Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Cuối cùng thì cái ngày Hùng lên trưởng chuyền cũng được công bố.

Không phải ngay sau cuộc đàm phán ma quỷ trong căn phòng của lão Quý. Cũng không phải sau một tuần như Hùng tưởng. Mà phải hơn một tháng sau, khi mọi thứ tưởng như đã trôi qua, khi Mai đã thôi hỏi vì sao Hùng cứ uống rượu về khuya, khi căn phòng trọ của hai vợ chồng bắt đầu có cái mùi lạnh lẽo của một cái nhà không còn ai muốn nói thật với ai nữa.

Buổi sáng hôm đó, quản đốc đứng trước chuyền, tay cầm tờ giấy, giọng khàn khàn đọc quyết định. Mấy chục con mắt công nhân ngẩng lên. Máy may tạm dừng. Tiếng kéo, tiếng vải, tiếng bàn đạp im lại trong vài giây ngắn ngủi.

— Từ hôm nay, anh Hùng sẽ phụ trách trưởng chuyền khu này. Mọi việc báo cáo trực tiếp qua anh Hùng.

Hùng đứng bên cạnh, mặt nghiêm lại, nhưng khóe miệng cứ nhếch lên không giấu nổi.

Cái ghế ấy không lớn với người ngoài. Nó không phải giám đốc. Không phải chủ xưởng. Không phải người ký lương. Nhưng với đám công nhân trong xưởng, trưởng chuyền là một cái bóng đủ dài để che hoặc đè lên đầu người khác. Chia ca, xếp việc, ghi lỗi, báo năng suất, nói tốt nói xấu với quản lý — mấy thứ đó không giết ai ngay, nhưng có thể làm một người sống mệt từng ngày.

Hùng biết điều đó.

Và gã thích.

Từ hôm ấy, cái mặt gã vênh lên thấy rõ. Hai bàn tay trước kia hay chắp trước bụng, cái kiểu nửa khúm núm nửa cầu cạnh, giờ chuyển ra sau đít. Gã đi dọc dãy máy may, bụng hơi ưỡn, cằm hơi nâng, bước chân chậm lại như sợ đi nhanh quá người ta không kịp nhìn thấy cái chức mới của mình.

Mấy cô công nhân trước kia nhìn Hùng như thứ đồ bỏ đi, giờ mở miệng ngọt xớt.

— Anh Hùng ơi, cái này em làm vậy được chưa anh?

— Anh Hùng, anh coi giúp em mẫu này với.

— Anh Hùng hôm nay nhìn oách ghê nha.

Mấy thằng đồng nghiệp cũ cũng đổi giọng. Trước kia gọi trống không: “Ê Hùng”, “thằng Hùng”, “mày coi cái này”. Giờ thì:

— Hùng đại ca.

— Hùng trưởng.

— Anh Hùng, bữa nào chỉ tụi em đường lên với.

Hùng nghe mà ruột gan phồng lên.

Đến bữa cơm trưa, cái khay nhôm của gã cũng khác. Gã vừa ngồi xuống đã có người đẩy qua miếng thịt gà.

— Anh ăn đi, em ăn không hết.

Một cô khác cười cười, gắp ít rau xào bỏ vào khay gã.

— Trưởng chuyền phải ăn nhiều mới có sức la tụi em chứ.

Có thằng còn dúi cho trái quýt, nói quê gửi lên nhiều quá ăn không hết. Công nhân không giàu. Quà cáp chỉ quanh quẩn miếng thịt, trái cây, ly cà phê, điếu thuốc. Nhưng với Hùng, từng thứ nhỏ ấy giống như giấy chứng nhận rằng gã đã bước qua một lằn ranh. Từ kẻ bị người ta sai, thành kẻ có thể sai lại người khác.

Thỉnh thoảng, vài cô cố tình đi sát hơn mức cần thiết. Lúc cúi lấy đồ, lúc né qua lối hẹp giữa hai dãy bàn, thân người họ quệt nhẹ vào tay Hùng, vào khuỷu tay gã. Có người còn quay lại cười, cái cười lơ đãng mà không lơ đãng chút nào.

Hùng ban đầu còn giật mình. Sau thì quen. Rồi thích.

Cái thích ấy âm ỉ như than dưới tro. Nó không chỉ là chuyện đàn bà. Nó là cảm giác mình có giá. Cảm giác một cái nhìn của mình cũng làm người ta đổi giọng. Một cái nhíu mày cũng khiến người ta lật đật sửa lại đường chỉ. Một câu nói bâng quơ cũng có thể làm một cô công nhân mất ngủ vì sợ bị đổi ca.

Ngay cả Thảo cũng khác.

Cô công nhân trẻ từng nhìn Hùng bằng ánh mắt lạnh và khinh, từng biết quá nhiều chuyện xấu xa trong căn phòng của lão Quý, giờ khi đi ngang qua Hùng cũng phải cúi đầu.

— Anh Hùng.

Chỉ hai chữ thôi.

Nhưng Hùng nghe như có ai rót rượu nóng vào cổ họng.

Gã nhìn Thảo, thấy cái gáy cô trắng nhợt dưới ánh đèn xưởng, thấy hai bàn tay cô nắm chặt tập vải. Gã biết cô không phục. Gã biết sau cái cúi đầu đó vẫn là sự khinh bỉ. Nhưng thì sao? Người cúi đầu vẫn là cô. Người đứng nhìn vẫn là gã.

Một tuần trôi qua, Hùng như kẻ mới nếm thuốc phiện.

Quyền lực, dù nhỏ, cũng có mùi riêng của nó. Nó không thơm. Nó ngai ngái, nồng, và bám rất lâu trong cổ. Người chưa từng có thì tưởng mình chỉ cần một chút để sống đỡ nhục. Nhưng khi có rồi, người ta không muốn buông ra nữa.

Hùng bắt đầu ghét cái Hùng cũ.

Ghét cái thằng từng đứng nép trước cửa phòng quản lý, cười cầu cạnh. Ghét cái thằng từng cúi đầu nghe chửi. Ghét cái thằng từng về nhà, nhìn vợ mà không biết lấy đâu ra tiền trả nợ. Ghét cả những đêm gã thấy mình thấp hèn đến mức phải uống rượu mới ngủ được.

Bây giờ gã có ghế.

Có người gọi bằng anh.

Có người chờ gã gật đầu.

Có người sợ gã.

Và cái sự sợ ấy làm Hùng thấy mình sống.

Một buổi chiều, khi Hùng đang đi dọc chuyền, tay cắp sau đít như thói quen mới, lão Quý xuất hiện ở đầu dãy.

Lão mặc áo sơ mi bỏ trong quần, bụng phệ, mặt bóng dầu. Cái nụ cười của lão vẫn như cũ, nửa thân tình nửa bẩn. Mấy công nhân thấy lão thì cúi đầu chào. Không khí quanh đó tự nhiên thấp xuống một bậc.

Quý đi lại gần Hùng, vỗ vai gã.

Cú vỗ không mạnh. Nhưng Hùng cảm giác cái ghế trưởng chuyền dưới chân mình rung lên.

— Sao rồi chú? Ngồi ghế mới êm không?

Hùng cười vội.

— Dạ, nhờ anh Quý nâng đỡ.

— Ừ. Anh nói là anh làm. Việc chú lên trưởng chuyền coi như đúng lời hứa rồi đó.

Lão Quý ghé sát hơn một chút. Giọng hạ xuống, nhẹ như nói chuyện thời tiết.

— Còn chuyện Mai thì sao?

Hùng khựng.

Chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để cái gáy gã lạnh đi.

— Dạ… em biết. Để em kêu nó. Rồi em chọn ngày nhắn anh.

Lão Quý nhìn Hùng. Cặp mắt lão nhỏ, đục, có cái vẻ đã quen nhìn người khác tự lột da mình.

— Anh đợi.

Nói xong, lão vỗ thêm một cái lên vai Hùng rồi bỏ đi. Mùi nước hoa rẻ tiền và thuốc lá còn vương lại sau lưng.

Hùng đứng yên vài giây.

Tiếng máy may lại chạy. Tiếng kim đâm xuống vải đều đều. Tiếng người gọi nhau, tiếng kéo cắt chỉ, tiếng quạt công nghiệp quay phành phạch trên đầu. Mọi thứ trở lại như bình thường, chỉ có lòng Hùng là bị móc lên một đoạn.

Gã đã quên.

Hay đúng hơn, gã cố quên.

Một tuần qua, Hùng sống trong cái ghế mới, trong tiếng “anh Hùng”, trong những bữa cơm có người gắp thịt, trong cái cảm giác mình không còn là thằng đàn ông thất bại. Gã quên mất cái ghế ấy không tự nhiên mà có. Nó có giá. Và cái giá ấy đang ngồi ở phòng trọ, nấu cơm, giặt đồ, lặng lẽ mòn đi từng ngày.

Mai.

Gần một tháng nay, Hùng đối xử với Mai chẳng ra gì.

Không phải vì gã không biết. Mà vì gã biết quá rõ cô là phần nhục nhất trong cái cuộc đổi chác này. Mỗi lần nhìn Mai, Hùng lại nhớ tới năm chục triệu, nhớ tới lão Quý, nhớ tới cái cách mình gật đầu trước lời đề nghị bẩn thỉu. Gã không chịu nổi sự thật ấy, nên gã biến nó thành lỗi của Mai.

Cô làm gì cũng sai.

Nấu cơm thì gã chê mặn.

Canh nhạt thì gã đập đũa.

Nhà chưa quét thì gã chửi lười.

Nhà sạch rồi thì gã bảo rảnh quá nên chỉ biết dọn dẹp, chẳng kiếm được đồng nào.

Có hôm Mai ngồi vá lại cái áo cũ, Hùng đi ngang qua cũng buông một câu:

— Làm màu. Suốt ngày ngồi đó như bà hoàng. Tiền thì không kiếm được, phá tiền thì giỏi.

Mai cúi đầu.

Cô không cãi nữa.

Trước kia, Mai còn biết giận. Còn biết nói lại vài câu, còn biết nhìn Hùng bằng đôi mắt vừa tủi vừa sắc. Sau những chuyện ở xưởng, ở quán DJ, sau cái tát với ông Tứ, sau khi nghỉ việc và nằm nhà như một món đồ lỗi bị trả về, Mai càng ngày càng nhỏ lại.

Cô sợ tiếng xe của Hùng ngoài cửa.

Sợ tiếng chìa khóa tra vào ổ.

Sợ mùi rượu trên người gã.

Sợ cả những lúc Hùng im lặng, vì cô không biết sau cái im lặng đó là một câu chửi hay một cái đập bàn.

Chiều hôm đó, Hùng về sớm hơn mọi khi.

Mai đang nấu cơm. Căn phòng trọ nóng hầm hập, cái quạt cũ quay lừ đừ, mùi cá kho lẫn mùi nước mắm bốc lên. Nghe tiếng cửa mở, Mai giật mình quay lại.

Hùng bước vào, mặt hầm hầm.

— Cơm nước gì chưa?

— Em đang nấu. Anh đợi chút.

— Đợi, đợi, đợi. Suốt ngày chỉ biết bắt người ta đợi.

Mai im.

Hùng ném cái túi xuống giường, kéo ghế ngồi phịch xuống. Gã nhìn quanh căn phòng chật, nhìn cái chăn xếp không ngay, nhìn đống quần áo trẻ con để trên ghế, nhìn Mai trong bộ đồ cũ bạc màu. Tự nhiên gã thấy tức. Tức vì tất cả những thứ này nhắc gã nhớ mình vẫn còn ở đây, vẫn chưa thoát hẳn lên trên, vẫn còn mùi nghèo bám quanh người.

— Mày ở nhà cả ngày mà nhà cửa như cái ổ chuột vậy hả?

Mai cắn môi.

— Em mới giặt đồ xong, chưa kịp xếp.

— Chưa kịp? Cái gì mày cũng chưa kịp. Đi làm thì bị đuổi. Làm quán thì cũng không xong. Vay tiền thì không được. Giờ ở nhà ăn bám thằng này mà còn chưa kịp.

Mai đứng lặng bên bếp.

Cái muỗng trong tay cô khẽ va vào nồi, phát ra một tiếng rất nhỏ.

Hùng nhìn cô, rồi nhớ tới lão Quý. Nhớ tới câu “anh đợi”. Gã hít một hơi, cố làm giọng nhẹ hơn, nhưng cái nhẹ của gã vẫn như dao cùn kéo qua da.

— Tối mai chuẩn bị đi với tao.

Mai quay lại.

— Đi đâu?

— Qua gặp anh Quý. Cám ơn vụ tao lên trưởng chuyền.

Mặt Mai trắng đi.

Cô đứng yên một lúc, như chưa hiểu hết câu đó. Rồi đôi mắt cô tối lại.

— Em không đi.

Hùng nhíu mày.

— Mày nói gì?

— Em không muốn gặp lại lão ta.

Hùng đứng dậy.

— Chỉ ăn bữa cơm thôi. Người ta giúp tao lên chức, vợ chồng mình phải biết điều.

Mai bật cười khẽ. Một tiếng cười mỏng, khô, như giấy bị vò trong tay.

— Biết điều?

Hùng nhìn cô.

Mai đặt muỗng xuống. Hai tay cô run, nhưng giọng thì rõ hơn.

— Anh cũng biết lão đó là hạng gì mà. Ngay trong xưởng, lão đã dám giở trò với em. Anh biết chứ? Anh biết hết chứ? Nếu tới nhà lão, anh nghĩ lão chỉ mời ăn cơm thôi hả?

Hùng quay mặt đi.

— Mày đừng có nghĩ bậy.

— Em nghĩ bậy hay anh giả ngu?

Câu đó làm mặt Hùng đỏ lên.

Mai tiếp tục, như bao nhiêu thứ bị đè nén nhiều ngày nay cuối cùng cũng rỉ máu ra.

— Em gặp lão đó là buồn nôn. Nhìn cái mặt lão là em buồn nôn. Anh muốn cảm ơn thì anh đi. Đừng lôi em theo.

— Tao nói là đi ăn thôi!

— Em không đi.

— Mai!

— Em không đi!

Căn phòng im phăng phắc.

Tiếng dầu trong chảo lép bép. Tiếng xe tải ngoài sân xa xa. Tiếng ai đó dưới tầng cười vang rồi tắt. Hùng đứng trước mặt Mai, cằm giật giật. Gã nhìn người vợ trước mặt, người đàn bà đã từng cùng gã nghèo, cùng gã chịu nhục, cùng gã ngủ trong căn phòng nóng như cái hộp sắt. Nhưng lúc đó, trong mắt gã không còn vợ nữa.

Chỉ còn một chướng ngại.

Một món nợ chưa trả.

Một cái chìa khóa có thể làm cái ghế trưởng chuyền dưới mông gã lung lay.

— Mày tưởng mày còn giá lắm hả? — Hùng gằn giọng. — Người ta cho cơ hội, mày còn làm cao?

Mai nhìn gã. Mắt cô đỏ lên.

— Em không làm cao. Em chỉ không muốn bị đẩy tới chỗ đó nữa.

Hùng tát cô.

Cái tát vang lên khô khốc trong căn phòng hẹp.

Mai loạng choạng, tay bám vào mép bàn. Một bên má cô nóng rát. Cô không khóc ngay. Cô chỉ nhìn Hùng, cái nhìn sững sờ như lần đầu tiên nhận ra người đàn ông trước mặt mình thật ra đã đi xa đến mức nào.

Hùng cũng khựng lại.

Nhưng chỉ một giây.

Rồi gã quay đi, vớ cái áo khoác.

— Mày ở đó mà nghĩ cho kỹ. Đừng để tao mất mặt.

Nói xong, Hùng bỏ ra ngoài.

Cửa đóng sầm.

Mai đứng một mình trong mùi cá kho cháy khét.

Cô đưa tay chạm lên má. Chỗ bị tát nóng lên từng nhịp. Ngoài sân, đèn công ty của ông Tứ đã bật. Xe tải ra vào. Tiếng người gọi nhau dưới kho. Cuộc đời người khác vẫn chạy, tiền của người khác vẫn chảy, còn Mai đứng trong cái phòng trọ nhỏ, thấy mình như một vết bẩn không ai muốn lau.

Đêm ấy Hùng không về sớm.

Mai ngồi chờ bên mâm cơm nguội. Hai đứa nhỏ nhà hàng xóm chạy qua chơi rồi lại chạy về. Tiếng tivi phòng bên vọng sang. Cô ngồi rất lâu, đến khi nồi cá kho nguội tanh, mỡ đông lại trên mặt nước sốt thành một lớp mỏng.

Cô không khóc.

Có những ngày nước mắt cũng mệt.

Sáng hôm sau, Hùng tới xưởng với đôi mắt đỏ vì rượu nhưng vẫn cố giữ dáng trưởng chuyền. Gã đi qua dãy công nhân, có người chào, có người cười. Hùng gật đầu, tay lại cắp sau đít, nhưng lòng thấp thỏm.

Đến gần trưa, lão Quý gọi gã vào phòng.

Căn phòng vẫn mát lạnh, vẫn mùi thuốc lá và nước hoa đàn ông. Rèm kéo nửa chừng. Trên bàn có ly trà uống dở. Lão Quý ngồi sau bàn, mặt không cười.

Hùng vừa bước vào đã thấy không ổn.

— Dạ anh gọi em?

Quý ngẩng lên.

— Tao chờ tin nhắn của mày.

Hùng nuốt khan.

— Dạ… em định tối nay nhắn anh.

— Tối nay? — Quý hỏi lại, giọng đều đều. — Hôm qua tao gặp mày ở chuyền, mày nói để mày kêu nó. Rồi sao?

Hùng cúi đầu.

— Dạ… Mai nó chưa chịu đi. Em có nói rồi. Em còn… em còn tát nó một cái.

Chưa dứt câu, lão Quý đứng phắt dậy.

Một cái bạt tai quật thẳng vào mặt Hùng.

Hùng choáng váng, lùi nửa bước, tay ôm má. Cú tát không mạnh bằng cái nhục trong đó. Ngoài kia Hùng là trưởng chuyền. Trong phòng này, gã lại trở về làm thằng đàn em rẻ tiền.

Quý chỉ thẳng vào mặt gã.

— Mày ngu hả?

Hùng tái mặt.

— Dạ em…

— Tao kêu mày tát nó à? Tao kêu mày về làm anh hùng với vợ mày à? — Lão Quý gằn từng chữ. — Mày còn nợ tiền. Cái ghế mày đang ngồi là ai đưa lên, mày quên rồi hả?

Hùng cúi gằm.

— Dạ em không quên.

— Không quên mà giờ tính xù với tao?

— Dạ không, em không dám.

Quý bước vòng ra khỏi bàn, đi tới gần Hùng. Lão thấp hơn một chút nhưng cái bóng của lão trong phòng lại lớn hơn. Lão nhìn Hùng như nhìn một con chó vừa cắn nhầm tay chủ.

— Nghe đây. Tao cho mày một tuần.

Hùng ngẩng lên.

— Một tuần nữa, mày cho tao câu trả lời đàng hoàng. Không thì mày cút khỏi công ty. Cái ghế trưởng chuyền của mày, tao đưa lên được thì tao đạp xuống được. Mà khi mày rớt xuống rồi, đừng trách tao không báo trước.

Hùng đứng chết trân.

Quý cười nhạt.

— Cút.

Hùng lùi ra.

Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng, tiếng “cạch” rất nhỏ nhưng như chốt khóa vào cổ gã.

Ngoài xưởng, máy vẫn chạy. Công nhân vẫn cúi đầu làm việc. Có cô thấy Hùng đi ra thì định cười chào, nhưng nhìn bên má đỏ của gã lại vội cúi xuống. Hùng đi dọc chuyền, hai tay vô thức đưa ra sau đít như thói quen, nhưng lần này cái dáng bệ vệ trông méo mó đến thảm hại.

Gã vừa lên cao được một chút đã thấy dưới chân là vực.

Một tuần.

Bảy ngày.

Một cái ghế, một món nợ, một người vợ, một con dê già, và cái mặt của gã trước đám công nhân.

Hùng ngồi xuống bàn trưởng chuyền, nhìn bảng năng suất trước mặt. Những con số nhảy loạn trong mắt gã. Tiếng máy may đập vào tai đều đều như tiếng đếm ngược.

Còn ở phòng trọ, Mai vẫn chưa biết cái hạn một tuần ấy đã được đóng xuống đời mình như một cái đinh.

Cô chỉ biết sáng nay soi gương, bên má vẫn còn vệt đỏ mờ.

Tối đó, Hùng về sớm.

Mai đang ngồi vá lại cái gối cũ, nghe tiếng xe ngoài sân thì người hơi khựng. Từ sau cái tát, mỗi lần nghe tiếng bước chân Hùng ngoài hành lang, lưng cô lại tự nhiên cứng lại, như con mèo từng bị đá vào bụng.

Nhưng hôm nay tiếng bước chân ấy khác.

Không gấp. Không nặng. Không có mùi rượu đi trước người.

Cửa mở ra, Hùng đứng đó, một tay xách con cá còn tươi trong túi ni lông, tay kia cầm một cái túi giấy màu hồng nhạt. Mặt gã có nụ cười. Một nụ cười lâu rồi Mai không thấy.

— Em đang làm gì đó?

Mai nhìn gã, chưa kịp trả lời.

Hùng đặt con cá xuống bếp, giơ cái túi giấy lên.

— Anh mua cho em cái này.

Mai ngơ ngác.

— Cái gì vậy?

— Đầm. Anh đi ngang thấy đẹp nên mua. Không biết vừa không.

Gã nói nhẹ quá, ngọt quá, đến mức căn phòng trọ chật hẹp bỗng như có ai kéo một tấm màn khác phủ lên. Cái mặt Hùng hôm qua còn đỏ bừng vì giận, bàn tay vừa tát cô, giọng vừa chửi cô ăn bám, giờ biến mất. Trước mặt Mai là một người đàn ông hiền lành, vụng về, hơi lúng túng như hồi mới yêu.

Hùng cởi giày, đi vào bếp.

— Lâu rồi nhà mình không ăn cá ha. Anh nấu món cá sốt cà ngày xưa em thích ăn nhé.

Mai đứng dậy.

— Để em làm.

— Thôi, hôm nay anh làm.

Gã xắn tay áo, lấy thau, rửa cá. Động tác không khéo, nước bắn ra nền, dao cầm cũng vụng, nhưng chính cái vụng ấy lại làm Mai mềm xuống. Hùng xưa là vậy. Không giỏi nói, không giỏi làm dáng, nhưng thi thoảng lại làm mấy chuyện ngốc nghếch khiến cô thương. Ngày còn trẻ, hai đứa nghèo, có lần Hùng mua cho cô ổ bánh mì kẹp trứng, nói là “tiệc sinh nhật”, rồi hai đứa ngồi dưới mái hiên tránh mưa ăn chung. Mai từng nghĩ đời mình chỉ cần có người đàn ông như thế là đủ.

Rồi nghèo quá, nợ quá, đời xô quá, hai người cứ dần dần biến dạng.

Hùng vừa cắt cà chua vừa cười.

— Với lại giờ anh lên chức rồi. Em không cần phải đi làm vội đâu. Cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện tiền bạc từ từ anh lo.

Mai đứng bên cạnh, tay vẫn cầm cái túi giấy. Cô mở ra. Bên trong là một chiếc đầm màu xanh nhạt, vải mềm, không phải hàng đắt, nhưng sạch sẽ và mới tinh. Đã bao lâu rồi cô không có một cái gì mới? Mai không nhớ. Quần áo cô mặc đều là đồ cũ, đồ giảm giá, có cái vá lại mấy lần. Cái đầm nằm trong tay cô nhẹ thôi, nhưng lòng cô nặng xuống một cách dịu dàng.

Hùng tắt bếp, quay lại nhìn cô.

Gã bước tới, nắm tay Mai.

— Anh xin lỗi.

Mai ngẩng lên.

Hùng nhìn thẳng vào mắt cô. Gã đưa tay chạm nhẹ lên bên má đã bị tát, vuốt rất khẽ, như sợ làm đau thêm.

— Hôm trước anh nóng quá. Anh sai. Em đừng giận anh nữa nha.

Mai không nói gì.

Cổ họng cô nghẹn lại.

Hùng lấy trong túi ra một xấp tiền nhỏ, đưa cho cô một triệu.

— Em cầm đi. Muốn mua gì thì mua. Tiền bạc mất rồi cũng kiếm lại được. Vợ chồng mình còn nhau là được.

Câu đó đánh trúng chỗ mềm nhất trong lòng Mai.

Vợ chồng mình còn nhau.

Đàn bà đôi khi không cần nhiều. Không phải vì họ ngu, cũng không phải vì họ không nhớ đau. Mà vì đời đã ép họ phải cần một cái gì đó để bấu. Một lời xin lỗi cũng được. Một bữa cơm cũng được. Một cái đầm rẻ tiền cũng được. Một bàn tay vuốt lên má cũng được. Miễn là trong khoảnh khắc ấy, họ có thể tự dối mình rằng mọi thứ chưa hỏng hẳn.

Mai nhìn Hùng, thấy lại cái bóng của người đàn ông năm xưa.

Thật thà. Chất phác. Nghe lời. Hay cười ngượng. Người từng chở cô trên chiếc xe cũ, đi qua mấy con đường bụi mà vẫn nói sau này anh sẽ lo cho em.

Có lẽ chỉ vì cú sốc tiền bạc nên anh mới trở nên hung dữ.

Có lẽ vì áp lực.

Có lẽ vì đàn ông cũng có lúc sai.

Có lẽ.

Mai tự nhủ như vậy. Và khi người ta đã muốn tha thứ, thì chỉ cần một cái cớ rất nhỏ thôi cũng đủ.

Tối đó, hai vợ chồng ăn cá sốt cà.

Món ăn không ngon như Hùng nói. Cá hơi tanh, cà hơi chua, nước sốt hơi mặn. Nhưng Mai ăn mà thấy cổ họng ấm lại. Hùng gắp cho cô miếng cá ít xương, nhắc cô ăn nhiều. Gã kể chuyện xưởng, kể mấy cô công nhân vụng về, kể có thằng gọi gã là “Hùng trưởng” làm gã ngượng. Mai nghe, thỉnh thoảng cười. Cái cười còn mỏng, còn yếu, nhưng đã không còn tắt ngấm như mấy ngày trước.

Đêm ấy, căn phòng trọ yên hơn.

Không phải vì đời đã tốt lên. Mà vì cái bẫy biết cách phủ lên mình một lớp vải mềm.

Gần một tuần sau, Mai dịu lại thật.

Cô mặc chiếc đầm mới một lần, soi gương rất lâu rồi lại thay ra, sợ làm bẩn. Cô bắt đầu dọn phòng kỹ hơn, nấu cơm sớm hơn, thỉnh thoảng còn ngồi ngoài cửa nhìn xuống sân. Lòng cô nhẹ hơn một chút, như người vừa qua cơn sốt, chưa khỏe hẳn nhưng đã thấy nắng ngoài kia không còn sắc như dao.

Sáng hôm đó, trời trong.

Sau mấy ngày mưa bụi, sân khu trọ sáng hẳn lên. Nền xi măng còn ẩm, phản chiếu ánh nắng nhạt. Bên kho, xe tải đỗ lệch một bên, mấy thùng hàng xếp chồng. Công nhân bốc vác đi ra đi vào, tiếng bánh xe đẩy nghiến trên nền nghe khô khốc. Mùi cà phê từ quán đầu hẻm bay vào lẫn với mùi dầu máy và trái cây chín trong kho.

Mai mở cửa bước ra.

Cô đứng ở lan can tầng dưới, hít một hơi. Lâu rồi cô mới thấy buổi sáng có màu. Không phải màu đẹp đẽ gì, chỉ là màu thật. Màu nắng, màu bụi, màu người ta còn sống.

Dưới sân, Lão Tứ đang nằm trên cái võng cũ.

Từ sau cái đêm ở quán DJ, lão gần như không đi đâu. Mấy bộ đồ sang trọng Hoàng mua cho bị treo một góc. Giày da nằm dưới gầm tủ. Nước hoa vứt trong ngăn kéo. Lão lại mặc áo thun cũ, quần lửng, chân đi dép. Nhưng cái mặt lão không còn như trước. Nó đăm đăm hơn, nhăn nhúm hơn, giống người vừa đi một vòng xa rồi phát hiện mình lạc ngay trong nhà mình.

Mấy hôm trước, mỗi lần Mai vừa ló ra, lão đã nhỏm dậy. Miệng há ra định nói gì đó. Có lẽ xin lỗi. Có lẽ gọi tên cô. Có lẽ chỉ muốn nhìn xem cô còn giận không. Nhưng lần nào Mai cũng thấy bóng lão là quay vào nhà.

Lão Tứ lại nằm xuống.

Cái lưng già trên võng nhìn tội nghiệp một cách khó chịu.

Sáng nay, Mai nhìn thấy lão.

Lão cũng nhìn thấy cô.

Hai người đứng cách nhau một khoảng sân. Không xa, nhưng ở giữa là cả đống chuyện bẩn thỉu đã xảy ra, cả cái tát của Mai, cả sự xấu hổ của lão, cả cái nghề quán đêm mà cô không muốn nhớ lại.

Lão Tứ chống tay ngồi dậy.

Mai định quay vào như mọi lần. Nhưng không hiểu sao, cô dừng lại.

Có lẽ vì sáng nay nắng nhẹ.

Có lẽ vì Hùng đã xin lỗi.

Có lẽ vì cô cũng mệt với việc phải ghét thêm một người.

Cô nhìn lão, gượng một nụ cười rất nhỏ.

— Chú Tứ.

Chỉ vậy thôi.

Hai chữ.

Nhưng với Lão Tứ, nó như có ai mở cái cửa sổ trong căn phòng kín.

Mặt lão sáng lên rõ rệt. Cặp mắt già đục mấy hôm nay bỗng có thần lại. Lão lật đật đứng dậy, suýt vướng chân vào võng.

— Ờ… ờ, Mai hả con.

Giọng lão khàn đi.

Mai không nói thêm. Cô chỉ gật đầu rồi quay vào nhà. Nhưng lần này cô không chạy trốn. Không đóng cửa mạnh. Chỉ khép lại bình thường.

Lão Tứ đứng dưới sân, nhìn cánh cửa ấy rất lâu.

Rồi lão cười.

Một nụ cười ngờ nghệch, già nua, nhẹ nhõm như con chó già được chủ cũ gọi tên sau nhiều ngày bị xua đuổi.

Hoàng nhìn thấy hết.

Gã đứng ở cửa văn phòng, tay cầm tập giấy, mắt hơi nheo lại. Từ hôm xảy ra chuyện, Lão Tứ không còn đi chơi nữa. Không pub, không omakase, không gái đẹp, không xe đưa xe đón lòng vòng. Lão quanh quẩn ở nhà, nằm võng, uống trà, rồi bất thình lình ngồi dậy hỏi giấy tờ.

Ban đầu Hoàng tưởng lão buồn vài bữa rồi thôi.

Nhưng không.

Lão bắt đầu đọc kỹ hơn. Những tờ hợp đồng trước kia đưa đâu ký đó, giờ lão cầm lâu hơn. Có chữ nào không hiểu, lão hỏi. Có khoản nào lạ, lão gạch móng tay xuống giấy, hỏi tiếp. Thỉnh thoảng lão đi thẳng vào kho, đứng đó nhìn người ta bốc hàng, nhìn thùng lên thùng xuống, nhìn sổ nhập xuất treo trên tường.

Đám thợ kho được Hoàng dặn đổi cách gọi.

Không “sếp Tứ” nữa.

Gọi “chú Tứ” thôi.

Cho mềm. Cho quê lại. Cho lão nhớ mình vẫn là ông già dưới võng, không phải người cần phải hiểu mọi thứ.

Nhưng cái lạ là lão đi đến đâu, đám thợ lại khựng đến đó. Có thằng đang kéo xe cũng dừng. Có đứa đang ghi sổ cũng ngẩng lên. Trước kia Lão Tứ tưởng tụi nó dừng để chào mình, để nể mình. Nay lão xua tay:

— Làm đi, làm đi. Đừng để ý tao.

Nhưng tụi nó vẫn nhìn.

Nhìn nhanh thôi. Rồi cúi xuống.

Cái nhìn ấy chưa đủ để Lão Tứ nghi. Nhưng đủ để Hoàng thấy không ổn.

Hoàng ghét những thứ bắt đầu lệch nhịp.

Một công ty đang chạy tốt là công ty ai ở chỗ nào thì ở yên chỗ đó. Người bốc hàng cứ bốc hàng. Người ký giấy cứ ký giấy. Người nằm võng cứ nằm võng. Một khi người nằm võng bắt đầu đứng trong kho nhìn hàng, người bốc hàng bắt đầu sợ ánh mắt ông ta, thì bánh răng đã có tiếng kêu.

Và sáng nay, chỉ một câu “Chú Tứ” của Mai đã kéo Lão Tứ bật dậy như một đứa trẻ.

Hoàng nhìn nụ cười của lão, rồi nhìn cánh cửa phòng Mai vừa khép.

Mặt gã không đổi nhiều. Chỉ hơi tối lại.

Hoàng lên phòng Mai vào lúc gần trưa.

Cửa phòng khép hờ. Bên trong có tiếng chén đũa lách cách, tiếng nước chảy trong cái thau nhựa. Mai đang ngồi xếp lại đống áo quần cũ, nghe tiếng gõ cửa thì ngẩng lên.

— Ai vậy?

— Em, Hoàng đây.

Mai hơi khựng, rồi đứng dậy mở cửa.

Hoàng đứng ngoài, áo sơ mi sạch sẽ, tóc chải gọn, mặt không cười nhiều như mọi khi. Cái kiểu của cậu ta lúc nào cũng vậy, bình tĩnh đến mức làm người ta không biết trong đầu đang nghĩ gì.

— Chào chị Mai.

Mai tránh qua một bên.

— Cậu Hoàng sao hôm nay?

Hoàng bước vào, nhìn quanh căn phòng một lượt rồi ngồi xuống chiếc ghế nhựa gần cửa. Mai không đóng cửa hẳn, chỉ để khép lại một nửa. Từ dưới sân vẫn vọng lên tiếng xe tải lùi, tiếng người bốc hàng gọi nhau, tiếng máy nổ ì ì như một con vật lớn nằm thở dưới tầng trệt.

Hoàng nói thẳng, nhưng giọng lại nhẹ:

— Chú Tứ sau đêm đó hối hận lắm.

Mai cúi mắt.

Cái “đêm đó” không cần nói rõ. Cả hai đều biết là đêm nào. Cái đêm ở quán DJ, ánh đèn xanh đỏ, mùi bia rượu, tiếng nhạc dập vào ngực, và cái tát của cô giáng xuống mặt một ông già đang tưởng mình thành người khác.

— Chị biết, — Mai nói nhỏ.

— Chú thay đổi lại rồi. Không đi chơi nữa. Không nhậu, không theo mấy chỗ đó nữa. Mấy bộ đồ mới cũng cất hết.

Mai không đáp.

Hoàng ngừng một chút, rồi nói tiếp:

— Nhưng em lo.

Mai ngẩng lên.

— Lo gì?

Hoàng nhìn ra cửa sổ. Dưới sân, Lão Tứ đang nằm trên cái võng cũ, một chân thõng xuống đất, cái bụng phập phồng dưới lớp áo thun bạc màu. Trông lão vừa tội vừa quê, chẳng còn giống cái người mấy hôm trước được Nhung dẫn đi khắp nơi, xe sang đưa đón, ăn chơi như một ông chủ mới biết mùi đời.

— Chú già rồi, — Hoàng nói. — Ở quê còn vận động, còn đi tới đi lui, còn có việc chân tay. Từ hôm đó đến nay, chú cứ nằm ì một chỗ. Ăn cũng ít, ngủ cũng ít. Chị xem đấy, em sợ chú gặp vấn đề mất.

Mai giật thót.

Cô nhìn theo hướng mắt Hoàng. Lão Tứ dưới kia đúng là gầy đi một chút, mặt hốc hác hơn. Mấy hôm nay cô tránh lão, không để ý kỹ. Sáng nay chỉ chào một tiếng “chú Tứ”, thấy lão mừng như trẻ con, cô còn hơi ngượng. Giờ nghe Hoàng nói, lòng cô tự nhiên nhói lên.

Nhưng Mai vẫn giữ giọng:

— Thế thì liên quan gì tới chị?

Hoàng quay lại nhìn cô.

Không vòng vo nữa.

— Chú Tứ có cảm tình với chị. Đó là sự thật.

Mai sững ra.

Cô từng nghe đàn ông nói thích mình. Nghe nhiều. Từ thời còn trẻ, ở xưởng may, ngoài chợ, cả trong cái quán đèn mờ kia. Có người nói ngọt, có người nói bẩn, có người nói bằng mắt, có người nói bằng tiền. Nhưng nghe một câu rằng một ông già như Lão Tứ có cảm tình với mình, Mai vẫn thấy khó xử.

Nó không giống những lời tán tỉnh bình thường.

Nó vừa ngại, vừa buồn cười, vừa thương hại, lại vừa khiến người ta thấy có lỗi.

— Tôi… — Mai ấp úng.

Hoàng tiếp luôn, như thể đã đoán được cô sẽ không biết nói gì:

— Giờ chỉ có chị mới giúp chú Tứ khỏe được.

Mai cau mày.

— Sao lại nói vậy?

— Chị rủ chú Tứ đi tập gym đi.

Mai tưởng mình nghe nhầm.

— Tập gym á?

— Ừ.

— Nhưng chị đâu có tập gym.

Hoàng cười nhẹ.

— Chị vậy chứ cũng cần sức khỏe mà, đúng không? Chú Tứ cũng cần. Người già mà cứ nằm một chỗ là xuống nhanh lắm. Em sẽ thuê một phòng gym cá nhân, kín đáo. Có PT dạy riêng cho cả hai. Chị chỉ cần rủ là chú sẽ đi.

Mai nhìn Hoàng như nhìn một chuyện rất vô lý.

— Nhưng tôi…

— Chị không phải đi chơi đâu.

Hoàng ngắt lời, giọng vẫn đều đều.

— Là đi làm.

Mai khựng lại.

— Hả?

Hoàng đặt hai tay lên đầu gối, nói chậm rãi:

— Công ty sẽ trả cho chị mười lăm triệu một tháng. Việc của chị đơn giản thôi: mỗi ngày hoặc cách ngày dẫn được chú Tứ đi vận động, tập nhẹ, đi bộ, ăn uống điều độ hơn. Cho chú có sức khỏe lại. Vậy là được.

Mười lăm triệu.

Con số ấy làm Mai im hẳn.

Mười lăm triệu với người khác có thể chỉ là một khoản lương văn phòng bình thường. Nhưng với Mai lúc này, nó giống một cánh cửa vừa hé ra trong căn phòng tối. Từ ngày bị xưởng đuổi, từ ngày nghỉ quán, cô sống trong cái cảm giác mình là đồ thừa. Ở nhà nấu cơm, giặt đồ, chờ Hùng về, nghe Hùng lúc nóng lúc lạnh, nghe hai chữ “ăn bám” cứ đập mãi vào tai.

Ăn bám.

Cái chữ ấy làm người ta nhỏ lại.

Mai không muốn nhỏ nữa.

— Ơ… tôi… — cô lúng túng.

Hoàng thấy rất rõ sự phân vân trong mắt Mai.

Gã không nói thêm ngay. Chỉ quay đầu ra cửa, vỗ tay một cái.

— Vào đi.

Cửa mở.

Nhung bước vào.

Hôm nay Nhung mặc áo sơ mi trắng, váy ôm đen, tóc búi thấp, gương mặt trang điểm nhẹ. Cái vẻ của cô ta vẫn sạch sẽ, ngọt ngào, thứ sạch sẽ làm Mai nhớ tới cái lần cô đứng trong văn phòng công ty, nhìn Nhung trả lời mức lương mười lăm triệu mà lòng mình rơi xuống.

Trên tay Nhung là mấy túi giấy lớn.

Cô đặt từng thứ lên giường Mai.

Một bộ quần áo thể thao nữ màu xám nhạt.
Một đôi giày mới.
Một cái áo khoác mỏng.
Một chiếc đầm mới, kiểu đơn giản nhưng nhìn đã biết không phải hàng chợ.
Rồi thêm khăn, bình nước, vài món phụ kiện nhỏ.

Mai nhìn mà hoa mắt.

Những món đồ ấy không quá xa hoa, nhưng với cô lúc này, chúng sạch quá, mới quá, giống như được lấy từ một đời sống khác đem đặt nhầm vào căn phòng trọ cũ kỹ này.

Nhung mỉm cười:

— Chị Mai mặc chắc đẹp đó.

Mai không biết đáp sao.

Hoàng lấy từ túi ra một xấp tiền, đặt lên bàn.

Mười lăm triệu.

Tiền mới, buộc gọn.

— Lương tháng đầu của chị, trả trước, — Hoàng nói. — Chị không phải lo. Đồ tập cũng chuẩn bị rồi. Phòng gym em sẽ đặt. PT cũng có người. Chỉ còn chị rủ chú Tứ thôi.

Mai nhìn xấp tiền.

Nhìn bộ đồ.

Nhìn Nhung.

Rồi nhìn Hoàng.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức cô chưa kịp đồng ý, đã giống như đã được nhận việc. Cái kiểu của Hoàng là vậy. Cậu ta không ép bằng tiếng quát. Không dọa. Không chửi. Cậu ta chỉ đặt trước mặt người ta đúng thứ người ta đang cần nhất, rồi im lặng chờ lòng người tự nghiêng.

Mai mấp máy môi:

— Nhưng tôi còn chưa nói là…

Hoàng đứng dậy.

— Chị cứ suy nghĩ. Nhưng tiền em để đây trước. Nếu chị không nhận thì lát đưa lại Nhung cũng được.

Nói xong, gã quay sang Nhung.

— Đi thôi.

Nhung gật đầu, lại mỉm cười với Mai một cái.

— Chị cứ thử đồ đi. Nếu không vừa em đổi size cho.

Rồi cả hai đi ra.

Cửa khép lại.

Mai đứng giữa phòng, một mình với xấp tiền trên bàn và mấy túi đồ mới trên giường.

Dưới sân, tiếng Lão Tứ ho khan vọng lên. Một tiếng ho già nua, ngắn, khô. Mai bất giác nhìn xuống qua khe cửa sổ. Lão vẫn nằm trên võng, mắt nhìn lên mái tôn, như chẳng biết đời mình vừa bị người ta đem ra sắp thêm một đường.

Mai ngồi xuống mép giường.

Cô chạm tay vào bộ đồ thể thao. Vải mát lạnh. Đôi giày mới còn nguyên giấy lót bên trong. Cái đầm mới mềm dưới đầu ngón tay.

Rồi cô nhìn xấp tiền.

Mười lăm triệu.

Tiền tự mình làm ra.

Dù cái việc ấy nghe kỳ lạ. Dù trong lòng cô vẫn có gì đó lấn cấn. Nhưng nó vẫn là việc. Vẫn là lương. Vẫn là một cách để cô không phải ngửa tay xin Hùng từng đồng, không phải cúi đầu khi bị chửi là đồ ăn bám.

Mai ngồi rất lâu.

Đến khi ngoài trời ngả màu vàng bẩn của buổi chiều, cô mới cầm xấp tiền lên, đếm lại một lần. Tay cô hơi run.

Tối đó, Hùng về.

Gã vẫn giữ cái mặt hiền lành mấy hôm nay. Không còn đập cửa, không còn ném đồ. Vừa vào phòng, thấy Mai đang xếp lại quần áo, gã đã cười:

— Hôm nay ở nhà làm gì đó em?

Mai quay lại.

Trong lòng cô vẫn còn vui âm ỉ. Một niềm vui dè dặt, như người lâu rồi không dám cười, nay thử nhếch môi xem có còn biết cười không.

— Có nơi nhận em làm rồi.

Hùng khựng rất nhẹ.

— Làm gì?

Mai chưa biết phải giải thích sao.

Cô nhìn sang mấy túi đồ đã cất gọn bên góc tủ. Chuyện dẫn Lão Tứ đi tập gym nghe vừa buồn cười vừa khó nói. Nếu bảo là công ty thuê cô chăm sức khỏe cho ông Tứ, Hùng có nghi không? Nếu bảo đi tập với ông già, Hùng có chửi không?

— Thì… bên công ty dưới nhà. Công việc nhẹ thôi. Lương mười lăm triệu.

Mắt Hùng hơi động.

Mười lăm triệu.

Gã nhìn Mai, rồi rất nhanh, nụ cười trở lại.

— Vậy tốt quá còn gì.

Mai bất ngờ.

— Anh không hỏi thêm à?

— Hỏi gì nữa. Người ta nhận thì em đi làm đi. Đi làm cho vui. Ở nhà hoài cũng chán.

Mai nhìn Hùng, lòng nhẹ hẳn.

Cô đã sợ gã phản đối. Sợ gã hỏi tới hỏi lui. Sợ gã lại lôi chuyện cô vô dụng ra chửi. Nhưng không. Hùng đồng ý dễ dàng đến mức cô thấy như có ai tháo sợi dây đang siết quanh cổ mình.

— Thật hả anh?

Hùng cười, bước tới ôm vai cô.

— Thật. Vợ anh có việc làm, anh mừng chứ. Mười lăm triệu là ngon rồi. Sau này hai vợ chồng mình đỡ cực.

Mai cười.

Một nụ cười thật.

Lâu rồi Hùng mới thấy cô cười như vậy. Mắt Mai sáng lên, mặt mềm lại, cái vẻ tươi trẻ cũ thoáng trở về trong một giây. Chính giây đó, Hùng bồi thêm câu mà gã đã chờ cả tuần để nói.

— Nhưng nè.

Mai vẫn còn cười.

— Gì anh?

Hùng vuốt tóc cô, giọng tự nhiên như nói chuyện cơm nước.

— Sắp tới có buổi họp mặt lãnh đạo công ty. Anh cũng đi dự. Em đi cùng anh nhé.

Mai hơi ngẩn ra.

— Họp mặt lãnh đạo?

— Ừ. Kiểu ăn uống cảm ơn, giao lưu thôi. Anh mới lên trưởng chuyền mà, phải biết điều một chút. Em đi cùng cho anh có mặt mũi.

Nếu là mấy hôm trước, Mai có lẽ đã cảnh giác ngay. Nhưng tối nay lòng cô đang mềm. Cô vừa có việc làm. Vừa có lương. Vừa được Hùng ủng hộ. Cái cảm giác được làm lại một người có ích khiến cô quên mất nhiều thứ.

Cô chỉ nghĩ: chồng mình mới lên chức, mình đi cùng cũng phải.

— Ừ, — Mai gật đầu. — Em đi.

Hùng ôm cô chặt hơn một chút.

— Vợ anh ngoan.

Mai không để ý chữ đó.

Cô còn đang nghĩ tới công việc mới, tới bộ đồ thể thao, tới mười lăm triệu trên tay, tới việc ngày mai có thể bước ra khỏi phòng mà không thấy mình là đồ ăn bám nữa.

Đêm xuống.

Sau khi Mai đi tắm, Hùng ngồi một mình bên mép giường. Ánh đèn trong phòng vàng nhợt, chiếu lên mặt gã thành một lớp bóng lạ. Gã lấy điện thoại ra, mở khung chat với lão Quý.

Ngón tay gã dừng một giây.

Rồi gõ:

“Vợ em đồng ý rồi anh nhé.”

Tin gửi đi.

Rất nhanh, bên kia hiện lên đã xem.

Một lúc sau, lão Quý trả lời:

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

Nhưng Hùng nhìn chữ đó mà thở ra nhẹ nhõm, như người vừa tạm thời kéo được cái ghế dưới mông mình khỏi mép vực.

Trong phòng tắm, Mai vẫn đang ngân nga khe khẽ.

Ngoài sân, Lão Tứ ho thêm một tiếng.

Còn dưới tầng trệt, văn phòng công ty vẫn sáng đèn. Hoàng ngồi sau bàn, lật qua một tập giấy, mặt không cảm xúc. Nhung đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi gì đó. Hoàng không trả lời ngay, chỉ nhìn lên trần nhà, nơi phía trên là căn phòng của Mai.

Mọi thứ đã bắt đầu chuyển động.

Nhẹ thôi.

Nhưng trong cái dãy trọ này, những thứ chuyển động nhẹ nhất thường là những thứ đẩy người ta rơi sâu nhất.

Lão Quý không để Hùng yên được lâu.

Hai ngày sau khi nhận được tin Mai đã đồng ý đi cùng, lão gọi Hùng lên phòng. Lần này trong phòng không có Thảo, không có ai khác. Chỉ có lão Quý ngồi sau bàn, điếu thuốc cháy dở trên cái gạt tàn, khói bay lên thành một vệt xám mỏng.

Hùng bước vào, tự nhiên lưng hơi cong xuống.

Ở ngoài kia, gã là trưởng chuyền. Đi qua dãy máy, công nhân gọi “anh Hùng”, “Hùng trưởng”, có đứa còn đứng dậy chào. Nhưng cứ bước qua cánh cửa này, cái chức ấy rụng khỏi người gã như áo mưa dính bùn.

— Dạ anh gọi em.

Quý ngẩng lên, nhìn Hùng một lát rồi cười.

— Có chút thay đổi.

Tim Hùng chùng xuống.

— Dạ… thay đổi sao anh?

Quý dụi điếu thuốc vào gạt tàn.

— Cuối năm rồi. Giám đốc sắp có một cuộc gặp với ông Trùm.

Hùng nghe hai chữ “ông Trùm” thì cổ họng khô lại. Gã chưa từng gặp người đó. Chỉ nghe lờ mờ qua miệng đám quản lý cũ. Một cái tên không ai nói lớn, nhưng ai cũng hiểu phía sau nhiều xưởng, nhiều kho, nhiều quán, nhiều chuyến hàng, nhiều cái ghế đang có một bàn tay lớn hơn giữ dây.

Quý chậm rãi nói tiếp:

— Năm nay xưởng làm ăn không tốt bằng mấy năm trước. Hàng trễ, đơn hụt, mấy chuyền dưới năng suất thấp. Giám đốc cũng đang nóng ruột. Muốn có chút quà cho ông Trùm để đỡ bị soi.

Hùng đứng im.

Lão Quý nhìn gã, khóe miệng nhếch lên.

— Mày hiểu “quà” là gì không?

Hùng hiểu.

Nhưng gã không muốn hiểu.

Trong đầu gã hiện lên khuôn mặt Mai tối hôm trước, lúc cô cười vì nghe có chỗ nhận làm mười lăm triệu. Cái nụ cười ấy mềm quá, nhẹ quá. Một người đàn bà vừa mới được kéo ra khỏi cái hố “ăn bám”, chưa kịp đứng thẳng lưng thì đời đã có người tính bẻ tiếp.

Hùng nuốt nước bọt.

— Dạ… anh Quý…

— Tao vốn định giữ Mai cho tao.

Quý nói thẳng, như nói chuyện mua cá ngoài chợ.

— Nhưng lần này phải an toàn. Giám đốc giao nhiệm vụ cho tao. Tao giao lại cho mày một phần. Làm tốt, mày yên. Làm dở, tao cũng không giữ được mày đâu.

Hùng thấy hai tai mình ù đi.

Cái ghế trưởng chuyền, mấy lời “anh Hùng”, mấy miếng thịt gà trong khay cơm, mấy ánh mắt nịnh nọt của công nhân… tất cả bỗng kéo nhau hiện lên trước mặt gã. Rất gần. Rất thơm. Rất dễ mất.

Quý mở ngăn kéo, lấy ra một gói nhỏ đặt lên bàn.

Hùng nhìn cái gói ấy như nhìn một con rắn.

— Cái này…

— Trước khi đi, cho nó uống.

Giọng Quý lạnh tanh.

— Để chắc ăn. Đừng để tới nơi rồi nó giãy lên, làm hư việc.

Hùng ngớ người.

Trần đời, có thằng chồng nào phải lừa vợ mình uống thứ thuốc bẩn đó để đưa vợ tới tay thằng khác không?

Ý nghĩ ấy đập vào đầu Hùng, làm gã choáng. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, gã thấy mình đứng ngoài chính thân xác mình. Thấy một thằng đàn ông mặt mũi hốc hác, áo sơ mi bỏ trong quần, tay chân run rẩy, đang nhìn cái gói nhỏ trên bàn như nhìn tờ giấy bán linh hồn.

Gã muốn nói không.

Chỉ cần nói không thôi.

Nhưng sau chữ “không” là cái gì?

Mất ghế.

Mất mặt.

Mất công ty.

Lại quay về làm thằng công nhân bị người ta gọi trống không. Lại về phòng trọ nghe tiếng nồi niêu, nghe mùi nghèo, nghe Mai im lặng. Lại đi qua dãy máy với cái lưng cong, với hai bàn tay không biết để đâu.

Quý nhìn Hùng rất lâu.

— Sao? Sợ à?

Hùng giật mình.

— Dạ không.

— Không thì cầm đi.

Hùng đưa tay ra.

Tay gã run. Gã ghét cái tay đó. Ghét nó vì nó vẫn biết run, chứng tỏ đâu đó trong người gã vẫn còn một thứ chưa chết hẳn. Nhưng rồi gã vẫn cầm lấy cái gói.

Quý hài lòng.

— Còn hai tuần nữa. Trong hai tuần đó, chăm nó cho kỹ. Cho ăn ngon, ngủ sớm. Đừng có đánh đập, chửi bới gì nữa. Da dẻ phải tươi lên, người phải có sức. Món đưa lên trên không được lôi thôi.

Hùng cúi đầu.

— Dạ.

— Nhớ kỹ. Mày đang được cho ăn, thì phải biết giữ cái máng của mình.

Câu đó tát vào mặt Hùng còn đau hơn cái bạt tai hôm trước.

Nhưng gã chỉ đáp:

— Dạ, em hiểu.

Quý phất tay.

— Ra đi.

Hùng đi ra khỏi phòng.

Ngoài xưởng, tiếng máy may lại dội vào tai. Mấy cô công nhân thấy gã bước ra thì lập tức nhìn xuống bàn, làm ra vẻ chăm chỉ. Có người gọi nhỏ:

— Anh Hùng coi giúp em cái này với.

Hùng không nghe rõ.

Trong túi quần gã, cái gói nhỏ nằm im. Nhẹ như không. Nhưng mỗi bước đi, Hùng lại có cảm giác nó kéo cả người mình xuống thấp thêm một chút.

Dưới sân khu trọ, sáng hôm đó, Mai mặc bộ đồ thể dục mới.

Áo thun ôm vừa người, quần legging trắng, đôi giày thể thao còn sạch tinh. Cô buộc tóc cao, mặt không trang điểm nhiều, chỉ có chút son nhạt cho đỡ tái. Lâu rồi Mai mới mặc một thứ không phải đồ ở nhà, không phải đồng phục quán, không phải áo công nhân cũ bạc. Cảm giác đứng trước gương làm cô vừa ngượng vừa lạ.

Cô không biết mình có hợp với việc đi tập gym không.

Đời cô từ trước tới giờ chỉ biết đi làm, nấu cơm, giặt đồ, lo tiền, lo nợ. Tập thể dục nghe như chuyện của những người có thời gian rảnh, có tiền mua giày, có đời sống sạch sẽ hơn. Nhưng hôm nay cô có việc. Một công việc trả mười lăm triệu. Nghĩ vậy, Mai tự ép mình bước ra khỏi phòng.

Dưới sân, Lão Tứ vẫn nằm trên võng.

Cái võng cũ mắc giữa hai cột, dưới bóng mái tôn. Lão nằm đó, mắt nhìn lên trần, tay gác ngang bụng. Trông lão như một ông già bị bỏ quên giữa cái công ty đang chạy ầm ầm quanh mình.

Mai đi xuống.

Vừa thấy bóng cô, Lão Tứ bật dậy như con tôm bị chạm nước sôi.

— Mai… à, cháu xuống hả?

Mai nhìn lão, cố giữ giọng tự nhiên.

— Chú Tứ, sao chú cứ nằm mãi thế?

Lão gãi đầu, cười ngượng.

— Già rồi. Không biết làm gì.

— Vậy chú đi tập thể dục không?

Lão chớp mắt.

— Tập… tập cái gì?

— Tập thể dục. Đi vận động. Cho khỏe người.

Lão Tứ cả đời biết cuốc đất, gánh lúa, bưng bê, phụ hồ, kéo hàng. Những thứ đó với lão là làm việc. Còn “tập thể dục” nghe như chuyện của đám người phố có tiền rảnh rỗi, mặc đồ đẹp chạy trên máy.

Lão ngơ ngác:

— Tôi già vậy rồi, tập được gì.

Mai bĩu môi, cố nói như trêu:

— Đấy, cháu rủ mà chú không thèm đi đấy nhé.

Lão Tứ hoảng lên ngay.

— Không, không. Tôi đi chứ. Đi chứ. Cháu đợi tôi chút, tôi chuẩn bị.

Lão lật đật chạy vào phòng, cái dáng hấp tấp đến tội. Suýt nữa vấp cái dép để ngoài cửa.

Mai đứng ngoài nhìn theo, vừa buồn cười vừa thấy lòng dịu lại.

Ngay lúc đó, Nhung từ văn phòng bước ra, trên tay cầm sẵn một bộ đồ thể dục nam đơn giản và đôi giày vải kiểu Thượng Đình còn mới.

— Chú Tứ ơi, đồ đây ạ.

Lão Tứ thò đầu ra.

— Ủa?

Nhung cười:

— Anh Hoàng mua sẵn cho chú mấy hôm trước rồi. Anh ấy cũng muốn chú vận động cho khỏe. Không ngờ hôm nay lại có dịp.

Lão Tứ cầm bộ đồ, mắt sáng lên.

— Thằng Hoàng mua hả?

— Dạ.

— Ờ… được, được. Để tôi thay.

Lão đóng cửa lại. Bên trong vang lên tiếng lục đục, tiếng lão tự nói một mình, lúc thì tìm cái vớ, lúc thì hỏi vọng ra giày mang có cần thắt dây không. Nhung đứng ngoài mím môi cười.

Mai quay đầu nhìn về phía văn phòng.

Hoàng đang đứng ở cửa, tay cầm ly cà phê, mặt bình thản. Gã không nói gì. Chỉ giơ ngón cái lên, ra hiệu “ổn”.

Mai nhìn cái ngón tay đó, lòng hơi lấn cấn.

Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn. Quần áo của cô. Giày của cô. Đồ của Lão Tứ. Phòng gym. PT. Tiền lương. Ngay cả sự vui mừng của ông già kia dường như cũng nằm trong một cái kế hoạch nào đó mà cô chỉ mới bước vào phần đầu.

Nhưng rồi cô nhìn xuống đôi giày mới của mình.

Nhìn bộ đồ sạch sẽ.

Nhớ tới xấp tiền mười lăm triệu đã cất trong túi.

Nhớ tới Hùng tối qua đã nói: “Em đi làm đi, đi làm cho vui.”

Mai hít một hơi.

Cô tự nhủ: mình chỉ đi làm thôi.

Chỉ dẫn một ông già đi tập cho khỏe.

Không có gì xấu cả.

Một lát sau, Lão Tứ bước ra.

Bộ đồ thể dục mặc trên người lão hơi buồn cười. Áo rộng, quần hơi ngắn, đôi giày vải trắng làm lão giống một ông nông dân lần đầu lên phố dự hội thao. Nhưng lão đứng rất thẳng, cố hóp bụng, cố làm ra vẻ nghiêm túc.

— Được không cháu?

Mai nhìn lão rồi bật cười.

Không phải cười khinh. Là cười thật. Cái cười nhẹ, trong, rất hiếm hoi sau bao nhiêu ngày bùn đất.

— Được. Nhìn chú khỏe ra liền đó.

Lão Tứ nghe vậy thì mặt đỏ lên, vui như được thưởng.

— Vậy đi. Đi tập.

Nhung gọi xe. Hoàng bước tới đưa cho Mai một tấm thẻ.

— Phòng gym đặt rồi. Tầng trên riêng, không đông người. PT tên Tiểu Mỹ, em đã dặn trước. Chị cứ theo lịch là được.

Mai nhận thẻ.

— Ừ.

Hoàng nhìn Lão Tứ.

— Chú tập nhẹ thôi. Đừng ham quá.

Lão Tứ xua tay:

— Biết rồi. Mày cứ lo việc đi. Tao đi với Mai được rồi.

Câu “đi với Mai” làm lão nói ra có chút ngượng, nhưng cũng có chút hãnh diện.

Hoàng cười.

— Dạ.

Xe tới.

Mai lên trước. Lão Tứ lúng túng theo sau, tay cứ phủi phủi cái áo thể thao mới, chân đặt lên xe mà vẫn quay lại nhìn Hoàng như muốn hỏi mình làm vậy có đúng không. Hoàng chỉ gật đầu.

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi sân.

Lão Tứ ngồi bên cạnh Mai, hai tay đặt lên đầu gối, lưng thẳng đơ. Mai nhìn ra cửa kính. Ngoài đường, buổi sáng trôi qua với hàng quán, xe máy, tiếng rao, mùi bụi và nắng.

Lão Tứ lén nhìn cô một cái.

— Cháu… hay tập mấy cái này hả?

Mai lắc đầu.

— Cháu cũng mới tập.

— Vậy à.

— Ừ. Chú cứ coi như mình đi học lại từ đầu.

Lão Tứ cười ngờ nghệch.

— Tôi già rồi còn học.

Mai nhìn lão.

— Già thì càng phải học. Không học là người ta dắt đi đâu cũng không biết.

Câu đó buột ra rất tự nhiên.

Nói xong, Mai hơi khựng.

Lão Tứ cũng im đi.

Không khí trong xe lặng xuống vài giây. Ngoài kia, một chiếc xe tải chạy ngang, tiếng máy gầm lên rồi xa dần.

Lão Tứ cúi nhìn đôi giày mới của mình.

— Ừ. Không học là người ta dắt đi đâu cũng không biết.

Lão lặp lại, giọng nhỏ.

Mai không nhìn lão nữa.

Còn ở xưởng, Hùng ngồi trong phòng trưởng chuyền, tay đặt lên túi quần.

Cái gói nhỏ vẫn ở đó.

Ngoài kia, công nhân vẫn gọi gã là anh. Có cô còn mang tới cho gã ly cà phê đá, nói:

— Anh Hùng uống đi cho tỉnh.

Hùng nhận lấy, cười.

Nhưng khi cô công nhân đi rồi, gã nhìn ly cà phê rất lâu.

Trong đầu gã hiện lên một ly nước khác. Một bữa tiệc khác. Một buổi tối khác. Mai mặc cái đầm mới, cười vì tưởng chồng mình muốn đưa cô đi dự họp mặt cho có mặt mũi.

Hùng nhắm mắt lại.

Gã nghe tiếng lão Quý vang trong đầu:

“Món đưa lên trên không được lôi thôi.”

Hùng mở mắt.

Cái mặt gã trong ô kính phản chiếu bên cạnh bàn méo mó, mờ nhòe. Gã nhìn một lúc mới nhận ra đó là mình.

Một con chó đã được cho ăn.

Và đang học cách vẫy đuôi cho đúng lúc.

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai