Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Lão Tứ đang ngủ thì có người lay vai.
Ban đầu lão tưởng mình mơ. Cái thân già sau mấy ngày bị kéo đi tập, đi bộ, ăn uống đúng giờ, nó rã ra như cái bao tải ướt. Lão nằm co trên võng, miệng còn khô, tai còn nghe lẫn tiếng quạt cũ quay lạch cạch. Bàn tay kia lại lay mạnh hơn.
“Chú Tứ.”
Lão mở mắt, nhíu mày nhìn. Trong bóng đèn vàng yếu ớt ngoài hành lang, Nhung đứng đó, tóc hơi rối, mặt không còn vẻ lanh lẹ thường ngày.
Lão giật mình chống tay ngồi dậy.
“Gì vậy? Có chuyện gì?”
Nhung cố cười, nhưng cái cười méo xệch.
“Chú Tứ, anh Hoàng bảo cháu phải gọi chú dậy gấp.”
Lão dụi mắt, cổ họng khàn đặc.
“Chuyện gì mà gấp? Nửa đêm rồi.”
Nhung nuốt khan.
“Cứu chị Mai.”
Chỉ ba chữ đó thôi, Lão Tứ bật dậy như bị ai dí than vào lưng. Cơn buồn ngủ bay sạch. Cái thân vừa nãy còn rã rời bỗng dựng phắt lên, lão quờ quạng tìm áo, xỏ dép lệch chân, vừa mặc vừa hỏi:
“Mai làm sao? Ở đâu?”
Nhung chưa kịp đáp, lão đã lao ra cửa.
“Chú chờ cháu với!”
Tiếng Nhung gọi đuổi theo sau lưng, nhưng Lão Tứ không quay lại. Lão chỉ nghe loáng thoáng tiếng chân mình nện xuống cầu thang, tiếng tim đập thùm thụp trong lồng ngực, và một nỗi sợ rất cũ, rất lạ, vừa trồi lên đã bóp chặt cổ lão.
Ở chỗ tiệc, không khí đã đổi màu từ lúc nào.
Căn biệt thự lớn của Lão Mạnh sáng rực, nhưng thứ ánh sáng ấy không làm người ta thấy ấm. Nó lạnh, bóng, và sắc như dao mới mài. Ngoài sân là xe sang, vệ sĩ, những cái cúi đầu đúng mực. Bên trong, chỉ một số người được bước vào: vài ông chủ, vài gã đàn ông đã quen ngồi trên đầu người khác, vài cô gái được đưa tới như thứ trang trí sống. Còn lại, dù có tiền, có chức, có xe, cũng phải đứng ngoài.
Mai đứng trong dàn phụ nữ ấy.
Cô nổi bật đến mức người ta không cần gọi tên cũng nhìn thấy. Trong đám đó có cả một á hậu, có mấy cô mặt đẹp như tượng sáp, váy áo đắt tiền, nước hoa nồng đến ngạt. Vậy mà Mai vẫn có gì đó kéo mắt người ta về phía mình. Không phải kiểu phô trương rẻ tiền, cũng không phải cái đẹp được luyện bằng sân khấu. Nó lạ hơn. Cái buồn âm âm trong mắt, cái im lặng bị ép xuống cổ họng, và thứ men thuốc đang ngấm dần vào máu khiến cả người cô như phủ một lớp ánh sáng nguy hiểm.
Cô đứng một chỗ, thử chút vang, nhấm nháp một miếng thịt nhỏ. Mọi động tác đều chậm, như thể cô đang cố giữ mình không rơi khỏi mặt đất.
Lão Mạnh đã để ý.
Lão ngồi ở ghế chính, người thấp đậm, mặt dày, mắt nhỏ nhưng sắc. Cái kiểu đàn ông không cần nói to cũng làm cả phòng im. Lão nghiêng đầu, ngoắc tay gọi Giám đốc xưởng lại.
“Đóa hoa nào kia?”
Giám đốc lập tức cúi người, miệng cười đến mức hai má căng ra.
“Dạ, một viên ngọc của xưởng em. Hôm nay em muốn dâng lên sếp.”
Lão Mạnh nhìn Mai thêm một nhịp, khóe miệng nhếch lên.
“Tốt. Tốt.”
Hai chữ ấy làm Giám đốc như được rót mật vào tai. Gã cúi thấp hơn, ánh mắt lóe lên thứ hy vọng bẩn thỉu của kẻ sắp dùng người khác để chuộc lỗi cho mình.
Rượu được rót thêm. Thức ăn được dọn lên. Tiếng cười rải quanh phòng như những mảnh thủy tinh vụn. Sau khi mọi người đã dùng chút rượu, đã ăn chút gì đó cho có lệ, mấy tay vệ sĩ áo đen bắt đầu bước tới, mời những người đàn ông được chọn vào sâu bên trong.
Các cô gái cũng được dẫn vào.
Không ai nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu. Họ được xếp thành hàng, dưới ánh đèn trắng và ánh mắt của những kẻ có quyền. Cái phòng rộng bỗng chật lại, không phải vì người đông, mà vì không khí quá nặng. Những người đàn bà đứng đó như món đồ được đặt lên bàn, còn những gã đàn ông nhìn họ bằng thứ im lặng còn trần trụi hơn mọi lời nói.
Mai đứng giữa hàng.
Cô ngẩng lên một chút, rồi thấy một người.
Hoàng.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, cả hai đều khựng lại.
Mai nhận ra gã trước. Gã thư sinh gầy gò, cận thị, ngày thường đi sau Lão Tứ như cái bóng, hôm nay mặc đồ chỉnh tề, đứng lẫn trong đám người được quyền bước vào căn phòng này. Nhưng chỉ một giây sau, Hoàng đã quay mặt đi. Không phải kiểu không nhận ra. Là kiểu nhận ra rất rõ, nhưng bắt buộc phải lơ đi.
Mai cũng cúi đầu.
Cô hiểu không khí ở đây không cho phép một ánh mắt thừa.
Một tay quản gia mặc đồ đen bước lên giữa phòng. Hắn cầm tập giấy, giọng đều đều, lạnh như đọc danh sách hàng hóa trong kho. Từng công ty được gọi tên. Từng con số được đọc lên. Người nào được khen thì thở ra. Người nào bị hỏi thì mặt tái đi.
Một công ty thủy sản được gọi trước. Gã chủ bước lên, khúm núm đưa tờ giấy bằng hai tay.
Quản gia nhận lấy, đọc to con số.
Cả phòng im một thoáng.
Lão Mạnh đập mạnh tay xuống thành ghế.
Gã chủ lập tức quỳ mọp xuống.
“Dạ, năm nay hàng tôm bị lỗi vụ mùa, đơn xuất không như ý nên…”
Gã chưa kịp giải thích hết, Lão Mạnh đã hất tay.
Hai vệ sĩ tiến lên kéo gã đi. Không ai hỏi kéo đi đâu. Không ai dám nhìn lâu. Cô gái đi cùng gã cũng bị hai gã áo đen giữ lại, rồi lôi theo. Cô muốn kêu, nhưng tiếng kêu mắc nghẹn trong cổ. Ở đây người ta sợ đến mức không dám phát ra âm thanh.
Mai lúc ấy mới thực sự hiểu mình đang đứng ở đâu.
Không phải tiệc.
Không phải gặp lãnh đạo.
Không phải một buổi xã giao cuối năm.
Đây là chỗ người ta cân mạng sống, cân tiền, cân đàn bà, cân lòng trung thành. Mọi thứ đều có giá. Và khi giá không đủ, người ta bị kéo ra ngoài như một bao hàng lỗi.
Cô lạnh người, nhưng trong thân thể lại có một luồng nóng ngấm dần, khó chịu, trái khoáy. Thứ nước Hùng đưa cô uống trước khi đi bỗng hiện lại trong đầu như một dấu chấm đen. Cô không dám nghĩ tiếp. Chỉ thấy đầu óc nặng đi, da thịt bồn chồn một cách đáng sợ.
Rồi tên công ty nước trái cây của Lão Tứ được gọi.
Mai bất giác ngẩng lên.
Không hiểu vì sao, cứ cái gì liên quan đến Lão Tứ, cô lại thấy lòng mình thắt lại. Có thể vì mấy ngày gần đây lão vụng về tập từng động tác, vừa thở vừa cười, vừa xấu hổ vừa cố gắng. Có thể vì trong cả đám người quanh cô, lão là người duy nhất đem lại một cảm giác thật, quê mùa, không tính toán. Cái tên công ty ấy vang lên giữa phòng tiệc làm Mai bỗng hồi hộp như chính mình sắp bị gọi.
Quản gia mở giấy.
“Năm nay, lợi nhuận ròng: hai mươi lăm tỷ.”
Một tiếng ồ vang lên.
Không lớn, nhưng đủ khiến không khí trong phòng rung nhẹ.
Lão Mạnh ngồi thẳng dậy, rồi bật cười. Lão cười thật, không phải cái cười nhạt ban nãy. Lão bước xuống, đi thẳng tới chỗ Hoàng, vỗ mạnh vào vai gã.
“Quả nhiên cậu khiến ta hài lòng.”
Hoàng cúi đầu rất khẽ.
Lão Mạnh quay sang nhìn tất cả.
“Nhìn cho kỹ. Cậu trai này, chỉ trong vòng sáu tháng, mang về hai mươi lăm tỷ. Các người hiểu chứ?”
Không ai đáp. Nhưng tất cả đều hiểu.
“Ngày hôm nay, cậu ta là khách quý của ta. Ban ghế.”
Một chiếc ghế lớn được mang ra.
Hoàng ngồi xuống.
Chỉ một cái ngồi đó thôi, Mai bỗng thấy gã khác hẳn. Người thanh niên ốm đói, cận thị, điềm đạm ngày nào không còn giống trợ lý của Lão Tứ nữa. Cái lưng thẳng, cái mặt bình tĩnh, cái cách gã đặt tay lên thành ghế, tất cả nói rằng gã không phải kẻ đứng nhầm chỗ. Gã đã bò tới đây bằng cách nào đó, và bây giờ, gã thuộc về căn phòng này hơn rất nhiều người tưởng.
Rồi tên xưởng may được gọi.
Giám đốc xưởng lập tức bước lên. Gã cầm tờ giấy bằng hai tay, khúm núm như người đưa giấy khai tử của chính mình.
Quản gia nhận lấy, mở ra.
“Lợi nhuận năm nay: một tỷ.”
Căn phòng im phăng phắc.
Lão Mạnh chậm rãi quay đầu.
“Một tỷ?”
Giọng lão rất nhẹ.
Chính vì nhẹ nên Giám đốc run bắn.
Lão Mạnh bật chửi:
“Xưởng may gần hai trăm công nhân, một năm lời một tỷ? Mày đùa tao à?”
Giám đốc quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
“Dạ sếp, năm nay hoàn cảnh khó, đơn hàng bị ép giá, nhân công đội lên, rồi chi phí…”
“Câm.”
Một chữ thôi, gã im bặt.
Mồ hôi chảy dọc thái dương Giám đốc. Gã ngẩng lên, ánh mắt tuyệt vọng, rồi như nhớ ra cái phao cuối cùng, vội chỉ về phía Mai.
“Hôm nay em có mang tới một viên ngọc. Mong sếp bớt giận.”
Cả phòng nhìn về phía Mai.
Ánh mắt Lão Mạnh rơi lên người cô, chậm, nặng, làm cô thấy như có thứ gì bò trên da. Lão nhìn một lúc, cơn giận trên mặt dịu đi đôi chút. Cái dịu ấy còn đáng sợ hơn cả lúc lão quát. Nó là dấu hiệu của một ý nghĩ khác, bẩn hơn, riêng tư hơn, không cần nói ra.
Giám đốc nhận ra điều đó. Gã lập tức cúi thấp hơn, tưởng mình thoát.
Nhưng đúng lúc ấy, Hoàng lên tiếng.
“Xin lỗi.”
Hai chữ cắt ngang căn phòng.
Mọi ánh mắt quay sang Hoàng.
Lão Mạnh nhíu mày.
Hoàng vẫn ngồi trên ghế, giọng bình tĩnh.
“Năm nay kim ngạch xuất khẩu dệt may cả nước tăng mạnh. Bạo loạn ở Bangladesh khiến nhiều xưởng trong khu vực kín đơn đến hết 2027. Giá gia công tăng, đơn hàng chuyển về nhiều. Trong bối cảnh đó mà doanh thu xưởng này tụt gần năm lần thì không thể gọi là do hoàn cảnh.”
Lão Mạnh nheo mắt.
“Cái gì cơ?”
Hoàng nhìn sang Giám đốc.
“Hoặc là quản lý ngu. Hoặc là có người rút ruột.”
Giám đốc tái mặt.
“Mày… mày nói bậy!”
Hoàng không nhìn gã nữa. Gã quay sang Lão Mạnh.
“Ngoài ra, người phụ nữ kia, tôi biết.”
Cả phòng lại lặng xuống.
Lão Mạnh hỏi:
“Mày biết?”
Hoàng gật đầu.
“Biết. Chị ta từng là người của Thắng Sẹo. Một thời gian dài quanh quẩn ở khu đó, qua tay không ít đàn ông. Bây giờ hoàn lương, vào xưởng làm công nhân. Đẹp thì có đẹp, nhưng nếu gọi là viên ngọc sạch để dâng lên ngài thì tôi e là không đúng.”
Mai đứng chết tại chỗ.
Từng lời của Hoàng như tát vào mặt cô trước đám đông. Nhục nhã, cay độc, tàn nhẫn. Nhưng trong cái tàn nhẫn ấy, cô bỗng nghe ra một điều khác. Gã đang phá hủy giá trị của cô trước mặt Lão Mạnh. Gã đang làm cho cô trở thành thứ không còn đáng để lão muốn giữ.
Giám đốc gào lên:
“Không phải! Cô ta là…”
Một vệ sĩ từ ngoài bước vào, ghé tai nói gì đó với quản gia. Quản gia lại ghé tai Lão Mạnh.
Lão Mạnh nghe xong, mặt tối sầm.
Vệ sĩ kia nói lớn, đủ cho cả phòng nghe:
“Đúng là có một phụ nữ từng ở khu của Thắng Sẹo, sau đó hoàn lương, hiện đang làm công nhân trong xưởng.”
Không khí đông cứng lại.
Lão Mạnh chậm rãi đứng dậy.
Giám đốc bò tới trước một bước.
“Sếp, em không biết, em thật sự không biết, là Quý lo chuyện này, em chỉ…”
Lão Mạnh đạp mạnh vào vai gã.
“Thằng chó. Dám đem đồ lừa tao.”
Rồi lão quát:
“Gọi thằng Quý vào.”
Lão Quý ở ngoài cứ tưởng mình sắp được ban thưởng, nghe gọi thì lóp ngóp chạy vào, mặt còn cười nịnh. Nụ cười ấy tắt ngay khi lão thấy Giám đốc quỳ dưới đất và mặt Lão Mạnh đen như đáy nồi.
“Anh Mạnh…”
Lão chưa kịp nói thêm, Lão Mạnh đã hất tay.
“Đem hai thằng đó đi xử lý.”
Hai tên vệ sĩ bước tới.
Giám đốc và Lão Quý bị túm cổ kéo lên. Họ vùng vẫy, miệng lắp bắp van xin. Một mảnh giẻ bị nhét vào miệng từng người. Tiếng kêu biến thành thứ âm thanh nghẹn đặc, nghe không ra người. Cả hai bị lôi ra ngoài như hai con heo bị kéo khỏi chuồng trước giờ chọc tiết.
Mai nhìn cảnh đó, dù ghét Lão Quý, dù biết lão đã đẩy mình vào đây, vẫn sợ đến tột độ. Cái sợ không còn nằm trong đầu nữa. Nó chạy xuống chân, làm đầu gối cô mềm đi. Cô hiểu nếu người ta có thể kéo hai gã đàn ông quyền chức ra ngoài như vậy, thì một người như cô chẳng là gì.
Lão Mạnh quay lại nhìn Mai.
Ánh mắt lão vẫn chưa buông.
Một tay đàn em tiến lên nửa bước, như chỉ chờ lệnh.
Mai cảm thấy căn phòng nghiêng đi. Thuốc trong người bắt đầu ngấm sâu hơn. Mồ hôi lạnh rịn ở gáy, trong khi da thịt lại nóng bức bất thường. Đầu cô đặc quánh, tim đập nhanh, hơi thở rối.
Đúng lúc đó, Hoàng lại lên tiếng.
“Ngài Mạnh.”
Lão Mạnh nhìn gã.
“Gì?”
Hoàng đứng dậy, cúi đầu rất thấp.
“Tôi có thể xin người phụ nữ đó về không?”
Cả phòng im.
Lão Mạnh nhìn Hoàng một lúc, rồi cười khùng khục.
“Mày muốn à?”
Hoàng đáp rất chậm:
“Không phải muốn. Là nợ.”
Lão Mạnh nhướng mày.
Hoàng nói tiếp:
“Hồi tôi còn là thằng ăn mày, lóp ngóp bò đến con hẻm này, có một người phụ nữ tốt bụng cho tôi ít tiền. Không hỏi tôi là ai, không xua tôi đi, không khinh tôi bẩn. Người đó là Mai.”
Mai ngẩng phắt lên.
Hoàng không nhìn cô.
Gã vẫn nhìn Lão Mạnh.
“Tôi coi như nợ chị ta một mạng. Hôm nay muốn trả. Ngài từng dạy có ân đền ân, có oán báo oán, như vậy mới đúng tôn chỉ của ngài. Tôi xin được làm đúng lời ngài dạy.”
Lão Mạnh nhìn Hoàng rất lâu.
Rồi lão phá lên cười.
Tiếng cười vang khắp căn phòng, làm mấy cô gái đứng gần đó run nhẹ.
“Được. Có ân đền ân. Hay. Tao thích.”
Lão phẩy tay.
“Đưa cô ta ra ngoài.”
Hai vệ sĩ tiến tới. Họ không thô bạo như với Giám đốc và Lão Quý, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng. Mai bị đẩy ra khỏi hàng, rồi gần như bị ném ra phía cửa phụ. Cô loạng choạng, tay bám vào tường mới không ngã.
Ngoài hành lang, không khí lạnh hơn.
Mai đứng đó, vừa tủi nhục vừa may mắn, đầu óc rối tung như một mớ chỉ bị vò nát. Chồng cô đã đưa cô tới đây. Chồng cô đã đưa ly nước đó. Chồng cô đã đứng ngoài và bảo cô vào đi. Rồi người cứu cô lại là Hoàng, bằng cách dẫm nát chút danh dự cuối cùng của cô trước mặt đám đàn ông kia.
Cô không biết nên hận ai trước.
Hận Hùng.
Hận Lão Quý.
Hận Giám đốc.
Hay hận chính mình vì đã bước vào.
Cơn nóng trong người càng lúc càng rõ, không còn là cảm giác mơ hồ nữa. Nó làm cô hoảng. Cô ôm lấy cánh tay, cố giữ hơi thở, cố tự nhắc mình phải tỉnh
Cửa hành lang bật mở.
Tiếng chân người chạy gấp vang lên từ phía ngoài sân.
Mai quay đầu.
Lão Tứ xuất hiện ở cuối hành lang, áo mặc lệch, tóc rối, mặt còn hằn dấu ngủ nhưng mắt thì đỏ lên vì lo. Lão thở hổn hển, một tay vịn tường, một tay vung ra như muốn gạt hết đám bóng tối trước mặt.
Vừa thấy Mai, lão khựng lại.
Rồi lão lao tới.
“Mai!”
Tiếng gọi ấy không sang, không sạch, không có quyền lực, không có ghế ban thưởng, không có vệ sĩ cúi đầu.
Nhưng giữa cái biệt thự sáng rực và bẩn thỉu đó, nó là tiếng người đầu tiên Mai nghe được trong đêm.
Mai được dìu lên xe trong tình trạng gần như không còn biết mình đang bước bằng chân hay bị kéo đi. Ánh đèn biệt thự lùi lại phía sau, sáng trắng và lạnh, còn khoảng sân trước mặt cứ chao nghiêng như mặt nước đen. Lão Tứ đỡ một bên tay cô, Nhung đỡ bên còn lại. Cả hai không nói gì nhiều. Chỉ có tiếng giày vội trên nền đá, tiếng cửa xe mở ra, rồi tiếng Mai ngồi phịch xuống ghế sau như người vừa thoát khỏi một cơn mơ dữ.
Nhung ngồi vào ghế lái.
Lão Tứ ngồi cạnh Mai, hai bàn tay đặt lúng túng trên đầu gối. Lão muốn hỏi, muốn chửi, muốn đập đầu thằng nào đó vào tường, nhưng nhìn Mai cúi gằm, hơi thở đứt quãng, lão lại không biết mở miệng từ đâu.
Xe rời khỏi biệt thự.
Bên ngoài, đường đêm vắng, đèn đường kéo thành từng vệt dài trên kính. Trong xe im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng máy chạy đều đều và tiếng Mai thở mỗi lúc một rõ.
Ban đầu là những nhịp thở nông, ngắn, như người vừa chạy một đoạn xa. Rồi nó dồn hơn, gấp hơn, lẫn trong đó là thứ hoảng loạn không thể giấu. Mai đưa tay lên cổ, kéo nhẹ lớp vải nơi ngực như thiếu không khí. Lão Tứ quay sang, giọng khàn đi:
“Mai… cô sao vậy?”
Mai lắc đầu, cắn chặt môi, không đáp. Cô cố ép mình ngồi thẳng, nhưng cơ thể đang nóng ran như lửa. Thứ thuốc trong ly nước Hùng đưa cho cô giờ đã ngấm sâu. Da cô ngứa ngáy khó chịu, hai đầu vú căng cứng đến đau, nhọn hoắt dưới lớp vải mỏng của chiếc đầm dự tiệc. Hột le sưng lên, ngứa ran, trong khi lồn cô ứ đầy nước, chỉ chực trào ra ngoài. Mỗi lần xe xóc nhẹ, hai đùi cô lại cọ vào nhau, khiến cô phải nghiến răng kìm nén.
Lão Tứ nhìn cô, lòng rối bời. Hôm nay Mai đẹp đến mức lão không dám nhìn lâu. Chiếc đầm lấp lánh ôm sát cơ thể, hở hết khoảng lưng trắng muốt với rãnh lưng sâu và đường cơ nhẹ ở vai lưng, phần ngực lấp ló khe rãnh trắng trẻo, eo thon lộ rõ cơ bụng số 11. Người cô lại thoang thoảng mùi nước hoa sang trọng. Lão cứng cặc từ lúc nào, con cặc già nua cương cứng đau nhức trong quần, nhưng lão không dám làm gì, chỉ ngồi im, hai tay siết chặt đầu gối.
Lão nghiến răng, quay mặt ra cửa kính.
“Cố chút nữa. Về tới nơi rồi.”
Mai không đáp.
Tiếng thở của cô càng lúc càng gấp. Cô co người lại, rồi lại ngả ra, như không tìm được tư thế nào để chịu nổi cơn khó chịu đang lan khắp cơ thể. Một bàn tay cô bám vào mép ghế, các ngón siết chặt đến trắng bệch. Mùi nước hoa, mùi rượu vang còn vương trên váy áo, hòa với mùi da ghế xe, khiến khoang xe chật hẹp càng trở nên ngột ngạt.
Lão Tứ muốn đỡ cô, nhưng tay vừa nhấc lên đã khựng lại. Đỡ vai thì sợ chạm vào chỗ không nên. Đỡ lưng thì bộ đầm hở quá. Đỡ tay thì tay cô run. Lão chưa bao giờ thấy mình vụng về đến thế. Một đời lão thô kệch, bốc vác, chửi tục, uống rượu, ngủ võng, gặp chuyện thì hoặc đánh hoặc bỏ đi. Nhưng đêm nay, trước một người đàn bà đang run lên vì thứ gì đó lão không hiểu hết, lão bỗng trở thành một ông già bất lực.
Mai nghiêng người.
Tay cô chạm vào tay lão.
Lão giật nhẹ.
Cái chạm ấy không rõ là vô tình hay bản năng. Mai như đang tìm một điểm tựa, một thứ gì đó có thật để bám vào giữa cơn nóng và cơn sợ. Nhưng với Lão Tứ, nó giống một nhát dao cùn rạch vào lòng tự trọng vốn đã mục nát của lão. Lão nhớ tới quán cà phê hôm nào, nhớ bàn tay mình từng đặt sai chỗ, nhớ cái ham muốn bẩn thỉu của một thằng già tưởng mình còn quyền được thèm khát.
Số phận đúng là biết cách xoay dao.
Ngày đó lão là kẻ đưa tay ra.
Đêm nay, Mai lại vô thức chạm vào lão.
Nhưng mọi thứ không giống nhau. Không thể giống nhau. Lão biết chỉ cần lão để phần thú trong người mình thắng một lần thôi, thì lão chẳng khác gì đám đàn ông trong căn biệt thự kia. Có khi còn tệ hơn, vì Mai lúc này đang không tỉnh táo, đang bị đẩy vào một cơn hỗn loạn mà chính cô cũng không hiểu.
Mai khẽ rên lên vì khó chịu.
Lão Tứ cứng cặc từ lúc nào. Con cặc già nua cương cứng đau nhức, ứ đầy trong quần thể thao, đầu khấc ướt một vết lớn. Lão siết chặt hai tay, cố kìm nén, nhưng càng kìm càng khó chịu.
Mai không chịu nổi nữa.
Cô đưa tay sang, run run đặt lên đùi Lão Tứ. Lão giật nảy nhưng không dám đẩy ra. Tay Mai từ từ trượt lên, chạm vào chỗ phồng to đang giật giật dưới lớp quần. Cô siết nhẹ, vuốt ve qua lớp vải, rồi luồn tay vào trong, nắm lấy con cặc nóng hổi, gân guốc của lão.
Lão Tứ rên khẽ, giọng run run:
“Mai… cháu…”
Mai không nói gì. Cô chỉ thở dốc, mắt lim dim, tay siết chặt con cặc lão, vuốt lên vuốt xuống một cách vô thức. Nước mắt cô vẫn còn đọng lại ở khóe mắt vì nỗi đau bị chồng phản bội, nhưng cơ thể thì đang cháy bỏng vì thuốc. Hai thứ cảm xúc ấy va đập nhau trong cô, khiến cô vừa tủi nhục, vừa khao khát, vừa xấu hổ, vừa không thể dừng lại.
Lão Tứ ngồi im, hai tay siết chặt thành ghế, vừa sướng vừa đau. Ông già thương Mai đến mức muốn khóc, nhưng con cặc lại cứng ngắc trong tay cô, giật giật không ngừng.
Lão Tứ cắn chặt răng, quay hẳn mặt đi.
“Nhung,” lão nói, giọng gằn xuống, “chạy nhanh chút.”
Nhung nhìn qua gương chiếu hậu. Mặt cô căng thẳng.
“Cháu biết rồi.”
Xe rẽ vào khu công ty.
Cổng mở sẵn. Nhung đánh lái vào sân trong, bánh xe nghiến nhẹ lên lớp sỏi vụn. Khu nhà tối om, chỉ còn vài bóng đèn vàng leo lét gần cầu thang và lối vào dãy phòng. Không khí nơi này khác hẳn biệt thự. Không còn rượu ngoại, không còn ghế lớn, không còn vệ sĩ áo đen. Chỉ có mùi bê tông ẩm, mùi tường cũ, mùi quần áo phơi đêm và tiếng côn trùng rả rích đâu đó.
Nhung dừng xe.
Lão Tứ mở cửa bước xuống trước, rồi quay lại đỡ Mai. Mai đặt chân xuống đất, nhưng đầu gối mềm đi. Lão vội đưa tay ra, lần này không kịp nghĩ nhiều, chỉ đỡ để cô khỏi ngã.
Mai tựa vào lão một thoáng.
Cả người cô nóng hầm hập qua lớp vải mỏng. Lão Tứ cứng đờ, mặt đỏ lên vì xấu hổ và hoảng, nhưng bàn tay vẫn giữ rất cẩn thận, như đang đỡ một thứ dễ vỡ.
Nhung khóa xe rồi chạy tới.
“Đưa chị ấy vào trong đã.”
Mai lắc đầu, hơi thở đứt quãng.
“Đến đây được rồi… chị tự về được.”
Giọng cô yếu, nhưng vẫn cố giữ một chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhung nhìn cô, rồi nhìn lên tầng trên. Gương mặt cô thoáng qua một nét khó xử, như người cầm một con dao nhỏ mà biết buộc phải cắt vào đâu đó.
“Chị không nên về đâu.”
Mai ngẩng lên.
“Tại sao?”
Nhung im một giây.
Rồi cô nói nhỏ:
“Chồng chị đang ở trên đó với Thảo.”
Không cần nói rõ hơn.
Câu đó rơi xuống rất nhẹ, nhưng đập Mai vỡ vụn.
Mai đứng chết tại chỗ.
Mọi tiếng động quanh cô biến mất. Tiếng côn trùng, tiếng gió, tiếng thở gấp của chính mình, tất cả lùi xa. Trong đầu cô chỉ còn hình ảnh Hùng đưa bộ đầm cho cô, Hùng đưa ly nước, Hùng nói em vào đi anh chờ ở ngoài. Rồi căn phòng trên kia, ánh đèn trên kia, Thảo trên kia.
Chồng cô đã đưa cô đến cho người khác.
Rồi về nhà với một người đàn bà khác.
Mai không khóc ngay. Cô như bị đông lại. Nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt cô méo đi, nước mắt trào ra không kịp giữ. Cô gập người xuống, một tiếng nấc bật khỏi cổ họng, đau và nhục đến mức Lão Tứ nghe mà tay chân luống cuống.
“Mai… Mai, đừng…”
Lão không biết nói gì nữa. Chữ nghĩa của lão nghèo quá. Cả đời lão chỉ biết nói mấy câu cộc lốc, thô lỗ. Đến lúc cần một câu tử tế để giữ một người đàn bà khỏi sụp xuống, lão lại chẳng có gì ngoài cái tên của cô.
Mai khóc ngất.
Không phải kiểu khóc ồn ào. Là kiểu khóc bị bẻ gãy từ bên trong. Cô vịn vào thành xe, vai run lên, hơi thở rối loạn. Thuốc vẫn đang hành hạ cơ thể cô, còn sự thật vừa nghe như đổ thêm dầu vào lửa. Đau đớn và phản ứng thân xác trộn vào nhau thành một thứ hỗn độn khiến cô gần như không đứng vững.
Nhung bước tới, cứng rắn hơn Lão Tứ nhiều.
“Không đưa chị ấy lên đó được. Chú Tứ, đưa chị ấy vào phòng chú.”
Lão Tứ giật mình.
“Phòng tôi?”
“Chứ giờ để chị ấy đi đâu?” Nhung nói nhanh, mắt vẫn liếc lên tầng. “Chú để chị ấy nằm nghỉ. Chú ra ngoài võng nằm. Cháu sẽ tính tiếp.”
Lão Tứ há miệng định phản đối, nhưng nhìn Mai đang run rẩy, mọi lời đều tắt.
“Ừ… ừ.”
Hai người dìu Mai vào phòng.
Phòng Lão Tứ nhỏ, cũ, mùi thuốc lá nhạt và mùi dầu gió. Cái giường đơn kê sát tường, chăn gối nhăn nhúm. Góc phòng có cái quạt cây đã ố vàng, cạnh cửa là võng lão vẫn hay nằm. Một nơi chẳng sang trọng, chẳng sạch sẽ như biệt thự, nhưng ít nhất không có ánh mắt đàn ông xếp hàng soi xét. Ít nhất cánh cửa này có thể đóng lại.
Mai được đặt ngồi xuống mép giường.
Cô vẫn thở gấp, tóc rơi lòa xòa bên má, mặt ướt nước mắt. Lão Tứ đứng lùi ra xa ngay lập tức, như sợ chỉ cần gần thêm một chút là mình phạm tội. Nhung kéo chăn mỏng phủ lên người Mai, rồi quay sang lão.
“Chú đừng để chị ấy một mình.”
Lão Tứ nuốt khan.
“Tôi… tôi ra võng nằm.”
“Ừ. Nhưng có gì thì gọi cháu.”
Nhung nhìn Mai thêm một lần. Ánh mắt cô khó đoán, vừa thương, vừa tính toán, vừa như đang tự hỏi mình đã đẩy mọi chuyện đi quá xa chưa. Rồi cô quay người bước ra cửa.
Cửa khép lại.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Lão Tứ đứng giữa phòng một lúc lâu, lưng còng xuống, hai bàn tay thừa thãi không biết đặt đâu. Trên giường, Mai cuộn người dưới tấm chăn mỏng, hơi thở vẫn dồn dập, từng nhịp như cào vào không khí.
Lão Tứ quay mặt đi, bước ra cái võng cạnh cửa, nằm xuống nhưng không dám thả lỏng. Lão nằm nghiêng, mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng tối trước mặt. Cái võng kẽo kẹt rất khẽ dưới thân lão.
Trên tầng, có thể Hùng vẫn đang ở trong căn phòng sáng đèn nào đó với Thảo. Dưới này, Mai nằm trên giường của một ông già từng bị chính ham muốn của mình làm cho hèn hạ. Còn Lão Tứ, lần đầu tiên trong đời, thấy việc nằm yên cũng khó như khiêng một bao đá nặng.
Lão kéo cái chăn mỏng phủ lên bụng, nhưng không ngủ.
Mai nằm trên giường, người nóng ran như lửa, lồn co thắt từng hồi, nước dâm chảy ra ướt đẫm quần lót. Nỗi đau bị chồng phản bội, nỗi nhục nhã trong biệt thự, và cơn nóng bỏng của thuốc kích dục đang thiêu đốt cô từ bên trong.
Cô nằm đó một lúc, rồi không kìm được nữa, ngồi dậy, bước ra ngoài võng với đôi chân run rẩy.
Lão Tứ đang nằm, thấy Mai bước tới thì giật mình ngồi bật dậy.
“Mai… cháu…”
Mai không nói một lời. Cô quỳ xuống trước võng, hai tay run run kéo khóa quần Lão Tứ xuống, móc con cặc già nua đang cứng ngắc ra ngoài. Không một lời, cô cúi xuống, ngậm lấy đầu khấc to bè vào miệng mút chậm rãi, dịu dàng, lưỡi cô quấn quanh đầu cặc một cách âu yếm. Lão Tứ rên khẽ, một tay vuốt ve tóc cô, tay kia vuốt nhẹ lên má Mai như sợ làm cô đau.
Một lúc sau, Mai buông ra, đứng dậy, cởi chiếc đầm dự tiệc lấp lánh xuống sàn. Cơ thể cô hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt: lưng trắng muốt, eo thon, mông vun, và cái lồn hồng hào đang ướt nhẹp. Cô nhẹ nhàng đẩy Lão Tứ nằm ngửa trên võng, rồi trèo lên người lão.
Mai cúi xuống, hôn Lão Tứ.
Nụ hôn ban đầu nhẹ như cánh bướm, môi chạm môi. Sau đó cả hai đều ngập ngừng rồi hôn nhau sâu hơn. Lưỡi họ quấn quýt chậm rãi, ngọt ngào, như hai người đang tìm chút ấm áp giữa cơn bão tố của đêm nay. Trong khi hôn, Mai từ từ ngồi xuống, để con cặc to lớn của Lão Tứ từ từ chui vào lồn cô.
Mai ngồi trên người Lão Tứ, hai tay ôm lấy cổ lão, hôn sâu và chậm rãi. Nụ hôn của cô mang theo cả nước mắt, cả nỗi tủi nhục, cả khao khát được che chở. Lão Tứ đáp lại bằng tất cả sự dịu dàng ông có, một tay vuốt ve dọc sống lưng trắng muốt của Mai, tay kia ôm chặt eo cô.
Mai từ từ nhún xuống.
Con cặc to lớn, gân guốc, đỏ au của Lão Tứ từ từ đẩy mở hai mép lồn hồng hào đang ướt nhẹp của cô. Mai rên khẽ trong miệng lão, người run lên khi cảm nhận rõ từng đường gân nổi trên cặc lão cọ sát vào thành lồn mình.
“Ưmmm… to… chú ơi… chậm thôi… cháu… cháu chưa quen với cái to như vậy…”
Lão Tứ hôn lên mí mắt Mai, lau nước mắt cho cô, giọng khàn khàn nhưng đầy yêu thương:
“Chú làm nhẹ thôi… Cháu đau thì nói chú nghe… Chú không muốn làm cháu đau…”
Mai gật đầu nhẹ, cắn môi, tiếp tục ngồi xuống chậm rãi. Con cặc khủng khiếp của lão từ từ chui sâu vào trong lồn cô, từng centimet một. Hai mép lồn hồng hào bị ép giãn ra tối đa, nuốt lấy thanh cặc dày cộm. Mai cảm nhận rõ ràng cái đầu khấc to bè đang cọ sát, đẩy mở từng lớp thịt lồn mềm mại, chạm sâu vào tử cung cô.
Khi ngồi xuống hết cỡ, lồn Mai đã nuốt trọn con cặc của Lão Tứ. Hai người dính sát vào nhau, không còn khoảng trống nào. Mai rên lên trong miệng lão, giọng run run:
“Vào hết rồi… chú… cặc chú đầy lồn cháu luôn… nóng quá…”
Lão Tứ siết chặt vòng tay quanh người Mai, hôn cô say đắm hơn, lưỡi quấn quýt dịu dàng. Ông bắt đầu nhún hông nhẹ nhàng từ dưới lên, không dập mạnh, mà là những cú thúc chậm rãi, sâu lắng, như đang ôm ấp, như đang an ủi cô bằng chính cơ thể mình.
Mỗi lần Lão Tứ đẩy lên, con cặc lại chui sâu vào trong lồn Mai, đầu khấc cọ mạnh vào điểm nhạy cảm sâu nhất. Mai rên rỉ trong từng nụ hôn, nước mắt vẫn rơi nhưng cô không ngừng hôn lão, hai tay ôm chặt lấy cổ ông già.
“Chú… hôn cháu nữa… cháu cần chú… aahh…”
Lão Tứ hôn cô sâu hơn, vừa hôn vừa thì thầm bên tai:
“Chú ở đây… chú ôm cháu chặt đây… Cháu muốn chú làm sao thì chú làm vậy… Chú chỉ muốn cháu đỡ đau thôi…”
Hai người quấn lấy nhau trên chiếc võng cũ, nhịp nhún chậm rãi nhưng sâu sắc. Con cặc to lớn của Lão Tứ ra vào trong lồn Mai một cách êm ái, mỗi lần rút ra là mang theo một ít nước lồn trong suốt, mỗi lần đẩy vào lại khiến hai mép lồn hồng hào bị ép sát vào thân cặc.
Mai bắt đầu nhún mạnh hơn một chút, nhưng vẫn giữ nhịp rất dịu dàng. Cô hôn Lão Tứ không ngừng, vừa hôn vừa rên khẽ bên tai lão:
“Chú… cháu sướng… cháu sướng thật… Cặc chú vừa khít lồn cháu… vừa sâu… vừa ấm…”
Lão Tứ vuốt ve lưng Mai, hôn lên cổ cô, lên vai cô, giọng run run đầy tình cảm:
“Cháu… cháu là của chú đêm nay… Chú sẽ ôm cháu, sẽ hôn cháu, sẽ ở bên cháu… Đừng khóc nữa… Đừng buồn nữa…”
Hai người vừa hôn vừa làm tình, nhịp điệu chậm rãi, ngọt ngào, đầy âu yếm. Không còn là dục vọng thuần túy nữa. Đó là sự che chở, là sự an ủi, là hai con người đang tìm thấy chút ấm áp giữa đêm mưa lạnh lẽo và nỗi đau đang giày vò cả hai.
Mai ôm chặt Lão Tứ, nước mắt rơi trên vai lão, nhưng miệng vẫn thì thầm giữa những nụ hôn:
“Chú… đừng buông cháu ra… Ôm cháu chặt hơn nữa…”
Lão Tứ siết chặt vòng tay, hôn sâu vào miệng Mai.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ len qua khe cửa sổ cũ kỹ, rơi vào căn phòng nhỏ của Lão Tứ.
Mai từ từ mở mắt. Cô nhận ra mình đang nằm trần truồng trên giường lão, chỉ có một tấm chăn mỏng đắp hờ lên người. Cơ thể cô vẫn còn mỏi mệt, đặc biệt là vùng giữa hai chân hơi ê ẩm và đau nhẹ. Đầu cô vẫn còn hơi đau, nhưng ký ức về đêm qua ùa về rõ ràng.
Cô nhớ hết.
Nhớ cái biệt thự sáng rực, nhớ nỗi nhục nhã khi bị đẩy ra như một món hàng, nhớ nước mắt, nhớ cơn nóng bỏng của thuốc, nhớ cách mình đã主动 tìm đến Lão Tứ, nhớ những nụ hôn dịu dàng, những cái ôm chặt, và những lần hai người quấn lấy nhau suốt đêm.
Cảm giác yêu thương đó vẫn còn đọng lại trong lòng cô. Dù chỉ là một đêm, nhưng nó ấm áp, chân thành, và khác hẳn với những gì cô từng trải qua. Đau thì vẫn còn đau, nhưng không còn là nỗi đau cô đơn, tuyệt vọng như trước nữa.
Mai khẽ mỉm cười, xoay người lại.
Lão Tứ cũng vừa mở mắt. Lão nhìn Mai một lúc, rồi đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng, giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy, mang theo chút bối rối:
“Hôm qua… có phải chú mơ không con?”
Mai nhìn lão, ánh mắt dịu dàng, khẽ lắc đầu:
“Không phải mơ đâu chú… Tất cả đều thật.”
Cô đưa tay xuống dưới, nhẹ nhàng nắm lấy con cặc vẫn còn hơi mềm của Lão Tứ, lắc lắc vài cái, rồi cười khúc khích, giọng vừa ngại vừa tinh nghịch:
“Sáng rồi… dậy tập thể dục đi nào chú.”
Lão Tứ chưa kịp đáp, Mai đã trượt người xuống dưới, cúi đầu ngậm lấy con cặc vào miệng. Cô bú chậm rãi nhưng đầy khêu gợi, lưỡi liếm quanh đầu khấc, mút nhẹ nhàng để con cặc dần cứng lên trong miệng mình.
“Ưmmm… Mai…” Lão Tứ rên khẽ, một tay vuốt tóc cô.
Khi con cặc của lão đã cứng ngắc, Mai buông ra, trèo lên người lão, ngồi dạng chân. Cô nhìn thẳng vào mắt Lão Tứ, vừa từ từ ngồi xuống để con cặc chui vào lồn mình, vừa thì thầm:
“Lần này… con muốn mạnh một chút được không chú?”
Lão Tứ ôm lấy hai bên hông Mai, gật đầu, giọng trầm ấm:
“Chú làm theo ý con.”
Mai bắt đầu nhún, nhịp này mạnh và nhanh hơn đêm qua. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên rõ ràng. Cô cắn môi, hai tay chống ngực lão, nhún mạnh xuống, để con cặc to lớn chọt sâu vào từng nhịp.
“Áaa… chú… sâu quá… con thích… mạnh nữa đi chú…”
Lão Tứ hai tay bóp chặt mông Mai, từ dưới đẩy hông lên đáp lại mạnh mẽ hơn. Lần này ông không kìm nén nữa, dập mạnh, dập sâu, nhưng ánh mắt vẫn đầy tình cảm khi nhìn cô.
Hai người vừa địt vừa nhìn vào mắt nhau. Mai cúi xuống hôn Lão Tứ, vừa hôn vừa rên rỉ:
“Chú… địt con mạnh nữa… con muốn cảm nhận chú thật rõ…”
Lão Tứ siết chặt hông Mai, dập mạnh từ dưới lên, giọng khàn đặc:
“Con muốn mạnh thì chú cho con mạnh… Lồn con siết chặt chú quá… sướng vl…”
Họ làm tình mạnh mẽ hơn rất nhiều so với đêm qua. Mai nhún mạnh, lắc hông, hai bầu vú đầy đặn lắc lư trước mặt Lão Tứ. Lão thì từ dưới dập lên, hai tay bóp mông, bóp vú cô, vừa địt vừa hôn cô không ngừng.
Sau hơn mười phút, Mai lên đỉnh trước. Cô cong người, siết chặt lồn quanh cặc lão, rên lớn trong miệng ông:
“Chú… con ra… ra rồi… aaaa!!!”
Nước lồn cô bắn ra, ướt đẫm bụng Lão Tứ. Lão Tứ cũng không nhịn được, ôm chặt lấy Mai, dập mạnh thêm vài chục cú rồi bắn tinh nóng hổi vào sâu trong lồn cô, đổ đầy tử cung.
Hai người ôm chặt lấy nhau, thở dốc, hôn nhau say đắm một lúc lâu trước khi Mai gục đầu xuống ngực lão, mệt mỏi nhưng mãn nguyện.
Lão Tứ vuốt ve lưng cô, hôn lên tóc Mai. sau khi cả hai cùng lên đỉnh lần nữa, Mai nằm yên trong lòng Lão Tứ một lúc lâu, thở dốc. Cô hôn nhẹ lên ngực lão, rồi chậm rãi ngồi dậy.
Cô không mặc quần lót. Chỉ khoác lại chiếc đầm dạ tiệc lấp lánh lên người, để lộ phần lưng trắng muốt và đường cong cơ thể vẫn còn in dấu những vết hôn và dấu tay của Lão Tứ. Tinh dịch và nước lồn vẫn còn rỉ ra từ giữa hai chân cô, chảy thành dòng mỏng xuống đùi.
Mai quay lại nhìn Lão Tứ, giọng khàn khàn nhưng dịu dàng:
“Cháu về phòng đây chú…”
Nhìn Mai đứng dậy trong bộ đầm dạ tiệc sang trọng, tóc tai rối bù, môi hơi sưng vì hôn, hai bầu vú lấp ló trong cổ váy khoét sâu, Lão Tứ lại thấy hứng tình mạnh mẽ. Con cặc vừa mới xẹp xuống của lão lại cứng ngắc ngay lập tức.
Lão không kìm được.
Lão ngồi dậy, lao tới từ phía sau, một tay tốc mạnh vạt đầm dạ tiệc lên tận eo Mai, tay kia nắm lấy con cặc cứng ngắc dí thẳng vào lồn cô từ phía sau.
“Áaaa!!!”
Mai rú lên một tiếng, hai tay chống mạnh vào tường. Lồn cô vẫn còn đầy tinh trùng và nước lồn từ những lần trước, ướt nhẹp, sũng nước. Con cặc to lớn của Lão Tứ trượt vào trong cực kỳ dễ dàng, chui một phát sâu tận ruột.
“Ưrrr… ướt vl… lồn con vẫn đầy tinh của chú mà…” Lão Tứ rên khàn khàn, hai tay bóp chặt hông Mai, bắt đầu dập mạnh từ phía sau.
Mai cắn môi, hai chân run run, giọng đứt quãng:
“Chú… mạnh quá… aaaa… tinh chú vẫn còn nguyên trong lồn con… ướt hết rồi… á á á… chú địt mạnh nữa… sâu nữa đi…”
Lão Tứ không nói nhiều. Lão ôm chặt lấy eo Mai, dập mạnh bạch bạch, mỗi cú thúc đều sâu và dứt khoát. Con cặc to lớn ra vào trong lồn Mai, đẩy cả tinh dịch trắng đặc của những lần trước trào ra ngoài, chảy thành dòng dài xuống đùi cô.
Chiếc đầm dạ tiệc lấp lánh bị xốc lên tận eo, để lộ cái mông vun trắng muốt đang bị Lão Tứ địt mạnh từ phía sau. Mai chống tay vào tường, cong lưng, mông hứng ra sau đón từng cú dập, miệng rên rỉ không ngừng:
“Áaa… chú… con sướng… cặc chú to quá… đụ con mạnh nữa… aaaa!!!”
Lão Tứ cúi xuống, một tay luồn ra trước bóp mạnh bầu vú Mai qua lớp váy mỏng, vừa địt vừa thì thầm bên tai cô:
“Con mặc cái đầm này mà vẫn để chú địt… Đúng là con đĩ của chú thật rồi…”
Mai rên lớn, lắc mông đáp lại từng cú dập, giọng dâm đãng xen lẫn tình cảm:
“Đúng rồi chú… con là đĩ của chú… chỉ cho chú địt thôi… aaaa… mạnh nữa… cháu sắp ra nữa rồi…”
Lão Tứ tăng tốc, dập mạnh và nhanh hơn, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong căn phòng nhỏ. Mai cong người, run bần bật, lên đỉnh lần nữa với một tiếng rên dài. Lồn cô co bóp mạnh mẽ, siết chặt con cặc của Lão Tứ.
Lão Tứ cũng không nhịn nổi, dập mạnh thêm vài chục cú rồi gầm lên, bắn thêm một lần tinh nóng hổi vào sâu trong lồn Mai.
Hai người đứng dựa vào tường, thở dốc. Lão Tứ vẫn để con cặc nằm nguyên trong lồn Mai, hai tay ôm chặt lấy cô từ phía sau, hôn nhẹ lên vai cô.
Mai quay đầu lại, hôn lão một nụ hôn dài, mệt mỏi nhưng mãn nguyện, thì thầm:
“Chú… con mệt rồi… Nhưng con thích…”
Sáng hôm đó, trời còn xám.
Cái xám nhờ nhờ của khu công ty sau một đêm dài, khi đèn hành lang vừa tắt bớt, nền xi măng còn lạnh, mùi ẩm mốc, mùi quần áo phơi dở, mùi dầu máy cũ quện vào nhau như một thứ hơi thở nặng nề. Mai rời phòng Lão Tứ trong bộ đầm dự tiệc tối qua. Cái đầm đã nhăn đi, mất hết vẻ sang trọng ban đầu, nhưng vẫn bám vào người cô như một lời nhắc không chịu rời.
Cô bước chậm lên cầu thang.
Không ai thấy cô lúc đó. Hoặc có thấy cũng làm như không thấy. Ở những nơi như thế này, người ta học cách cúi đầu rất nhanh. Chuyện của người khác, càng bẩn càng phải giả vờ không biết.
Mai dừng trước cửa phòng mình.
Một lúc sau, cô gõ nhẹ.
Bên trong có tiếng động. Rồi cửa mở.
Hùng đứng đó.
Mắt gã hơi đỏ, áo quần xộc xệch, trên mặt còn cái vẻ vừa mệt vừa hoảng của một thằng đàn ông cả đêm không ngủ được tử tế nhưng cũng không dám ngủ sâu. Nhìn thấy Mai, gã khựng lại. Chỉ một giây thôi, rồi miệng gã nhếch lên như muốn cười, nhưng cái cười chưa thành hình đã chết.
“Em đã về.”
Mai không đáp.
Cô bước qua gã vào phòng.
Hùng đứng nguyên ở cửa. Gã ngửi thấy một thứ mùi lạ trên người Mai, mùi của một đêm không thuộc về căn phòng này. Gã không cần hỏi. Có những chuyện chỉ cần nhìn bộ đầm nhăn, nhìn đôi mắt khô, nhìn cách người đàn bà đi qua mình như đi qua một cái ghế hỏng là đủ hiểu.
Trong đầu Hùng, một cảm giác cay xè trào lên. Không phải ghen thuần túy. Cũng không phải đau thuần túy. Nó lẫn cả nhẹ nhõm, cả nhục, cả cái vui hèn hạ của kẻ biết mình vừa thoát một ván chết bằng cách để người khác rơi xuống trước.
Gã đã ngoại tình.
Mai cũng đã qua đêm không về.
Vậy là sổ nợ bẩn thỉu giữa hai người, trong đầu Hùng, bỗng được gã tự tiện gạch ngang. Gã thấy mình có quyền thở. Có quyền coi mọi thứ như đã cân bằng. Có quyền không phải quỳ xuống xin tha thứ nữa.
Ý nghĩ đó làm gã nhẹ bẫng.
Và chính cái nhẹ bẫng ấy làm gã trở nên đáng sợ.
“Cảm ơn em,” Hùng nói.
Mai dừng lại một chút.
Cô không quay đầu.
Hai chữ ấy rơi giữa căn phòng nhỏ, nghe còn bẩn hơn một câu chửi. Hùng nói thật. Thật đến mức trơ trẽn. Cảm ơn vì cô đã đi. Cảm ơn vì cô đã chịu. Cảm ơn vì cái chức trưởng chuyền của gã có thể còn nguyên. Cảm ơn vì đời gã chưa sập.
Mai đi thẳng vào nhà tắm.
Cánh cửa khép lại.
Bên trong, cô đứng trước gương. Gương mờ hơi nước cũ, phản chiếu một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi khô, mái tóc rối. Cô đưa tay chạm vào cổ, rồi buông xuống. Đêm qua hiện về từng mảng đứt đoạn: biệt thự sáng đèn, tiếng quản gia đọc con số, Hoàng ngồi trên ghế lớn, Lão Quý bị kéo đi, Lão Tứ chạy tới với cái áo mặc lệch, giọng gọi tên cô khàn đặc.
Còn Hùng.
Hùng đứng ngoài.
Hùng bảo cô vào đi.
Mai cúi xuống, mở vòi nước.
Nước chảy ào ào xuống bồn, trắng xóa, lạnh. Cô nhìn dòng nước rất lâu nhưng không bước vào. Trên người cô còn vương dấu vết của đêm qua, dòng tinh nóng hổi của Lão Tứ vẫn đầy ắp trong lồn cô, bắt đầu rỉ xuống đùi
Cô có thể rửa.
Nhưng cô không rửa.
Cô thay đồ.
Rồi nói vọng ra, giọng đều đều:
“Chuyện của anh xong rồi. Anh vẫn làm trưởng chuyền. Không mất chức đâu.”
Ngoài phòng, Hùng đứng chết vài giây.
“Thật à?”
Giọng gã bật ra khàn khàn.
Mai không trả lời.
Nhưng chỉ từng đó cũng đủ.
Hùng thấy trong lồng ngực mình có cái gì nổ tung. Không phải tình yêu, không phải hối hận, không phải thương xót. Là vui. Một niềm vui trần trụi, hèn hạ, không che đậy nổi. Gã vẫn còn chức. Vẫn còn cái ghế. Vẫn còn quyền sai người. Vẫn còn cơ hội ngẩng đầu trong xưởng.
Gã cười.
Ban đầu chỉ là nhếch mép. Rồi nụ cười lan rộng ra, run run, như một kẻ bị nhốt lâu ngày chợt thấy cửa hé. Hùng mở cửa phòng, bước ra ngoài hành lang.
Ánh sáng buổi sáng đập vào mặt gã.
Lần đầu sau rất lâu, Hùng thấy mình muốn đi ra ngoài. Không phải lẩn trốn, không phải cúi đầu, không phải né ánh mắt người khác. Gã đi xuống cầu thang, ngực phồng lên, đầu óc lâng lâng. Cái chức trưởng chuyền, thứ mà vài tháng trước gã còn nghĩ xa vời, bây giờ bỗng giống một cái áo mới khoác lên người. Dù bên trong áo là thân thể mục ruỗng, nhưng miễn người ngoài thấy áo là được.
Sân khu trọ bắt đầu có tiếng người.
Một bà bán hàng rong đẩy xe qua cổng. Mấy công nhân ca sáng ngáp dài. Có đứa rửa mặt ở vòi nước chung, có người bê thau quần áo, có người ngồi xổm hút thuốc. Đời sống tầm thường vẫn bò tiếp, chẳng quan tâm đêm qua ai bị bán, ai được cứu, ai mất nhân tính.
Hùng bước xuống sân.
Rồi gã nhìn thấy một người quen thuộc.
Một ông già nằm trên võng dưới mái hiên, tay cầm cái quạt nan phe phẩy, mắt lim dim, dáng người thô kệch, cũ kỹ. Ánh sáng xiên qua tấm bạt rách, rơi lên khuôn mặt nhăn nheo ấy.
Hùng đứng khựng lại.
Cổ họng gã nghẹn.
“Ba?”
Lão Tứ mở mắt.
Ban đầu lão còn tưởng nghe nhầm. Lão nghiêng đầu, nhìn kỹ người đàn ông đứng giữa sân. Một giây. Hai giây. Rồi cái quạt trên tay lão khựng lại.
“Hùng?”
Không khí quanh đó như đứng yên.
Hùng bước tới, mặt biến sắc. Cái vẻ hân hoan vì quyền lực chưa kịp tan hết đã va vào một thứ khác, cũ hơn, sâu hơn. Một đoạn đời bị gã chôn đi. Một cái tên gã không nhắc. Một người cha gã tưởng đã trôi mất đâu đó ngoài đời, hoặc nếu còn sống thì cũng chẳng bao giờ gặp lại trong cái sân công ty này.
“Ba… sao ba lại ở đây?”
Lão Tứ ngồi bật dậy khỏi võng.
“Sao mày ở đây?”
Hai cha con nhìn nhau, ngơ ngác như hai người vừa bước nhầm vào giấc mơ của kẻ khác. Lão Tứ đang vui. Cái vui ngây ngô, già nua, tội nghiệp của một người vừa trải qua một đêm tưởng mình còn có ích, còn được ai đó cần đến, còn chưa bị đời vứt hẳn ra rìa. Hùng cũng đang vui. Cái vui của thằng đàn ông vừa giữ được chức, vừa tưởng mình thoát nạn, vừa tưởng từ nay có thể ngẩng mặt.
Hai cái vui ấy gặp nhau giữa sân.
Và vì vui quá, cả hai quên mất những câu đáng lẽ phải hỏi.
Lão Tứ quên hỏi vì sao con trai bao năm không tìm mình.
Hùng quên hỏi vì sao cha mình chưa chết, vì sao cha mình lại nằm võng ở đây, vì sao cái tên Lão Tứ mà gã nghe loáng thoáng bấy lâu lại chính là người sinh ra mình.
Lão Tứ bước xuống, chân hơi loạng choạng.
“Hùng… đúng mày rồi.”
Hùng tiến tới, môi run lên.
“Ba…”
Cả sân bắt đầu xôn xao.
Mấy người trong dãy trọ ló đầu ra. Nhân viên kho nghe tiếng cũng chạy tới. Người ta rất thích những cuộc đoàn tụ, nhất là khi nó xảy ra giữa một buổi sáng tẻ nhạt. Ai đó hỏi chuyện gì vậy. Ai đó bảo hình như cha con gặp nhau. Có người cười ồ, có người vỗ tay, có người gọi thêm người khác ra xem.
Lão Tứ nắm vai Hùng, nói lớn, giọng đầy tự hào:
“Nó là con trai tao. Thằng Hùng là con trai tao!”
Tiếng ồ vang lên.
Không khí bỗng rộn ràng. Người ta chúc mừng. Người ta cười. Người ta bảo đúng là đời lạ thật, cha con thất lạc mà gặp nhau ngay trong công ty. Có bà còn lau nước mắt, miệng nói phúc quá, phúc quá.
Hùng cũng cười.
Gã cười trong cái vòng tay nặng mùi thuốc lá của cha mình, thấy mình như được đời trả lại một thứ đã mất. Một người cha. Một cái chức. Một buổi sáng có người nhìn gã bằng ánh mắt khác. Tất cả đến cùng lúc, làm gã ngây ngất.
Chỉ có một người không cười.
Mai đứng trên lầu.
Cô vừa bước ra khỏi phòng, tay cầm ly nước. Từ trên cao nhìn xuống, cô thấy Hùng đứng giữa sân, thấy Lão Tứ ôm vai gã, thấy mọi người xúm lại, thấy miệng lão mấp máy nói câu gì đó.
Rồi cô nghe rõ.
“Nó là con trai tao.”
Ly nước trong tay Mai lạnh ngắt.
Cô đứng bất động.
Trong người cô, cơn mệt, cơn đau, cơn nhục, mọi thứ đang cố lắng xuống bỗng bị một bàn tay vô hình khuấy tung lên. Lão Tứ. Hùng. Cha. Con trai. Hai chữ ấy nối vào nhau thành một sợi dây thòng lọng siết ngang cổ cô.
Đêm qua.
Căn phòng của Lão Tứ.
Hùng.
Ba chồng.
Tất cả đổ sập vào nhau.
Mai buông tay.
Choang.
Ly thủy tinh rơi xuống nền, vỡ tan.
Tiếng vỡ cắt ngang tiếng cười dưới sân.
Mọi người ngẩng lên.
Hùng cũng ngẩng lên. Thấy Mai đứng trên hành lang, mặt trắng bệch, gã còn chưa hiểu vì sao cô như vậy. Trong cơn vui đến mù quáng, Hùng vẫy tay gọi:
“Mai?”
Rồi gã cười, to hơn, như muốn kéo cô vào niềm vui của mình.
“Mai, xuống đây!”
Lão Tứ ngẩng nhìn theo.
Ánh mắt lão chạm vào Mai.
Nụ cười trên mặt lão cứng lại.
Hùng không nhận ra. Gã vẫn hân hoan, vẫn say trong cái buổi sáng tưởng như đời mình vừa mở cửa.
“Vợ con đấy,” Hùng nói với Lão Tứ, giọng đầy tự nhiên, đầy tự hào. “Ba, đó là vợ con.”
Lão Tứ đứng sững.
“Vợ…?”
Hùng cười.
“Đúng vậy. Vợ con đấy.”
Rồi gã quay lên trên, gọi lớn:
“Mai, xuống chào ba chồng em đi.”
Không khí đang ồn ào bỗng lặng đi một nhịp.
Rất ngắn.
Nhưng đủ để mọi thứ đổi màu.
Mai đứng trên hành lang, tay vẫn còn run vì tiếng thủy tinh vỡ. Dưới sân, Hùng cười như một kẻ chưa biết mình vừa tự tay mở nắp một cái hố. Lão Tứ nhìn Mai, khuôn mặt già nua tái đi, cái quạt nan rơi khỏi tay lúc nào không hay.
Không ai nói thêm.
Chỉ có tiếng mảnh kính lăn trên nền gạch, nhỏ, sắc, lạnh.
Và buổi sáng ấy, giữa sân công ty đông người, cả ba người cùng hiểu ra rằng số phận không chỉ biết trêu ngươi.
Nó còn biết chọc dao rất đúng chỗ.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.
Viết hay vlol
truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn
Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl
Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai