Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Sau hôm đó, Mai không đi tập nữa.

Cái lịch tập được Hoàng xếp đâu vào đấy bỗng gãy ngang như một thanh tre mục. Tiểu Mỹ có nhắn hỏi, Nhung có nhắc khéo, nhưng Mai đều lảng đi. Cô vẫn sống trong dãy trọ như cũ, vẫn đi chợ, nấu cơm, phơi đồ, vẫn bước lên bước xuống cái cầu thang cũ kêu cót két, nhưng đường đi của cô tự nhiên hẹp lại. Cô tránh chỗ võng của Lão Tứ. Tránh cái bàn trà lão hay ngồi. Tránh cả tiếng ho khan và tiếng dép lê của lão mỗi lần lão đi ngang sân.

Cô không biết phải đối mặt với Lão Tứ thế nào.

Lão Tứ cũng chẳng khá hơn. Lão vẫn nằm võng, vẫn phe phẩy cái quạt nan, vẫn ra vẻ bình thường với đám người thuê trọ, nhưng mỗi lần Mai đi ngang, mắt lão lại lảng sang chỗ khác. Có lần hai người gặp nhau ngay chân cầu thang, tránh không kịp. Mai đứng trên bậc, Lão Tứ đứng dưới sân, cả hai cùng khựng lại như bị ai túm cổ.

“Đi chợ hả?” lão hỏi, giọng khàn khàn.

Mai gật đầu.

“Vâng.”

Rồi hết.

Chỉ có vậy. Một câu hỏi thừa, một câu trả lời cụt, nhưng bên dưới là cả một đêm không ai dám gọi tên. Họ đi lướt qua nhau, vai gần chạm mà người nào cũng cứng đờ. Cái khoảng cách ấy nhìn ngoài thì chỉ vài phân, nhưng trong lòng đã thành một cái vực.

Còn Hùng thì khác.

Hùng như được bơm thêm hơi vào người. Ban ngày ở xưởng may, gã đi lại nghênh ngang hơn trước. Lão Quý bị loại, Giám đốc cũ mất hút, Giám đốc mới vừa về còn chưa thuộc mặt công nhân, chưa biết chuyền nào hay lỗi, tổ nào hay ăn bớt giờ, ai là tay chân cũ của Lão Quý, ai chỉ biết cúi đầu. Trong cái khoảng trống ấy, Hùng phình lên rất nhanh.

Gã là trưởng chuyền.

Trước đây hai chữ ấy chỉ đủ để gã ra oai trong một góc xưởng. Bây giờ, không có ai đè đầu, Hùng tự thấy mình thành vua con. Gã bước qua các dãy máy, tay chắp sau lưng, mặt hất lên. Công nhân nào nói chuyện riêng là gã quát. Tổ nào chậm hàng là gã chửi. Có người xin nghỉ nửa buổi vì con ốm, gã đập bàn bảo xưởng không phải nhà từ thiện. Gã bắt đầu thích cái cảm giác người khác im đi khi mình đi tới.

Giám đốc mới cũng hay gọi Hùng lên hỏi chuyện.

“Ở dưới tình hình sao?”

“Chuyền này trước giờ ai nắm?”

“Lão Quý để lại những người nào?”

Chỉ mấy câu đó thôi cũng đủ làm Hùng tưởng mình là kẻ không thể thiếu. Gã ngồi trong văn phòng xưởng may, nói chuyện với Giám đốc mới bằng cái giọng nửa kính nể nửa làm bộ hiểu đời. Ra khỏi cửa, gã kéo cổ áo, nhìn đám công nhân bằng ánh mắt khác hẳn. Như thể gã vừa được trao một con dấu vô hình để đóng lên đầu người khác.

Nhưng cái ngông của Hùng không dừng ở xưởng may.

Chiều về dãy trọ, gã lại đem cái vai trưởng chuyền ấy trộn với cái thân phận mới nhận: con trai Lão Tứ. Lão Tứ là chủ dãy trọ, chủ danh nghĩa của công ty nước trái cây. Vậy nên trong đầu Hùng, mọi thứ tự nhiên nối lại thành một đường rất tiện: của ba gã thì cũng là của gã. Dãy trọ này, sân này, kho kia, văn phòng kia, mấy thằng xăm trổ coi hàng kia, cả Nhung kế toán ngồi trong phòng kia, tất cả đều nên biết điều với gã.

Trước đây Lão Tứ có ghé công ty nước trái cây thì cũng chỉ ngó qua loa. Lão hỏi vài câu vô thưởng vô phạt, uống ly trà, nghe Hoàng báo cáo vài con số rồi gật gù như hiểu, sau đó lại ra võng nằm hoặc đi tập gym với Mai. Lão khờ, hoặc lười nghĩ, hoặc đã quen để Hoàng lo. Công ty chạy được, tiền có, người nể, vậy là đủ.

Nhưng Hùng thì không giống Lão Tứ.

Hùng không chỉ muốn được nể.

Gã muốn thò tay vào ruột máy.

Một chiều, gã đi thẳng vào kho nước trái cây. Kho nằm phía sau dãy trọ, cửa sắt kéo lên nửa chừng, bên trong thùng hàng chất cao, mùi carton mới, mùi nhựa, mùi nước ép đóng chai ngọt lợ quẩn trong không khí. Mấy thằng coi kho xăm trổ đang kiểm đơn, thấy Hùng vào thì ngẩng lên.

“Anh kiếm ai?”

Hùng cau mặt.

“Kiếm ai là sao? Tao vào xem hàng.”

Một thằng bước ra, giọng vẫn giữ lễ:

“Dạ, hàng đang chuẩn bị giao. Nếu anh cần gì để em gọi anh Hoàng.”

Nghe tới tên Hoàng, Hùng cười khẩy.

“Gọi nó làm gì?”

“Dạ, anh Hoàng quản lý kho với đơn hàng.”

Hùng cúi xuống, cầm dao rọc một thùng carton gần cửa.

Thằng xăm trổ vội bước tới.

“Anh Hùng, cái đó đừng khui. Hàng đã niêm, chuẩn bị xuất rồi. Khui là phải lập biên bản.”

Hùng ngẩng lên, mắt nheo lại.

“Mày dạy tao à?”

“Em không dám. Nhưng quy trình là vậy.”

“Quy trình?” Hùng đá nhẹ vào thùng hàng. “Công ty của ba tao, tao xem một thùng hàng cũng phải xin phép thằng nào?”

Mấy người trong kho nhìn nhau.

Không khí khựng lại.

Một thằng khác nói nhỏ:

“Anh thông cảm, anh Hoàng dặn không ai tự ý mở hàng.”

Hùng bật cười thành tiếng.

“Hoàng? Thằng sinh viên học việc đó à?”

Không ai đáp.

Hùng càng được nước.

“Nó là cái gì mà dặn? Nó ăn lương nhà tao, ở đất nhà tao, làm cho ba tao. Có tin tao nói một câu đuổi cổ nó không?”

Câu đó làm mấy thằng coi kho im hẳn.

Chúng không sợ Hùng thật sự, nhưng sợ phiền. Sợ một thằng mới nhận cha, đang được Lão Tứ thương, về thổi vài câu vào tai ông già rồi mọi việc rối tung. Hoàng mới là người chúng nghe, nhưng trên giấy tờ, Lão Tứ vẫn là chủ. Mà máu mủ là thứ rất khó cãi bằng quy trình.

Hùng thấy chúng im thì tưởng mình thắng.

Gã đi sâu vào kho, tay sờ thùng này, đá thùng kia, hỏi mã hàng, hỏi đơn giao, hỏi giá bán. Có thứ gã chẳng hiểu nhưng vẫn gật gù như biết. Có thằng giải thích chậm một chút là gã chửi ngu. Có thằng nói phải hỏi Hoàng là gã trợn mắt.

“Cái gì cũng Hoàng, Hoàng. Tụi mày làm cho nó hay làm cho nhà này?”

Từ kho, Hùng lững thững qua văn phòng nhỏ của công ty nước trái cây.

Nhung đang ngồi trước máy tính, bên cạnh là mấy tập hóa đơn, phiếu xuất, bảng công nợ. Cô ngẩng lên khi Hùng đẩy cửa vào mà không gõ.

“Anh Hùng cần gì?”

Hùng kéo ghế ngồi xuống đối diện, không mời cũng ngồi. Gã nhìn quanh phòng như chủ nhà kiểm tra người ở.

“Cho anh coi sổ sách chút.”

Nhung khựng nhẹ.

“Sổ sách gì anh?”

“Doanh thu. Công nợ. Tiền hàng. Công ty tháng này lời bao nhiêu, chi bao nhiêu.”

Nhung nhìn gã thêm một nhịp.

“Mấy cái đó anh Hoàng giữ quyền duyệt. Nếu chú Tứ cần xem thì em in báo cáo cho chú.”

Hùng nghiêng người tới trước.

“Anh hỏi, không phải ba anh hỏi.”

“Vậy thì em không đưa được.”

Mặt Hùng tối lại.

“Em biết anh là ai không?”

Nhung vẫn giữ giọng mềm, nhưng mắt lạnh.

“Em biết. Anh là con chú Tứ.”

“Biết vậy còn nói chuyện kiểu đó?”

“Vì giấy tờ công ty không thể đưa tùy tiện.”

Hùng nhìn Nhung từ đầu đến chân, rồi cười nhạt.

“Dạo này em cũng cứng quá ha. Có Hoàng chống lưng nên không coi ai ra gì nữa à?”

Nhung không đáp.

Hùng chống khuỷu tay lên bàn, hạ giọng nửa đùa nửa sàm:

“Hay là tối nào Hoàng cũng kèm riêng nên em nghe lời nó dữ vậy?”

Bàn tay Nhung đặt trên con chuột máy tính siết lại.

“Anh Hùng, anh nói chuyện đàng hoàng giúp em.”

“Đàng hoàng gì? Anh nói chơi thôi mà căng.”

Gã cười. Cái cười rất khó chịu, kiểu đàn ông vừa có chút quyền đã muốn thử xem mình có thể làm người khác nhịn tới đâu.

Nhung đứng dậy.

“Nếu anh không có việc gì, em còn phải làm báo cáo.”

Hùng cũng đứng lên, kéo ghế kêu két một tiếng trên nền gạch.

“Báo cáo thì cứ báo cáo. Nhưng nhớ nói với thằng Hoàng, từ nay công ty này không phải một mình nó muốn làm gì thì làm. Ba anh già rồi, không để ý thôi. Còn anh thì khác.”

Nhung nhìn thẳng vào gã.

“Em sẽ báo lại.”

“Báo đi.” Hùng cười khẩy. “Báo luôn là anh nói, nó liệu hồn. Đừng tưởng vài con số là ngồi lên đầu nhà này được.”

Nói xong, gã bỏ ra ngoài.

Tin ấy tới tai Hoàng rất nhanh.

Không cần ai thêm mắm thêm muối. Nhung chỉ kể đúng từng câu, từng chỗ Hùng đòi xem sổ sách, khui hàng, chửi người coi kho, gọi Hoàng là thằng sinh viên học việc. Mấy thằng xăm trổ bên kho cũng gửi tin. Camera lưu lại đầy đủ cảnh Hùng tự tiện rọc thùng, đá hàng, chỉ tay vào mặt nhân viên.

Hoàng ngồi trong văn phòng, nghe hết mà không nói ngay.

Gã tháo kính xuống, lau chậm bằng khăn trắng. Bên ngoài cửa kính, khu sân dãy trọ vẫn ồn ào như mọi ngày. Lão Tứ nằm võng dưới mái hiên, quạt phe phẩy, vẻ mặt lơ mơ của một ông già vừa tìm lại con trai nên lòng mềm đi nhiều. Xa hơn, Hùng đang đứng hút thuốc, nói gì đó với mấy người trong xưởng may đi ngang qua, dáng nghênh ngang, miệng cười lớn.

Hoàng nhìn Hùng rất lâu.

Có một bánh răng đã tính sai.

Ban đầu, trong mắt Hoàng, Hùng chỉ là một thằng tham và yếu. Một trưởng chuyền xưởng may, có chút dơ bẩn, có chút hèn, nhưng nằm trong phạm vi có thể đoán được. Gã có thể dùng lòng tham của Hùng, dùng nỗi sợ mất chức của Hùng, dùng sự mục ruỗng trong hôn nhân của Hùng để đẩy mọi thứ đi theo hướng mình muốn.

Nhưng Hoàng không tính tới chuyện Hùng lại là con ruột Lão Tứ.

Hoàng chau mày.

Cái chau mày của gã không lớn, không phô ra thành giận dữ, nhưng Nhung đứng gần đủ lâu để biết đó là dấu hiệu không ổn. Gã nhìn xuống sân, nhìn Hùng đi ngang qua như một thằng vừa nhặt được chìa khóa nhà người khác rồi tưởng cả căn nhà thuộc về mình. Cái dáng ấy không chỉ láo. Nó ngu. Mà cái ngu được chống lưng bằng máu mủ thì luôn nguy hiểm hơn loại ngu thường.

Hoàng đặt tập giấy xuống bàn.

“Nhung.”

“Dạ?”

“Kiếm vài người kín miệng. Đi dò lại xem ông Tứ còn đứa con nào nữa không. Con rơi, con thất lạc, họ hàng gần xa gì cũng được. Tất cả đem thông tin về đây.”

Nhung khựng một chút.

“Anh nghi còn người khác?”

“Anh không nghi.” Hoàng đeo kính lại, giọng đều đều. “Anh chỉ không muốn bất ngờ lần nữa.”

Nhung gật đầu.

“Dạ, em đi làm ngay.”

Cô quay ra, bước nhanh xuống cầu thang. Hoàng đứng lại trong phòng một mình thêm vài giây, mắt vẫn đặt ở khoảng sân bên dưới. Lão Tứ nằm võng, quạt phe phẩy, mặt lão có cái vẻ mãn nguyện tội nghiệp của một ông già vừa tìm lại con trai. Hùng ngồi cạnh, nói gì đó, thỉnh thoảng cười lớn, tay đặt lên vai lão rất tự nhiên. Một cảnh đoàn viên nếu nhìn từ xa thì ấm áp. Nhưng Hoàng nhìn thấy trong đó một vết nứt.

Gã lấy điện thoại ra, bấm một số.

Đầu dây bên kia bắt máy sau vài hồi chuông.

Hoàng hạ giọng:

“Sếp, cháu có việc cần bàn ạ.”

Vài ngày sau, Hùng tự ý quyết định hắn và Mai sẽ dọn xuống tầng trệt, gần chỗ Lão Tứ ở.

Không ai hỏi ý Mai thật sự. Hùng nói như một mệnh lệnh đã được bọc bằng chữ gia đình. Ba già rồi, ở gần cho tiện chăm sóc. Dưới này rộng hơn. Đi lên đi xuống mệt. Vợ chồng mình xuống đó ở cũng phải đạo. Những câu nghe qua thì hợp tình hợp lý, nhưng trong miệng Hùng lại có cái mùi của tính toán. Hắn không chỉ muốn gần cha. Hắn muốn gần tài sản, gần cái sân, gần văn phòng, gần cái danh chủ mà hắn nghĩ sớm muộn cũng rơi vào tay mình.

Lão Tứ nghe tin thì ngồi im trên võng.

“Dọn xuống đây à?”

“Vâng,” Hùng nói, mặt sáng lên. “Con với Mai xuống ở gần ba. Có gì chăm ba luôn.”

Nghe đến tên Mai, tim Lão Tứ đập mạnh một cái. Lão cúi đầu, lấy quạt phe phẩy mấy cái dù trời không nóng. Cái tên ấy giờ như một sợi dây buộc vào cổ lão. Nhắc tới là nghẹn. Muốn tránh mà không tránh nổi.

“Tùy con,” lão nói sau cùng.

Chỉ hai chữ. Vừa như đồng ý, vừa như đầu hàng.

Mai nghe chuyện thì im lặng rất lâu.

Cô nửa muốn nửa không. Ở trên lầu, cô còn có một cái cửa để đóng lại, còn có khoảng cách để giả vờ mọi chuyện chưa từng xảy ra. Xuống tầng trệt nghĩa là đi ngang qua Lão Tứ mỗi ngày, nghe tiếng võng kẽo kẹt, tiếng lão ho, tiếng lão gọi người làm, nghe cả cái im lặng khó chịu mỗi khi hai người vô tình chạm mặt. Nhưng Hùng đã quyết. Mà Mai lúc này cũng không còn nhiều sức để cãi. Có những người sau một cú rơi quá sâu sẽ không đứng dậy ngay để phản kháng. Họ chỉ lặng đi, để mặc kẻ khác kéo mình sang một chỗ khác.

Vậy là tầng trệt có thêm một gia đình.

Đồ đạc được chuyển xuống trong một buổi chiều. Mấy cái thùng carton cũ, chăn gối, quần áo, nồi niêu, vài món lặt vặt của đời sống vợ chồng nghèo. Hùng chỉ tay sai người này bê cái bàn, người kia khiêng cái tủ, miệng nói như chủ nhà thật sự. Lão Tứ ngồi bên võng, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn, rồi lại cúi xuống. Mai đi sau cùng, tay ôm một túi quần áo, mắt không nhìn ai.

Cùng lúc đó, Hoàng làm một việc khác.

Gã tách hẳn văn phòng công ty nước trái cây qua khu đất kho đã mua trước đây. Trước kia văn phòng còn sát dãy trọ, đi vài bước là tới, người trong sân có thể nhìn thấy ai ra ai vào. Bây giờ, bàn ghế, máy tính, két sắt, tủ hồ sơ, camera, cả bộ máy vận hành được chuyển sang bên khu đất riêng. Xe tải ra vào theo cổng khác. Nhân viên kế toán qua bên đó làm. Kho cũ chỉ còn lại vài thứ phụ, không còn là chỗ giữ ruột gan của công ty nữa.

Hoàng còn nói Lão Tứ vay mua thêm khu đất bên cạnh.

“Để mở rộng kho,” gã nói. “Hàng đang lên, để chung với khu trọ không ổn. Người ra vào lẫn lộn, sau này phiền.”

Lão Tứ nghe đến hàng lên, tiền lên thì gật. Lão không hiểu sâu, nhưng lão thích câu “mở rộng”. Người già như lão chỉ cần nghe công ty làm ăn được, tiền không mất, danh còn đó, là đủ yên tâm. Giấy tờ được ký nhanh. Hàng rào dựng ngay trong ngày. Tôn mới, cọc sắt, cổng kéo, camera, chốt bảo vệ. Chỉ sau một buổi, cái công ty nước trái cây bỗng tách khỏi dãy trọ như một con vật vừa được cắt dây rốn.

Chiều đó Hùng đi làm về, thấy mọi thứ đã khác.

Hắn đứng giữa sân, cau mặt nhìn hàng rào mới dựng. Bên kia, xe tải ra vào tấp nập, mấy thùng hàng được bốc xuống, người chạy việc nói qua bộ đàm, bảo vệ đứng thẳng ở cổng. Tất cả nhanh, gọn, lạnh. Không còn cái cảm giác hắn có thể lững thững bước vào, mở thùng này, hỏi sổ kia, chọc ghẹo Nhung rồi vỗ vai mấy thằng coi hàng.

Hùng đi thẳng tới cổng.

Hai thằng bảo vệ đứng chặn lại. To như vâm, mặt lì, áo đen căng trên vai.

“Đi đâu?”

Hùng khựng lại, rồi bật cười.

“Tao vào trong.”

“Có thẻ không?”

“Thẻ gì?”

“Thẻ ra vào.”

Mặt Hùng sầm xuống.

“Tụi mày biết tao là ai không?”

Một thằng nhìn hắn từ đầu đến chân.

“Không có thẻ thì không vào.”

Hùng chỉ tay vào ngực mình.

“Tao là con ông Tứ. Ông chủ ở đây. Hiểu chưa?”

Thằng kia vẫn đứng im.

“Quy định là có thẻ mới được vào.”

“Quy định cái con mẹ gì?” Hùng gào lên. “Đây là công ty của ba tao. Tao muốn vào thì vào. Tụi mày là cái thá gì mà chặn?”

Bên trong có vài người quay ra nhìn. Nhung đứng ở xa, trong tay cầm tập hồ sơ, chỉ liếc qua một cái rồi đi tiếp. Cái liếc ấy làm Hùng càng tức. Hắn thấy mình bị coi thường. Bị đẩy ra ngoài cái nơi mà hắn vừa mới tưởng sẽ là của mình.

Hắn xông lên một bước.

Hai thằng bảo vệ cũng tiến lên.

Không cần đụng tay. Chỉ cái thân hình và ánh mắt của chúng đã đủ nói rằng nếu Hùng cố bước thêm, hắn sẽ bị quăng ra như bao rác.

Hùng đứng lại.

Mặt đỏ lên vì nhục.

“Gọi Hoàng ra đây.”

“Anh Hoàng bận.”

“Bận cái gì? Kêu nó ra gặp tao.”

“Không có lịch thì không gặp.”

Hùng cười gằn, nhưng tiếng cười không còn chắc.

“Được. Tụi mày giỏi. Tao về nói ba tao.”

Hắn quay phắt đi.

Về đến dãy trọ, Hùng lao thẳng tới chỗ Lão Tứ.

“Ba thấy chưa? Nó rào hết lại rồi. Người của mình mà không cho con vào. Ba không nói gì à?”

Lão Tứ đang uống trà, ngẩng lên chậm rãi.

“Nói gì?”

“Công ty của ba mà. Nó làm vậy khác gì cướp?”

Lão Tứ nhíu mày, vẻ mặt thật sự không hiểu hết cơn tức của con.

“Trước giờ Hoàng nó làm vẫn tốt. Hàng chạy, tiền về, có thiếu đồng nào đâu. Can thiệp làm gì?”

Hùng nghẹn lại.

Hắn tưởng Lão Tứ sẽ nổi giận, sẽ gọi Hoàng xuống, sẽ bắt mở cổng cho hắn vào. Nhưng ông già chỉ nói một câu đơn giản như vậy, như thể mọi chuyện chẳng đáng bận tâm. Hùng thấy trong lòng chùng xuống rồi bốc lên một cơn nóng khác. Hắn nhìn cha mình, lần đầu thấy cái sự khờ khạo của lão không đáng thương nữa mà đáng ghét.

“Ba tin nó hơn tin con à?”

Lão Tứ thở ra.

“Không phải tin ai hơn ai. Việc ai người đó làm. Mày bên xưởng may thì lo bên xưởng may. Công ty nước trái cây trước giờ Hoàng nó lo.”

Câu đó như cái tát.

Hùng im vài giây, rồi cười nhạt.

“Ừ. Con hiểu rồi.”

Nhưng hắn không hiểu. Hoặc đúng hơn, hắn hiểu theo kiểu của hắn: ông già đang bị thằng sinh viên kia dắt mũi. Ông già bắt đầu lạnh nhạt với hắn. Cái thứ lẽ ra phải là của hắn đang bị người ngoài khóa lại, dựng hàng rào, phát thẻ, cho bảo vệ đứng chặn trước mặt.

Từ hôm ấy, Hùng càng khó chịu hơn.

Hắn để ý Mai cứ né Lão Tứ. Mỗi lần Lão Tứ đi ngang, Mai quay đi. Mỗi lần Lão Tứ ngồi ngoài sân, Mai ở trong phòng lâu hơn. Hùng thấy lạ, nhưng hắn không nghĩ theo hướng cần nghĩ. Trong đầu hắn, Mai bây giờ đã thành một thứ khác: món người từng được đưa đến trước mặt ông Trùm, người mà sau đêm đó hắn không còn dám chạm vào như trước. Hắn tự dựng lên một nỗi sợ rồi tự tin vào nó. Hắn nghĩ Mai có gì đó khiến người trên để mắt, nên tốt nhất cứ giữ, cứ để yên, đừng làm hỏng.

Nhưng hắn vẫn biết dùng cô.

Một tối, thấy Mai đang xếp quần áo, Hùng ngồi xuống mép giường, giọng mềm đi một cách giả tạo.

“Em cũng nên quan tâm ba hơn.”

Mai khựng tay.

Hùng nói tiếp:

“Ba già rồi. Mới nhận lại anh, chắc cũng cô đơn. Em là con dâu, xuống hỏi han ba vài câu. Đừng cứ tránh mãi.”

Mai cúi đầu.

“Ừm.”

“Ừm là sao?”

“Em biết rồi.”

Giọng cô nhỏ. Không cãi. Không hỏi. Không giải thích. Cái ngoan ấy lại hiện ra, nhưng lúc này Hùng không còn thấy chua xót như trước. Hắn chỉ thấy thuận tiện.

Mai quay đi, mặt trắng bệch.

Hùng nhìn theo, trong lòng thoáng gợn lên một chút nghi hoặc. Sao cô phản ứng kỳ vậy? Sao nhắc tới Lão Tứ là người cô cứng lại? Nhưng cái nghi hoặc ấy chưa kịp thành hình đã bị lòng tham đè xuống. Hắn nghĩ: kệ. Lão già chết đi cũng hay. Sớm muộn mọi thứ sẽ là của mình. Dãy trọ, đất, công ty, tiền. Cả cái đám người đang nhìn hắn bằng nửa con mắt kia rồi cũng phải cúi đầu.

Ý nghĩ đó làm Hùng dễ chịu hơn.

Đêm xuống, hắn lại tìm đến phòng Thảo.

Thảo mở cửa, nhìn thấy hắn thì mặt hơi tái. Trước kia Hùng còn có chút hiền, chút nể, chút vụng về của một thằng đàn ông lén lút tìm nơi xả bớt đời mình. Bây giờ hắn khác. Hắn bước vào như người có quyền, đóng cửa lại, ném áo lên ghế. Thảo chưa kịp nói gì, hắn đã kéo cô vào cái không khí nặng nề của mình.

Hùng bước vào phòng Thảo như một con thú đang uất ức. Không một lời dịu dàng, không một nụ hôn, không một cái vuốt ve. Hắn đóng sầm cửa lại, kéo khóa quần, giọng khàn khàn đầy bực tức:

“Cởi hết ra. Tao nứng cặc.”

Thảo đứng im một giây, rồi buông xuôi. Cô cởi áo thun, kéo quần lót xuống, nằm xuống giường mà không nói một lời. Hùng không chờ, lao vào ngay. Hắn tách hai chân Thảo ra, dí con cặc cứng ngắc vào lồn cô và đâm mạnh một phát sâu.

“Á…!”

Thảo cắn chặt môi, hai tay nắm chặt ga giường. Cô không kêu, chỉ im lặng chịu đựng từng cú dập thô bạo của Hùng.

Hùng địt mạnh, nhanh, đầy giận dữ. Mỗi lần dập xuống là một lần hắn gằn giọng chửi tục:

“Đm… con đĩ… mày nằm im cho tao địt…
Tao bị thằng Hoàng nó chặn ngoài cổng…
Tao bị lão già nó tin thằng chó đó hơn tin tao…
Mày nằm đây cho tao xả… xả cái nỗi tức này…”

Hắn bóp mạnh hai bầu vú Thảo, dập cu như máy, tiếng bạch bạch vang lên dồn dập. Thảo nằm đó, hai chân bị Hùng bế cao, mắt nhìn lên trần nhà, nước mắt lăn dài hai bên thái dương. Cô không rên khoái cảm. Cô chỉ cắn răng chịu đựng, cố nuốt tiếng nức nở vào trong.

Hùng càng địt càng hăng, càng chửi tục:

“Con lồn mày cũng chặt đấy… Nhưng so với con lồn Mai thì vẫn thua xa…
Đm, tao phải nhìn vợ tao mặc đầm lấp lánh đi hầu lão Trùm…
Mày thì nằm đây cho tao địt bù… Đúng là kiếp chó…”

Hắn dập mạnh thêm vài chục cú, rồi gầm lên, bắn tinh đầy vào trong lồn Thảo. Xong việc, hắn rút ra ngay, không một cái hôn, không một lời an ủi. Hắn mặc quần, châm một điếu thuốc, hút một hơi dài rồi mở cửa đi mất, để lại Thảo nằm một mình trên giường.

Thảo nằm nghiêng, tinh dịch trắng đặc của Hùng từ từ chảy ra khỏi lồn cô xuống ga giường. Cô không khóc thành tiếng. Chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.

Cô không phải không muốn làm với Hùng. Cô từng nghĩ nếu một ngày hắn đến với mình, nó sẽ khác — sẽ có chút tình cảm, chút dịu dàng, chứ không phải kiểu này. Không phải kiểu dùng cô như một cái lỗ để xả giận, xả tức, xả nỗi tủi nhục của một thằng đàn ông hèn nhát.

Không còn dỗ dành. Không còn lời ngọt. Không còn cái vẻ biết ơn rẻ tiền mà hắn từng dùng để che sự hèn của mình. Hùng đối xử với Thảo như một nơi để trút cơn tức: tức Hoàng, tức Lão Tứ, tức cái hàng rào mới dựng, tức cánh cổng có thẻ, tức cái cảm giác mình là con ông chủ mà vẫn bị chặn ngoài đường.

Thảo nằm đó, mắt vô hồn nhìn vào bức tường loang lổ

Cô từng nghĩ mình hiểu đời. Từng nghĩ đàn ông loại nào cũng chỉ quanh quẩn mấy trò giống nhau. Nhưng Hùng sau khi có chút quyền thì biến thành thứ khác. Không phải mạnh hơn, mà bẩn hơn. Cái bẩn của kẻ yếu đuối bỗng có chỗ để đạp xuống. Hắn không đánh cô bằng tay nhiều như bằng thái độ, bằng cách nhìn, bằng những câu nói làm người ta tự thấy mình rẻ đi.

Khi Hùng rời đi, căn phòng chỉ còn lại mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, và sự im lặng đặc quánh.

Thảo nằm nghiêng trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn vào bức tường loang lổ. Cô không khóc. Khóc cần một chút hy vọng rằng nước mắt có người nghe thấy. Còn Thảo thì đã quen với việc mình bị dùng xong rồi bỏ đó, như cái giẻ lau trong góc nhà: bẩn thì vắt, rách thì thay, không ai hỏi nó từng màu gì.

Ngoài sân, đèn dãy trọ vẫn sáng leo lét.

Bên kia hàng rào mới, công ty nước trái cây tiếp tục chạy, xe ra vào có thẻ, người ra vào có tên, camera nhìn xuống từng góc. Hoàng đứng sau lớp kính văn phòng mới, nhìn những điểm sáng trên màn hình an ninh, rồi nhìn qua khoảng tối về phía dãy trọ.

Cái bánh răng sai vẫn đang quay.

Và nó bắt đầu nghiến vào những người yếu nhất trước.

Sau chuyện đó, Mai và Lão Tứ không phải bỗng dưng thành người lạ.

Không dễ như vậy.

Có những thứ nếu chỉ mới gặp nhau một đêm thì có thể quên, có thể đổ cho rượu, cho thuốc, cho tai nạn, cho bóng tối. Nhưng Mai với Lão Tứ không phải chỉ có một đêm. Trước đó còn có những buổi sáng ở phòng gym, những lần Lão Tứ lúng túng đứng trước gương, không biết đặt tay đặt chân thế nào, còn Mai thì đứng bên cạnh chỉ từng động tác. Có hôm lão tập được mấy cái squat đã thở như bò kéo xe, Mai cười, đưa khăn cho lão lau mồ hôi. Có hôm lão đi bộ trên máy, chân run, miệng vẫn cố nói chuyện quê, chuyện mùa nước nổi, chuyện hồi trẻ từng khỏe ra sao. Mai ngồi bên cạnh nghe, thỉnh thoảng hỏi một câu, vậy mà lão kể mãi không hết.

Rồi những bữa cơm trưa healthy Hoàng chuẩn bị, khoai lang, rau luộc, cá hồi, bò hấp, cơm trắng ít thôi, thêm ly whey nhạt thếch mà Mai uống mãi không quen. Lão Tứ ban đầu chê đồ ăn như cho bệnh nhân, sau lại ăn hết sạch, vừa ăn vừa liếc xem Mai có cười không. Tiểu Mỹ sửa dáng cho lão, Mai ngồi gần đó lau mồ hôi, nhắc lão uống nước. Có những buổi đi dạo sau tập, hai người đi chậm dưới hàng cây, nói chuyện lặt vặt mà lòng lại nhẹ đi. Lão Tứ già, thô, quê mùa, nhưng bên cạnh Mai, lão có cảm giác mình vẫn còn là một người đàn ông được ai đó lắng nghe. Còn Mai, sau bao nhiêu năm bị tiền bạc, hôn nhân, lời chửi và sự coi thường mài mòn, bỗng tìm thấy ở lão một thứ vụng về nhưng thật.

Cái cảm xúc đó không dễ mất.

Sự thấu hiểu đó không cần nói nhiều. Chỉ cần nhìn nhau là hiểu.

Bởi vậy sau cái buổi sáng ly thủy tinh vỡ dưới hành lang, họ không xa nhau được hẳn. Họ chỉ học cách đứng xa.

Mai vẫn quan tâm Lão Tứ. Cô không còn đi tập, không còn ngồi ăn cơm chung như trước, nhưng hễ nghe lão ho lâu quá, cô lại mua lá về nấu nước. Có hôm trời nồm, lão nằm võng ho sù sụ, Mai lặng lẽ đặt ly nước cam trên bàn, nói rất khẽ:

“Ba dậy ăn chút đi.”

Chữ “ba” đi qua cổ họng cô khô khốc.

Lão Tứ nằm im một lúc mới ngồi dậy. Bàn tay lão cầm ly nước cam, mắt nhìn xuống mặt bàn, không dám nhìn thẳng vào Mai.

“Ừ. Để đó.”

Mai cũng không đứng lâu.

Cô quay đi ngay, như sợ chỉ cần chậm thêm một nhịp, cả hai sẽ bị kéo lại gần nhau bởi thứ lực vô hình nào đó.

Lão biết Mai quan tâm mình.

Mai cũng biết lão biết.

Chỉ có điều họ không thể đứng gần. Đứng gần là hơi thở loạn. Đứng gần là da thịt nhớ lại điều không được phép nhớ. Đứng gần là khoảng cách cha chồng con dâu, già trẻ, đạo lý, danh phận, tất cả bỗng mỏng như tờ giấy ướt. Họ sợ cái giây phút ấy. Sợ chỉ một cái chạm tay thôi cũng giật điện, rồi không ai còn đủ sức tách ra.

Cho nên họ tạo ra một hoàn cảnh rất lạ: quan tâm nhau như người thân, tránh nhau như kẻ có tội.

Mai đặt thuốc trên bàn rồi đi.

Lão Tứ uống hết.

Không ai cảm ơn ai.

Nhưng cả hai đều hiểu.

Còn Hùng thì rơi rất nhanh.

Nửa tháng sau, xưởng may lại đổi Giám đốc.

Người mới về không giống mấy gã trước. Đi cùng ông ta là một quản đốc nữ lớn tuổi, tóc cắt ngắn, mặt nghiêm, dáng người khô, mắt sắc như dao cạo. Bà ta không nói nhiều. Ngày đầu vào xưởng, bà đi một vòng từ chuyền đầu đến chuyền cuối, xem hàng lỗi, xem bảng tiến độ, xem cách công nhân ngồi máy, xem tổ trưởng báo cáo. Hùng đứng cạnh, định chen vào mấy câu thể hiện mình nắm việc, nhưng bà chỉ liếc gã một cái.

“Anh là Hùng?”

“Dạ, em là trưởng chuyền.”

Bà quản đốc nhìn tập hồ sơ trên tay.

“Trưởng chuyền tạm thời?”

Hùng khựng lại.

“Dạ… trước giờ em phụ trách chuyền này.”

“Không có quyết định chính thức.”

Một câu thôi, mặt Hùng nóng bừng.

Từ hôm đó, cả xưởng bắt đầu đổi nhịp. Bảng chấm công được siết lại. Hàng lỗi không còn đổ lung tung cho công nhân mà truy ngược từng khâu. Ai tự ý đổi ca bị ghi biên bản. Ai ép tăng ca sai quy định bị gọi lên văn phòng. Những người trước đây xun xoe quanh Hùng bỗng im dần. Cái ghế mà gã tưởng đã thuộc về mình hóa ra chỉ là cái ghế nhựa người ta kê tạm bên đường, cần thì đá đi.

Ba ngày sau, quyết định xuống.

Hùng bị cắt chức trưởng chuyền.

Cho về làm công nhân.

Không có họp lớn, không có chửi bới. Chỉ một tờ giấy, một chữ ký, vài câu lạnh tanh. Lý do: năng lực quản lý không đạt, tác phong không phù hợp, gây mất đoàn kết nội bộ, nhiều phản ánh từ công nhân và tổ trưởng.

Hùng cầm tờ giấy mà không hiểu.

Không hiểu thật.

Gã đã đưa Mai đi. Gã đã nuốt nhục. Gã đã cúi đầu trước Lão Quý, trước Giám đốc, trước cái biệt thự sáng đèn ấy. Gã đã nghĩ cái giá mình trả đủ lớn để giữ cái chức bé tẹo này. Vậy mà sau cùng, người ta vẫn hạ gã xuống như hạ một món hàng lỗi khỏi kệ.

Tin lan ra rất nhanh.

Đám công nhân từng gọi “anh Hùng” bằng cái giọng ngọt như đường bỗng biến mất. Người thì cúi đầu né, người thì giả vờ bận, người thì nhìn gã bằng ánh mắt giấu không kỹ sự hả hê. Còn những người từng bị gã chửi, bị gã ép, bị gã làm khó, giờ đi ngang qua cũng không thèm chào.

Hùng trở lại cái máy may cũ.

Tiếng máy chạy rào rào bên tai như cười vào mặt gã.

Gã ngồi chưa đầy nửa buổi đã muốn đập bàn đứng dậy. Cái lưng từng quen đi nghênh ngang giờ phải cúi xuống. Bàn tay từng quen chỉ trỏ giờ phải cầm hàng. Người ta đi qua sau lưng gã, không ai hỏi ý, không ai đợi lệnh. Hùng thấy mình bé lại, bé đến mức muốn phát điên.

Chiều đó, gã bỏ về sớm.

Vừa bước vào dãy trọ, gã đã thấy Lão Tứ nằm võng dưới mái hiên, quạt phe phẩy. Mai ở trong bếp, đang rửa rau. Cảnh ấy bình thường đến khó chịu. Hùng đứng giữa sân, nhìn cha mình, nhìn dãy trọ, nhìn về phía hàng rào bên kia nơi công ty nước trái cây đang chạy ổn định, xe ra vào có thẻ, người làm việc có trật tự.

Gã nghĩ: tao còn cái này.

Xưởng may chó chết không cần tao thì thôi.

Tao có công ty riêng.

Nghĩ vậy, Hùng bước tới chỗ Lão Tứ.

“Ba.”

Lão Tứ mở mắt.

“Gì?”

“Con nghỉ bên xưởng may.”

Lão Tứ ngồi dậy một chút.

“Sao nghỉ?”

“Họ cắt chức con rồi. Cho con về làm công nhân. Con làm làm gì nữa? Cái xưởng chó chết đó, con không thèm.”

Lão Tứ cau mày, nhưng không nói ngay.

Hùng ngồi xuống cái ghế nhựa bên cạnh, giọng mềm đi.

“Ba cho con qua công ty ba làm đi.”

“Làm gì?”

“Quản lý.”

Lão Tứ nhìn gã.

“Quản lý?”

“Ừ. Con là con ba. Công ty nhà mình, để người ngoài nắm hết sao được?”

Lão Tứ chậm rãi phe phẩy quạt.

“Hoàng đang làm mà.”

Nhắc tới Hoàng, mặt Hùng lập tức tối lại.

“Thằng đó sao bằng con?”

Lão Tứ thở dài.

“Nó làm được việc.”

“Làm được việc thì sao? Nó cũng chỉ là thằng làm thuê. Ba là chủ. Con là con ba. Không lẽ công ty của ba, con muốn vào làm quản lý cũng không được?”

Lão Tứ khó xử.

Lão Tứ còn đang ngồi trên võng, cái quạt nan phe phẩy chậm chạp trước ngực, thì Hùng vẫn ngồi lì bên cạnh, giọng mỗi lúc một dai hơn.

“Ba cứ nghe con đi. Công ty nhà mình mà để thằng Hoàng nắm hết, sau này có chuyện gì thì ai chịu? Con là con ba, con không lo cho ba thì ai lo?”

Lão Tứ cúi đầu nhìn xuống nền xi măng.

Lão không muốn nghe nữa.

Không phải vì lão ghét Hùng. Trái lại, vì Hùng là con lão nên lão mới khó xử. Máu mủ thất lạc bao nhiêu năm, mới gặp lại chưa được bao lâu, nếu gạt thẳng thì lão thấy áy náy. Nhưng bảo lão thay đổi mọi thứ, đẩy Hoàng ra, cho Hùng nhảy vào công ty nước trái cây, lão lại không yên tâm. Lão không hiểu sổ sách, không hiểu kho bãi, không hiểu mấy đường hàng chạy vào chạy ra, nhưng lão biết một điều rất đơn giản: trước giờ Hoàng làm, tiền vẫn về. Công ty vẫn sống. Mình vẫn có cái võng để nằm, có trà để uống, có người gọi bằng ông chủ.

Còn Hùng, càng nói càng làm lão mệt.

“Ba nói một câu thôi,” Hùng vẫn nài, “cho con qua đó làm quản lý. Con học nhanh mà. Ba để con thử một tháng.”

Lão Tứ chưa kịp đáp thì ngoài cổng có tiếng xe dừng.

Một chiếc xe đen đỗ sát sân. Cửa xe mở ra, Nhung bước xuống. Cô mặc áo sơ mi gọn gàng, tóc buộc thấp, tay cầm túi hồ sơ. Phía sau cô là một gã tài xế cao lớn, vai rộng, mặt lạnh, đứng cạnh xe như một bức tường đen.

Nhung đi thẳng vào sân.

“Chú Tứ.”

Lão Tứ ngẩng lên, như gặp được phao cứu mạng.

“Ờ, gì đó con?”

“Anh Hoàng bảo cháu qua mời chú đi ngân hàng ký giấy tờ. Có mấy khoản cần chú ký trực tiếp.”

Lão Tứ nghe tới ngân hàng thì gật đầu ngay.

Chuyện này lão quen rồi. Thỉnh thoảng Hoàng hay cho người tới mời lão đi ký. Có khi là giấy vay, có khi là giấy bảo lãnh, có khi là bổ sung hồ sơ gì đó. Lão không đọc kỹ bao giờ. Hoàng nói ký thì lão ký. Tiền vẫn về, công ty vẫn chạy, không có gì xảy ra, lâu dần thành thói quen.

Hơn nữa, lúc này lão thật sự muốn kết thúc cuộc nói chuyện với Hùng.

“Ờ,” lão nói, đặt quạt xuống. “Đi thì đi.”

Hùng lập tức đứng dậy.

“Con đi theo.”

Nhung quay sang nhìn gã.

“Không cần.”

“Sao không cần?” Hùng cau mặt. “Tôi là con ông Tứ. Ba tôi đi ký giấy tờ công ty, tôi đi theo có gì sai?”

Nhung nhìn Hùng từ đầu đến chân, rồi cười nhạt.

“Đây là chỗ làm việc, không phải chỗ cho con nít chạy theo ba khóc lóc.”

Câu đó rơi xuống sân nhẹ tênh.

Nhưng với Hùng, nó như một cái tát thẳng mặt.

Mắt gã đỏ lên.

“Cô nói cái gì?”

Nhung vẫn đứng yên.

“Em nói rõ rồi. Chú Tứ đi ký giấy tờ. Anh không có việc ở đó.”

Hùng bước tới một bước, bàn tay vung lên nửa chừng. Gương mặt gã méo đi vì tức, cái tức của một kẻ vừa bị chặn cổng, vừa bị từ chối, giờ lại bị một cô kế toán trẻ nói như trẻ con. Trong một khoảnh khắc, gã thật sự muốn tát Nhung một cái cho hả giận.

Nhưng phía sau Nhung, gã tài xế vạm vỡ hơi nghiêng đầu nhìn gã.

Chỉ một cái nhìn thôi.

Hùng khựng lại.

Cánh tay đang giơ lên hạ xuống rất chậm. Cơn tức vẫn còn, nhưng bản năng hèn nhát nhanh hơn lòng tự ái. Gã biết loại người như tài xế kia không cần nói nhiều. Nếu gã đụng vào Nhung, có khi chưa kịp chửi câu thứ hai đã bị bẻ tay ngay giữa sân.

Hùng nghiến răng.

“Được. Giỏi.”

Gã quay sang nhổ một bãi nước bọt xuống nền xi măng.

“Cả lũ chúng mày giỏi.”

Nhung không đáp.

Lão Tứ đứng dậy, phủi phủi cái áo nhàu. Lão liếc Hùng một cái, định nói gì đó, nhưng rồi thôi. Lão bước ra xe cùng Nhung. Cánh cửa đóng lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh khỏi sân, để lại Hùng đứng đó, mặt đỏ bừng, mắt dán theo như muốn đốt thủng kính sau.

Chỉ có Mai là im lặng quan sát từ đầu đến cuối.

Cô đứng bên trong cửa, tay còn ướt vì vừa rửa rau. Không ai hỏi cô nghĩ gì. Cũng chẳng ai để ý cô đã nghe được bao nhiêu. Nhưng thật ra trong tất cả những người đứng ở sân lúc đó, Mai lại là người nắm được nhiều mảnh ghép nhất.

Cô biết công ty nước trái cây kia không đơn giản.

Từ hồi còn làm ở quán cà phê, cô đã nghi rồi. Quán ấy treo bảng cà phê, nhưng thứ bán chạy nhất không phải cà phê, càng không phải trái cây. Đêm xuống, bên trong toàn rượu mạnh, thuốc lá lậu, shisha, bóng cười, mấy gói hàng nhỏ chuyền tay dưới bàn, những thứ dân chơi cần nhưng không ai ghi vào hóa đơn. Và chỉ có xe của công ty Lão Tứ là giao hàng đến đó đều đều mỗi ngày.

Hồi đó Mai chỉ nghi.

Nghi rồi để đó.

Người nghèo học cách không hỏi những câu có thể làm mình gặp rắc rối.

Nhưng sau đêm ở biệt thự, sau khi nhìn thấy Hoàng ngồi ghế lớn trước mặt Lão Mạnh, sau khi thấy Lão Quý bị nhét giẻ vào miệng kéo đi như một con vật, sau khi thấy một cô gái bị một gã vạm vỡ vác trên vai như món đồ chơi, Mai không còn nghi nữa.

Cô hiểu.

Hoặc ít nhất, cô hiểu đủ để biết mình không nên hiểu thêm.

Công ty nước trái cây chỉ là cái vỏ sạch. Một cái vỏ có thùng hàng, có hóa đơn, có ngân hàng, có người ký giấy, có bảo vệ, có kho bãi. Bên trong nó chạy thứ gì, chảy về đâu, nuôi ai, giết ai, Mai không dám nói. Cô càng không dám nói với Hùng. Hùng bây giờ chẳng còn quan trọng nữa. Gã tham, gã ngu, gã tưởng cái gì có tên ba mình thì cũng là của mình. Nhưng trước cái guồng kia, Hùng chỉ như một con ruồi đậu nhầm trên miệng cối xay.

Còn Lão Tứ mới là người quan trọng.

Hoặc đúng hơn, cái tên của Lão Tứ quan trọng.

Nếu lão biết thật thì sao?

Có khi lão cũng chẳng làm được gì. Có khi lão còn tan ra như miếng bọt biển thả vào nước, mềm nhũn, biến mất, chẳng để lại dấu vết.

Mai thở dài.

Ngoài sân, Hùng vẫn chửi đổng vài câu rồi bỏ vào phòng. Cái lưng gã hầm hầm, nhưng trong mắt Mai, sự hầm hầm ấy không còn đáng sợ như trước. Nó chỉ ồn. Một thứ ồn ào của kẻ chưa biết mình đang đứng gần vực.

Lần này, Nhung đưa Lão Tứ tới một phòng giao dịch ngân hàng nằm ở đầu bên kia thành phố.

Xe dừng trước cửa kính sáng loáng. Lão Tứ bước xuống, hơi nheo mắt nhìn bảng hiệu. Lão không hiểu vì sao hôm nay phải đi xa như vậy, nhưng chuyện giấy tờ ngân hàng thì lão cũng quen. Hoàng bảo ký thì ký. Nhung đi cùng thì càng không có gì phải hỏi nhiều. Lão sống tới tuổi này, có nhiều thứ không hiểu, nhưng biết chọn người để tin. Hoàng là một trong số ít người đó.

Bên trong ngân hàng mát lạnh. Mùi điều hòa, mùi giấy mới, mùi nước hoa nhẹ, mùi tiền sạch, tất cả khiến Lão Tứ thấy mình hơi lạc lõng. Một nhân viên nam ra đón, cúi đầu gọi “chú Tứ”, rồi dẫn lão vào phòng riêng. Trên bàn có trà nóng, nước suối, bánh ngọt, mấy tập hồ sơ xếp ngay ngắn.

Lão vừa ngồi xuống thì cửa phòng mở ra.

Một cô gái trẻ bước vào.

Lão Tứ ngẩng lên, rồi bất giác nhìn lâu hơn một chút.

Cô mặc váy ôm dài, áo nhân viên ngân hàng trắng gọn, cổ thắt một chiếc nơ xanh. Không có gì quá hở, cũng không cố phô ra. Nhưng cả người cô lại có thứ gì đó rất sáng. Nếu Mai là kiểu đàn bà khiến đàn ông nhìn xuống trước — cái eo, cái hông, dáng đi, những đường cong đầy sức sống — thì cô gái này lại khác. Người ta nhìn mặt cô trước tiên.

Mặt cô sáng.

Không chỉ vì làn da trắng, mà vì đôi mắt to tròn, trong, biết cười. Má lúm đồng tiền hiện lên mỗi khi cô mỉm cười, làm câu nói trở nên mềm đi. Giọng cô ngọt, không lả lơi, không giả tạo, nhưng vừa đủ khiến người nghe thấy dễ chịu. Đôi môi mềm, cách phát âm rõ, từng chữ như được đặt đúng chỗ.

Lão Tứ thầm khen.

Con bé này khéo.

Không phải chỉ đẹp. Đẹp thì đời lão gặp cũng nhiều rồi. Nhưng cái kiểu biết dùng ánh mắt, biết nghiêng người, biết đặt nụ cười đúng lúc, biết làm người đối diện thấy mình được tôn trọng mà không lộ ra vẻ nịnh — cái đó mới khó.

Cô gái đặt hồ sơ xuống, cúi đầu chào.

“Dạ, con chào bác Tứ. Con là Vy, phụ trách hồ sơ tín dụng của công ty mình hôm nay ạ.”

Lão Tứ gật gù.

“Ờ, chào con.”

Vy ngồi xuống đối diện, mở tập hồ sơ. Cô nói chuyện nhẹ nhàng, mạch lạc. Khi cần chỉ chỗ ký, cô hơi nghiêng người về phía trước, ngón tay trắng đặt sát dòng chữ. Không quá gần để thành vô duyên, cũng không quá xa để thành lạnh nhạt. Cái khoảng cách đó được cô giữ rất vừa. Lão Tứ không rành giấy tờ, nhưng ở cạnh cô, lão không thấy mình ngu. Cô biết cách khiến người ta gật đầu mà vẫn tưởng mình đang hiểu.

“Dạ, hồ sơ lần này là bổ sung hạn mức cho công ty mình, bác nha. Bên mình có lịch sử trả nợ tốt, dòng tiền đều, tài sản đảm bảo đầy đủ nên ngân hàng xử lý cũng nhanh.”

Lão Tứ nghe chữ được chữ mất.

“Ờ.”

Vy cười.

“Bác cứ từ từ. Con chỉ từng chỗ, bác ký giúp con là được ạ.”

Lão cầm bút.

Đúng lúc ngòi bút sắp chạm xuống giấy, Vy đang rà lại thông tin thì chợt khựng.

“A…”

Lão Tứ ngẩng lên.

“Sao con?”

Vy nhìn vào giấy, rồi nhìn lão, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt sáng.

“Bác cũng họ Đậu ạ?”

Lão Tứ cười khà một tiếng.

“Ừ. Họ bác hiếm lắm đó con.”

Vy nghiêng đầu, nụ cười có chút tò mò.

“Vậy chắc bác là trưởng họ Đậu rồi?”

Lão phẩy tay.

“Trưởng gì đâu. Họ ít người, tan tác hết. Còn mấy ai mà trưởng.”

Vy nhìn lão thêm một nhịp. Ánh mắt cô thoáng đổi, nhưng rất nhanh được che lại bằng vẻ tự nhiên.

“Vậy bác… có biết ai tên Đậu Tuấn Minh không?”

Cây bút trong tay Lão Tứ dừng giữa không trung.

Lão đặt bút xuống bàn.

“Con nói ai?”

Vy đáp nhỏ hơn:

“Dạ, Đậu Tuấn Minh.”

Mặt Lão Tứ đổi sắc.

Cái tên ấy như một cái đinh gõ thẳng vào xương. Đậu Tuấn Minh. Thằng út. Đứa lão thương nhất. Đứa hồi nhỏ hay bệnh, hay bám chân cha, hay ôm cái xe đồ chơi cũ ngồi ở góc nhà. Đứa mà có miếng ngon lão luôn để phần, có áo mới lão luôn ưu tiên, có bị anh em bắt nạt là lão quát cả đám. Một cái tên bị năm tháng vùi xuống, tưởng đã mốc meo dưới đáy đời, vậy mà bây giờ lại bật ra từ miệng một cô gái ngân hàng trẻ đẹp ở một phòng giao dịch xa lạ.

Lão nhìn Vy.

“Đó là tên con trai bác.”

Vy thốt lên rất khẽ:

“A…”

Rồi cô im bặt.

Cái im đó nói nhiều hơn lời.

Lão Tứ nghiêng người tới trước.

“Con biết nó hả?”

Vy cúi mắt xuống tập hồ sơ. Một lúc sau cô mới đáp:

“Dạ… biết ạ.”

“Biết ở đâu? Nó còn sống hả con? Nó làm gì? Nó có khỏe không?”

Vy cắn nhẹ môi.

“Bác…”

“Dẫn bác gặp nó đi.”

Vy ngẩng lên.

“Bác muốn gặp ảnh hả?”

“Muốn chứ.” Giọng Lão Tứ khàn đi. “Đã lâu lắm rồi. Bác tưởng nó… bác tưởng không còn gặp được nữa.”

Vy im lặng.

Cái im ấy làm Lão Tứ nghĩ ngay tới những thứ đau lòng. Chắc thằng Minh giận. Chắc nó xấu hổ. Hoặc Vy là vợ nó, thấy chuyện ngày xưa bỏ cha thất lạc, khi lão khổ gần chết mà không tìm về, nên giờ không dám để gặp. Người trẻ có cái sĩ của người trẻ. Người nghèo có cái mặc cảm của người nghèo. Lão hiểu. Lão không trách.

“Bác không giận tụi con đâu,” lão nói.

Vy nhìn lão.

Lão nói tiếp, chậm hơn:

“Nếu nó giận bác, bác chịu. Nếu nó không muốn nhận, bác cũng chịu. Nhưng con dẫn bác đi gặp nó. Bác chỉ muốn nhìn nó một cái thôi.”

Vy còn chưa kịp trả lời, Lão Tứ đã đẩy cây bút ra xa.

“Nếu con không dẫn bác đi, bác không ký giấy nữa.”

Nhung đứng cạnh khẽ ngẩng lên.

Vy cũng sững lại.

Lão Tứ chống tay xuống bàn, toan đứng dậy.

“Thôi. Bác về.”

Vy vội nói:

“Bác Tứ…”

Lão đã quay nửa người về phía cửa.

Trong giây lát, căn phòng ngân hàng lạnh đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy trên trần. Vy nhìn Nhung. Nhung không nói gì. Cô chỉ đứng im, mắt trầm xuống, như chờ xem Vy sẽ chọn thế nào.

Cuối cùng, Vy thở nhẹ.

“Thôi được.”

Lão Tứ dừng lại.

Vy cầm túi xách, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Con sẽ dẫn bác đi.”

Trên xe, Lão Tứ bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Lão ngồi ở ghế sau, bên cạnh là Vy. Phía trước, Nhung ngồi cạnh tài xế, thỉnh thoảng nhìn qua gương chiếu hậu. Xe rời khỏi ngân hàng, chạy vào dòng đường xá đông đúc. Nắng chiều xiên qua kính, đổ lên vai Vy một vệt sáng mềm. Cô ngồi nghiêng, hai tay đặt trên túi xách, gương mặt có chút suy nghĩ, nhưng vẫn giữ được vẻ dịu dàng.

Lão Tứ nhìn cô, càng nhìn càng thấy vui.

Con bé này dễ thương. Hoạt bát. Lanh lẹ. Biết ăn nói. Mặt sáng, mắt sáng, giọng nói cũng sáng. Nếu nó là vợ của Minh thì tốt quá. Minh hồi nhỏ đã hiền, lại có phần yếu đuối. Một đứa con gái như Vy ở bên cạnh chắc biết lo, biết thu xếp, biết kéo nó ra khỏi mấy chỗ tối. Trai tài gái sắc, lão nghĩ vậy, dù thật ra chưa biết Minh bây giờ ra sao, tài ở đâu, sắc thế nào. Nhưng người cha già khi nghe tin con còn sống thì lòng tự khắc tô đẹp mọi thứ.

Lão nghĩ, nếu tụi nó trước đây chê mình, tránh mình, không muốn nhận mình, cũng không sao.

Lão không câu nệ chuyện đó.

Đời người tan tác, ai cũng có lý do để sợ. Miễn là hôm nay được gặp lại. Miễn là nhìn thấy thằng út còn sống. Miễn là biết nó có một người đàn bà như Vy bên cạnh. Vậy là đủ.

Xe chạy một lúc rồi rẽ vào khu dân cư cũ.

Đường lớn hẹp dần. Nhà cửa thấp xuống. Dây điện chằng chịt trên đầu như mạng nhện đen. Quán tạp hóa, tiệm sửa xe máy, hàng bún, mấy đứa trẻ chạy chân đất, tiếng người gọi nhau từ trong nhà vọng ra. Xe đi thêm một đoạn thì không vào được nữa.

Vy nói:

“Dừng ở đây được rồi ạ.”

Nhung quay sang tài xế.

“Anh kiếm chỗ nào đậu. Chắc vào lâu.”

Tài xế gật đầu.

Ba người xuống xe.

Vy đi trước, Lão Tứ và Nhung theo sau. Con hẻm đầu tiên còn rộng, hai xe máy tránh nhau được. Qua thêm một khúc quẹo, nó hẹp lại. Thêm một khúc nữa, tường hai bên áp sát hơn, nền xi măng ẩm, nước từ đâu rỉ ra thành vệt đen. Mùi bếp, mùi nước xả, mùi ẩm mốc, mùi cá kho từ nhà nào đó trộn lẫn trong không khí.

Lão Tứ đi chậm lại.

Càng đi sâu, cái vui trong lòng lão càng bị kéo xuống một chút. Không phải vì lão chê nghèo. Lão từng ở những chỗ còn tệ hơn. Nhưng lão không nghĩ thằng út của mình lại sống trong một con hẻm như thế này, chật chội, tối, ẩm, mỗi bước đi đều nghe tiếng đời chen vào sát vai.

Vy dẫn họ qua thêm hai, ba khúc quẹo nữa.

Cuối cùng, họ dừng trước một hẻm cụt ngang chừng mét rưỡi. Hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới qua. Cuối hẻm là một căn nhà nhỏ, bề ngang chừng hai mét rưỡi, sơn màu xanh lá nhạt đã cũ. Cánh cửa sắt mở hé. Bên trong có ánh đèn vàng và tiếng dao thớt.

Vy bước vào trước, quay lại nói:

“Bác và chị vào đây.”

Lão Tứ cúi đầu bước qua cửa.

Bên trong nhà hẹp hơn lão tưởng. Phòng khách gần như liền với bếp. Một cái bàn nhỏ, vài chiếc ghế nhựa, tủ lạnh cũ kê sát tường, trên cao là gác lửng thấp. Mùi thức ăn đang nấu bốc lên, có mùi hành phi, mùi nước mắm, mùi cơm vừa chín.

Trong bếp có một người phụ nữ đang nấu ăn.

Bà mặc đồ ở nhà đơn giản, tóc búi gọn sau gáy. Nhìn là biết đã luống tuổi, chừng năm mươi đến năm mươi lăm, nhưng trên gương mặt vẫn còn nét đẹp cũ. Cái đẹp đã bị đời kéo xuống, bị bếp núc, tiền bạc, lo nghĩ làm chùng đi, nhưng chưa mất hẳn. Nhìn kỹ có thể thấy Vy giống bà ở đôi mắt và cái lúm đồng tiền mờ bên má.

Người phụ nữ quay ra.

“Về rồi hả? Sao về sớm vậy?”

Rồi bà nhìn thấy Lão Tứ và Nhung.

“Ơ… đây là…”

Bà lau tay vào tạp dề, hơi lúng túng.

“Khách của con hả?”

Không đợi Vy trả lời, Lão Tứ đã bước lên một chút.

“Chào chị. Tôi là ba của thằng Minh.”

Lão tính nói thêm vài câu xã giao. Đại loại như lâu rồi không gặp con, hôm nay nhờ Vy dẫn tới, có gì đường đột mong chị bỏ qua. Nhưng câu nói chưa kịp thành hình thì Vy đã quay sang hỏi người phụ nữ:

“Dượng đâu rồi mẹ?”

Lão Tứ khựng lại.

Dượng?

Một chữ thôi, như có ai đặt tay lên gáy lão.

Người phụ nữ cũng khựng. Bà nhìn Vy, rồi nhìn Lão Tứ. Gương mặt bà thoáng lúng túng, rất nhanh nhưng không giấu được.

“Dượng đi chưa về. Chắc để mẹ gọi.”

Lão Tứ đứng im giữa căn nhà hẹp.

Đầu óc lão bắt đầu choáng.

Mẹ của Vy.

Dượng.

Không phải Minh.

Vy không gọi Minh là chồng. Cô gọi người trong nhà là mẹ, hỏi dượng đâu rồi. Vậy còn Đậu Tuấn Minh là ai trong cái nhà này? Là chồng cô? Là dượng cô? Hay là người đàn ông lớn tuổi đang sống cùng mẹ cô?

Người phụ nữ lấy điện thoại trên bàn, bấm gọi.

Không gian căn nhà chật quá, nên tiếng tút ở đầu dây nghe rõ mồn một.

Một hồi.

Hai hồi.

Rồi bên kia bắt máy.

“Alo, nghe nè Ngọc.”

Giọng đàn ông vọng ra từ loa điện thoại, hơi rè nhưng rất rõ.

Người phụ nữ tên Ngọc nhìn Vy một cái, rồi hỏi:

“Khi nào Minh về?”

Đầu dây bên kia đáp:

“Nốt đơn này Minh về.”

Ngọc nói nhỏ:

“Cẩn thận đó.”

Lão Tứ cảm thấy máu trong người mình rút xuống chân.

Cái vui ban nãy, cái hy vọng ban nãy, hình ảnh Vy xinh đẹp lanh lẹ bên cạnh thằng út, tất cả như một tấm rèm bị giật phăng. Thiên đường nhỏ trong đầu lão sập xuống cái nền xi măng ẩm thấp của căn nhà xanh lá nhạt.

Chẳng lẽ…

Người phụ nữ lớn tuổi trước mặt mới là con dâu của lão?

Minh mới hai mươi bảy thôi mà.

Lão nhìn bà Ngọc. Rồi nhìn Vy. Rồi nhìn căn nhà hẹp, cái bếp nhỏ, cái bàn nhựa, cái gác lửng thấp. Mọi thứ trước mặt lão bỗng méo đi. Không phải vì nghèo. Lão không sợ nghèo. Cái làm lão choáng là cảm giác mình đã hiểu sai tất cả chỉ trong vài phút. Cô gái trẻ đẹp khiến lão vui thầm, khiến lão tưởng con mình khá số, hóa ra có thể chỉ là con riêng của người phụ nữ kia. Còn thằng Minh, thằng út lão từng chiều nhất, bây giờ có lẽ đang là chồng của một người đàn bà hơn tuổi mình rất nhiều.

Lão Tứ đứng đó, miệng khô đắng.

Vy nhìn lão, ánh mắt phức tạp.

“Bác…”

Lão không đáp.

Ở đầu dây bên kia, giọng đàn ông lại vang lên:

“Có chuyện gì hả Ngọc?”

Bà Ngọc nhìn Lão Tứ, rồi nhìn Vy. Bàn tay cầm điện thoại của bà run nhẹ.

“Không… anh cứ về đi đã.”

Lão Tứ nghe chữ “anh” ấy mà tim như bị ai bóp.

Anh.

Không phải chú.

Không phải dượng theo kiểu xa cách.

Là anh.

Căn nhà nhỏ bỗng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng nồi trên bếp sôi lục bục, tiếng quạt treo tường quay kẽo kẹt, và tiếng thở già nua của Lão Tứ đứng chết giữa phòng.

Ngoài hẻm, có tiếng xe máy chạy ngang, tiếng trẻ con cười, tiếng người bán hàng rong rao xa xa.

Đời vẫn bình thường.

Chỉ có Lão Tứ là vừa bị kéo khỏi một giấc mộng rất ngắn.

Không khí trong căn nhà nhỏ bỗng im lặng một cách kỳ lạ.

Không phải kiểu im lặng bình thường khi người ta hết chuyện để nói. Nó đặc hơn, nặng hơn, như một mảng bóng đen bị nén lại rồi nhét đầy vào căn phòng hẹp. Căn nhà vốn đã chật, bây giờ càng chật. Bốn người đứng trong đó mà giống như bốn cái bóng bị thả xuống đáy một cái giếng sâu, thành giếng trơn ướt, miệng giếng thì xa tít trên đầu. Chỉ cần ai thở mạnh một chút thôi cũng sợ hết không khí.

Lão Tứ đứng gần cửa, một tay vịn hờ vào cạnh bàn nhựa.

Lão cứ há miệng định nói gì đó, rồi lại thôi. Hỏi thì hỏi gì? Hỏi người phụ nữ trước mặt có phải vợ con trai mình không? Hỏi Vy là con riêng của bà hay là gì? Hỏi vì sao thằng Minh nhà lão lại ở trong cái hẻm cụt ẩm thấp này? Hỏi vì sao cái đời mình vừa mở ra một tia sáng đã lập tức dúi mặt lão xuống bùn?

Không câu nào bật ra được.

Nhung đứng bên cạnh, hơi lùi về phía cửa. Cô nhìn ra ngoài hẻm, mặt bình thản đến mức gần như lạnh. Cái bình thản ấy khiến Lão Tứ thoáng nhận ra: có lẽ Nhung không bất ngờ. Hoặc ít nhất, cô đã được dặn trước rằng đừng bất ngờ. Trong cái thế giới của Hoàng, người ta hiếm khi để mọi chuyện xảy ra ngẫu nhiên. Nhưng lúc này Lão Tứ không còn sức để nghĩ tới Hoàng. Trong đầu lão chỉ còn cái tên Minh, cái giọng đàn ông vừa vang qua điện thoại, và chữ “anh” của người đàn bà tên Ngọc.

Vy, cô gái hoạt bát ban nãy ở ngân hàng, giờ cũng im.

Cái lúm đồng tiền biến mất. Đôi mắt sáng của cô cụp xuống. Cô đứng gần mẹ, tay siết nhẹ quai túi xách, như một đứa trẻ vừa lỡ dẫn người lớn vào một căn phòng có bí mật mà chính nó cũng không biết phải mở cửa nào trước. Tất cả sự khéo léo của nhân viên tín dụng, tất cả ngôn ngữ cơ thể mềm mại, tất cả nụ cười làm người ta yên tâm, đến đây đều vô dụng.

Còn Ngọc thì lúng túng thấy rõ.

Bà tắt bếp rồi lại bật bếp, cầm cái muôi lên rồi đặt xuống, lau tay vào tạp dề dù tay chẳng còn ướt. Bà muốn mời nước, nhưng trong nhà chỉ có cái bình nhựa cũ đặt ở góc. Bà muốn hỏi ông là ai cho rõ ràng hơn, nhưng Lão Tứ đã nói mình là ba của Minh. Câu đó nằm giữa nhà như một hòn đá lớn, không ai bước qua được.

Tất cả đều đợi một người.

Ngoài hẻm có tiếng xe máy.

Tiếng máy nổ nhỏ dần rồi tắt ngay trước cửa. Vì nhà nằm cuối hẻm, người tới không cần tránh ai. Chiếc xe dừng ở góc tường, chống chân cái cạch. Rồi có tiếng áo khoác sột soạt, tiếng khóa kéo mở ra, tiếng mũ bảo hiểm đặt lên yên xe.

Lão Tứ quay đầu nhìn.

Một thanh niên mặc áo shipper màu cam đứng ngoài cửa.

Cậu ta tháo găng tay, cởi áo khoác, rồi đưa tay gỡ mũ bảo hiểm. Mái tóc ướt mồ hôi bết xuống trán. Da sạm hơn trong ký ức, quai hàm rõ hơn, vai rộng hơn. Gương mặt của một người đàn ông đã quen chạy ngoài đường nắng, quen ăn vội, quen ngủ ít, quen bị khách gọi hối, quen cúi đầu nhận tiền lẻ.

Nhưng chỉ một cái nhìn thôi, Lão Tứ biết.

Đúng là Minh.

Con trai lão.

Thằng út của lão.

Nó vẫn có nét đẹp trai ngày nhỏ. Cái sống mũi, đôi mắt, đường chân mày hơi xếch, cái miệng khi mím lại nhìn lì lì. Nó khỏe mạnh, không còn là đứa trẻ ốm yếu hay ho ban đêm nữa. Nó đứng đó bằng hai chân của mình, rắn rỏi, khô, và xa lạ.

Minh ngẩng lên.

Ánh mắt cậu chạm vào Lão Tứ.

Cả hai đứng nhìn nhau.

Không có tiếng gọi ba.

Không có cảnh chạy tới ôm.

Không có mừng mừng tủi tủi.

Chỉ có một khoảng im lặng bị kéo dài đến đau.

Minh nhìn Lão Tứ, rồi nhìn Vy, nhìn Ngọc, cuối cùng ánh mắt dừng ở Nhung một thoáng. Cậu hiểu ngay đây không phải khách lạc đường. Cũng không phải chuyện tình cờ. Có người đã đem quá khứ tới đặt ngay giữa căn nhà của cậu, không hỏi cậu có muốn nhận hay không.

Ngọc bước tới một chút.

“Minh…”

Giọng bà nhỏ.

Minh không đáp ngay. Cậu cầm cái áo khoác shipper trong tay, bàn tay còn dính bụi đường. Một lát sau, cậu hỏi:

“Sao mọi người đứng hết ở đây?”

Không ai trả lời.

Lão Tứ muốn nói “ba đây”, nhưng chữ đó nghẹn trong cổ. Trước mặt lão không còn là đứa bé ôm xe đồ chơi nữa. Đây là một người đàn ông hai mươi bảy tuổi, mặc áo giao hàng, sống trong căn nhà hẻm chật cùng một người đàn bà lớn tuổi và cô con gái trẻ. Lão vừa nhận ra con, vừa nhận ra mình chẳng biết gì về con cả.

Không biết nó đã sống thế nào.

Không biết nó từng đói ra sao.

Không biết nó bắt đầu chạy xe từ bao giờ.

Không biết tại sao nó lại gọi người đàn bà kia là vợ, hay người đàn bà kia gọi nó là anh.

Những câu hỏi dựng lên trong đầu Lão Tứ, câu sau đen hơn câu trước.

Tại sao?

Lão từng cho nó ăn học đầy đủ. Trong đám con, Minh là đứa sáng dạ nhất. Hồi nhỏ, nó học nhanh, nhớ lâu, làm toán miệng còn hơn mấy đứa lớn. Lão từng nghĩ sau này thằng út phải khác, phải thoát khỏi cái đời lấm lem của cha nó, phải mặc áo sạch, ngồi bàn giấy, có một căn nhà tử tế, lấy một đứa con gái trẻ đẹp, sống một đời đàng hoàng hơn.

Vậy mà bây giờ nó đứng trước mặt lão trong bộ áo shipper cam.

Nắng đường còn bám trên cổ.

Mồ hôi còn ướt ở gáy.

Và phía sau nó là căn nhà xanh lá nhạt rộng chưa tới ba mét ngang, ẩm, thấp, tối.

Tại sao phải làm shipper?

Tại sao lại ở đây?

Tại sao lại sống với một người đàn bà lớn tuổi đến vậy?

Nếu vì lấy đại gia thì ít nhất cũng phải giàu có. Nhưng căn nhà này không có mùi giàu. Nó có mùi cơm bình dân, mùi nước mắm, mùi vải cũ, mùi điện yếu, mùi một đời sống phải tính từng đồng. Vậy thì là vì cái gì? Vì thương? Vì nợ? Vì bị lừa? Vì hết đường?

Lão Tứ nhìn Minh, môi run lên.

“Minh…”

Minh quay mặt đi.

Chỉ một động tác nhỏ, nhưng đủ làm Lão Tứ thấy ngực mình rỗng hoác.

Vy bước lên nửa bước, giọng khẽ:

“Anh…”

Minh cắt ngang:

“Ai đưa ông ấy tới?”

Vy im.

Nhung vẫn nhìn ra cửa, như người ngoài cuộc.

Ngọc siết chặt tạp dề trong tay.

Lão Tứ đứng giữa căn nhà chật, bỗng thấy mình già hơn rất nhiều. Cái vui trên xe, cái mộng tưởng trai tài gái sắc, cái ý nghĩ con mình khá rồi, tất cả tan sạch. Trước mặt lão chỉ còn một câu hỏi đập đi đập lại trong đầu, nặng như búa gõ vào xương:

Tại sao?

Tại sao thằng út của lão lại thành ra thế này?

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
80 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Vũ duy khánh

Tác giả kể thêm nhìu về lão Tứ sex với Vân đi..Tả chi tiết rõ ràng kích thích nhìu hơn nha.

Loạn

Viết hay vlol

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai