Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Sáng hôm đó, Lão Tứ thức dậy sớm hơn mọi ngày.

Không phải vì tiếng xe ngoài hẻm. Cũng không phải vì tiếng bơm nước kêu khục khặc trên mái. Mà vì trong bụng lão có một thứ gì đó hơi lạ. Một thứ vui âm ỉ, nhỏ thôi, nhưng cứ cựa quậy trong ngực như con cá rô mắc trong giỏ.

Lão nằm trên cái giường sắt trong phòng quản lý, mắt mở thao láo nhìn trần nhà loang lổ.

Mấy hôm trước, lão còn là ông già Cồn Tre, nhà tranh vách đất, sống một mình ngoài bìa làng. Sáng cuốc đất, chiều ra suối câu cá, tối hút thuốc lào nghe radio rè rè. Con cái chẳng đứa nào nhớ tới. Người ta thương lão thì thương kiểu thương con chó già nằm co ngoài hiên.

Vậy mà giờ, lão nằm ở Sài Gòn. Dưới tay lão là một dãy nhà trọ. Không phải cái nhà tranh xiêu vẹo, mà là tài sản thật sự. Có phòng. Có người thuê. Có tiền thu hằng tháng. Có sổ sách. Có chìa khóa.

Lão xoay người ngồi dậy, với cái áo bà ba cũ mặc vào. Hai ngón tay cụt của bàn tay phải chạm vào túi áo, nơi lão cất chìa khóa phòng quản lý.

Cái chìa khóa nhỏ thôi, nhưng cầm vào lại thấy nặng.

Nặng vì lần đầu trong đời, lão có cảm giác mình không phải kẻ bị đời bỏ lại.

Lão rửa mặt ngoài sân. Nước lạnh tạt vào mặt làm lão tỉnh hẳn. Sân trọ buổi sáng còn ẩm, vài vệt nước từ phòng nào đó chảy ra, đọng trên nền xi măng. Đầu hẻm, bà bán bánh mì đang chửi con chó vì nó tha mất miếng chả. Mấy thằng công nhân đi làm sớm, vừa đi vừa ngáp. Có đứa thấy lão thì gật đầu.

“Chú Tứ.”

Lão gật lại.

Trong bụng sướng.

Chữ “chú Tứ” nghe khác chữ “ông già” ở quê. Ở quê, người ta gọi lão bằng thương hại. Ở đây, ít ra cũng có chút nể. Vì lão là chủ nhà.

Lão ngồi xuống cái bàn nhựa dưới tầng trệt, mở cuốn sổ thu tiền ra. Mấy dòng chữ Hoàng ghi hôm qua vẫn thẳng tắp, đẹp như in. Phòng nào đóng rồi, phòng nào khất, phòng nào điện nước chưa tính, tất cả rõ ràng.

Lão nhìn mà cười một mình.

“Đời mẹ nó… cũng ra dáng ông chủ rồi.”

Nói xong lão tự thấy buồn cười. Ông chủ gì mà áo bà ba sờn vai, dép tổ ong mòn vẹt, hai ngón tay cụt, sáng ra còn ngồi gãi lưng vì muỗi cắn.

Nhưng dù sao cũng là chủ.

Lão cầm cuốn sổ đi một vòng quanh dãy trọ. Hôm nay không hẳn đi thu tiền. Chỉ là lão muốn nhìn. Nhìn cái cầu thang, nhìn mấy phòng đóng cửa, nhìn dây điện chạy dọc tường, nhìn cái sân nhỏ nơi mấy người thuê phơi quần áo. Cái gì nhìn cũng cũ, cũng bừa, cũng nóng, nhưng đều là của lão.

Lão lên tới chiếu nghỉ tầng hai thì nghe phía trên có tiếng chân nặng nề đi xuống.

Tiếng chân ấy không giống tiếng dép lê của công nhân, cũng không giống tiếng giày nhẹ của mấy cô gái đi làm. Nó nặng, chắc, từng bước dộng xuống cầu thang như có ai vác bao cát.

Lão vừa ngẩng lên thì một thân người to bè từ góc cầu thang quẹo xuống.

Không né.

Cũng không chậm lại.

Vai người đó húc thẳng vào vai lão.

“Rầm!”

Lão Tứ già, chân lại yếu. Bị húc một cái, cả người lão bật nghiêng sang bên, cuốn sổ văng khỏi tay, bút bi lăn lóc xuống mấy bậc thang. Lão chống tay xuống nền nhưng bàn tay cụt hai ngón trượt đi. Đầu gối đập mạnh xuống xi măng.

Đau buốt.

Lão “ái” một tiếng, lóp ngóp bò dậy.

Chưa kịp chửi, lão đã thấy trước mặt mình là một cái bóng đen to ngang.

Thằng đó đứng trên bậc thang cao hơn lão một chút. Cởi trần. Mình hổ lưng gấu, vai rộng, cổ ngắn, da đen bóng như bôi dầu. Hai cánh tay xăm kín, hình rồng hình hổ quấn vào nhau. Trên ngực có vết dao cũ, dài và trắng. Mặt nó vuông, hàm bạnh, mắt nhỏ nhưng lạnh. Từ gò má trái kéo xuống mép có một vết sẹo dài, làm cái miệng nó lúc nào cũng như đang cười khẩy.

Nó ngậm điếu thuốc chưa châm, cúi xuống nhìn lão.

“Ông già mới lên hả?”

Lão Tứ đứng không vững. Đầu gối đau, tay run, ngực phập phồng. Ông muốn nói “mày đi đứng kiểu gì”, nhưng cổ họng tự nhiên khô lại.

Thằng kia lấy chân gạt cuốn sổ về phía lão. Động tác chậm, khinh khỉnh, như đá một cái giẻ lau.

“Cầm sổ cho chắc. Ở đây cầu thang trơn lắm. Té hoài chết đó.”

Lão Tứ nghe rõ cái chữ “chết” trong câu ấy.

Không to tiếng. Không chửi. Nhưng nó dọa.

Lão từng đi qua chiến tranh. Từng nghe đạn rít sát tai. Từng thấy đồng đội ngã xuống. Từng lấy thân mình che cho ông Định năm xưa. Vậy mà lúc này, trước cái thằng xăm trổ đứng ngay trên bậc cầu thang, bụng dưới lão lạnh ngắt.

Sợ.

Sợ thật.

Không phải sợ chết kiểu ngoài trận. Mà là cái sợ của người già bị một con thú trẻ đứng sát mặt, biết rõ nếu nó giơ tay lên thì mình không đỡ nổi.

Thằng đó cười khẩy.

“Chủ mới thì mới. Còn ở đây, ông từ từ học. Đừng mới lên mà tưởng cái gì cũng của mình.”

Nói xong, nó nghiêng vai đi qua. Lần này cố tình quệt vào lão thêm một cái.

Lão Tứ lùi lại, suýt ngã lần nữa.

Thằng kia đi xuống sân, phun nước bọt cái “toẹt” xuống nền, rồi biến ra ngoài hẻm.

Lão đứng im trên cầu thang rất lâu.

Đầu gối đau rát. Tay dính bụi. Cuốn sổ nằm dưới chân.

Lão cúi xuống nhặt sổ, phủi phủi, tự nhiên thấy cái vui sáng nay biến mất sạch.

Đời mẹ nó.

Mới vừa tưởng mình là chủ, đã bị người ta húc cho ngã như con chó già.

Đến trưa, Lão Tứ mới biết thằng đó tên Thắng.

Người trong dãy gọi sau lưng là Thắng Sẹo.

Bà bán nước đầu hẻm là người nói cho lão nghe. Bà ta tầm năm mươi, người nhỏ thó, tóc cột sau gáy, miệng nhai trầu đỏ au. Lão ra mua bao thuốc lào, tiện miệng hỏi:

“Bà biết thằng mặt sẹo, xăm trổ, ở tầng hai không?”

Bà bán nước ngẩng lên, mắt hơi đổi.

“Ông hỏi thằng Thắng Sẹo hả?”

“Ừ. Nó thuê phòng à?”

Bà cười nhạt.

“Thuê thì có thuê. Nhưng tiền trọ đóng hay không thì tôi không biết. Mấy đời quản lý trước cũng đâu dám đòi nó.”

Lão Tứ cau mày.

“Răng không dám?”

Bà nhìn quanh, hạ giọng:

“Ông mới lên nên không biết. Cái dãy trọ của ông ế phòng cũng vì nó đó. Đàn bà con gái sợ nó. Sinh viên sợ công an. Công nhân sợ bị kiếm chuyện. Nó ngồi đó như con chó dữ giữ cửa, ai đàng hoàng dám vô?”

Lão im.

Bà bán nước nói tiếp:

“Ông có giấy nhà, nhưng cái hẻm này lâu nay nhiều người nghe tiếng thằng Thắng hơn nghe tên chủ nhà. Ông muốn làm ăn được thì phải dẹp nó. Mà dẹp nó không dễ đâu.”

Lão nuốt nước bọt.

“Công an không biết à?”

Bà khịt mũi.

“Biết chứ sao không. Nhưng loại đó như lươn. Hôm nay ở đây, mai ở kia. Nó không phải trùm lớn, nhưng đủ dơ để người thường né. Ông già rồi, tôi nói thật, đừng có dây.”

Lão cầm bao thuốc lào đi về.

Trên đường, ông thấy cái dãy trọ của mình khác hẳn buổi sáng.

Hồi sáng, nhìn nó là tài sản.

Giờ nhìn nó giống cái ổ có rắn.

Chiều hôm đó, Mai đi làm về.

Cô mặc bộ đồng phục xưởng may xanh nhạt, vai áo ướt mồ hôi, tóc dính vào cổ. Mặt mệt, mắt thâm, tay xách cái túi vải cũ. Cô đi qua sân, cúi đầu chào Lão Tứ một tiếng nhỏ.

“Chú Tứ.”

Lão gật đầu. Ông đang ngồi ở bàn dưới tầng trệt, tay cầm điếu thuốc lào chưa châm. Từ sáng tới giờ trong đầu lão vẫn lởn vởn cái mặt sẹo kia.

Mai vừa lên tới cầu thang thì Thắng Sẹo từ phòng tầng hai bước ra.

Hắn mặc áo ba lỗ, quần đùi, tay cầm lon bia. Thấy Mai, hắn lập tức đứng chắn giữa lối đi, cười nhếch mép.

Mai khựng lại, giọng nhỏ:

“Dạ… anh cho em đi qua.”

Thắng không nhường. Hắn nhìn cô từ trên xuống dưới, rồi cười đểu một tiếng. Khi Mai cố lách qua, hắn nhanh tay đưa một tay ra, bóp mạnh một cái vào cái mông tròn của Mai qua lớp quần đồng phục.

“Á!”

Mai giật nảy người. Chưa kịp phản ứng thì Thắng đã cúi xuống, thơm một cái thật mạnh vào má cô, kèm theo tiếng cười khàn khàn:

“Địt mẹ, mông ngon vl. Mai nào cũng thơm thế này hả em?”

Mai hoảng loạn, mặt đỏ bừng vì nhục, hai tay đẩy mạnh hắn ra. Cô run rẩy chạy vội lên tầng, không dám quay đầu lại.

Thắng đứng nguyên tại chỗ, đưa tay lên hít hà cái mùi trên tay mình, cười lớn một tiếng rồi mới quay vào phòng.

Dưới sân, Lão Tứ ngồi chết lặng. Ông nắm chặt điếu thuốc lào đến mức hai ngón tay cụt trắng bệch. Tim ông đập mạnh, vừa tức vừa bất lực.

Thắng trước khi vào phòng còn liếc xuống nhìn lão Tứ một cái, cười khẩy đầy khiêu khích, rồi phun một bãi nước bọt xuống sàn.

Lão Tứ ngồi im, hút một hơi thuốc lào thật sâu. Khói cay xộc lên mắt ông, làm đôi mắt đỏ hoe.

Không biết vì khói hay vì nhục.

Tối đó, Lan đi dạy về.

Cô mặc áo sơ mi trắng, váy dài quá gối, tay ôm cặp giáo án. Vụ mắt mèo hôm trước vẫn khiến cô đi hơi khép chân. Lan bước qua sân, thấy Lão Tứ thì khẽ chào.

“Chú Tứ.”

“Ừ. Hôm nay đỡ ngứa chưa con?”

Lan cười gượng.

“Dạ đỡ rồi chú ạ.”

Cô vừa đặt chân lên cầu thang thì Thắng Sẹo đã xuất hiện. Hắn tựa lưng vào lan can, lon bia trong tay, cười nhếch mép.

Khi Lan cố đi qua, Thắng cười khẩy hỏi:

“Ngứa cái gì thế em? Lồn vẫn còn ngứa hả?”

Lan tái mặt, không đáp, cố né sang một bên để đi lên.

Thắng nhanh tay tét một phát mạnh vào đít Lan, tiếng “bốp” vang lên rõ ràng. Hắn cười lớn, giọng dê dâm:

“Mông mẩy vl. Địt đã tay đấy cô giáo.”

Lan hoảng loạn, mặt đỏ bừng vì nhục, không nói một lời nào, chạy chối chết lên tầng. Váy bay phần phật, chân run lẩy bẩy, suýt ngã mấy lần.

Thắng đứng trên cầu thang, cười khẩy nhìn theo, rồi liếc xuống sân một cái đầy khiêu khích.

Dưới sân, Lão Tứ đứng chết trân. Hai tay ông siết chặt đến run lên, mặt đỏ bầm vì tức và nhục.

Ông há miệng muốn chửi, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra được một tiếng khàn khàn:

“Đời mẹ nó…”

Mấy ngày sau, Lão Tứ đổi hẳn.

Ông không còn cái vẻ vui vui của ông chủ mới. Sáng dậy, ông vẫn cầm sổ, vẫn đi quanh dãy trọ, nhưng bước chân chậm hơn. Cứ nghe tiếng dép nặng ngoài hành lang là ông lại giật thót

Đêm, lão nằm trong phòng quản lý mà không ngủ được. Trên trần, con thằn lằn bò qua bò lại. Ngoài sân, lâu lâu có tiếng chai bia lăn. Trên tầng hai, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khàn khàn của đàn ông.

Lão biết là phòng Thắng.

Cái dãy trọ của lão có mấy tầng, mấy chục cửa, vậy mà một thằng ở tầng hai đủ làm cả nhà mất vía.

Một buổi chiều, Lão Tứ cầm sổ lên tầng ba đòi tiền Thảo.

Ông gõ cửa phòng cuối.

Bên trong có tiếng động lạch cạch, tiếng giường kêu, rồi im bặt.

Cửa chỉ hé một chút. Thắng Sẹo đứng chắn trong khe cửa, mình trần truồng, mồ hôi nhễ nhại, tay vẫn đang kéo khóa quần.

Lão Tứ cau mày hỏi:

“Thảo có nhà không? Tao lên thu tiền phòng.”

Thắng nhìn lão một cái, cười khẩy, rồi đẩy toang cửa ra.

“Thu thì thu.”

Lão Tứ nhìn vào trong và chết lặng tại chỗ.

Ngay dưới chân Thắng, Thảo đang quỳ gối trên sàn nhà. Cô hoàn toàn trần truồng. Cơ thể cô đầy đặn, da trắng nhưng hiện rõ nhiều vết bầm tím và dấu tay đỏ. Hai bầu vú to tròn, nặng trịch, núm vú đỏ sẫm bị kéo dài ra vì bị nhai và véo. Bụng hơi mềm, dưới rốn là cái lồn sạch sẽ, mép ngoài hơi sưng đỏ.

Nhưng điều khiến lão Tứ sốc nặng nhất là cảnh ngay trước mặt: Thảo đang há miệng ngậm sâu con cặc của Thắng. Miệng cô bị giãn hết cỡ, môi son lem nhem, nước dãi chảy thành dòng dài từ hai bên mép xuống cằm, nhỏ giọt xuống hai bầu vú. Thắng một tay nắm chặt tóc Thảo, ấn mạnh đầu cô dập tới dập lui.

“Ngậm sâu nữa! Bú mạnh vào! Nuốt hết vào họng! Đừng có nhát như con gà!”

Thắng dập hông mạnh, tiếng ực ực, ặc ặc vang lên liên tục. Thảo bị sặc nước dãi, mắt đỏ hoe, nước mắt trào ra, nhưng vẫn bị ép phải nuốt sâu con cặc to và gân guốc của Thắng.

Lão Tứ đứng ở cửa, chưa bao giờ thấy cảnh này trong đời. Ở quê, lão chỉ biết chuyện vợ chồng là đút vào lồn trong bóng tối. Còn cảnh một người đàn bà quỳ bú cu giữa thanh thiên bạch nhật, bị ấn họng, nước dãi chảy tùm lum thế này… là lần đầu ông chứng kiến.

Tim lão đập thình thịch.

Nhưng lạ thay, con cặc già của lão không những không cứng lên mà còn teo tóp lại, nhũn nhặn trong quần vì sợ hãi tột độ.

Lão không chỉ sợ, ông còn thấy xót xa vô cùng cho Thảo. Dù cô làm nghề bán thân, nhưng bị thằng này hành hạ như một con vật, bị cưỡng ép bú cu đến mức nước mắt giàn giụa, hai mông đỏ ửng vì bị tét, hai bầu vú bị véo bầm tím… Lão thấy nhục thay cho cô.

Thắng rút cặc ra khỏi miệng Thảo một cái “bốp”, tinh trắng đặc dính đầy môi và cằm cô. Hắn không thèm lau, trần truồng quay sang vỗ mạnh một cái lên vai Lão Tứ, cười man rợ:

“Nó vừa trả nợ cho tao thay ông rồi. Giờ mày thu tiền cái lồn gì nữa? Biến mẹ mày đi ông già!”

Lão Tứ run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Ông không dám nói thêm một lời, quay ngoắt chạy xuống cầu thang lom khom, suýt ngã hai lần. Cuốn sổ rơi xuống đất cũng không dám quay lại nhặt.

Hoàng tới muộn.

Thằng nhỏ vẫn áo sơ mi trắng, vai đeo ba lô, tay cầm bịch bánh bao. Nó bước vào sân, thấy Lão Tứ ngồi một mình dưới bóng đèn vàng, trước mặt là cuốn sổ mở nhưng không ghi gì.

Hoàng đặt bịch bánh bao lên bàn.

“Bác ăn chưa?”

Lão Tứ không trả lời.

Hoàng kéo ghế ngồi xuống, nhìn ông một lúc.

“Bác mấy bữa nay không khỏe hả?”

Lão Tứ gắt:

“Khỏe. Hỏi làm chi.”

Hoàng im.

Nó không hỏi nữa. Chỉ lấy một cái bánh bao, đặt trước mặt ông, rồi rót ly nước.

Lão nhìn cái bánh bao. Hơi nóng bốc lên mờ mờ dưới bóng đèn. Tự nhiên ông thấy mệt. Mệt từ trong xương mệt ra.

Một lúc lâu sau, lão nói:

“Hoàng ni.”

“Dạ?”

“Mi biết thằng Thắng Sẹo không?”

Hoàng không tỏ ra bất ngờ. Nó gật nhẹ.

“Dạ, có nghe.”

Lão cười khan.

“Nghe thì nghe. Chứ mi mà đứng trước mặt nó chắc đái ra quần.”

Hoàng cười hiền:

“Chắc vậy bác.”

Câu trả lời làm lão bớt căng. Ông rít một hơi thuốc lào, rồi kể.

Kể chuyện bị húc ngã trên cầu thang. Kể chuyện Thắng dọa. Kể chuyện Mai bị chắn đường. Kể chuyện Lan bị trêu. Kể chuyện Thảo.

Càng kể, giọng lão càng khàn.

Cuối cùng, lão đập tay xuống bàn.

“Đời mẹ nó, tao từng qua chiến tranh. Hai viên đạn bắn vô ngực tao còn chưa chết. Vậy mà giờ tao sợ một thằng giang hồ trong nhà mình. Nhục không?”

Hoàng ngồi im.

Nó không an ủi ngay. Không nói “bác đừng sợ”. Vì người đang sợ mà nghe câu đó chỉ càng thấy mình hèn.

Một lúc sau, Hoàng mới nói:

“Bác thuê cháu làm lính chính thức đi.”

Lão Tứ ngẩng lên.

“Cái chi?”

“Bác thuê cháu. Cháu phụ bác quản sổ, coi phòng, coi điện nước, coi người ra vào. Có gì cháu báo bác. Bác cho cháu tiền cơm mỗi tháng là được.”

Lão nhìn thân hình gầy gò của Hoàng.

Thằng nhỏ người như cây sào. Vai hẹp, cổ tay bé, mặt thư sinh. Đứng cạnh Thắng Sẹo chắc như con gà đứng cạnh con chó bẹc-giê.

Lão bật cười khan.

“Mi? Nó đấm một cái, mi bay xuống tầng trệt.”

Hoàng cũng cười.

“Cháu yếu hơn nó. Nhưng cháu hơn nó một cái đầu.”

Lão Tứ nheo mắt.

“Mi có kế?”

Hoàng gật.

“Có. Nhưng bác phải nghe cháu.”

“Nói.”

“Không chửi nó. Không đánh nó. Không dọa nó. Cứ để nó tưởng bác sợ.”

Lão cười méo:

“Tao đang sợ thật chứ tưởng chi.”

Hoàng nhìn ông, mắt sáng nhưng giọng vẫn rất nhẹ:

“Vậy càng tốt. Người ta chỉ mất cảnh giác khi họ tin mình đã thắng.”

Lão Tứ im.

Câu đó nghe không giống lời thằng sinh viên. Nghe giống lời một thằng từng bị đời ép phải học cách sống sót.

Hoàng kéo cuốn sổ về phía mình, lật sang trang trắng.

“Bác biết vì sao dãy trọ mình ít người thuê không?”

“Vì thằng Thắng.”

“Đúng. Nhưng không chỉ vì nó dữ. Vì nó dùng chỗ này làm cái vỏ. Nó không sống bằng tiền trọ. Nó sống bằng hàng cấm.”

Lão Tứ thấy sống lưng lạnh đi.

“Hàng cấm?”

Hoàng hạ giọng:

“Thuốc lắc. Hàng bay. Nó bán cho mấy quán bar, quán DJ quanh khu. Không lớn đâu, nhưng đủ để công an sờ tới là cả dãy trọ mình mang tiếng ổ thuốc.”

Lão Tứ nuốt nước bọt.

“Răng mi biết?”

Hoàng đáp rất bình thường:

“Cháu hỏi bà bán nước. Nghe chị Quỳnh nói chuyện. Nhìn giờ giấc nó ra vào. Người như nó tưởng ai cũng sợ nên không giấu kỹ. Chỉ cần nhìn lâu một chút là thấy.”

Lão nhìn Hoàng.

Không nghi.

Chỉ nể.

“Rứa làm sao đuổi?”

Hoàng lấy bút gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Không đuổi bằng miệng. Người như nó không sợ lời đuổi. Mình làm cho nó tự lòi cái bẩn ra.”

“Nói tiếng người đi.”

Hoàng cười.

“Bác là chủ nhà mới. Dãy trọ nhiều tầng, nhiều phòng. Bác mời bên phòng cháy chữa cháy xuống kiểm tra là chuyện bình thường. Đúng luật. Ai cũng phải chịu.”

“Kiểm tra phòng cháy thì liên quan chi thuốc lắc?”

“Người sạch nghe kiểm tra phòng cháy thì thấy phiền. Người dơ nghe hai chữ công an là tưởng người ta tới bắt mình.”

Lão Tứ im.

Hoàng nói tiếp:

“Cháu để ý, mùng 3 và ngày 15, thằng Thắng bận hơn bình thường. Đàn em ra vào nhiều. Nó hay nhận hoặc chuyển hàng hai ngày đó. Nếu đúng ngày đó bác mời bên phòng cháy tới, nó sẽ hoảng.”

“Nó hoảng rồi sao?”

“Nó sẽ giấu đồ.”

“Giấu đâu?”

Hoàng nhìn quanh sân, rồi hạ giọng:

“Trong dãy trọ này có vài chỗ người ta nghĩ không ai để ý. Khu vệ sinh chung cuối hành lang. Ô kỹ thuật. Bồn nước cũ. Chỗ đó hôi, bẩn, ít ai mò.”

Lão cau mặt.

“Mi tính lục à?”

“Không. Tuyệt đối không. Mình không đụng. Đụng vô là dơ tay mình.”

“Vậy sao biết?”

“Bác cho cháu lắp hai cái camera ngoài hành lang. Một cái nhìn cầu thang, một cái nhìn cửa khu vệ sinh chung. Không quay bên trong, không phạm riêng tư. Chỉ coi ai ra ai vào.”

Lão Tứ nhìn Hoàng lâu.

Thằng nhỏ nói cái gì cũng chừa đường sạch cho mình. Không hấp tấp, không ngu.

“Rồi?”

“Rồi mình cần một người khiến nó phạm lỗi trước mặt người không nên phạm.”

Lão nhíu mày.

“Ai?”

“Ông Văn xóm trên.”

“Ông Văn nào?”

“Ông già hay đánh cờ tướng ở quán nước đầu hẻm. Cờ dở nhưng mê cờ lắm. Tính nóng. Có con trai làm công an trên thành phố.”

Lão chớp mắt.

“Mi muốn kéo ông già đó vô chuyện ni à?”

Hoàng nhìn thẳng Lão Tứ.

“Bác không kéo. Bác làm thân. Bác mới tới hẻm này, cần người quen. Người già làm quen qua bàn cờ là tự nhiên nhất. Còn thằng Thắng có đụng hay không là do nó.”

Lão Tứ thấy hơi rờn rợn.

“Mi tính nó sẽ đánh ông Văn?”

“Cháu không bắt nó đánh. Nhưng người như nó đang bực, đang tưởng cả hẻm sợ mình, gặp ông già nóng tính chửi thẳng mặt, nó khó nhịn.”

“Lỡ nó không đánh?”

“Thì mình vẫn có camera nó giấu hàng. Mình báo đúng cái mình thấy. Nhưng nếu nó đánh ông Văn, công an xuống nhanh hơn. Vì lúc đó không chỉ là chuyện dãy trọ của bác, mà là chuyện cha của một người trong ngành bị hành hung.”

Lão Tứ ngồi chết lặng.

Kế này hiểm.

Hiểm nhưng không bẩn theo kiểu giang hồ. Mọi thứ đều hợp lý. Mời kiểm tra phòng cháy là đúng luật. Lắp camera hành lang là đúng. Làm thân với hàng xóm là đúng. Báo người bị đánh là đúng. Không ai ép Thắng giấu hàng. Không ai ép Thắng đánh ông Văn.

Tất cả là thằng Thắng tự bước.

Lão hỏi khàn:

“Mi chắc không?”

Hoàng lắc đầu.

“Không có kế nào chắc trăm phần trăm. Nhưng nếu bác không làm gì, chắc chắn bác thua.”

Câu đó đóng đinh vào ngực Lão Tứ.

Ông nhìn lên tầng hai. Ở đó, tiếng cười của Thắng Sẹo lại vang ra, khàn khàn, ngang ngược.

Lão nghiến răng.

“Làm.”

Hai ngày sau, dãy trọ bắt đầu có chuyện mới.

Hoàng tới từ sáng, mang theo một cái thang nhôm cũ và hai cái camera nhỏ. Nó giải thích với mấy người thuê rằng chủ nhà mới muốn lắp camera hành lang để tránh mất xe, mất đồ, với coi người lạ ra vào.

Không ai phản đối. Thậm chí Lan còn gật đầu:

“Có camera cũng tốt. Đêm hôm nhiều người lạ quá.”

Mai nghe vậy chỉ im, nhưng ánh mắt nhẹ đi một chút.

Quỳnh đứng tựa cửa phòng, tóc rối, cười:

“Quay hành lang thôi nha thằng thư sinh. Quay trong phòng tao là tao móc mắt.”

Hoàng cười:

“Em sợ chị móc mắt lắm, nên chỉ quay ngoài thôi.”

Quỳnh cười khanh khách.

Lão Tứ đứng bên cạnh, giả vờ nghiêm nhưng trong bụng thấy Hoàng xử lý đâu ra đó. Nó nói với ai cũng được. Với cô giáo thì lễ phép. Với công nhân thì thẳng. Với Quỳnh thì biết đùa. Với lão thì biết kính.

Camera lắp xong, Hoàng chỉ Lão Tứ xem hình trên cái điện thoại cũ.

Một camera nhìn cầu thang tầng hai.
Một camera nhìn hành lang dẫn vào khu vệ sinh chung.

Không quay bên trong.

Hoàng nói:

“Bác nhớ, mình lắp để giữ an ninh. Ai hỏi cũng nói vậy. Mình không rình ai hết.”

Lão gật đầu.

Đến ngày mùng 3, Hoàng nhắc:

“Hôm nay bác gọi bên phòng cháy được rồi.”

Lão Tứ làm theo.

Ông gọi cho số luật sư Hải từng đưa, hỏi thủ tục kiểm tra phòng cháy. Luật sư hướng dẫn. Một đội kiểm tra khu vực ghé xuống buổi chiều, xem bình chữa cháy, dây điện, lối thoát hiểm. Họ không ồn ào, không khám xét ai. Chỉ đi một vòng, ghi chép, nhắc nhở.

Nhưng với Thắng Sẹo, chỉ cần thấy bóng áo công an đi vào sân là mặt hắn đổi sắc.

Lão Tứ đứng dưới tầng trệt, giả vờ nghe cán bộ phòng cháy nói chuyện. Nhưng mắt ông liếc lên tầng hai.

Thắng đứng trong cửa phòng, nhìn xuống. Điếu thuốc trên môi hắn cháy dài mà hắn không hút.

Một lát sau, khi đoàn kiểm tra đi lên tầng trên, Thắng đóng cửa phòng cái “cạch”.

Hoàng ngồi trong phòng quản lý, mắt nhìn màn hình điện thoại.

Camera hành lang ghi lại: Thắng mở cửa sau khoảng năm phút. Trên tay hắn cầm một túi đen nhỏ, quấn trong cái áo thun cũ. Hắn nhìn trái nhìn phải, rồi đi nhanh về phía khu vệ sinh chung cuối hành lang.

Mấy phút sau, hắn đi ra.

Tay không.

Lão Tứ đứng sau Hoàng, tim đập thình thịch.

“Đời mẹ nó…”

Hoàng giơ tay ra hiệu im.

“Bác đừng lên. Đừng đụng. Cứ như không biết.”

Lão nhìn màn hình. Mồ hôi rịn trên trán.

“Trong nhà tao thật sự có hàng cấm…”

Hoàng không rời mắt khỏi camera.

“Bởi vậy phải dọn. Không dọn, có ngày cả dãy trọ này chết chung với nó.”

Lão Tứ siết chặt tay.

Lần đầu tiên, nỗi sợ trong ông chuyển thành giận.

Không phải kiểu giận vì bị húc ngã. Mà là giận vì có người đem thứ dơ bẩn giấu trong nhà mình, biến cái tài sản ông vừa nhận được thành ổ tội.

Ông gằn:

“Tiếp theo làm chi?”

Hoàng tắt màn hình.

“Đi đánh cờ.”

Ông Văn xóm trên đúng là mê cờ như Hoàng nói.

Quán nước đầu hẻm có cái bàn gỗ cũ, trên đó lúc nào cũng có bộ cờ tướng mòn cạnh. Ông Văn ngồi đó gần như mỗi chiều. Người gầy, tóc bạc, mắt còn sáng, miệng lúc nào cũng chê người khác đi cờ ngu. Nhưng hễ vào ván là thua nhiều hơn thắng.

Lão Tứ ban đầu không quen. Ông ngồi xuống, gọi ly trà đá.

Ông Văn liếc qua.

“Ông mới tới dãy trọ dưới kia hả?”

“Ừ. Tôi tên Tứ.”

“Biết đánh cờ không?”

“Biết sơ sơ.”

Ông Văn cười khẩy.

“Sơ sơ thì ngồi đây tôi dạy cho.”

Lão Tứ không thích bị dạy, nhưng nhớ lời Hoàng, ông nhịn. Hai ông già bày cờ ra đánh. Ván đầu, Lão Tứ thua thật. Ván hai, ông cố tình đánh chậm, vừa đánh vừa nghe ông Văn chửi.

“Đi mã kiểu đó là chết. Pháo phải bình qua. Ông già rồi mà cờ non quá.”

Lão Tứ bực muốn chửi lại, nhưng nhìn Hoàng ngồi uống nước bên cạnh, ông nuốt xuống.

Hoàng cười:

“Ông Văn đánh hay thật.”

Ông Văn nghe được khen thì mặt nở ra.

“Thằng nhỏ này biết nhìn đó.”

Mấy ngày liền, Lão Tứ ra đánh cờ với ông Văn. Hai ông già dần quen. Ông Văn hay khoe con trai mình tên Bình, làm công an trên thành phố. Lão Tứ chỉ nghe, không hỏi sâu.

Nhà ông Văn ở cách dãy trọ hai con hẻm. Vợ ông là bà Hồng.

Bà Hồng ngoài năm mươi tám tuổi, nhưng trông vẫn rất mặn mà. Dáng người đầy đặn, da vẫn trắng mịn, ngực nở nang, eo vẫn còn thon, cái mông tròn lẳn mỗi khi bà đi lại khẽ lắc lư. Khuôn mặt bà phúc hậu nhưng đôi mắt lại long lanh, lúc cười hai bên má hơi hóp lại rất duyên. Giọng bà ngọt, nhẹ, mang chút mùi miền Nam ấm áp.

Lão Tứ chỉ gặp bà vài lần ở quán nước đầu hẻm mà đã bị mê. Mỗi lần bà pha trà đưa cho ông, tay bà chạm nhẹ vào tay ông, mùi dầu gió thoang thoảng từ người bà lại khiến lão thấy lòng mình rung rung một cách lạ lùng. Già rồi, nhưng bà Hồng vẫn ngon nghẻ vl. Lão Tứ thầm nghĩ: “Đời mẹ nó… già đầu rồi mà thấy bà này vẫn thèm.”

Trên đường về, lão hay chửi thầm một mình:

“Nhục vl… Già rồi còn mê vợ người ta.”

Chiều hôm sau, Lão Tứ rủ cả hai vợ chồng ông Văn sang dãy trọ chơi.

“Ông Văn sang đánh cờ với tôi đi. Tôi mua ít rượu với thịt kho, mình ăn cơm luôn cho vui.”

Ông Văn vui vẻ nhận lời. Bà Hồng cũng đi theo, tay xách một nồi canh chua cá nấu sẵn.

Hoàng kê bàn dưới sân, bày cờ, pha trà. Không khí ban đầu khá vui vẻ. Lão Tứ và ông Văn ngồi đánh cờ, bà Hồng ngồi gần đó may vá, thỉnh thoảng đứng dậy rót trà, gắp thức ăn cho mọi người. Lão Tứ vừa đánh cờ vừa liếc bà Hồng, nhìn cái ngực đầy đặn khẽ rung theo nhịp tay may, lòng ông vừa ấm vừa thèm.

Đúng lúc đó, Thắng Sẹo từ tầng hai đi xuống.

Hắn cởi trần, quần đùi, tay cầm lon bia, mặt khó chịu vì mấy hôm nay bị camera và kiểm tra phòng cháy. Thấy bàn cờ, thấy bà Hồng ngồi đó, hắn nhếch mép cười đểu.

Hắn nghĩ ông Tứ là lão già nhát gan, nên chẳng kiêng nể gì. Hắn đi thẳng tới, kéo ghế ngồi sát ngay cạnh bà Hồng.

“Ủa, hôm nay có khách đẹp thế này?”

Nói xong, Thắng đưa tay bóp mạnh một cái vào bầu vú trái của bà Hồng qua lớp áo, cười hô hố:

“Vú bà già mà vẫn to và mềm vl. Ông Văn về già còn sướng tay không ông?”

Bà Hồng hoảng hốt, giật người lại:

“Ê! Anh làm gì vậy?!”

Ông Văn đang ngồi đánh cờ, thấy cảnh đó thì mắt đỏ ngầu, đứng phắt dậy:

“Thằng chó mất dạy! Mày động vào vợ tao?!”

Ông Văn vừa chửi xong, Thắng đã vung tay đấm mạnh một cú vào mặt ông Văn. Ông già ngã nhào ra sau, máu từ miệng và mũi chảy ra.

Lão Tứ và Hoàng chưa kịp phản ứng thì Thắng đã túm tóc bà Hồng kéo mạnh đứng dậy. Hắn xé toạc nút áo bà, kéo cái áo ngực xuống, để lộ bầu vú trắng to, vẫn còn căng mọng dù tuổi đã ngoài năm mươi.

“Địt mẹ, vú ngon thế này mà ông già kia hưởng một mình à?”

Thắng cúi xuống, ngậm lấy một bên núm vú của bà Hồng bú mạnh, tay kia vẫn bóp vú bên kia không ngừng. Bà Hồng khóc, giãy giụa:

“Thả tôi ra… Thả ra!!”

Ông Văn nằm dưới đất, vừa đau vừa tức, gào lên:

“Thằng khốn… buông vợ tao ra!!”

Đúng lúc đó, một thằng đàn em của Thắng chạy từ trên tầng xuống, hoảng hốt nói:

“Anh Thắng! Có camera! Camera hành lang đang quay kìa anh!”

Thắng ngẩng lên, liếc về phía camera lắp ở hành lang tầng hai. Hắn nhếch mép, buông bà Hồng ra một cách miễn cưỡng, còn vỗ mạnh một cái vào mông bà trước khi buông.

“May cho mày có camera. Lần sau tao bú hết cả hai vú cho.”

Hắn cười khẩy, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi thong thả đi lên tầng.

Bà Hồng ngồi sụp xuống, ôm ngực khóc nức nở. Ông Văn nằm dưới đất, mặt tím bầm, máu me be bét, run rẩy vì tức và nhục.

Lão Tứ đứng cạnh, mặt trắng bệch.

“Tại tôi rủ ông qua. Tôi xin lỗi bà…”

Bà Hồng quay sang nhìn Lão Tứ. Mắt bà đỏ, nhưng không trách.

“Không phải lỗi ông. Tính ổng nóng, gặp đứa dữ thì khổ.”

Hoàng lấy khăn sạch đưa cho bà.

“Bà lau máu cho ông trước. Rồi gọi chú Bình.”

Bà Hồng khựng lại.

Ông Văn lập tức gằn:

“Gọi thằng Bình cho tao. Gọi ngay.”

Bà Hồng run tay lấy điện thoại.

Một lúc sau, Hoàng mở điện thoại của mình, đưa cho Lão Tứ xem lại đoạn camera.

Thắng cầm túi đen vào khu vệ sinh chung trong ngày kiểm tra phòng cháy. Đi ra tay không.

Rồi đoạn vừa nãy: Thắng đấm ông Văn giữa sân.

Hoàng nói:

“Khi chú Bình tới, bác nói đúng sự thật. Không thêm bớt. Mình có camera. Chỗ khu vệ sinh chung thì mình nghi có đồ nó giấu. Mình chưa đụng vào.”

Lão Tứ hỏi nhỏ:

“Có chắc trong đó là thuốc không?”

Hoàng nhìn ông.

“Nếu không phải, nó đã không hoảng như vậy.”

Ông Văn nghe được, quay phắt sang.

“Thuốc? Thằng đó giấu thuốc trong dãy trọ ông?”

Hoàng đáp thay Lão Tứ:

“Dạ, cháu chỉ nghi. Chờ công an kiểm tra.”

Ông Văn thở phì phò.

“Được. Để thằng Bình xuống. Tao coi nó còn dám đấm ai.”

Bà Hồng đứng cạnh, tay vẫn run. Bà nhìn Lão Tứ, giọng nhẹ nhưng lo:

“Ông Tứ cẩn thận. Loại đó nó dữ lắm.”

Lão nhìn bà. Không hiểu sao nghe bà nói vậy, ngực ông nóng lên.

Ông gật đầu.

“Tôi biết. Nhưng để nó ở đó, người trong nhà tôi còn khổ.”

Bà Hồng im lặng.

Ánh mắt bà nhìn ông khác đi một chút.

Lão Tứ quay mặt đi, sợ mình nhìn lâu.

Đời mẹ nó, lúc nước sôi lửa bỏng mà còn để ý ánh mắt đàn bà. Già rồi cũng chưa hết tệ.

Tối đó, công an xuống.

Không ồn ào từ đầu. Hai đầu hẻm có người đứng chặn. Một xe bảy chỗ đậu ngoài đầu hẻm, thêm mấy xe máy. Người đàn ông tên Bình bước vào trước. Khoảng bốn mươi tuổi, mặt rắn, mặc thường phục nhưng dáng đi là biết người quen ra lệnh.

Ông Văn đi theo, mắt bầm tím, má dán băng. Bà Hồng đứng phía sau, mặt lo lắng.

Lão Tứ và Hoàng đứng ở tầng trệt.

Bình nhìn cha mình một cái, rồi nhìn Lão Tứ.

“Chú là chủ nhà?”

“Ừ… tôi là Tứ.”

“Camera đâu?”

Hoàng đưa điện thoại.

Bình xem rất nhanh. Mắt ông ta lạnh xuống khi thấy cảnh cha mình bị đấm. Rồi tới đoạn Thắng cầm túi đen vào khu vệ sinh chung.

Bình hỏi:

“Chỗ này ở đâu?”

Hoàng chỉ:

“Khu vệ sinh chung cuối hành lang tầng hai. Camera chỉ quay cửa ngoài, không quay trong. Từ lúc đó tới giờ, bác Tứ không cho ai đụng vào.”

Bình nhìn Hoàng một giây.

“Cậu tên gì?”

“Dạ, Hoàng. Cháu phụ bác Tứ ghi sổ.”

Bình gật, không hỏi thêm.

Mấy người đi lên tầng hai.

Thắng Sẹo đang ngồi trước cửa phòng, uống bia với hai thằng đàn em. Thấy người lạ đi lên, hắn cau mặt. Thấy ông Văn đứng sau, mắt bầm, hắn cười khẩy.

“Lại kéo người tới hả ông già?”

Bình bước tới.

“Nguyễn Văn Thắng?”

Thắng nheo mắt.

“Ai hỏi?”

“Công an. Mời anh đứng dậy làm việc.”

Không khí đông cứng.

Một thằng đàn em đứng bật dậy, định lùi vào phòng. Ngay lập tức, người đi sau Bình chặn cửa.

Thắng vẫn cố cười.

“Có chuyện gì? Tôi ngồi uống bia trong phòng trọ cũng phạm luật à?”

Bình nhìn hắn.

“Hành hung người khác. Gây mất trật tự. Và có dấu hiệu tàng trữ hàng cấm.”

Mặt Thắng đổi sắc đúng một cái chớp mắt.

Rất nhanh. Nhưng Lão Tứ thấy.

Hắn chửi:

“Đứa nào nói?”

Bình không trả lời.

Hai người công an đi thẳng tới khu vệ sinh chung. Một người đeo găng tay, mở ô kỹ thuật gần bồn cầu công cộng. Nắp bị cạy nhẹ. Bên trong, sau mớ ống nước cũ và giẻ lau, có một gói đen quấn kỹ.

Không cần ai nói thêm, sân trọ đã hiểu.

Thảo đứng ở cửa phòng tầng ba, mặt tái nhưng mắt sáng lên. Quỳnh ở chiếu nghỉ, môi mím chặt. Mai đứng nép sau lan can, tay ôm túi đồ. Lan kéo hai đứa con vào sau lưng, không cho chúng nhìn lâu.

Thắng Sẹo bật dậy.

“Không phải của tao!”

Hắn vừa xoay người định chạy xuống cầu thang thì hai người đã lao vào giữ. Thắng to khỏe, vùng mạnh, cái ghế nhựa văng ra, lon bia lăn xuống bậc thang. Một thằng đàn em chửi tục, nhưng chưa kịp làm gì đã bị ép vào tường.

Thắng gầm lên:

“Buông tao ra! Đứa nào chơi tao? Đứa nào?”

Hắn bị đè xuống nền xi măng ẩm. Một người bẻ quặt tay hắn ra sau. Mặt hắn áp sát nền, vết sẹo cọ vào bụi và nước bẩn.

Cái thằng mấy hôm trước còn đứng trên cầu thang hù dọa Lão Tứ, còn chắn đường Mai, trêu Lan, ép Thảo, giờ nằm úp mặt dưới đất, thở hồng hộc như con chó bị trói.

Lão Tứ đứng cách đó vài bước, tim đập thình thịch.

Ông tưởng mình sẽ thấy hả hê. Nhưng thật ra ông thấy lạnh. Lạnh vì hiểu rằng chỉ cần đi sai một nước, người nằm dưới đất có thể là mình, hoặc cả dãy trọ này bị kéo theo.

Thắng vẫn gào:

“Thằng nào? Thằng chó nào dám chơi tao?”

Không ai trả lời.

Đúng lúc đó, đầu Thắng bị ấn thấp hơn xuống nền.

Trước mắt hắn chỉ còn thấy những bàn chân.

Giày công an. Dép tổ ong của Lão Tứ. Chân trần của một thằng công nhân đứng xem. Rồi một đôi giày vải cũ, sạch nhưng đã sờn mép, dừng lại ngay trước mặt hắn.

Một gã thanh niên gầy rộc.

Ống quần jean bạc màu. Cổ chân nhỏ. Dáng đứng im lặng.

Thắng cố ngẩng mắt lên.

Hắn thấy Hoàng.

Thằng thư sinh áo trắng thường cầm sổ sau lưng ông già. Thằng mà hắn từng khinh là còi cọc, đấm một cái bay xuống cầu thang. Thằng vẫn cúi đầu lễ phép mỗi khi gặp hắn.

Hoàng nhìn xuống.

Không nói.

Chỉ khẽ nhếch mép cười.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu người khác nhìn thoáng qua sẽ tưởng là không có gì. Nhưng Thắng thấy. Và trong khoảnh khắc đó, hắn bỗng lạnh từ gáy xuống sống lưng.

Cái lạnh không phải vì bị công an đè.

Mà vì hắn hiểu ra quá muộn: có một thằng đã đứng sau lưng tất cả, nhìn hắn từng bước tự chui vào rọ.

Câu chửi trong miệng Thắng tắt ngấm.

Hắn nín bặt.

Ngoài hành lang, tiếng người xì xào cũng nhỏ dần. Đèn trắng hắt xuống nền xi măng, soi rõ vết sẹo trên mặt Thắng đang dính bụi bẩn.

Lão Tứ nhìn Hoàng.

Hoàng đã cúi xuống nhặt lại cuốn sổ rơi trên bàn, mặt hiền như cũ.

Nhưng Thắng thì không dám chửi nữa.

Đêm đó, lần đầu tiên, con chó dữ trong dãy trọ bị kéo đi mà không còn sủa nổi.

4.3 109 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai