Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Mai ngồi trong phòng cả buổi chiều.

Căn phòng nhỏ nóng hầm hập. Cái quạt treo tường quay rè rè trên đầu, thổi ra thứ gió mệt mỏi, quẩn quanh mùi quần áo cũ, mùi cơm nguội và mùi người thất nghiệp.

Cô ngồi bên mép giường, hai tay đặt trên đùi.

Dưới gầm tủ, cái hộp sắt vẫn nằm đó.

Trống.

Mai không muốn nhìn nó, nhưng mắt cứ vô thức liếc xuống. Cái hộp ấy giống như một cái miệng câm, không nói gì mà vẫn nhắc cô nhớ từng đồng tiền đã mất, từng lời nói dối, từng chuyện không thể vá lại.

Cô đã đi hỏi việc mấy nơi.

Quán cơm đầu hẻm nói cần người rửa chén, lương ba triệu rưỡi, ăn tại quán. Một tiệm tạp hóa nói cần người phụ bán, tháng bốn triệu, sáng bảy giờ tới tối chín giờ. Một nhà may nhỏ nói nếu biết vắt sổ thì nhận, nhưng Mai chỉ quen chuyền xưởng, không quen kiểu may gia công lẻ, người ta nhìn tay cô rồi lắc đầu.

Cô từng làm xưởng nhiều năm.

Nhưng rời khỏi cái máy may, rời khỏi tiếng kim đâm xuống vải, cô bỗng nhận ra mình chẳng biết gì khác.

Mai học tới lớp mười thì nghỉ.

Nhà nghèo. Mẹ bệnh. Cha thì mất sớm. Em trai còn nhỏ. Cô lên thành phố làm công nhân, nghĩ chỉ cần chịu khó là sống được. Lúc trẻ, người ta hay tưởng đời dài lắm, cứ làm rồi sẽ khá. Nhưng làm hoài làm mãi, cuối cùng cái tay chỉ biết làm tay chân, cái đầu chỉ biết tính tiền chợ, tiền phòng, tiền gửi về quê.

Kế toán cô không biết.

Máy tính cô không rành.

Văn phòng cô càng không dám mơ.

Nhung với Hằng ở dưới tầng trệt đi giày cao gót, gõ máy tính, cười ngọt với khách, một tháng mười lăm triệu. Còn cô, làm đến đau lưng ở xưởng may, tăng ca mờ mắt, có khi cũng chỉ được mười, mười hai triệu.

Giờ đến cái xưởng ấy cũng không còn.

Mai thấy tủi.

Tủi đến nghẹn cổ.

Không phải vì mình nghèo. Nghèo thì cô quen rồi. Cái tủi là đến lúc muốn đứng dậy, mới biết chân mình chẳng có chỗ nào để đặt.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân.

Mai ngẩng lên.

Một bóng người đi ngang qua cửa phòng. Áo khoác chống nắng trùm kín từ đầu tới chân, khẩu trang che gần hết mặt, kính đen, găng tay dài, nhìn như một cái bóng trắng lướt qua trong buổi chiều nóng.

Mai nhận ra dáng đó.

“Quỳnh.”

Bóng người dừng lại.

Quỳnh quay đầu, kéo khẩu trang xuống một chút.

“Dạ? Chị Mai gọi em?”

Mai đứng dậy, đi ra cửa.

“Em đi làm hả?”

“Dạ. Em chuẩn bị ra quán.”

Mai nhìn bộ đồ chống nắng kín mít của Quỳnh. Ban ngày cô ấy lúc nào cũng che kín, như sợ ánh mặt trời chạm vào da. Nhưng Mai đã từng thấy Quỳnh lúc đi làm về khuya, mắt kẻ đậm, tóc xõa, người thơm mùi nước hoa và khói thuốc, khác hẳn cô gái đứng trước mặt bây giờ.

Mai ngập ngừng.

“Em… em làm DJ hả?”

Quỳnh hơi trố mắt.

“Dạ?”

“Ở quán cà phê ấy.”

Quỳnh nhìn Mai từ trên xuống dưới.

Cái nhìn ấy không xấu, chỉ là bất ngờ.

“Chị hỏi làm gì?”

Mai mím môi.

“Công việc ở quán cà phê… có nhiều tiền không?”

Quỳnh tháo hẳn kính xuống.

Mắt cô nhìn Mai kỹ hơn.

“Chị muốn làm hả?”

Mai không trả lời ngay.

Quỳnh nhìn dáng người Mai, nhìn khuôn mặt vẫn còn đẹp dù mệt, nhìn cái vẻ đàn bà đã qua nhiều chuyện nhưng chưa đến mức tàn. Rồi cô nói thật:

“Thực ra thì tướng chị được đó.”

Mai hơi đỏ mặt.

“Chị chỉ hỏi thôi.”

“Nhưng chị muốn làm quán cà phê là làm gì? Phục vụ hả?”

Mai gật đầu.

“Ừ. Phục vụ. Rửa ly cũng được.”

Quỳnh bật cười nhỏ.

“Vậy chị ra quán cà phê đầu ngõ xin. Rửa ly, bưng nước, lau bàn. Nghe nói tháng hai ba triệu đó.”

Mai lặng đi.

“Hai ba triệu…”

“Dạ.”

“Thấp quá.”

Câu đó bật ra khỏi miệng Mai rất khẽ.

Quỳnh nhìn cô.

Mai cúi đầu.

“Không đủ sống nữa.”

Quỳnh im một lát.

Cô đưa mắt nhìn về phía cầu thang, rồi nhìn lại Mai.

“Thật ra bên em lương cao hơn.”

Mai ngẩng lên.

“Thật hả?”

“Nhưng quan trọng là chị có muốn làm không.”

Mai nghe câu đó, lòng chùng xuống.

Cô hiểu ý Quỳnh.

Không có đồng tiền nào dễ. Nhất là tiền ở mấy quán đêm. Cô chưa từng làm, nhưng đâu phải chưa nghe. Đàn ông, rượu, nhạc, tiền boa. Những thứ ấy đi chung với nhau thì sạch đến đâu cũng có mùi.

Nhưng một tuần ở nhà đã làm Mai sợ hơn.

Mỗi ngày không đi làm là mỗi ngày tiền hao.

Mỗi bữa cơm là một lần nhói.

Mỗi lần Hùng về, cô lại phải đoán mặt gã, đoán lời gã, đoán xem trong lòng chồng còn bao nhiêu giận, bao nhiêu tha thứ, bao nhiêu thứ cô không hiểu.

Mai hít một hơi.

“Chị làm được.”

Quỳnh nhìn cô.

“Chị chắc không?”

Mai gật đầu.

“Chắc.”

Quỳnh kéo khẩu trang lên lại.

“Vậy đi với em.”

Mai khựng một chút.

“Bây giờ?”

“Ừ. Giờ em đi làm. Chị đi coi thử. Không chịu được thì về.”

Mai nhìn vào phòng.

Căn phòng trống, cái hộp sắt trống, ngày mai cũng trống.

Cô quay vào lấy cái túi nhỏ, bỏ điện thoại và ít tiền lẻ vào.

“Chị đi.”

Quỳnh không nói thêm.

Hai người xuống cầu thang.

Dưới tầng trệt, công ty ông Tứ vẫn đang bận. Xe tải đậu bên sân, mấy thùng hàng được kéo lên kéo xuống. Lão Tứ nằm võng, nghe radio. Hoàng đứng gần cửa kho, tay cầm điện thoại, đang nói chuyện với một người tài xế.

Mai đi ngang, không dám nhìn lâu.

Hoàng liếc thấy cô đi cùng Quỳnh, ánh mắt dừng lại một chút, rồi quay đi như không có gì.

Quỳnh chở Mai bằng xe máy.

Chiều Sài Gòn nóng, khói xe quện với nắng. Hai người luồn qua mấy con đường đông, rồi rẽ vào một khu có nhiều quán nhậu, karaoke, cà phê đèn màu. Trời chưa tối hẳn nhưng đèn bảng hiệu đã bật, xanh đỏ tím vàng, nhấp nháy như mắt người mất ngủ.

Quán của Quỳnh nằm ở góc đường.

Bảng hiệu lớn. Chữ nước ngoài lẫn tiếng Việt. Ban ngày nhìn hơi lố, nhưng khi trời sập xuống chắc sẽ sáng rực như cái bẫy.

Vừa bước tới cửa, Mai đã nghe tiếng nhạc dội ra.

Không phải loại nhạc trong quán cà phê đầu ngõ.

Nó nện thẳng vào ngực.

Thình thịch.

Thình thịch.

Cửa vừa hé, một luồng hơi nồng nặc phả ra. Mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi nước hoa rẻ và đắt trộn lẫn, mùi sàn lau bằng hóa chất, mùi da người bị nhốt trong máy lạnh.

Mai đứng khựng lại.

Chân cô như mềm đi.

Bên trong ánh đèn chạy loang loáng. Vài nhân viên đang dọn bàn. Một người chỉnh loa. Mấy cô gái trẻ mặc đồ phục vụ đi qua đi lại, váy ngắn, áo ôm, tóc buộc cao, môi son đỏ. Chưa đông khách mà không khí đã làm Mai thấy nghẹt.

Quỳnh quay lại, thấy mặt Mai tái đi thì cười.

“Sao thế? Chị muốn về à?”

Mai nuốt nước bọt.

Cô nhìn vào bên trong.

Rồi nhớ tới cái hộp sắt trống.

Nhớ tới mười hai triệu tiền phòng.

Nhớ tới Hùng.

Nhớ tới cái câu của Lão Tứ: “Vậy chắc mày xù nợ tôi luôn quá?”

Mai siết quai túi.

“Không.”

Cô nói nhỏ nhưng chắc.

“Chị làm.”

Quỳnh nhìn cô thêm một nhịp.

“Vậy đi cửa sau. Em dẫn chị gặp quản lý.”

Hai người không đi vào cửa chính.

Quỳnh dẫn Mai vòng qua hông quán, qua một lối nhỏ có mùi rác ẩm và nước cống. Phía sau quán là khoảng sân hẹp, tường cao, đèn trắng lạnh. Có mấy thùng nhựa, mấy két bia rỗng, vài cái ghế gãy xếp chồng lên nhau.

Mai vừa bước vào đã thấy chiếc xe tải quen.

Xe của công ty ông Tứ.

Không có logo lớn, nhưng cô nhận ra màu xe, nhận ra thằng tài xế hay đứng hút thuốc dưới sân dãy trọ. Cửa thùng xe mở. Mấy thằng bốc vác đang khiêng từng thùng hàng xuống. Thùng carton màu nâu trơn, bên ngoài không in chữ nước trái cây như ở công ty.

Mai chậm bước.

Ở gần cửa sau, Hoàng đang đứng nói chuyện với một người đàn ông mặc áo sơ mi đen.

Người kia cúi đầu, cười cười, dáng điệu rất nhún nhường. Hoàng thì vẫn cái vẻ thư sinh, áo sơ mi gọn gàng, mắt bình thản. Nhưng ở chỗ này, nhìn anh ta khác hẳn.

Không phải thằng Hoàng ở dãy trọ hay cười nhạt với Lão Tứ.

Không phải người đứng cạnh mấy thùng hàng nước trái cây.

Ở đây, anh ta đứng giữa cửa sau quán đêm, cạnh xe tải không ghi nhãn, mấy thùng hàng lặng lẽ chuyển vào trong, mà vẫn bình thản như đang ký nhận mấy chai nước suối.

Mai bỗng thấy lạnh gáy.

Cô hỏi nhỏ:

“Công ty ông Tứ cũng giao hàng cho quán này hả?”

Quỳnh nhìn theo.

“Em cũng không biết.”

“Em làm ở đây mà không biết?”

“Em toàn đi cửa trước. Hôm nay dẫn chị nên mới vòng ra sau.”

Quỳnh nói vậy rồi gọi lớn:

“Anh Bình.”

Gã áo sơ mi đen đang cúi nói chuyện với Hoàng liền quay đầu lại.

Vừa quay, cái vẻ khúm núm trên mặt gã tắt đi một nửa. Gã nhìn Quỳnh, rồi nhìn Mai, bước tới.

“Gì đấy? Xuống đây chi?”

Quỳnh kéo khẩu trang xuống.

“Có bà chị muốn xin việc nè.”

Gã tên Bình nhìn Mai từ đầu tới chân.

Cái nhìn rất nghề. Không giống Hoàng. Cũng không giống lão Quý. Nó giống người bán hàng nhìn món hàng, tính xem để đâu thì được giá.

“Bao nhiêu tuổi?”

Mai đáp:

“Dạ, hai mươi chín.”

Bình nhăn mặt.

“Già quá.”

Mai cứng người.

Quỳnh vội nói:

“Anh, chị ấy nhìn còn được mà.”

Bình phẩy tay.

“Ở đây anh nhận mười tám tới hai lăm thôi. Trẻ, nhanh, biết cười. Hai chín vô đây làm gì?”

Mai cúi đầu.

Bình hỏi tiếp:

“Có chồng con chưa?”

Mai khựng lại.

“Dạ có chồng rồi.”

Bình lập tức lắc đầu.

“Thế thôi. Nhận vào phá quán anh chết.”

Mai ngẩng lên.

“Em chỉ xin làm phục vụ…”

“Phục vụ càng không được. Có chồng rồi lỡ chồng ghen tới làm loạn thì ai chịu? Rồi khách đụng chút xíu lại khóc, lại kiện, lại phiền.”

Quỳnh chen vào:

“Anh Bình, chị ấy đang cần việc thật. Anh cho thử mấy bữa đi.”

“Không được.”

Bình quay đi.

“Đưa về đi.”

Mai đứng đó, mặt nóng bừng.

Cô biết mình không còn trẻ như mấy cô gái trong quán. Biết mình không có kinh nghiệm. Biết mình có chồng là cái bất lợi ở chỗ này. Nhưng nghe người ta nói “già quá” ngay trước mặt, lòng vẫn nhói.

Hai mươi chín tuổi.

Không già để chết.

Nhưng già để bị chê ở quán đêm.

Cô ôm túi, nói nhỏ:

“Thôi Quỳnh, chị về.”

Quỳnh còn định năn nỉ, nhưng Bình đã quay lưng.

Đúng lúc đó, Hoàng gọi:

“Anh Bình.”

Giọng Hoàng không lớn.

Nhưng Bình lập tức dừng lại.

Gã quay đầu.

“Dạ?”

Hoàng đứng cách đó vài bước, tay cầm điện thoại, mắt nhìn qua Mai một thoáng rồi nhìn Bình.

“Qua đây em nói chút.”

Bình đi tới ngay.

Mai không nghe rõ hai người nói gì.

Hoàng chỉ nói vài câu rất ngắn. Bình ban đầu nhíu mày, rồi liếc về phía Mai. Hoàng nói thêm một câu. Bình lập tức gật đầu.

“Dạ, em hiểu.”

Hoàng không nhìn Mai nữa.

Anh ta quay sang kiểm mấy thùng hàng vừa được đưa xuống, như chuyện vừa rồi chẳng liên quan tới mình.

Bình quay lại.

Vẻ mặt gã đã khác.

Không niềm nở hẳn, nhưng không đuổi nữa.

Gã đứng trước mặt Mai, nhìn cô từ đầu tới chân lần nữa.

“Chị chịu khổ được không?”

Mai hơi ngẩn ra.

“Dạ?”

“Tôi hỏi chịu khổ được không?”

Mai vội gật.

“Được. Tôi chịu được.”

“Ở đây không giống quán cà phê bình thường. Nhạc lớn, khách say, đứng nhiều, cười nhiều, bị gọi thì phải tới. Làm không nổi thì nghỉ sớm, đừng làm mất công tôi.”

“Dạ.”

Bình khoanh tay.

“Lương phục vụ năm triệu.”

Mai nghe vậy hơi hụt.

Năm triệu vẫn thấp.

Nhưng Bình nói tiếp:

“Tiền boa, tiền tip thì nhân viên được giữ hết. Chăm thì nhiều, lười thì ít. Gặp khách sộp thì một đêm bằng mấy ngày lương.”

Mai ngẩng lên.

Quỳnh đứng bên cạnh, ghé sát Mai nói nhỏ:

“Làm phục vụ thì phải chịu va chạm chút. Khách có người say, có người nói bậy, có người động tay. Nhưng không đến nỗi bán thân. Mình biết né, biết cười, biết gọi bảo vệ là được. Nếu chịu được thì tiền cũng khá đó chị.”

Bình nghe được, cười.

“Con bé phục vụ bên anh, đứa chịu làm, tháng cũng hai chục triệu.”

Mai trố mắt.

“Hai chục?”

“Ừ. Lương năm, tip mười mấy. Có đứa hơn.”

Mai thấy tim mình đập mạnh.

Mười lăm triệu tiền tip.

Chỉ tiền tip đã hơn lương công nhân của cô.

Bình thấy vẻ mặt cô, bật cười.

“Có gì mà sốc. Ở đây tiền nó bay ban đêm. Bắt được thì có, không bắt được thì nhìn người khác bắt.”

Mai quay sang nhìn Quỳnh.

Quỳnh đứng im, mắt nhìn xuống sân sau.

Mai hỏi nhỏ:

“Vậy em… em làm DJ chắc nhiều lắm hả?”

Bình cười xen vào:

“Quỳnh hả? Nó có tháng bốn năm chục là thường.”

Mai chết lặng.

“Bốn năm chục…”

Cô nhìn Quỳnh như nhìn một người xa lạ.

“Em giàu vậy mà sao còn ở khu đó?”

Nói xong Mai mới biết mình lỡ lời.

Mặt Quỳnh chùng xuống.

Cô kéo khẩu trang lại, giọng nhẹ đi.

“Em có phải sống một mình em đâu mà.”

Mai im ngay.

Có những câu nói chỉ cần một nửa là đủ hiểu. Phía sau Quỳnh chắc cũng là một cái hố. Mẹ, em, nợ, bệnh, người thân, hoặc thứ gì đó còn nặng hơn. Không ai kiếm tiền ban đêm mà không có một lý do ban ngày.

Mai không dám hỏi tiếp.

Bình nhìn đồng hồ.

“Được rồi. Vào thử việc.”

Mai giật mình.

“Bây giờ luôn hả?”

“Không thử bây giờ thì thử bao giờ? Tối nay đông. Quỳnh, dẫn chị này vào thay đồ.”

Quỳnh kéo nhẹ tay Mai.

Quỳnh không dẫn Mai vào sâu. Tới cửa sau, cô chỉ nghiêng đầu chỉ vào hành lang tối bên trong. “Chị vô đó. Phòng thay đồ bên tay trái. Gặp ai thì nói anh Bình cho thử việc.”

Mai hơi khựng. “Em không vào với chị hả?”

Quỳnh đã cởi phăng áo khoác chống nắng ra.

Cô như một con công xòe cánh giữa hành lang hẹp. Bộ đồ đi diễn bên trong cực kỳ nóng bỏng và quyến rũ: chiếc áo bra kiểu bikini mỏng tang, màu đen bóng, chỉ đủ che hai núm vú căng tròn, phần dưới áo cắt ngắn xẻ sâu để lộ gần hết eo con kiến thon gọn, săn chắc. Cái quần short da ôm sát, kéo tụt thấp xuống phía sau, hở rõ ranh giới khe đít trắng mịn và hai gờ mông cong vút. Phía trước, quần kéo thấp đến mức chỉ còn cách bướm có khoảng 1cm, khiến người nhìn như nín thở vì sợ chỉ cần cô cử động mạnh là sẽ lộ hết.

Quỳnh đẹp thật. Đôi chân dài, da trắng khỏe, thân hình đồng hồ cát hoàn hảo, mái tóc xõa vai óng ả. Cô không còn là cô gái trùm kín ở dãy trọ nữa, mà là một món đồ chơi đắt tiền của đêm.

Quỳnh lấy son quẹt nhanh lên môi, liếc Mai qua gương nhỏ. “Em lên sàn rồi.” Cô nói thêm, giọng bình thản: “Ở đây ai cũng tự lo thân. Chị chịu được thì làm. Không chịu được thì về sớm.”

Nói xong, Quỳnh đẩy cửa bước ra.

Cửa mở toang. Tiếng nhạc nện bass đập mạnh vào ngực: Thình thịch. Thình thịch.

Ánh đèn xanh đỏ quét qua thân hình Quỳnh. Cô bước lên bục DJ với dáng đi uyển chuyển, một tay đặt lên bàn mixer, tay kia vẫy nhẹ chào đám đông. Ngay lập tức, cả sàn khách hú hét vang trời: “Quỳnh!!! Đỉnh quá!!! “Hot girl DJ!!! “Em mặc ít vải quá àaaa!!!”

Quỳnh cười quyến rũ, nghiêng người làm cái quần short tụt thêm chút nữa, hở rõ hơn khe đít. Đám khách nam la ó, tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay rầm rộ. Cô như một ngọn lửa sống, thu hút toàn bộ ánh nhìn trong quán.

Mai đứng một mình ngoài hành lang, lòng nặng trĩu. Cô cúi đầu bước vào phòng thay đồ.

Mấy hôm trước cô còn đứng dưới tầng trệt công ty ông Tứ, nhìn Nhung với Hằng mặc váy công sở, áo sơ mi, giày cao gót, cười ngọt trước bàn giấy. Mai đã nghĩ, giá như mình cũng làm được việc sạch sẽ như thế.

Hôm nay cô cũng mặc sơ mi trắng.

Cũng mặc váy bút chì.

Cũng đi giày thấp cho đỡ quê.

Nhưng không phải để ngồi văn phòng.

Mà để xin việc trong một quán đèn mờ, mùi rượu nồng tới mức mới đứng ngoài đã cay mũi.

Phòng thay đồ nằm cuối hành lang.

Mai đẩy cửa vào.

Bên trong chật, nóng, nồng mùi phấn son và mồ hôi. Mấy cái tủ sắt móp méo dựa vào tường. Trên bàn trang điểm vứt la liệt son, phấn, lược, dây buộc tóc, vài tờ tiền lẻ và một bao thuốc lá đã bóp méo.

Có mấy cô gái trong phòng.

Một cô đang dán mi giả, mắt liếc Mai qua gương rồi quay đi. Một cô trẻ hơn ngồi trên ghế, cúi đầu bấm điện thoại, chân gác lên thùng giấy. Một người lớn tuổi hơn đang cột tóc, nhìn Mai một lượt nhưng không hỏi.

Không ai chào.

Không ai cười.

Cái im lặng trong phòng thay đồ không phải im lặng lịch sự. Nó là kiểu im lặng của những người đã thấy quá nhiều người mới tới rồi biến mất, nên chẳng buồn nhớ mặt.

Mai đứng lúng túng gần cửa.

Một cô tóc nhuộm nâu, môi đỏ đậm, nhai kẹo cao su, hỏi:

“Người mới?”

Mai khẽ gật.

“Dạ. Anh Bình kêu em vào thử việc.”

Cô kia nhìn cái áo sơ mi trắng và váy bút chì của Mai, khóe miệng nhếch lên.

“Đi phỏng vấn ngân hàng hả chị?”

Mấy cô khác cười khẽ.

Mai đỏ mặt.

Cô gái lớn tuổi hơn liếc đám kia.

“Thôi. Để người ta thay đồ.”

Mai nói nhỏ:

“Em… em mặc vậy được không?”

Cô tóc nâu bật cười.

“Được. Nếu chị đi thu tiền điện.”

Mai cúi đầu.

Cái áo sơ mi trắng bỗng trở nên lạc lõng đến thảm hại.

Cô nhìn mình trong gương.

Một người đàn bà cố mặc cho giống văn phòng. Cố sạch. Cố gọn. Cố còn chút tử tế. Nhưng cái gương vàng vọt của phòng thay đồ soi ra sự thật rất ác: cô không thuộc về văn phòng, cũng chưa thuộc về quán này. Cô đứng lưng chừng giữa hai chỗ, mà chỗ nào cũng không nhận cô.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.

ình bước vào phòng thay đồ, ánh mắt quét qua Mai như đánh giá một món hàng. Gã không hài lòng với bộ đồ công sở của cô.

“Đứng yên.”

Bình cầm kéo, cúi xuống cắt mạnh mép váy bút chì. Xoẹt! Xoẹt! Hai đường cắt dài ở phía trước và sau khiến cái váy vốn dài qua gối trở nên ngắn cũn cỡn, chỉ còn che vừa qua mông. Mỗi lần Mai bước, gờ mông trắng và viền quần lót màu trắng sẽ lấp ló rõ ràng.

Mai hoảng hốt đưa tay che. Bình gạt tay cô ra, tiếp tục giật phăng ba chiếc cúc áo sơ mi trên cùng. Bựt! Bựt! Bựt! Ngực cô căng đầy, khe ngực sâu hoắm hiện ra rõ mồn một.

Áo sơ mi trắng mở toang, để lộ bộ áo lót rẻ tiền mua ngoài chợ — loại vải thô dày, màu trắng xám, che kín hoàn toàn bộ ngực, hai quai to bản cũ kỹ, nhìn vừa quê mùa vừa lạc lõng giữa không khí đèn màu của quán.

Bình nhíu mày, cười khẩy: “Đồ này mà cũng mặc ra đây à?”

Gã không chờ Mai phản ứng, đưa tay kéo mạnh hai quai áo lót, rồi dùng kéo cắt luôn. Bộ áo lót thô kệch bị cắt đứt, rơi xuống đất. Cặp vú trắng mịn, căng tròn của Mai bật ra hoàn toàn, không còn gì che chắn. Hai núm vú hồng hào hơi co lại vì lạnh và xấu hổ.

Mai hoảng loạn đưa tay ôm ngực: “Anh Bình… đừng!!!”

Bình gạt tay cô ra mạnh bạo: “Bỏ tay xuống. Đứng yên!”

Mai run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng. Cô cảm giác mình đang bị lột trần hoàn toàn trước mặt mọi người. Bình lùi lại một bước, quan sát, rồi gật đầu hài lòng:

“Giờ mới đúng chuẩn.”

Mai nhìn vào gương. Bộ ngực đầy đặn của cô giờ hoàn toàn tự do, khe ngực sâu, hai quả vú tròn lẳn rung nhẹ theo từng nhịp thở. Chiếc áo sơ mi bị cắt ngắn còn sót lại chỉ che vừa qua núm vú một chút. Mỗi lần cô cúi người, đầu vú gần như sẽ lộ ra hết. Cái váy bút chì bị cắt ngắn cũn cũng chỉ che vừa qua mông, viền quần lót trắng lấp ló, gờ mông cong cong hiện rõ mỗi khi di chuyển.

Mai chết lặng. Xấu hổ và sợ hãi dâng trào. Mình thành cái gì rồi? Thành con đĩ rẻ tiền cho khách nhìn à? Cô muốn khóc, muốn chạy ra ngoài, muốn trốn về nhà.

Nhưng rồi hình ảnh mẹ già đang nằm một mình trong căn phòng trọ ẩm mốc, em trai đang chờ tiền học kỳ mới ùa về. Cô nghĩ đến những đồng tiền phải ăn bám Hùng, những lần phải van xin, những đêm lo lắng không biết mai mốt sẽ sống bằng gì.

Mai cắn chặt môi đến chảy máu. Hai tay siết chặt vạt áo, hít một hơi sâu.

Phải sống… phải chịu…

Cô từ từ buông tay, đứng thẳng người. Dù lòng vẫn run sợ, nhưng ánh mắt cô đã có chút kiên quyết. Mai chỉnh lại tà váy ngắn, hít sâu một lần nữa, rồi bước ra khỏi phòng thay đồ.

Bình ném cây kéo lên bàn trang điểm.

“Được rồi.”

Mai vẫn đứng im.

Bình nhìn cô thêm một lượt, rồi hơi nhếch miệng.

“Tinh thần được đấy.”

Mai không biết câu đó là khen hay mỉa.

Gã chỉ tay ra ngoài.

“Ra khu B. Từ B1 tới B6 là của cô. Khách tới thì hỏi order, ghi vô sổ, đưa quầy pha chế. Đồ ra thì bưng ra. Khách tính tiền thì bấm máy in hóa đơn, thu tiền, đem về quầy.”

Gã nói nhanh, như đang đọc mấy dòng nội quy cũ.

“Tiền tip khách cho thì cô giữ. Quán không chia. Nhưng làm rơi đồ thì tự đền. Ghi sai món thì tự chịu. Khách phàn nàn nhiều thì nghỉ. Hiểu chưa?”

Mai gật đầu.

“Dạ hiểu.”

“Đừng đứng đực ra. Khách gọi là tới. Khách nói gì nghe không rõ thì cúi xuống hỏi. Ở đây nhạc lớn, không ai rảnh nhắc cô từng câu đâu.”

“Dạ.”

Bình nhìn cô lần nữa.

“Đi.”

Nói xong, gã quay lưng ra ngoài.

Mấy cô gái trong phòng lại trở về việc của mình. Người tô son. Người dán mi. Người cúi đầu bấm điện thoại. Như thể vừa rồi chẳng có gì đặc biệt.

Mai đứng thêm vài giây.

Cô cúi xuống nhặt ba cái cúc áo, nắm trong lòng bàn tay.

Cúc rơi rồi.

Khâu lại cũng không kịp.

Cô bỏ chúng vào túi xách, rồi cầm cái khay đen và cuốn sổ nhỏ đặt trên bàn.

Một cô lớn tuổi hơn, chắc đã làm lâu, liếc Mai.

“Ra ngoài đừng kéo áo hoài. Khách thấy cô ngượng, nó càng chọc.”

Mai khựng lại.

“Dạ.”

Người kia nói tiếp:

“Cũng đừng khóc. Khóc ở đây không ai thương đâu.”

Mai nhìn cô ấy.

Cô kia không nhìn lại, chỉ cầm cây son quẹt lên môi.

Mai không biết đó là lời tốt hay lời lạnh.

Nhưng cô vẫn khẽ gật đầu.

“Em cảm ơn.”

Cô gái không đáp.

Mai hít sâu một hơi.

Rồi mở cửa bước ra.

Tiếng nhạc lập tức đập vào mặt.

Thình thịch.

Thình thịch.

Ánh đèn xanh đỏ quét qua người cô. Khói thuốc treo lơ lửng dưới trần. Mùi rượu nồng hơn lúc nãy. Mùi nước hoa đàn bà, mùi mồ hôi đàn ông, mùi bia tràn trên bàn, tất cả trộn vào nhau thành một thứ không khí đặc quánh.

Mai đứng ở mép khu B.

B1 tới B6.

Sáu cái bàn nằm trong vùng tối cạnh sân khấu, vừa đủ gần để nhìn thấy Quỳnh trên bục DJ, vừa đủ khuất để khách làm nhiều trò hơn mà không ai để ý ngay.

Quỳnh đã lên nhạc.

Dưới ánh đèn, cô không còn là Quỳnh ở dãy trọ. Cô nghiêng đầu theo nhịp, tóc hất qua vai, môi cười nhưng mắt lạnh. Đám khách phía dưới nhìn cô, huýt sáo, vỗ tay. Cô không nhìn Mai. Hoặc có nhìn, cũng không để lộ.

Mai siết cái khay.

Bàn B1 có hai người đàn ông vừa ngồi xuống. Một gã bụng hơi phệ, áo sơ mi bỏ ngoài quần. Một gã gầy hơn, tóc chải bóng, tay đeo nhẫn vàng. Cả hai đều đã ngà ngà rượu.

Mai bước lại, cố giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, hai anh dùng gì ạ?”

Nhạc quá lớn. Gã bụng phệ nghiêng tai: “Hả? Không nghe rõ em ơi, cúi xuống nói to vào tai anh đi.”

Mai chần chừ nhưng vẫn ghé sát. Khi cô vừa đưa miệng sát tai gã, gã bụng phệ bất ngờ quay mặt lại, cố tình chạm môi Mai vào má mình. Đồng thời tay gã “vô tình” quẹt mạnh qua eo cô.

“Ối! Môi em mềm quá!” Gã cười hô hố, vỗ đùi. Gã gầy la lên: “Ê ê, mới vô ngày đầu mà đã hôn khách rồi hả? Lồn em có mềm như môi không em?”

Mai đứng sững, mặt đỏ bừng như bị tát. Cô muốn bỏ chạy nhưng chân như chôn xuống đất.

Gã bụng phệ cười dâm: “Thôi kệ, cho tháp bia, đĩa trái cây. Mai mốt anh gọi em riêng, anh xem thử cái lồn em có biết chiều khách không.”

Mai ghi order tay run lẩy bẩy, chữ ngoằn ngoèo. Khi cô quay đi, gã gầy còn la sau lưng: “Mông em tròn thế kia, lắc tí cho anh xem nào!”

Mai bước về quầy, tim đập thình thịch, nước mắt lưng tròng. Một cô phục vụ khác đi ngang, thì thầm: “B1 vậy là nhẹ rồi đấy.”

Bàn B3 có ba người. Hai gã trẻ và một gã trung niên ngồi dạng chân rất rộng, gần như chắn lối.

Mai bưng khay đứng lại: “Dạ anh cho em qua đặt đồ.”

Gã trung niên cười lười: “Qua đi em.”

Nhưng gã không khép chân. Mai cắn răng lách qua. Đúng lúc một chân cô đang giữa hai đùi gã, gã bất ngờ nâng đầu gối lên, cọ mạnh vào đùi trong cô, sát gần khe lồn.

“Á!” Mai khựng lại, khay chao nhẹ.

Gã trung niên cười dâm: “Ê ê, cẩn thận chứ. Đừng để ướt quần anh.”

Hai gã trẻ cười ầm ĩ: “Nhìn quần lót trắng lấp ló kìa! Hôm nay may mắn, lồn em cạo sạch chưa em?” “Váy ngắn thế này, cúi xuống là lòi cả lồn ra rồi.”

Mai đứng chết lặng vài giây, mặt nóng ran. Cô đặt đồ xuống bàn, giọng run run: “Dạ… đồ của anh.”

Gã trung niên rút tờ tiền năm mươi ngàn, dúi vào tay cô nhưng cố tình quẹt ngón tay dọc theo lòng bàn tay: “Không khóc là được. Lần sau anh tip nhiều hơn nếu em chịu cho anh sờ tí.”

“Em cảm ơn.”

Đi khỏi bàn B3, cô thấy chân mình hơi mềm.

Ngày đầu của Mai cứ vậy trôi qua.

Không có gì lớn.

Không ai đánh.

Không ai kéo cô vào phòng.

Không có cảnh nào vượt quá cái ranh giới mà người ta có thể làm ầm lên.

Chỉ là những cái “vô tình” chạm vào hông.

Những tiếng “hả, hả” bắt cô phải cúi sát.

Những câu đùa bẩn được nói bằng giọng cười.

Những tờ tiền đặt trên bàn như cái móc câu.

Những ánh mắt nhìn cô từ cổ áo bị bung cúc xuống đường xẻ váy.

Nhưng chính cái “chỉ có vậy” ấy mới làm Mai thấy lạnh.

Nó không đủ để cô bỏ chạy.

Nhưng đủ để từng chút trong lòng cô mòn đi.

Cô chạy giữa B1 và B6. Ghi order. Đưa quầy. Bưng bia. Thay khăn. Dọn ly. Bấm hóa đơn. Thu tiền. Đếm tiền trả lại khách. Nhặt những tờ tip lẻ nhét vội vào túi tạp dề.

Lúc đầu tay còn run.

Sau thì đỡ hơn.

Cô bắt đầu nhớ bàn nào gọi gì. B1 thích bia tháp. B2 gọi nhiều món nhưng tip ít. B3 thích chọc. B4 gần loa nên phải nói sát tai. B5 yên hơn. B6 toàn đám trẻ, cười nhiều, gọi nhiều, thanh toán chậm.

Chân cô đau.

Tai cô ù.

Nhưng túi tạp dề có tiền.

Không nhiều.

Một tờ năm chục.

Hai tờ một trăm.

Một tờ hai trăm.

Những tờ tiền nhàu, có mùi thuốc lá và mồ hôi tay đàn ông.

Mai vừa ghét vừa giữ chặt.

Gần cuối đêm, khu B bớt ồn hơn một chút.

Bàn B5 có một khách mới ngồi một mình.

Gã còn trẻ, có lẽ ngoài ba mươi. Áo sơ mi đen, đồng hồ mảnh, tóc cắt gọn. Mặt sáng, sạch, không đỏ rượu, không ồn ào. Gã ngồi dựa lưng vào ghế, một tay gõ nhẹ theo nhạc, ánh mắt nhìn sân khấu nhưng không hằn học như nhiều người khác.

Mai bước tới.

“Dạ anh dùng gì ạ?”

Gã quay sang nhìn cô.

Ánh mắt gã dừng lại trên mặt Mai lâu hơn một chút, rồi mới trượt xuống bộ đồ bị Bình sửa. Nhưng cái nhìn ấy không thô như mấy bàn kia. Ít nhất là không thô ngay từ đầu.

“Em mới làm?”

Mai hơi cúi đầu.

“Dạ.”

“Tên gì?”

“Dạ Mai.”

Gã cười nhẹ.

“Tên hợp đó.”

Mai không biết đáp sao.

“Anh dùng gì ạ?”

“Cho anh một ly whisky. Ít đá.”

“Dạ.”

Mai ghi order rồi định đi, nhưng gã chỉ xuống chỗ bên cạnh.

“Ngồi chút.”

Mai khựng lại.

“Dạ em đang làm…”

“Anh gọi em ngồi. Không lâu đâu.”

Giọng gã nhẹ.

Không ép như những người khác.

Nhưng ở nơi này, lời nhẹ cũng là một dạng ép. Khách đã gọi, phục vụ đứng đó cân đo xem từ chối có mất lòng không, có mất tip không, có bị quản lý liếc không.

Mai nhìn về phía quầy.

Bình không ở đó.

Một cô phục vụ khác nhìn thấy, chỉ nhướng mày như muốn nói: ngồi đi, bàn đó không tệ.

Mai chậm rãi ngồi xuống mép ghế.

Cô cố ngồi nghiêng, giữ váy.

Nhưng đường xẻ phía trước và phía sau làm cô không thể ngồi thoải mái. Vừa hạ người xuống, cô đã thấy mép váy trượt lên. Một khoảng vải bên trong lộ ra dưới ánh đèn tối mờ.

Mai giật mình, vội kéo váy xuống.

Gã khách thấy, nhưng không cười lớn.

Chỉ nhìn cô, rồi đưa mắt trở lại sân khấu.

“Đừng căng quá. Ở đây ai cũng thấy nhiều rồi.”

Câu đó không làm Mai dễ chịu hơn.

Cô ngồi cứng đờ, hai tay đặt trên khay.

Gã lắc lư nhẹ theo nhạc.

“Anh tới đây nhiều rồi. Nhưng mới thấy em lần đầu.”

“Dạ, hôm nay em thử việc.”

“Thử được.”

Mai cúi đầu.

“Dạ.”

Pha chế đem ly whisky tới. Mai định đứng dậy lấy, nhưng gã giơ tay ra hiệu để nhân viên khác đặt xuống.

Gã nâng ly, uống một ngụm.

“Làm ở đây sợ không?”

Mai im một giây.

Rồi nói thật:

“Dạ có.”

Gã cười.

“Sợ mà vẫn làm?”

Mai nhìn xuống tay mình.

Gã nhìn cô thêm một lúc. Không biết vì câu trả lời chân thành của Mai, hay vì vẻ mặt mệt mỏi xen lẫn nhục nhã của cô, mà gã bỗng rút ví ra.

Gã lấy một tờ năm trăm nghìn, gấp đôi, giơ lên trước mặt Mai một chút để cô nhìn rõ. Tờ tiền mới cứng, màu đỏ nổi bật dưới ánh đèn mờ.

Mai cứng người.

Gã nghiêng người sát lại, thở nhẹ và ấm vào vành tai cô. Hơi thở nóng ran, kèm theo một cái liếm nhẹ, rất nhẹ bằng đầu lưỡi dọc theo vành tai. Cái chỗ tai nhạy cảm của Mai lập tức rung lên từng cơn, một dòng điện chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình mạnh, hai đùi khẽ siết lại.

Gã cười khẽ, rồi luồn tay vào khe áo sơ mi đã bị cắt hở của Mai. Ngón tay gã chà chậm tờ tiền dọc theo khe ngực, cố tình cọ mạnh qua đầu vú trái. Tờ tiền cứng và mát lạnh chà qua núm vú nhạy cảm khiến Mai giật bắn, rùng mình dữ dội. Cảm giác nhục nhã xen lẫn tê dại chạy khắp người cô.

Cô muốn giật tay gã ra, muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng 500 nghìn… một con số quá lớn với cô lúc này. Nó đè nặng lên tất cả sự tự trọng còn sót lại. Mai cắn chặt môi, toàn thân run lên, không dám phản kháng.

Gã còn cố tình dùng ngón cái day nhẹ đầu vú cô qua tờ tiền, chơi đùa một lúc trước khi rút tay ra, để tờ tiền nằm sâu trong khe ngực cô.

Gã ghé sát tai Mai, thì thầm giọng khàn khàn đầy dục vọng: “Em có ướt không?”

Mai chết lặng, mặt đỏ bừng, não bộ như bị đánh gục hoàn toàn.

Gã cười nhẹ, dựa lưng ra ghế, giọng trở lại bình thường: “Tính tiền đi em.”

Mai bừng tỉnh như người vừa bị dội nước lạnh. Cô vội đứng dậy, tay run lẩy bẩy lấy máy tính tiền, giọng nhỏ đến mức gần như không thành tiếng: “Dạ… anh thanh toán…”

Tờ năm trăm nằm sát da thịt, chạm vào đầu vú mỗi khi cô cử động, khiến cô vừa xấu hổ vừa hoang mang. Mai cảm giác như chính mình vừa bán một phần linh hồn.

Sau vụ Long chuyển trường, mọi thứ ở trường Lan yên bình đến lạ.

Cái thứ yên bình ấy ban đầu khiến cô không quen.

Không còn ánh mắt hỗn láo từ cuối lớp. Không còn mấy câu nói nửa đùa nửa thật của đám học sinh hư, cố tình chọc cho cô đỏ mặt rồi cười rúc rích. Không còn cảm giác mỗi lần bước vào lớp là phải dựng một bức tường trước ngực.

Long đi rồi, đám còn lại bỗng ngoan ra.

Không hẳn là ngoan thật. Học trò thì vẫn là học trò. Vẫn lén bấm điện thoại dưới gầm bàn. Vẫn nói chuyện riêng. Vẫn giả vờ cúi đầu ghi bài trong khi mắt liếc ra cửa sổ. Nhưng cái thứ ngông nghênh có người chống lưng đã biến mất.

Cả lớp như bị rút mất cái gai.

Hiệu trưởng mới về trường cũng dễ chịu hơn người cũ.

Bà không quá khắt khe. Không hay làm khó giáo viên. Miễn hồ sơ đủ, giờ giấc đúng, lớp không có chuyện, bà để ai nấy yên. Với Lan, vậy đã là may.

Dạo này Lan còn nhận đứng thêm vài lớp dạy ở trung tâm buổi tối. Không nhiều, nhưng đều. Một tuần ba buổi, mỗi buổi hai tiếng. Đứng lớp mệt, nhưng tiền khá hơn trước. Cô bắt đầu trả được tiền trọ đúng hạn, mua thêm sữa cho hai đứa nhỏ, thỉnh thoảng còn dám mua cho mình một cái áo dài mới.

Cô không cần nợ ông Tứ nữa.

Đó đáng lẽ là chuyện đáng mừng.

Nhưng mỗi lần đi ngang tầng trệt, thấy Lão Tứ nằm trên võng, tay cầm quạt, miệng ngậm thuốc, trong lòng Lan lại có cái gì đó lẩn tránh.

Ông già ấy bây giờ khác rồi.

Có công ty. Có người gọi là sếp. Có thằng Hoàng lo việc. Có xe tải ra vào. Có tiền. Có oai.

Nhưng trong mắt Lan, ông vẫn là Lão Tứ của cái đêm đó.

Cái đêm cô không muốn nhớ mà lại không thể quên.

Mỗi lần nhìn ông, Lan lại thấy mặt mình nóng lên. Cô thấy xấu hổ. Thấy biết ơn. Thấy sợ chính mình. Rồi lại vội đè tất cả xuống.

Cô là giáo viên.

Cô là mẹ của hai đứa trẻ.

Cô không thể để trong lòng mình có những cảm xúc khó gọi tên với một ông già như vậy.

Vậy nên cô trả tiền phòng qua Hoàng.

Mỗi đầu tháng, cô đưa tiền cho Hoàng, nói nhỏ:

“Em gửi tiền phòng tháng này.”

Hoàng nhận, đếm qua loa, ghi vào sổ.

“Dạ.”

Chỉ vậy.

Không xuống gặp Lão Tứ.

Không chào hỏi lâu.

Không đứng lại nghe ông hỏi han.

Lan tự dặn mình như vậy là tốt. Mọi thứ nên trở về đúng chỗ của nó.

Nhưng đời nhiều khi không để người ta yên quá lâu.

Một người mới xuất hiện ở trường.

Thầy Phong.

Giáo viên thể dục mới chuyển về.

Ngày đầu tiên Phong vào phòng giáo viên, cả căn phòng như chậm lại một nhịp.

Cậu cao khoảng một mét tám. Vai rộng. Lưng thẳng. Người chắc và đẹp kiểu đàn ông tập luyện lâu năm, không phải loại cơ bắp phô trương rẻ tiền. Tóc lúc nào cũng vuốt gọn, có chút lãng tử. Áo sơ mi bình thường mặc lên người cậu cũng tự nhiên thành đẹp. Cười lên thì hàm răng trắng, mắt hơi híp, như biết rõ mình đang làm người khác nhìn.

Phong thơm.

Không phải mùi nước hoa nồng của mấy gã trong quán đêm. Mà là một mùi sạch, nam tính, thoảng qua rồi còn vương lại trong không khí. Mấy cô giáo trẻ đi ngang qua đều vô thức quay đầu. Mấy cô lớn tuổi hơn thì giả vờ lấy tài liệu, giả vờ hỏi lịch trực, chỉ để được nói với cậu thêm vài câu.

Đám nữ sinh thì khỏi nói.

Giờ thể dục đông hơn hẳn. Đứa nào cũng viện cớ xuống sân. Có đứa giả vờ đau chân để được thầy Phong hỏi han. Có đứa chạy sai động tác chỉ để cậu bước tới chỉnh tay. Sân trường những ngày có tiết thể dục bỗng vui như hội.

Nhưng người lớn đôi khi còn đáng sợ hơn học trò.

Cô giáo văn nói:

“Thầy Phong trẻ mà lễ phép ghê.”

Cô kế toán nói:

“Người gì đâu mà mặc áo thể dục cũng đẹp.”

Một cô đã có chồng thì cười:

“Nhìn vậy thôi chứ chắc đào hoa lắm.”

Nói vậy, nhưng hôm sau chính cô ấy lại đem bánh xuống mời Phong trước.

Ai cũng biết.

Ai cũng thấy.

Ai cũng cười.

Nhưng chẳng ai ghét Phong cả.

Có những người đàn ông sinh ra đã biết cách làm đàn bà tự tha thứ cho mình trước cả khi họ phạm lỗi.

Lan ban đầu cũng tự nhủ mình không để ý.

Cô chỉ chào Phong như chào đồng nghiệp.

“Chào thầy.”

Phong cười:

“Em chào chị Lan.”

Chữ “chị” từ miệng cậu thốt ra nghe rất ngọt.

Không quá thân mật. Không suồng sã. Vừa đủ lễ phép, vừa đủ làm người nghe thấy mình được để ý.

Lan gật đầu rồi đi.

Nhưng trong lòng có một gợn nhỏ.

Một hôm, cô đi ngang qua phòng thể dục.

Sân bóng rổ phía sau trường đang có tiết. Trời nắng. Đám học trò chạy ồn ào. Phong đứng giữa sân, mặc áo ba lỗ thể thao, quần dài, cổ đeo còi.

Mồ hôi chảy dọc từ thái dương xuống cổ cậu.

Cơ vai căng lên mỗi lần cậu giơ tay ném bóng mẫu. Bắp tay nổi rõ dưới nắng. Khi cậu xoay người, áo dính vào lưng, để lộ đường cơ chắc và khỏe.

Lan dừng lại.

Chỉ một giây thôi.

Cô tự nhủ mình chỉ đứng nhìn học trò.

Nhưng mắt cô không nhìn học trò.

Cô nhìn Phong.

Nhìn cái dáng cậu nhảy lên ném bóng, bóng rơi gọn vào rổ, đám học trò vỗ tay reo. Phong cười, đưa tay vuốt tóc ướt mồ hôi ra sau.

Nụ cười ấy làm Lan bỗng thấy lòng mình xao động.

Một cảm giác đã lâu cô không dám gọi tên.

Cô vội quay đi.

Nhưng đi được vài bước, tim vẫn đập nhanh.

Tối đó, nằm trong phòng trọ, hai đứa con đã ngủ, Lan mở mắt nhìn trần nhà.

Cô nghĩ tới Phong.

Nghĩ tới mùi nước hoa thoảng qua khi cậu đi ngang phòng giáo viên.

Nghĩ tới cánh tay rám nắng dưới sân bóng rổ.

Nghĩ tới nụ cười có vẻ vô tình mà không vô tình.

Rồi cô giật mình.

Cảm xúc cũ trong cô như tìm được chỗ mới để trốn.

Cái đêm cô từng cố chôn xuống với Lão Tứ, cái cảm giác vừa xấu hổ vừa không thể phủ nhận, bây giờ tự nhiên trượt sang một người khác. Trẻ hơn. Đẹp hơn. Đúng hơn. Ít đáng xấu hổ hơn.

Nếu người trong trí nhớ không phải ông Tứ.

Mà là Phong.

Nếu cái cảm giác được che chở, được kéo khỏi vũng bùn, được một người đàn ông đứng trước mặt mình, thuộc về Phong.

Lan nhắm mắt lại.

Cô thấy mình nhẹ hơn.

Vì với Phong, cô có thể tự lừa mình rằng đó là tình cảm bình thường.

Một người đàn bà cô đơn thích một người đàn ông đẹp trai, lịch thiệp.

Chuyện đó không có gì ghê gớm.

Không như với Lão Tứ.

Không như cái bí mật cô phải tránh mặt mỗi tháng.

Từ hôm đó, Lan bắt đầu để ý Phong nhiều hơn.

Phong cũng không vội.

Cậu ta khéo.

Gặp cô trong phòng giáo viên, cậu hỏi:

“Chị Lan hôm nay có tiết mấy vậy?”

Đi ngang sân, cậu nói:

“Nay chị mặc áo dài màu này đẹp.”

Có hôm trời mưa, Lan đứng ở mái hiên chờ tạnh, Phong đưa cho cô cái dù.

“Chị cầm đi, em chạy qua sân chút là được.”

Mấy câu nhỏ thôi.

Nhưng câu nào cũng vừa đủ.

Không lộ liễu để người ta bắt lỗi.

Không nhạt để người ta quên.

Phong thả thính cả trường như vậy.

Cô nào cũng biết.

Nhưng lạ là càng biết, họ càng thích.

Nếu Phong chỉ nói ngọt với một người, người ta sẽ nghi. Nhưng Phong nói ngọt với tất cả, thành ra ai cũng nghĩ mình có phần riêng. Ai cũng biết mình không đặc biệt, nhưng vẫn mong mình đặc biệt hơn người khác một chút.

Đàn bà đôi khi không ghét người đàn ông làm mình khổ.

Họ ghét người đàn bà khác được người đàn ông ấy nhìn lâu hơn.

Vì vậy, khi Phong chở Lan đi học lớp bồi dưỡng, mấy cô trong trường không ghét Phong.

Họ ghét Lan.

Hôm đó trường có lớp đào tạo chuyên môn ở trung tâm quận.

Lan chuẩn bị dắt chiếc xe đạp cũ ra cổng. Trời nắng, cô đội nón, trong túi có tập tài liệu. Vừa ra tới cổng thì một chiếc xe máy đời mới phóng tới, thắng nhẹ bên cạnh.

Phong quay đầu lại.

“Chị Lan cũng học lớp đó hả?”

Lan hơi bất ngờ.

“Ừ… à, phải.”

“Lên xe đi chị. Em cũng qua đó.”

Lan nhìn chiếc xe của cậu.

Sạch, mới, yên sau rộng. Mùi nước hoa nam thoảng ra rất gần.

Cô đáng lẽ phải từ chối.

Nói rằng mình có xe.

Nói rằng cô tự đi được.

Nhưng Phong đã đưa tay lấy cái cặp tài liệu của cô, đặt vào móc phía trước.

“Đi chung cho nhanh. Nắng vậy chị đạp mệt lắm.”

Lan như người mất hồn.

Cô khóa vội xe đạp lại ở góc bảo vệ, rồi leo lên yên sau.

Lúc xe chạy, cô không biết đặt tay ở đâu.

Phong nói:

“Chị cứ bám nhẹ áo em. Đường đông.”

Lan ngập ngừng, rồi đặt mấy ngón tay lên vạt áo cậu.

Xe lướt ra đường.

Gió thổi qua mặt. Mùi nước hoa của Phong trộn với mùi nắng và mùi xăng xe. Lưng cậu rộng, vững, thẳng trước mặt cô. Cái cảm giác ngồi sau một người đàn ông trẻ, khỏe, đẹp, khiến Lan thấy mình như không còn là cô giáo mẹ hai con đang sống trong dãy trọ cũ.

Cô thấy mình là một người đàn bà.

Một người đàn bà còn có thể được chở đi.

Còn có thể hồi hộp.

Còn có thể ngồi sau một lưng áo thơm và tưởng tượng những điều ngu ngốc.

Phong nói chuyện suốt đường đi.

Không quá nhiều.

Vừa đủ.

“Chị dạy lớp mấy là chính?”

“Hai đứa nhỏ nhà chị mấy tuổi rồi?”

“Em thấy chị đứng lớp có vẻ hiền, chắc học sinh quý lắm.”

Lan đáp từng câu, lúc đầu còn giữ ý, sau mềm dần.

Phong cười đúng lúc.

Im đúng lúc.

Hỏi đúng lúc.

Cậu có cái nét lãng tử rất nguy hiểm. Không phải kiểu đàn ông thô lỗ kéo người ta xuống. Mà là kiểu làm người ta tự bước xuống, rồi còn tưởng mình được nâng lên.

Người ta nói trap boy đáng sợ là vậy.

Không phải vì họ xấu ngay từ đầu.

Mà vì họ đẹp đúng lúc người đàn bà cần thấy cái đẹp.

Sau buổi học hôm đó, Phong lại chở Lan về.

Lúc xuống xe trước cổng trường, mấy cô giáo khác nhìn thấy.

Phong vẫn thản nhiên.

“Cảm ơn chị Lan ngồi nói chuyện cho em đỡ buồn ngủ.”

Lan đỏ mặt.

“Thầy nói quá.”

Một cô giáo toán đứng gần đó nhìn Lan từ đầu tới chân, cười mỏng:

“Thầy Phong ga lăng ghê.”

Phong cười:

“Em tiện đường thôi chị.”

Câu đó ai cũng nghe.

Ai cũng hiểu.

Và ai cũng khó chịu theo cách riêng.

Tối hôm sau, Phong nhắn tin cho Lan.

Không biết cậu lấy số từ nhóm giáo viên lúc nào.

Tin nhắn rất ngắn:

“Chị Lan tối mai rảnh không? Em mời chị ăn tối, coi như cảm ơn hôm trước đi học chung.”

Lan nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Hai đứa nhỏ đang ngồi học bài trên bàn. Tiếng quạt quay. Ngoài sân dãy trọ, công ty ông Tứ vẫn có xe ra vào.

Cô biết mình nên từ chối.

Một cô giáo có hai con, từng có bao nhiêu rắc rối, không nên dễ dàng đi ăn tối với một nam đồng nghiệp mới quen.

Nhưng tay cô đã gõ trước khi cái đầu kịp cản.

“Ừ. Chị rảnh.”

Gửi xong, tim cô đập nhanh.

Cô đứng dậy, đi tới tủ quần áo.

Tối hôm sau, Lan gửi hai đứa nhỏ cho Lão Tứ.

Cô xuống tầng trệt với hai đứa trẻ, tóc đã gội, người thơm mùi xà phòng. Cô mặc một cái đầm xanh nhạt, không hở hang, nhưng ôm vừa người, làm dáng cô mềm hơn hẳn ngày thường. Trên môi có chút son. Đôi mắt kẻ nhẹ. Nhìn cô không còn là cô giáo mệt mỏi sau giờ dạy, mà giống một người đàn bà đang cố nhớ lại mình từng trẻ ra sao.

Lão Tứ đang nằm võng, thấy cô thì bật dậy.

“Ủa, cô Lan đi đâu mà diện vậy?”

Lan hơi đỏ mặt.

“Dạ, con có việc. Nhờ chú coi giùm hai đứa nhỏ một lát.”

Hai đứa trẻ quen ông Tứ rồi, chạy vào trong xem tivi.

Lão Tứ nhìn Lan.

Nhìn cái đầm, nhìn mái tóc, nhìn đôi môi có son.

Tự nhiên trong lòng lão ngứa ngáy khó chịu.

“Việc gì mà tối mới đi?”

Lan tránh mắt.

“Dạ… bạn rủ đi ăn.”

Lão Tứ hừ.

“Bạn nào?”

Lan chưa kịp đáp thì Hoàng từ trong văn phòng bước ra, tay cầm sổ.

“Nhìn là biết đi chơi với bồ rồi chú.”

Lan đỏ bừng mặt.

“Hoàng nói bậy.”

Hoàng cười.

“Em đoán vậy thôi.”

Lão Tứ sa mặt.

“Bồ bịch gì. Cô Lan là giáo viên.”

Hoàng liếc lão.

“Giáo viên thì không có bồ hả chú?”

Lão Tứ nghẹn.

Đúng lúc đó, ngoài cổng có tiếng xe máy thắng lại.

Một chiếc SH sáng bóng đậu trước dãy trọ.

Phong ngồi trên xe, áo sơ mi trắng, quần tối màu, tóc vuốt gọn. Cậu tháo nón bảo hiểm, nhìn vào sân.

“Chị Lan.”

Lan quay lại.

Mặt cô sáng lên một cách chính cô cũng không giấu được.

“Ừ, chị ra ngay.”

Lão Tứ nhìn Phong.

Cao.

Trẻ.

Đẹp trai.

Vai rộng, tay khỏe, xe xịn, áo thơm tới mức đứng xa lão cũng tưởng tượng ra được.

Tự nhiên lão thấy ứa gan.

Một thứ cảm giác vừa chua vừa quê mùa trồi lên trong bụng.

Phong lễ phép gật đầu.

“Em chào chú.”

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Ờ.”

Lan đội nón bảo hiểm, leo lên xe.

Phong quay đầu hỏi nhỏ gì đó, Lan cười khẽ.

Xe chạy đi.

Lão Tứ nhìn theo, mặt tối lại.

Hoàng đứng bên cạnh, châm thuốc.

“Đẹp trai ghê ha chú.”

Lão Tứ quắc mắt.

“Đẹp cái con khỉ.”

Hoàng cười.

“Người ta trẻ, cao, thơm, đi SH. Chú nằm võng mặc áo ba lỗ, ai chịu nổi.”

Lão Tứ ngồi phắt dậy.

“Mày nói gì?”

“Em nói thiệt.”

“Ông chủ như tao mà thua nó à?”

Hoàng nhún vai.

“Ông chủ mà nhìn như ông giữ kho thì cũng khó.”

Lão Tứ tức đỏ mặt.

“Được. Mày coi đó. Tao sẽ làm ông chủ cho ra ông chủ.”

Hoàng nhìn lão, khóe miệng hơi nhếch.

“Vậy để em sắp xếp.”

“Sắp xếp cái gì?”

“Quần áo. Tóc tai. Đồng hồ. Xe. Đi đứng. Nói chuyện.”

Lão Tứ hơi chột dạ.

“Có cần vậy không?”

Hoàng rít một hơi thuốc.

“Chú muốn người ta gọi sếp Tứ cho vui, hay muốn nhìn giống sếp Tứ thật?”

Lão Tứ im.

Một lát sau, lão hừ mạnh.

“Làm thì làm.”

Hoàng cười.

“Dạ.”

Đêm đó, Lan thấy mình như được sống một đời khác.

Phong chở cô tới một quán ăn nhỏ nhưng đẹp, có đèn vàng, nhạc nhẹ, bàn ghế sạch sẽ. Cậu dựng xe, mở cửa cho cô vào. Kéo ghế cho cô ngồi. Đưa thực đơn nhưng lại tinh tế gợi ý món.

“Chị ăn cay được không?”

“Chị thích nước cam hay trà đào?”

“Chỗ này món bò mềm lắm, chị thử nha.”

Lan ngồi đối diện Phong, tay đặt trên đùi, lòng mềm xuống từng chút.

Cậu không vồ vập.

Không thô.

Không hỏi những câu làm cô ngại.

Cậu chỉ chăm sóc cô bằng những việc rất nhỏ.

Rót nước.

Gắp đồ ăn.

Khui chai nước.

Lau cái muỗng trước khi đưa cho cô.

Có lúc Phong gắp một miếng thức ăn, đưa tới gần miệng Lan.

“Chị thử cái này đi.”

Lan hơi ngượng.

“Để chị tự…”

“Thử đi. Ngon lắm.”

Giọng cậu nhẹ, mắt cười.

Lan nhìn quanh. Không ai để ý.

Cô hé môi ăn miếng thức ăn từ đũa Phong.

Một hành động nhỏ.

Nhưng làm mặt cô nóng lên.

Phong cười.

“Thấy chưa, em nói ngon mà.”

Lan cúi đầu, không giấu được nụ cười.

Cô đã lâu không được ai chiều như vậy.

Lâu đến mức những hành động tưởng như bình thường ấy cũng làm cô thấy mình đáng được yêu.

Ăn xong, Phong đưa cô đi xem phim.

Trong rạp tối, hai người ngồi cạnh nhau. Ban đầu Lan ngồi thẳng, hai tay đặt trên túi. Phong đặt hộp bắp rang giữa hai người. Tay hai người thỉnh thoảng chạm nhau khi cùng lấy bắp.

Một lần, tay Phong giữ tay cô lại.

Lan không rút ra.

Tim cô đập nhanh.

Màn hình phía trước sáng tối liên tục. Người trong rạp cười theo một cảnh hài nào đó. Nhưng Lan không còn nghe rõ phim nói gì.

Phong nghiêng sang.

“Chị lạnh không?”

Lan lắc đầu.

“Không.”

Nhưng Phong vẫn kéo nhẹ tay cô, để cô gần mình hơn.

Một lát sau, cậu đút một miếng bắp rang tới miệng cô.

Lan ngượng, nhưng vẫn ăn.

Phong cười.

Rồi trong bóng tối của rạp phim, cậu cúi xuống hôn cô.

Lan cứng người trong nửa giây.

Ở nơi công cộng.

Ngay giữa rạp.

Xung quanh còn người.

Cô đáng lẽ phải đẩy ra.

Nhưng môi Phong ấm. Mùi nước hoa gần quá. Bàn tay cậu giữ tay cô vừa đủ chặt. Cái cảm giác bị ai đó muốn mình, chọn mình, kéo mình ra khỏi những ngày tháng xám xịt, làm Lan như rơi vào một thứ mềm tối.

Cô nhắm mắt.

Nụ hôn không kéo dài lâu.

Nhưng đủ để Lan thấy mình run.

Phong rời ra, nhìn cô.

“Xin lỗi. Em không nhịn được.”

Một câu nói rất cũ.

Nhưng đúng người, đúng lúc, vẫn đủ làm đàn bà mềm lòng.

Lan cúi mặt.

“Đang trong rạp mà…”

Phong cười khẽ.

“Vì trong rạp nên không ai thấy rõ.”

Lan đánh nhẹ vào tay cậu.

“Thầy Phong…”

“Đừng gọi thầy nữa.”

Cậu nói nhỏ.

“Gọi Phong thôi.”

Lan không đáp.

Nhưng cũng không sửa.

Sau phim, Phong không hỏi thẳng.

Cậu chỉ chở cô đi thêm một vòng.

Đường đêm có gió. Đèn thành phố loang trên mặt kính xe hơi, trên vũng nước, trên tóc Lan. Cô ngồi sau xe Phong, lần này tay đã đặt hẳn lên eo cậu.

Phong không nói nhiều.

Càng im, Lan càng thấy mình bị kéo đi.

Cuối cùng, chiếc SH dừng trước một nhà nghỉ quen thuộc kiểu thành phố nào cũng có. Đèn bảng hiệu hồng nhạt. Quầy lễ tân nhỏ. Cửa kính mờ. Cầu thang hẹp.

Phong tắt máy.

Không quay lại ngay.

“Chị Lan.”

Lan biết cậu muốn nói gì.

Cô nhìn bảng hiệu trước mặt.

Trong đầu có một giọng nói rất xa bảo cô về đi.

Cô là giáo viên.

Cô có hai đứa con.

Cô chỉ mới đi chơi với Phong lần đầu.

Nhưng một giọng khác gần hơn, nóng hơn, thì hỏi: đã bao lâu rồi cô không được ai nhìn như một người đàn bà?

Phong quay lại.

“Nếu chị không muốn, em đưa chị về.”

Câu đó đẹp.

Đẹp vì nó để cô có quyền từ chối.

Cũng nguy hiểm vì nó làm cô muốn chứng minh mình không sợ.

Lan im rất lâu.

Rồi cô xuống xe.

Phong nhìn cô.

Lan tránh mắt, nói nhỏ:

“Vào chút thôi.”

Phong không cười lớn.

Không lộ vẻ thắng.

Chỉ gật đầu.

“Ừ.”

Hai người bước vào phòng. Căn phòng sạch sẽ, ánh đèn vàng nhạt, giường rộng với ga trải màu kem. Cửa đóng lại, thế giới bên ngoài dường như tắt hẳn.

Phong quay lại nhìn Lan, ánh mắt dịu dàng. Cậu không vội vã. Cậu bước tới, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, vuốt ve chậm rãi như sợ làm cô giật mình.

“Chị Lan… em thích chị.”

Giọng cậu trầm ấm, chân thành. Lan cúi mặt, tim đập loạn nhịp. Cô chưa kịp đáp thì Phong đã cúi xuống hôn cô. Nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, không ép buộc. Môi cậu ấm áp, khẽ mút lấy môi cô, rồi lưỡi chạm nhẹ, quấn quýt chậm rãi như đang tận hưởng từng giây.

Lan run lên. Đã bao năm nay cô chưa từng được ai hôn như thế này — dịu dàng, kiên nhẫn, đầy trân trọng. Cô dần đáp lại, hai tay vô thức nắm lấy vạt áo Phong.

Phong hôn cô hồi lâu, tay vuốt dọc sống lưng, rồi nhẹ nhàng kéo khóa đầm sau lưng cô. Chiếc đầm xanh nhạt tuột xuống, để lộ thân thể Lan dưới ánh đèn mờ. Cô xấu hổ, đưa tay che ngực theo phản xạ. Phong nắm lấy tay cô, đặt lên ngực mình, thì thầm:

“Đừng che… Chị đẹp lắm.”

Cậu cởi áo sơ mi, để lộ thân hình săn chắc, cơ bụng rõ ràng nhờ tập luyện. Phong ôm Lan vào lòng, da thịt chạm da thịt. Cậu hôn xuống cổ cô, hôn nhẹ lên vai, rồi xuống xương quai xanh. Mỗi nụ hôn đều chậm rãi, đầy âu yếm.

Lan thở dốc, người nóng ran. Cô cảm nhận rõ bàn tay Phong vuốt ve nhẹ nhàng trên eo, trên lưng, rồi luồn lên ôm lấy bộ ngực đầy đặn của mình. Cậu không bóp mạnh, chỉ xoa nhẹ, ngón tay vuốt ve núm vú với sự kiên nhẫn khiến Lan rên khẽ trong cổ họng.

“Phong…”

Cậu bế cô lên giường, đặt cô nằm xuống nhẹ nhàng như sợ làm vỡ. Phong cởi nốt quần áo của mình, rồi nằm bên cạnh, kéo Lan vào lòng. Họ hôn nhau say đắm hơn. Tay cậu khám phá cơ thể cô một cách tôn trọng, vuốt ve từ bụng xuống đùi, rồi luồn vào giữa hai chân.

Lan ướt át từ lúc nào không hay. Khi ngón tay Phong chạm vào đó, cô giật mình, cắn môi. Cậu hôn lên tai cô, thì thầm:

“Để em yêu chị…”

Phong di chuyển xuống dưới, hôn dọc theo bụng cô, rồi dùng miệng âu yếm lấy chỗ nhạy cảm nhất. Lưỡi cậu liếm nhẹ nhàng, chậm rãi, không vội vã. Lan cong người, tay nắm chặt ga giường, tiếng rên khe khẽ thoát ra không kìm được. Khoái cảm dâng trào dịu dàng, khác hẳn những gì cô từng trải qua.

Khi Lan gần lên đỉnh, Phong dừng lại, trườn lên trên, nhìn thẳng vào mắt cô. Cậu hôn cô sâu, rồi từ từ tiến vào. Lan ôm chặt lấy vai cậu, cảm nhận từng centimet anh tràn đầy mình một cách chậm rãi, đầy trìu mến.

“Em… yêu chị…” Phong thì thầm bên tai cô trong từng nhịp đẩy nhẹ nhàng.

Họ làm tình trong tư thế truyền giáo, mắt nhìn mắt, tay đan tay. Phong không dập mạnh, cậu nhịp nhàng, sâu lắng, như đang tận hưởng từng khoảnh khắc được gần gũi cô. Lan ôm chặt lấy lưng cậu, nước mắt lăn dài vì xúc động. Cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng, được trở lại là một người đàn bà thực sự — không phải góa phụ vất vả, không phải cô giáo phải chịu đựng, mà là một người phụ nữ được khao khát và che chở.

Những nhịp đẩy dần nhanh hơn nhưng vẫn đầy dịu dàng. Lan lên đỉnh trước, toàn thân run rẩy, co thắt quanh Phong. Cậu hôn cô thật sâu, rồi cũng đổ xuống ngay sau, bắn tinh nóng hổi vào trong cô.

Hai người nằm ôm nhau hồi lâu, mồ hôi hòa quyện. Phong vuốt tóc Lan, hôn lên trán cô, thì thầm những lời ngọt ngào:

“Chị là của em… từ hôm nay nhé.”

Lan không đáp, chỉ nép sâu hơn vào lòng cậu.

Đêm đó không giống những gì Lan từng cố chôn trong ký ức.

Không dữ dội như cái đêm với Lão Tứ.

Không làm cô choáng váng theo kiểu bị kéo khỏi vực.

Cũng không có thứ cảm giác lạ lùng, sâu và nặng như người đàn ông từng khiến cô vừa sợ vừa không quên.

Phong khác.

Phong trẻ.

Đẹp.

Mềm.

Biết nói lời ngọt.

Biết dừng đúng lúc để cô tưởng mình vẫn đang được tôn trọng.

Biết chạm vào lòng tự ái đàn bà trước khi chạm vào thân thể.

Và chính vì vậy, Lan thấy mình như được yêu.

Cô nằm trong bóng tối, nghe Phong thở bên cạnh, lòng lâng lâng.

Cô tưởng tượng những điều rất ngu.

Một mái nhà khác.

Một người đàn ông trẻ cười với hai đứa nhỏ.

Một cuộc đời có thể bắt đầu lại.

Một đám cưới muộn mà vẫn đẹp.

Cô biết mình ngốc.

Nhưng đàn bà khi được vuốt ve đúng chỗ, nhiều khi tự nguyện ngốc.

Gần nửa đêm, Phong chở cô về.

Trước cổng dãy trọ, Lan xuống xe, tóc hơi rối, môi nhạt màu son, mắt sáng một thứ ánh sáng mềm mà chính cô không biết.

Phong đưa tay chỉnh lại lọn tóc bên má cô.

“Về ngủ ngon nha.”

Lan gật đầu.

“Ừ.”

“Mai gặp ở trường.”

“Mai gặp.”

Phong cười, phóng xe đi.

Lan đứng nhìn theo cho tới khi ánh đèn xe khuất ngoài hẻm.

Khi quay vào, cô thấy Lão Tứ vẫn ngồi ở tầng trệt.

Tivi bật nhưng lão không xem.

Hai đứa nhỏ đã ngủ trên cái ghế dài, Hoàng lấy cái khăn mỏng đắp cho chúng từ lúc nào.

Lão Tứ nhìn Lan.

Ánh mắt lão dừng trên gương mặt cô, mái tóc cô, cái vẻ mềm nhũn sau một buổi tối được đàn ông đưa đi.

Lan chợt thấy ngại.

“Con cảm ơn chú đã coi giùm hai đứa.”

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Ừ.”

Chỉ vậy.

Không hỏi đi đâu.

Không hỏi với ai.

Nhưng cái mặt lão khó coi thấy rõ.

Hoàng đứng trong bóng sáng của văn phòng, nhìn qua một cái rồi lại cúi xuống sổ.

Lan bế đứa nhỏ dậy.

“Dậy con, lên phòng ngủ.”

Hai đứa trẻ lơ mơ bám vào mẹ.

Lan dẫn con lên cầu thang.

Đằng sau, Lão Tứ vẫn ngồi im.

Một lúc sau, lão nói cộc lốc:

“Hoàng.”

“Dạ.”

“Mày nói vụ làm ông chủ hồi nãy.”

Hoàng ngẩng lên.

“Dạ?”

Lão Tứ nghiến răng.

“Mai làm luôn.”

Hoàng nhìn lão.

Rồi cười.

“Dạ, sếp Tứ.”

4.3 109 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai