già không giục, không chửi, nhưng càng vậy Mai càng sợ. Người ta không thân thích gì với mình. Ở nhờ cái dãy trọ nghèo của người ta, đã nợ còn giấu chồng. Nếu một ngày Hùng mở hộp sắt ra, nếu một ngày gã hỏi tiền đâu, nếu một ngày mọi thứ bục ra…

Mai không dám nghĩ tiếp.

Hùng thấy cô im, hỏi:

“Sao vậy?”

Mai vội cười.

“Không có gì. Em tính coi để dành thêm chút nữa. Có con tốn kém lắm.”

Hùng gật gù.

“Ừ. Em coi giữ tiền. Anh không rành mấy chuyện đó.”

Câu ấy làm Mai càng nghẹn.

Đêm đó Hùng ngủ rất nhanh. Còn Mai nằm mở mắt tới gần sáng.

Sáng hôm sau, cô tới xưởng sớm hơn mọi khi.

Lão Quý đang đứng ngoài cửa phòng quản lý, tay cầm ly trà, bụng phệ ra dưới cái áo sơ mi bỏ ngoài quần. Thấy Mai, lão nheo mắt.

“Gì mà mặt mày như ma vậy?”

Mai cúi đầu.

“Chú Quý… con muốn xin tăng ca thêm.”

Lão Quý nhấp ngụm trà.

“Tăng nữa? Làm nổi không?”

“Dạ nổi. Con muốn kiếm thêm chút. Nếu có thưởng hàng lỗi ít, hay phụ việc gì thêm… chú coi giúp con.”

Lão Quý nhìn cô từ đầu tới chân.

Ánh mắt lão dính lại hơi lâu.

Mai thấy khó chịu nhưng vẫn đứng yên.

Lão đặt ly trà xuống.

“Lên phòng nói.”

Mai hơi chần chừ.

“Dạ nói ở đây được không chú?”

Lão Quý cười.

“Ở đây ồn. Muốn xin tiền thì lên phòng. Hay thôi?”

Mai cắn môi.

Cuối cùng cô đi theo.

Phòng quản lý nằm phía sau xưởng, cửa gỗ cũ kỹ, bên trong có cái bàn, ghế xoay, tủ hồ sơ và mùi thuốc lá ám khói lâu ngày. Lão Quý đóng cửa lại, then chốt cái rầm.

Mai đứng nép gần cửa, tay siết chặt vạt áo.

“Dạ, chú coi giúp con. Con làm thêm giờ nào cũng được.”

Lão Quý ngồi xuống ghế, ngả người ra sau, mắt đảo qua thân hình Mai.

“Cô làm ở đây lâu rồi, tôi biết. Siêng thì có siêng. Nhưng thưởng đâu phải muốn là có.”

“Dạ con hiểu.”

“Hiểu thì phải biết điều.”

Mai im lặng. Lão Quý đứng dậy, đi vòng qua bàn, tiến lại gần cô.

“Đàn bà trong xưởng này, ai khôn thì sống khỏe. Ai cứng quá thì khổ. Cô cũng đâu còn nhỏ nữa.”

Mai lùi nửa bước, giọng run run:

“Chú Quý…”

Lão tiến sát hơn, hơi thở nặng mùi thuốc lá phả vào mặt cô.

“Đừng có làm bộ sợ. Tôi giúp cô bao nhiêu lần rồi?”

Mai quay mặt đi: “Chú đừng vậy…”

Lão Quý đưa tay giữ chặt vai Mai, tay kia luồn nhanh xuống bóp mạnh cái mông tròn qua lớp quần jeans mỏng. Ngón tay lão siết mạnh, bóp dúm lấy hai bên mông, xoa nắn thô bạo như đang nhào bột.

“Ối… Chú buông ra!” Mai giật mình, cố vùng vai nhưng lão đã kéo cô sát vào người.

Lão Quý cười dâm, cúi xuống liếm dọc cổ Mai, cái lưỡi thô ráp, nóng bỏng liếm láp da thịt cô từ dưới lên trên, mút mạnh một chỗ khiến Mai rùng mình. Tay lão luồn lên dưới áo, kéo tung nút áo, túm lấy bộ ngực căng tròn của Mai và bú mạnh. Lão ngậm cả núm vú vào miệng, mút chùn chụt, răng cắn nhẹ, lưỡi liếm lia lịa.

“A… đừng… chú Quý…!” Mai run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng.

Lão không dừng lại. Tay phải lão kéo khóa quần Mai xuống, luồn tay vào trong quần lót. Ngón tay thô kệch chạm ngay vào khe lồn đã hơi ướt. Lão móc mạnh hai ngón vào trong, ra vào nhanh, khều khều điểm nhạy cảm.

“Ướt rồi kìa…” Lão Quý cười khẩy, giọng khàn khàn, “Cũng dâm nhỉ? Miệng thì kêu đừng, mà lồn lại chảy nước thế này.”

Mai xấu hổ đỏ bừng mặt, nước mắt rơi, nhưng cơ thể lại phản bội khi ngón tay lão móc liên tục khiến cô run lên từng cơn. Lão kéo quần Mai tụt xuống tận đầu gối, con cặc già cứng ngắc đã lòi ra ngoài quần, dí sát vào đùi cô, chuẩn bị đâm vào.

Đúng lúc lão đang dí đầu khấc vào miệng lồn, Mai giật mạnh người, co chân đạp thật mạnh một phát vào bụng lão Quý.

“Á!” Lão Quý đau điếng, lùi lại vài bước, ôm bụng.

Mai hoảng loạn kéo quần lên vội vàng, nút áo không kịp cài hết, xô mạnh cửa phòng và chạy ra ngoài.

“Bốp!”

Cái tát của Mai vang lên khô khốc ngay trước khi cô chạy. Má lão Quý lệch sang một bên, trên mặt hiện lên vẻ không tin nổi.

Mai cũng chết lặng trong nửa giây vì chính hành động của mình, rồi cô xô mạnh cửa chạy thục mạng ra ngoài xưởng.

Ngoài xưởng, tiếng máy may vẫn rào rào như mưa. Không ai nghe thấy gì. Không ai quay lại. Mỗi người cắm mặt vào phần việc của mình, như cái xưởng này đã quen nuốt hết mọi tiếng kêu nhỏ.

Mai chạy thẳng vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại.

Cô tựa lưng vào vách, thở dốc. Hai tay run bần bật. Cái tát vừa rồi không làm cô nhẹ đi. Nó chỉ khiến cô biết mình vừa chọc vào một con chó già đang ngủ.

Trong phòng quản lý, Lão Quý đứng yên một lúc lâu.

Rồi lão chậm rãi sờ lên má.

Mắt lão tối xuống.

Đến đầu ca chiều, Hùng vừa bước vào xưởng, chưa kịp thay xong áo thì có người gọi.

“Tổ phó Hùng, chú Quý kêu lên phòng.”

Hùng chỉnh lại cổ áo, tưởng có việc hay.

Gã bước vào phòng quản lý với nụ cười trên mặt.

“Chú gọi con?”

Lão Quý không trả lời ngay.

Lão đứng sau bàn, tay cầm một xấp giấy.

Hùng vừa khép cửa, lão đã bước tới.

“Bốp!”

Cái tát quật thẳng vào mặt Hùng.

Hùng loạng choạng, đập vai vào cánh cửa.

“Chú… chú Quý?”

“Đồ ngu!”

Lão Quý ném xấp giấy vào ngực gã.

“Lên tổ phó được mấy ngày đã tưởng mình là người rồi hả?”

Hùng cúi xuống nhặt giấy, mặt trắng bệch.

Trên giấy là biên bản lỗi sản phẩm. Đường may lệch, chỉ bung, hàng đóng sai mã, thiếu tem, sai số lượng. Một đống lỗi được gom lại, cái nào cũng có chữ ký kiểm hàng.

Hùng lắp bắp:

“Cái này… cái này đâu phải một mình con…”

Lão Quý đá mạnh vào chân ghế.

“Không phải mày thì ai? Mày coi chuyền đó. Mày ăn phụ cấp tổ phó để làm cảnh hả?”

Hùng cúi đầu.

“Dạ con sai.”

“Quỳ xuống.”

Hùng khựng lại.

Lão Quý nhìn gã.

“Tao nói quỳ.”

Hùng nhìn cánh cửa đóng kín, rồi nhìn xấp giấy trên tay. Chức tổ phó mới lên chưa ấm chỗ. Tiền phụ cấp mới đưa cho Mai. Mấy lời hứa có con, có nhà, có tương lai còn nằm trên đầu lưỡi.

Gã từ từ khuỵu xuống.

“Dạ chú tha cho con. Con sửa. Con coi lại hết.”

Lão Quý ngồi xuống ghế, thở ra bằng mũi.

“Muốn sửa thì nghe lời.”

“Dạ.”

“Dẫn con Thảo vào đây.”

Hùng ngẩng lên.

“Thảo?”

Lão Quý liếc gã.

“Mày điếc hả?”

“Dạ… dạ con đi liền.”

Hùng ra khỏi phòng, mặt còn hằn đỏ một bên.

Thảo đang đứng ở đầu chuyền, cầm xấp hàng mới, thấy Hùng đi tới thì vui ra mặt.

“Anh Hùng, sao vậy? Chú Quý gọi anh có chuyện gì hả?”

Hùng cố cười.

“Không có gì. Chú hỏi chút việc.”

Thảo nhìn má gã.

“Sao mặt anh đỏ vậy?”

“Va cửa.”

Cái lý do ngu đến mức chính Hùng cũng thấy nhục, nhưng Thảo không hỏi thêm. Cô chỉ lo.

“Có đau không?”

“Không sao. Va cửa thôi.”

Thảo nhìn gã, mắt đỏ hoe. Cô biết rõ đó không phải va cửa. Cô đã thấy ánh mắt Hùng trong phòng, thấy cách gã quỳ xuống trước lão Quý. Cái cảnh ấy khiến tim Thảo thắt lại.

“Anh đừng giấu em. Em biết anh bị chú Quý đánh. Vì em phải không?”

Hùng im lặng. Thảo bước sát lại, hai tay ôm lấy mặt gã, ngón cái khẽ xoa nhẹ vết đỏ.

“Anh chịu nhục vì em… Em xót anh lắm…”

Giọng Thảo nghẹn lại. Cô kiễng chân, áp môi mình lên môi Hùng.

Đó là một nụ hôn ngọt ngào, dịu dàng. Không cuồng nhiệt, không vội vã. Thảo hôn Hùng như thể đang đổ hết tất cả sự xót xa, biết ơn và tình cảm đang lớn dần trong lòng cô. Môi cô mềm mại, ấm áp, khẽ mút nhẹ môi dưới của Hùng, rồi hai người chạm lưỡi nhẹ nhàng, quấn quýt chậm rãi.

Đã rất lâu rồi Thảo mới được hôn một nụ hôn đúng nghĩa như thế này. Không phải kiểu hôn lấy lệ ở quán đêm, không phải hôn để chiều khách, cũng không phải hôn trong hối hả. Đây là nụ hôn của một cô gái đang rung động thật sự.

Trong khoảnh khắc ấy, Thảo chợt nghĩ đến Mai. Cô biết rõ Mai là vợ Hùng, là người đã giúp đỡ cô. Một cảm giác day dứt, có lỗi ùa đến. Mình đang làm gì vậy? Mai tốt với mình thế… Nhưng đồng thời, trái tim Thảo lại thắt lại vì một cảm xúc khác: Em cũng là con gái… Em cũng biết yêu, cũng muốn được ôm, được hôn một người mà em tin tưởng…

Cô siết chặt tay quanh cổ Hùng, hôn sâu hơn một chút, ngọt ngào hơn. Hùng cũng đáp lại, tay vòng qua eo Thảo kéo sát vào người. Nụ hôn kéo dài, mang theo cả sự ấm áp hiếm hoi giữa chốn xưởng máy ồn ào này.

Khi hai người tách ra, Thảo thở nhẹ, trán tựa vào ngực Hùng, giọng thì thầm:

“Anh đừng buồn. Dù có chuyện gì, em cũng ở bên anh. Em sẽ cố gắng… sẽ làm mọi thứ để anh không phải quỳ trước mặt lão nữa.”

Hùng ôm chặt cô, không nói gì. Chỉ có tiếng máy may xa xa vẫn rào rào đều đều.

Thảo nhắm mắt, tận hưởng khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi ấy, dù trong lòng vẫn đang giằng xé giữa tình cảm đang nảy nở và nỗi day dứt với Mai.

Hùng hạ giọng:

“Chú Quý kêu em lên. Chắc chuyện nhận chính thức đó.”

Thảo khựng lại.

“Thật hả anh?”

“Ừ. Đi đi. Có anh đây.”

Mặt Thảo sáng lên.

Từ ngày vào xưởng, hai chữ “chính thức” đối với cô giống như tấm giấy chứng nhận mình đã bước ra khỏi chỗ cũ. Không còn là con Thảo ở quán đêm. Không còn là đứa bị Thắng Sẹo ném qua tay người khác. Không còn phải cúi đầu mỗi khi ai đó hỏi nghề trước đây làm gì.

Chính thức.

Có tên trong xưởng.

Có lương tháng.

Có ca làm.

Có cái áo công nhân mặc lên người mà không thấy nhục.

Thảo bước theo Hùng, vừa đi vừa không giấu được vui. Tới gần hành lang sau, cô khẽ kéo tay áo gã.

“Anh Hùng…”

“Hử?”

“Nếu em được nhận thật… em mời anh ăn gì đó nha.”

Hùng cười.

“Có tiền lương rồi tính.”

Thảo bẽn lẽn.

“Em vừa nhận tháng đầu tiên rồi. Nhưng ít lắm.”

“Ít cũng là tiền sạch.”

Câu đó làm Thảo cúi mặt xuống.

Tiền sạch.

Hai chữ ấy chui vào ngực cô, vừa ấm vừa đau.

Tới trước cửa phòng quản lý, Hùng gõ nhẹ.

“Chú Quý, con đưa Thảo tới.”

Bên trong vọng ra giọng lão Quý:

“Vào.”

Hùng mở cửa.

Thảo bước vào sau gã, vẫn còn chút vui trên mặt.

Lão Quý ngồi sau bàn. Trên mặt lão không còn dấu cái tát của Mai, chỉ còn cái vẻ nhơn nhơn thường ngày. Lão nhìn Thảo, rồi nhìn Hùng.

“Đóng cửa lại.”

Hùng làm theo.

Cạch.

Tiếng cửa khép lại làm Thảo hơi giật mình.

Lão Quý mở ngăn kéo, lấy ra một phong bì mỏng, đẩy lên bàn.

“Lương tháng đầu tiên của cô.”

Thảo ngẩn ra.

“Dạ?”

“Cầm đi.”

Thảo bước tới, hai tay nhận lấy phong bì.

Cô bóp nhẹ mép giấy, mắt đỏ lên lúc nào không hay.

“Con cảm ơn chú.”

Lão Quý cười.

“Làm được thì có tiền. Xưởng này công bằng lắm.”

Thảo gật đầu liên tục.

“Dạ, con sẽ cố. Con làm gì cũng được. Chú cho con ở lại, con đội ơn chú.”

Hùng đứng bên cạnh, thấy Thảo mừng như đứa trẻ, cũng thở ra nhẹ nhõm.

Nhưng Lão Quý không nhìn Hùng.

Lão chỉ nhìn Thảo.

Nhìn rất lâu.

Rồi lão nói:

“Muốn ở lại chính thức thì chưa đủ.”

Nụ cười trên mặt Thảo khựng lại.

“Dạ?”

Lão Quý gõ ngón tay lên mặt bàn.

“Công nhân chính thức phải qua sát hạch.”

Thảo ôm phong bì trước ngực.

“Sát hạch… là làm bài kiểm tra hả chú? May mẫu hay đóng gói? Con làm được.”

Lão Quý bật cười khẽ.

Hùng đứng im, cổ họng khô đi.

Lão Quý ngả lưng ra ghế.

“Không phải loại đó.”

Căn phòng chợt yên xuống.

Bên ngoài, tiếng máy may vẫn chạy đều đều, rào rào như mưa đổ trên mái tôn.

Thảo nhìn Hùng.

Hùng tránh mắt.

Lão Quý chậm rãi nói tiếp:

“Muốn nhận chính thức, cô phải qua một bài sát hạch riêng.”

Thảo không hiểu hết, nhưng cái lạnh đã bò lên sau gáy.

Phong bì lương trong tay cô bỗng nặng như cục đá.

Hùng cúi đầu.

Lão Quý cười khẩy, giọng chậm rãi nhưng đầy ý tứ:

“Muốn nhận chính thức, cô phải qua một bài sát hạch riêng. Loại sát hạch… đàn bà như cô làm rất giỏi.”

Thảo nghe xong, mặt trắng bệch. Cô lùi lại một bước, lưng chạm ngay vào ngực Hùng.

“Anh…” Thảo ngoảnh lại, giọng run rẩy, mắt đầy kinh hoàng và cầu cứu.

Hùng không nói một lời. Gã siết chặt hàm, mắt tránh né. Rồi gã đưa hai tay ra, ôm lấy Thảo từ phía sau. Không phải cái ôm yêu thương, mà là cái ôm khóa chặt hai cánh tay cô lại, giữ cô không thể giãy giụa.

“Anh Hùng… buông em ra!” Thảo hoảng loạn, cố vùng vẫy.

Lão Quý chỉ chờ có thế. Lão đứng dậy, mắt đỏ ngầu, xông tới như con thú. Lão túm lấy cổ áo Thảo, xé mạnh nút áo bay tứ tung. Bộ ngực trắng trẻo, căng tròn của Thảo bật ra ngoài. Lão Quý cúi xuống, ngậm lấy một bên vú bú mút mạnh bạo, răng cắn nhẹ núm vú, tay kia bóp dúm bên vú còn lại.

“Á… đừng! Chú Quý… buông ra!!” Thảo giãy giụa dữ dội, nước mắt trào ra. Cô cố đá chân nhưng Hùng giữ chặt eo cô từ phía sau.

Lão Quý liếm láp, mút chùn chụt, tiếng bú vú vang lên dâm đãng trong căn phòng kín. Thảo khóc nức nở, thân thể run lên vì nhục nhã. Nhưng chỉ một lúc sau, cô dần buông thả. Cơ thể cô mềm nhũn, không còn chống cự.

Phận từng là đĩ… thì phải vậy thôi…

Nước mắt Thảo rơi lã chã xuống ngực mình. Cô cắn môi đến chảy máu, chấp nhận số phận một lần nữa.

Lão Quý cười đắc thắng, kéo khóa quần mình tụt xuống. Con cặc già ngắn, bé tí, chìm trong cái bụng phệ chảy xệ lòi ra. Thảo quỳ xuống, không cần ai bảo, đưa tay nắm lấy con cặc bé nhỏ ấy, há miệng ngậm vào bú. Cô bú một cách máy móc, lưỡi liếm láp, mút mạnh để lão nhanh ra.

“Khá… khá lắm con đĩ…” Lão Quý thở hổn hển, tay bóp tóc Thảo.

Một lúc sau, Thảo đứng dậy, tụt luôn quần và quần lót của mình xuống. Cô đẩy lão Quý ngồi phịch xuống ghế, quay lưng lại, chổng mông tròn lẳn lên người lão. Cô nắm con cặc bé, dí vào miệng lồn rồi ngồi xuống một phát.

“A…” Thảo cắn môi, nhắm mắt. Cô bắt đầu nhún đít, nhấp lên nhấp xuống với nhịp nhanh. Cái mông trắng tròn lắc lư dâm đãng trên bụng phệ của lão Quý.

Lão Quý sướng run người, hai tay bóp mạnh mông Thảo. Chỉ sau chưa đầy một phút, lão gầm lên:

“Ra… ra rồi!!!”

Thảo giật mình, cố nhổm mông lên: “Đừng bắn vào trong ông ơi!!!”

Nhưng muộn. Lão Quý co giật, bắn tinh loãng và nóng hổi vào trong lồn Thảo một ít trước khi cô kịp nhổm hẳn ra. Phần còn lại bắn tung tóe lên bụng và đùi cô.

Thảo đứng dậy, mặt không cảm xúc. Cô lau vội tinh dịch bằng tay, mặc lại quần áo một cách lặng lẽ. Nước mắt vẫn rơi, nhưng cô không khóc thành tiếng nữa.

Hùng vẫn đứng chết trân ở góc phòng, mặt cắt không còn máu, hai tay buông thõng. Gã không dám nhìn Thảo.

Thảo mặc xong, không nhìn Hùng một lần. Cô mở cửa, bước ra ngoài mà không nói một lời. Cánh cửa khép lại sau lưng cô với tiếng “cạch” lạnh tanh.

Bên ngoài, tiếng máy may vẫn rào rào đều đều, như chẳng có chuyện gì xảy ra.

 

 

 

4.3 109 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai