Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Sáng sớm, cái dãy trọ Bình Tân còn ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua. Lão Tứ ngồi trong căn phòng quản lý chật hẹp, đặt cái sổ thu tiền xuống bàn cái rầm. Hai ngón tay cụt của lão kẹp cây bút bi cũ kỹ, mắt nhìn danh sách mà nhức cả đầu.

“Mười hai phòng… mỗi phòng ba triệu…bốn nhà nợ, tổng cộng còn tám phòng, hai mươi bốn triệu mẹ nó. Trừ tiền điện, nước, thuế, sửa chữa, tiền phong bì cho thằng công an khu vực. Đéo nhiều hơn.”

Lão đang ngồi càu nhàu thì Hoàng bước vào. Thằng sinh viên năm cuối, mặc áo sơ mi trắng hơi nhăn, quần jean cũ, đeo ba lô, tay xách hai ly cà phê đá.

Nó đặt một ly trước mặt lão Tứ, cười toe toét:

“Bác uống đi cho tỉnh táo. Hôm nay đi thu tiền, mệt vl đấy bác ạ.”

Lão Tứ liếc nó, giọng Nghệ nặng trịch:

“Mày là …?”

“Cháu con bà tám hàng nước nè”

“Thu tiền chớ phải đi đánh giặc mô mà mệt? Tao bảy mươi hai tuổi còn không kêu mệt.”

Hoàng cười khẩy, giọng tỉnh bơ:

“Đánh giặc còn biết thằng địch nó ở đâu. Còn thu tiền phòng thì khác. Chúng nó cười toe toét với mình, nhưng trong đầu đang nghĩ đủ thứ mẹ nó, nhiều khi người ta trêu bác, bác tưởng thật lại bỏ qua …”

Lão Tứ khựng lại, con cặc già trong quần khẽ giật một cái.

“Sao mày biết ?”

Câu nói của thằng Hoàng cũng đúng.

Hoàng lấy sổ ra, không tự tiện viết luôn mà hỏi trước:

“Bác cho cháu kẻ lại cái bảng được không? Chia rõ ràng: phòng nào đã đóng tiền, phòng nào còn thiếu, phòng nào đang nài nỉ khất nợ, phòng nào hay tắt điện nước lén lút. Nhìn một phát là biết ngay nên xử chỗ nào trước.”

Lão Tứ gật đầu. Thằng nhỏ kẻ sổ rất đẹp, chữ ngay ngắn, sạch sẽ. Lão nhìn mà hơi nể.

Hoàng vừa kẻ vừa nói, giọng bình thản:

“Bác chỉ cần nhớ một câu này thôi: Đòi tiền đừng có nóng vội. Ai nóng trước là thằng đó thua. Mình cứ nói chậm rãi, bình tĩnh. Chúng nó nợ mình tiền, mình không cần phải sợ chúng nó. Ngược lại… chúng nó mới là thằng phải sợ. Với lại bạn có tới 30 phòng, mà chỉ cho thuê được 12 phòng là quá thấp. Bác có biết tại sao không ?

Lão Tứ ngồi im lặng.

Hoàng nói:”Vì cái phòng trọ của bác nó tạp quá. Gái đĩ có, Gái bar có, Giang hồ có, … Nhưng nhóm người có gia đình họ không dám ở đâu”.

“vậy, tao phải làm sao ?”

“Bác thuê cháu đi”, thằng Hoàng gãi đầu, cháu ở nhà, bà già chửi quá.

Hoàng đứng dậy, vỗ vai lão một cái:

“Thôi mình đi từ mấy phòng dễ trước đi bác. Thu được vài phòng, tiền tươi trong tay rồi, lúc đó bác sẽ tự tin hơn khi đối phó với lũ con đĩ hay khất nợ.”

Lão Tứ nhìn thằng nhỏ, trong lòng thầm nghĩ:

“Đéo… thằng ni mới hai mươi mấy tuổi mà lanh lẹ và hiểu đời vl. Tao bảy mươi hai tuổi mà còn phải học nó.”

Ông đứng dậy, tay cầm sổ, mắt nhìn về phía cầu thang dẫn lên các tầng với ánh mắt khác hẳn hôm qua.

Không còn là ông già cô đơn nữa. ông là sếp, có thằng đệ theo sau.

Cửa vừa mở, một mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi: mồ hôi chua, vớ ẩm mốc, quần áo phơi chưa khô. Một thằng cởi trần, mắt đỏ ngầu, tóc dựng ngược vì mới ngủ dậy. Thằng kia nằm vật dưới nền nhà, há mõm ngủ như chết, quạt đứng thổi phành phạch vào mặt.

Hoàng lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng:

“Anh Thành ơi, hôm nay tới ngày đóng tiền phòng. Bác Tứ là chủ mới, anh ra đóng cho bác đi.”

Thằng công nhân dụi mắt, chửi một câu tục tĩu trong họng, rồi móc trong túi quần lửng ra một xấp tiền nhàu nát, dính đầy bụi xi măng trắng bợt. Nó quăng lên bàn:

“Đủ hai triệu đó chú. Chú đếm đi cho rồi.”

Lão Tứ cầm xấp tiền. Tiền nóng hổi, ẩm ướt, mùi mồ hôi nồng nặc. Lão đếm chậm rãi. Đủ thật.

Hoàng ghi ngay vào sổ:

“Phòng 2: Đã đóng đủ.”

Thằng công nhân ngáp dài, tay gãi cuồng cuồng vào háng, cười khà khà:

“Chú mới lên Sài Gòn hả? Nhìn quê vl. Coi chừng bị tụi con đĩ trong này lừa sạch chú nhé.”

Lão Tứ cau mặt:

“Mi nói ai lừa?”

Thằng kia cười lớn hơn, chỉ vào cái cặc đang cương nhẹ dưới quần lửng:

“Ở đây thiếu gì con mẹ nào. Chúng nó cười trước mặt thì ngọt xớt, sau lưng chửi chú là lão già ngu, hai ngón tay cụt mà cũng đòi làm ông chủ. Bình Tân này toàn lũ dâm đãng cả.”

Hoàng chen vào, vẫn giữ giọng mềm:

“Anh Thành nói vậy là nhắc bác thôi. Mình sống rõ ràng là được. Đóng đủ thì ghi đủ, thiếu thì ghi thiếu.”

Thằng công nhân gật gù, liếc Hoàng:

“Thằng em này nói chuyện sướng tai vl.”

Ra khỏi phòng, lão Tứ hỏi nhỏ:

“Mi quen nó à?”

“Dạ không. Nhưng công nhân xây dựng cực khổ, nói năng thô tục một chút chứ đa phần không xấu. Bác đừng để bụng.”

Lão Tứ nhìn Hoàng, thầm nghĩ: “Thằng ni đúng là biết cách xử sự.

Cửa mở ra là mùi thuốc khử trùng lẫn mùi mồ hôi đàn bà. Một người phụ nữ ngoài ba mươi, tóc buộc vội, mắt thâm quầng như panda. Đứa con trai khoảng năm tuổi đang nằm trong phòng ho khù khụ, mặt đỏ bừng, thở khò khè.

Vừa thấy lão Tứ cầm sổ, chị Vân đã cười khổ sở:

“Chú ơi… tháng này cho con khất mấy bữa đi chú. Thằng nhỏ bị sốt, con mua thuốc hết sạch tiền rồi…”

Lão Tứ nhìn đứa bé. Lòng ông mềm nhũn ngay lập tức. Ông nhớ lại hồi vợ mất, ba đứa con còn nhỏ, mỗi lần chúng sốt, lão phải chạy khắp làng vay từng đồng mua thuốc.

Lão đang định mở miệng cho khất thì Hoàng đã nhẹ nhàng đưa tờ giấy và cây bút ra:

“Chị khất được ạ. Nhưng mình ghi giấy lại cho bác nhé. Bác mới nhận nhà, sổ sách phải rõ ràng. Không phải không tin chị, mà để cuối tháng khỏi quên.”

Vân hơi khựng lại:

“Trước ông quản lý cũ không bắt ghi đâu…”

Hoàng vẫn cười, giọng ngọt nhưng kiên quyết:

“Trước là trước. Giờ bác Tứ mới nhận, bác muốn làm chặt chẽ. Chị ghi ngày hứa đóng đi. Nếu khó quá thì báo trước, bác dễ thông cảm hơn.”

Vân cắn môi, miễn cưỡng ký giấy khất năm ngày. Tay chị run run.

Ra khỏi phòng, lão Tứ liếc Hoàng, giọng trầm:

“Mi học ngành gì vậy?”

Hoàng cười:

“Dạ quản trị kinh doanh. Nhưng thật ra… cháu học đời nhiều hơn học trên trường.”

Lão Tứ bật cười khan, lẩm bẩm:

“Đời mẹ nó… Câu này nghe được vl.”

Gần trưa, nắng như đổ lửa xuống sân trọ. Lão Tứ lau mồ hôi, nhìn danh sách còn vài phòng cứng đầu.

Hoàng nói nhỏ:

“Còn phòng Quỳnh. Phòng này bác nên để cháu đứng cạnh.”

Lão Tứ cau mày:

“Con nhỏ hay phê thuốc lắc cái hôm trước hả?”

“Dạ. Chị ấy nói chuyện sốc, láo láo vl, nhưng đóng tiền không đến nỗi. Bác đừng để chị ấy làm ngại.”

Lão Tứ hừ một tiếng, giọng khàn khàn:

“Già này có gì mà ngại.”

Nói thì nói vậy, nhưng khi hai người đứng trước cửa phòng Quỳnh, lão Tứ vẫn thấy hơi ngượng ngùng trong bụng. Con cặc già của ông khẽ cương lên khi nhớ lại lần trước con nhỏ mặc quần short cũn cỡn, áo hai dây trễ vai, cặp vú lấp ló và thái độ láo láo khinh khỉnh.

Lão hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm trong miệng:

“Đéo… Lần này nếu con nhỏ còn láo, tao không biết mình sẽ làm gì nó nữa…”

Gần trưa, nắng như thiêu như đốt. Lão Tứ và Hoàng đứng trước cửa phòng Quỳnh – căn 23. Hai người gõ cửa mấy lần mà không có tiếng động gì.

“Đéo có nhà à?” Lão Tứ lẩm bẩm.

Đang định quay đi thì từ cuối hành lang, Quỳnh đi về. Cô ta khoác một cái áo khoác dài kín mít, trùm kín từ cổ xuống tận đùi, trông như đang che giấu cái gì đó.

Lão Tứ lên tiếng ngay, giọng trầm nặng:

“Ê con! Đứng lại đây! Trả tiền phòng đi chứ! Nợ hai tháng rồi, sáu triệu đấy!”

Quỳnh dừng lại, nhìn lão Tứ bằng ánh mắt khinh bỉ, cười khẩy một cái:

“Ối giời ơi… Ông già này đòi tiền sồn sồn vl. Đồ đi đòi tiền như thằng ăn xin ấy.”

Nói xong, Quỳnh kéo khóa áo khoác xuống một phát. Cái áo khoác tụt ra, để lộ bộ đồ bên trong: một chiếc áo da màu đen bó sát, xẻ sâu tận rốn. Hai bên vú căng phồng, trắng muốt, lòi ra gần nửa cặp vú to tròn, khe rãnh sâu hun hút, mồ hôi lấp lánh.

Cô ta thò tay vào khe vú, móc ra một tờ hai trăm nghìn nhàu nhĩ, còn nóng hổi mùi da thịt và mồ hôi. Quỳnh đập mạnh tờ tiền vào lòng bàn tay cụt của lão Tứ, cười nhếch mép:

“Nóng hổi đấy ông già. Đây là tiền vú em đây. Số còn lại bữa sau trả nhé. Đừng có mà giục nữa.”

Nói xong Quỳnh đẩy cửa bước vào phòng, đóng sầm cái “rầm” trước mặt hai người.

Lão Tứ đứng chết trân tại chỗ. Con cặc già bảy mươi hai tuổi của ông cứng ngắc hoàn toàn, cương đến mức đau nhức trong quần. Hình ảnh cặp vú trắng to, khe rãnh sâu, mùi da thịt nóng hổi từ tờ tiền vẫn còn vương lại trong tay ông. Lão đứng đơ như trời trồng, miệng há ra không thốt nên lời.

Hoàng liếc lão, cười thầm, rồi lén lấy chùm chìa khóa từ túi lão Tứ. Nó nhanh tay mở cửa phòng Quỳnh.

Cửa bật mở.

Đập vào mắt lão Tứ là cảnh Quỳnh đang cởi đồ thay quần áo. Cô ta chỉ còn mặc mỗi cái quần lót màu đen mỏng tang, cặp vú to tròn lắc lư trắng nõn, núm vú hồng hào chĩa ra. Quỳnh giật bắn mình, vội vàng hai tay ôm chặt lấy bộ ngực khủng, che lại một cách luống cuống.

“Địt mẹ! Hai người vào đây làm cái đéo gì?! Tao sẽ gọi công an đấy! Xéo mẹ ra!!”

Hoàng bình tĩnh, giọng lạnh lùng:

“Báo công an hả chị? Chị nợ hai tháng tiền nhà, sáu triệu. Bây giờ bác Tứ là chủ nhà, chị đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Muốn ở thì trả tiền, không trả thì dọn ra ngay hôm nay. Công an đến là chị đi tù trước.”

Quỳnh mặt tái mét. Từ một con đĩ láo láo, giọng cô ta lập tức dịu xuống, run run:

“…Được rồi… được rồi… Hai người ra ngoài đi. Em… em trả… em trả ngay đây…”

Hoàng kéo lão Tứ ra ngoài hành lang. Cửa đóng lại.

Chưa đầy một phút sau, Quỳnh thò tay ra từ khe cửa, đưa ra một xấp tiền nhàu nát. Giọng cô ta nhỏ nhẹ hẳn:

“Đủ sáu triệu đây… Ông cầm đi…”

Lão Tứ cầm xấp tiền, tay vẫn còn run. Ông không nói được câu nào. Suốt cả buổi sáng hôm đó, lão gần như đơ người, đầu óc chỉ toàn hình ảnh cặp vú trắng to tròn, căng mọng, núm vú hồng hào lúc nãy.

Lâu lắm rồi, rất lâu rồi… lão mới được nhìn một bộ ngực ngon đến mức ấy. Non, trắng, to, và đầy sức sống. Con cặc già của lão cứng mãi không xẹp, cứ cộm lên đau nhức trong quần suốt cả buổi.

Khi hai người đi xuống cầu thang, Hoàng cười khẩy hỏi nhỏ:

“Bác… cứng hả?”

Lão Tứ liếm môi, giọng khàn đặc, mắt vẫn còn đờ đẫn:

“Đéo… Cặp vú nó to vl… Trắng như cái mông… Tao già đầu rồi mà… cặc vẫn cứng như thằng thanh niên. Xấu hổ vl… Nhưng mà… ngon thật.”

Hoàng cười lớn. Bác chưa già đâu nhé.

Cùng lúc đó, cách dãy trọ hơn ba cây số, trong cái xưởng may nóng như lò thiêu, Mai đang cúi gằm mặt xuống bàn kiểm hàng. Hàng trăm cái máy may chạy rào rào như ong vỡ tổ. Không khí ngột ngạt, mùi vải mới, mùi keo dán, mùi mồ hôi tanh nồng, mùi cơm hộp để qua đêm trộn lại thành thứ mùi khiến người ta muốn nôn.

Mai ngồi ở dãy thứ ba, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, tóc tai bết mồ hôi. Tay cô thoăn thoắt cắt chỉ thừa, nhưng đầu óc thì đang rối bời vì khoản nợ chín triệu tiền phòng.

Lão Quý – quản đốc hơn năm mươi tuổi, bụng phệ như cái chậu, tóc chải bóng loáng, áo sơ mi nhét trong quần – đi ngang qua sau lưng cô. Lão dừng lại, mắt dán chặt vào cái mông căng tròn đang ép dưới lớp quần đồng phục mỏng ướt mồ hôi.

“Mai.”

Mai giật bắn mình.

“Dạ… chú Quý?”

Lão Quý ném cái áo lỗi xuống bàn cái rầm, giọng the thé:

“Mày làm ăn kiểu đéo gì vậy? Đường chỉ lệch vcl thế này, khách trả hàng thì ai chịu trách nhiệm?”

Mai vội vàng cầm áo lên xem, giọng run run:

“Chú… cái này không phải chuyền của em. Hàng này từ bàn chị Hạnh chuyển sang…”

Lão Quý đập mạnh tay xuống bàn, mắt trợn trừng:

“Cãi lại hả con đĩ?!”

Cả dãy máy may im bặt. Mấy chị em công nhân liếc nhìn rồi lại cúi gằm xuống, không dám lên tiếng. Ai cũng biết lão Quý thích bắt nạt và sàm sỡ mấy con nhỏ xinh.

Mai cắn chặt môi, nước mắt chực trào:

“Dạ… con không cãi. Con… con sửa lại…”

Lão Quý cúi người sát xuống, hơi thở nóng hôi phả vào gáy Mai, giọng nhỏ nhưng đầy đe dọa:

“Sửa thì dễ. Nhưng cái thái độ của mày khó sửa lắm. Tối nay có khách đối tác qua chơi. Giám đốc muốn mấy con gọn gàng, xinh đẹp, biết nói chuyện đi tiếp khách. Mày chuẩn bị đi.”

Mai tái mét mặt:

“Nhưng… con còn ca đêm hôm nay…”

“Ca đêm cái lồn mẹ mày! Tao xếp được. Mày đừng có làm cao. Ở xưởng này, con nào biết điều, biết mở chân, biết ngoan ngoãn thì sống yên ổn. Còn con nào bướng bỉnh… tháng sau đừng hòng có tên trong bảng lương.”

Mai cúi đầu, hai tay siết chặt cái kéo đến run lên. Cô cảm thấy nhục vl. Cái nhục trào lên từ cổ họng, lan xuống ngực, xuống cái lồn đang co thắt vì tức giận và xấu hổ. Cô muốn đứng dậy tát vào cái mặt béo núc ních của lão Quý. Muốn chửi toáng lên: “Địt mẹ mày, lão già bẩn thỉu!”

Nhưng trong đầu cô hiện ra: tiền phòng chín triệu, tiền gửi về quê cho mẹ, tiền thuốc thang, tiền học của thằng em trai, và cái mặt Hùng khi cáu kỉnh.

Cô nuốt nước bọt, giọng nhỏ xíu:

“Dạ… con… con đi…”

Lão Quý cười khẩy, bàn tay béo ú bặm cố tình quẹt mạnh qua vai Mai, xuống tận sống lưng, suýt chạm vào quai áo ngực.

“Ngoan. Tối nay mặc đồ gọn một chút. Đừng có mặc đồng phục kiểu này, để lộ vú với đít ra cho khách người ta nhìn.”

Nói xong lão đi tiếp, để lại Mai ngồi đó với đôi mắt cay xè. Cô cắt chỉ mạnh quá, kéo đứt luôn một đoạn vải lớn.

Chị Hạnh bên cạnh thở dài:

“Nhịn đi em. Ở đây ai cũng từng bị lão già ấy đè đầu cưỡi cổ. Nghèo thì chỉ có nước nghiến răng mà nuốt.”

Mai không nói gì. Một giọt nước mắt rơi xuống đường may, thấm nhanh vào vải.

Cô lau vội. Ở Sài Gòn này, khóc cũng phải biết canh giờ. Khóc lâu là mất năng suất, là bị trừ lương.

Buổi trưa, trong góc nhà máy, Hùng ngồi co ro ăn cơm hộp. Cơm ít, rau muống luộc, miếng thịt kho li ti, thêm miếng trứng chiên mỏng dính. Hùng vừa ăn vừa nhìn cái điện thoại nứt màn hình, đầu óc nghĩ toàn chuyện tiền.

Thằng Phước ngồi xuống cạnh, huých vai:

“Ê mày, nghe gì chưa? Tổ may số bốn sắp đổi tổ trưởng.”

Hùng ngẩng lên:

“Ai?”

Phước nháy mắt, cười đểu:

“Ông Quý đang nhắm mày đó. Mày làm lâu, ít cãi, vợ mày lại xinh đẹp… à nhầm, mày lại được lòng quản đốc.”

Hùng cau mày:

“Mày nói bậy gì đấy?”

Phước cười hề hề, hạ giọng:

“Đùa thôi. Nhưng lên tổ trưởng ngon vl đấy bro. Lương thêm hai triệu, phụ cấp, khỏi ngồi máy nhiều. Sau này còn cửa lên chuyền phó.”

Hai triệu.

Chỉ hai triệu thôi mà tim Hùng đập thình thịch. Đó là tiền sữa, tiền điện, tiền trọ, là bớt phải nghe Mai thở dài mỗi cuối tháng.

Nhưng Phước tiếp tục, giọng nghiêm túc hơn:

“Có điều… lên tổ trưởng thì phải biết cứng. Công nhân xin nghỉ nhiều là không cho. Hàng lỗi thì phải biết đổ cho thằng khác. Chủ cần người biết giữ chuyền, không cần người tốt.”

Hùng im lặng. Miếng cơm trong miệng đắng ngắt.

Anh từng ghét mấy thằng tổ trưởng hay chửi bới, bắt nạt công nhân. Giờ cơ hội đến, anh lại tự hỏi: sống tử tế thì có nuôi nổi vợ con không?

Điện thoại rung.

Tin nhắn của Mai: “Tối em có thể về trễ. Xưởng bắt ở lại.”

Hùng nhìn tin nhắn, thở dài, rồi nhắn lại:

“Anh nghe nói có thể được lên tổ trưởng. Nếu được thì nhà mình đỡ khổ hơn.”

Mai không trả lời.

Hùng nhìn dòng tin đã gửi, trong lòng dâng lên một thứ tham vọng nhỏ bé nhưng cay đắng vl.

Chỉ là tổ trưởng thôi.

Nhưng với một thằng công nhân chân đất như anh, đôi khi chỉ cần được đứng cao hơn người khác một bậc, anh đã sẵn sàng bán linh hồn.

Đầu giờ chiều, Lan đứng trên bục giảng.

Cô dạy ở một trường tư nhỏ, lương thấp, học trò đủ loại. Có đứa ngoan thật, có đứa được cha mẹ quăng vào trường như gửi đồ. Chúng nó không sợ cô. Cũng chẳng sợ ai. Mười bốn, mười lăm tuổi mà miệng nói chuyện như người lớn hư, mắt thì láo liên, tay lúc nào cũng cầm điện thoại.

Lan viết lên bảng:

“Nghị luận về lòng biết ơn.”

Phía dưới có tiếng cười khúc khích.

Cô quay lại.

“Các em im lặng.”

Một thằng học trò ngồi cuối lớp chống cằm, cười nhếch mép:

“Cô ơi, lòng biết ơn có ăn được không cô?”

Cả lớp cười rộ.

Lan giữ mặt bình tĩnh.

“Không ăn được, nhưng không có nó thì con người sống rất tệ.”

Thằng khác chen vào:

“Vậy mấy đứa đóng học phí cho trường là trường phải biết ơn tụi em hả cô?”

Lại cười.

Lan nuốt cục tức xuống.

Cô không thể chửi. Không thể đập bàn quá mạnh. Trường tư cần giữ học sinh. Phụ huynh đóng tiền là vua. Giáo viên như cô, vừa dạy chữ, vừa giữ mặt, vừa chịu trận.

Hết tiết, cô quay lại bàn giáo viên để ngồi xuống chấm bài.

Vừa đặt người xuống, cô thấy dưới mông nhói một cái. Rồi ngứa. Ngứa dữ dội. Cái ngứa lan rất nhanh, như hàng trăm con kiến bò dưới da.

Lan bật đứng dậy.

Cả lớp nổ tung tiếng cười.

Một đứa hét:

“Cô ngồi trúng mắt mèo rồi!”

Đám học sinh cười ngặt nghẽo, có đứa quay video, có đứa la lớn:

“Cô ơi gãi lồn đi cô! Gãi mạnh vào! Haha!”

Lan đứng giữa lớp, hai chân run bần bật. Cái ngứa lan từ đùi lên tận lồn, rát bỏng. Cô muốn khóc, muốn chửi mẹ chúng nó, muốn đập chết cái lũ súc sinh này. Nhưng cô chỉ có thể cắn môi đến bật máu, giọng run run:

“Bạn nào làm… cuối giờ lên phòng giám thị…”

Thằng ngồi cuối lớp cười khẩy:

“Cô có bằng chứng không? Không có thì đừng có vu oan cho học sinh cô ơi. Hay cô muốn tụi em kiểm tra xem lồn cô có bị ngứa thật không?”

Lan không chịu nổi nữa. Cô ôm sổ chạy thẳng ra khỏi lớp, lao vào nhà vệ sinh giáo viên. Vừa đóng cửa, cô kéo vạt áo dài lên, tụt luôn quần lót xuống.

Da đùi trong đỏ rát, mấy sợi lông mắt mèo vẫn dính trên da. Cô mở vòi nước xối mạnh vào lồn và đùi, nước lạnh buốt mà vẫn ngứa như bị đâm.

Trong gương, khuôn mặt cô tái nhợt, mắt sưng đỏ. Một người phụ nữ ngoài ba mươi, chồng chết, nuôi hai con, nợ tiền nhà, đi dạy thì bị lũ học sinh hành hạ như con đĩ rẻ tiền.

Lan nhìn chính mình, cười méo xệch, giọng đắng ngắt:

“Lòng biết ơn… Biết ơn cái lồn mẹ chúng mày.”

Rồi cô ôm mặt khóc nức nở. Khóc không thành tiếng. Vì ngoài kia, cô còn phải vào tiết tiếp theo.

Chiều muộn, Lão Tứ và Hoàng thu tiền gần xong một vòng.

Lão ngồi phịch xuống ghế nhựa ở hành lang tầng 1, thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm:

“Đời mẹ nó… Tao tưởng hai mươi bốn triệu nằm sẵn trong két sắt. Ai ngờ đi nhặt từng đồng như con chó mót cứt. Mệt vl.”

Hoàng rót cho lão ly nước lạnh, cười nhẹ:

“Tiền phòng không nằm trong phòng đâu bác. Nó nằm trong cái mồm của lũ con đĩ con điếm. Mình phải nghe chúng nó nói dối, phải lọc ra câu nào thật câu nào giả.”

Lão Tứ uống một ngụm lớn, liếc thằng nhỏ:

“Mi còn trẻ thế mà nói chuyện như ông già bảy mươi. Sao vậy?”

Hoàng cười buồn:

“Cháu nghèo từ nhỏ. Nghèo thì già sớm bác ạ.”

Lão Tứ im lặng, nhìn Hoàng thật lâu.

Cái áo sơ mi trắng của thằng nhỏ ướt sũng mồ hôi sau lưng. Nó chạy lên chạy xuống cả ngày, ghi sổ, đỡ lời, hòa giải, dỗ dành, chửi thay lão, cười thay lão. Không đòi một đồng công.

Lão Tứ bỗng thấy xót:

“Mi ăn cơm chưa?”

“Dạ chưa…”

“Sao không nói? Bận cái lồn! Đi, tao mua cơm.”

Hai người ra quán cơm bình dân đầu hẻm. Lão Tứ gọi hai phần cơm sườn bì chả, trừng mắt khi Hoàng định từ chối:

“Ăn đi. Tao trả. Hôm nay mi phụ tao như con cháu ruột. Đừng có khách sáo.”

Hoàng cúi đầu:

“Dạ… cháu cảm ơn bác.”

Trong lúc ăn, Lão Tứ nhìn thằng nhỏ gắp thức ăn, hỏi lão uống nước gì, nhắc lão đừng ăn nhiều ớt kẻo đau bao tử. Lòng lão chùng xuống.

Ba đứa con ruột của lão không đứa nào thèm ngó tới. Vậy mà thằng sinh viên mới quen có hai ngày lại ngồi đây ăn cơm, lo cho lão từng tí.

“Đời mẹ nó…” Lão Tứ lẩm bẩm trong miệng, “Máu mủ đôi khi thua xa một thằng dưng biết điều.”

Ăn xong, Hoàng lấy sổ ra tổng kết:

“Hôm nay thu được mười ba triệu tám. Còn thiếu mười triệu hai, trong đó có mấy khoản có giấy khất. Ngày đầu như vậy là ổn rồi bác.”

Lão Tứ nhíu mày:

“Ổn cái con cặc. Thiếu gần nửa.”

Hoàng cười:

“Nhưng bác đã lập được luật. Từ tháng sau chúng nó biết bác không phải thằng dễ bị lừa. Vậy là được.”

Lão Tứ gật gù, hút một hơi thuốc lào dài, mắt nhìn ra khoảng sân trọ, lẩm bẩm:

“Đéo ngờ… Tao lên Sài Gòn có hai ngày mà mệt như chó. Mà cũng sướng như tiên… Đụ mẹ, hôm nay tao nhìn được hai cặp vú ngon vl. Cái của Mai với cái của Quỳnh… Đéo quên nổi.”

Hoàng cười khẩy, không dám hỏi thêm.

Lão Tứ ngồi đó, tay sờ hai ngón tay cụt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cặp vú trắng to của Quỳnh lúc trần truồng chỉ mặc mỗi quần lót, và cặp vú đầy đặn ướt mồ hôi của Mai hôm qua.

Con cặc già của lão lại khẽ cương lên lần nữa.

“Đời mẹ nó…” lão nghĩ thầm, “Già đầu rồi mà vẫn thèm lồn thèm vú như thằng thanh niên

Một lát sau, Lan về.

Cô đi rất chậm. Áo dài đã thay bằng áo khoác rộng và quần vải, nhưng dáng đi có gì đó khó chịu. Lão Tứ thấy cô bước qua sân, mặt tái, liền gọi:

“Cô Lan. Sao đi như đau vậy?”

Lan giật mình, cố cười.

“Dạ không có gì chú. Hôm nay ở trường hơi mệt.”

Hoàng nhìn cô một cái, tinh ý hỏi:

“Chị bị dị ứng à? Mặt chị xanh quá.”

Lan im mấy giây rồi thở ra.

“Học trò nghịch. Tụi nó bôi mắt mèo lên ghế. Tôi ngồi trúng.”

Lão Tứ chưa hiểu.

“Mắt mèo là cái chi?”

Hoàng giải thích:

“Lông trái đó dính vào da là ngứa dữ lắm bác.”

Lão Tứ đập tay xuống bàn.

“Đám mất dạy! Thầy cô mà nó cũng phá kiểu đó à?”

Lan cười buồn.

“Tụi nó còn nhỏ.”

Lão Tứ chửi:

“Nhỏ cái ***. Nhỏ mà ác là lớn lên thành đồ khốn.”

Lan đứng im. Câu chửi thô nhưng làm cô thấy ấm hơn mấy câu an ủi lịch sự.

Hoàng đứng dậy.

“Chị rửa nước chưa? Đừng gãi. Để em chạy ra tiệm thuốc mua chai sát khuẩn với thuốc bôi dị ứng cho.”

Lan vội nói:

“Thôi, không cần đâu.”

Hoàng đã xách dép đi.

“Gần mà chị. Bác Tứ ngồi đây chờ, cháu đi chút về.”

Lão Tứ nhìn theo Hoàng, rồi nhìn Lan.

“Thằng ni được việc.”

Lan gật đầu.

“Dạ. Em ấy tử tế.”

Không ai trong sân nghi ngờ điều gì khác. Với tất cả mọi người lúc đó, Hoàng chỉ là một thằng sinh viên nghèo tốt bụng. Biết ghi sổ. Biết mua thuốc. Biết nói lời phải.

Một lát sau, Hoàng về thật, cầm túi thuốc nhỏ. Nó đưa cho Lan, dặn cách bôi. Lão Tứ ngồi cạnh nghe, thấy thằng nhỏ còn cẩn thận hơn cả con ruột.

Lan cầm túi thuốc, mắt hơi đỏ.

“Cảm ơn em. Mai chị gửi tiền.”

Hoàng cười, xua tay:

“Không đáng bao nhiêu đâu chị. Thuốc có mấy chục nghìn thôi.”

Lão Tứ chen vào ngay, giọng trầm:

“Gửi tao. Tao trả hết. Coi như chủ nhà lo cho người thuê. Đừng có cãi.”

Lan ngạc nhiên nhìn lão Tứ:

“Chú…”

Lão Tứ quay mặt đi chỗ khác, giọng cộc lốc nhưng đầy ý tứ:

“Đừng có chú chú nữa. Ngứa lồn thì về bôi thuốc đi con. Đứng đây mãi tao nhìn vào là… cũng ngứa theo.”

Lan cúi đầu, mặt đỏ bừng vì câu nói thô của lão. Cô khẽ cười nhẹ, giọng nhỏ xíu:

“Dạ… em về bôi thuốc đây chú…”

Cô quay người, bước đi lom khom về phòng. Cái dáng đi càng lúc càng rõ: hai chân hơi dạng ra, mông khẽ lắc lư, như đang cố kìm nén cơn ngứa đang lan sâu vào trong lồn.

Lão Tứ ngồi đó, mắt dán chặt vào cái mông và đôi chân của Lan, con cặc già trong quần lại bắt đầu cương cứng lần nữa. Ông liếm môi, lẩm bẩm một mình bằng giọng khàn khàn đầy dục vọng:

“Đéo… Cái con Lan này hôm nay ngứa lồn. Áo dài mỏng hôm trước đã đủ làm tao cứng, giờ lại cái tướng đi này…”

Hoàng ngồi xuống cạnh, cười thầm nhưng không nói gì.

Cùng lúc đó, trong phòng thay đồ xưởng may, Mai đứng chết trân trước cái gương vỡ.

Lão Quý ném cho cô một cái đầm ngắn màu đen mỏng tang.

“Thay cái này.”

Mai cầm lên, mặt tái mét:

“Chú Quý… con mặc cái này đi tiếp khách á? Nó ngắn quá… ngực cũng hở…”

Cái đầm chỉ dài đến giữa đùi, chất vải mỏng dính, hai dây vai mảnh, cổ áo xẻ sâu xuống tận khe vú. Chỉ cần cúi nhẹ là hai bầu vú trắng sẽ lấp ló gần hết, núm vú suýt thì hiện rõ.

Lão Quý cười khẩy, mắt dán vào ngực Mai:

“Khách Nhật với Đài Loan bỏ tiền ra là để ngắm hàng chứ không phải ngắm áo công nhân hôi mồ hôi. Mày tưởng mày là ai? Thay đi. Không thay thì tháng sau cút khỏi xưởng.”

Mai cắn chặt môi đến bật máu.

Cô biết nếu cãi lại là chết. Cô thay cái đầm trong phòng thay đồ chật hẹp. Khi mặc xong, cô nhìn mình trong gương mà muốn khóc.

Cái đầm bó sát như da, ôm lấy cặp vú đầy đặn, eo thon và cái mông tròn lẳn. Hai bầu vú bị ép cao lên, khe ngực sâu hun hút, chỉ cần thở mạnh là vú sẽ lấp ló ra ngoài. Đùi trắng muốt lộ gần hết, chỉ che được tí xíu cái quần lót.

Lão Quý đẩy cửa bước vào, mắt sáng rỡ nhìn từ ngực xuống đùi Mai, liếm môi:

“Đúng rồi. Địt mẹ, mặc vậy mới đáng tiền. Đi thôi.”

Khi Mai bước vào nhà hàng, cả bàn mắt đều dán vào cô.

Cái đầm ngắn bó sát, hở ngực, hai bầu vú trắng nở nang lắc lư theo từng bước chân. Mỗi lần cô cúi xuống rót bia, khe ngực sâu hun hút hiện ra rõ mồn một trước mặt hai thằng khách bụng phệ và thằng Nhật mặt đỏ gay.

Người đàn ông ngồi cạnh Mai cười hề hề, mắt không rời khỏi bộ ngực:

“Em tên gì? Mai hả? Tên đẹp, người cũng ngon vl.”

Hắn cụng ly, rồi cố tình đổ bia xuống cổ tay Mai, nước chảy dài xuống khe ngực. Mai giật mình, vú rung lên. Hắn cười lớn, đưa tay “lao” qua lau, nhân tiện sờ luôn một cái lên da thịt trắng muốt.

Mai cứng đờ nhưng không dám gạt tay hắn ra.

Suốt buổi tối, tay hắn cứ quấn quanh eo, quệt qua đùi, thỉnh thoảng lại “vô tình” chạm vào vú cô. Lão Quý ngồi đối diện chỉ nháy mắt ra hiệu cho Mai phải cười, phải ngồi sát lại, phải uống hết ly bia.

Mai cười.

Cười như con đĩ.

Cười đến hàm đau, cười đến muốn nôn.

Khi tan tiệc, lão Quý kéo riêng Mai ra bãi xe tối om. Hắn say khướt, mùi bia nồng nặc:

“Hôm nay mày làm chưa tốt. Khách sờ vú mày mà mày cứ né. Làm giá cái lồn gì?”

Nói xong lão Quý túm lấy eo Mai, kéo mạnh sát vào người. Bụng phệ nóng hổi ép chặt vào bụng cô. Một tay lão vuốt mạnh xuống mông, bóp mạnh một cái qua lớp đầm mỏng.

“Chú… buông con ra!”

Mai giãy giụa. Lão Quý cười khàn, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô:

“Đừng có làm cao. Mày mặc cái đầm ngắn này là để cho người ta sờ mà. Tao ôm tí thôi mà… Hay mày muốn tao tăng lương cho mày? Muốn lên tổ trưởng cho chồng mày hả?”

Mai đẩy mạnh lão ra, mắt đỏ hoe:

“Con về!”

Cô quay lưng bỏ chạy. Sau lưng là tiếng lão Quý chửi bới:

“Làm công nhân mà đòi giữ cái lồn cho sạch hả con đĩ! Rồi mày coi!”

Gần mười một giờ đêm, Mai mới về đến dãy trọ.

Cái đầm ngắn đen vẫn trên người, tóc tai rối bù, mặt tái mét, mắt đỏ hoe. Hai bầu vú vẫn căng đầy trong lớp vải mỏng, khe ngực còn vương mùi nước hoa và mùi tay đàn ông lạ.

Lão Tứ ngẩng lên, mắt trợn tròn khi thấy Mai trong bộ dạng đó.

“Địt mẹ… con mặc cái đầm gì mà ngắn vl thế này?”

Mai cúi đầu, giọng khàn đặc:

“Xưởng bắt… tiếp khách…”

Hoàng cũng ngẩn ra nhìn cặp đùi trắng và khe ngực hở của Mai, nhưng nhanh chóng quay đi lấy ly nước đưa cho cô.

Mai cầm ly nước, tay run run. Cô kể lại một phần, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

“…Họ ép con mặc cái đầm này… khách sờ tay sờ eo… có người còn sờ cả vú con…”

Nói đến đó Mai không kìm được nữa, nước mắt trào ra.

Lão Tứ siết chặt hai ngón tay cụt, mặt tối sầm. Con cặc già của ông lúc này lại cứng ngắc trong quần khi nhìn cái đầm ngắn bó sát, hai bầu vú đầy đặn và đôi đùi trắng muốt của Mai.

Nhưng ông không nói ra.

Ông chỉ lẩm bẩm bằng giọng khàn khàn, vừa tức vừa thèm:

“Đời mẹ nó… Đi làm kiếm cơm mà bị tụi khốn nạn coi như con đĩ. Mặc cái đầm ngắn ngủn, để vú để đít cho người ta sờ… Khổ .”

Lão Tứ nhìn cô một lúc lâu, mắt dừng lại ở khe ngực sâu và cặp vú đang phập phồng vì khóc.

Ông nuốt nước bọt, giọng trầm xuống:

“Về tắm đi con. Ngủ một giấc.”

Mai gật đầu, quay người đi lên cầu thang.

Cái đầm ngắn bó sát làm cái mông tròn lẳn lắc lư theo từng bước. Lão Tứ ngồi dưới nhìn theo, con cặc cứng đau nhức, lẩm bẩm một mình:

“Đéo… Cặp vú với cái đít này… ngon vl. Già này mà được địt một phát… chết cũng cam.”

Hoàng ngồi bên cạnh, im lặng không nói gì.

Đêm Bình Tân vẫn nóng bỏng.

4.3 109 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai