Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn
Tác Giả: Địa Ngục Dưới Chân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: nô lệ
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Tên ban đầu: A, Hóa Ra Ta Là Chư Ngã Thần Chủ!
Tác giả: Địa Ngục Dưới Chân
Chương 1:
Reng… Keng leng…Tiết trời se lạnh mát mẻ, tiếng trống tan trường vội vã, Ngô Thần như bao người khác lấy xe đi về.
Liếc nhìn sắc trời ảm đạm, phía xa mây đen gọi nhau kéo đến, Ngô Thần chỉ cảm thấy trong lòng một trận hoảng hốt.
Ngô Thần ngơ ngác nhìn trời, thấy cơn mưa càng lúc càng lớn, thấy giông bão nổi lên, thấy một tràng cảnh gì đó như mộng như ảo mà bản thân lại chả thể nhớ nổi.
Uỳnh uỳnh!
Rào… Ào ào…
Cơn mưa đột ngột gột rửa đi dòng suy nghĩ chập chờn, cũng đánh thức Ngô Thần dậy khỏi sự bần thần vô định.
“Kỳ quái…”
Ngô Thần nhíu mày, mặc nước mưa thấm ướt áo, lại ngẩng đầu nhìn trời cao…
“Ta… không phải bị tử hình rồi sao? Nơi này chẳng lẽ là thế giới sau khi chết?”
Ngô Thần trừng lớn hai mắt, nhưng nước mưa rơi xuống khiến hắn lập tức cúi đầu dụi mắt.
Tiếng mưa rơi xối xả không thể át đi suy nghĩ trong lòng hắn, liếc nhìn xung quanh, một khung cảnh quen thuộc hiện ra.
“Trường học?” Ngô Thần ngẩn người, nhận ra trường học này.
Đây chẳng phải ngôi trường theo học lúc hắn còn là học sinh sao?
“Chẳng lẽ…”
Ngô Thần lục lọi cặp sách, lấy ra chiếc điện thoại cũ kỹ nhìn ngày tháng.
“Haha… Hahahhahha!” Ngô Thần cười cuồng loạn, sặc sụa:
“Thực sự, ta trùng sinh rồi!”
Dưới cơn mưa, không biết trên mặt hắn là nước mưa hay nước mắt, người khác nhìn vào chỉ thấy một tên ngốc đứng đó.
Kiếp trước, Ngô Thần bị thanh mai trúc mã vu oan, hãm hại tới nỗi phải vào tù.
Sau khi ra tù, bị chú hai phản bội, lại một đợt chạy trốn như chuột nữa. Lần đó hắn còn phải ra nước ngoài chứ không thể ở trong nước.
Sau khi có chút tiếng tăm ở nước ngoài, trở về trả thù sạch sẽ đám khốn khiếp đã hại hắn.
Chỉ nỗi uất hận là thế lực kẻ thù quá lớn, bản thân lại quá vội vàng, nên ngay cả vạt áo kẻ thù cũng chưa động tới, hắn lại một lần nữa bị chính quyền bắt giữ.
Lần này, án tử hình thực hiện rất nhanh, cơ hồ hôm trước bắt, hôm sau liền ra pháp trường rồi.
“Khốn khiếp, Liễu Như Yên… Tô Gia… Từng kẻ cũng đừng hòng thoát!”
Ngô Thần nghiến răng ken két, bàn tay dùng sức đến rớm máu.
“Kiếp trước, chính là vào hôm nay, Liễu Như Yên trú mưa tại một cửa tiệm tạp hóa thì bị đám du côn kéo vào trong sàm sỡ.”
“Ta lúc ấy máu nóng xông lên đầu, dùng chai rượu làm bị thương tên đại ca của chúng. Rồi Liễu Như Yên và gia đình cô ta tạo lời khai giả, ta bị nhốt 15 năm tù.”
“Ta lúc đó còn thắc mắc vì sao mức án lại nặng như vậy, sau này ra tù mới biết tên đại ca kia đã mất mạng.”
“Bản thân ta lúc ấy cũng bàng hoàng, không nghĩ tới tên kia lại chết dễ dàng thế. Chỉ là sau khi suy nghĩ kỹ càng, ta lại nghi ngờ kẻ kết liễu là Liễu Như Yên, ta bị hãm hại…”
“Sau khi điều tra, phát hiện đám côn đồ đó là kẻ đòi nợ thuê, con nợ là cha của Liễu Như Yên, Liễu Huyền.”
“Đáng tiếc sau đó…”
Hồi ức đến đây, Ngô Thần thở dài.
May mắn mọi thứ có thể làm lại.
Nghĩ đến đây, Ngô Thần gọi điện báo cảnh sát.
Tại tiệm tạp hóa.
Như kiếp trước Liễu Như Yên bị đám côn đồ lôi kéo vào trong cửa hàng, chỉ là kiếp này người ngăn cản không phải Ngô Thần mà là cảnh sát.
Liễu Như Yên quả thực là kẻ thông minh, biết cho dù bản thân có làm quá lên, tên côn đồ kia dù có bị khép vào tội ấu dâm và quấy rối, sẽ đi tù đi chăng nữa thì bên dưới bọn hắn vẫn còn rất nhiều đàn em.
Làm vậy chỉ khiến cuộc sống sau đó của nàng bị trả thù điên cuồng.
Thế là nàng quyết định ký giấy không truy cứu tạm thời, sau này nếu hối hận thì vẫn có thể tống đám kia vào tù vài năm.
Đây chẳng khác gì thòng lọng kề cổ.
Ngồi tại quán cà phê đối diện, Ngô Thần rít một hơi thuốc, nở nụ cười âm trầm.
Kiếp trước trong tù hận Liễu Như Yên đến tận xương tủy, nên hắn nghiên cứu nàng kỹ càng nhất.
Có thể nói, giờ phút này Ngô Thần hiểu Liễu Như Yên hơn chính bản thân nàng ta.
Tình hình bị ép xuống mức thấp nhất, Liễu Như Yên đã nói không muốn làm lớn chuyện, phía cảnh sát cũng bật đèn xanh, dẫu sao đây là danh dự của con gái mà, nhất là khi Liễu Như Yên nhắc tới mình đang ôn thi Cao Khảo.
Ra khỏi đồn cảnh sát, đám côn đồ kia dường như cực kỳ hối hận, mặt đen xì nở nụ cười lấy lòng cứng ngắc rút ra một xấp hồng bao nói:
“Liễu tỷ xem, chúng ta có thể xóa nợ, đổi lại tỷ có thể dứt khoát không truy cứu trách nhiệm không? Dù sao vẫn chưa gây ra tổn hại gì…”
Liễu Như Yên thản nhiên nhận lấy xấp hồng bao, cười nhẹ:
“Các người nghĩ sao?”
Ngô Thần căn chuẩn thời cơ, điện thoại trong tay nhấn chụp liên tục cảnh đám côn đồ đưa tiền cho Liễu Như Yên.
Xong tất cả cũng gần 1 giờ chiều, Liễu Như Yên không về nhà nữa mà tới trường luôn.
Ngô Thần thì tiếp tục hành động. Điện thoại thao tác 1 dãy số rồi gọi đi.
Chẳng mấy chốc đầu bên kia đã bắt máy, chính là tên cầm đầu đám côn đồ bị Liễu Như Yên nắm thóp.
Gã thấy là số lạ, do dự một chút cuối cùng vẫn nghe máy.
“Alo? Ai vậy?”
Ngô Thần hắng giọng, giả giọng khàn khàn không rõ nam nữ lên tiếng:
“Vương Đại Hổ, 25 tuổi, bỏ học đại học giữa chừng, nhà ở…”
“Mày… Mày là ai? Sao biết những chuyện này?” Vương Đại Hổ giật thót một cái sợ hãi.
“Đây không phải chuyện ngươi nên biết!” Giọng nói không rõ nam nữ kia lạnh lẽo vang lên:
“Muốn bạn gái Lục Tiểu Hy của mày an toàn thì làm theo lời tao nói, đừng hành động thừa thãi, điện thoại mày đã bị chúng tao theo dõi rồi!”
Vương Đại Hổ đầu óc ong ong, sợ hãi khiến hắn quên cả nói chuyện.
“Bây giờ, lập tức tới khu nhà Kim Bình, con nợ Liễu Huyền ngươi quen thuộc chứ? Nhiệm vụ của ngươi là sàm sỡ vợ hắn, nhớ kỹ mục tiêu chỉ cần sàm sỡ vợ hắn là được.” Giọng nói thần bí kia ra lệnh:
“Đòi được tiền thì càng tốt, không đòi được cũng chả sao. Sau khi lấy xong tiền, đưa số tiền đó cho Liễu Như Yên là được.”
Mồ hôi lạnh chảy xuống, Vương Đại Hổ không phải kẻ ngu, hắn lờ mờ đoán ra được tình huống hôm nay có đại nhân vật nào đó thao túng.
Đúng vậy, nếu không cảnh sát làm sao có thể tới hiện trường nhanh như vậy?
Phải biết từ khi kéo Liễu Như Yên vào trong tiệm chỉ trôi qua vài phút, mà hành động sàm sỡ này của hắn cũng chỉ là nhất thời nổi hứng, do tên đàn em kích động…
Mẹ nó! Nội gián!
Vương Đại Hổ tự bổ não ra nhiều tình tiết, mà không biết kế hoạch này của Ngô Thần thành công chỉ đơn thuần vì hắn là người trùng sinh.
Vương Đại Hổ không dám chậm trễ, vội vàng đi tới nhà Liễu Như Yên đòi nợ.
Nhan Như Ngọc tuy đã 37 nhưng do chăm chút kỹ càng, lại chẳng phải làm việc nặng nhọc nên thân hình vẫn cực kỳ bốc lửa.
Lúc này nàng đang ở nhà dọn dẹp, chuẩn bị cơm nước.
Đúng lúc này cửa bị đạp tung, một đám côn đồ hùng hổ bước vào, dẫn đầu là Vương Đại Hổ.
“Các người là ai?” Nhan Như Ngọc sợ hãi quát.
Vương Đại Hổ không nói gì, cứ hằm hằm bước tới.
“Các người dám? Ta mà hét lên, thôn ta sẽ không để đám người ngoài các ngươi hoành hành đâu!”
Vương Đại Hổ nhìn Nhan Như Ngọc, tuy cảm nhận được một sự từng trải mà không kém phần nóng bỏng của mỹ phụ, hắn vẫn không dám quên mệnh lệnh của kẻ thần bí kia.
“Chồng ngươi nợ bọn ta 10 vạn chưa trả, ngươi nói xem bọn ta là ai?” Nghe tới đây, Nhan Như Ngọc mới hiểu ra tình hình.
Nàng cũng biết chồng mình làm ăn kinh doanh đốt tiền, không trả nổi lương cho nhân viên, nên đã vay nợ tầm 10 vạn.
Chỉ là hình như còn chưa đến thời gian trả nợ mà?
“Mỹ nữ, cô cũng không muốn chồng mình nhập viện chứ?” Vương Đại Hổ liếc nhìn Nhan Như Ngọc, trực tiếp lên tiếng uy hiếp.
Quả chuẩn một mỹ phụ đã có chồng con, mông nở ngực lớn như lỗ sâu hung hăng hút lấy ánh mắt người nhìn.
“Ngươi… Ngươi định làm gì? Ta nói cho ngươi biết đây là phạm pháp!” Nhan Như Ngọc sợ hãi lùi lại.
“Sao? Nợ tiền phải trả, đây là đạo lý thiên địa! Không ngại nói cho ngươi biết, chỉ cần ta không làm gì nghiêm trọng, ông chủ đứng sau chúng ta đều có thể dàn xếp ổn thỏa!” Vương Đại Hổ ngồi xuống sofa uy hiếp.
“Ngươi… rốt cuộc muốn gì?”
Nhan Như Ngọc càng sợ hãi hơn, cơ thể run rẩy dịch xa khỏi Vương Đại Hổ.
Vương Đại Hổ gật gù, bàn tay bất ngờ đặt lên đùi Nhan Như Ngọc.
“Ngươi tên biến thái!” Nhan Như Ngọc đứng bật dậy.
Điều này dường như khiến Vương Đại Hổ bất mãn, hắn bước tới ép Nhan Như Ngọc vào tường, một tay bóp cổ, tay còn lại nhào nặn bầu vú to lớn kia.
“Ư..ưm..” Nhan Như Ngọc ra sức giãy giụa nhưng sức lực nàng thực sự không thể sánh bằng, nhục nhã để hắn ta nhào nặn bầu vú của mình, ngay cả hét to cũng không làm được..
“Đau…quá… Xin buông ra…” Nhan Như Ngọc rên rỉ không thành tiếng.
Vương Đại Hổ nhục mạ nàng một hồi rồi ném nàng ngã xuống ghế sofa, ánh mắt lạnh lẽo đe dọa:
“Lần sau sẽ không chỉ có vậy!”
Vương Đại Hổ không lưu luyến mà xoay người rời đi cùng đám đàn em của mình.
Mọi chuyện đúng như dự đoán của Ngô Thần, Liễu Như Yên sau khi tan học không ngần ngại nhận 1 ngàn do Vương Đại Hổ tự bỏ ra, Ngô Thần đương nhiên cũng đã chụp được tấm ảnh nàng thản nhiên nhận tiền đó.
“Cho ngươi vui vẻ một thời gian nữa, mọi thứ chỉ mới bắt đầu mà thôi!” Ngô Thần cười lạnh.
Vương Đại Hổ sau khi đưa tiền cho Liễu Như Yên, trong lòng thấp thỏm gọi lại số điện thoại kia.
“Ta đã biết rồi, hiện tại không còn chuyện của ngươi nữa.”
“Đợi đã, bạn gái ta đâu? Nàng sao rồi?” Vương Đại Hổ gấp gáp hỏi.
Đầu dây bên kia im lặng chút rồi mới trả lời:
“Đồ ngu! Sau này có việc ta sẽ tự báo cho ngươi!”
Nói xong liền tắt máy.
Vương Đại Hổ ngẩn người nhìn điện thoại kêu tút tút, run rẩy bấm số gọi điện cho bạn gái.
Rất nhanh liền có âm thanh ngọt ngào truyền ra:
“Sao vậy?”
Vương Đại Hổ nghe ra đây quả thật là âm thanh của Lục Tiểu Hy, trong thoáng chốc ngỡ bản thân bị lừa.
Nhưng nhớ lại câu chửi kia, Vương Đại Hổ kìm nén cảm xúc mà suy nghĩ kỹ càng.
“Đúng vậy, người thần bí kia dường như mưu tính gia đình Liễu Huyền nên mới cần ta!”
“Việc có thể uy hiếp tới an nguy Lục Tiểu Hy hẳn là thật, lý do không bắt cóc Lục Tiểu Hy là không cần thiết, kẻ đó tính toán ta sẽ nghe lời… Dẫu sao làm nhiều sai nhiều, như hiện tại đây, ta có thể tra ra kẻ này là ai không?”
“Căn bản không thể! Số điện thoại này chắc chắn cũng là sim rác!”
“Nhưng an toàn là vì ta vẫn còn nghe lời, nếu ta có ý nghĩ phản kháng…”
Vương Đại Hổ rùng mình không dám suy nghĩ tiếp nữa.
Chỉ riêng việc kẻ thần bí này có thể điều động cảnh sát thôi đã khiến hắn sợ hãi rồi.
Nhưng con người mà, làm gì có ai không tò mò chứ…
“Chỉ cần để ý gia đình tên Liễu Huyền đó là có thể đoán được một hai…” Vương Đại Hổ giấu kín suy nghĩ này trong lòng.
.
.
.
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506