Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Mai dẫn Thảo ra khỏi con hẻm lúc đèn đường vừa bật hết.

Thành phố về đêm không tối. Nó chỉ đổi màu. Ban ngày bụi bặm, nắng gắt, người ta còn nhìn rõ mặt nhau. Tối xuống, ánh đèn vàng đổ lên mọi thứ một lớp màu giả tạo, làm cái nghèo trông bớt lem luốc hơn, cái bẩn trông bớt lộ liễu hơn, và những con người đang đi tìm đường sống thì giống như những cái bóng biết thở.

Thảo đi sau Mai nửa bước.

Cô ôm cái túi nilon nhỏ trước ngực. Trong đó có căn cước, ít tiền lẻ, cái khăn mặt, với một bộ đồ cũ gấp vội. Cô mặc áo khoác xám, quần jean bạc màu, tóc buộc gọn sau gáy. Cổ áo kéo cao, nút cài kỹ. Cả người cô như cố thu lại cho nhỏ nhất có thể.

Nhưng có những thứ trên thân thể đàn bà, càng cố giấu càng khiến người ta nhận ra nó từng bị đời đem ra trả giá.

Thảo biết điều đó.

Cô đã quen với ánh mắt đàn ông từ rất sớm. Ánh mắt sỗ sàng, ánh mắt định giá, ánh mắt liếm qua người như cái lưỡi chó đói. Hồi còn ở chỗ Thắng Sẹo, cô từng học cách cười trước những ánh mắt ấy, vì không cười thì bị tát. Bây giờ bỏ son phấn, bỏ váy áo, mặc kín như một đứa con gái nhà lành, cô vẫn thấy những ánh mắt cũ bám trong da mình.

Mai đi nhanh, nhưng thỉnh thoảng lại ngoái đầu.

“Em mệt không?”

Thảo lắc đầu.

“Không chị.”

“Đừng sợ quá. Vô đó người ta có hỏi thì em cứ nói muốn xin việc. Chưa biết làm thì học.”

“Dạ.”

“Ban đầu bị la là chuyện thường. Chị hồi mới vô cũng bị chửi suốt. Cầm kéo còn ngược, cắt chỉ cũng cắt phạm hàng.”

Thảo cố cười.

“Chị mà cũng bị chửi hả?”

Mai cười nhạt.

“Đi làm thuê, ai chẳng bị chửi. Chỉ khác là có chỗ chửi xong trả lương, có chỗ chửi xong còn muốn ăn luôn thịt mình.”

Câu đó làm Thảo im.

Mai biết mình lỡ miệng, liền dịu giọng:

“Ý chị là… xưởng cực, nhưng ít ra có việc. Em cứ thử đã.”

Thảo gật đầu.

“Dạ. Em thử.”

Hai người đi qua mấy tiệm tạp hóa đã kéo cửa sắt một nửa, qua quán cơm bụi còn treo vài con cá chiên khô queo trong tủ kính, qua cái bãi rác nhỏ cuối hẻm có mấy con mèo hoang đang bới túi nilon. Xa hơn, khu xưởng may hiện ra dưới ánh đèn tuýp trắng xanh.

Cái xưởng nằm trong một con đường nhỏ, bảng hiệu cũ, chữ sơn đã bong. Bên trong sáng rực, tiếng máy may rào rào không ngớt, nghe như mưa đập lên mái tôn. Mùi vải mới, mùi keo, mùi mồ hôi, mùi cơm hộp nguội trộn lại thành thứ mùi đặc quánh của ca đêm.

Thảo đứng trước cổng, tự nhiên thấy chân mình mềm đi.

Mai đưa tay nắm nhẹ cổ tay cô.

“Đi.”

“Chị Mai…”

“Sao?”

“Lỡ người ta không nhận…”

“Không nhận thì về. Chú Tứ đã nói rồi, phòng em còn đó.”

Nghe đến Lão Tứ, Thảo thấy mắt mình cay cay.

Cái câu “phòng mày còn đó” của một ông già cộc cằn không phải lời hứa đẹp đẽ gì. Nhưng với cô, nó giống như lần đầu có người nói: mày chưa bị vứt đi hẳn.

Mai kéo Thảo vào cổng.

Vừa tới sân xưởng, hai người gặp Hùng.

Hùng đang đứng cạnh dãy xe máy, tay cầm áo khoác, chắc vừa tan ca chuẩn bị về. Mặt hắn xám, mắt thâm, người gầy đi vì làm đêm nhiều. Thấy Mai, hắn ậm ừ chào:

“Mai, đi ca hả?”

Mai gật đầu.

“Ừ. Anh về rồi à?”

“Ừ, hết ca.”

Hùng vừa nói vừa nhìn sang Thảo.

Ánh mắt hắn khựng lại.

Hùng nhận ra ngay đó là con đĩ của xóm trọ — con Thảo từng ở phòng cuối tầng ba, từng bị Thắng Sẹo và đám đàn em thay phiên sử dụng. Dù hôm nay Thảo ăn mặc kiểu gái nhà lành: áo khoác xám kín cổ, quần jean suông, tóc buộc gọn, không son phấn, nhưng Hùng vẫn thấy rõ. Cái dáng người đầy đặn, cặp vú căng đầy dưới lớp áo, cái mông tròn vẫn hơi vểnh lên dù cô cố đứng ngay ngắn.

Hùng cảm thấy một chút thèm thuồng len lỏi trong bụng. Dù biết cô là ai, nhưng nhìn Thảo hôm nay trông sạch sẽ, dịu dàng hơn, anh vẫn không kìm được ý nghĩ dâm đãng thoáng qua đầu.

Thảo cũng hiểu ánh mắt đó của đàn ông.

Cô liếc Hùng một cái rất nhanh, rồi cúi đầu ngay. Ánh mắt ấy cô quen thuộc lắm — vừa tò mò, vừa thèm, vừa khinh bỉ. Cô biết Hùng đang tưởng tượng gì. Cô biết rõ hơn ai hết.

Mai không để ý hết. Cô nói nhanh:

“Chồng, em dẫn nhỏ em tới xin việc. Bên mình còn thiếu người không?”

Hùng nhìn Thảo thêm một cái, rồi ho khan.

“Thiếu thì thiếu… nhưng phải hỏi tổ trưởng.”

“Lão Quý còn trong đó không?”

“Còn. Ổng chưa về.”

Mai mừng ra mặt.

“Vậy tốt quá. Anh kêu giúp em tiếng được không?”

Hùng gãi đầu, ánh mắt vẫn lấm lét nhìn Thảo.

“Ờ… để anh coi.”

Hắn đi vào trong.

Thảo đứng sau Mai, hai tay nắm chặt quai túi nilon.

“Chị Mai…”

“Gì em?”

“Chồng chị… có biết em không, hình như ảnh rất hiếm khi thấy ở dãy trọ?”

Mai nhìn cô.

“Có thể biết mặt. Nhưng kệ. Em tới đây làm việc, không tới đây xin ai thương hại.”

Thảo gật đầu, nhưng mặt vẫn trắng.

Một lát sau, Hùng quay ra cùng lão Quý.

Lão Quý khoảng ngoài năm mươi. Người thấp đậm, bụng hơi phệ, tóc thưa, áo sơ mi bỏ ngoài quần. Lão đi dép da, tay cầm điếu thuốc chưa châm. Cái mặt lão lúc nào cũng cười cười, kiểu đàn ông trong xóm hay tự nhận mình dễ tính. Nhưng mắt thì khác. Mắt lão nhỏ, sáng nhờn nhợt, đảo một vòng là biết trong đầu vừa tính toán xong thứ gì.

Mai vội chào:

“Anh Quý.”

Quý nhìn Mai, cười:

“Ờ, Mai. Tưởng vô ca rồi.”

“Dạ, em dẫn người tới xin việc. Đây là Thảo, em nó ở cùng dãy trọ với em. Muốn đi làm. Chưa biết may, nhưng chịu khó.”

Quý quay sang Thảo.

Ánh mắt lão dừng lại lâu hơn mức cần thiết.

Thảo mặc áo sơ mi trắng, lão vẫn thấy rõ cặp vú bơm căng, dựng ngược lấp ló dưới lớp vải mỏng, tướng đứng của Thảo, nó đã quen rồi, đít cứ chổng phao câu ra đằng sau, cái tướng mà thằng đàn ông nào, cũng muốn rút cặc ra đút ngay vào. Cái đĩ này không giấu được, như thách thức ánh mắt đàn ông.

Mai nhận ra sự im lặng hơi dài, liền nói thêm:

“Em nó mới đi làm lần đầu, anh cho phụ chuyền hay cắt chỉ trước cũng được.”

Quý chớp mắt, nụ cười rộng ra.

“Được chứ. Xưởng thiếu người mà. Có sức là làm được.”

Thảo thở ra rất nhẹ.

Mai cũng nhẹ lòng.

Quý hỏi:

“Có giấy tờ gì không?”

Thảo vội mở túi nilon, lấy căn cước và mấy tờ giấy cũ đưa bằng hai tay.

“Dạ có.”

Quý nhận lấy, nhìn qua loa căn cước, rồi nhìn Thảo.

“Bao nhiêu tuổi?”

“Dạ… hai mươi hai.”

“Còn trẻ. Làm được.”

Lão nói câu đó nghe bình thường. Nhưng trong miệng lão, chữ “còn trẻ” làm Thảo gai sống lưng.

Mai không nghe ra. Cô chỉ mừng vì việc dễ hơn tưởng.

“Vậy tối nay cho em nó thử được không anh?”

“Được. Người quen của Mai thì anh ưu tiên.”

Mai cười:

“Em cảm ơn anh.”

Quý vẫy tay:

“Dẫn nó vô chuyền cắt chỉ đi. Lát anh sắp.”

Mai kéo nhẹ tay Thảo.

“Đi em.”

Thảo quay nhìn Hùng một thoáng. Hùng tránh mắt.

Mai dẫn Thảo vào trong.

Tiếng máy may lập tức nuốt hai người.

Xưởng ca đêm sáng trắng như bệnh viện. Dãy bàn dài, công nhân ngồi san sát, đầu cúi xuống, tay chạy liên tục. Kim máy lên xuống, chỉ văng, vải chất thành từng bó. Có người ngáp, có người nhai kẹo cao su, có người vừa làm vừa chửi nhỏ vì hàng lỗi. Không ai rảnh nhìn người mới quá lâu. Cái nghèo không cho người ta tò mò lâu. Tò mò cũng không ra tiền.

Mai đưa Thảo tới một bàn gần cuối chuyền.

“Em ngồi đây. Cắt chỉ thừa trước. Cắt sát vừa thôi, đừng phạm vô đường may. Chị Thu bên cạnh sẽ chỉ thêm.”

Một phụ nữ khoảng bốn mươi ngẩng lên nhìn Thảo.

“Người mới hả?”

Mai gật.

“Dạ chị, em nhờ chị chỉ giúp.”

Chị Thu nhìn Thảo từ đầu tới chân, không ác, chỉ mệt.

“Biết cầm kéo không?”

Thảo nhỏ giọng:

“Dạ biết.”

“Vậy ngồi đi. Cắt hư thì đền đó.”

Mai vội nói:

“Mới vô mà chị.”

Chị Thu cười khô:

“Chị dọa nó chút cho tỉnh.”

Thảo ngồi xuống.

Cây kéo nhỏ nằm trong tay cô. Lưỡi kéo lạnh. Trước mặt cô là một đống áo bán thành phẩm, đường chỉ thừa lòi ra từng sợi. Công việc không khó, nhưng tay cô run.

Mai cúi xuống nói nhỏ:

“Bình tĩnh. Cứ từng cái một.”

Thảo gật đầu.

Cô cúi xuống cắt sợi chỉ đầu tiên.

Rồi sợi thứ hai.

Rồi sợi thứ ba.

Mỗi sợi chỉ rơi xuống bàn như một mẩu đời cũ được cắt bỏ. Cô biết không dễ vậy. Đời không sạch chỉ vì đổi cái ghế ngồi. Nhưng ít ra tối nay, cô ngồi trước một bàn làm việc. Không phải trước một gã đàn ông say. Không phải trên một cái giường bẩn. Không phải dưới ánh mắt Thắng Sẹo.

Cô cắt chậm, nhưng nghiêm túc.

Mai đứng nhìn một lúc, trong lòng nhẹ đi.

Cô nghĩ: vậy là được rồi. Cứ từ từ. Con bé còn trẻ. Kéo nó ra được ngày nào hay ngày đó.

Mai không biết, ở phòng tổ trưởng phía sau lớp kính mờ, tên mình vừa trở thành cái cớ để một cái bẫy khác khép lại.

Lão Quý gọi Hùng vào.

Phòng tổ trưởng nhỏ, có cái bàn sắt, cái quạt treo tường kêu rè rè, lịch treo tường in hình cô gái quảng cáo nước ngọt, vài tập hồ sơ công nhân xếp lộn xộn. Quý ngồi xuống ghế, rút thuốc châm lửa.

Hùng đứng trước bàn, hai tay để dọc quần.

Quý thổi khói.

“Con nhỏ mới tới, mày biết hả?”

Hùng giật mình.

“Dạ… biết sơ.”

“Sơ là sơ sao?”

Hùng nuốt nước bọt.

“Dạ ở cùng khu… trước nó ở bên dãy trọ có Thắng Sẹo.”

Quý nhướng mày.

“Thắng Sẹo?”

“Dạ.”

“À… thằng mới bị bế đi đó hả?”

“Dạ.”

Quý gõ gõ ngón tay lên bàn.

“Con nhỏ đó trước làm gì?”

Hùng cúi đầu thấp hơn.

“Dạ…”

“Nói.”

“Dạ… trước nó làm gái.”

Căn phòng im một nhịp.

Quý không tỏ vẻ ngạc nhiên. Chỉ có khóe miệng lão nhếch lên rất nhẹ.

“Vậy hả?”

Hùng vội nói thêm, như sợ mình nói chưa đủ:

“Nhưng chắc giờ nó muốn bỏ. Thắng vô rồi nên nó mới đi xin việc. Mai dẫn tới.”

Quý lật qua căn cước, giấy xác nhận tạm trú, rồi dừng ở tờ khám sức khỏe cũ. Lão nhìn lâu hơn mức bình thường. Mắt lão rà từng dòng, dừng lại ở phần xét nghiệm.

Hùng đứng đó, mồ hôi lấm tấm sau gáy.

Quý gấp tờ giấy lại.

“Không có bệnh. Được.”

Hùng không dám đáp.

Quý ngả lưng ra ghế, rít một hơi thuốc.

“Mày muốn lên tổ phó không?”

Mắt Hùng sáng lên, rồi hắn vội cúi xuống che đi.

“Dạ… muốn.”

“Muốn thì biết điều. Tao hỏi gì, mày nói nấy. Đừng có làm người tốt quá. Người tốt trong xưởng này đói trước.”

“Dạ, em hiểu.”

Lão quay sang Hùng, giọng trầm thấp:

“Hùng, mày làm thân với con Thảo đi. Làm quen, nói chuyện cho thân mật một chút. Rồi đưa con nhỏ đó đến gặp tao. Tao muốn dạy nó vài điều về nội quy xưởng.”

Hùng khựng lại, nhìn lão Quý.

Quý nhìn qua ô kính mờ. Ngoài kia, Thảo đang cúi đầu cắt chỉ, vai hơi co lại, như con chim non mới rơi khỏi tổ.

Lão cười.

“Mày ra đi.”

“Dạ.”

Hùng cun cút bước ra ngoài.

Ra tới hành lang, hắn đứng lại một giây, nhìn về phía Thảo. Cô không biết chuyện gì vừa xảy ra. Cô vẫn cắm cúi cắt chỉ. Cái dáng nghiêm túc, vụng về ấy khiến Hùng thấy hơi khó chịu. Không phải thương. Hắn không đủ tử tế để thương ai lâu. Chỉ là hắn thấy mình vừa bán rẻ một người quá dễ dàng, mà giá nhận lại mới chỉ là một câu hứa mơ hồ.

Nhưng rồi Hùng tự nhủ: đời ai người nấy lo. Mình còn chưa lo xong thân mình.

Hắn kéo áo khoác lên, đi ra cổng.

Sau lưng hắn, lão Quý vẫn ngồi trong phòng, đầu lưỡi khẽ lướt qua môi.

Đêm đầu tiên đi làm lại của Thảo còn chưa bắt đầu cho ra hồn, đã có người tính sẵn cách xé nó ra.

Lan từng hứa dạy chữ cho Lão Tứ.

Hứa đàng hoàng. Có cả cuốn vở ô ly mua sẵn, cây bút bi, mấy tờ giấy ghi những chữ đơn giản: hợp đồng, tiền cọc, điện nước, thời hạn, trách nhiệm. Lan bảo Lão Tứ muốn làm chủ nhà thì phải biết đọc giấy tờ, không thể cái gì cũng trông vào Hoàng.

Lão Tứ nghe thì gật.

Nhưng tới buổi học, lão lại trốn.

Bữa thì nhức lưng. Bữa thì đau mắt. Bữa thì bảo có khách hỏi phòng. Bữa thì ngồi trước cửa hút thuốc, thấy Lan ôm vở xuống là lão đứng dậy đi tưới cây, dù cái cây ớt trước sân đã úng nước gần chết.

Lan biết lão lười, nhưng không ép.

Cô chỉ cười:

“Chú Tứ không học, sau này bị người ta gạt thì đừng kêu.”

Lão Tứ hừ:

“Tao có thằng Hoàng rồi.”

Hoàng ngồi cạnh, cười hiền:

“Bác nói vậy cô Lan buồn đó.”

“Buồn thì kệ. Chữ nghĩa nhìn vô đau mắt bỏ mẹ.”

Lan lắc đầu. Hai đứa con cô ngồi dưới sân tô màu, thỉnh thoảng lại chạy tới hỏi Hoàng cái này màu gì, cái kia tô sao. Hoàng kiên nhẫn hơn Lão Tứ nhiều. Hắn biết bày trò cho trẻ con, biết xé giấy gấp máy bay, biết lấy bánh chia đều để hai đứa khỏi giành nhau.

Lão Tứ trông trẻ kiểu nhà quê hơn.

Đứa nào chạy ra cổng thì lão quát:

“Ê! Quay vô! Xe cán bẹp ruột bây giờ!”

Đứa nào khóc thì lão dọa:

“Nín! Khóc nữa tao kêu công an bắt.”

Nhưng miệng dữ vậy, tay lão vẫn bóc bánh, rót nước, lấy quạt phe phẩy. Tụi nhỏ không sợ lão. Có bữa còn leo lên đùi lão ngủ, làm lão ngồi cứng đơ cả buổi, miệng chửi “nặng như heo con” nhưng không dám động.

Lan nhìn cảnh đó, lòng đôi khi ấm lại.

Cô là giáo viên, có hai con, chồng cũ thì như cái bóng mất hút đâu đó. Cái dãy trọ này không tốt đẹp gì, nhưng từ ngày Thắng Sẹo bị bắt, ít nhất cô có thể gửi con xuống dưới một lát mà không nơm nớp.

Chỉ có ở trường, mọi thứ lại càng lúc càng tệ.

Sau vụ mắt mèo bị bôi lên ghế, Lan cẩn thận hơn. Trước khi ngồi, cô phủi ghế. Trước khi đặt tay lên bàn, cô nhìn kỹ mặt bàn. Mỗi lần bước vào lớp, cô đều liếc nhanh xem có gì lạ không.

Cô nghi Long.

Long học lớp cuối cấp, đủ mười tám tuổi, nhưng đầu óc thì như một thằng trẻ con được quyền lực nuôi bằng sữa bẩn. Ba nó có chức trong tỉnh, họ hàng nó có người làm chỗ này chỗ kia. Nó biết điều đó từ bé, nên coi giáo viên như người làm thuê cho nhà nó.

Long không cần chửi thẳng. Nó chỉ cần cười khi cô giảng bài. Chỉ cần kéo dài giọng gọi “cô Laaan” làm cả lớp cười rúc rích. Chỉ cần giả vờ làm rơi bút dưới bàn giáo viên, giả vờ hỏi bài sát quá mức, giả vờ vô tình mở điện thoại chụp bảng nhưng ống kính lại chĩa về phía cô.

Lan báo với giám thị.

Giám thị bảo:

“Em mềm mỏng thêm. Học sinh tuổi này nghịch thôi.”

Nghịch.

Một chữ đó đủ làm Lan muốn bật khóc.

Người ta gọi mọi sự mất dạy của con nhà có thế là nghịch. Còn nếu cô phản ứng mạnh, người ta gọi cô là thiếu nghiệp vụ, là không biết xử lý tâm lý học trò.

Buổi chiều hôm ấy, sau tiết cuối, Lan vào khu vệ sinh giáo viên. Cô mệt mỏi, đầu đau âm ỉ. Hành lang vắng tanh, học sinh đã ra về gần hết. Khu vệ sinh nằm ở cuối dãy, cửa sổ cao, ánh sáng nhạt và lạnh lẽo.

Lan bước vào buồng vệ sinh, kéo chốt cửa. Đây là kiểu toalet ngồi chồm hỗm truyền thống. Cô xắn váy, kéo quần lót xuống, ngồi xổm đái. Dòng nước tiểu nóng hổi xối xả xuống lỗ thoát. Đái xong, cô xé ít giấy vệ sinh, lau sạch lồn một cách cẩn thận. Lồn cô đã được cạo sạch lông từ hôm trước, trơn nhẵn và lộ rõ hai mép thịt hồng. Cô đứng dậy, kéo quần lót và váy lên, vừa mở chốt cửa thì giật mình.

Thằng Long đang đứng ngay ngoài cửa, chuẩn bị bước vào.

Lan lạnh cả người. “Long? Em làm gì ở đây?”

Long cười khẩy, tựa lưng vào vách ngăn, hai tay đút túi áo khoác, mặt tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì.

“Cô làm gì căng thẳng vậy? Em đi nhầm thôi mà.”

“Đây là khu vệ sinh giáo viên. Em ra ngoài ngay!”

Lan định đẩy nó ra và bước qua, nhưng Long nhanh hơn. Nó chặn trước mặt cô, đưa tay bịt chặt miệng cô chỉ trong khoảnh khắc.

Không lâu. Chỉ một, hai giây.

Nhưng đủ để Lan cảm nhận được bàn tay khỏe và lạnh. Long ghé sát tai cô, giọng trầm thấp:

“Cô chưa thấy ai đi nhầm bao giờ à?”

Lan giãy giụa đẩy nó ra. Long lập tức buông tay, giơ hai tay lên như vô tội.

“Rồi rồi, em ra. Cô dữ quá.”

Nó đi ngang qua cô, trước khi ra ngoài còn ngước mắt nhìn lên khe thông gió phía trên vách ngăn. Cái nhìn chỉ thoáng qua, nhưng Lan hiểu ngay. Tim cô rơi xuống tận bụng.

Long bước ra, huýt sáo vui vẻ.

Lan đứng chết lặng trong buồng vệ sinh, hai tay run đến mức không khóa nổi chốt cửa. Cô ngước nhìn khe thông gió. Không thấy gì. Nhưng chính sự im lặng ấy khiến cô càng hoảng sợ.

Tối đó, Lan về nhà trong trạng thái như người mất hồn.

Hai đứa con ăn cơm xong đã xuống dưới chơi với Hoàng. Lan ngồi trước máy tính, định soạn giáo án. Cô mở email.

Có một thư lạ.

Tiêu đề: Xem một mình thôi.

Cổ họng Lan khô khốc.

Cô bấm mở.

Đoạn clip ngắn hiện ra.

Hình ảnh rõ nét, quay từ dưới lên: Lan đang ngồi chồm hỗm đái trong buồng vệ sinh giáo viên. Đôi chân hơi dang, váy xắn cao, quần lót tụt xuống tận mắt cá. Đặc biệt, cái lồn được cạo sạch lông của cô hiện lên rõ mồn một — hai mép thịt hồng hào, bóng nhẫy vì nước tiểu, không một sợi lông che phủ.

Lan lập tức gập máy tính lại, nhưng muộn rồi. Hình ảnh ấy đã in sâu vào đầu cô.

Bên dưới email là dòng chữ:

Nếu không muốn cả trường và phụ huynh được xem đoạn clip này, tối nay 9 giờ đến công viên ven hồ. Đi một mình.

Lan ngồi chết lặng.

Một lát sau, cô mở lại thư, đọc đi đọc lại. Mỗi lần đọc, bụng cô lại thắt thêm một vòng.

Cô nghĩ tới hai đứa con.

Nghĩ tới trường.

Nghĩ tới phụ huynh.

Nghĩ tới cái miệng thiên hạ.

Một người đàn bà bị quay lén, người đời không hỏi kẻ nào đặt máy. Họ hỏi sao cô bất cẩn. Một cô giáo dính clip, người ta không cần biết clip ấy từ đâu. Họ chỉ cần có thứ để truyền tay, để cười, để đạo đức giả.

Lan ôm mặt.

Cô muốn báo công an. Muốn báo nhà trường. Muốn kéo Long ra giữa sân mà tát.

Nhưng rồi khuôn mặt hai đứa con hiện lên.

Nếu chuyện ầm lên, ai sẽ bị lôi ra trước? Long, thằng con nhà có thế? Hay cô giáo thuê trọ, mẹ đơn thân, không chồng, không ô dù?

Đúng tám giờ rưỡi, Lan đưa hai đứa nhỏ xuống tầng trệt.

Lão Tứ đang ngồi uống trà, Hoàng ngồi gần đó sửa tin đăng phòng trên điện thoại. Thấy Lan, Lão Tứ ngẩng lên:

“Gì đó cô Lan?”

Lan cố giữ mặt bình thường.

“Chú Tứ, tối nay chú trông giúp con hai đứa nhỏ một lát được không? Con có việc phải ra ngoài.”

“Giờ này?”

“Dạ. Việc ở trường.”

Lão Tứ không nghi. Giáo viên có việc trường, lão biết cái gì mà hỏi.

“Ừ, để đó. Hai đứa xuống đây chơi.”

Hai đứa nhỏ chạy tới chỗ Hoàng. Hoàng lấy giấy cho chúng vẽ. Lan cúi xuống dặn:

“Ngoan nghe lời ông Tứ với chú Hoàng. Mẹ đi chút rồi về.”

Đứa nhỏ hỏi:

“Mẹ đi đâu?”

Lan nghẹn một nhịp.

“Mẹ đi gặp người ta.”

Hoàng ngẩng đầu.

Chỉ một câu đó thôi, hắn nghe ra mùi không ổn.

Lan đi lên lấy túi, rồi xuống lại. Áo khoác kín cổ, tóc buộc gọn, mặt trắng hơn mọi ngày. Cô bước qua cửa, còn quay lại cười với con một cái. Nụ cười ấy méo đến mức Hoàng nhìn xong thì đặt bút màu xuống.

Lan vừa ra khỏi cổng, Hoàng nói nhỏ:

“Bất thường.”

Lão Tứ đang bóc bánh cho hai đứa nhỏ, cau mày:

“Gì bất thường?”

“Cô Lan nói dối.”

“Mày biết gì mà nói?”

Hoàng nhìn ra cổng.

“Nếu là việc trường, cô ấy sẽ mang cặp giáo án. Tối nay không có lịch họp. Cô ấy gửi con quá gấp, tay run, mặt tái. Câu ‘đi gặp người ta’ không giống cách cô ấy nói.”

Lão Tứ nghe vậy mới thấy bụng hơi gợn.

“Hay có thằng nào hẹn?”

“Không biết. Nhưng nếu bình thường, cô ấy không sợ như vậy.”

“Vậy giờ sao?”

“Cháu theo cô ấy.”

Lão Tứ giật mình:

“Theo kiểu gì?”

“Đi xa xa. Có chuyện thì biết. Không có thì cháu về.”

“Mày đi một mình được không?”

Hoàng cười nhẹ:

“Cháu chỉ đi nhìn. Không đánh nhau.”

Lão Tứ nhìn hai đứa nhỏ đang tô màu, rồi nhìn Hoàng.

“Đi đi”

Hoàng đứng dậy, nói lớn vừa đủ cho tụi nhỏ nghe:

“Chú ra mua ít đồ, hai đứa ngồi ngoan với ông Tứ nha.”

Rồi hắn bước ra ngoài.

Bóng Hoàng lẫn vào con hẻm tối.

Công viên ven hồ lúc gần chín giờ không giống công viên ban ngày.

Ban ngày, chỗ này có người già đi bộ, trẻ con đá cầu, mấy bà bán nước mía. Đêm xuống, nó thành một cái bụng tối của thành phố. Đèn đường hư vài bóng, chỉ còn những ngọn vàng vọt le lói. Ghế đá nằm khuất sau bụi cây rậm rạp. Ven hồ là mùi bùn tanh, mùi nước tù hôi, mùi cỏ ẩm mốc lẫn với mùi tinh dịch khô và nước hoa rẻ tiền của những cặp đôi lén lút.

Lan bước vào, tim đập mạnh đến mức cô nghe rõ từng nhịp trong tai.

Hai bên lối đi, những cặp nam nữ ngồi sát nhau dưới bóng tối. Có cặp ôm nhau cuồng nhiệt, tay luồn dưới áo. Có cặp hôn nhau ướt át, tiếng chụt chụt vang lên trong đêm. Có chỗ trong bụi cây, một gã đàn ông tụt quần xuống tận mắt cá chân, lòi cái mông trắng ra, đang thụt ra thụt vào một cô gái. Váy cô ta bị xốc ngược lên tận ngực, hai chân quặp chặt lấy hông gã, miệng rên rỉ khe khẽ theo từng nhịp dập.

Lan vội quay mặt đi, má nóng bừng. Cô siết chặt quai túi, bước nhanh hơn, nhưng mỗi bước chân lại khiến cô cảm thấy mình đang lột dần lớp áo danh dự cuối cùng.

Long ngồi sẵn trên ghế đá gần hồ, dưới một bóng cây tối om.

Nó mặc áo khoác đen, quần jean, chân gác lên mép ghế, tay cầm điện thoại. Thấy Lan, nó cười như chủ nợ thấy con nợ đến đúng giờ.

“Cô giáo tới rồi à?”

Lan đứng cách nó vài bước, giọng run run:

“Long, em muốn gì?”

Long vỗ tay xuống chỗ bên cạnh.

“Ngồi đi cô. Đứng vậy người ta tưởng em bắt nạt cô.”

Lan nhìn quanh một lần nữa, rồi miễn cưỡng ngồi xuống mép ghế, cách Long một khoảng khá xa.

Long nghiêng đầu nhìn cô, mắt lóe lên sự ham muốn.

“Cô sợ em hả?”

“Em xóa clip đi.” Lan cố giữ giọng bình tĩnh. “Em làm vậy là sai. Nếu nhà trường biết—”

Long bật cười khẩy.

“Nhà trường biết thì sao cô? Cô nghĩ người ta tin cô hay tin ba em?”

Lan nghẹn lại.

Long mở điện thoại, đưa màn hình nghiêng nghiêng. Lan thấy khung hình quen thuộc, mặt lập tức tái mét.

Nó nói:

“Em có muốn gì ghê gớm đâu. Chỉ muốn cô đi chơi với em một chút.”

“Em còn là học sinh. Lo mà học đi.”

Long nhìn cô từ đầu tới chân, liếm môi.

“Ai bảo cô xinh.”

Chữ “xinh” trong miệng nó không phải lời khen. Nó là một lời đe dọa ngầm.

Lan siết chặt quai túi đến trắng khớp.

“Em muốn cô đến đây rồi. Bây giờ xóa clip.”

Long ghé sát hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai Lan. Giọng nó khàn khàn, vừa nói vừa thở dốc:

“Em muốn cô bú cặc cho em…”

Nói xong, Long cầm tay Lan, kéo mạnh xuống dưới, đặt thẳng lên con cặc nó đã móc ra từ lúc nào. Con cặc nóng hổi, cứng ngắc, mạch máu nổi gân guốc dưới lớp da mỏng.

Lan giật bắn mình như bị điện giật. Cô đứng phắt dậy, mặt tái mét, tay run đến mức suýt đánh rơi túi xách.

Con cặc của Long không quá lớn, nhưng với Lan, đó là một cú sốc. Đã rất lâu rồi — gần sáu năm kể từ khi chồng mất — cô không nhìn thấy, không chạm vào bất kỳ con cặc đàn ông nào. Cảm giác nóng bỏng, cứng ngắc, và mùi đàn ông thoang thoảng khiến cô vừa kinh hãi, vừa kì quặc, vừa có một thứ rung động lạ lùng khó gọi tên chạy dọc sống lưng.

Lan lùi lại một bước, giọng run rẩy:

“Không được!”

Long ngước lên nhìn cô, vẫn cười khẩy, con cặc vẫn để ngỏ ngoài quần, đầu khấc bóng nhẫy dưới ánh đèn vàng vọt.

“Không được thì thôi. Sáng mai cả trường xem clip lồn của cô.”

Lan run lên vì nhục. Nhưng lần này cô không ngồi xuống. Cô siết chặt quai túi, giọng cố giữ bình tĩnh dù toàn thân đang run:

“Em cứ đăng đi.”

Long hơi khựng lại, nụ cười trên môi nó cứng đờ một chút.

Lan nói tiếp, giọng run nhưng rõ ràng và kiên quyết:

“Đó là clip quay lén. Người sai là em. Nếu phải mất việc, cô cũng sẽ kéo em ra ánh sáng. Cô không để em dùng thứ đó ép cô làm chuyện bẩn.”

Cô quay người định đi.

Long chụp lấy tay cô.

Lan giật mạnh, cố vùng ra. “Buông ra!”

Long hạ giọng, nhưng vẫn giữ chặt tay cô: “Thôi được rồi. Cô căng quá. Em không bắt cô làm chuyện đó nữa.”

Lan thở gấp, ngực phập phồng.

Long giơ điện thoại lên, giọng chậm rãi như đang mặc cả: “Một nụ hôn thôi. Cô hôn em một cái. Em đưa cô tự tay xóa clip. Xong. Em hứa không làm phiền cô nữa.”

“Không được. Em là học sinh của cô.”

“Em mười tám rồi.”

“Nhưng em vẫn là học sinh…”

Long nhún vai, cười lạnh: “Vậy mai clip lên mạng. Cô chọn đi.”

Lan đứng chết lặng. Trong đầu cô hiện lên hai đứa con đang ngủ say dưới tầng trệt dãy trọ, ánh mắt dò xét của đồng nghiệp, những lời xì xào của phụ huynh, và vô số bình luận độc ác trên mạng.

Một cái hôn. Một cái clip. Một đời làm mẹ, làm cô giáo, làm người phụ nữ góa chồng đã mấy năm nay.

Lan nhắm mắt, hai tay siết chặt.

Cô cúi xuống.

Môi cô chạm môi Long.

Ban đầu chỉ là chạm nhẹ, lạnh tanh, không chút cảm xúc. Nhưng Long không để cô rút lui. Nó đưa tay đỡ gáy cô, kéo sát hơn, rồi nhanh chóng đẩy lưỡi vào. Cái lưỡi nóng bỏng, tham lam quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh, liếm dọc theo môi trong.

Lan giật mình.

Đã bao năm rồi… kể từ khi chồng mất, cô chưa từng hôn ai. Cơ thể cô như quên mất cảm giác ấy. Trong khoảnh khắc đầu, đầu óc cô trống rỗng. Rồi một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô bất giác đáp lại, lưỡi cô run run quấn quanh lưỡi Long, đá nhẹ rồi dần mạnh hơn, như thể cơ thể phản bội lý trí.

Cô sợ. Sợ đến run người. Nhưng đồng thời, một cảm giác dâm đãng, tê dại đang lan ra từ bụng dưới. Lồn cô nhíu lại từng cơn. Nước dâm rỉ ra nhiều hơn, nóng ấm, nhớp nháp thấm ướt quần lót. Cô cảm nhận rõ ràng hai mép thịt hồng hào co thắt, như đang thèm khát thứ gì đó mà bao năm nay bị chôn vùi.

Càng hôn sâu, Long càng hung hăng. Nó mút mạnh lưỡi cô, tay siết chặt eo cô kéo sát vào người. Lan thở hổn hển qua kẽ miệng, tiếng thở lẫn với tiếng nước bọt. Trong đầu cô hỗn loạn: Mình đang làm gì vậy? Đây là học sinh… mình bị ép… nhưng sao lại phê thế này…

Càng nghĩ, lồn cô càng rỉ nước mạnh. Dòng nước dâm trong suốt chảy dài.

Rồi cô sực tỉnh.

Lan đẩy mạnh Long ra, lau miệng bằng mu bàn tay, mắt đỏ hoe. “Đủ rồi!”

Long cười, khóe miệng nhếch lên đầy khoái trá. Nó đưa điện thoại cho cô: “Cô tự xóa đi.”

Lan cầm điện thoại, tay run lẩy bẩy. Cô mở thư mục, xóa đoạn clip, vào thùng rác xóa tiếp, kiểm tra lại hai ba lần mới trả lại.

“Đừng bao giờ làm vậy nữa.”

Long nhìn cô, mắt sáng lên: “Hôm nay cô đẹp lắm.”

Lan quay ngoắt đi. Cô gần như chạy khỏi công viên, bước chân vội vã.

Mỗi bước chạy, lồn cô vẫn còn co thắt nhẹ. Nước dâm lúc này đã thấm ướt cả quần lót, một vệt ẩm nóng dính chặt vào da thịt, khiến cô vừa xấu hổ vừa hoảng loạn. Cô siết chặt đùi, cố kìm nén cảm giác tê dại vẫn còn đang lan tỏa, nhưng càng cố càng rõ ràng hơn.

Sau lưng cô, Long vẫn ngồi trên ghế đá, mỉm cười đắc thắng trong bóng tối.

Từ bụi cây phía sau, một thằng khác bước ra. Nó cũng mặc áo học sinh khoác ngoài áo thun, tay cầm điện thoại, mặt phấn khích.

“Quay được rồi.”

Long chìa tay.

Thằng kia đưa điện thoại.

Trên màn hình là cảnh Lan cúi xuống hôn Long.

Góc quay rất hiểm. Không có đoạn email. Không có đoạn Long kéo tay. Không có cái điện thoại với clip cũ. Chỉ có một cô giáo chủ động cúi xuống hôn học sinh của mình trong công viên tối.

Long xem xong, bật cười.

“Lần này cô giáo hết cãi.”

Thằng bạn hỏi:

“Giờ mày làm gì?”

Long bỏ điện thoại vào túi.

“Chưa biết. Để coi cô ngoan tới đâu.”

Nhưng chúng không biết, xa hơn một chút, sau gốc cây gần lối ven hồ, Hoàng đứng im trong bóng tối.

Từ lúc Lan bước vào công viên, hắn đã theo sau.

Không quá gần.

Không quá xa.

Đúng khoảng cách để người thường không phát hiện, nhưng điện thoại vẫn ghi được toàn cảnh.

Hoàng hạ điện thoại xuống.

Trên màn hình của hắn không chỉ có nụ hôn.

Có Long ngồi đợi.

Có Lan đứng cách xa.

Có cảnh Long chụp tay cô kéo lại.

Có cảnh nó đưa điện thoại ra uy hiếp.

Có cảnh thằng bạn núp trong bụi quay lén.

Có đủ.

Hoàng nhìn theo hướng Lan vừa chạy đi, rồi nhìn Long và thằng bạn đang hí hửng với nhau.

Hắn không lao ra.

Không chửi.

Không đánh.

Chỉ đứng yên, gương mặt nửa chìm trong bóng cây.

Rồi Hoàng khẽ nhếch mép.

Một nụ cười rất mỏng.

Không rõ là vì hắn vừa cứu được Lan, hay vì vừa nhặt được một quân bài ngon.

Lan về tới dãy trọ trong tình trạng gần như mất hồn.

Cô cố đi chậm lại trước khi vào cổng, cố thở đều, cố kéo lại cái áo khoác cho ngay ngắn. Nhưng mặt cô trắng bệch. Môi còn run. Tay cô nắm quai túi chặt đến mức các khớp ngón tay nổi lên.

Lão Tứ đang ngồi dưới tầng trệt với hai đứa nhỏ.

Một đứa ngủ gục trên ghế nhựa, má áp vào con gấu bông. Đứa còn lại nằm trên chiếu, tay vẫn cầm cây bút màu. Lão Tứ ngồi giữa, tay cầm cái quạt giấy phe phẩy, mặt vừa mệt vừa sốt ruột.

Thấy Lan về, lão đứng lên.

“Cô Lan về rồi hả?”

Lan gật đầu.

“Dạ. Con cảm ơn chú.”

Lão nhìn mặt cô.

“Cô sao vậy? Mặt trắng như ma.”

Lan tránh mắt.

“Con hơi mệt.”

Cô cúi xuống bế đứa nhỏ đang ngủ. Tay cô run nên suýt làm rơi chiếc dép nhỏ. Lão Tứ thấy vậy, cau mày.

“Có chuyện gì không?”

Lan lắc đầu quá nhanh.

“Không. Không có gì đâu chú.”

Cô gọi đứa còn lại dậy, dắt hai con lên lầu. Tới cầu thang, cô còn quay lại cười với lão một cái. Nụ cười méo xệch.

Cửa phòng Lan đóng lại.

Lão Tứ đứng dưới sân, bụng càng lúc càng không yên.

Hoàng chưa về.

Lão đi qua đi lại trước cửa phòng mình. Điếu thuốc cháy gần hết mà lão quên hút. Thỉnh thoảng lão nhìn ra cổng, rồi lại nhìn lên phòng Lan. Trên đó đèn sáng một lúc, rồi tắt bớt. Hai đứa nhỏ chắc ngủ. Còn Lan thì không biết đang ngồi đâu trong bóng tối.

Mãi một lúc sau, Hoàng mới bước vào.

Vẫn áo sơ mi trắng.

Vẫn dáng gầy.

Vẫn cái mặt bình tĩnh như vừa đi mua chai nước.

Lão Tứ bước tới ngay.

“Sao rồi?”

Hoàng nhìn lên tầng.

“Bác nói nhỏ thôi.”

Lão kéo Hoàng vào phòng mình, khép cửa lại.

“Sao? Có chuyện gì?”

Hoàng ngồi xuống, đặt điện thoại lên bàn.

“Đúng như cháu đoán. Cô Lan bị thằng học sinh đe dọa.”

Lão Tứ trợn mắt.

“Đe dọa gì?”

“Có clip riêng tư của cô ấy. Nó hẹn cô ra công viên.”

“Đ.m thằng mất dạy!”

Hoàng giơ tay ra hiệu lão nhỏ tiếng.

“Chưa hết.”

Lão Tứ khựng lại.

Hoàng nói tiếp:

“Nó gài cô ấy. Ban đầu ép cô ấy làm chuyện rất bẩn. Cô ấy không chịu, định bỏ đi. Sau đó nó đổi sang bắt cô ấy hôn nó để đổi clip.”

Lão Tứ há hốc.

“Rồi cô Lan…”

Hoàng gật đầu.

“Cô ấy trúng kế.”

Lão Tứ đứng bật dậy, cái ghế nhựa suýt đổ.

“Đ.m! Tao lên nói cô ấy biết!”

Hoàng giữ tay lão lại.

“Bác lên bây giờ vô ích.”

“Vô ích là sao? Nó bị quay nữa rồi đó!”

“Chính vì vậy mới không được làm cô ấy hoảng thêm.”

Lão Tứ thở phì phì.

“Vậy để yên cho thằng chó đó à?”

Hoàng im một lát.

Ngoài sân, bóng đèn vàng rung nhẹ vì gió. Trên lầu, phòng Lan im thin thít. Đâu đó xa xa có tiếng chó sủa, tiếng xe máy rồ ga rồi mất hút ngoài đường lớn.

Hoàng nhìn Lão Tứ.

“Cháu có cách.”

Lão Tứ ngẩng lên.

“Cách gì?”

Mắt Hoàng bình tĩnh đến lạnh.

“Nhưng bác phải chịu thiệt.”

Lão Tứ cau mày.

“Chịu thiệt là sao?”

Hoàng cười rồi nói nhỏ gì đó vào tai lão Tứ.

Ông Mạnh (bố thằng Long) bước ra khỏi phòng tiệc lúc gần mười một giờ đêm.

Cái nhà hàng nằm trong khu trung tâm, đèn vàng sáng choang, cửa kính bóng loáng, nhân viên đứng cúi đầu như tượng. Ngoài sân, mấy chiếc xe biển đẹp đậu thành hàng. Mùi rượu ngoại, mùi nước hoa, mùi thuốc lá đắt tiền vẫn còn bám trên áo ông ta.

Mạnh ngoài năm mươi, bụng hơi to, mặt đỏ gay vì rượu. Cái đỏ của người uống nhiều, quen uống, quen được người khác rót tận tay. Trên cổ áo sơ mi còn vương một vệt nước sốt nhỏ, nhưng chẳng thằng nào dám nhắc.

Mấy tay giám đốc doanh nghiệp đi sau, miệng vẫn cười hề hề.

“Anh Mạnh để em cho tài xế đưa anh về.”

“Đúng rồi anh, anh uống nhiều rồi.”

“Xe em còn tài xế ngoài kia, anh lên xe em cũng được.”

Một thằng trợ lý trẻ chạy tới, cúi người:

“Anh, để em lái cho. Anh nghỉ chút đi.”

Ông Mạnh gạt phắt.

“Say cái gì mà say?”

Ông ta chỉ tay vào mặt đám người trước mặt, cười khẩy:

“Tụi mày tưởng tao yếu vậy à? Ba ly rượu mà say? Tao còn tỉnh hơn mấy thằng tụi mày lúc chưa uống.”

Đám người cười theo. Không ai dám cãi.

Thằng trợ lý vẫn cố:

“Nhưng anh ơi, giờ khuya rồi, công an giao thông—”

Mạnh quay phắt lại.

“Công an nào?”

Không khí khựng một nhịp.

Ông ta cười nhạt, giọng nhừa nhựa:

“Thằng nào dám bắt anh?”

Không ai nói nữa.

Cái câu ấy nếu người thường nói thì là khoác lác. Còn từ miệng ông Mạnh, nó là một thứ luật ngầm. Ở cái tỉnh này, nhiều thằng mặc sắc phục thấy xe ông ta còn phải tránh.

Ông Mạnh giật chìa khóa trong tay trợ lý, đi thẳng tới chiếc Lexus đen đậu sát bậc tam cấp.

Xe nổ máy, đèn pha bật lên, sáng trắng cả mặt đường.

Một giám đốc còn cố cười nói:

“Anh Mạnh về cẩn thận nha anh.”

Ông Mạnh hạ kính, giơ tay vẫy như vua vẫy dân, rồi đạp ga.

Chiếc Lexus lao ra khỏi sân nhà hàng.

Chiếc Lexus lao qua con đường ven hồ như một con thú đen vừa sổng chuồng.

Ông Mạnh lái bằng một tay, tay kia lần mò điếu thuốc. Rượu vẫn còn nóng trong máu, làm mặt ông ta đỏ gay. Bài nhạc trữ tình trong xe rền rĩ, giọng ca nữ kéo dài mấy câu yêu đương cũ mèm. Ngoài kính, đèn đường vàng vọt lùi lại từng vệt dài.

Điện thoại bỗng sáng lên trên màn hình xe.

Một số lạ.

Ông Mạnh liếc mắt.

Giờ này còn thằng nào gọi?

Chuông đổ đều đều. Âm thanh ấy không lớn, nhưng trong cái khoang xe kín bưng lại nghe rất chướng. Ông Mạnh cau mày, đưa tay định bấm nhận.

Chỉ một giây mắt ông rời khỏi đường.

Khi ông ngước lên, trước đầu xe bỗng hiện ra một bóng người.

Một lão già gầy gò, tóc bạc, đang lảo đảo bên mép đường. Bóng lão đổ dài dưới ánh đèn vàng, nhập nhòe như ma. Ông Mạnh chỉ kịp thấy cái dáng khòm khòm ấy băng ra khỏi vùng tối.

“Đ.m!”

Ông ta giật mạnh vô lăng.

Chiếc Lexus chệch khỏi làn đường, bánh xe nghiến lên lề, lao thẳng vào một gốc cây bên vệ đường.

Rầm!

Đầu xe đập vào thân cây. Túi khí bung ra trắng xóa. Cả người ông Mạnh bị hất mạnh về phía trước rồi bật ngược lại ghế. Tiếng còi xe kêu inh ỏi trong đêm. Kính chắn gió rạn một đường dài như mạng nhện.

Cùng lúc đó, bóng lão già kia văng ra bên cạnh, lăn xuống mép đường.

Nhìn qua, ai cũng tưởng lão bị xe tông trúng.

Nhưng thật ra, cú văng ấy đã được tính trước.

Lão Tứ mặc bên trong một lớp áo độn cũ, đầu gối quấn vải, khuỷu tay có miếng lót mỏng giấu dưới tay áo. Lão không bị chiếc Lexus hất trực diện. Lão chỉ lao ra đủ gần để ông Mạnh hoảng, rồi tự quăng mình sang một bên đúng lúc xe đánh lái.

Cú ngã vẫn đau.

Đau thật.

Cái thân bảy mươi tuổi đâu phải bao cát. Lão lăn xuống nền đường, vai đập vào đất, hông đau nhói, miệng bật ra một tiếng rên nghẹn. Nhưng lão không kêu lớn. Lão nằm im, mắt hé nhìn qua khe mi.

Đầu xe Lexus bốc khói nhẹ.

Cửa xe bật mở.

Ông Mạnh chật vật chui ra. Mặt ông ta trắng bệch. Máu rịn ở trán vì va vào đâu đó. Bộ dạng không còn cái vẻ ủy viên tỉnh ngồi bàn tiệc ban nãy nữa. Chỉ còn một thằng đàn ông say rượu vừa gây chuyện giữa đường.

Ông ta nhìn gốc cây.

Nhìn đầu xe móp.

Rồi nhìn bóng lão già nằm bên vệ đường.

“Chết mẹ…”

Từ xa có tiếng người hô:

“Tai nạn!”

“Xe tông người hả?”

“Ai vậy?”

Một hai bóng người từ quán nước gần đó bắt đầu chạy tới.

Ông Mạnh tỉnh rượu gần hết.

Trong đầu ông ta không nghĩ tới lão già kia sống hay chết. Cũng không nghĩ tới cái xe đắt tiền vừa móp đầu. Ông ta chỉ nghĩ tới một điều: không được để ai thấy mặt mình ở đây.

Một ủy viên tỉnh.

Say rượu.

Tự lái xe.

Gây tai nạn giữa đêm.

Nếu chuyện này lên báo, nếu lọt vào tay phe đối thủ, nếu có thằng nào quay được mặt ông ta, thì cái ghế sắp tới coi như bỏ. Mấy thằng từng ngồi uống rượu cười với ông ta tối nay sẽ là mấy thằng đầu tiên đứng ngoài vỗ tay khi ông ta ngã.

Ông Mạnh quay đầu nhìn đám người đang chạy tới.

Rồi ông làm một việc rất bản năng.

Ông chui lại vào xe.

Chiếc Lexus lùi mạnh, bánh xe rít lên trên mặt đường, rồi ngoặt đầu chạy khỏi hiện trường.

Sau lưng ông ta, tiếng người la lớn:

“Ê! Nó chạy!”

“Ghi biển số!”

“Có người bị nạn kìa!”

Lão Tứ vẫn nằm im bên vệ đường.

Một người đàn ông chạy tới cúi xuống:

“Ông ơi! Ông có sao không?”

Lão Tứ rên rất khẽ, mắt nhắm nghiền.

Xa xa, chiếc Lexus đã mất hút sau khúc cua.

Nhưng Hoàng tính không sai.

Ông Mạnh không dám chạy thẳng về nhà bằng chiếc xe đó.

Chiếc Lexus quá dễ nhận. Đầu xe lại móp. Chạy ngoài đường thêm một lúc là tự treo bảng “tao vừa gây chuyện” lên mặt. Ông Mạnh vòng qua hai con đường, rồi tấp vào một đoạn vắng gần khu dân cư cũ. Đó là chỗ ít đèn, nhiều hẻm nhỏ, nhà cửa chen chúc, dây điện chằng chịt trên đầu.

Ông ta xuống xe.

Đóng cửa thật khẽ.

Rồi bỏ chiếc Lexus lại bên lề.

Mạnh kéo cổ áo lên, cúi đầu đi nhanh vào một con hẻm nhỏ.

Hẻm tối, hẹp, ẩm mốc. Hai bên là tường loang lổ, vài cánh cửa sắt đóng im. Mùi nước cống bốc lên ngai ngái. Một con chó nằm trước hiên nhà thấy người lạ thì ngẩng đầu, gầm gừ mấy tiếng.

Ông Mạnh đi sâu vào trong, vừa đi vừa móc điện thoại gọi trợ lý.

Đầu dây vừa bắt máy, ông ta gằn giọng:

“Nghe đây. Tao gặp chuyện.”

“Anh đang ở đâu?”

“Đừng hỏi. Xe tao bỏ ở hẻm sau đường ***. Cho người tới lấy ngay. Hiện trường ở đoạn ven hồ gần cây xăng cũ. Có một lão già nằm đó.”

Trợ lý im một thoáng.

“Anh… anh có đụng người không?”

“Có hay không không quan trọng!”

Ông Mạnh nghiến răng.

“Đưa một thằng tới nhận. Nói nó lái xe. Tìm cách lo hiện trường. Camera, nhân chứng, cái gì cần dọn thì dọn. Nhanh.”

“Dạ. Em hiểu.”

“Và đừng để ai biết tao ở đó.”

Ông ta cúp máy.

Vừa bỏ điện thoại xuống, ông Mạnh mới nhận ra phía trước có một người đang đứng.

Dưới bóng đèn hẻm vàng yếu, một gã thanh niên gầy rộc mặc áo sơ mi trắng đứng tựa vào bức tường loang lổ. Tay hắn cầm điện thoại. Mặt non, sạch, dáng thư sinh. Giữa cái hẻm bẩn và tối ấy, hắn trông lạc lõng đến mức đáng ngờ.

Hoàng.

Ông Mạnh khựng lại.

Hoàng ngẩng đầu, khẽ mỉm cười.

“Chào ngài ủy viên.”

Mặt ông Mạnh lập tức lạnh xuống.

“Mày là ai?”

Hoàng bước ra khỏi bóng tường.

“Có phải ngài vừa lái chiếc Lexus đó không?”

Ông Mạnh nhìn hắn chằm chằm.

“Tao lái hồi nào?”

Hoàng vẫn giữ giọng lễ phép:

“Ngài vừa nhậu ở nhà hàng Hải Đăng. Phòng VIP số ba. Đi cùng ba giám đốc doanh nghiệp. Lúc ra về, trợ lý xin lái thay nhưng ngài không cho. Sau đó xe của ngài đâm vào gốc cây ven hồ. Hiện trường có một lão già bị thương. Ngài lùi xe bỏ chạy, rồi bỏ xe ở ngoài đường, đi bộ vào hẻm này.”

Ông Mạnh thấy lưng mình lạnh đi.

“Mày theo dõi tao?”

“Cháu chỉ tình cờ biết vài chuyện.”

“Mày muốn gì?”

Hoàng hơi nghiêng đầu.

“Cháu muốn bàn với ngài một chút việc.”

Ông Mạnh cười khẩy, nhưng cái cười không còn vững.

“Bàn việc? Mày biết mày đang nói chuyện với ai không?”

“Dạ biết. Vì biết nên cháu mới đứng đây.”

Ông Mạnh tiến tới một bước.

Trong hẻm tối, thân hình ông ta to hơn Hoàng nhiều. Chỉ cần một cú đẩy, thằng thư sinh này có thể đập lưng vào tường.

Nhưng Hoàng không lùi.

Ông Mạnh hạ giọng:

“Ở đây không phải chỗ nói chuyện, hãy theo tao !”

Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes đen chạy chậm vào đầu hẻm, đèn pha quét qua tường. Xe dừng cách họ vài mét. Cửa sau mở ra.

Ông Mạnh nhìn Hoàng một lúc lâu.

Ông hất cằm về phía chiếc xe.

“Lên xe.”

Hoàng không hỏi thêm.

Hắn bước theo ông Mạnh ra khỏi hẻm.

Phía xa, ngoài con đường ven hồ, tiếng còi cứu thương vọng lại từng hồi. Lão Tứ được đưa lên cáng, mặt trắng bệch, một tay buông thõng, miệng vẫn rên khe khẽ cho giống người bị nạn thật.

Còn trong con hẻm nhỏ, vở kịch đã xong màn đầu.

Chiếc Mercedes đen chạy qua hai lớp cổng sắt.

Khu biệt thự yên đến lạnh. Đèn sân hắt lên hàng cau cảnh, hồ cá koi lấp lánh bên hông nhà. Những con cá đỏ trắng bơi lờ đờ dưới nước, béo múp như được nuôi bằng tiền.

Hoàng ngồi im ở ghế sau.

Ông Mạnh cũng không nói. Từ lúc rời con hẻm, mặt lão đã bớt đỏ vì rượu. Đôi mắt tỉnh dần, lạnh dần. Cái tỉnh của một con thú già vừa nhận ra có đứa nhìn thấy mình lúc sơ hở.

Xe dừng trước sảnh.

Cửa vừa mở, hai gã áo đen đã bước tới.

Một thằng chụp vai Hoàng.

Thằng kia vặn tay hắn ra sau.

Hoàng không chống. Hắn chỉ hơi nghiêng người cho khỏi bị bẻ đau quá, mặt vẫn bình thản.

Ông Mạnh đi trước, giọng khàn:

“Đưa nó vào.”

Phòng khách rộng, sáng rực. Sàn đá bóng loáng, bộ ghế da nâu đặt giữa phòng. Trên tường treo một bức chữ Nhẫn to tướng. Dưới ánh đèn chùm, chữ ấy nhìn vừa sang vừa giả.

Hai gã áo đen đẩy Hoàng tới giữa phòng.

Một thằng đá vào khoeo chân.

Hoàng khuỵu xuống.

Đầu gối chạm nền đá lạnh.

Ông Mạnh ngồi xuống ghế chủ, lấy một điếu xì gà. Một gã cúi tới châm lửa. Lão rít một hơi, phả khói ra chậm rãi, rồi mới nhìn thằng thanh niên gầy rộc đang quỳ dưới sàn.

“Mày tính dọa tao?”

Hoàng ngẩng lên.

“Không ạ.”

Ông Mạnh cười khan.

Lão gõ điếu xì gà xuống gạt tàn.

“Vậy nửa đêm đứng trong hẻm chờ tao làm gì?”

Hoàng đáp:

“Cháu muốn nói chuyện ngài.”

Ông Mạnh cúi người về phía trước. Mắt lão đỏ vì rượu, nhưng trong cái đỏ ấy có sát khí.

“Mày biết tao chỉ cần gật đầu một cái, sáng mai người ta tìm không ra xương mày không?”

Gã áo đen sau lưng Hoàng bóp mạnh vai hắn.

Hoàng hơi cau mặt, nhưng giọng vẫn đều:

“Cháu biết.”

“Biết mà còn dám tới?”

“Vì cháu đã chuẩn bị rồi.”

Ông Mạnh nheo mắt.

Hoàng nói tiếp, chậm rãi:

“Nếu sáng mai cháu không về, thông tin Ngài ủy viên uống rượu say, gây tai nạn bỏ chạy sẽ được đưa lên khắp các mặt báo.”

Căn phòng im phăng phắc.

Khói xì gà lơ lửng giữa hai người.

Mặt ông Mạnh không đổi ngay. Lão vẫn nhìn Hoàng, nhưng bàn tay cầm xì gà khựng lại một nhịp rất nhỏ.

Ông Mạnh cười nhạt, nhưng tiếng cười đã khô hơn trước.

“Chẳng lẽ vì muốn giết một con kiến, mà con sử tử như ngài sẵn sàng nhận tổn thương hay sao ?”

Câu đó rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng ông Mạnh hiểu.

Loại như lão không sợ một vụ tai nạn. Lão sợ mặt mình nằm trên báo. Sợ phe bên kia lấy được. Sợ những thằng tối nay còn cụng ly ngày mai quay lưng. Sợ cái ghế đang ngồi bỗng có người kéo chân.

Ông Mạnh phả khói, lần này chậm hơn.

Một lúc sau, lão hất tay.

“Thả nó.”

Hai gã áo đen buông Hoàng ra.

Hoàng đứng dậy, phủi đầu gối quần, chỉnh lại cổ áo bị kéo lệch. Hoàng tự tin ngồi lên ghế đối diện với lão Mạnh. Lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối, mặt vẫn cái vẻ thư sinh sạch sẽ như vừa đi học thêm về.

Ông Mạnh tựa lưng vào ghế.

“Nói.”

Hoàng cầm lại điện thoại, mở một đoạn video.

“Ngài xem thêm cái này.”

Ông Mạnh cau mày.

Màn hình hiện lên công viên ven hồ.

Long ngồi trên ghế đá. Lan đứng trước mặt nó. Long đưa điện thoại ra, nói gì đó. Nó kéo tay cô lại. Cô giằng ra. Nó lại chìa điện thoại. Một lát sau, Lan cúi xuống hôn nó.

Rồi từ bụi cây phía sau, một thằng học sinh khác bước ra, cầm điện thoại đưa cho Long.

Long xem lại, cười.

Đoạn clip tắt.

Mặt ông Mạnh tối sầm.

“Thằng chó đẻ!”

Cái ly pha lê trên bàn rung lên.

Hai gã áo đen cúi mặt.

Ông Mạnh thở phì phò. Vết gân bên thái dương giật giật. Lão tức không hẳn vì cô giáo bị hại. Lão tức vì thằng con ngu. Ngu đến mức để người khác nắm được clip. Ngu đến mức kéo cả cái họ nhà lão vào một cái bẫy bẩn.

Một lúc lâu sau, ông Mạnh mới ngẩng lên.

“Mày muốn gì?”

Hoàng cầm lại điện thoại, tắt màn hình.

“Thực ra cháu có việc làm ăn muốn bàn với bác.”

4.3 109 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai