Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Sáng hôm sau, Hùng về phòng lúc trời còn chưa nóng hẳn.
Nói là sáng, nhưng cái sáng ở Bình Tân không trong như ở quê. Nó đục đục, vàng vàng, lẫn mùi khói xe, mùi đồ ăn chiên lại từ tối qua, mùi nước cống dưới miệng hẻm, mùi áo công nhân phơi chưa khô. Trong dãy trọ, mấy cánh cửa vừa mở ra đã thả hơi người ra ngoài. Tiếng dép lê kéo trên nền xi măng, tiếng con nít khóc, tiếng ai đó chửi cái quạt hư vang lên lẫn lộn.
Hùng bước lên cầu thang thật nhanh.
Đó là thói quen của anh từ nhiều tháng nay.
Tan ca về là lên phòng. Không đứng dưới sân. Không ngồi nói chuyện với ai. Không nhìn ngang ngó dọc. Càng không dây vào chuyện của dãy trọ.
Ở chỗ này, trước kia chỉ cần đi chậm một chút, gặp đúng mặt Thắng Sẹo là đã đủ xui cả ngày.
Hùng từng thấy Thắng đánh một thằng công nhân chỉ vì thằng đó dựng xe chắn lối. Một cú đấm thôi, máu mũi chảy xuống áo. Từ đó, anh biết thân biết phận. Làm công nhân, có vợ, lương tháng vừa đủ thở, dây vào loại đó chỉ có ngu.
Cho nên mỗi lần đi làm về, Hùng đều chui thẳng lên phòng. Đóng cửa. Chốt khóa. Muốn hút thuốc cũng hút trong toilet. Nghe ngoài hành lang có tiếng Thắng cười, anh tự động vặn nhỏ tivi.
Đàn ông mà sợ thì nhục.
Nhưng đàn ông nghèo mà không biết sợ thì chết.
Hùng mở cửa phòng, bước vào.
Mai đang ngồi gấp quần áo. Mắt cô còn thâm, tóc buộc thấp sau gáy. Trên dây phơi trong phòng treo mấy bộ đồng phục xanh nhạt của xưởng may, vài cái áo thun bạc màu của Hùng, khăn mặt, đồ con nít cũ xin lại của người ta.
Cái quạt treo tường quay lạch cạch, gió yếu như hơi thở người bệnh.
Hùng đóng cửa lại, theo thói quen kéo chốt.
Mai ngẩng lên nhìn.
“Anh vẫn khóa kỹ vậy à?”
Hùng cởi áo ngoài, ném lên ghế.
“Không khóa thì để thằng nào vô? Cái dãy này hồi trước có yên đâu.”
Mai nhìn anh một chút rồi nói:
“Thắng Sẹo bị bắt rồi.”
Tay Hùng khựng lại giữa chừng.
Anh quay phắt sang.
“Ai?”
“Thắng Sẹo.”
Hùng tưởng mình nghe nhầm.
“Thắng Sẹo nào?”
Mai nhíu mày.
“Thắng Sẹo ở tầng hai chứ Thắng nào nữa.”
Hùng đứng chết vài giây.
Rồi anh bật cười một tiếng khô khốc.
“Em đùa hả?”
“Em đùa anh làm gì.”
Hùng kéo ghế ngồi xuống, mặt vẫn chưa tin.
“Bị bắt sao? Ai dám đụng tới nó?”
Mai gấp cái áo trong tay, giọng thấp xuống:
“Ông chủ trọ mới.”
Hùng nhìn cô.
“Ông chủ trọ mới?”
“Ừ. Ông già dưới tầng trệt. Với thằng Hoàng hay phụ ổng ghi sổ đó. Không biết làm cách nào mà công an xuống, lôi được đồ của Thắng giấu trong khu vệ sinh chung. Bắt cả đám luôn.”
Hùng há miệng, không nói được ngay.
Trong đầu anh hiện lên mặt Thắng Sẹo: cổ to, tay xăm, cái sẹo trên má, giọng cười khàn khàn. Cái thằng đó ngồi ở cầu thang như con chó dữ giữ cổng. Ai đi qua cũng phải né. Con gái thì sợ bị trêu. Đàn ông thì sợ bị kiếm chuyện. Chủ cũ còn không dám đòi tiền nó.
Vậy mà ông chủ mới xử được?
Một ông già?
Hùng không biết mặt ông chủ mới rõ. Anh chỉ nghe Mai nói dãy trọ đổi chủ, dưới tầng trệt có một ông già quê lên nhận nhà, đi cùng thằng sinh viên tên Hoàng. Hùng đi làm ca dài, về là chui vào phòng, có khi lướt qua sân cũng cúi mặt đi nhanh, chẳng buồn để ý. Với lại mấy hôm trước Thắng còn lảng vảng, anh càng không muốn xuống dưới.
Bây giờ nghe nói chính ông già đó dẹp Thắng, Hùng thấy trong bụng lạ lắm.
Ngạc nhiên có. Nhẹ người có. Nhưng còn có một chút gì đó khó chịu, như cái gai nhỏ mắc trong cổ.
Anh là đàn ông trong nhà. Vậy mà bao lâu nay anh sợ Thắng đến mức tối về không dám xuống mua chai nước. Mai đi làm về trễ, nhiều hôm anh cũng chỉ nhắn “về chưa” chứ không dám xuống đón, vì sợ đụng mặt thằng kia.
Còn ông chủ trọ mới, già khú đế, mới lên mấy bữa đã làm được chuyện cả dãy không ai làm.
Hùng gãi gáy.
“Ông già đó… dữ vậy à?”
Mai im một lúc rồi nói:
“Em không biết dữ hay không. Nhưng từ ngày ổng lên, dãy trọ khác hẳn.”
Hùng nhíu mày.
“Khác sao?”
“Không còn đám Thắng ngồi chắn cầu thang. Không còn mấy thằng đàn em hút thuốc ngoài hành lang. Mấy phòng trống bắt đầu sửa lại. Hôm qua có gia đình mới tới coi phòng. Cô Lan cũng cho con xuống sân chơi một chút rồi.”
Hùng nhìn Mai. Anh nhận ra giọng cô khi nói về ông chủ trọ mới có một chút nể.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng Hùng nghe ra.
Cái tự ái đàn ông nghèo rất mỏng. Chạm nhẹ là rách.
Anh hỏi:
“Ổng có làm khó em chuyện tiền phòng không?”
Mai khựng lại rất nhanh, rồi lắc đầu.
“Không. Ổng cho khất rồi. Không dí.”
Hùng thở ra.
“Vậy cũng được.”
Mai nhìn chồng. Cô muốn kể thêm chuyện ông Tứ tối hôm đó đưa cô ly nước khi cô đi tiếp khách về, chuyện ông nhìn cô không phải bằng mắt bẩn mà bằng mắt thương người. Nhưng cô không kể. Có những chuyện kể ra chỉ làm người nghe thêm khó chịu. Hùng vốn đã tự ái. Nếu anh biết vợ mình được một ông già xa lạ thương hại, chắc lại nghĩ lung tung.
Hùng đứng dậy, đi tới cửa sổ nhìn xuống sân.
Dưới tầng trệt, Hoàng đang cầm cây chổi quét mấy tàn thuốc cũ ở góc tường. Có một lão già ngồi quay lưng lại, lưng hơi còng, tay cầm ly trà, nhìn mấy người thợ sửa bóng đèn.
Từ xa, Hùng chỉ thấy đó là một ông già quê mùa bình thường.
Không có gì đáng sợ.
Không có gì giống người có thể dẹp Thắng Sẹo.
Hùng lẩm bẩm:
“Nhìn vậy mà ghê.”
Mai nghe được.
“Anh nói gì?”
“Không có gì.”
Hùng kéo rèm lại.
Anh không biết vì sao mình thấy bứt rứt. Có lẽ vì từ nay, cái cớ “trong dãy có Thắng nên anh phải né” không còn nữa. Có lẽ vì anh sắp phải đối mặt với việc mình đã hèn thật. Hoặc có lẽ vì, trong cái nhà trọ chật chội này, đã xuất hiện một người đàn ông khác khiến vợ anh thấy yên tâm hơn anh.
Hùng ngồi xuống giường, châm điếu thuốc.
Mai cau mày:
“Anh hút ít thôi. Phòng nóng muốn chết.”
Hùng dụi điếu thuốc vào cái lon bia cũ, giọng hơi cộc:
“Biết rồi.”
Ngoài sân, tiếng Hoàng gọi thợ vang lên:
“Anh treo dây điện cao thêm chút. Trẻ con chạy qua dễ vướng.”
Hùng nghe thấy, tự nhiên thấy khó chịu.
Thằng thư sinh đó nói chuyện như quản lý thật.
Anh nằm xuống giường, quay mặt vào tường.
Mai nhìn chồng một lúc, không nói nữa.
Dãy trọ dưới kia bắt đầu sáng lên. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, có một thứ gì đó lại âm thầm tối xuống.
Dưới tầng trệt, Lão Tứ đang ngồi với Hoàng trước cái bàn nhựa cũ.
Trên bàn có cuốn sổ thu tiền, một cái điện thoại cũ, mấy tờ giấy ghi danh sách phòng trống và một xấp tiền được buộc bằng dây thun. Sau vụ Thắng Sẹo bị bắt, không khí trong hẻm thay đổi hẳn. Người ta nhìn lão Tứ bằng ánh mắt khác trước rất nhiều.
Hồi mới lên Sài Gòn, lão đi đâu cũng bị nhìn như một ông già quê mùa gặp may. Một lão Cồn Tre áo bà ba sờn vai, dép tổ ong, hai ngón tay cụt, bỗng dưng làm chủ một dãy nhà trọ. Người ta nể cái giấy tờ, chứ chưa chắc đã nể lão.
Nhưng giờ thì khác.
Bà bán nước đầu hẻm thấy lão đi qua liền gọi lớn:
“Ông Tứ uống trà đá không? Hôm nay tôi mời ông một ly.”
Mấy thằng công nhân trước kia chỉ gật đầu qua loa, giờ gặp lão đều chào rõ ràng:
“Chú Tứ ơi!”
Lan đi qua sân cũng nhìn lão bằng ánh mắt mềm mại, biết ơn hơn. Mai vẫn ít nói, nhưng không còn cúi đầu tránh né như trước. Thảo – con nhỏ làm nghề dơ nhất dãy – hôm qua còn ngồi trước cửa phòng hút thuốc, nhìn lão nói một câu ngắn ngủi:
“Ông già !”
Nói xong nó quay mặt đi, như sợ mình mềm lòng.
Lão Tứ ngoài miệng không nói gì, nhưng trong bụng ấm áp lạ thường.
Cái cảm giác được người ta cần đến, được người ta nhìn bằng ánh mắt tôn trọng, với một ông già bị chính con ruột bỏ quên mấy chục năm, nó vừa vui vừa xót. Vui vì thấy mình còn có ích. Xót vì lão biết, nếu một ngày lão không còn làm được nữa, người ta rất dễ quên ông như con cái ông đã quên.
Hoàng ngồi đối diện, đang rà lại danh sách phòng trống. Thằng nhỏ vẫn áo sơ mi trắng, quần jean cũ, tóc gọn gàng. Sau mấy ngày chạy lên chạy xuống, áo nó bạc màu thêm, vai áo hơi sờn. Nhưng chữ trong sổ vẫn ngay ngắn, đẹp.
Lão Tứ nhìn nó một lúc lâu, rồi gọi khàn khàn:
“Hoàng ni.”
Hoàng ngẩng lên:
“Dạ?”
Lão kéo ngăn bàn, lấy ra một xấp tiền mười triệu, đặt xuống trước mặt nó.
Hoàng khựng lại, nhìn xấp tiền rồi nhìn lão.
“Bác đưa cháu cái gì vậy?”
“Từ nay mi làm cho tao chính thức.”
Hoàng chớp mắt:
“Chính thức là sao bác?”
“Là quản sổ, coi phòng, coi camera, đăng tin cho thuê, tiếp khách, xem đứa nào tử tế đứa nào không. Nói chung là mấy việc tao ngu, mi lo hết.”
Hoàng vội lắc đầu:
“Bác, cháu phụ bác được rồi. Bác cho cháu tiền ăn mỗi tháng là đủ, không cần nhiều vậy…”
Lão Tứ cau mặt, gắt:
“Nhiều cái lồn! Mười triệu một tháng.”
Hoàng sững người:
“Mười triệu?”
“Ừ.”
“Bác… lương công nhân nhiều người còn không tới…”
Lão Tứ đẩy xấp tiền về phía trước, giọng trầm xuống nhưng kiên quyết:
“Công nhân là công nhân. Mi là quân sư của tao. Mi giúp tao dẹp thằng Thắng, giúp tao thu tiền, giữ nhà này đứng vững. Tao không bóc lột mi. Làm việc phải có tiền đàng hoàng.”
Hoàng im lặng nhìn xấp tiền. Một lúc sau, nó khẽ gật đầu:
“Dạ… cháu nhận.”
Nó cầm xấp tiền, nhưng không vội bỏ túi. Nó đặt ngay ngắn bên cạnh cuốn sổ, giọng nhẹ nhưng chắc chắn:
“Cháu sẽ làm cho đáng tiền bác đưa.”
Lão Tứ hừ một tiếng, nhưng khóe miệng khẽ giãn ra. Ông lấy hộp thuốc lào ra nhồi, châm lửa, rít một hơi dài.
Rồi ông nói, giọng khàn khàn:
“Hoàng.”
“Dạ?”
“Từ nay ai hỏi, mi là người của tao. Không phải thằng sinh viên phụ việc. Không phải người thuê. Mi là người của tao. Có chuyện gì trong dãy trọ, mi lo. Có ai cần gì, mi giúp. Có giấy tờ gì, mi coi trước. Tao già rồi, mắt kém, chữ nghĩa không rành. Nhưng tao không ngu tới mức không biết ai thật lòng giúp mình.”
Hoàng cúi đầu nhẹ, giọng nhỏ nhưng rõ:
“Dạ. Cháu hiểu.”
Lão Tứ nhìn thằng nhỏ ngồi trước mặt, tự nhiên thấy cổ họng nghẹn lại. Cái thằng này không máu mủ gì với ông. Vậy mà mấy tháng qua, nó ở bên ông nhiều hơn ba đứa con ruột suốt mấy chục năm.
Ông không giỏi nói lời hay, chỉ lẩm bẩm:
“Làm đàng hoàng. Mất tiền tao đập mi trước.”
Hoàng cười hiền:
“Dạ. Bác đập nhẹ thôi, cháu ốm.”
Lão Tứ cũng bật cười. Cái cười làm hai vết sẹo trên ngực ông nhói lên, nhưng lòng ông thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Từ bên kia sân, bà bán nước đi ngang, thấy hai người ngồi bên cuốn sổ thì cười lớn:
“Ông Tứ có thằng thư ký ngon quá hén!”
Lão Tứ nói vọng ra:
“Thư ký cái con cặc! Quân sư của tao đó!”
Bà bán nước cười khanh khách:
“Ừ thì quân sư! Vậy ông Tứ là tướng hả?”
Lão Tứ khịt mũi, liếc Hoàng một cái, giọng đầy tự hào:
“Tướng già. Nhưng còn đánh được.”
Hoàng nhỏ giọng, chỉ hai người nghe:
“Đánh bằng đầu mới sống lâu bác ạ.”
Lão Tứ gật gù, mắt nhìn lên tầng hai – nơi từng thuộc về Thắng Sẹo – rồi khẽ nói:
“Ừ… đánh bằng đầu.”
Hoàng nhận lương xong là bắt tay vào việc ngay.
Nó không tiêu xài. Không khoe. Không đổi điện thoại. Không mua áo mới. Xấp tiền mười triệu được nó gói lại cẩn thận, bỏ vào ngăn trong ba lô. Xong nó lấy điện thoại ra, chụp từng phòng trống.
Lão Tứ đi theo sau, vừa xem vừa lầm bầm.
“Phòng ni tường mốc.”
“Dạ, sơn lại.”
“Phòng kia cửa kẹt.”
“Thay bản lề.”
“Cái toilet cuối tầng hôi quá.”
“Thông cống, thay nắp bồn cầu. Khách gia đình họ nhìn toilet trước nhìn phòng sau đó bác.”
Lão Tứ ngạc nhiên.
“Răng mi biết?”
Hoàng cười.
“Người nghèo thuê phòng cũng muốn chỗ đi vệ sinh sạch. Nhất là đàn bà với trẻ con.”
Lão gật gù.
Đúng.
Cả đời lão nghèo, nhưng đâu phải nghèo là thích ở dơ. Nghèo nhiều khi chỉ là không có quyền chọn sạch.
Hoàng ghi danh sách sửa chữa. Nó không sửa ẩu. Cái gì cần làm trước thì làm trước:
Thay bóng đèn hành lang.
Sơn lại mấy phòng mốc.
Sửa ổ khóa.
Thay vòi nước rỉ.
Dọn khu để xe.
Treo thêm bảng số phòng.
Lau lại cầu thang.
Dán giấy: “Khu trọ có camera, ưu tiên gia đình, công nhân, sinh viên. Không nhận người gây rối, không tệ nạn.”
Lão Tứ đọc mấy chữ đó, quay sang hỏi:
“Không tệ nạn là sao?”
Hoàng đáp:
“Là mình nói cho người tử tế yên tâm, và nói cho người không tử tế biết đừng tới.”
Lão gật.
“Được. Câu ni hay.”
Rồi Hoàng đăng tin.
Lão Tứ ngồi bên cạnh, nhìn nó bấm điện thoại lia lịa mà hoa cả mắt.
“Đăng trên mạng là có người tới thiệt hả?”
“Dạ. Giờ người ta tìm phòng bằng điện thoại nhiều. Bác chụp đẹp, ghi rõ, trả lời nhanh là có khách.”
“Nó không tới coi rồi lừa mình à?”
Hoàng cười.
“Có người lừa, có người thật. Mình lọc.”
“Lọc răng?”
“Người hỏi phòng mà hỏi giá trước là bình thường. Người hỏi có cần giấy tờ không rồi né là nên tránh. Người nói ở một mình mà muốn thuê phòng lớn, trả tiền trước nhiều tháng, cũng phải coi kỹ. Người có gia đình, có con, giấy tờ rõ, thường ổn định hơn. Sinh viên thì cần căn cước, thẻ sinh viên. Công nhân thì hỏi chỗ làm.”
Lão Tứ nghe một hồi, nhăn mặt.
“Làm chủ nhà mà như làm công an.”
Hoàng lắc đầu.
“Không phải công an. Là giữ nhà. Cho thuê sai người, bác thu được một tháng tiền, nhưng mất mấy tháng yên ổn.”
Lão im.
Thằng nhỏ nói câu nào cũng có lý.
Buổi chiều hôm đó, khách đầu tiên tới xem phòng.
Một đôi vợ chồng công nhân trẻ, chừng ba mươi tuổi, bế theo đứa con gái nhỏ. Người vợ gầy, mặt sạm nắng, tay ôm con. Người chồng mặc áo công ty, vai áo dính bụi. Họ đứng ngoài cổng, nhìn vào dè dặt.
Hoàng ra đón trước.
“Anh chị coi phòng hả?”
Người chồng gật.
“Dạ. Em thấy tin trên mạng. Phòng hai triệu rưỡi phải không anh?”
Hoàng cười.
“Tùy phòng. Phòng tầng ba hai triệu hai, phòng có cửa sổ hai triệu rưỡi. Anh chị mấy người ở?”
“Vợ chồng em với con nhỏ.”
Lão Tứ đứng sau, nghe chữ con nhỏ thì nhìn đứa bé. Con bé khoảng ba tuổi, tóc buộc hai chùm, mắt to, tay ôm con gấu bông cũ. Nó thấy lão nhìn thì rụt vào ngực mẹ.
Người vợ nhìn quanh, giọng nhỏ:
“Ở đây… an ninh không anh? Hồi trước tụi em nghe chỗ này có giang hồ.”
Lão Tứ hơi sượng.
Đúng là tiếng xấu đi nhanh hơn tiếng tốt.
Hoàng đỡ lời ngay:
“Trước có người không đàng hoàng. Chủ mới đã xử lý rồi chị. Giờ có camera hành lang, chủ ở tại chỗ, không cho người lạ tụ tập. Anh chị có con nhỏ thì ở đây được. Tối sau mười giờ bên em nhắc giữ yên.”
Người vợ nhìn Lão Tứ.
“Chú là chủ hả chú?”
Lão gật.
“Ừ. Ở được thì ở. Có con nhỏ, tao không để tụi bậy bạ vô quậy đâu.”
Câu nói thô nhưng thật.
Người chồng nhìn vợ. Vợ gật nhẹ.
Họ lên xem phòng. Phòng chưa đẹp, nhưng sạch. Tường mới sơn lại một lớp, bóng đèn sáng, cửa khóa chắc, toilet không hôi như trước.
Người vợ đặt tay lên tường, nói nhỏ:
“Được đó anh. Con ngủ chắc đỡ nóng hơn chỗ cũ.”
Hoàng không hối. Nó để họ tự nhìn.
Xuống dưới, người chồng đặt cọc một triệu.
Lão Tứ cầm tiền, tự nhiên thấy lòng vui hơn cả thu hai triệu tiền phòng cũ. Không phải vì tiền nhiều. Mà vì lần đầu, cái dãy trọ của lão đón một gia đình nhỏ đàng hoàng vào ở.
Người vợ bế con ra về, con bé quay lại nhìn lão Tứ, vẫy tay rất nhẹ.
Lão đứng ngẩn ra một lát.
Hoàng nhìn thấy, cười:
“Bác thích trẻ con hả?”
Lão gắt:
“Trẻ con mà không phá thì ai chẳng thích.”
Nhưng mặt lão mềm đi.
Ngày hôm sau, ba thằng sinh viên tới.
Tóc tai vuốt keo, áo thun đen, quần rách gối, đi xe máy pô kêu ầm. Vừa bước vào sân đã cười nói lớn tiếng.
Một thằng hỏi:
“Anh ơi, phòng nào rẻ nhất? Tụi em ở ba đứa, lâu lâu bạn bè qua chơi được không?”
Hoàng hỏi:
“Bạn bè qua chơi ban ngày được. Qua đêm thì báo. Mấy em học trường nào?”
“Dạ… tụi em học bên Gò Vấp.”
“Cho anh xem thẻ sinh viên với căn cước.”
Ba thằng nhìn nhau.
Một thằng cười:
“Ở trọ thôi mà anh hỏi kỹ dữ.”
Hoàng vẫn cười:
“Ở chung với nhiều người thì phải kỹ. Chỗ anh ưu tiên người ở ổn định, không tụ tập ồn. Nếu tụi em muốn thoải mái hơn, chắc tìm chỗ khác hợp hơn.”
Thằng kia bĩu môi:
“Khó vậy thôi khỏi.”
Ba đứa quay xe đi.
Lão Tứ tiếc ra mặt.
“Ba đứa đó thuê một phòng là có tiền rồi.”
Hoàng nói:
“Bác nhìn cái pô xe tụi nó không? Đêm nó nổ một cái cả dãy thức. Bạn bè tụi nó qua chơi, hai tháng sau bác lại có một đám Thắng con.”
Lão im.
Một lát sau mới nói:
“Ừ. Tiếc tiền nhỏ, mất nhà lớn.”
Hoàng cười.
“Bác học nhanh đó.”
Lão chửi:
“Học cái ***. Mi nói hoài tao nhớ.”
Mấy ngày kế tiếp, khách tới đều hơn.
Có mẹ đơn thân bán hàng online, thuê phòng để ở với con trai học lớp hai. Có ông thợ điện ngoài bốn mươi, ít nói, giấy tờ rõ ràng. Có hai chị em công nhân may, quê miền Tây, vào phòng nhìn toilet sạch là gật đầu ngay. Có một cặp vợ chồng lớn tuổi bán hủ tiếu sáng, muốn thuê phòng dưới thấp vì bà vợ đau gối.
Mỗi người tới, Hoàng đều hỏi kỹ nhưng không làm người ta khó chịu.
“Anh chị làm ở đâu?”
“Ở mấy người?”
“Có trẻ con không?”
“Giờ giấc đi làm thế nào?”
“Có xe máy mấy chiếc?”
“Tiền cọc bên em ghi giấy rõ. Không có chuyện nói miệng.”
Lão Tứ ngồi bên cạnh nhìn, dần dần học theo.
Có người nói chuyện với Hoàng xong quay sang hỏi Lão:
“Chú chủ nhà dễ không chú?”
Lão đáp:
“Dễ với người đàng hoàng. Không dễ với đồ mất dạy.”
Người thuê nghe vậy lại cười.
Câu đó thành ra thương hiệu của lão.
Dần dần, dãy trọ khác hẳn.
Mấy phòng từng đóng cửa bụi bám giờ sáng đèn. Dây phơi ngoài hành lang có thêm quần áo trẻ con, áo công nhân, khăn tắm màu mè. Buổi chiều có tiếng nồi niêu, tiếng người gọi nhau mượn chai nước mắm, tiếng trẻ con chạy dưới sân. Đêm xuống, sau mười giờ, tiếng ồn lắng lại. Không còn mấy thằng đàn em của Thắng ngồi xổm hút thuốc, chửi tục, vứt tàn lung tung.
Lão Tứ đứng giữa sân, nhìn lên mấy tầng phòng sáng đèn, tự nhiên thấy sống mũi cay cay.
Trước kia, chỗ này giống cái nhà hoang có người trú.
Bây giờ, nó bắt đầu giống một chỗ để sống.
Hoàng cập nhật sổ cho lão:
“Bác, hiện tại mình có hai mươi sáu phòng đã có người. Một phòng đang giữ cọc, mai họ dọn vào là hai mươi bảy.”
Lão Tứ tròn mắt.
“Hai mươi bảy?”
“Dạ.”
“Hồi tao mới lên có mười hai phòng.”
“Dạ. Vì tiếng xấu của Thắng. Giờ nó đi rồi, mình sửa lại, đăng tin, lọc khách, người ta dám tới.”
Lão ngồi xuống ghế, tay vuốt cuốn sổ.
“Vậy tiền tháng tới…”
Hoàng lấy máy tính bấm.
“Nếu tính bình quân hai triệu rưỡi một phòng, hai mươi bảy phòng là khoảng sáu mươi bảy triệu rưỡi. Trừ chi phí điện nước, thuế, sửa chữa, rác, bảo trì, lương cháu, còn tùy tháng nhưng chắc hơn trước nhiều.”
Lão Tứ nghe con số mà ù tai.
Sáu mươi mấy triệu.
Cả đời ông từng mơ có mấy triệu cũng khó. Giờ ngồi đây nghe tiền phòng một tháng bằng cả gia tài ở quê.
Nhưng lần này, lão không vui kiểu há hốc như lúc mới nhận di chúc. Lão nhìn sân, nhìn mấy đứa trẻ, nhìn cô công nhân đang phơi áo, nhìn ông bán hủ tiếu khiêng cái nồi lớn vào phòng.
Tiền không tự nhiên rơi xuống.
Tiền tới khi cái nhà này có người dám ở.
Mà người dám ở vì con chó dữ đã bị dọn đi.
Và vì có thằng Hoàng biết cách biến cái dãy trọ rách này thành chỗ có thể tin được.
Lão nói chậm:
“Hoàng ni.”
“Dạ?”
“Không có mi, tao chắc vẫn ngồi đếm mười hai phòng, tưởng mình làm chủ.”
Hoàng cười:
“Bác có nhà. Cháu chỉ giúp nhà có người.”
Lão nhìn nó.
“Mi nói nghe hay lắm.”
“Dạ, nói hay để bác trả lương không tiếc.”
Lão bật cười, chửi:
“Thằng chó.”
Hoàng cười theo.
Tiếng cười của hai người vang trong sân trọ đang sáng đèn. Không lớn, nhưng nhẹ.
Lão Tứ ngả lưng ra ghế. Lần đầu sau nhiều ngày, ông thấy mình nhàn thật.
Khách mới có Hoàng tiếp. Tiền cọc có Hoàng ghi. Điện nước có Hoàng tính. Camera có Hoàng coi. Ai cần sửa ống, thay bóng, hỏi phòng, khất tiền, đều tìm Hoàng trước. Lão chỉ cần ngồi đó, uống trà, lâu lâu chửi một câu cho người ta nhớ ai là chủ.
Ban đầu lão thấy sướng.
Sau vài hôm lại thấy hơi trống.
Tối đó, sau khi dãy trọ đã tắt bớt tiếng người, Hoàng dựng chiếc xe trước cửa phòng Lão Tứ.
Lão Tứ đang ngồi châm điếu thuốc lào, cái quạt máy cũ quay lọc cọc, thổi khói thuốc tạt ngược vào mặt lão. Trên bàn còn cuốn sổ thu tiền, mấy cái chìa khóa mới đánh thêm, với cái điện thoại cùi thỉnh thoảng lại sáng lên vì tin nhắn hỏi thuê phòng.
Hoàng đứng ngoài cửa, áo sơ mi bỏ trong quần, tóc tai gọn ghẽ, mặt mũi vẫn cái kiểu thư sinh hiền lành như vừa bước ra từ lớp học thêm.
“Bác Tứ.”
Lão Tứ ngẩng lên.
“Gì nữa? Giờ này mày còn tính bắt tao đi kiểm phòng hả?”
Hoàng cười.
“Không. Con rủ bác đi uống cà phê.”
Lão Tứ nhíu mắt.
“Uống cà phê giờ này?”
“Cà phê đêm.”
“Cà phê đêm là cà phê gì?”
Hoàng hơi nghiêng đầu, giọng nhẹ bẫng:
“Đi rồi biết. Bác làm chủ trọ, không thể chỉ biết người thuê lúc họ đóng tiền. Phải biết họ sống ngoài kia thế nào nữa.”
Câu đó đụng trúng bụng Lão Tứ.
Từ ngày Thắng Sẹo bị bắt, từ ngày Hoàng về làm chính thức, cái dãy trọ như thay da. Phòng trống sáng đèn, người hỏi thuê ra vào, tiền cọc nằm trong hộp sắt nghe nặng tay. Lão Tứ mỗi sáng ngồi ở sân, thấy công nhân đi làm, sinh viên đội nón bảo hiểm, vợ chồng trẻ bế con xuống mua cháo, trong lòng cũng có chút oai.
Nhưng Hoàng nói đúng.
Lão chỉ biết họ lúc họ cúi đầu chào, lúc họ đưa tiền phòng, lúc họ kêu hư bóng đèn, nghẹt cầu tiêu. Còn khi ra khỏi cái cổng sắt kia, họ là thứ gì, bị đời vặt ra sao, lão chưa chắc biết.
Lão Tứ dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn sứt miệng.
“Đi thì đi. Nhưng nói trước, tao không thích chỗ ồn ào.”
Hoàng cười:
“Bác ngồi một chút thôi. Coi như mở mắt.”
“Đ.m… già rồi còn bắt mở mắt.”
Miệng chửi vậy, nhưng Lão Tứ vẫn đứng dậy, lấy cái áo sơ mi bạc màu khoác ngoài. Lão khóa cửa phòng kỹ hơn mọi khi.
Hoàng chở lão đi.
Đêm Bình Tân không tối hẳn. Đèn đường vàng ệch, xe tải hú còi, mấy quán nhậu vỉa hè còn đỏ lửa. Mùi khói, mùi bia, mùi nước cống, mùi nước hoa rẻ tiền của mấy cô gái đứng đợi khách bên lề đường, tất cả trộn lại thành một thứ mùi rất Sài Gòn: vừa sống, vừa thối, vừa nóng.
Xe dừng trước một quán treo bảng đèn xanh đỏ: Cafe DJ – Galaxy Night.
Lão Tứ ngó cái bảng, mặt nhăn lại.
“Cà phê gì mà như cái động vậy?”
Hoàng gửi xe, đáp tỉnh bơ:
“Cà phê của người thành phố, bác.”
Vừa bước qua cửa, Lão Tứ đã bị tiếng nhạc đập thẳng vào ngực. Đèn quét ngang quét dọc, xanh đỏ tím vàng, làm mặt người lúc hiện lúc mất. Khói lạnh phun dưới sàn, lượn quanh chân như sương.
Mấy bàn sát sân khấu đầy đàn ông. Trên bàn là bia, ly cao cổ, trái cây cắt sẵn, và những nắm tiền lẻ.
Lão Tứ vừa ngồi xuống đã khó chịu.
“Đ.m, uống cà phê mà ồn vậy sao nói chuyện?”
Hoàng ghé tai lão:
“Ở đây người ta đâu cần nói nhiều.”
Lão Tứ nhìn về phía bục DJ.
Trên sân khấu, Quỳnh đang đứng xoay nhạc.
Cô ta hôm nay nóng bỏng kinh khủng. Tóc highlight vàng hoe cột cao, son môi đỏ chót, mắt kẻ eyeliner sắc lẹm. Trên người chỉ mặc mỗi cái áo croptop lấp lánh bạc, cắt xẻ cực sâu, hai bầu vú trắng to tròn gần như lồ lộ, chỉ che vừa núm vú. Eo thon, bụng phẳng, dưới là chiếc quần short jeans cũn cỡn xé rách, hở gần hết hai bên mông trắng mịn và khe đít sâu.
Quỳnh lắc người theo beat, hai bầu vú rung lắc mạnh, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ta không cười nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhếch môi, liếc xuống đám khách bằng ánh mắt vừa khinh khỉnh vừa đĩ.
Một gã trai trẻ khoảng hai lăm tuổi, tóc dựng, mặc áo thun bó sát, đứng dưới bục huýt sáo. Hắn cầm tờ năm trăm ngàn gấp đôi, giơ cao vẫy vẫy. Quỳnh liếc xuống, cười nửa miệng, rồi cúi người về phía trước cố ý.
Gã đó trèo một chân lên mép bục, luồn tay thẳng vào khe ngực Quỳnh, bóp mạnh hai bầu vú cô một cái thật lâu, véo núm vú qua lớp vải mỏng. Quỳnh chỉ khẽ rên một tiếng trong cổ họng, không đẩy ra. Gã nhét tờ tiền sâu vào khe giữa hai bầu vú căng tròn, rồi bóp thêm một cái nữa trước khi buông, cười đểu:
“Vú mềm quá em ơi !”
Quỳnh liếm môi, lắc hông một cái mạnh khiến hai bầu vú rung lên, đầy dâm đãng.
Lão Tứ ngồi dưới, mắt dán chặt vào cảnh đó, cổ họng khô khốc. Con cặc già của lão khẽ giật một cái trong quần.
Lão Tứ thấy cổ họng mình khô đi.
Không phải vì ham hố. Hay ít nhất lão tự nói vậy.
Mà vì lão bỗng hiểu, cái tờ tiền người ta đưa cho Quỳnh trong dãy trọ với cái tờ tiền người ta nhét trước ngực cô ở đây không giống nhau, nhưng cũng chẳng khác nhau bao nhiêu. Đều là tiền. Đều nóng. Đều có mùi tay đàn ông.
Lão lẩm bẩm:
“Con nhỏ này… vậy mà ban ngày nhìn tỉnh bơ.”
Hoàng ngồi bên cạnh, mắt cũng nhìn Quỳnh, nhưng ánh mắt của Hoàng bình lặng hơn.
“Ban ngày ai cũng phải tỉnh, bác.”
Lão Tứ quay sang.
“Mày biết nó làm ở đây?”
“Biết sơ.”
“Biết sơ mà dẫn tao tới?”
“Để bác hiểu vì sao có người đóng tiền đúng ngày mà mắt vẫn đỏ. Vì sao có người cười như không mà về phòng khóa cửa rất kỹ. Dãy trọ của bác không chỉ có tiền phòng. Nó có cả đêm của người ta.”
Lão Tứ im.
Cái giọng của Hoàng lúc nào cũng vậy. Nhỏ nhẹ, không lên mặt, không dạy đời. Nhưng nói câu nào, câu đó như cái đinh đóng vô gỗ mục, nghe “cạch” một cái, rồi nằm luôn trong đó.
Một cô phục vụ mang nước ra. Cô mặc váy ngắn, áo bó, mặt trang điểm dày. Lão Tứ vội nhìn xuống ly, như sợ nhìn lâu thì mang tội. Hoàng trả tiền rất nhanh, còn đưa thêm mấy chục ngàn. Cô gái cười cảm ơn, liếc Hoàng lâu hơn liếc Lão Tứ.
Một lát sau, Hoàng nhìn điện thoại.
“Bác ngồi đây chút. Con ra ngoài nghe cuộc gọi.”
Lão Tứ cau mày.
“Đi đâu?”
“Ngay cửa thôi.”
“Ờ. Đừng để tao ngồi một mình lâu. Chỗ này tao không quen.”
Hoàng gật đầu, rồi đứng dậy, len qua đám người.
Lão Tứ nhìn theo bóng Hoàng. Thằng đó gầy, vai nhỏ, đi giữa quán đêm mà không bị nuốt mất. Nó cứ lách qua bàn này bàn kia, tránh tay người say, tránh mấy cái ghế kéo ngang, dáng thong thả như đã quen đường.
Rồi Hoàng biến mất sau tấm rèm gần lối ra sau.
Lão Tứ nheo mắt.
Nhưng tiếng nhạc lại đập tới, làm ý nghĩ vừa nhú lên trong đầu lão bị vỡ ra. Lão quay về phía sân khấu. Quỳnh đổi bài. Tiếng bass nặng hơn. Đám đàn ông rú lên. Có mấy cô dancer bước ra.
Bỗng một cô dancer lướt tới bàn ông.
Cô ta mặc bộ đồ lót lấp lánh đỏ, chỉ là hai miếng vải mỏng che núm vú và một sợi dây nhỏ xíu che khe lồn. Phần mông trắng tròn và eo thon hoàn toàn để trần. Cô ta dừng ngay trước mặt Lão Tứ, quay lưng lại, hẩy mạnh cái mông vào mặt ông, lắc lư đít trái phải hai ba cái như khiêu khích. Mùi da thịt nóng hổi lẫn nước hoa ngọt gắt xộc thẳng vào mũi lão.
Lão Tứ giật bắn người, mắt trợn tròn.
Cô ta quay phắt lại, vuốt mạnh một cái lên má lão, cười dâm đãng:
“Ông già ngồi một mình buồn không ông?”
Trước khi Lão Tứ kịp phản ứng, cô ta cúi xuống, nhét luôn một bên vú to trắng vào miệng ông. Núm vú nóng ẩm chạm thẳng vào lưỡi lão. Lão Tứ cứng đơ như tượng, mắt mở to hoảng loạn, miệng ngậm vú cô ta mà không dám cắn cũng không dám buông. Tim ông đập thình thịch như muốn vỡ ra.
Cùng lúc đó, tay cô ta luồn xuống dưới bàn, bóp mạnh con cặc già của Lão Tứ qua lớp quần một cái thật chặt, xoa xoa vài cái, rồi nhanh như chớp móc luôn tờ 500.000 từ ví lão ra, nhét vào khe ngực mình.
“Lần đầu đến đây hả ông già ?”
Cô ta cười khanh khách, rút vú ra khỏi miệng lão một cách chậm rãi, liếm môi một cái đầy khiêu khích, rồi lắc mông bỏ đi bàn khác.
Lão Tứ ngồi chết lặng, miệng còn ướt nước miếng, môi run run. Con cặc già trong quần vừa cứng lên một chút rồi lại teo tóp vì sợ hãi. Tim ông đập loạn xạ. Trong đầu lão lúc này hỗn loạn cực độ.
Sốc.
Nhục.
Thèm.
Và tự trách mình.
“Đời mẹ nó… Già đầu rồi mà để con đĩ nhét vú vào mồm… Còn để nó bóp cặc… Tao thành thằng gì rồi?”
Ông già bảy mươi hai tuổi, người từng che đạn cho đồng đội, từng một mình nuôi ba đứa con, giờ ngồi đây, mặt đỏ bừng, tay run run lau miệng, lòng đầy xấu hổ và bối rối. Ông không dám nhìn xung quanh, chỉ cúi gằm mặt xuống ly nước, thở hổn hển.
Hoàng vẫn chưa quay lại.
Lão nhìn quanh.
Trong góc quán, có mấy gã đàn ông không uống, không cười, chỉ ngồi nhìn. Dạng người đó Lão Tứ đã thấy ở chợ huyện, ở bến xe, ở những chỗ có tiền đen chạy qua. Mặt lạnh, mắt lia nhanh, tay để dưới bàn. Một gã trong số đó mặc áo khoác đen, gầy nhom, má hóp, tóc cắt sát. Hắn nói chuyện với một thằng khác, rồi đưa mắt về phía cửa sau.
Lão Tứ bỗng thấy không yên.
Không biết vì quán ồn, hay vì Hoàng đi lâu.
Trên bục, Quỳnh cũng nhìn về phía đó một cái rất nhanh. Nhanh đến mức nếu không để ý, người ta tưởng cô chỉ đảo mắt theo nhạc. Nhưng Lão Tứ thấy. Cái nhìn ấy không giống cái nhìn của DJ với khách. Nó giống cái nhìn của người biết ngoài kia có chuyện gì đó đang đổi tay.
Một lát sau, Hoàng quay lại.
Mặt hắn vẫn bình thường. Áo sơ mi vẫn ngay ngắn. Chỉ có trán hơi ướt mồ hôi.
Lão Tứ hỏi ngay:
“Đi đâu lâu vậy?”
Hoàng ngồi xuống, cầm ly nước của mình uống một ngụm.
“Gặp người quen.”
“Người quen nào?”
“Mấy đứa làm bên âm thanh. Con hỏi thử chuyện thuê loa cho dãy trọ, sau này mình làm cái tiệc nhỏ khai trương lại.”
Lão Tứ nhìn Hoàng.
Câu trả lời nghe cũng hợp lý. Hoàng lúc nào cũng nghĩ tới dãy trọ, tới quảng cáo, tới cách kéo người thuê. Nhưng không hiểu sao, cái quán này làm mọi thứ hợp lý trở nên hơi dơ.
Lão hừ một tiếng.
“Dãy trọ có mấy chục phòng, khai trương cái *** gì.”
“Có khi cần chứ bác. Người ta thấy vui thì người ta ở lâu.”
“Ở lâu vì rẻ, vì sạch, vì yên. Chứ không phải vì loa.”
Hoàng cười.
“Bác nói cũng đúng.”
Quỳnh trên bục vừa kết thúc một bài. Cô cầm chai nước, uống vội. Mắt cô quét xuống đám đông, rồi khựng lại khi thấy Lão Tứ.
Trong một giây, mặt Quỳnh hơi biến.
Sau đó cô cười.
Cô giơ hai ngón tay chào lão từ xa, kiểu nửa đùa nửa thách. Lão Tứ ngượng quá, quay mặt đi.
Hoàng thấy vậy, cười nhẹ.
“Quỳnh nhận ra bác rồi.”
“Nhận ra thì nhận. Tao có làm gì đâu.”
“Con có nói bác làm gì đâu.”
“Cái thằng này…”
Hoàng nghiêng người, nói nhỏ:
“Bác thấy chưa? Tiền phòng của mình có khi đi ra từ những chỗ như vầy.”
Lão Tứ im.
Hoàng tiếp:
“Có người làm công nhân. Có người dạy học. Có người đi xưởng. Có người đánh nhạc. Có người bán thân bán sức, có người bán nụ cười. Cuối tháng họ gom lại đưa cho bác hai triệu. Bác cầm tiền, nhưng bác phải biết tiền đó nó đi qua bao nhiêu tay.”
Lão Tứ cười khan.
“Biết rồi thì sao? Giảm tiền phòng hết à?”
“Không. Nhưng bớt ngu.”
Lão Tứ quay phắt sang.
“Mày nói ai ngu?”
Hoàng vẫn cười, hiền khô:
“Con nói chung. Làm chủ mà không biết đời người thuê, dễ bị người ta gạt. Mà biết quá, lại dễ mềm lòng. Nên phải biết vừa đủ.”
“Vừa đủ là sao?”
“Đủ để thương, nhưng không để người ta leo lên đầu. Đủ để cứng, nhưng không thành thằng ác.”
Lão Tứ ngậm miệng.
Cái thằng này, có lúc nói nghe như ông già.
Quỳnh đổi sang bản nhạc khác. Đèn tối xuống, chỉ còn mấy vệt xanh chạy trên trần. Đám người dưới sàn bắt đầu đứng dậy nhún nhảy. Mùi mồ hôi trộn nước hoa dày hơn. Lão Tứ thấy chóng mặt.
“Về chưa?” lão hỏi.
Hoàng nhìn đồng hồ.
“Ngồi thêm chút.”
“Thêm chút là bao lâu?”
“Mười phút.”
“Đ.m, mười phút ở đây dài như mười năm.”
Hoàng bật cười.
Nhưng đúng lúc đó, phía sau lưng họ có tiếng chai vỡ.
Một gã say ở bàn bên đứng bật dậy, chửi um. Hắn túm cổ áo một thằng phục vụ, gào cái gì đó về tiền bo, về con dancer “không biết điều”. Hai thằng bảo vệ lập tức lao tới. Quán ồn hơn. Mấy cô gái nép vào trong. Quỳnh trên bục vẫn giữ nhạc, nhưng mắt sắc lại.
Lão Tứ theo phản xạ đứng dậy nửa chừng.
Hoàng đặt tay lên cổ tay lão.
“Ngồi xuống, bác.”
“Đánh nhau kìa.”
“Không phải chuyện mình.”
“Lỡ nó đập qua đây?”
“Có bảo vệ.”
Lão Tứ nhìn Hoàng.
Thắng Sẹo ngày trước cũng bắt đầu bằng những chuyện “không phải chuyện mình”. Một cái đụng vai. Một câu chọc ghẹo. Một cái tát. Rồi cả dãy trọ sống dưới bóng nó.
Nhưng đây không phải dãy trọ. Đây là địa bàn khác.
Lão từ từ ngồi xuống.
Mấy bảo vệ kéo gã say ra ngoài. Tiếng chửi xa dần. Nhạc lại nuốt hết. Người trong quán chỉ quay đầu nhìn vài giây, rồi tiếp tục uống, tiếp tục cười, tiếp tục nhét tiền, tiếp tục sống như thể chẳng có gì.
Lão Tứ bỗng thấy lạnh gáy.
Ở dãy trọ, người ta còn biết sợ. Ở đây, người ta quen rồi.
Hoàng ghé sát:
“Về thôi bác.”
Lão Tứ gật đầu ngay.
Lúc hai người đi ngang qua bục, Quỳnh cúi xuống nói với Hoàng mấy chữ. Lão Tứ không nghe rõ vì nhạc lớn. Chỉ thấy Hoàng gật nhẹ. Quỳnh nhìn Lão Tứ, cười:
“Chú Tứ tới chơi mà không bo em hả?”
Lão Tứ khựng lại.
“Bo cái đầu mày. Tiền phòng còn nợ thì bo gì.”
Quỳnh phá lên cười. Tiếng cười của cô sắc, nhưng không ác.
“Chú nhớ dai ghê.”
“Nhớ tiền chứ nhớ mày làm gì.”
“Mai em gửi thêm.”
“Khỏi hứa. Đúng ngày thì đóng.”
Quỳnh đưa tay lên trán làm bộ chào.
“Dạ, ông chủ.”
Lão Tứ quay đi, nhưng khóe miệng hơi nhếch. Con nhỏ mất nết, nhưng biết điều. Hoặc ít nhất, biết diễn cái vẻ biết điều.
Ra tới cửa, tiếng nhạc còn đuổi theo một đoạn. Khi cánh cửa kính khép lại sau lưng, Lão Tứ mới thấy tai mình ù đi, như vừa chui lên khỏi nước.
Gió ngoài đường thổi qua, nóng nhưng dễ thở hơn trong quán.
Hoàng lấy xe.
Lão Tứ đứng bên lề, nhìn lại cái bảng đèn xanh đỏ. Mỗi lần đèn chớp, chữ “Galaxy Night” lại hiện lên rồi tắt, như con mắt của một con thú đang nháy trong bóng tối.
Lão hỏi:
“Quỳnh làm ở đây lâu chưa?”
Hoàng đáp:
“Chắc cũng vài năm.”
“Nó có dính gì tới Thắng Sẹo không?”
Hoàng dắt xe ra, không nhìn lão ngay.
“Chỗ này trước kia ai cũng phải dính chút ít với Thắng. Người thì vì sợ, người vì tiền, người vì không còn đường khác.”
“Còn bây giờ?”
Hoàng nhìn lão, cười hiền:
“Bây giờ Thắng vô trong rồi.”
Lão Tứ nghe câu đó, đáng lẽ phải yên tâm. Nhưng không hiểu sao, lão lại thấy sau lưng mình có gió lạnh.
“Thắng vô trong rồi thì sẽ có thằng khác ra,” lão nói.
Hoàng leo lên xe.
“Bởi vậy mình phải nhìn trước.”
Lão Tứ ngồi lên sau.
Xe nổ máy. Hoàng chạy chậm ra khỏi con đường đầy đèn. Lão Tứ ngoái đầu nhìn quán thêm một lần nữa. Trong khoảnh khắc cửa hé mở cho khách đi vào, lão thấy Quỳnh trên bục, thấy ánh đèn quét qua mặt cô, thấy cô cười với ai đó mà đôi mắt không cười.
Lão nghĩ tới Mai ở xưởng.
Nghĩ tới Lan đứng lớp bị tụi học trò mất dạy chọc phá.
Nghĩ tới Thảo, con đàn bà lầm lũi đi qua sân trọ lúc khuya, mắt lúc nào cũng như người vừa bị ai tát mà không dám khóc.
Đời đàn bà ở cái đất này, lão chợt thấy, giống như cái bóng dưới đèn quán. Đèn càng sáng, bóng càng đen.
Hoàng chở lão về qua mấy con đường khuya. Gió tạt vào mặt. Lão Tứ không nói nữa.
Trong túi áo lão còn tờ biên lai gửi xe bị vò nhàu. Trên người vẫn ám mùi khói lạnh, mùi nước hoa, mùi bia, mùi đêm.
Về tới dãy trọ, sân đã im. Chỉ còn phòng Mai còn ánh đèn vàng yếu. Phòng Quỳnh tối om. Chắc cô còn ở lại quán tới gần sáng. Phòng Thảo cũng tối, nhưng cửa không cài chốt trong như mọi khi.
Lão Tứ đứng trước cổng một lúc.
Hoàng khóa xe, hỏi:
“Bác sao vậy?”
Lão Tứ nhìn dãy phòng dài, những cánh cửa đóng kín, rồi nói khẽ:
“Tao tưởng mình cho người ta thuê phòng là xong.”
Hoàng không đáp.
Lão nói tiếp, giọng khàn đi:
“Hóa ra mỗi đứa thuê một cái phòng để có chỗ giấu đời nó.”
Hoàng đứng bên cạnh lão, mặt chìm nửa trong bóng đèn sân.
“Biết vậy là tốt rồi bác.”
Lão Tứ quay sang:
“Tốt cái *** gì. Biết rồi thấy mệt hơn.”
Hoàng cười rất nhẹ.
“Làm chủ mà không mệt thì chỉ có làm chủ trong mơ.”
Lão Tứ chửi thề một câu nhỏ, rồi mở khóa cổng.
Đêm đó, trước khi ngủ, lão vẫn còn nghe tiếng nhạc bụp bụp trong đầu. Nhưng lẫn trong tiếng nhạc, lão nghe cả tiếng Quỳnh cười, tiếng cô dancer gọi “chú dễ thương”, tiếng bà Hồng nói “để người sống còn sống được”.
Và lão không biết, lúc Hoàng biến mất sau tấm rèm trong quán cafe DJ kia, có một thứ khác cũng vừa đổi chủ trong bóng tối.
Chiều hôm đó, dãy trọ yên hơn mọi ngày.
Mấy phòng mới thuê còn đang khuân đồ. Tiếng dép lê kéo xẹt xẹt trên nền xi măng, tiếng trẻ con khóc, tiếng đàn bà gọi chồng bê cái nệm vào trong, tiếng xe ba gác nổ phành phạch ngoài cổng. Từ ngày Thắng Sẹo bị bắt, cái sân trọ như sáng thêm ra. Người ta nói chuyện lớn hơn. Đàn bà dám phơi áo lót ngoài dây. Mấy thằng công nhân tối về còn ngồi uống trà đá, không còn cảnh vừa nghe tiếng xe máy lạ là im thin thít như chó thấy roi.
Lão Tứ ngồi trước cửa phòng, tay cầm cuốn sổ thu tiền, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm. Lão nhìn cái dãy trọ đầy người, trong lòng có một thứ khoan khoái âm ỉ. Đời lão ít khi nào thấy mình có giá như mấy bữa nay.
Có tiền.
Có người nể.
Có thằng Hoàng giúp việc.
Có cái danh “ông chủ” nghe cũng ra hồn.
Đang lúc lão cúi xuống cộng lại mấy khoản tiền cọc, Hoàng từ ngoài cổng bước vào.
Thằng này lúc nào cũng vậy. Áo sơ mi trắng, quần đen, dép sạch, tóc chải gọn. Người gầy, mặt non, nhìn qua tưởng thằng sinh viên đi dạy kèm. Nhưng việc gì vào tay nó cũng gọn. Đến cái cách nó đi ngang sân trọ cũng không phát tiếng, như con mèo quen đường.
“Bác Tứ.”
Lão Tứ ngẩng lên.
“Gì?”
Hoàng nhìn quanh một lượt. Thấy trong sân không ai để ý, hắn ngồi xuống cái ghế nhựa bên cạnh lão. Từ trong túi áo, Hoàng lấy ra một cái phong bì màu vàng đã cũ, mép hơi quăn. Bên trong có một cái USB nhỏ, loại rẻ tiền, dán miếng băng keo trắng ghi mấy chữ bằng bút bi: Hồng
Lão Tứ cau mày.
“Cái gì đây?”
Hoàng đặt phong bì lên cuốn sổ của lão.
“Cuộn phim của bà Hồng. Vợ ông Văn.”
Tay Lão Tứ khựng lại.
Tên bà Hồng vừa bật ra đã làm trong ngực lão cộm lên một cái. Người đàn bà ấy lão mới gặp vài lần, nhưng không quên được. Bà không còn trẻ, nhưng còn cái dáng mặn của đàn bà từng biết chăm mình. Tóc búi gọn, áo mặc kín, nói năng nhỏ nhẹ. Đi bên ông Văn, bà giống cái bóng hiền lành của một ông già mê cờ, vậy mà mỗi lần bà cười, mắt vẫn còn sáng.
Lão Tứ nhìn cái phong bì.
“Cuộn phim gì?”
Hoàng hạ giọng:
“Hôm Thắng Sẹo gây chuyện với ông Văn. Trước đó nó có làm nhục bà Hồng. Camera ghi được một đoạn.”
Lão Tứ thấy cổ họng mình khô đi.
Hoàng không nhìn thẳng vào lão. Hắn nhìn ra sân, nơi một đứa bé đang lôi cái xe nhựa màu đỏ.
“Bác giữ đi.”
“Giữ làm gì?”
“Đó là chứng cứ. Nhưng giờ Thắng bị bắt rồi, thứ này không nên nằm lung tung. Nếu bà Hồng hỏi, bác trả lại cho bà ấy. Đừng đưa ai khác.”
Lão Tứ nhíu mày.
“Sao mày không trả?”
Hoàng cười nhẹ.
“Con là người ngoài. Bác là chủ nhà. Bác giữ hợp hơn.”
Câu đó nghe có lý.
Lão Tứ cầm cái phong bì lên. Nó nhẹ hều, vậy mà không hiểu sao nặng tay.
“Ông Văn biết không?”; “Không”
“Còn bà Hồng?”,
Hoàng im một chút.
“Phụ nữ bị nhục, bác nghĩ họ muốn ai biết?”
Lão Tứ không nói được.
Hoàng đứng dậy.
“Bác cất đi. Nếu người ta hỏi thì trả. Còn không thì để đó. Đừng mở ra làm gì, coi cũng chẳng vui vẻ đâu.”
Nói xong, Hoàng quay đi.
Lão Tứ gọi với:
“Ê, mày đi đâu?”
“Con ra ngoài chút. Có người hỏi phòng, con qua coi.”
Hoàng đi khỏi sân, bóng dáng gầy gầy khuất sau cánh cổng sắt. Lão Tứ ngồi lại một mình với cái phong bì trên tay.
Gió chiều thổi qua dãy trọ. Dây phơi rung nhẹ. Một cái áo ngực màu hồng nhạt của phòng nào đó đập vào cây sào kêu phành phạch. Xa xa, tiếng xe tải gầm lên ngoài đường lớn.
Lão Tứ nhìn cái USB.
Hoàng đã dặn đừng mở.
Nhưng đời người ta là vậy. Cái gì càng bảo đừng nhìn, mắt càng ngứa. Cái gì càng nói nhục, lòng càng muốn biết nhục tới đâu. Lão Tứ tự chửi mình mấy câu trong bụng, rồi lại cầm cái USB lên săm soi.
“Đ.m… coi một chút biết đâu có gì cần giữ.”
Lão tự bào chữa như vậy.
Lão đứng dậy, đi vào phòng, khép cửa lại.
Cái laptop cũ Hoàng mua lại cho lão vẫn đặt trên bàn. Lão mở máy, cắm USB. Màn hình hiện lên một tệp video duy nhất. Tên tệp là dãy số ngày tháng, không có chữ.
Lão Tứ ngồi im một lát.
Rồi lão bấm mở.
Ban đầu, Thắng Sẹo đấm ông Văn một cú mạnh vào mặt, khiến ông già ngã bật ra sau, máu me be bét. Sau đó Thắng quay sang bà Hồng, cười man rợ, túm tóc bà kéo mạnh xuống bàn. Hắn xé toạc nút áo, kéo tụt áo ngực bà xuống, để lộ hai bầu vú trắng đầy đặn, rồi ghé miệng bú mạnh một bên vú, tay kia luồn thẳng vào trong váy bà.
Bà Hồng ban đầu chống cự thật sự. Bà giãy giụa, hai tay đẩy ngực Thắng, miệng kêu lên hoảng loạn. Nhưng chỉ sau vài giây, khi ngón tay Thắng móc sâu vào lồn bà, cơ thể bà run lên, đầu ngửa ra sau, miệng há ra một tiếng rên khẽ, rất khẽ, gần như không thành tiếng.
Thắng rút tay ra. Ngón tay hắn bóng nhẫy, dính đầy nước lồn trong suốt kéo thành sợi dài.
Lão Tứ nhìn cảnh đó mà cổ họng khô khốc.
Bà Hồng… dâm thật.
Lão bấm xem lại.
Lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Mỗi lần tới đoạn Thắng ghé sát bú vú bà, lão lại nín thở. Mỗi lần thấy ông Văn ngã xuống, lão lại chửi thầm “Đ.m thằng khốn”. Mỗi lần thấy ngón tay Thắng luồn vào váy bà Hồng và rút ra ướt nhẹp, lão lại thấy bụng mình thắt lại, tim đập loạn, vừa căm tức, vừa thương xót, vừa xấu hổ vì chính mình.
Nhưng tay lão không rời con chuột. Ông xem đi xem lại, như bị ma xui quỷ khiến. Một phần lão tức giận vì bà Hồng bị nhục mạ. Một phần lão đau vì ông Văn bị đánh. Còn một phần khác — bẩn thỉu, đen tối, không dám gọi tên — lại khiến con cặc già của lão cứng lên từng hồi mỗi khi nghe tiếng rên khẽ và nhìn thấy nước lồn dính trên ngón tay Thắng.
“Đời mẹ nó…” Lão Tứ thì thầm, giọng khàn đặc, mặt đỏ như gấc. “Bà ấy… rên thật sao? Hay chỉ là tao tưởng tượng…”
Ông đang bấm xem lần thứ tư thì có tiếng gõ cửa.
Cộc. Cộc. Cộc.
Lão Tứ giật bắn mình, vội tắt màn hình như thằng ăn trộm bị bắt quả tang. Tim ông đập thình thịch.
“Ai?”
Ngoài cửa im một thoáng.
Rồi giọng đàn bà vang lên, nhỏ mà run run:
“Tôi… Hồng đây, chú Tứ.”
Lão Tứ đứng đờ ra.
Bà Hồng.
Lão nhìn cái USB còn cắm trong máy, nhìn phong bì vàng trên bàn, rồi hấp tấp rút USB ra, nhét vào ngăn kéo. Tay lão lóng ngóng đến mức suýt làm rơi cái ly nước.
“Chờ… chờ chút.”
Lão vuốt lại tóc, kéo cái áo cho ngay ngắn, hít một hơi thật sâu cố trấn tĩnh, rồi mới mở cửa.
Bà Hồng đứng ngoài hiên.
Hôm nay bà mặc đẹp hơn những lần trước. Áo lụa màu tím than, cổ kín nhưng ôm vừa người. Tóc búi gọn, có cài cây kẹp nhỏ. Mặt bà trang điểm nhẹ, môi tô màu trầm. Nhìn không lòe loẹt, không cố trẻ, nhưng có cái gì đó như người sắp đi dự một đám giỗ quan trọng: nghiêm trang, buồn bã, và cố giữ thể diện.
Lão Tứ nhìn bà, lòng chùng xuống.
“Chị Hồng… có chuyện gì?”
Bà Hồng nhìn vào trong phòng lão. Mắt bà đỏ, nhưng khô. Loại mắt đã khóc ở đâu đó rồi, trước khi tới đây.
“Tôi vào được không?”
Lão Tứ lúng túng tránh sang một bên.
“Ờ… vào đi.”
Bà bước vào, mùi nước hoa thoảng rất nhẹ. Không giống mùi mấy cô ở quán đêm. Mùi này nhạt, giống phấn cũ trong tủ áo.
Lão Tứ đóng cửa, nhưng không dám cài chốt.
Bà Hồng đứng giữa phòng, hai tay đan vào nhau trước bụng. Bà nhìn cái laptop trên bàn. Dù màn hình đã tắt, bà vẫn nhìn như thể nó đang chiếu thẳng vào mặt mình.
“Chú xem rồi?”
Lão Tứ cứng họng.
“Xem… xem cái gì?”
Bà Hồng cười nhạt. Cái cười làm lão thấy nhục thay cho cả hai.
“Chú Tứ, tôi không còn trẻ để vòng vo. Cuộn phim đó… chú có phải đang giữ không?”
Lão Tứ im.
Bà Hồng bước tới một bước, giọng thấp hơn, gần như thì thầm:
“Tôi biết chú muốn gì.”
Lão Tứ ngẩng phắt lên.
“Muốn gì?”
Bà Hồng cắn môi. Cái cắn rất nhẹ, nhưng đủ làm khuôn mặt bà méo đi vì nhục.
“Đừng phát tán nó. Tôi xin chú.”
Lão Tứ sửng sốt.
“Ai nói tôi phát tán?”
Bà Hồng nhìn lão, mắt đầy sợ hãi.
“Chú đừng làm vậy. Tôi còn chồng. Con tôi còn làm trong ngành. Nó mà thấy mẹ nó như thế… tôi sống sao được?”
“Không, không phải…”
Lão Tứ xua tay, bước lùi lại.
“Chị hiểu lầm rồi. Tôi không có ý đó. Thằng Hoàng nó đưa tôi giữ, nói nếu chị hỏi thì trả.”
Nhưng bà Hồng như không nghe. Hoặc đã nghe mà không tin. Nỗi sợ khi đã ngấm vào xương thì lời giải thích nào cũng thành dao.
Bà chậm rãi quỳ xuống trước mặt Lão Tứ.
Lão Tứ hoảng hốt:
“Chị Hồng! Đứng dậy! Đừng làm vậy!”
Bà Hồng không nhìn lên. Tay bà run run đưa ra, kéo tụt cái quần đùi cũ kỹ của lão xuống tận đầu gối.
Con cặc già của Lão Tứ bật ra ngoài.
Bà Hồng khẽ bất ngờ, mắt mở to một chút. Con cặc của lão to hơn bà tưởng — dù đã ngoài bảy mươi, nó vẫn dài, gân guốc, đầu khấc to và tím sẫm.
Lão Tứ lúc này hết chống cự. Ông đứng chết lặng, hai tay buông thõng, thở dốc.
Bà Hồng cúi xuống, liếm nhẹ một cái lên đầu khấc. Lưỡi bà ấm và mềm. Rồi bà ngậm lấy, mút chùn chụt một cách chậm rãi, tiếng nước bọt vang lên trong căn phòng nhỏ.
Lão Tứ run bần bật. Cảm giác sướng rần rần chạy dọc sống lưng. Ông già cả đời chỉ biết vợ con trong bóng tối, chưa từng được một người đàn bà nào làm thế này. Chỉ sau chưa đầy một phút, lão không kìm được nữa.
“Á…!”
Lão Tứ rên khẽ, bắn ra từng dòng tinh đặc vào miệng bà Hồng.
Bà Hồng giật mình nhưng vẫn ngậm chặt, nuốt một phần, phần còn lại tràn ra ngoài mép.
Lão Tứ xấu hổ tột độ. Mặt ông đỏ như gấc, hai chân run lẩy bẩy. Ông vội vàng kéo quần lên, lùi lại mấy bước, giọng lạc đi:
“Đừng… đừng… Tôi… tôi xin lỗi… Tôi không phải là… Tôi…”
Không dám nhìn bà Hồng thêm giây nào, Lão Tứ quay ngoắt, mở cửa phòng chạy mất. Ông chạy lom khom xuống hành lang, tay vẫn kéo quần, lòng đầy nhục nhã và hoảng loạn.
Bà Hồng vẫn quỳ đó, một tay lau miệng, mắt nhìn theo bóng lão chạy đi, ánh mắt phức tạp không nói nên lời.
Lão Tứ hút hết điếu thuốc, dụi mạnh vào gạt tàn rồi đứng dậy. Khói thuốc vẫn còn vương trong cổ họng, nhưng lòng ông nặng hơn khói rất nhiều. Ông hít một hơi thật sâu, cố dằn xuống mớ hỗn loạn trong đầu, rồi quay lại phòng.
Cửa vẫn khép hờ.
Lão Tứ đẩy nhẹ cửa bước vào.
Cảnh tượng đập thẳng vào mắt ông khiến ông đứng chết lặng tại chỗ, như bị ai đấm một cú vào giữa ngực.
Hoàng đang địt bà Hồng.
Thằng nhỏ người gầy guộc, vai hẹp, nhưng con cặc lại to bất ngờ — dài, gân guốc, đầu khấc tím sẫm. Nó đứng sau lưng bà Hồng, hai tay bóp mạnh hai bầu vú trắng đầy đặn của bà, ngón tay bấm sâu vào thịt, vừa bóp vừa nhấp mạnh từ phía sau.
Bà Hồng bị đè người xuống bàn, váy bị xốc ngược lên tận eo. Cái mông trắng tròn của bà rung bần bật mỗi lần Hoàng dập mạnh. Nước lồn bà bắn ra tung tóe theo từng nhịp địt, nhỏ xuống sàn nhà thành những vệt ướt.
“Á… á… nhẹ… nhẹ thôi…” Bà Hồng rên rỉ, giọng đứt quãng, vừa nhục vừa không kìm được. Tiếng rên của bà lúc khẽ lúc to, xen lẫn với tiếng da thịt va chạm “bốp bốp” vang lên trong căn phòng chật hẹp.
Hoàng không nói gì, chỉ thở hổn hển, hai tay vẫn bóp vú bà không ngừng, hông dập càng lúc càng mạnh. Con cặc to của nó ra vào trong lồn bà Hồng, mỗi lần rút ra lại kéo theo một dòng nước trong suốt.
Lão Tứ đứng ở cửa, chân như đóng đinh xuống sàn. Ông muốn quay đi, muốn ho một tiếng, muốn làm bất cứ thứ gì để phá tan cảnh này, nhưng cổ họng ông như bị ai bóp nghẹt. Ông chỉ biết đứng đó, mắt dán chặt vào cảnh Hoàng đang đụ bà Hồng ngay trong chính căn phòng của mình.
Một lúc sau, Hoàng rú lên khẽ, dập mạnh thêm vài cái nữa rồi bắn tinh đầy vào trong lồn bà Hồng. Tinh trắng đặc tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt, chảy dài xuống đùi bà.
Hoàng rút cặc ra, vẫn còn cứng ngắc và dính đầy tinh lẫn nước lồn.
Bà Hồng quỳ xuống ngay lập tức, không cần Hoàng nói gì. Bà ngậm lấy con cặc to của thằng nhỏ, mút chùn chụt một cách say mê, lưỡi liếm sạch từng giọt tinh dính trên đó. Tiếng mút nước bọt “chụt chụt” vang lên rõ ràng trong phòng.
Hoàng thở dốc, với tay lấy cái USB trên bàn, đưa xuống cho bà Hồng.
“Đây… bản cuối cùng. Cô cất kỹ đi.”
Bà Hồng ngậm cặc Hoàng thêm một lúc nữa mới buông ra, tay run run cầm lấy USB, mắt đỏ hoe, môi bóng nhẫy tinh dịch.
Lão Tứ đứng ở cửa, mặt cắt không còn giọt máu. Tim ông đập như trống trận. Ông lùi lại một bước, lưng đụng mạnh vào tường, tay bám chặt vào khung cửa để không ngã.
Ông không biết nên làm gì.
Vào? Chửi? Đánh Hoàng? Hay im lặng quay đi?
Lão Tứ chỉ biết đứng đó, miệng đắng ngắt, lòng hỗn loạn đến mức không còn phân biệt được mình đang cảm thấy gì nữa — giận, nhục, sốc, hay một thứ ghen tuông kỳ lạ mà ông không dám thừa nhận.
Lão Tứ đứng chết lặng ngoài cửa, tay bám chặt vào khung cửa đến trắng khớp. Tim ông đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ông đang định xông vào, định chửi cho Hoàng một trận, định hỏi thằng nhóc này đang làm cái đéo gì trong phòng của ông, thì bà Hồng bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn nhưng đầy dục vọng:
“Cậu… chưa xuống hả? Cậu có muốn… tiếp không?”
Hoàng cười khẽ, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng mang theo sự lạnh lùng của kẻ đang nắm quyền:
“Chưa. Cô còn ham à?”
Nói xong, Hoàng đưa tay bóp mạnh vào cái mông trắng tròn của bà Hồng, véo mạnh một cái khiến bà rên khẽ. Rồi hắn nhấc một chân bà Hồng lên cao, để bà tựa lưng vào bàn, tư thế lộ rõ cái lồn còn đang nhỏ tinh dịch trắng đặc.
Hoàng không chần chừ, thúc mạnh con cặc to vào trong lồn bà Hồng một phát sâu.
“Áa…!”
Bà Hồng rên lên một tiếng dài, lần này không kìm nén nữa. Giọng bà khẩu dâm hẳn ra, vừa sướng vừa nhục:
“Ối… sâu quá… Cặc cậu to thật… Địt mạnh đi… Địt em mạnh nữa…”
Hoàng cười khẩy, hai tay bóp mạnh hai bầu vú bà, hông dập liên tục, mỗi cú thúc đều mạnh và sâu. Tiếng nước lồn bắn ra “chát chát” vang lên rõ ràng trong phòng.
Lão Tứ đứng ngoài cửa, mắt không chớp. Ông không thể tin vào những gì mình đang thấy và nghe.
Hoàng vừa địt vừa hỏi, giọng khàn khàn:
“So với cặc ông Văn thì sao? Cái lồn này… sướng hơn không?”
Bà Hồng cắn môi, mắt lim dim, giọng run run nhưng không ngập ngừng:
“Sướng… sướng hơn nhiều… Cặc ông ấy… nhỏ và yếu… Không bằng cậu… Địt em mạnh hơn đi… Á… sướng quá…”
Hoàng cười lớn, tăng tốc dập mạnh hơn. Bà Hồng rên rỉ không ngừng, tiếng rên lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát, vừa dâm đãng vừa đầy khoái lạc.
Lão Tứ đứng chết lặng ngoài hiên, toàn thân run lên. Ông đưa tay xuống, vô thức móc con cặc già của mình ra ngoài. Con cặc đang cứng ngắc, đầu khấc tím ngắt, rung rung theo nhịp tim.
Ông nhìn nó, rồi nhìn cảnh Hoàng đang địt bà Hồng ngay trong phòng mình, nghe tiếng bà Hồng rên “sướng hơn nhiều”, lòng ông vừa nhục nhã vừa tức giận đến mức muốn nổ tung.
Lão Tứ siết chặt con cặc, giọng run run, thì thầm chửi chính mình:
“Mày ngu quá… Tứ ơi… Mày ngu vl…”
Ông già bảy mươi hai tuổi đứng ngoài cửa, tay đang thủ dâm, mắt không rời cảnh Hoàng đang đụ bà Hồng, lòng đầy hỗn loạn, nhục nhã, và một thứ dục vọng đen tối mà ông không thể dập tắt.
Bà Hồng đi nhanh ra cổng, dáng thẳng nhưng vai cứng đờ.
Hoàng đứng trong phòng thêm một lát.
Rồi hắn tắt đèn bàn, bước ra.
Thấy Lão Tứ đứng trong bóng tối, Hoàng hơi khựng lại. Chỉ rất nhẹ thôi. Nếu không nhìn kỹ, người ta tưởng hắn không bất ngờ.
“Bác đứng đây à?”
Lão Tứ nhìn hắn.
Trong lòng lão có cả đống câu muốn hỏi. Mày về lúc nào? Mày nói gì với bà ấy? Sao bà ấy tưởng tao muốn phát tán? Trong phòng tao vừa xảy ra cái gì?
Nhưng ra tới miệng, lão chỉ hỏi được:
“Bà Hồng lấy cuộn phim rồi?”
Hoàng gật đầu.
“Dạ.”
“Xong rồi?”
“Xong rồi.”
Hoàng nói bình thản như vừa trả lại một cái chìa khóa phòng.
Lão Tứ nhìn ra cổng. Bóng bà Hồng đã mất hút ngoài đường.
Không hiểu vì sao, lòng lão quặn lên.
Một nửa là xót.
Một nửa là tiếc.
Cái tiếc bẩn thỉu làm lão tự khinh mình. Nhưng nó có thật. Nó nằm trong bụng lão như cục than hồng. Lão vừa muốn giẫm tắt, vừa thấy bỏng chân.
Hoàng đứng bên cạnh, giọng vẫn lễ phép:
“Bác đừng nghĩ nhiều. Có những chuyện mình giữ lại chỉ làm người ta khó sống thêm.”
Lão Tứ quay sang nhìn thằng thư sinh gầy rộc.
Dưới ánh đèn sân, mặt Hoàng hiền như chưa từng dính bụi.
Lão Tứ muốn chửi, nhưng không biết chửi cái gì.
Cuối cùng lão chỉ khàn giọng:
“Đ.m… đời.”
Lão nằm trằn trọc tới gần sáng mới chợp mắt được một chút. Vừa mở mắt ra đã thấy nắng xiên qua khe cửa, vàng khè trên nền gạch.
Ngoài sân trọ, tiếng người đã lao xao.
Phòng mới thuê có đứa trẻ con khóc đòi sữa. Phòng công nhân rửa mặt đánh răng, khạc nhổ phẹt phẹt ngoài máng nước. Có bà nào đó đang mắng chồng vì để quên nồi cơm điện. Mùi mì gói, mùi xà bông, mùi nước cống, mùi cà phê gói trộn lại thành cái mùi quen thuộc của một dãy trọ đang sống.
Lão mặc cái áo thun cũ, bước ra ngoài. Vừa mở cửa, lão đã khựng lại.
Thảo đứng ngay trước hiên.
Không phải Thảo mọi khi.
Không phải cái Thảo son phấn đậm, mắt kẻ đen, môi đỏ bầm, áo quần lúc nào cũng chật như cố gồng mình lên để người ta khỏi thấy bên trong nó rỗng. Không phải cái Thảo đi qua sân trọ ban đêm, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc, miệng cười nhạt, mắt thì lạnh như miếng kính vỡ.
Sáng nay, Thảo mặc một cái áo sơ mi màu kem cũ nhưng sạch, tay dài, cổ cài gần hết. Quần jean xanh bạc màu, dép lê. Tóc buộc thấp sau gáy. Mặt không trang điểm, chỉ còn mấy vệt thâm mờ dưới mắt. Môi nhợt nhạt. Da hơi xanh.
Nhưng kỳ lạ là nhìn cô xinh hơn.
Không phải cái xinh đập vào mắt đàn ông, không phải cái xinh bị đèn quán ép phải lòe loẹt. Mà là cái xinh của một người đàn bà lần đầu được thở mà không phải diễn. Mặt cô nhỏ, sống mũi thanh, mắt buồn nhưng trong hơn mọi khi. Cái vẻ tả tơi vẫn còn đó, nhưng son phấn không che nữa nên nỗi khổ hiện ra rõ ràng hơn.
Lão Tứ nhìn một lúc, rồi ho khan.
“Gì đó Thảo? Mới sáng đã đứng đây làm tao hết hồn.”
Thảo cúi đầu.
“Chú Tứ… con nói chuyện với chú chút được không?”
Giọng cô nhỏ. Không còn cái kiểu trêu trọc, nhơn nhơn như mọi khi. Nghe như người bệnh mới dậy.
Lão Tứ kéo cái ghế nhựa ra.
“Ngồi đi.”
Thảo lắc đầu.
“Con đứng được.”
“Đứng làm gì, tao có bắt mày quỳ đâu. Ngồi.”
Thảo nhìn cái ghế, ngập ngừng một lát rồi mới ngồi xuống mép ghế. Cô ngồi rất khép nép, hai tay đặt lên đầu gối, ngón tay bấu vào nhau.
Lão Tứ nhìn cô.
“Sao? Tiền phòng à?”
Thảo vội lắc đầu.
“Không. Con… chắc con không ở đây nữa.”
Lão Tứ nhíu mày.
“Đi đâu?”
“Con tính về quê.”
“Về quê làm gì?”
Thảo im.
Lão Tứ kéo ghế ngồi đối diện. Lão rút điếu thuốc ra, định châm, nhưng nhìn mặt Thảo rồi lại nhét vào bao.
“Nói đi. Có chuyện gì?”
Thảo cúi đầu thấp hơn.
“Thắng bị bắt rồi.”
“Ừ. Cả dãy biết.”
“Trước giờ… con ở đây là vì hắn.”
Lão Tứ không nói. Lão cảm giác chuyện phía sau không sạch sẽ gì.
Thảo nuốt nước bọt. Cổ họng cô khô đến mức giọng bật ra khàn khàn:
“Hồi trước nhà con nợ tiền hắn. Vay nóng. Ban đầu có mấy triệu thôi, sau lãi mẹ đẻ lãi con, thành mấy chục triệu. Ba má con không trả nổi.”
Cô cười một tiếng rất nhỏ, nghe không giống cười.
“Rồi họ bán con.”
Lão Tứ ngẩng phắt lên.
“Bán?”
Thảo vẫn cúi đầu.
“Không ai nói chữ bán. Họ nói con lên thành phố làm, có người lo chỗ ăn chỗ ở, tiền công trừ nợ. Nhưng thật ra là bán. Con biết mà. Chỉ là lúc đó con ngu, con nghĩ mình chịu cực vài năm là xong.”
Cô đưa tay quẹt mắt, nhưng nước mắt đã rơi xuống trước.
“Thắng đưa con lên đây. Ban đầu nó nói làm tiếp viên quán. Rồi ép uống, ép đi khách, ép cười. Con không chịu thì nó đánh. Nó nói tiền nhà con còn thiếu, lãi còn chạy, con bỏ là nó về quê chặt chân ba con.”
Lão Tứ nghe tới đó, mặt sầm xuống.
“Thằng chó.”
Thảo cười méo mó.
“Chú chửi vậy thôi. Chứ hồi đó ai cũng biết. Ai cũng thấy. Không ai kéo con ra được.”
Lão Tứ im.
Câu đó đập vào mặt lão.
Lão không biết hết, nhưng lão cũng từng thấy. Thấy Thảo đi khuya về sớm, thấy Thắng Sẹo nghênh ngang trước cửa phòng cô, thấy mấy gã đàn ông lạ ra vào cái dãy trọ ngày xưa. Lão lúc đó còn đang lo cái thân già, lo giấy tờ, lo tiền, lo sợ Thắng. Lão tự nói “chuyện người ta”, “đừng dây vào”, “mình già rồi”.
Bây giờ nghe Thảo nói, lão thấy cái câu “chuyện người ta” thối hoắc.
Thảo tiếp, giọng càng lúc càng nhỏ:
“Nó vừa bắt con làm cái nghề đó, vừa chà đạp con. Không thích thì tát. Vui thì gọi đàn em tới nhậu trước cửa phòng con, nói những câu bẩn. Có hôm con sốt, nó vẫn bắt đi. Có hôm con trốn trong nhà vệ sinh, nó đạp cửa.”
Cô dừng lại. Vai run lên.
“Con ghê mình lắm, chú Tứ. Nhiều lúc con tắm muốn tróc da mà vẫn thấy dơ.”
Lão Tứ nghiến răng. Hai bàn tay lão nắm lại, gân nổi xanh trên mu bàn tay già nua.
“Nay Thắng vô rồi,” Thảo nói tiếp. “Không ai kéo con đi nữa. Nhưng con không biết làm gì hết. Con không học hành tới nơi. Tay chân vụng. Người ta nhìn mặt con là biết con từng làm nghề gì. Con ở đây… con sợ người ta chỉ trỏ.”
Lão Tứ thở ra nặng nề.
“Nên mày tính về quê?”
Thảo gật đầu.
“Về quê làm thuê làm mướn gì cũng được.”
Lão Tứ nhìn cô thật lâu.
Rồi lão hỏi một câu rất khẽ:
“Về cái nhà đã bán mày đó hả?”
Thảo ngẩng lên.
Câu đó như cái tát. Mắt cô mở to, rồi nước mắt trào ra ngay. Cô cúi gập xuống, hai tay che mặt, khóc không thành tiếng. Không phải kiểu khóc la lối. Mà là kiểu khóc bị nghẹn lâu ngày, giờ có người chạm đúng chỗ thối rữa nên vỡ ra.
Lão Tứ thấy cổ mình nghẹn lại.
Lão không giỏi dỗ đàn bà. Đời lão toàn chửi, toàn gắt, toàn lấy cái mặt khó coi ra dọa người. Trước mặt một con đàn bà khóc, lão luống cuống như thằng nhỏ bị bắt đứng bảng.
Lão gãi đầu, rồi chửi bâng quơ:
“Đ.m… khóc gì mà khóc. Tao có đánh mày đâu.”
Thảo càng khóc.
Lão thở dài.
“Thôi. Nghe tao nói.”
Thảo vẫn che mặt.
“Ở lại đây đi.”
Cô khựng lại.
Lão Tứ nói tiếp, giọng cộc lốc nhưng không dữ:
“Phòng mày cứ ở. Khi nào kiếm được tiền thì trả. Chưa có thì thôi. Tao không đòi.”
Thảo bỏ tay xuống, nhìn lão như không tin.
“Chú…”
“Đừng có nhìn tao kiểu đó. Tao không phải Phật. Tao cũng cần tiền. Nhưng tao chưa tới mức đẩy một đứa bị bán về lại cái ổ đã bán nó.”
Thảo mím môi, nước mắt chảy xuống cằm.
“Con không muốn nợ chú.”
“Thì sau này trả. Mỗi tháng ít ít cũng được. Không trả tiền thì phụ dọn sân, coi cổng, quét rác. Cái dãy trọ này thiếu gì việc.”
“Nhưng người ta…”
“Ai nói gì kệ mẹ người ta.”
Lão Tứ gằn giọng, mắt liếc một vòng quanh sân như dọa luôn mấy cái cửa phòng đang hé mở.
“Ở đây, tao là chủ. Tao cho mày ở thì mày ở. Đứa nào nhiều mồm, tao tăng tiền điện nước cho nó biết.”
Thảo bật ra một tiếng cười rất nhỏ trong nước mắt.
Lão Tứ thấy vậy cũng bớt ngượng. Lão đứng dậy, định vào phòng lấy nước cho cô, thì đúng lúc Đúng lúc ấy, Mai từ trong dãy đi ra.
Mai mặc áo công nhân màu xanh nhạt, tóc buộc gọn sau gáy, vai đeo cái túi vải cũ. Cô vừa đi vừa kéo khóa túi, chắc đang vội vào ca. Nghe tiếng Thảo khóc, Mai khựng lại.
“Thảo?”
Thảo vội lau mặt, cúi đầu.
“Chị Mai…”
Mai nhìn cô một lúc.
Hôm nay Thảo khác quá. Không son phấn, không váy áo lòe loẹt, không cái mùi nước hoa rẻ tiền bám theo mỗi lần đi ngang sân trọ. Cô mặc áo dài tay, quần jean cũ, tóc buộc thấp, mặt mộc tái nhợt. Nhìn vậy mới thấy cô còn trẻ. Hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi là cùng. Cái tuổi đáng lẽ còn được nhõng nhẽo, còn được ngu một chút, còn được khóc vì mấy chuyện vớ vẩn.
Vậy mà đời đã lôi cô ra chợ, cân lên như món hàng trả nợ.
Mai bước lại gần.
“Em sao vậy?”
Thảo mím môi, không nói được. Mắt cô lại đỏ lên.
Lão Tứ ngồi bên cạnh, thở ra:
“Nó tính về quê.”
Mai cau mày.
“Về quê?”
Lão Tứ hừ một tiếng.
“Ừ. Về cái nhà đã bán nó cho thằng Thắng Sẹo đó.”
Mai sững lại.
Thảo cúi gằm mặt, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
“Em không biết đi đâu nữa, chị.”
Mai im lặng một lát.
Cô nhìn Thảo, rồi nhìn Lão Tứ. Cái nhìn của Mai không phải kiểu thương hại. Nó giống cái nhìn của một người đàn bà nghèo nhìn thấy một đứa em gái nghèo hơn mình, tả tơi hơn mình, mà vẫn còn sống.
“Hay là…” Mai nói chậm, “em đi làm với chị không?”
Thảo ngẩng lên.
“Đi làm?”
“Ừ. Xưởng chị đang thiếu người. Ca đêm cũng thiếu. Em qua thử coi sao. Không biết may thì phụ chuyền, cắt chỉ, đóng gói. Người ta chỉ cho.”
Thảo luống cuống:
“Nhưng em… em chưa làm bao giờ.”
“Chưa làm thì học. Ai mới vô cũng vụng hết.”
“Em sợ người ta không nhận.”
Mai nói ngay:
“Để chị nói. Em cứ đi với chị trước. Tới đó xem việc thế nào. Nếu làm được thì ở lại. Không được thì tính tiếp.”
Lão Tứ nghe vậy thì gật gù.
Lão không biết xưởng may ra sao. Không biết công ty công tiếc thế nào. Với lão, cứ có chỗ cho người ta làm, có tiền lương, có ca kíp, có áo công nhân mặc vào người là đã tử tế hơn mấy cái quán đêm, mấy căn phòng đóng cửa, mấy thằng đàn ông bẩn.
Lão quay sang Thảo, giọng cộc nhưng không ác:
“Đi thử đi.”
Thảo nhìn lão.
“Chú Tứ…”
“Ngồi đây khóc thì cơm nó tự chui vô miệng à? Có người dẫn đi làm thì đi. Làm được thì làm. Không được thì về đây, tao có đuổi đâu mà sợ.”
Thảo cắn môi.
“Nhưng tiền phòng…”
“Tiền phòng tính sau.”
Lão Tứ phẩy tay.
“Khi nào mày kiếm được tiền thì trả. Chưa kiếm được thì nợ. Tao già rồi, nhưng chưa tới mức bóp cổ một đứa vừa bò ra khỏi đống bùn.”
Thảo khóc òa lên.
Mai vội ngồi xuống cạnh cô, vỗ nhẹ lưng.
“Thôi, đừng khóc nữa. Mắt sưng lên, lát nữa người ta tưởng chị dẫn em đi đánh ghen.”
Thảo vừa khóc vừa bật cười nhỏ.
Lão Tứ quay mặt đi, lẩm bẩm:
“Đ.m, đàn bà con gái khóc hoài nhức đầu.”
Mai nhìn đồng hồ, rồi đứng bật dậy.
“Thảo, em thay đồ được không?”
Thảo ngơ ngác:
“Bây giờ hả chị?”
“Ừ. Chị đang đi ca đêm. Em đi với chị luôn. Tới đó coi thử. Nếu người ta nhận thì tối nay em ngồi làm quen việc. Không thì chị dẫn em về.”
Thảo hoảng:
“Nhưng em chưa chuẩn bị gì hết.”
“Chuẩn bị gì? Mang căn cước nếu có. Không thì thôi, mai bổ sung. Mặc đồ kín là được. Tóc buộc gọn. Đi dép cũng được, vô đó có gì tính sau.”
Thảo đứng lên, vẫn còn lúng túng như đứa trẻ bị gọi lên bảng.
“Em… em đi thật hả chị?”
Mai nhìn cô, giọng chắc hơn:
“Đi thật. Để qua mai em lại nghĩ lung tung rồi không dám đi. Đi luôn.”
Lão Tứ nghe vậy cũng chen vào:
“Đúng đó. Cái gì muốn bỏ thì bỏ ngay. Đừng để qua đêm. Qua đêm là cái đầu nó sinh chuyện.”
Thảo nhìn Lão Tứ, rồi nhìn Mai.
Trong mắt cô có sợ. Sợ người lạ, sợ công việc, sợ bị khinh, sợ mình làm không nổi. Nhưng dưới cái sợ ấy có một đốm sáng rất nhỏ, như tàn thuốc trong đêm.
“Dạ… để em lấy căn cước.”
Cô quay vào phòng.
Cửa phòng Thảo mở ra rồi khép lại. Bên trong có tiếng lục túi, tiếng kéo ngăn tủ, tiếng một cái móc áo rơi xuống nền. Cái phòng ấy từng là cái ổ cô chui về sau những đêm bị đời quăng quật. Bây giờ cô bước vào để lấy giấy tờ đi kiếm một việc làm đàng hoàng, nghe qua đơn giản, mà giống như bẻ gãy một cái xiềng.
Mai đứng ngoài chờ, tay vẫn giữ quai túi trên vai.
Lão Tứ nhìn cô.
“Mày dẫn nó đi được thì coi chừng nó chút.”
Mai gật đầu.
“Con biết.”
“Con bé còn non quá.”
Mai thở nhẹ.
“Dạ. Nhìn vậy chứ nhỏ hơn con nhiều.”
Lão Tứ nhìn về phía phòng Thảo, giọng thấp xuống:
“Mới tí tuổi đầu mà bị đạp nát như vậy. Đời đúng là chó.”
Mai không đáp.
Một lát sau, Thảo bước ra.
Cô đã khoác thêm cái áo ngoài màu xám, tóc buộc lại gọn hơn. Trên tay cầm cái túi nilon nhỏ, bên trong có căn cước, ít tiền lẻ và cái khăn mặt. Mặt cô vẫn còn đỏ vì khóc, nhưng ánh mắt đã khác. Chưa phải mạnh mẽ. Chỉ là đã quyết định bước ra khỏi cửa.
Mai nhìn cô từ đầu tới chân.
“Được rồi. Đi.”
Thảo quay sang Lão Tứ, cúi đầu thật thấp.
“Chú Tứ… con đi.”
Lão Tứ xua tay:
“Đi đi. Làm không được thì về. Đừng có sợ. Cái dãy trọ này còn phòng của mày.”
Câu đó làm Thảo khựng lại.
“Dạ.”
Mai kéo nhẹ tay cô.
“Đi thôi, trễ ca rồi.”
Hai người bước ra cổng.
Mai đi trước, dáng nhanh nhẹn quen đường. Thảo đi sau nửa bước, vừa đi vừa ngoái lại nhìn dãy trọ. Ánh đèn sân chiếu lên mặt cô, làm cái vẻ non nớt hiện ra rõ hơn. Một đứa con gái trẻ, mới thoát khỏi tay Thắng Sẹo, đang được một người đàn bà khác dắt đi tìm đường sống.
Lão Tứ đứng trong sân nhìn theo.
Lão thấy lòng mình nhẹ đi một chút. Ít nhất hôm nay, lão đã không đẩy Thảo về quê. Ít nhất hôm nay, Mai đã chìa tay ra. Ít nhất hôm nay, có vẻ như một con người vừa được kéo khỏi vũng bùn.
Lão không biết xưởng may đó ở đâu.
Không biết ca đêm trong đó ra sao.
Không biết người tên Quý là ai.
Lão càng không biết, có những cái miệng cọp không mọc nanh ngoài cửa. Nó bật đèn sáng, treo bảng công ty, có máy chấm công, có đồng phục, có tiếng máy may chạy rào rào như mưa.
Mai cũng không biết.
Cô chỉ nghĩ mình đang làm một việc tốt.
Còn Thảo thì ôm cái túi nilon nhỏ trước ngực, bước theo Mai ra khỏi con hẻm, vừa sợ vừa hy vọng.
Đêm ấy, xưởng may vẫn sáng đèn.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.
Viết hay vlol
truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn
Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl
Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai