Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Lão Tứ đổi hẳn.

Không phải đổi quần áo, đổi tóc tai nữa.

Mà đổi từ trong bụng.

Cái ông già từng nằm võng hút thuốc, chửi đám khuân vác vì để thùng hàng lệch chỗ, từng ngồi uống cà phê đầu ngõ với ông Văn, từng thấy một trăm triệu là to như núi, nay bắt đầu quen với cảm giác được người khác nâng lên.

Mà con người, một khi đã quen được nâng, sẽ rất khó chịu khi phải tự đứng bằng chân cũ của mình.

Nhung gần như thành cái bóng bên cạnh lão.

Sáng cô đem lịch.

Trưa cô đưa lão đi ăn.

Chiều cô chọn quần áo.

Tối cô dẫn lão tới những chỗ mà trước đây Lão Tứ có đi ngang cũng không dám nhìn lâu.

Pub có đèn vàng, bàn cao, ly rượu trong veo.

Quán nhậu vỉa hè có mấy cô tiếp thị bia cười ngọt.

Nhà hàng omakase, nơi đầu bếp đứng trước mặt cắt từng miếng cá bé bằng hai ngón tay mà giá bằng cả ngày công của người nghèo.

Có hôm Nhung đưa lão đi ăn bò dát vàng.

Lão Tứ nhai mãi, cuối cùng phán:

“Cũng như thịt bò thường.”

Nhung cười:

“Nhưng sếp ăn thịt bò thường thì ai biết sếp giàu?”

Lão nghe vậy thì khoái.

Có hôm cô đưa lão vào một quán rượu trên tầng cao. Dưới chân là cả thành phố sáng đèn. Người ta gọi lão là anh Tứ. Nhân viên cúi đầu. Gái đẹp đi ngang mỉm cười. Nhung ngồi bên cạnh, chân dài vắt chéo, váy ôm sát, tay rót rượu cho lão.

“Anh Tứ uống thử loại này đi.”

Anh Tứ.

Không phải ông Tứ.

Không phải chú Tứ.

Càng nghe, lão càng thấy mình trẻ lại.

Càng trẻ lại, lão càng ngông.

Lão bắt đầu nói to hơn. Cười lớn hơn. Đi đứng nghênh ngang hơn. Gặp đám công nhân trong công ty không còn gật đầu cộc lốc như trước, mà hất cằm như một ông trùm.

“Làm cho đàng hoàng. Tao mà biết đứa nào lười, tao đuổi.”

Mấy thằng khuân vác cười hề hề.

“Dạ, sếp Tứ.”

Ngày xưa Thắng Sẹo hổ báo bằng xăm trổ và dao búa.

Còn Lão Tứ bây giờ hổ báo bằng áo polo hàng hiệu, đồng hồ sáng, tóc vuốt gọn, xe Ford chờ ngoài cửa và cô thư ký chân dài đi sau lưng.

Cả tuần đó, lão gần như bỏ bê công ty.

Sáng ngủ tới gần trưa.

Trưa Nhung tới gọi.

Chiều đi đâu đó.

Tối về say khướt hoặc không về.

Giấy tờ công ty, Hoàng đem tới một cái máy nhỏ nhỏ, bảo là chữ ký số.

“Chú khỏi ký giấy nhiều. Cần gì con xử lý.”

Lão Tứ nghe không hiểu.

“Mày ký thay tao được hả?”

“Không phải ký thay. Hệ thống lưu hết rồi. Chú cứ đi chơi, việc để con.”

Lão Tứ vỗ vai Hoàng.

“Mày được. Tao tin mày.”

Hoàng cười.

“Dạ.”

Thế là lão càng yên tâm.

Hoàng làm gì, lão không hỏi.

Hàng vào hàng ra, lão không ngó.

Tiền thu tiền chi, lão chẳng buồn đếm.

Cuối tháng, Hoàng vẫn đặt lên bàn ba cọc tiền.

Một trăm năm mươi triệu.

Đủ.

Không thiếu một tờ.

Lão Tứ nhìn tiền, rồi nhìn Hoàng, cười hô hố.

“Đó. Tao đi chơi cả tháng mà tiền vẫn vô. Đúng là làm ông chủ sướng thiệt.”

Hoàng chỉ cười.

Nhung đứng sau lưng lão, tay đặt nhẹ lên vai ghế.

“Anh Tứ giờ phải hưởng thụ chứ.”

Lão nghe câu đó, thấy đời mình như vừa mở ra cái cửa vàng.

Một ông già cả đời ăn cá khô, rau luộc, ngủ chiếu cũ, giờ được nếm rượu ngoại, gái đẹp, xe hơi, người ta gọi anh, gọi sếp. Không say sao được?

Lão say.

Say tiền.

Say tiếng gọi.

Say mùi nước hoa trên cổ Nhung.

Say cái cảm giác mình có quyền bước vào những nơi ngày xưa chỉ dám đứng ngoài nhìn.

Cho đến một tối, Nhung dẫn lão đi ngang quán cà phê DJ của Quỳnh.

Bảng hiệu nhấp nháy trong đêm. Tiếng nhạc từ trong dội ra từng nhịp nặng. Cửa kính tối màu, bên trong có ánh đèn xanh đỏ trôi qua như mắt quỷ.

Lão Tứ nhìn cái bảng hiệu, chợt nhớ.

Quán này.

Cái đêm trước đây Hoàng từng dẫn lão tới.

Cái đêm lão còn quê mùa, ngơ ngác, bị mấy cô dancer trêu đến đỏ mặt, tay chân thừa thãi, mắt không biết để đâu.

Khi đó lão còn là thằng già chưa biết mùi đời.

Nay khác rồi.

Lão đã đi pub.

Đã uống rượu ngoại.

Đã có Nhung, có Hằng.

Đã được gái đẹp lau mặt, gội đầu, rót rượu, gọi anh.

Lão nhìn cửa quán, trong lòng tự nhiên bốc lên một thứ tự tin ngáo ngơ.

“Vào đây.”

Nhung hơi ngạc nhiên.

“Anh Tứ muốn vào quán này?”

“Sao? Không được à?”

“Được chứ.”

Nhung cười, nhưng trong mắt thoáng qua một cái gì đó rất nhanh.

Lão Tứ không thấy.

Lão chỉnh lại cổ áo polo, hất cằm.

“Vào coi tụi nó giờ dám chọc tao nữa không.”

Nhung khoác tay lão.

Hai người bước vào.

Âm nhạc lập tức đập tới.

Thình thịch.

Thình thịch.

Ánh đèn quét qua mặt Lão Tứ, khi xanh, khi đỏ, khi tím bầm. Mùi rượu, mùi thuốc, mùi nước hoa và mùi đàn ông say trộn lẫn vào nhau.

Quán đông.

Trên bục DJ, Quỳnh đang chơi nhạc. Tóc xõa, môi đỏ, ánh mắt lạnh. Dưới sàn, mấy cô phục vụ mặc đồ cắt xẻ đi qua đi lại giữa các bàn. Dancer lắc theo nhạc. Khách vung tiền. Ly va vào nhau. Tiếng cười đàn ông vang lên thành từng cụm.

Lão Tứ vừa vào đã có một cô phục vụ trẻ chạy tới.

“Anh ngồi bàn nào ạ?”

Nhung nói thay:

“Bàn đẹp một chút.”

Cô phục vụ liếc qua Lão Tứ, thấy đồng hồ, thấy áo mới, thấy Nhung đi cạnh, nụ cười lập tức ngọt hơn.

“Dạ, em mời anh chị.”

Họ được đưa tới một bàn gần sân khấu.

Cô phục vụ trẻ ngồi xuống cạnh Lão Tứ ngay khi rượu được đem ra. Cô mặc váy ngắn, môi bóng, cười liên tục.

“Anh Tứ uống gì để em rót nha.”

Lão hơi khoái.

Nhưng chưa được bao lâu, mắt lão bỗng dừng lại ở một góc khác.

Khu B.

Một người đàn bà đang cúi xuống ghi order.

Mai.

Lão Tứ khựng lại.

Mai mặc áo sơ mi trắng bị sửa lại, váy xẻ cao, tóc buộc gọn sau gáy. Dáng cô vẫn đẹp, nhưng khác hẳn cái đẹp hôm cô xuống mời lão ăn cơm. Khi đó cô đẹp trong căn phòng nhỏ, trong mùi cơm cá kho, trong cái dáng đàn bà nghèo còn cố giữ nề nếp.

Còn bây giờ, cái đẹp ấy bị ánh đèn quán đêm kéo xuống, bị khói thuốc bám vào, bị ánh mắt đàn ông lột từng chút.

Một gã khách ở bàn Mai phục vụ vờ đưa tay lấy ly, chạm qua eo cô.

Mai né rất khéo.

Không làm ầm.

Không cứng mặt.

Cô chỉ nghiêng người, đặt ly xuống, cười nhạt, rồi rút ra.

Một gã khác nói gì đó khiến cả bàn cười.

Mai vẫn cúi đầu ghi sổ.

Lão Tứ nhìn mà trong lòng lẫn lộn.

Ghét.

Vì lão vẫn nhớ chuyện Mai bất hiếu với nhà chồng. Nhớ bữa cơm cô mời, nhớ nước mắt, nhớ cái cách cô định dùng sự mềm mại để mượn tiền.

Nhưng cũng thương.

Vì dù có ghét, lão vẫn biết Mai từng là công nhân tử tế. Từng sáng đi tối về, áo công nhân bụi vải. Từng gọi lão là chú Tứ bằng giọng nhẫn nhịn. Từng nhìn lão như một người lớn trong dãy trọ.

Giờ cô đứng ở đây, để người ta trêu, người ta nhìn, người ta thả vài tờ tiền xuống bàn.

Đời đúng là biết cách làm con người ta cụt từng ngón.

Cô phục vụ cạnh Lão Tứ lúc này áp sát hơn.

“Anh Tứ nhìn ai vậy?”

Lão không đáp.

Cô ta cười, rót rượu.

“Hay anh không thích em? Em ngồi với anh mà anh cứ nhìn bàn khác.”

Nhung ngồi bên kia, nhấp một ngụm rượu, không nói gì.

Cô phục vụ trẻ đưa tay đặt lên vai lão.

“Lát nữa anh rảnh không? Mình đi chơi riêng nha.”

Lão Tứ nhíu mày.

“Đi ra.”

Cô ta tưởng lão đùa, càng cười.

“Anh khó tính ghê.”

“Tao nói đi ra.”

Giọng lão nặng hơn.

Cô phục vụ hơi khựng.

“Em ngồi bàn anh mà…”

Lão chỉ về phía Mai.

“Gọi con Mai lại đây.”

Cô phục vụ sa mặt.

“Bàn này suất em. Anh gọi người khác sao được.”

“Suất cái gì?”

“Ở đây chia bàn. Em ngồi bàn này thì tiền tip của bàn này là của em. Anh muốn gọi ai cũng phải…”

Chưa nói hết, Bình quản lý đã xuất hiện.

Gã đi rất nhanh.

Vừa thấy Lão Tứ, mặt Bình lập tức đổi.

“Sếp Tứ?”

Cô phục vụ chưa kịp quay lại thì Bình đã vung tay.

“Bốp!”

Cái tát quất thẳng vào mặt cô.

Cô loạng choạng, ôm má.

Bình gằn giọng:

“Mày mù hả? Sếp Tứ tới mà còn đứng đây lải nhải?”

Cô phục vụ mặt trắng bệch.

“Em… em không biết…”

“Cút.”

Cô ta cúi đầu lùi đi.

Bình quay sang Lão Tứ, cúi người cười.

“Em không biết sếp tới. Sếp bỏ qua cho tụi nhỏ.”

Lão Tứ thấy cái dáng khúm núm ấy, trong lòng lại bốc lên cái cảm giác quen thuộc mấy ngày nay.

Cái cảm giác mình có quyền.

Lão hất cằm về phía Mai.

“Kêu cô kia qua.”

“Dạ, dạ.”

Bình lập tức quay đầu gọi lớn:

“Mai! Qua bàn sếp Tứ.”

Mai đang bưng khay ở khu B, nghe tên mình thì quay lại.

Cô nhìn thấy Lão Tứ.

Mặt cô thoáng cứng.

Một giây thôi.

Rồi cô cúi đầu, đặt khay xuống quầy, bước tới.

Càng tới gần, Mai càng thấy khó chịu.

Lão Tứ hôm nay khác.

Áo hàng hiệu, đồng hồ sáng, tóc vuốt, mùi nước hoa đàn ông lẫn mùi rượu. Bên cạnh lão là Nhung, đẹp và bình thản như một cô thư ký của ông chủ lớn.

Mai đứng trước bàn.

“Chú Tứ gọi con?”

Lão Tứ nghe chữ “chú” tự nhiên thấy chướng.

Ở đây người ta gọi lão là anh Tứ, sếp Tứ.

Chỉ có Mai vẫn gọi chú, như kéo lão về cái võng cũ, cái áo ba lỗ cũ, cái dãy trọ nghèo cũ.

Lão nhíu mày.

“Ngồi xuống.”

Mai khựng lại.

“Con đang làm…”

Bình đứng gần đó lập tức nói:

“Sếp bảo ngồi thì ngồi.”

Mai nhìn Bình, rồi nhìn Lão Tứ.

Cô chậm rãi ngồi xuống cạnh lão.

Váy xẻ khiến cô phải khép chân rất cẩn thận. Nhưng ghế sofa thấp, đèn lại quét ngang, chỉ cần ngồi xuống là đường váy kéo lên. Mai kéo nhẹ mép váy, mặt hơi đỏ vì ngượng.

Lão Tứ nhìn thấy.

Ngày xưa nếu gặp cảnh này, có lẽ lão đã quay mặt đi.

Nhưng một tuần qua, lão đã được quá nhiều người chiều. Được quá nhiều cô gái cười. Được quá nhiều bàn tay mềm chạm vào. Cái ranh giới trong người lão lỏng ra lúc nào không biết.

Lão rót một ly rượu, đẩy tới trước mặt Mai.

“Uống.”

Mai lắc đầu.

“Con đang làm, không uống được.”

“Ở đây làm mà không uống?”

“Con phục vụ, không ngồi bàn.”

Lão cười khẩy.

“Giờ tao gọi mày ngồi.”

Mai im.

Nhung ngồi đối diện, mắt nhìn ly rượu trong tay, khóe môi hơi cong. Cô không xen vào.

Lão Tứ ngả lưng ra ghế.

“Sao rồi? Làm ở đây kiếm khá không?”

Mai đáp nhỏ:

“Cũng đủ sống.”

“Đủ trả tiền phòng chưa?”

Mặt Mai tái đi một chút.

“Con sẽ trả.”

“Ừ. Nhớ trả.”

Hai người im một lát.

Tiếng nhạc lấp vào khoảng trống giữa họ.

Lão Tứ uống một ngụm rượu.

Hơi men cộng với ánh đèn, cộng với cái cảm giác được Bình cúi đầu, được nhân viên sợ, được Nhung ngồi cạnh, làm lão quên mất mình đang ngồi với ai.

Lão đặt tay lên đùi Mai.

Mai cứng người.

“Chú Tứ.”

Giọng cô đã lạnh hơn.

Lão cười.

“Ở đây khách nào chẳng vậy.”

“Chú bỏ tay ra.”

“Làm quán này rồi còn làm bộ?”

Mai quay sang nhìn lão.

Ánh mắt cô sắc lại.

“Con nói chú bỏ tay ra.”

Nếu là khách khác, có lẽ Mai đã cười gượng rồi né. Có lẽ cô đã chịu đựng thêm một chút, vì tiền tip, vì công việc, vì sợ Bình, vì sợ mất cái chỗ kiếm cơm vừa bám được.

Nhưng đây là Lão Tứ.

Người cô từng quý.

Từng nghĩ dù thô, dù quê, dù nóng tính, lão vẫn là người có chút lòng. Lão từng đứng ra với Thảo. Từng mắng cô đau nhưng mắng đúng. Từng là cái cột cũ kỹ trong dãy trọ mà người ta có thể dựa lưng một lúc.

Vậy mà giờ lão ngồi đây, mặc đồ mới, uống rượu, mắt đỏ, tay đặt lên người cô như mấy gã khách ngoài kia.

Cái thất vọng đâm thẳng lên cổ Mai.

Lão Tứ, bị men và cái tôi mới phồng lên, không dừng.

Tay lão trượt lên, chạm vào quần lót của Mai, thô vụng, như muốn chứng minh mình cũng biết ăn chơi như người ta.

“Bốp!”

Cái tát vang lên giữa tiếng nhạc.

Không to bằng tiếng loa.

Nhưng đủ làm cả bàn im lại.

Má Lão Tứ lệch sang một bên.

Nhung ngẩng phắt lên.

Bình đứng gần đó chết sững.

Mai đứng bật dậy, mắt đỏ lên vì giận.

“Chú tưởng chú là cái gì?”

Lão Tứ ôm má, ngơ ngác.

Mai chỉ vào lão, giọng run nhưng rõ từng chữ:

“Chú giàu lên một chút, có người gọi sếp một chút, có gái ngồi cạnh một chút, rồi chú nghĩ chú giống mấy thằng trong này hả?”

Bình lao tới.

“Mai! Mày điên à?”

Mai không nhìn Bình.

Cô nhìn thẳng Lão Tứ.

“Con từng quý chú. Thật đó. Con từng nghĩ chú thô nhưng còn có lòng. Chú chửi con, con đau nhưng con chịu, vì chú chửi đúng. Vậy mà giờ chú nhìn lại mình đi.”

Lão Tứ ngồi thừ ra.

Mai nói tiếp, nước mắt đã rơi nhưng giọng vẫn cứng:

“Chú khác gì mấy thằng choai choai có tiền rẻ rách ngoài kia? Mặc áo đẹp, đeo đồng hồ, gọi gái, rồi tưởng mình oai lắm. Chú già rồi mà còn để người ta dắt đi như con nít mới biết mùi đời.”

Nhung đặt ly xuống, mặt lạnh đi.

Bình túm tay Mai.

“Cút ra ngoài!”

Mai giật tay lại.

“Khỏi đuổi. Tôi tự đi.”

Bình giơ tay như muốn tát, nhưng Lão Tứ bỗng nói khàn khàn:

“Để nó đi.”

Bình khựng lại.

“Sếp…”

“Tao nói để nó đi.”

Mai nhìn Lão Tứ lần cuối.

Trong mắt cô vừa giận, vừa buồn.

Rồi cô quay lưng đi thẳng.

Bình vội chạy theo mắng nhỏ, nhưng không dám làm quá trước mặt Lão Tứ.

Bàn rượu im.

Tiếng nhạc vẫn nện.

Quỳnh trên bục DJ nhìn xuống một thoáng, rồi lại quay đi.

Nhung ngồi cạnh, đặt tay lên vai Lão Tứ.

“Anh Tứ, đừng để ý. Con đó không biết điều.”

Lão Tứ không đáp.

Má lão nóng rát.

Cái tát không mạnh bằng đời từng tát lão.

Nhưng đau hơn nhiều.

Vì nó đánh đúng vào chỗ lão vừa đánh mất.

Lão nhìn ly rượu trước mặt.

Nhìn áo polo trên người.

Nhìn cái đồng hồ sáng.

Nhìn bàn tay mình.

Bàn tay vừa rồi đặt lên người Mai.

Thô.

Già.

Ngu.

Lão lẩm bẩm:

“Đánh đúng lắm.”

Nhung cau mày.

“Anh nói gì?”

“Đáng lắm.”

Nhung im.

Lão Tứ ngẩng lên, mắt đục đi.

Một hai tuần vừa rồi hiện ra trong đầu lão như phim tua nhanh.

Xe hơi.

Pub.

Rượu.

Gái.

Tiệm may.

Salon.

Nhung.

Hằng.

Tiếng “anh Tứ”.

Tiếng “sếp Tứ”.

Mấy tờ hóa đơn lão không hỏi giá.

Mấy cái cười ngọt lão tưởng là thật.

Mấy buổi sáng thức dậy không nhớ tối qua mình đã tiêu bao nhiêu.

Mấy lần Hoàng đưa tiền, lão nhận như chuyện đương nhiên.

Lão tưởng mình đổi đời.

Nhưng hóa ra chỉ là đổi lớp vỏ.

Bên trong vẫn là một thằng già quê mùa, vừa có tiền đã ngáo, vừa được gái cười đã tưởng mình thành vua.

Lão đứng dậy.

Nhung vội hỏi:

“Anh đi đâu?”

“Về.”

“Để em gọi xe.”

“Khỏi.”

Lão bước ra khỏi bàn.

Bình chạy tới cúi đầu:

“Sếp Tứ, chuyện con Mai để em xử lý. Em cho nó nghỉ luôn.”

Lão dừng lại.

Quay sang nhìn Bình.

“Đứa nào đuổi nó, tao bẻ răng đứa đó.”

Bình tái mặt.

“Dạ… dạ.”

Lão đi thẳng ra cửa.

Nhung đứng sau vài giây rồi vội cầm túi chạy theo.

Nhưng Lão Tứ không đợi.

Ra ngoài, gió đêm tạt vào mặt.

Lão đứng trên vỉa hè, kéo cổ áo polo như bị nghẹt.

Một chiếc taxi vừa trờ tới. Lão mở cửa ngồi vào.

Nhung chạy ra gọi:

“Anh Tứ!”

Lão đóng cửa.

“Về công ty Nước trái cây Minh Tứ.”

Taxi chạy đi.

Bỏ lại Nhung đứng trước cửa quán, dưới ánh đèn tím đỏ, mặt lần đầu tiên không còn giữ được nụ cười.

Khi Lão Tứ về tới công ty, trời đã khuya.

Taxi dừng ngoài cổng. Lão bước xuống một mình.

Không có Nhung đi cạnh.

Không có tiếng giày cao gót cộp cộp theo sau.

Không có cái dáng nghênh ngang của mấy hôm nay.

Lão đi vào sân, áo polo hàng hiệu nhăn nhúm, tóc vuốt lúc tối giờ đã rối. Một bên má còn đỏ hằn dấu tay. Mấy thằng bốc vác trực đêm thấy lão thì đứng dậy.

“Sếp Tứ.”

Lão không đáp.

Lão đi thẳng vào trong.

Hoàng đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là laptop và mấy tập giấy. Thấy Lão Tứ về một mình, anh ngẩng lên.

“Chú về rồi à?”

Lão Tứ không trả lời.

Lão đi ngang qua Hoàng như không nghe thấy.

Hoàng nhìn theo.

Mày anh hơi cau lại.

Không nhiều.

Chỉ một thoáng.

Như người thấy có chuyện gì đó không đúng.

“Chú?”

Lão Tứ vẫn không đáp.

Lão đi thẳng vào phòng riêng.

Một lát sau, bên trong vang lên tiếng đồ bị ném xuống nền.

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Áo polo.

Quần tây.

Giày da.

Mấy cái túi hàng hiệu.

Hoàng đứng dậy, đi tới gần cửa phòng.

Lão Tứ đang lôi cái rương cũ dưới gầm giường ra. Cái rương bụi bặm, khóa đã rỉ, bên trong là mấy bộ đồ cũ lão từng mặc từ hồi mới về dãy trọ. Áo sơ mi bạc màu. Quần kaki sờn gấu. Cái áo bà ba mỏng. Một cái khăn rằn cũ.

Lão cởi áo mới.

Mặc lại áo cũ.

Động tác chậm chạp, nặng nề.

Như một người vừa đi đâu rất xa, cuối cùng vẫn phải quay về cái thân xác ban đầu của mình.

Hoàng đứng ngoài cửa, không hỏi thêm.

Mặt anh bình thản, nhưng ánh mắt có chút không vui.

Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng giày cao gót gấp gáp.

Cộp cộp cộp.

Nhung chạy vào.

Tóc cô hơi rối, mặt tái đi, môi còn vương màu son nhưng không còn cái vẻ ngọt ngào thường ngày. Vừa thấy Hoàng, cô vội bước tới.

“Anh Hoàng…”

Hoàng quay lại.

“Chuyện gì?”

Nhung nhìn về phía phòng Lão Tứ, rồi hạ giọng:

“Ở quán xảy ra chuyện.”

Hoàng không nói.

Nhung nuốt nước bọt.

“Anh Tứ gọi con Mai qua ngồi. Rồi… chắc ảnh say. Ảnh hơi quá tay với nó. Con Mai tát ảnh.”

Hoàng nhìn Nhung.

“Tát?”

“Dạ. Tát trước mặt khách. Trước mặt Bình.”

Trong phòng, Lão Tứ vẫn im lặng.

Nhung nói tiếp, giọng nhỏ hơn:

“Nó còn chửi ảnh. Nói ảnh thay đổi. Nói ảnh giống mấy thằng ăn chơi rẻ tiền. Bình định đuổi nó, nhưng anh Tứ không cho. Xong ảnh bỏ về luôn.”

Hoàng nghe xong, không đáp ngay.

Anh nhìn vào trong phòng.

Lão Tứ đã mặc lại bộ đồ cũ. Lão ngồi trên mép giường, quay lưng ra cửa. Cái lưng già hơi còng xuống, khác hẳn dáng ngẩng cao mấy ngày qua.

Hoàng hơi cau mày.

Rất khẽ.

Như không thích nhìn thấy cảnh đó.

Nhung đứng cạnh, lo lắng hỏi:

“Giờ em vào nói chuyện với ảnh nha?”

Hoàng quay sang cô.

“Không cần.”

“Nhưng ảnh đang…”

“Về đi.”

Nhung khựng lại.

“Anh Hoàng…”

Hoàng nhìn cô.

Giọng anh vẫn nhẹ:

“Anh nói về.”

Nhung im ngay.

Cô cúi đầu.

“Dạ.”

Cô quay người bước ra.

Tới cửa, cô còn ngoái lại nhìn vào phòng một lần. Nhưng Lão Tứ không quay ra. Nhung mím môi, rồi đi thẳng.

Tiếng giày cao gót xa dần ngoài sân.

Hoàng đứng thêm một lát.

Rồi anh bước vào phòng, cúi xuống nhặt từng món đồ bị ném dưới nền.

Áo polo.

Quần tây.

Thắt lưng.

Giày da.

Đồng hồ.

Mấy thứ mới hôm qua còn làm Lão Tứ vui như đứa trẻ, giờ nằm lăn lóc, nhăn nhúm, vô nghĩa.

Hoàng xếp chúng lại một bên.

“Chú nghỉ đi.”

Lão Tứ không đáp.

Hoàng nói tiếp:

“Đống này để con dọn.”

Lão vẫn im.

Một lúc sau, Lão Tứ nằm xuống giường, quay mặt vào tường.

Cái lưng già co lại dưới lớp áo cũ bạc màu.

Hoàng nhìn lão.

Không nói nữa.

Anh cầm mấy túi đồ bước ra ngoài. Tới cửa, Hoàng khựng lại một chút.

Trong phòng rất yên.

Yên đến mức nghe được tiếng quạt quay, tiếng xe tải xa xa ngoài đường, và một âm thanh rất nhỏ bị nén lại trong cổ họng già nua.

Lão Tứ khóc.

Không thành tiếng.

Không nức nở.

Chỉ là vai lão run khẽ, từng chút một, như một đứa trẻ già nua cố giấu mặt vào tường.

Lâu lắm rồi lão mới khóc.

Hoàng đứng ngoài cửa, tay cầm đống đồ hàng hiệu.

Ánh mắt anh tối xuống.

Rồi anh lặng lẽ khép cửa lại.

Trong căn phòng nhỏ phía sau, ông chủ Tứ nằm quay lưng vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc rất lâu.

Đêm đó, không chỉ Lão Tứ khóc.

Ở một căn phòng khác trên lầu, Mai cũng khóc.

Cô về tới phòng khi gần hai giờ sáng.

Hùng chưa về. Hoặc có thể đã về rồi lại đi. Mấy ngày nay cô không còn phân biệt rõ nữa. Căn phòng lúc nào cũng có vẻ như vừa bị ai đó bỏ lại giữa chừng. Cái chén chưa rửa. Cái áo công nhân cũ treo sau cửa. Hộp sắt dưới gầm tủ. Chiếc quạt treo tường quay chậm, phát ra tiếng kêu khô khốc như cổ họng người già.

Mai đóng cửa lại.

Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa một lúc lâu.

Rồi từ từ trượt xuống nền.

Cái váy bị xẻ còn trên người. Áo sơ mi đã cài tạm bằng một cái kim băng nhỏ cô mượn của Dung. Mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi mồ hôi đàn ông vẫn bám trên tóc, trên da, trên cổ áo.

Cô đưa tay lên nhìn.

Bàn tay vẫn còn hơi rát.

Cái tát đó không phải tát một khách.

Không phải tát một ông chủ.

Càng không phải tát một lão già say rượu.

Cô tát vào cái hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong lòng mình về Lão Tứ.

Một ông già thô kệch, cộc cằn, nói năng khó nghe, nhưng từng có lúc khiến cô nghĩ: ít nhất ông ấy còn là người.

Vậy mà đêm nay, dưới ánh đèn xanh đỏ của quán, ông ấy cũng giống những người đàn ông khác.

Có tiền.

Có men.

Có đàn bà đẹp ngồi bên cạnh.

Có cái quyền tưởng tượng rằng thân thể người khác chỉ là một phần của bàn rượu.

Mai không chịu nổi.

Nếu là người khác, có lẽ cô đã nhịn.

Một tháng trước, thậm chí nửa tháng trước, cô còn không biết mình có thể nhịn tới mức nào. Mỗi đêm ở quán, cô học cách cười khi người ta nói bậy. Học cách lùi nửa bước khi người ta vờ chạm vào hông. Học cách nhận tiền bằng hai tay, dù trong lòng muốn ném tờ tiền đó xuống đất. Học cách bấm hóa đơn, ghi order, bưng ly, đếm tiền, chịu nhạc đập vào đầu, chịu khói thuốc làm cay mắt.

Nửa tháng.

Cô kiếm được bảy, tám triệu tiền tip.

Lương thì chưa tới ngày nhận.

Bảy, tám triệu ấy nằm trong cái túi nhỏ dưới gối. Tiền lẻ có, tiền chẵn có. Tờ nào cũng nhàu. Tờ nào cũng có mùi người khác. Mai đã đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần. Lần nào đếm xong cũng thấy vừa mừng vừa nhục.

Đó là tiền cô kiếm được.

Bằng cơ thể cho người khác ngắm.

Bằng nụ cười giả.

Bằng những cái cúi người.

Bằng việc tự xé bớt một chút tự trọng mỗi đêm, gấp lại thật nhỏ, nhét vào túi tạp dề cùng tiền tip.

Vậy mà tối nay, một cái tát có thể làm mất hết.

Bình chắc sẽ không cho cô quay lại.

Quán đó không thiếu người.

Một người đàn bà hai mươi chín tuổi, có chồng, mới vào làm nửa tháng, dám tát khách trước mặt quản lý, trước mặt bàn rượu, trước mặt cả cái luật ngầm của quán — người như vậy, giữ lại làm gì?

Mai nghĩ tới ngày mai.

Rồi thấy trước mặt tối sầm.

Không xưởng.

Không công ty ông Tứ.

Không quán.

Không tiền.

Không đường.

Cô co gối lên, ôm lấy mình.

Rồi khóc.

Ban đầu chỉ là tiếng thở nghẹn. Sau đó nước mắt rơi xuống đầu gối. Rồi cả người cô rung lên. Cô cắn môi để không phát ra tiếng lớn, sợ hàng xóm nghe thấy, sợ Hùng bất chợt về, sợ chính mình nghe thấy tiếng khóc của mình mà yếu đi.

Cô khóc vì buồn Lão Tứ.

Khóc vì buồn cho mình.

Khóc vì cái vũng bùn mà cô cứ tưởng mình chỉ cần cẩn thận bước qua là được, ai ngờ càng đi càng lún.

Có những vũng bùn không nằm ngoài đường.

Nó nằm trong cách người ta nhìn mình.

Trong cách người ta trả tiền.

Trong cách mình cười lại dù không muốn.

Trong cách mình tự nhủ: thêm một đêm nữa thôi, thêm một tờ tiền nữa thôi, thêm một lần nhịn nữa thôi.

Rồi một ngày, soi gương, không còn biết người trong đó là ai.

Đêm ấy, ở tầng trệt, Lão Tứ cũng khóc.

Ông già nằm quay mặt vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc bằng cái kiểu của đàn ông đã già. Không gào lên. Không gọi ai. Không đập phá nữa. Chỉ để nước mắt chảy ra âm thầm, như một cái vòi rỉ trong căn nhà bỏ hoang.

Một người có tiền rồi khóc.

Một người không tiền mà khóc.

Một người đang đứng trên cái đỉnh mới dựng bằng rượu, xe hơi, gái đẹp, áo quần đắt tiền và tiếng người ta gọi “sếp”.

Một người đang ở dưới đáy, nơi ánh đèn quán đêm chiếu xuống không đủ sáng, nơi thân thể đàn bà bị nhìn như món hàng, nơi mỗi tờ tiền đều có cái móc nhỏ giấu bên trong.

Nhưng lạ thay, cái đỉnh ấy không sáng.

Nó đục.

Đục như ly rượu bị pha quá nhiều đá tan.

Đục như mặt kính xe hơi phản chiếu một gương mặt già cố làm ra trẻ.

Đục như tiếng cười của những người gọi anh, gọi sếp, nhưng trong mắt không có lấy một chút thật lòng.

Còn cái đáy nơi Mai đứng lại có một thứ sáng rất nhỏ.

Không phải thứ sáng sạch sẽ.

Càng không phải thứ sáng cao quý.

Nó chỉ là đốm sáng của một người vẫn còn biết đau khi bị chạm vào chỗ không nên chạm. Vẫn còn biết giận khi người mình từng kính trọng biến thành kẻ khác. Vẫn còn đủ sức giơ tay tát, dù biết cái tát đó có thể làm mình mất việc.

Ở đáy bùn, có khi một người chỉ còn lại một điều duy nhất để chứng minh mình chưa chết hẳn.

Đó là biết giới hạn.

Mai không nghĩ được sâu như vậy.

Cô chỉ khóc.

Lão Tứ cũng không nghĩ được sâu như vậy.

Lão cũng chỉ khóc.

Nhưng trong đêm, hai tiếng khóc ấy giống như hai giọt nước rơi xuống hai cái giếng khác nhau.

Một cái giếng nằm dưới tầng trệt, giữa mùi tiền mới, hàng hóa, xe tải và những bộ quần áo đắt tiền bị ném thành đống.

Một cái giếng nằm trên lầu, trong căn phòng thuê nóng hầm hập, cạnh cái hộp sắt trống và túi tiền tip giấu dưới gối.

Hai giọt nước không gặp nhau.

Chúng rơi riêng.

Tối đen.

Không tiếng vang.

Nhưng đâu đó trong cái dãy trọ cũ vừa biến thành công ty ấy, đêm bắt đầu đổi màu.

Không ai nhận ra ngay.

Hoàng vẫn ngồi dưới ánh đèn văn phòng, im lặng thu dọn những thứ cần thu dọn.

Nhung đã đi.

Hằng không dám tới gần.

Đám công nhân ngủ trong góc kho hoặc hút thuốc ngoài sân.

Xe tải nằm im như con thú lớn đang thở.

Trên bục DJ xa xa, chắc Quỳnh vẫn còn chơi nhạc. Bàn B1 đến B6 có lẽ đã có người khác phục vụ. Bình có thể đang chửi thề, tính toán xem ngày mai có nên đuổi Mai hay không. Phong có thể đang nhắn tin cho một cô giáo nào khác. Lan có thể đang mơ một giấc mơ mềm về tình yêu. Hùng có thể đang ngồi đâu đó, uống rượu với cái ghế trưởng chuyền cháy âm ỉ trong đầu.

Mỗi người một căn phòng.

Mỗi người một cái bẫy.

Mỗi người một cách tự nói với mình rằng mình vẫn còn đường lui.

Nhưng đêm biết rõ hơn con người.

Đêm biết có những đường lui thực ra chỉ là một hành lang dẫn sâu hơn vào bóng tối.

Mai khóc đến lúc không còn nước mắt.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn cái bóng mình trong gương nhỏ treo cạnh cửa.

Son đã lem.

Mắt đỏ.

Áo xộc xệch.

Tóc rối.

Nhưng kỳ lạ là cô không thấy mình bẩn hơn.

Cô chỉ thấy mình mệt.

Rất mệt.

Cô đứng dậy, đi tới chậu nước, vốc nước lạnh rửa mặt. Nước chảy xuống cổ, thấm vào áo. Cô nhìn mình trong gương một lúc lâu.

Rồi đưa tay chạm nhẹ lên bàn tay vừa tát Lão Tứ.

Bàn tay ấy vẫn run.

Nhưng nó là của cô.

Không ai mua được nó tối nay.

Dưới tầng trệt, Lão Tứ cũng đã ngừng khóc.

Lão nằm im, mắt mở trong bóng tối.

Cái má bị Mai tát vẫn nóng.

Nhưng càng nóng, lão càng thấy trong đầu mình tỉnh.

Có những cái tát làm người ta nhục.

Có những cái tát làm người ta hận.

Cũng có những cái tát, rất hiếm, kéo một người từ giữa đám sương mù trở về với cái tên thật của mình.

Lão không biết ngày mai sẽ làm gì.

Mai cũng không biết.

Không ai biết.

Nhưng trong cái đêm ấy, một ông già trên đỉnh và một người đàn bà dưới đáy cùng khóc. Và nước mắt của họ, tuy rơi ở hai nơi khác nhau, lại giống nhau ở một điểm.

Nó không mua được bằng tiền.

Cũng không bán được cho ai.

Ngoài sân, gió khuya thổi qua mấy thùng hàng.

Một tờ giấy giao nhận bị gió lật lên, rồi rơi xuống.

Công ty vẫn sáng đèn.

Dãy trọ vẫn im lìm.

Và đâu đó rất sâu dưới lớp bùn của đêm, có một thứ gì đó nhỏ bé, cứng đầu, chưa chịu tắt.

.

.

.

Lại nói về Lan.

Kể từ sau đêm đó, cô và Phong vẫn hẹn hò. Chỉ là những cuộc hẹn ấy không còn giống như Lan từng tưởng tượng.

Nó không phải kiểu hai người yêu nhau, rảnh thì cùng đi ăn, cùng xem phim, cùng vòng xe qua vài con đường sáng đèn rồi ngồi đâu đó nói mấy chuyện không đầu không cuối. Với Phong, mọi thứ đều có lịch. Lịch của anh. Lúc Lan muốn gặp, Phong bận. Lúc Lan muốn đi chơi, Phong có việc. Khi nào Phong rảnh, anh sẽ nhắn một câu ngắn gọn, rồi Lan tự hiểu mình phải sắp xếp.

Ban đầu vẫn còn ăn uống. Phong vẫn đưa cô đi vài quán sạch sẽ, gọi món cho cô, cười với cô, nói mấy câu dịu dàng đủ làm lòng đàn bà mềm xuống. Nhưng điểm đến cuối cùng, lần nào cũng vậy, vẫn là nhà nghỉ.

Lan biết. Nhưng cô không nói.

Cô tự nhủ đàn ông như Phong bận là phải. Ngoài làm giáo viên thể dục ở trường, Phong còn thi đấu cho đội tuyển, lại nghe nói có góp vốn làm ăn bên ngoài. Một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, có chí, có tương lai, không thể cứ quanh quẩn bên cạnh một người đàn bà đã có hai đứa con như cô mãi được. Lan hiểu điều đó. Cô hiểu đến mức nhiều khi chính cái hiểu ấy làm cô đau.

Rồi dần dần, những cuộc hẹn không còn cần cái cớ ăn uống nữa.

Buổi trưa, đang ở trường hoặc ở trung tâm dạy thêm, điện thoại Lan rung lên.

“Chị chạy qua nhà nghỉ nằm đợi em chút.”

Chỉ vậy thôi.

Lan nhìn dòng tin nhắn, tim đập nhanh hơn, vừa ngượng, vừa buồn, vừa vui một cách khổ sở. Cô gửi đại một lý do nào đó cho người ta, thu xếp lớp, thu xếp việc, rồi chạy qua. Có khi Phong đến sau cô mười lăm phút. Có khi nửa tiếng. Có khi anh vào phòng, người còn mùi nắng, mùi mồ hôi sau giờ dạy bóng rổ, quăng chìa khóa lên bàn rồi ôm lấy cô như thể cả ngày chỉ chờ khoảnh khắc đó.

Xong rồi ai về việc nấy.

Buổi tối cũng vậy. Có hôm gần chín giờ, có hôm hơn mười giờ, Phong mới nhắn.

“Chị qua chỗ cũ nha.”

Hoặc:

“Em hơi say, nhớ chị.”

Lan đọc tới chữ nhớ, bao nhiêu tủi thân lại tự mềm ra. Cô tắm rửa, thay đồ, gửi hai đứa nhỏ cho người quen hoặc nhờ dưới nhà để mắt một lát, rồi đi. Phong thường đến sau, người ám mùi bia rượu, mắt đỏ, nụ cười lười nhác. Anh hôn cô, ôm cô, nói vài câu không rõ vì men hay vì thật. Đêm kết thúc nhanh. Phong mệt thì ngủ một lát. Lan nằm bên cạnh, lắng nghe tiếng điều hòa cũ chạy rè rè trên đầu, nhìn ánh đèn vàng bẩn hắt lên trần nhà, lòng cứ trôi đi đâu đó không rõ.

Những lời yêu thương ít dần.

Phong vẫn ngọt, nhưng cái ngọt ấy thưa ra. Như đường pha trong ly nước lớn, uống vẫn biết có vị, nhưng phải cố lắm mới nhận ra.

Dẫu vậy, Lan vẫn mê. Vẫn yêu. Cô yêu cái cách Phong bước vào phòng, cao lớn và vững chãi. Yêu vai anh, cánh tay anh, tiếng cười anh. Yêu cả cái cảm giác mình được một người đàn ông trẻ hơn, đẹp hơn, đầy sức sống hơn chọn lấy. Với một người đàn bà từng đi qua quá nhiều đổ vỡ và nhục nhã, được chọn đôi khi đã đủ để người ta quên mất mình đang bị đặt ở đâu.

Một đêm, sau khi mọi thứ lắng xuống, Lan nằm nghiêng bên cạnh Phong. Căn phòng nhà nghỉ tối mờ, chỉ còn một vệt sáng nhỏ lọt qua khe rèm. Phong nằm ngửa, mắt lim dim, hơi thở chậm. Lan đưa tay vuốt nhẹ lên ngực anh, rồi xuống cánh tay rắn chắc. Da anh nóng, cơ bắp nổi dưới lòng bàn tay cô, trẻ trung, thật đến mức làm cô thấy mình như đang nắm được một phần tương lai.

Cô thủ thỉ:

— Khi nào mình cưới nhau hả em?

Phong khựng lại rất khẽ.

Chỉ một khoảnh khắc thôi. Nếu là người khác, chắc không nhận ra. Nhưng Lan nhận ra. Đàn bà khi yêu thường ngu ở nhiều chuyện, nhưng lại tinh quá mức ở những chuyện làm mình đau.

Phong mở mắt, rồi cười. Nụ cười vẫn đẹp, vẫn dịu, vẫn có cái vẻ biết cách dỗ dành.

— Chị từ từ đợi em nhé.

Lan im.

Phong xoay người qua, kéo cô sát lại, giọng thấp xuống:

— Em nghĩ giờ em chưa thể trọn vẹn thời gian được. Làm chồng, làm cha đâu phải chuyện nói là làm. Em muốn lo được cho chị, cho cả hai bé nữa. Em cần thêm thời gian. Chị hiểu em mà, đúng không?

Lan nghe vậy, thấy cũng đúng.

Đúng quá đi chứ.

Một người đàn ông biết nghĩ như vậy còn hơn là hứa bừa. Một người đàn ông nói phải lo cho cô, cho hai đứa nhỏ, nghe ra đâu có gì sai. Lan gật đầu, áp mặt vào vai Phong. Cô tự ép lòng mình tin rằng đó là sự chín chắn.

Nhưng trong lòng cô vẫn có một vệt gợn.

Nhỏ thôi.

Như một sợi tóc rơi vào chén nước. Không làm nước đục ngay, nhưng nhìn kỹ thì vẫn thấy nó nằm đó.

Rồi một buổi nọ, Lan tới kỳ.

Từ sáng cô đã thấy người nặng, lưng mỏi, bụng dưới âm ỉ. Cô uống nước ấm, cố đứng lớp cho xong. Gần trưa, điện thoại lại rung. Tin nhắn của Phong hiện lên như mọi lần.

“Trưa nay chị qua chỗ cũ nha.”

Lan nhìn màn hình một lúc lâu.

Cô cắn môi, gõ lại:

“Trưa nay chị bị ra máu. Hay mình đi ăn trưa thôi được không?”

Dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất. Một lúc sau Phong trả lời:

“Vậy thôi, hẹn hôm khác nè.”

Lan nhìn chữ “hẹn hôm khác” mà thấy bụng mình đau hơn.

Cô muốn hỏi thêm: “Vậy anh không muốn gặp chị nếu không vào nhà nghỉ sao?” Nhưng ngón tay cô dừng trên màn hình rất lâu rồi lại xóa đi. Cô sợ. Sợ hỏi nhiều làm Phong khó chịu. Sợ mình thành người đàn bà phiền phức, bám víu, không biết điều. Sợ chỉ một câu hỏi thôi cũng làm cái tình yêu cô đang cố giữ rơi xuống đất.

Chiều hôm đó, cơn đau bụng dưới kéo đến từng đợt. Lan đang giảng dở thì mặt tái đi. Cô dặn đám học trò ngồi tự xem bài, làm nốt mấy câu trong sách, không được ồn. Lũ nhỏ nhìn cô, đứa hiểu đứa không, rồi cũng cúi xuống.

Lan cầm túi nhỏ đi ra ngoài.

Hành lang giờ giảng vắng tanh. Trường học buổi chiều có một thứ im lặng rất lạ. Trong lớp thì có tiếng phấn, tiếng quạt, tiếng trẻ con đọc bài rì rầm. Nhưng ngoài hành lang, mọi thứ như bị kéo dài ra, trống rỗng và bạc màu. Toilet giáo viên nằm cuối dãy, thường ít người qua lại, nhất là giờ này.

Lan đẩy cửa bước vào.

Bên trong có mùi nước lau sàn pha với mùi ẩm cũ. Ánh sáng trắng lạnh từ bóng đèn trên trần rọi xuống nền gạch. Cô vào buồng trong cùng, khóa cửa lại, thở ra một hơi. Cơn đau làm lưng cô cong xuống. Cô thay băng, động tác chậm chạp, mệt mỏi, đầu óc còn lởn vởn tin nhắn ban trưa của Phong.

Đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng cửa mở.

Lan ngừng tay.

Một đôi giày bước vào. Rồi thêm một tiếng bước nữa, nhẹ hơn. Có tiếng cười khẽ, bị nén lại trong cổ họng. Lan cau mày. Toilet giáo viên giờ này hiếm người, nhưng cũng không phải không có. Cô im lặng, định chờ họ xong rồi ra.

Rồi cô nghe tiếng khóa cửa buồng bên cạnh bật nhẹ.

Tiếng vải sột soạt.

Cô nhận ra ngay giọng đàn ông ấy. Đó là giọng Phong – giọng trapboy trầm thấp, thủ thỉ đầy khiêu khích mà cô từng nghe hàng trăm lần trong những căn nhà nghỉ.

“Vào đây em… nhanh lên…”

Tiếng khóa cửa buồng vệ sinh bên cạnh bật “cách” một cái. Chỉ cách Lan đúng một vách ngăn mỏng.

Ngay lập tức, tiếng sột soạt vải áo, tiếng kéo khóa quần, tiếng hôn ngấu nghiến vang lên. Người đàn bà rên khẽ, giọng ngọt như siro:

“Ưm… em nứng quá… cặc anh cứng ngắc rồi…”

Phong cười khàn khàn, giọng đầy dục vọng:

“Em cũng ướt rồi kìa. Lồn em nước chảy tùm lum luôn…”

Lan ngồi chết trân trong buồng vệ sinh, tay vẫn đang cầm miếng băng dính máu. Tim cô đập thình thịch như muốn nổ tung. Cô biết rõ từng âm thanh ấy. Cô từng rên như vậy dưới thân Phong. Cô từng bị anh hôn, cắn, bú vú, ngón tay anh ngoáy lồn cô ngay trong những buồng vệ sinh vắng vẻ như thế này.

Bên kia vách, tiếng rên càng lúc càng to hơn, không còn kiềm chế được.

“Áaa… anh đút vào đi… đút mạnh vào lồn em… aahhh!!!”

Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên dồn dập. Phong đang địt người đàn bà ấy ngay bên cạnh, chỉ cách Lan một bức tường mỏng. Anh thở hổn hển, giọng trapboy trầm thấp đầy dâm đãng:

“Chặt quá… lồn em chặt … sướng không em? Ừ… rên to lên… kêu anh nghe…”

“Anh… anh địt em mạnh nữa… aaa… em sướng… cặc anh to quá… địt em nát lồn rồi… aaaa!!!”

Lan ngồi đó, hai chân run bần bật. Cô vừa nứng, vừa ghen, vừa đau đến mức muốn chết.

Lồn cô đang ra máu nhưng vẫn tự động co thắt khi nghe những tiếng rên dâm đãng ấy. Núm vú cô cứng lại, hai đùi vô thức siết chặt. Nhưng đồng thời, một nỗi đau nhói như dao cắt đang xoáy sâu vào tim cô. Người đàn ông mà cô yêu, người đàn ông cô sẵn sàng bỏ hết sĩ diện để chạy đến nhà nghỉ mỗi khi anh nhắn, giờ đang địt một con đàn bà khác ngay bên cạnh cô.

Cô nghe rõ tiếng Phong thay đổi tư thế, tiếng người đàn bà bị anh bế lên, đè vào tường, rồi lại dập mạnh hơn. Tiếng “bạch bạch bạch” càng lúc càng dồn dập, kèm theo tiếng rên của con đàn bà càng lúc càng the thé:

“Anh Phong… em ra… em ra rồi… aaaahhh!!!”

Phong gầm lên khàn khàn, dập mạnh thêm vài cú rồi cũng ra. Lan nghe rõ cả tiếng anh rên khi bắn tinh vào trong lồn con kia.

Cô ngồi trong buồng vệ sinh, nước mắt lặng lẽ trào ra. Tay cô siết chặt miếng băng vệ sinh đến mức nó bị vò nát. Lòng cô lúc này hỗn loạn kinh khủng – vừa ghen tuông đến phát điên, vừa đau đớn tột cùng, vừa xấu hổ vì chính bản thân mình vẫn đang nứng lên vì tiếng rên của hai người ấy.

Lan cắn chặt môi đến chảy máu, không cho mình phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Khi tiếng giày cao gót của người đàn bà kia xa dần rồi tắt hẳn ngoài hành lang, toilet trở lại im lặng. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ vòi rửa và tiếng tim Lan đập thình thịch.

Cửa buồng bên cạnh mở ra. Phong bước ra, thong thả đứng trước gương, chỉnh lại tóc, kéo cổ áo sơ mi cho ngay ngắn. Gương mặt anh vẫn bình thản, như vừa làm một việc hết sức bình thường.

Lan ngồi trong buồng một lúc lâu, hai chân run đến mức không đứng dậy nổi. Nhưng cuối cùng cô vẫn mở then cửa, bước ra.

Phong nhìn qua gương, khẽ bất ngờ khi thấy Lan. Anh khựng lại một giây, rồi tiếp tục vuốt tóc như không có gì, không quay lại nhìn thẳng vào cô.

Lan đứng sau lưng anh, giọng run run, vỡ vụn:

“Tại sao…?”

Phong im lặng một lúc, rồi mới chậm rãi quay người lại. Ánh mắt anh nhìn Lan từ trên xuống dưới, dừng lại ở chiếc váy đang có vết máu kinh thoáng qua, rồi cười khẽ, giọng lạnh tanh:

“Trưa nay chị từ chối em.”

Lan cắn môi, nước mắt lưng tròng:

“Chị… chị đang có kinh mà Phong… Chị đau bụng…”

Phong cười, nụ cười vừa thương hại vừa khinh bỉ. Anh dựa lưng vào lavabo, hai tay khoanh trước ngực, thân hình cao lớn vạm vỡ vẫn toát ra sức hút chết người:

“Nhưng em muốn. Chị hiểu không? Em muốn đụ. Chị không cho, thì em tìm người khác. Chị chứng kiến hết rồi đó. Giờ chị tính sao?”

Lan giật thót cả người, miệng há ra nhưng không nói được câu nào. Cô ấp úng, nước mắt trào ra:

“Em… em…”

Phong không chờ cô nói xong. Anh bình thản đi tới, đóng sầm cửa toilet bên ngoài lại, khóa trái một vòng “cách”. Tiếng khóa cửa như một nhát dao cắt đứt hy vọng cuối cùng của Lan.

Anh bước đến trước mặt cô, cao lớn, rộng vai, mùi mồ hôi pha lẫn mùi nước hoa và mùi sex vẫn còn vương trên người. Phong đưa tay phải đặt lên vai Lan, ấn nhẹ xuống.

“Quỳ xuống.”

Lan run rẩy, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn từ từ quỳ xuống sàn gạch lạnh. Phong kéo khóa quần, móc con cặc ra. Cặc anh vẫn còn nửa cứng, đỏ au, bóng nhẫy, đầu khấc và thân cặc vẫn đang nhễu những giọt nước lồn trong suốt của con đàn bà vừa bị anh đụ xong.

Phong nắm tóc Lan, kéo đầu cô lại gần, giọng trầm thấp:

“Há miệng ra. Đền bù cho em đi.”

Lan nhìn con cặc dính đầy nước lồn của người phụ nữ khác, nước mắt rơi lã chã. Môi cô run run, nhưng cuối cùng vẫn há miệng ra.

Phong không do dự, dí thẳng con cặc ướt nhẹp vào miệng Lan, đẩy sâu một phát khiến cô sặc.

“Ưk… ưk…”

“Chị bú sạch đi. Bú sạch nước lồn con kia trên cặc em. Đây là cái giá khi chị dám từ chối em.”

Phong nắm tóc Lan chặt hơn, bắt đầu nhấp hông, từ từ đụ vào miệng cô. Tiếng chụt chụt ướt át vang lên trong toilet vắng vẻ. Lan quỳ đó, nước mắt giàn giụa, vừa bú vừa khóc, miệng đầy mùi vị của người đàn bà lạ.

Phong nhìn xuống, giọng lạnh lùng nhưng đầy khoái trá:

“Khóc cái gì? Chị yêu em mà. Yêu thì phải nuốt hết chứ…”

Sau cái ngày trong toilet giáo viên, Lan như người bị ai lấy mất một phần hồn.

Cô vẫn đi dạy. Vẫn mặc áo dài, vẫn buộc tóc gọn, vẫn cầm phấn đứng trước bảng. Miệng cô vẫn đọc bài, tay cô vẫn sửa lỗi cho học trò, vẫn nhắc đứa này ngồi thẳng, đứa kia đừng nói chuyện. Mọi thứ nhìn từ bên ngoài không có gì khác. Một cô giáo bình thường trong một ngôi trường bình thường, đi qua những buổi sáng bình thường.

Chỉ có bên trong Lan là rỗng.

Cái tình yêu mà cô từng nâng niu, từng tự ru mình rằng nó sẽ cứu cô ra khỏi những đêm dài cũ kỹ, giờ vỡ vụn như cái ly rơi xuống nền gạch. Không ồn ào. Không ai nghe thấy. Chỉ mình cô cúi xuống, nhặt từng mảnh sắc, để rồi mảnh nào cũng cứa vào tay.

Phong không hề thay đổi.

Hay đúng hơn, gã vẫn như vậy từ đầu. Chỉ là trước kia Lan nhìn gã qua một lớp sương mềm. Bây giờ lớp sương ấy tan đi, để lộ ra một người đàn ông đẹp trai, biết cười, biết nói ngọt, biết khiến đàn bà tự nguyện bước vào cái bẫy của mình rồi còn tưởng đó là tình yêu.

Ở sân trường, Phong vẫn ngang nhiên trêu chọc mấy cô giáo trẻ. Gã đứng cạnh cột bóng rổ, tay cầm còi, áo thể dục ôm lấy thân người chắc nịch, miệng cười nửa đùa nửa thật. Gã gọi cô này là “em gái”, khen cô kia hôm nay mặc đẹp, nghiêng người nói nhỏ một câu gì đó khiến người ta đỏ mặt. Mấy cô gái vẫn mê mẩn gã. Họ cười, họ đánh nhẹ vào vai gã, họ giả vờ mắng nhưng mắt thì sáng lên.

Lan đứng xa xa nhìn.

Trước kia cô cũng từng như thế.

Cũng từng nghĩ những câu nói ấy là dành riêng cho mình. Cũng từng tưởng ánh mắt ấy đặc biệt. Cũng từng thấy trái tim mình mềm ra chỉ vì Phong cúi xuống hỏi một câu: “Chị mệt không?”

Bây giờ nghe lại, tất cả chói tai như tiếng kim loại cào lên mặt kính.

Nhưng kỳ lạ là Phong nhắn, Lan vẫn đi.

Gã nhắn buổi trưa, cô vẫn tìm lý do rời khỏi trường. Gã nhắn buổi tối, cô vẫn tắm rửa, thay đồ, gửi hai đứa nhỏ, rồi đến căn nhà nghỉ quen thuộc. Cô vẫn nằm đợi gã trong căn phòng có ga giường màu nhạt, đèn vàng cũ, tiếng điều hòa kêu rè rè trên đầu. Vẫn nghe tiếng xe dừng ngoài cửa, tiếng bước chân ngoài hành lang, tiếng chìa khóa xoay trong ổ.

Vẫn là Phong bước vào.

Vẫn nụ cười ấy.

Vẫn mùi nước hoa pha với mồ hôi, rượu, thuốc lá, và những thứ đàn bà khác để lại mà Lan không muốn gọi tên.

Lan vẫn ngoan.

Cái chữ ấy tự nhiên hiện lên trong đầu cô, làm cô thấy buồn nôn. Ngoan. Như một đứa trẻ biết nghe lời. Như một con vật đã quen tiếng huýt sáo. Như một người đàn bà đã tự đặt mình xuống thấp đến mức chỉ cần được gọi là còn thấy mình có giá trị.

Cô chẳng hiểu tại sao mình như vậy.

Bao nhiêu lần Lan tự dặn lòng: thôi. Hết rồi. Đừng đi nữa. Đừng để gã chạm vào mình nữa. Đừng tin nữa. Đừng chờ nữa.

Nhưng rồi điện thoại sáng lên.

Một dòng tin ngắn ngủi.

“Qua đi chị.”

Chỉ thế thôi.

Lan nhìn dòng chữ ấy, thấy lòng mình co lại. Một phần trong cô căm ghét Phong. Một phần khác lại sợ nếu không đi, gã sẽ biến mất thật. Sợ cái khoảng trống sau khi bị bỏ lại. Sợ căn phòng trọ buổi tối chỉ còn tiếng hai đứa trẻ ngủ và tiếng xe tải ngoài sân. Sợ mình phải đối diện với sự thật rằng mình đã yêu nhầm người, đã đặt cả chút đàn bà cuối cùng còn sót lại vào tay một kẻ không cần nó.

Nên cô đi.

Đi như người mộng du.

Đi qua những con đường đèn vàng. Đi qua cơn gió bụi. Đi qua chính lòng tự trọng của mình, từng chút một.

Có lần, vào cuối buổi chiều, Lan lên phòng hiệu trưởng xin mấy giấy tờ liên quan đến lớp học thêm. Cô gõ cửa hai tiếng, không thấy ai trả lời rõ, chỉ nghe bên trong có tiếng ghế dịch vội. Lan tưởng hiệu trưởng bận, định quay đi, nhưng cửa không khóa hẳn. Cô đẩy nhẹ.

Lan đẩy nhẹ cửa phòng hiệu trưởng, và cảnh tượng đập vào mắt cô ngay lập tức.

Bà hiệu trưởng đang ngồi trên ghế xoay, tóc tai rối bù, mặt đỏ gay. Một bên vú trắng to, hơi xệ của bà lòi ra ngoài hoàn toàn, núm vú hồng sẫm vẫn còn cứng. Chiếc áo lót ren đen nằm vắt ngang trên bàn làm việc, bên cạnh một đống hồ sơ bị xô lệch. Bà ta thở hổn hển, một tay vẫn đang kéo vạt áo cố che lại, ánh mắt vừa ngượng vừa hoảng.

Phong đứng cách bà ta một bước, đang chỉnh lại thắt lưng quần. Quần tây của gã vẫn còn ụ một cục rõ ràng ở phía trước, cặc vẫn chưa xẹp hẳn sau khi vừa bắn tinh xong. Gã quay lại nhìn Lan, khẽ khựng một giây, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

Rồi gã bình tĩnh lại rất nhanh.

Nhanh đến mức Lan thấy lạnh sống lưng.

— À, chị Lan hả? Có việc gì không?

Giọng gã bình thường. Bình thường đến tàn nhẫn.

Bà hiệu trưởng ho khẽ, quay mặt đi, cầm đại một tập giấy trên bàn như thể đang bận tìm tài liệu. Còn Lan thì đứng ở cửa, tay vẫn cầm xấp hồ sơ, cổ họng nghẹn cứng.

Cô thấy hết.

Không cần thấy nhiều hơn. Không cần ai giải thích. Không cần ai thú nhận.

Có những cảnh chỉ cần nhìn một cái là đủ để đời người ta rách thêm một đường.

Lan cúi đầu.

— Em… xin giấy xác nhận lớp. Để lát em quay lại.

Cô nói rất nhỏ. Nhỏ đến mức chính cô cũng không chắc mình có nói thành tiếng hay không.

Phong nhìn cô. Trong mắt gã không có hoảng sợ. Không có hối hận. Chỉ có một chút khó chịu rất mỏng, như người ta bị bắt gặp làm một việc bất tiện chứ không phải sai trái.

— Ừ, lát chị quay lại.

Lan đóng cửa.

Cánh cửa khép lại sau lưng cô nhẹ thôi, nhưng trong tai Lan nó vang lên như tiếng nắp quan tài.

Tối đó, Phong vẫn nhắn.

“Chị qua chỗ cũ nha.”

Lan ngồi nhìn điện thoại rất lâu.

Cô tưởng mình sẽ bật cười. Hoặc khóc. Hoặc ném cái điện thoại vào tường. Nhưng không. Cô chỉ ngồi im trên mép giường, trong căn phòng trọ có hai đứa nhỏ đang học bài bên cạnh. Đứa lớn hỏi:

— Mẹ ơi, bài này làm sao?

Lan giật mình, quay sang nhìn con.

Mặt con non quá. Mắt con trong quá. Tự nhiên cô thấy mình như một cái áo đã bị vấy bẩn, cố treo cạnh những thứ sạch sẽ mà không biết giấu mùi vào đâu.

— Để mẹ xem.

Cô cầm vở của con, nhưng chữ trên trang giấy cứ nhòe đi. Mấy con số, mấy dòng tập đọc, cái bút chì cùn, cái hộp màu cũ — tất cả như thuộc về một đời sống khác. Một đời sống mà cô phải đóng vai người mẹ tử tế, cô giáo nghiêm túc, người đàn bà đàng hoàng. Còn trong điện thoại, một dòng tin ngắn ngủi đang kéo cô xuống một cái giếng tối.

Phong nhắn thêm:

“Em chờ.”

Lan nhắm mắt.

Hai chữ đó như bàn tay bóp lấy cổ cô.

Cô muốn trả lời: “Tôi thấy hết rồi.”
Muốn hỏi: “Anh coi tôi là gì?”
Muốn chửi. Muốn gào. Muốn làm một điều gì đó để chứng minh mình vẫn còn là con người.

Nhưng cuối cùng, cô chỉ đứng dậy.

Cô nói với hai đứa nhỏ:

— Mẹ xuống dưới có việc một chút. Hai con học xong thì ngủ trước nha.

Đứa nhỏ ngẩng lên:

— Mẹ đi đâu vậy?

Lan khựng lại.

Câu hỏi ấy nhẹ quá. Trong quá. Nó làm cô đau hơn mọi lời mắng chửi.

— Mẹ… đi gặp người quen.

Cô thay đồ. Chải tóc. Tô một chút son rất nhạt rồi lại lau đi. Nhìn mình trong gương, Lan không nhận ra người đàn bà đang nhìn lại mình. Mặt cô vẫn là mặt cô, nhưng mắt thì khác. Đôi mắt của một người đã biết mình đang rơi mà vẫn không bám vào đâu.

Đêm đó, Phong đến muộn.

Lan nằm trong phòng nhà nghỉ gần bốn mươi phút. Cô nhìn lên trần, đếm những vết ố vàng loang lổ. Có một vết giống hình con chim cụt cánh. Có một vết giống cái miệng méo đang cười. Ngoài hành lang, tiếng dép kéo lê, tiếng cửa phòng đóng mở, tiếng ai đó cười khúc khích vọng lại rồi tắt.

Khi Phong bước vào, gã vẫn như mọi lần.

— Chờ lâu không?

Lan nhìn gã.

Ánh đèn vàng làm mặt Phong đẹp hơn, mềm hơn, giả hơn. Gã cúi xuống hôn cô. Lan nghiêng mặt né đi rất khẽ. Phong hơi dừng, rồi cười:

— Sao vậy? Giận à?

Lan muốn nói. Muốn hỏi chuyện phòng hiệu trưởng. Muốn hỏi chuyện người đàn bà trong toilet. Muốn hỏi rốt cuộc trong danh sách những người đàn bà của gã, cô đứng thứ mấy, hay chẳng có số nào cả.

Nhưng cổ họng cô khô khốc.

Phong ngồi xuống cạnh cô, đưa tay vuốt tóc cô.

— Đừng suy nghĩ nhiều. Chị cứ hay làm mình buồn.

Câu đó làm Lan thấy trong người lạnh hẳn.

Không phải vì Phong nói sai. Mà vì gã nói như thể mọi nỗi đau của cô đều do cô tự gây ra. Như thể sự phản bội không nằm ở gã, mà nằm ở cái đầu đàn bà hay nghĩ ngợi của cô.

Lan nhìn gã, rất lâu.

Rồi cô bật cười. Một tiếng cười nhỏ, khô, không có niềm vui.

— Ừ. Chắc tại chị nghĩ nhiều.

Phong tưởng cô xuôi. Gã lại gần, ôm cô. Lan để yên. Cô nằm đó, thân thể vẫn thuộc về căn phòng, nhưng hồn cô như đã lùi ra một góc, ngồi nhìn một người đàn bà khác đang thay mình chịu đựng.

Không còn tiếng rên khoái trá, không còn những cái cắn mạnh đầy dục vọng như trước. Mọi thứ diễn ra trong im lặng gần như tuyệt đối.

Phong vẫn đẩy mạnh vào cô, từng nhịp một. Cặc anh vẫn to, vẫn nóng, vẫn ra ra vào vào trong lồn Lan. Nhưng Lan không cảm thấy sướng. Cô chỉ cảm thấy trống rỗng.

Cô nằm đó, hai tay buông thõng hai bên, mắt nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm. Mỗi lần Phong dập mạnh, cơ thể cô rung theo, nhưng tâm trí cô lại ở rất xa. Cô nghĩ đến bà hiệu trưởng cái vú lòi ra ngoài. Cô nghĩ đến người đàn bà trong toilet rên ư ư khi bị Phong địt. Cô nghĩ đến hai đứa con đang ngủ ở nhà. Cô nghĩ đến chính bản thân mình — một người đàn bà đã từng có lòng tự trọng, giờ đang nằm đây để một thằng đàn ông vừa đụ người khác xong lại tiếp tục đụ mình.

Phong thở nặng nhọc trên người cô, mồ hôi nhỏ xuống ngực Lan. Anh cúi xuống hôn cô, Lan không né nhưng cũng không đáp lại. Môi cô lạnh ngắt.

“Chị… sướng không?” Phong thì thầm bên tai cô.

Lan không trả lời.

Cô chỉ nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài xuống thái dương, rơi xuống ga giường cũ kỹ. Không phải vì đau thể xác. Mà vì cái khoảng trống bên trong cô lúc này quá lớn, quá lạnh, đến mức cô không còn cảm giác gì nữa.

Phong tăng nhịp, dập mạnh hơn, nhanh hơn. Lan chỉ nằm im, hai chân dang rộng theo quán tính. Lồn cô ướt, nhưng không phải vì sướng. Chỉ là phản xạ của một cơ thể đã quá quen với việc bị sử dụng.

Khi Phong rên lên và bắn tinh vào trong cô, Lan không co giật, không rên rỉ, không ôm lấy anh. Cô chỉ nằm đó, cảm nhận dòng tinh nóng ấm tràn vào tử cung, rồi trào ra ngoài theo từng nhịp co thắt yếu ớt của lồn.

Xong xuôi, Phong ngủ rất nhanh.

Lan nằm bên cạnh, mắt mở thao láo trong bóng tối. Cánh tay Phong vắt ngang eo cô nặng như một sợi dây. Ngày trước, cô từng thấy cái nặng đó là ấm áp. Bây giờ nó giống một cái khóa.

Cô nghe tiếng Phong thở đều. Nhìn gương mặt gã khi ngủ, Lan bỗng thấy xa lạ. Đẹp trai thật. Trẻ thật. Đàn ông thật. Nhưng cũng rỗng thật. Một cái vỏ sáng bóng, bên trong đầy những lối đi tối mà cô chưa bao giờ được bước vào, chỉ bị kéo tới những căn phòng người ta đã thuê sẵn.

Lan không còn mộng mơ về tình yêu nữa.

Không còn nghĩ đến váy cưới.

Không còn nghĩ đến chuyện Phong sẽ làm cha của hai đứa nhỏ.

Không còn nghĩ đến một căn nhà sáng đèn, một bữa cơm chiều, một người đàn ông về muộn nhưng vẫn biết hỏi vợ có mệt không.

Tất cả những hình ảnh đó biến mất. Không nổ tung, không cháy rực, chỉ tắt dần như bóng đèn cũ trong hành lang trường học.

Cô thấy mình rơi vào một hố đen.

Không có tiếng động.

Không có đáy.

Càng vùng vẫy càng chìm. Càng tự mắng mình ngu, càng thấy mình yếu. Càng muốn bỏ, càng sợ cái khoảng trống sau khi bỏ. Cô đã từng nghĩ bị lừa là đau nhất. Nhưng không. Đau nhất là biết mình bị lừa mà vẫn tự bước tới.

Gần sáng, Lan nhẹ nhàng gỡ tay Phong ra.

Cô ngồi dậy, mặc lại áo, soi mình trong cái gương nhỏ dính vết nước ở góc phòng. Trong gương là một người đàn bà tóc rối, môi nhợt, mắt thâm, khuôn mặt còn sót lại chút dịu dàng cũ nhưng đã bị bóng tối cắn mất một nửa.

Lan đưa tay chạm lên mặt mình.

Rất lâu.

Rồi cô thì thầm, không biết nói với ai:

— Mày đang làm gì vậy Lan?

Không ai trả lời.

Phong vẫn ngủ.

Ngoài kia trời bắt đầu sáng. Một thứ ánh sáng xám bẩn trườn qua khe rèm, bò lên nền gạch lạnh. Lan đứng dậy, cầm túi, mở cửa đi ra. Hành lang nhà nghỉ vắng ngắt. Mùi thuốc lá cũ và nước lau sàn rẻ tiền vẫn lẩn quẩn trong không khí.

Cô bước xuống cầu thang, từng bậc một.

Mỗi bậc như đưa cô trở lại đời sống ban ngày: trường học, học trò, hai đứa con, tiền trọ, bài vở, những lời chào hỏi bình thường. Nhưng Lan biết, có thứ gì đó trong cô đã không còn quay lại được nữa.

Từ hôm ấy, tình yêu không biến mất hẳn.

Nó chỉ đổi màu.

Từ màu hồng nhạt của mộng tưởng, thành màu đen đặc của lệ thuộc. Từ một lời hứa, thành một thói quen. Từ một người đàn ông cô muốn cưới, thành một cánh cửa cô biết là tối nhưng vẫn mở ra mỗi khi điện thoại sáng lên.

Và đó mới là điều làm Lan sợ nhất.

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai