Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Minh quay ra xe.

Cậu không nói thêm câu nào. Cái áo khoác shipper màu cam còn vắt trên yên, mũ bảo hiểm đặt nghiêng bên cạnh tay lái. Cậu cầm áo lên, giũ nhẹ một cái như phủi đi bụi đường, cũng như phủi đi cả căn nhà phía sau, phủi đi ánh mắt của ông già đang đứng chết trong phòng khách hẹp.

Lão Tứ nhìn theo qua khung cửa.

Trong đầu lão vẫn còn câu hỏi đó.

Tại sao?

Minh mặc áo khoác vào. Động tác rất nhanh, rất quen. Một người đã quen bỏ chạy không cần phải nghĩ nhiều về cách bỏ chạy. Cứ kéo khóa, đội mũ, nổ máy, đi tiếp. Những đơn hàng còn đó. Thành phố còn đó. Đường còn đó. Chỉ cần chạy ra khỏi con hẻm này, mọi thứ lại trở về như cũ: Minh là một thằng shipper, Ngọc là người ở nhà nấu cơm, Vy là cô nhân viên ngân hàng, còn quá khứ thì bị nhốt lại phía sau một cánh cửa nào đó.

Nhưng Ngọc chạy ra.

Bà gần như vấp ở ngưỡng cửa, một tay chống vào tường, một tay chụp lấy cổ tay Minh.

“Anh đừng đi.”

Minh không quay lại ngay.

“Anh còn đơn.”

“Đừng đi mà.”

Giọng Ngọc run lên. Không phải kiểu nũng nịu của đàn bà với đàn ông. Mà là một nỗi sợ thật, già nua, cạn sức, như người đã từng chứng kiến một thứ kinh khủng và không muốn nó xảy ra thêm lần nữa.

Minh cúi nhìn bàn tay bà đang nắm tay mình.

“Anh không thể đối mặt với ông ấy.”

Ngọc lắc đầu. Nước mắt trào ra rất nhanh, chảy qua những nếp nhăn mỏng nơi khóe mắt.

“Nhỡ nó xảy ra thì sao?”

Minh im.

Bên trong nhà, Lão Tứ đứng cứng đờ. Vy cũng không nói. Nhung đứng gần cửa, mắt nhìn Minh qua khoảng hẹp của con hẻm, vẻ mặt trầm xuống.

Ngọc nắm tay Minh chặt hơn.

“Em cầu xin anh.”

Minh quay lại nhìn bà.

Cái nhìn ấy làm Lão Tứ thấy lạ. Không phải cái nhìn của một thằng con trai hai mươi bảy tuổi nhìn người đàn bà lớn tuổi như nhìn một gánh nặng. Cũng không phải cái nhìn của một kẻ bị trói buộc. Trong đó có thứ gì đó rất mềm, rất đau, rất mệt. Như thể Minh đã dựa vào người đàn bà ấy quá lâu, và chính vì vậy cậu càng không muốn bà phải nhìn thấy mình sụp xuống.

Một lúc sau, Minh thả cái mũ bảo hiểm trên tay.

Chiếc mũ rơi xuống yên xe, phát ra tiếng cộc khô khốc.

Cậu quay người bước lại vào nhà.

Căn nhà nhỏ lập tức chật hơn.

Minh đứng trước mặt Lão Tứ.

Hai cha con nhìn nhau.

Không ai nói.

Minh cao hơn trong trí nhớ của lão rất nhiều. Vai rộng, da sạm, mắt sâu, khuôn mặt đã mất hết nét non nớt ngày xưa. Nhưng Lão Tứ vẫn nhận ra những đường cũ: cái trán đó, sống mũi đó, cái cách mím môi khi cố nhịn. Thằng út của lão đứng ngay trước mặt, bằng xương bằng thịt, còn sống, khỏe mạnh, nhưng xa đến mức lão không biết phải đưa tay ra thế nào.

Lão Tứ há miệng.

Rồi im.

Cả đời lão nói nhiều câu thô tục, chửi được nhiều người, quát được nhiều đứa, nhưng đến lúc gặp lại con mình, lão chẳng còn chữ nào ra hồn.

Vy là người phá vỡ im lặng trước.

“Ông ấy là ba của dượng đúng không?”

Minh nhìn Vy.

Cậu gật đầu.

Vy cắn môi, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Ba mình thì mình nhận thôi. Sao phải chạy trốn?”

Minh nhắm mắt lại một thoáng.

“Xin lỗi.”

Không ai biết cậu xin lỗi ai.

Xin lỗi Vy vì đã giấu. Xin lỗi Ngọc vì để bà phải sợ. Xin lỗi Lão Tứ vì không thể bước tới. Hay xin lỗi chính mình vì bao nhiêu năm rồi vẫn chưa đủ cứng để gọi một tiếng ba.

Lão Tứ nhìn con, cổ họng khô rát.

“Tại sao…”

Chỉ hai chữ.

Nhưng hai chữ đó như chạm vào một sợi dây bị kéo căng trong người Minh.

Minh khựng lại.

Hai bàn tay cậu bắt đầu run.

Ban đầu rất nhẹ. Chỉ là những đầu ngón tay giật giật. Rồi cơn run lan lên cổ tay, lên cánh tay, khiến cái áo khoác cam trên người cậu cũng rung theo từng nhịp nhỏ. Mặt Minh trắng đi. Mắt cậu mở lớn, nhưng không nhìn ai cả. Như thể trước mắt cậu không còn là căn nhà hẹp, không còn Lão Tứ, không còn Vy, không còn Ngọc, mà là một thứ gì đó tối đen đang từ quá khứ bò lên.

Ngọc hoảng hốt.

“Ôi không…”

Bà quay phắt lại, chạy tới góc cầu thang.

Ở đó có một cánh cửa nhỏ. Lúc đầu Lão Tứ tưởng đó là nhà vệ sinh hoặc cái kho chứa đồ. Căn nhà chỉ dài chừng sáu mét, phía trước vừa là chỗ để xe, vừa là phòng khách, vừa là bếp, nên một cái cửa nhỏ như vậy không có gì lạ. Nhưng khi Ngọc kéo cửa ra, Lão Tứ và Nhung mới thấy bên trong không phải nhà vệ sinh.

Cũng không phải kho.

Đó là một căn phòng trống.

Trống đến lạnh người.

Không giường. Không tủ. Không kệ. Không đồ đạc. Chỉ có bốn bức tường, nền xi măng, một ô thông gió nhỏ trên cao, và một cánh cửa có phần kính mờ nhìn ra ngoài.

Minh lập tức chui vào đó.

Như một người đã làm chuyện này hàng trăm lần.

Ngọc đóng cửa lại.

Một phút đầu, bên trong im lặng.

Lão Tứ đứng ngoài, mặt tái đi.

“Cái gì vậy?”

Không ai trả lời.

Rồi tiếng gào bật lên.

Không giống tiếng người giận dữ bình thường. Nó xé ra từ trong cổ, khàn, méo, hoảng loạn, như có một con thú bị nhốt trong lồng tối đang tự cắn vào chính mình. Ngay sau đó là tiếng đấm thùm thụp vào tường. Từng cú một. Nặng. Đục. Làm căn nhà nhỏ rung lên rất khẽ.

Lão Tứ giật bắn.

Minh gào thét trong phòng.

Tiếng đấm tiếp tục vang ra.

Thùm.

Thùm.

Thùm.

Như có ai đang đóng cọc xuống đáy giếng.

Ngoài hẻm, một ông hàng xóm đang ngồi trước cửa nhà đối diện chửi vọng vào:

“Đm, lại nữa! Đóng cửa lại đi!”

Vy vội bước ra kéo thêm cánh cửa bên ngoài lại.

Âm thanh bị chặn bớt, nhưng không mất hẳn. Nó vẫn luồn qua khe cửa, qua vách tường mỏng, qua cái không khí ẩm thấp của căn nhà, chui vào tai từng người một.

Ngọc ngồi sụp xuống bên ngoài căn phòng.

Bà khóc.

Không phải kiểu khóc vì sợ cảnh trước mắt. Có lẽ bà đã thấy cảnh này nhiều lần rồi. Nước mắt của bà không mới. Nó cũ, mệt, như thứ đã chảy quá nhiều năm đến mức mỗi lần rơi xuống đều nặng hơn lần trước. Bà khóc cho Minh. Khóc cho cái căn phòng trống mà chính Minh xây ra để nhốt mình. Khóc cho đời sống hiện tại, cho những ngày phải đoán xem khi nào cơn đó sẽ tới, cho từng tiếng gào mà hàng xóm đã quen đến mức chỉ còn biết chửi.

Bà đặt một tay lên lớp kính mờ.

Bên trong, tiếng gào vẫn còn.

Rồi sau lớp kính ấy, một bàn tay khác hiện ra.

Bàn tay của Minh.

Nó đặt đúng vào vị trí tay Ngọc.

Hai bàn tay cách nhau bởi một lớp kính mờ. Không chạm được. Nhưng vẫn tìm nhau.

Lão Tứ nhìn cảnh đó, mắt đỏ lên, người như bị rút hết sức.

“Minh…”

Nhung bước tới bên cạnh lão.

“Chúng ta về đi.”

Lão Tứ lắc đầu, giọng đục:

“Tao…”

Nhưng lão không nói hết được.

Nhung không để lão đứng thêm. Cô kéo nhẹ tay Lão Tứ, rồi quay sang Vy.

“Vy, đi ra ngoài với chị.”

Vy vẫn nhìn cánh cửa, mặt trắng bệch.

Nhung nói thấp hơn:

“Em hãy kể cho bác Tứ nghe mọi chuyện.”

Vy nhìn Nhung.

Rồi nhìn mẹ mình đang ngồi khóc bên cửa kính.

Rồi nhìn Lão Tứ, người cha già vừa tìm được con trai mình trong một căn nhà chật, và cũng vừa thấy một cái gì đó vỡ ra trong con mình mà lão không hề biết.

Vy gật đầu.

Lão Tứ sau chuyến đi ấy trở về nhà, nhưng không còn là Lão Tứ trước đây nữa.

Trước kia lão còn chửi. Còn nói tục. Còn “đm”, “vãi l”, còn nằm võng phe phẩy cái quạt nan, thấy đứa nào dựng xe chắn lối là chửi um lên cho cả dãy trọ nghe. Cái chửi của lão thô, bẩn, nhưng có hơi người. Nó làm người ta biết lão vẫn còn sống, vẫn còn để ý, vẫn còn cái máu nóng của một ông già quê mùa không chịu chết yên.

Nhưng từ chiều hôm đó, lão gần như không nói gì.

Mặt lão xám tro.

Lão về, ngồi xuống cái ghế cạnh bàn, nhìn một điểm vô hình trên nền gạch. Hùng khi ấy không có nhà. Gã đã quen với việc tự cho mình cái quyền đi thu tiền trọ. Dãy trọ giờ còn hai mươi phòng, mỗi phòng nộp vài đồng, gom lại cũng thành một cục đủ để Hùng thấy mình vẫn là người có tiền trong túi. Thu được là gã tót đi đâu đó từ sáng tới tối, khi thì quán nhậu, khi thì quán cà phê, khi thì phòng Thảo. Gã không hỏi cha mình đã đi đâu, gặp ai, vì sao về mặt như người vừa bước ra khỏi đám tang.

Gã không quan tâm.

Hoặc đúng hơn, Hùng chỉ quan tâm những thứ có thể cầm được: tiền trọ, chìa khóa, quyền sai người, quyền bước vào một chỗ rồi bắt người khác nhìn mình.

Còn Lão Tứ thì ngồi đó, như một cái bóng bị ai rút hết ruột.

Mai nhìn nét mặt lão, lòng cô bất giác thắt lại.

Cô đã tự dặn mình phải tránh. Tránh cái võng, tránh căn phòng, tránh ánh mắt, tránh những khoảng lặng có thể kéo cả hai trượt về chỗ không nên nhớ. Nhưng nhìn Lão Tứ lúc này, cô không tránh được nữa. Có những nỗi buồn làm người ta xấu đi, có những nỗi buồn làm người ta đáng thương, và có những nỗi buồn làm người khác thấy nếu mình không bước tới thì người kia sẽ chìm luôn xuống đáy.

Tối đó, Lão Tứ nằm trong phòng.

Đèn tắt một nửa. Căn phòng nhỏ tối mờ, chỉ còn chút ánh sáng vàng từ hành lang hắt qua khe cửa. Lão nằm nghiêng trên giường, mắt mở nhưng không nhìn gì. Cái quạt cũ quay chậm, tiếng cánh quạt rít nhẹ từng vòng. Ngoài sân, dãy trọ đã yên dần. Hùng vẫn chưa về. Mấy phòng cuối còn tiếng tivi nhỏ, tiếng trẻ con ho, tiếng ai đó kéo ghế trên nền xi măng.

Rồi có tiếng mở cửa khẽ.

Một mùi thơm rất nhẹ đi vào trước.

Không phải mùi nước hoa đắt tiền. Là mùi xà phòng, mùi tóc mới gội, mùi cơm tối còn vương trên tay áo. Một động tác ngồi xuống cạnh giường, rất chậm, như sợ làm người nằm đó giật mình.

Mai gọi nhỏ:

“Ba.”

Lão Tứ không dám đáp.

Cái chữ ấy, từ miệng Mai, vừa ấm vừa đau. Nó đúng về danh phận, sai về trái tim, và vì vậy mỗi lần nghe, lão thấy như có ai lấy móng tay cào nhẹ vào chỗ mềm nhất trong người.

Lão lúc này giống một con chó bị thương. Không còn đủ sức sủa. Không còn đủ sức cắn. Chỉ nằm đó, mắt mở, thở khẽ, chờ cơn đau đi qua dù biết nó sẽ không đi đâu cả.

Mai đưa tay, nắm lấy tay lão.

Bàn tay Lão Tứ khô, thô, đầy vết chai. Bàn tay Mai nhỏ hơn, ấm hơn. Cái chạm ấy làm cả hai cùng im đi. Có lẽ chỉ khi một người rơi xuống vực, những khoảng cách mà họ cố giữ mới bị xóa mờ. Cha chồng, con dâu, tội lỗi, cấm kỵ, sợ hãi, tất cả lùi lại sau cái run rất khẽ của một người già đang đau.

Lão Tứ nuốt khan.

“Mai…”

Mai cúi xuống gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ để cả hai còn thở được.

“Hãy kể con nghe.”

Lão im.

Mai nói tiếp, giọng rất nhẹ:

“Chúng ta đã nói rất nhiều mà, đúng không?”

Câu đó làm mắt lão đỏ lên.

Đúng. Họ đã từng nói rất nhiều. Trong phòng gym, trên máy chạy bộ, ở bàn ăn trưa, trên con đường đi dạo sau buổi tập. Toàn những chuyện nhỏ nhặt: quê cũ, mùa nước, bệnh đau lưng, chuyện Lão Tứ hồi trẻ từng khỏe ra sao, chuyện Mai hồi nhỏ thích ăn gì, chuyện người ta sống lâu quá có khi chỉ vì chưa nỡ buông một điều gì đó. Những câu chuyện không quan trọng, nhưng lại cứu con người ta khỏi việc chết khô trong im lặng.

Lão Tứ nhắm mắt.

Một lúc lâu sau, lão bắt đầu kể.

“Vy hồi đó chắc mười hai, mười ba tuổi…”

Giọng lão khàn, đứt quãng. Lão kể lại những gì Vy đã kể cho lão nghe sau khi họ rời khỏi căn nhà nhỏ trong hẻm. Kể như moi từng mảnh kính ra khỏi ngực.

Vy khi ấy còn là một đứa bé. Nhà cô không giàu lớn, nhưng đủ đầy. Ba cô làm cho một công ty nước ngoài, thu nhập khá, có nhà, có xe, có một đời sống sạch sẽ, thẳng thớm. Mẹ cô là Ngọc, ở nhà chăm gia đình, chăm Vy. Một căn nhà có tiếng cười, có bữa cơm đúng giờ, có những chuyến đi chơi cuối tuần mà con bé Vy ngày ấy vẫn tưởng đó là chuyện bình thường của đời mình.

Buổi tối hôm đó, cả nhà đi Đà Lạt về.

Con đèo uốn lượn, vắng, sương mỏng bám hai bên đường. Ba Vy lái xe. Có lẽ ông chỉ tăng tốc một chút, một chút thôi, kiểu người đàn ông muốn đưa vợ con về nhà trước khi quá khuya. Đúng lúc đó, từ khúc cua phía dưới vang lên tiếng còi container đang đổ dốc. Âm thanh rền lên trong đêm, dày và nặng, làm người ta giật mình.

Ba Vy khẽ đánh lái vào trong.

Chỉ một chút.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một chiếc xe máy thể thao lao tới với tốc độ rất nhanh.

Mọi thứ xảy ra trong vài giây.

Đèn pha. Tiếng phanh. Tiếng kim loại va vào nhau. Tiếng kính vỡ. Tiếng người không kịp kêu.

Vy và Ngọc ngồi phía sau, bị va chạm mạnh rồi bất tỉnh. Chiếc xe máy cắm ngang vào đầu xe ô tô. Cú va làm ba Vy chết tại chỗ. Người lái xe máy bị hất văng xuống vực. Người ngồi sau cũng bị văng ra rất xa.

Người ngồi sau đó là Minh.

Khi Vy tỉnh lại, cô đã nằm trong bệnh viện.

Trắng.

Mùi thuốc sát trùng.

Tiếng máy móc.

Mẹ cô ngồi cạnh giường, đầu chít khăn tang, mắt sưng đến gần như không mở nổi.

Vy hỏi ba đâu.

Không ai trả lời ngay.

Rồi cô biết ba đã mất.

Một đứa bé mười hai, mười ba tuổi nghe tin cha chết không hiểu cái chết theo cách người lớn hiểu. Nó chỉ thấy một cái ghế trong nhà trống đi, một giọng nói biến mất, một bàn tay từng xoa đầu mình không bao giờ còn chạm xuống nữa. Cái mất ấy không lập tức thành nước mắt. Nó thành một khoảng rỗng, càng lớn lên càng rộng.

Khi hai mẹ con chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, một y tá hỏi họ có biết cậu thanh niên kia không.

Cậu thanh niên không còn giấy tờ tùy thân. Không điện thoại. Không người thân. Sau tai nạn, mọi thứ trên người cậu hoặc mất, hoặc hư hỏng, hoặc không xác minh được ngay. Cậu nằm trong phòng hồi sức, người quấn băng, mặt nhợt nhạt, im lìm như đã bị rút khỏi thế giới này nhưng chưa chết hẳn.

Ngọc nhìn cậu.

Một cậu trai chỉ mới mười chín, hai mươi tuổi.

Bà vừa mất chồng. Con gái bà vừa mất cha. Đáng lẽ bà có quyền hận tất cả những gì liên quan đến tai nạn ấy. Nhưng nhìn cậu trai nằm đó, không ai tới nhận, không ai hỏi, bà lại nói với y tá:

“Nếu cậu ấy không còn ai, tôi sẽ lo cho cậu ấy.”

Mai nghe đến đây, tay vẫn nắm tay Lão Tứ.

Lão Tứ nói tiếp, giọng nhỏ hơn:

“Suốt một năm trời, Minh sống như người thực vật.”

Ngọc tới chăm cậu mỗi ngày.

Bà lo tang cho chồng, lo con gái, lo giấy tờ, lo tiền viện, rồi lại quay vào phòng bệnh của Minh. Ban đầu là vì lương tâm. Sau đó là vì thói quen. Rồi không biết từ lúc nào, đó thành một lời hứa mà bà không nói với ai. Mỗi ngày bà lau mặt cho cậu, xoa tay chân, thay khăn, đọc vài câu chuyện vớ vẩn, dù Minh không tỉnh. Vy khi ấy còn nhỏ, nhiều lúc đứng ngoài cửa nhìn mẹ chăm một người xa lạ mà không hiểu vì sao.

Cho đến một ngày, Minh cảm thấy có một bàn tay kéo mình ra khỏi địa ngục.

Sau này cậu kể lại như vậy.

Trong bóng tối dài ấy, cậu không nghe rõ tiếng người, không thấy mặt ai, chỉ thấy mình rơi mãi xuống một nơi đầy tiếng kim loại vỡ, tiếng phanh xe, tiếng gió hú dưới vực, tiếng ai đó gọi tên mình mà không ra tiếng. Rồi có một bàn tay. Ấm. Kiên nhẫn. Không buông.

Minh nắm chặt lấy bàn tay đó.

Rồi cậu mở mắt.

Người đầu tiên cậu thấy là Ngọc.

Bà khóc.

“Tốt rồi,” bà nói. “Không sao rồi.”

Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu.

Hôm sau, Minh lên cơn.

Ban đầu là co giật. Rồi cậu bắt đầu gào thét. Hai tay cào khắp nơi, cào vào ga giường, vào tường, vào chính da thịt mình. Mắt cậu mở lớn, nhưng không nhận ra ai. Ngọc ngồi đó, ôm chặt lấy cậu, nói không sao, cố lên, tôi đây, tôi đây.

Minh há miệng cắn vào bắp tay bà.

Cắn rất mạnh.

Đến chảy máu.

Sau cơn đó, khi tỉnh lại, Minh thấy tay Ngọc đang được băng bó. Cậu khóc. Một thanh niên hai mươi tuổi khóc như đứa trẻ, nói xin lỗi, nói cô đừng tới nữa, nói con không đáng.

Nhưng chuyện đó không chỉ xảy ra một lần.

Nó xảy ra nhiều lần.

Ngày này qua ngày khác.

Có hôm Minh cào vào cổ Ngọc. Có hôm cắn vào vai. Có hôm đạp tung khay thuốc, gào tới khản giọng rồi ngất lịm. Người Ngọc đầy những vết bầm, vết cào, vết răng. Vy lớn lên trong những hành lang bệnh viện, quen với mùi thuốc, quen với tiếng mẹ nén đau, quen với việc người thanh niên kia vừa đáng sợ vừa đáng thương.

Minh nói cậu muốn chết.

Bác sĩ nói trong não Minh có một khối máu tụ lớn, cùng những tổn thương sau tai nạn. Nó gây ra những cơn rối loạn dữ dội, khiến cậu mất kiểm soát khi bị kích động mạnh. Cần phải mổ. Nhưng trong nước chưa xử lý được triệt để. Muốn có hy vọng tốt hơn phải ra nước ngoài, chi phí rất lớn.

Hôm sau, Ngọc đến bệnh viện thì không thấy Minh đâu.

Bà chạy đi tìm khắp nơi.

Phòng bệnh. Hành lang. Nhà vệ sinh. Căn tin. Sân sau.

Rồi một linh tính xấu kéo bà lên sân thượng.

Nơi cao nhất của bệnh viện.

Bà thấy Minh đứng ở đó, gần mép tường, áo bệnh nhân bay phần phật trong gió. Cậu nhìn xuống thế giới bên dưới, mặt ướt nước mắt.

Ngọc gọi:

“Minh, vào đi.”

Cậu không quay lại.

“Con muốn chết.”

Ngọc bước từng bước rất chậm.

Minh nói tiếp, giọng vỡ ra:

“Con không muốn giày vò cô nữa.”

Gió trên sân thượng rất mạnh. Dưới kia là thành phố, xe cộ, người đi lại, đời sống bình thường đến tàn nhẫn. Ngọc đi tới, không biết mình lấy sức từ đâu. Bà ôm lấy Minh từ phía sau, kéo cậu lại. Minh run bần bật. Cả hai ngã xuống nền sân thượng, bà giữ chặt cậu như giữ một người vừa bị nước cuốn.

Họ nhìn nhau.

Trong khoảnh khắc đó, mọi danh phận bình thường đều rối tung. Bà là người vừa mất chồng. Cậu là người sống sót từ tai nạn đã giết chồng bà. Bà chăm cậu. Cậu làm bà bị thương. Bà cứu cậu. Cậu muốn chết vì không muốn làm khổ bà. Đời họ đáng lẽ phải đứng ở hai phía của oán hận, nhưng lại bị ném vào cùng một cái hố.

Rồi họ hôn nhau.

Đêm đó, trên sân thượng bệnh viện, giữa gió lạnh và ánh đèn thành phố xa xa, một ranh giới bị vượt qua.

Đêm đó, trên sân thượng bệnh viện, sau khi Ngọc kéo Minh ra khỏi mép vực, cả hai ngã xuống nền xi măng lạnh. Gió thổi mạnh, ánh đèn thành phố xa xa hắt lên như những vì sao mờ.

Không ai nói gì.

Ngọc ôm chặt lấy Minh từ phía sau, hai tay siết mạnh như sợ cậu sẽ biến mất. Minh quay lại, hai người nhìn nhau trong bóng tối. Khoảnh khắc ấy, mọi ranh giới tan vỡ.

Minh cúi xuống hôn Ngọc.

Nụ hôn ban đầu run run, đầy do dự. Nhưng rồi nó trở nên sâu hơn, tuyệt vọng hơn, như hai thân xác đang đau khổ tìm cách bám víu vào nhau để không rơi tiếp xuống vực thẳm.

Họ hôn nhau trong im lặng, chỉ có tiếng thở mạnh, tiếng rên khẽ, tiếng vải cọ vào nhau. Ngọc kéo Minh vào một góc khuất, nơi ánh đèn không chiếu tới. Minh run rẩy cởi áo bệnh nhân, Ngọc cởi áo khoác ngoài. Hai thân thể trần truồng chạm vào nhau dưới gió lạnh.

Không có lời nói dâm đãng. Không có câu chửi tục. Chỉ có những tiếng thở dồn dập, những tiếng rên kìm nén trong cổ họng, và sự va chạm da thịt đầy khao khát.

Minh nằm xuống nền xi măng, Ngọc ngồi lên người cậu. Cô từ từ ngồi xuống, để Minh từ từ chui vào trong cô. Cả hai cùng rên khẽ khi hai thân xác hòa làm một. Ngọc nhún chậm rãi, hai tay chống ngực Minh, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên má.

Minh đưa tay lên, vuốt ve má Ngọc, kéo cô xuống hôn. Hai người hôn nhau say đắm trong khi cơ thể vẫn quấn chặt lấy nhau. Nhịp nhún của Ngọc dần nhanh hơn, nhưng vẫn đầy cảm xúc, như đang tìm cách lấp đầy khoảng trống trong lòng cả hai.

Tiếng thở mạnh. Tiếng rên khẽ. Tiếng da thịt chạm nhau đều đều. Không ai nói gì. Chỉ có sự va chạm của hai thân xác đang đau khổ, đang tìm về nhau, đang cố gắng phá vỡ tấm rào chắn vô hình đã giữ họ ở hai phía của oán hận quá lâu.

Ngọc lên đỉnh trước, người run bần bật, cắn chặt vai Minh để không kêu thành tiếng. Minh ôm chặt lấy cô, dập mạnh từ dưới lên thêm vài lần rồi cũng đổ tinh vào trong Ngọc, hai người siết chặt lấy nhau như sợ buông ra sẽ mất nhau mãi mãi.

Họ nằm đó một lúc lâu, vẫn quấn lấy nhau, hôn nhau nhẹ nhàng, vuốt ve nhau trong im lặng.

Đó không phải là tình dục thuần túy.

Đó là hai con người đang cố gắng tìm lại chút ấm áp, chút hy vọng, chút cảm giác còn sống sau khi cả hai đều tưởng mình đã chết từ trong tai nạn ấy.

Sau hôm đó, cách họ xưng hô khác đi.

Không ai nói rõ nó bắt đầu từ đâu. Cũng không ai dám gọi nó là tình yêu ngay lập tức. Nhưng Minh đồng ý phẫu thuật. Ngọc bán căn nhà đang ở, bán những gì bán được, vay thêm những gì vay được, đưa Minh đi chữa. Vy, lúc ấy vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết, chỉ biết mẹ mình đã chọn một con đường mà người ngoài nhìn vào sẽ gọi là điên.

Ca phẫu thuật cứu Minh khỏi cái chết gần nhất.

Nhưng không trả cậu về như cũ.

Sau đó, Ngọc, Vy và Minh chuyển về căn nhà hiện tại trong con hẻm nhỏ. Căn nhà màu xanh lá nhạt, ngang hơn hai mét, dài sáu mét, ẩm, thấp, chật, nhưng là nơi họ có thể sống tiếp. Minh khỏe hơn, tỉnh hơn, làm được việc vặt, rồi đi làm thuê, rồi chạy shipper. Nhưng bệnh không dứt hẳn. Mỗi khi xúc động mạnh, mỗi khi quá khứ bị chạm vào, mỗi khi có gì đó kéo cậu trở lại khoảnh khắc tai nạn, cơn ấy lại tới.

Không còn mỗi ngày như xưa.

Nhưng vẫn tới.

Và vì vậy Minh không thể làm một công việc bình thường. Không thể ngồi văn phòng, không thể chịu một người quản lý gắt gỏng, không thể ở quá lâu trong một nơi có áp lực. Cậu chọn chạy giao hàng. Đường phố mệt, nắng, bụi, nguy hiểm, nhưng ít nhất khi không ổn, cậu có thể dừng lại. Có thể biến mất vài giờ. Có thể về nhà trước khi làm ai bị thương.

Minh tự tay sửa lại cái nhà kho nhỏ dưới cầu thang.

Một căn phòng trống. Tường trơn. Không đồ sắc. Không đồ cứng có thể cầm lên đập người. Cửa có kính mờ để Ngọc nhìn vào được. Mỗi khi thấy mình không ổn, Minh chui vào đó, khóa lại từ bên trong hoặc để Ngọc đóng bên ngoài. Cậu gào, đấm tường, khóc, cắn vào tay áo, làm bất cứ gì để cơn bão đi qua mà không chạm vào người khác.

Mai nghe tới đây thì cúi mặt.

Trong đầu cô hiện lại hình ảnh bàn tay Ngọc đặt lên kính, và bàn tay Minh phía bên kia đặt đúng vị trí ấy. Hai bàn tay không chạm được, nhưng vẫn tìm nhau. Một hình ảnh vừa méo mó, vừa đau, vừa khiến người ta không biết nên phán xét từ đâu.

Lão Tứ nói, lúc ông bệnh nặng, lúc ông tưởng mình bị con cái bỏ rơi, cũng chính là giai đoạn Minh nằm viện, sống dở chết dở. Không ai tìm được ai. Mỗi người bị nhốt trong một cái tai họa riêng, rồi năm tháng đổ bê tông lên trên, làm tất cả tưởng không còn đường thông.

Ngày Vy mười tám tuổi, Minh mua về một cái bánh nhỏ.

Căn nhà chật, chỉ có ba người. Ngọc nấu mấy món đơn giản. Vy thổi nến. Minh ngồi đối diện, mặt hơi ngượng, rồi nói hôm nay vừa là sinh nhật con gái, vừa là đám cưới nhỏ của anh và mẹ con.

Không giấy đăng ký.

Không tiệc.

Không họ hàng.

Chỉ có một cái bánh, một bữa cơm, một người đàn bà đã bán cả nhà để cứu cậu, một đứa con gái đã lớn lên bên cạnh cậu, và một người đàn ông trẻ mang trong đầu một khối tối không bao giờ tan hết.

Từ đó, Vy gọi Minh là dượng.

Nhưng trong lòng cô, có lẽ danh phận ấy cũng không thẳng như chữ viết trên giấy. Minh vừa là người đàn ông của mẹ cô, vừa là người được mẹ cô cứu, vừa là người đã chứng kiến cô lớn lên, vừa là một vết thương sống trong căn nhà. Gia đình đó kỳ lạ. Người ngoài nhìn vào chắc sẽ nói nhiều lời rất độc. Nhưng kỳ lạ không có nghĩa là giả. Họ vẫn sống được. Sống bằng cơm rẻ, tiền ship, lương ngân hàng, những đêm Ngọc ngồi ngoài cửa kính, những buổi Vy đi làm về đem theo bánh mì, những ngày Minh cố chạy đủ đơn để không thấy mình vô dụng.

“Nhưng nó không dám gặp ba,” Lão Tứ nói.

Giọng lão lúc này đã nghẹn hẳn.

“Vy nói nó biết ba còn sống. Biết ba từng kỳ vọng nó. Biết ba thương nó nhất, cho nó học, muốn nó thành người đàng hoàng. Mà giờ nó thấy mình như… như con chim già kéo theo hai viên đá. Không bay nổi. Cũng không bỏ được.”

Lão Tứ đưa tay che mắt.

“Nó sợ ba thất vọng.”

Mai im lặng.

Lão nói tiếp, nước mắt chảy qua kẽ tay:

“Nó lấy một người đàn bà đáng tuổi mẹ làm vợ. Nó bệnh. Nó chạy giao hàng. Nó ở trong cái hẻm nhỏ xíu. Nó nghĩ nếu coi như mình chết rồi thì sẽ đỡ bất hiếu hơn. Chết rồi thì khỏi phải về. Khỏi phải để ba nhìn thấy. Khỏi phải nghe ba hỏi tại sao.”

Lão Tứ khóc.

Không phải khóc ồn ào. Là thứ nước mắt của một ông già đã nuốt quá nhiều thứ, đến lúc cổ họng không chứa nổi nữa. Vai lão rung lên, bàn tay vẫn bị Mai nắm chặt. Cả đời lão từng tưởng mình mất con. Bây giờ gặp lại, mới biết con không mất, nhưng đã sống một đời đau đớn ngay dưới cùng một bầu trời mà lão không hề hay biết.

Mai ngồi cạnh, không nói gì.

Cô cũng không biết nói gì.

Có những chuyện người ta không thể an ủi bằng vài câu “rồi sẽ ổn”. Vì rõ ràng nó không ổn. Nó đã không ổn từ rất lâu rồi. Nó chỉ được người ta chống đỡ bằng những căn phòng trống, bằng lớp kính mờ, bằng những bàn tay đặt lên nhau mà không chạm được.

Mai siết nhẹ tay Lão Tứ.

Lão không rút ra.

Ngoài sân, đêm phủ xuống dãy trọ. Hùng vẫn chưa về. Tiếng xe máy xa xa, tiếng chó sủa, tiếng người gọi nhau cuối hẻm, tất cả nhỏ dần.

Trong căn phòng tầng trệt, Mai và Lão Tứ ngồi cạnh nhau, rất gần mà không vượt qua thêm gì nữa.

Chỉ có một ông già vừa khóc vì con mình.

Và một người đàn bà lặng lẽ ở bên, nghe hết nỗi đau ấy, như ngày xưa cô từng ngồi bên lão ở phòng gym, nghe lão kể những chuyện vụn vặt để cả hai quên rằng đời mình vốn đã tối từ lâu.

Mai dịch người sát vào Lão Tứ. Lão cũng vô thức đưa tay ôm lấy vai cô. Hai thân thể chạm vào nhau. Và rồi, cả hai bỗng nhiên khóc.

Nước mắt Lão Tứ rơi. Nước mắt Mai cũng rơi. Họ ôm nhau thật chặt, không ai nói một lời. Chỉ có tiếng khóc nín, tiếng thở run run, và nỗi buồn đang tràn ngập trong căn phòng chật hẹp.

Lão Tứ đưa bàn tay thô ráp lên, chạm nhẹ vào nước mắt trên má Mai. Ngón tay lão run run lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Mai thở khẽ, một tiếng thở run rẩy, rồi cô ngẩng mặt lên.

Hai người nhìn nhau.

Rồi họ hôn nhau.

Nụ hôn ấy không cuồng nhiệt, không vội vã. Nó chậm rãi, nặng nề, đầy nước mắt mặn chát. Cũng một già một trẻ. Giống hệt Minh và Ngọc ngày xưa. Số phận cứ như vậy. Yêu hay không yêu. Cảm xúc đó là gì, không ai giải thích được, không ai trả lời được.

Nhưng đêm đó, cái cặc và lồn lại va vào nhau.

Họ làm tình để quên đi nỗi buồn. Làm tình không phải chỉ để sướng.

Mai cởi quần áo, để lộ thân thể trắng muốt. Cô không nói gì, chỉ im lặng đẩy Lão Tứ nằm xuống, trèo lên người lão. Lão Tứ cũng không nói. Ông chỉ đưa tay ôm lấy eo cô, để mặc Mai dẫn con cặc già nua của mình vào trong lồn.

Cả hai không rên to. Không gọi tên nhau. Chỉ có tiếng thở khẽ, tiếng rên bị kìm nén trong cổ họng vì xấu hổ, vì sợ, vì lén lút.

Mai nhún chậm rãi, lồn cô ướt nhẹp, nóng bỏng. Con cặc của Lão Tứ trượt vào dễ dàng, chui sâu vào trong cô. Họ làm tình trong im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng thở dồn dập, tiếng da thịt chạm nhau khẽ khàng, và những tiếng rên rất nhỏ bị nuốt lại.

Họ lên đỉnh vài lần trong sự im lặng ấy.

Mỗi lần Mai run lên, cô cắn chặt vai Lão Tứ để không kêu thành tiếng. Lồn cô co thắt mạnh, siết chặt con cặc lão. Lão Tứ cũng đổ tinh vào trong cô, tinh trùng nóng hổi lại một lần nữa ngập đầy lồn Mai.

Nhưng con cặc của lão vẫn cứng.

Mai nằm xuống, kéo lão lên phía trên. Lão Tứ đè lên người cô, vừa dập cặc vừa khóc. Nước mắt lão rơi xuống mặt Mai. Lão không nói gì, chỉ dập mạnh hơn một chút, như muốn dập tan nỗi đau đang giày vò cả hai.

Mai thở khẽ, giọng run run:

“Ba…”

Lão Tứ nghe tiếng “ba” ấy mà nước mắt rơi nhiều hơn. Ông vừa dập cặc vừa khóc, vừa khóc vừa hôn lên mặt Mai, lên môi Mai, lên mắt Mai.

Khi lão sắp bắn, Mai đưa tay lau nước mắt trên mặt lão, rồi liếm nhẹ lên má lão, nuốt từng giọt nước mắt mặn chát của ông. Sau đó cô cúi xuống, rút con cặc đang dính đầy nước lồn và tinh trùng ra khỏi lồn mình, ngậm lấy nó.

Lão Tứ run bần bật.

Mai ngậm sâu, mút mạnh. Lão Tứ không kìm được nữa, bắn tinh mạnh mẽ vào miệng Mai. Những dòng tinh nóng, đặc quánh bắn thẳng vào họng cô. Mai nuốt từng ngụm, không để rơi giọt nào, mắt cô vẫn nhìn lên Lão Tứ trong bóng tối, đầy một thứ cảm xúc ma mị, không tên.

Khi xong, Mai buông ra, lau khóe miệng, rồi nằm xuống ôm lấy lão. Lão Tứ cũng ôm chặt lấy cô.

Cả hai không nói gì thêm.

Chỉ im lặng ôm nhau trong căn phòng tối, nghe tiếng tim nhau đập, nghe tiếng thở của nhau, và để nỗi buồn cùng dục vọng hòa quyện vào nhau trong đêm.

Tình dục đôi khi khiến con người ta đánh mất đi nhận thức.

Trong căn phòng tầng trệt, tiếng thở dồn dập, tiếng rên khẽ bị kìm nén, tiếng “chụt chụt” nhóp nhép của nước lồn và tinh trùng hòa quyện vẫn vang lên đều đều dù cả hai cố gắng giữ ở mức nhỏ nhất có thể.

Mai chống hai tay vào tường, cong lưng, chổng cao cái mông trắng bóc, tròn lẳn. Chiếc quần short mỏng bị tụt xuống tận mắt cá chân. Lão Tứ đứng sau, hai tay bóp chặt hai bên hông cô, dập mạnh từ phía sau. Con cặc già nua, to lớn, đầy gân của lão thụt ra thụt vào trong cái lồn hồng hào đang ướt nhẹp tinh trùng.

Mỗi cú dập là một tiếng “bạch” khẽ, là một tiếng rên bị cắn chặt trong cổ họng. Mai cắn môi đến chảy máu, cố không rên to, nhưng vẫn không kìm được những tiếng thở dài run rẩy. Lão Tứ cũng thở hổn hển, mồ hôi chảy dài trên lưng, nhưng ông không nói gì, chỉ dập liên tục, như muốn dập tan hết nỗi đau, nỗi tủi nhục, nỗi cô đơn của cả hai.

Họ quên mất.

Họ quên mất rằng trong căn nhà này còn có một người nữa.

Hùng.

Gã đứng trước cửa phòng, tay vẫn đang nắm chặt nắm đấm, mặt méo xệch vì giận dữ. Gã đã nghe hết. Tiếng thở. Tiếng rên khẽ. Tiếng da thịt va chạm. Tiếng “chụt chụt” nhóp nhép của lồn Mai đang bị cha ruột mình địt từ phía sau.

Hùng nghiến răng ken két, mắt đỏ ngầu. Gã suýt xông vào, suýt muốn đạp cửa, suýt muốn xiên chết cả hai đứa ngay tại chỗ.

Nhưng rồi gã dừng lại.

Một giây tỉnh táo hiếm hoi kéo gã lại từ cơn say và cơn giận. Gã không phải thằng ngu. Nếu giết cả hai, toàn bộ gia tài của Lão Tứ sẽ không thuộc về gã. Nếu gã vào tù, thì gã mất hết. Mai từ hồi bị bán cho ông Trùm cũng đã không còn là của gã nữa.

Hùng đứng im, thở hổn hển, mắt vẫn dán chặt vào khe cửa.

Cảnh tượng bên trong khiến cặc gã cứng ngắc.

Mai đang chống tay vào tường, cái mông trắng bóc, tròn lẳn chổng cao ra sau. Lồn cô hồng hào, ướt nhẹp, tinh trùng trắng đặc của Lão Tứ chảy ra theo từng cú dập. Lão Tứ thì đứng sau, hai tay bóp chặt hông con dâu, dập mạnh, con cặc mập mạp thụt ra thụt vào trong lồn Mai một cách không thương tiếc.

Hùng nhìn cảnh cha mình địt vợ mình mà cặc cứng đến đau.

Gương mặt gã méo xệch vì giận dữ bỗng dần giãn ra, nở một nụ cười quái dị, lạnh lẽo.

“Địt đi… địt đến chết luôn đi…”

Gã lẩm bẩm một mình, tay vô thức luồn vào quần, móc con cặc đang cứng ngắc ra ngoài, vuốt nhẹ vài cái trong khi mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên trong.

“Đúng rồi… nếu lão già địt Mai đến chết thì sao? Còn nếu Mai địt lão đến chết thì nó cũng tự xấu hổ mà biến mất. Vậy thì còn ai tranh với tao nữa?”

Hùng cười khùng khục, tiếng cười rất nhỏ, rất lạnh.

Gã nhớ ra gói thuốc mà Lão Quý từng đưa. Gã nhớ rõ lời lão: “Cho nó uống trước khi đi.”

Hùng liếm môi, mắt sáng lên một cách bệnh hoạn.

“Thuốc… mua ở đâu nhỉ…”

Gã kéo khóa quần lại, quay người rời khỏi cửa phòng, bước đi trong bóng tối với nụ cười méo mó vẫn còn đọng trên môi.

Trong phòng, Mai và Lão Tứ vẫn đang quấn lấy nhau trong im lặng đầy xấu hổ và dục vọng. Họ không biết rằng, ngay ngoài cửa, một con quỷ khác vừa được đánh thức.

.

.

.

Con rắn tưởng mình đang bò sát bụng đất, lặng lẽ, khôn ngoan, chờ con bò già mệt lả rồi cắm răng vào chỗ mềm nhất.

Nó tưởng chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút.

Tưởng chỉ cần đêm xuống thêm vài lần, người già yếu thêm vài phần, ham muốn làm mờ mắt thêm vài tầng, rồi mọi thứ sẽ tự rơi vào miệng nó. Một cái chết hợp lý. Một căn nhà đổi chủ. Một dãy trọ, một công ty, một cái tên trên giấy tờ, một đời người khác biến thành tài sản của nó.

Nhưng con rắn không biết.

Trên cao còn có người nông dân đang nhìn xuống.

Người đó không vội đập chết rắn. Không cần làm ồn. Chỉ cần đổi đường nước, dời cái rổ, thả một hòn đá đúng chỗ, cả thế cờ đã khác. Có những nước đi không nhằm thắng ngay. Nó chỉ nhằm buộc kẻ đang bò phải bò nhanh hơn, lộ mình hơn, và cắn nhầm vào khoảng không.

Sáng đó, Minh chạy giao hàng như mọi ngày.

Chiếc áo khoác cam bạc màu vì nắng, mũ bảo hiểm xước, cái thùng hàng sau xe lắc nhẹ theo từng ổ gà. Thành phố buổi sáng ồn, bụi, nóng, người ta chen nhau trên đường như ai cũng đang bị đuổi. Minh chạy không nhanh. Từ sau lần gặp Lão Tứ, cậu càng ít nói hơn, càng né về nhà muộn hơn, càng nhận nhiều đơn hơn như thể chỉ cần bánh xe còn quay thì đầu óc cậu sẽ khỏi phải nghĩ.

Nhưng đời không tha cho ai bằng cách đơn giản như vậy.

Một chiếc xe sang phía trước bỗng phanh gấp.

Minh bóp thắng theo bản năng, bánh xe rít lên trên mặt đường. Khoảng cách quá gần. Đầu xe máy đâm vào đuôi xe phía trước, không mạnh tới mức chết người, nhưng đủ làm cậu văng sang bên, ngã xuống mặt đường.

Va chạm đầu tiên nhẹ.

Nếu chỉ có vậy, Minh có thể đứng dậy, chửi thầm một câu, dựng xe, kiểm hàng, rồi tiếp tục sống cái đời shipper của mình.

Nhưng phía sau, một thanh niên chạy xe máy không kịp phản ứng.

Tiếng phanh rít lên.

Rồi tiếng va thứ hai.

Nặng hơn.

Đục hơn.

Minh nằm trên mặt đường, thân người co lại vì đau. Một cơn đau trắng xóa xé qua đùi, làm cậu không thở nổi. Người xung quanh la lên. Có ai đó dựng xe. Có ai đó gọi cấp cứu. Có ai đó cúi xuống hỏi anh ơi nghe thấy tôi nói không. Minh mở mắt, nhìn bầu trời xám trên đầu, nhìn những khuôn mặt lộn ngược, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, cậu lại nghe tiếng kim loại vỡ năm nào vọng về từ đáy não.

Cậu cố không hét.

Nhưng cổ họng vẫn bật ra một âm thanh méo mó.

Ở ngân hàng, Vy nhận cuộc gọi.

Mặt cô trắng bệch ngay khi nghe xong. Cái vẻ hoạt bát, sáng sủa thường ngày rút khỏi gương mặt cô như nước triều rút khỏi bờ cát. Cô cầm điện thoại chạy ra ngoài, tay run đến mức bấm nhầm số hai lần mới gọi được cho Nhung.

“Chị Nhung…”

Giọng Vy vỡ ra.

“Anh Minh bị tai nạn. Gãy chân rồi. Đang đưa vào viện.”

Ở đầu dây bên kia, Nhung im lặng một nhịp.

Không phải sự im lặng của người bất ngờ.

Là sự im lặng của người nghe một chuyện cuối cùng cũng tới.

“Bệnh viện nào?” Nhung hỏi.

Vy đọc tên bệnh viện.

Nhung đáp gọn:

“Chị báo chú Tứ ngay.”

Khi Nhung tới dãy trọ, Lão Tứ vẫn còn ngủ say.

Căn phòng tầng trệt đóng hờ. Bên trong có cái mùi nặng nề của một đêm vừa qua, thứ mùi người ta không gọi tên giữa ban ngày. Tấm chăn nhăn, cái quạt quay chậm, ánh sáng từ khe cửa rơi thành một vệt mỏng trên nền gạch. Mai đã đi chợ. Trong nhà chỉ còn Lão Tứ nằm nghiêng trên giường, mặt mệt, tóc bạc dính vào trán, như một ông già vừa bị đời vắt kiệt cả sức lẫn hồn.

Nhung đứng ngoài cửa gọi:

“Chú Tứ.”

Lão không động.

Cô gọi lớn hơn:

“Chú Tứ, anh Minh bị tai nạn.”

Chỉ cần nghe tới tên Minh, lão bật dậy.

Cái thân già nặng nề bỗng dựng phắt lên, mắt còn mờ ngủ nhưng mặt đã biến sắc.

“Minh làm sao?”

“Bị tai nạn. Đang ở bệnh viện.”

Lão Tứ quơ vội cái áo mặc vào, tay run đến mức cài lệch nút. Lão không hỏi thêm. Không chửi. Không lẩm bẩm. Không còn cái vẻ lơ mơ thường ngày. Cả người lão chỉ còn lại một ý nghĩ: con mình đang nằm viện.

Xe của Nhung đợi sẵn ngoài cổng.

Lão Tứ lên xe, miệng không ngừng hỏi:

“Nó nặng không? Nó tỉnh không? Gãy ở đâu? Có nguy hiểm không?”

Nhung trả lời từng câu, nhưng lão nghe được câu nào, mất câu nào. Trong đầu lão, bệnh viện là một cái hố. Cái hố từng nuốt Minh hơn một năm trời. Cái hố có mùi thuốc sát trùng, tiếng máy đo nhịp tim, tiếng người gào lúc nửa đêm. Lão mới chỉ nghe Vy kể thôi mà đã thấy lạnh xương sống. Bây giờ chính mình đang lao về cái hố ấy.

Tới bệnh viện, Lão Tứ gần như chạy.

Ở hành lang khoa cấp cứu, Ngọc ngồi trên ghế nhựa, hai tay dính bụi đường, mặt trắng bệch. Vy đứng bên cạnh, mắt đỏ. Vừa thấy Lão Tứ, Ngọc đứng dậy, định nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại.

“Minh đâu?” lão hỏi.

Vy chỉ về phía phòng xử lý.

“Bác sĩ đang nẹp tạm. Gãy xương đùi. Phải mổ.”

Lão Tứ chao một cái.

Nhung đỡ lão.

“Mổ thì mổ,” lão nói ngay, giọng khàn nhưng chắc. “Cần bao nhiêu tiền?”

Vy cúi mặt.

Ngọc thì im.

Cái im ấy Lão Tứ hiểu ngay.

Gia đình Minh vốn đã khánh kiệt nhiều năm. Một căn nhà bán đi, một đời tiết kiệm đổ vào bệnh viện, thuốc men, phẫu thuật, những lần tái khám, những cơn đau không hết. Minh vẫn phải dùng thuốc. Ngọc sống dè sẻn. Vy mới ra trường, vào thực tập ở ngân hàng chưa lâu, lương chưa đủ để gọi là có dư. Cái nhà xanh lá trong hẻm cụt giữ họ sống được, nhưng chỉ cần một tai nạn nữa thôi là tất cả lại nghiêng.

Lão Tứ lấy điện thoại ra.

“Nhung, gọi Hoàng. Bảo nó chuyển tiền.”

Nhung gật đầu.

Lão quay sang Vy:

“Con làm thủ tục. Bao nhiêu bác lo.”

Vy ngẩng lên, môi run.

“Bác…”

“Không nói nữa.” Lão Tứ nhìn về phía phòng cấp cứu. “Nó là con bác.”

Câu đó làm Ngọc bật khóc.

Không ồn. Chỉ một tiếng nấc nhỏ, rồi bà quay mặt đi, lấy tay che miệng. Lão Tứ nhìn bà, lần đầu tiên không còn cái bàng hoàng về tuổi tác, về danh phận, về sự trái khoáy. Trước mặt lão không phải người đàn bà đã lấy con trai lão. Trước mặt lão là người đã chăm Minh qua bao nhiêu năm, người ngồi ngoài cánh cửa kính mờ, người để thân mình đầy vết cào cắn, người đã bán nhà cứu con lão khi chính lão không có mặt.

Tiền được chuyển rất nhanh.

Hoàng không hỏi nhiều. Hoặc đúng hơn, Hoàng đã biết có những lúc hỏi là thừa. Phòng mổ được đặt. Hồ sơ tạm ứng được đóng dấu. Minh được đẩy qua hành lang trên chiếc giường bệnh, mặt tái, môi khô, mắt mở lơ mơ.

Lão Tứ đứng bên cạnh giường.

“Minh.”

Minh quay đầu rất khẽ.

Ánh mắt cậu chạm vào lão, mệt và đau.

Không có tiếng ba.

Nhưng lần này Minh không quay đi.

Chỉ vậy thôi cũng đủ làm Lão Tứ muốn khóc.

Ca mổ kéo dài nhiều giờ.

Lão Tứ ngồi ngoài hành lang, hai tay đặt trên đầu gối, lưng còng xuống. Vy đi tới đi lui. Nhung ngồi xa hơn một chút, xử lý điện thoại. Ngọc không ngồi yên được. Bà cứ đứng lên, rồi lại ngồi xuống, rồi đi đến cửa phòng mổ, rồi quay về. Gương mặt bà mệt đến hốc hác, nhưng mắt không rời khỏi cánh cửa.

Khi bác sĩ ra báo ca mổ ổn, mọi người mới thở được.

Minh được chuyển về phòng bệnh.

Từ hôm đó, Lão Tứ ở lại bệnh viện chăm con.

Ban đầu lão định tự mình làm tất cả. Lão muốn bù. Muốn rót nước, muốn đút cháo, muốn ngồi canh giấc, muốn một đêm thức bên con để trả lại một năm, mười năm, hai mươi năm không có mặt. Nhưng rất nhanh, lão nhận ra có một người hiểu Minh hơn mình rất nhiều.

Ngọc.

Bà biết khi nào Minh đau thật, khi nào cậu chỉ nghiến răng chịu. Biết cái gối kê cao bao nhiêu thì chân đỡ nhức. Biết giờ nào phải uống thuốc, thuốc nào uống trước ăn, thuốc nào sau ăn. Biết khi Minh cau mày là cơn rối loạn đang tới gần hay chỉ là vết mổ kéo đau. Biết cách đặt tay lên vai cậu mà không làm cậu giật mình. Biết khi nào phải nói, khi nào chỉ cần ngồi im.

Đêm đầu tiên sau mổ, Minh sốt nhẹ.

Ngọc thức trắng.

Bà lau mồ hôi cho cậu, chỉnh chăn, kiểm tra bình truyền, gọi y tá đúng lúc, ngồi cạnh giường như một cái bóng không rời. Lão Tứ ngồi ở ghế bên kia, nhìn bà trong ánh đèn bệnh viện xanh xao, lòng nghẹn lại.

Ông đã từng bàng hoàng khi biết người đàn bà này là vợ của con mình.

Từng thấy choáng, thấy sai, thấy khó chấp nhận.

Nhưng giờ, nhìn Ngọc cúi xuống thay khăn cho Minh, nhìn bàn tay bà chạm lên trán con trai lão bằng một sự quen thuộc đầy thương xót, Lão Tứ không còn nghĩ được gì xấu. Có những danh phận người ngoài nghe qua sẽ phán xét ngay. Nhưng người trong cuộc đã đi qua bao nhiêu máu, nước mắt, tiền viện phí, những đêm trên sân thượng bệnh viện, những cánh cửa kính mờ, thì danh phận ấy không còn đơn giản để đem ra cân bằng tuổi tác.

Lão Tứ cảm khái vô cùng.

Sáng hôm sau, khi Minh ngủ yên, lão ra hành lang hút thuốc.

Hút được nửa điếu lại dụi tắt.

Bệnh viện cấm hút thuốc.

Lão đứng đó, nhìn mấy người nhà bệnh nhân nằm vật vờ trên ghế, nhìn một bà mẹ bế con đi qua, nhìn ông già chống gậy tập đi từng bước. Đời ai cũng có một cái phòng bệnh chờ sẵn, chỉ là chưa tới lượt thì còn tưởng mình mạnh.

Lão quay về dãy trọ vào chiều muộn.

Vừa tới cổng, lão đã thấy sân nhà khác hẳn.

Dãy phòng tầng trệt đang được sửa lại. Thợ xây ra vào, xi măng, gạch, thùng sơn để đầy một góc. Một vài phòng trọ cũ được dọn trống, vách ngăn bị tháo, cửa được thay, dây điện đi lại. Mùi sơn mới lẫn mùi bụi vôi bay trong không khí. Người thuê trọ đứng nhìn, xì xầm, nhưng không ai dám cản.

Hùng đứng giữa sân, mặt đỏ gay, ngoác mồm chửi.

“Ai cho tụi mày sửa? Đây là nhà tao! Tụi mày nghe không? Đập cái gì? Mang đồ đi đâu?”

Đám thợ làm như không nghe.

Một người quản thợ chỉ liếc gã rồi tiếp tục gọi người khiêng cửa. Hùng càng chửi, tiếng máy khoan càng to. Gã đứng đó như một thằng hề bị bỏ quên trong chính sân nhà mà gã tưởng sắp thuộc về mình.

Lão Tứ bước vào.

“Hùng, im đi.”

Hùng quay phắt lại.

“Ba, ba coi tụi nó kìa! Ai cho sửa? Sao không hỏi con?”

Lão nhìn gã.

“Hỏi mày làm gì?”

Hùng nghẹn.

Đúng lúc đó, Hoàng từ phía trong bước ra. Áo sơ mi xắn tay, kính mỏng, trên tay cầm bản vẽ và danh sách phòng. Gã nhìn Lão Tứ, cười nhẹ.

“Chú về rồi.”

Lão Tứ nhìn quanh.

“Chuyện gì đây?”

Hoàng gấp bản vẽ lại.

“Cháu biết chú muốn đưa anh Minh về đây. Bên kia hẻm chật, ẩm, không tiện cho người vừa mổ. Nên cháu cho dọn lại tầng một. Mình cho thuê ít phòng hơn một chút, nhưng nhà vui hơn, bác nhỉ.”

Lão Tứ đứng im.

Một lúc lâu lão không nói được gì.

Cái sân, cái dãy trọ, những căn phòng chật từng chỉ là chỗ thu tiền tháng, bỗng trong mắt lão biến thành một nơi có thể đón con trai về. Một cái giường rộng hơn. Một cửa sổ sáng hơn. Một lối đi đủ cho Minh chống nạng. Một chỗ để Ngọc nấu cơm mà không phải cúi mình trong căn bếp hẹp. Một góc cho Vy nghỉ khi tan làm. Một căn phòng trống nếu Minh cần tự nhốt mình khi cơn đau trong đầu trở lại.

Hoàng đã nghĩ tới những thứ đó trước cả lão.

Lão Tứ bước tới, đặt tay lên vai Hoàng.

Bàn tay lão nặng, run nhẹ.

“Mày…”

Giọng lão nghẹn lại.

Hoàng vẫn đứng yên.

Lão Tứ nhìn gã, mắt đỏ lên.

“Mày không phải con tao, nhưng mày hiểu tao hơn bất cứ đứa nào.”

Hoàng cúi mắt.

“Chú đừng nói vậy.”

Lão vỗ vai gã thêm một cái.

Không mạnh, nhưng rất sâu.

Phía sau, Hùng đứng chết trân.

Mặt gã lúc đỏ lúc trắng. Gã nhìn Lão Tứ, nhìn Hoàng, nhìn mấy căn phòng đang bị sửa, rồi nhìn cái sân mà gã từng tưởng mình sẽ làm chủ. Có thứ gì đó đang trượt khỏi tay gã rất nhanh. Không phải chỉ là mấy phòng trọ. Là vị trí. Là quyền quyết định. Là cái mộng được thừa kế cả một cái ổ.

Gã muốn chửi tiếp, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Vì lần này, Lão Tứ không nhìn gã nữa.

Ông già đang nhìn dãy phòng mới sửa, trong mắt có mệt mỏi, có đau, có hy vọng, và có cả hình bóng của một thằng con út đang nằm trong bệnh viện.

Còn Hùng, con rắn đang bò dưới bụng đất, lần đầu tiên cảm thấy phía trên đầu mình có cái bóng của người nông dân.

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
78 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai

Tô Đạt

Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,

BớtXL

Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah

caogiaothao2052

nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à

Tô Đạt

rất hay cam on tac gia Vô Hồn