Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Xin chào các bạn. Trước khi vào mạch truyện tiếp. Mình xin phép được lan man một chút. Truyện mình viết hoàn toàn free và sẽ không bán, nếu có ai đó nói bán truyện, các bạn cẩn thận lừa đảo nhé. Ngoài ra, mình còn làm Artist 3D cho truyện trên Blender. Mình sẽ tìm nơi có thể đăng free cho các bạn. Hy vọng các bạn ủng hộ. Cuối cùng nếu như bạn nào thấy hay, muốn ủng hộ mình ly café. Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Mình xin chân thành cảm ơn.
Giờ thì chúng ta bắt đầu với chương 17 nhé !
Minh và Ngọc chỉ có đúng một lần vượt qua ranh giới ấy.
Một lần duy nhất.
Trên sân thượng.
Đêm đó gió rất mạnh. Mạnh đến mức mấy tấm tôn cũ ở mái nhà bên cạnh cứ rung lên từng chập, phát ra thứ âm thanh giống như tiếng một con vật bị nhốt trong lồng sắt. Thành phố phía dưới vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng ấy không lên tới chỗ họ. Nó chỉ nằm ở xa, thành từng đốm nhỏ, như những con mắt mệt mỏi nhìn lên từ một đáy giếng.
Minh không nhớ rõ mình đã nghĩ gì đêm ấy.
Cậu chỉ nhớ Ngọc khóc.
Nhớ bàn tay bà lạnh.
Nhớ trên người mình còn đầy mùi thuốc bệnh viện, mùi mồ hôi, mùi đời sống bị kéo lê qua quá nhiều ngày không có lối ra. Cậu nhớ mình đã muốn nói một câu gì đó thật rõ ràng. Một câu như: “Con biết ơn cô.” Hoặc: “Con xin lỗi.” Hoặc: “Đừng bỏ con lại.”
Nhưng không câu nào đúng.
Vì giữa người với người, có những lúc ngôn ngữ chỉ như cái muỗng nhỏ cố múc cạn một hồ nước tối. Múc mãi, nước vẫn ở đó. Đen, sâu, và lạnh.
Sau đêm ấy, không còn lần nào nữa.
Không phải vì họ ghê sợ nhau.
Cũng không phải vì họ hối hận theo cái kiểu người ta vẫn hay nói trong phim ảnh. Chỉ là sáng hôm sau, khi mặt trời chiếu xuống cái sân thượng loang lổ rêu xanh, cả Minh và Ngọc đều hiểu rằng thứ đã xảy ra không thể lặp lại. Nó giống như một cơn mưa trái mùa. Rơi xuống, làm ướt tất cả, rồi biến mất. Nếu cố gọi nó quay lại, nó sẽ không còn là mưa nữa, mà thành một thứ gì khác, nặng nề hơn, đáng sợ hơn.
Minh bị động kinh.
Có những ngày cậu đang cầm chén cơm thì tay run lên. Có khi đang đi giữa sân trọ, cậu bỗng đứng sững lại, mắt nhìn vào một điểm không có thật. Có khi đêm xuống, hơi thở cậu trở nên gấp gáp, và cậu phải tự bước vào căn phòng nhỏ có cửa kính mờ, đóng mình trong đó như đóng một con dao vào bao.
Ngọc hiểu.
Minh cũng hiểu.
Bởi vậy giữa hai người có một khoảng cách rất lạ. Họ gần hơn vợ chồng bình thường ở vài điều, nhưng lại xa hơn cả người dưng ở vài điều khác. Ngọc nấu cơm cho cậu. Minh đưa tiền về cho Ngọc. Vy gọi cậu là dượng. Lão Tứ gọi cậu là con út. Mọi thứ có tên gọi của nó. Nhưng tình cảm thì không.
Minh nhiều lần tự hỏi: mình yêu Ngọc hay mình nợ Ngọc?
Câu hỏi ấy giống như một đồng xu rơi xuống khe sàn. Cậu nghe tiếng nó rơi, biết nó ở đâu đó dưới chân mình, nhưng không cách nào nhặt lên được.
Nếu là yêu, tại sao mỗi lần nhìn Ngọc, trong lòng cậu luôn có một nỗi đau giống như đang quỳ trước một ngôi mộ?
Nếu là nợ, tại sao khi Ngọc ho nhẹ trong bếp, cậu lại thấy tim mình thắt lại?
Minh không biết.
Cậu không giỏi phân biệt những thứ nằm trong tim. Tim con người, với Minh, giống như một căn phòng tối có quá nhiều đồ đạc cũ. Cậu đi vào đó, vấp ngã, chạm tay vào bụi, vào mảnh kính vỡ, vào những chiếc hộp không dán nhãn. Có thứ gọi là yêu. Có thứ gọi là nợ. Có thứ gọi là thương hại. Có thứ gọi là trách nhiệm. Nhưng khi bóng tối phủ xuống, hình dáng của chúng giống nhau đến kỳ lạ.
Cuối cùng Minh thôi không hỏi nữa.
Cậu chỉ giữ lấy thứ mình chắc chắn nhất.
Trách nhiệm.
Với cậu, vậy là đủ.
Một người đàn ông không nhất thiết phải hiểu rõ mình đang sống vì điều gì. Có khi chỉ cần biết tối nay mình phải về nhà, ngày mai phải kiếm tiền, người đang chờ mình không được phép đói, vậy là đã đủ để tiếp tục.
Tối hôm ấy, Minh nhận thêm một đơn giao hàng.
Đáng lẽ cậu đã về từ sớm. Nhưng app hiện lên một đơn gần khu trung tâm, tiền phụ thu cao hơn bình thường. Minh nhìn màn hình điện thoại rất lâu. Cậu nghĩ đến tiền thuốc. Nghĩ đến tiền vật lý trị liệu. Nghĩ đến cuốn sổ thu tiền trọ của Ngọc, trong đó mỗi con số đều được viết cẩn thận như thể bà đang vá lại một tấm áo rách bằng chỉ quá mỏng.
Minh bấm nhận.
Đêm thành phố mở ra trước mặt cậu.
Gió lùa qua hai ống tay áo shipper màu cam. Những con đường trơn bóng dưới ánh đèn. Những quán ăn khuya bốc khói. Những cặp tình nhân ngồi sát nhau bên vỉa hè. Những người đàn ông say rượu đứng hút thuốc dưới mái hiên, mắt nhìn vào khoảng không như đang chờ một chuyến tàu không bao giờ đến.
Minh chạy qua tất cả.
Cái chân từng gãy nhói lên mỗi khi dừng đèn đỏ. Cơn đau không dữ dội, nhưng bền bỉ. Nó nhắc cậu rằng thân thể mình đã từng bị tháo tung ra rồi lắp lại. Có những thứ lắp được, có những thứ không. Xương có thể liền. Da có thể khép miệng. Nhưng trong con người, vẫn luôn còn một tiếng động nhỏ phát ra từ chỗ gãy cũ.
Khi Minh giao xong đơn cuối cùng thì đã muộn.
Cậu chạy xe về dãy trọ.
Cổng dãy trọ lúc ấy còn mở hé. Bóng đèn vàng trước hiên chớp nháy vì côn trùng bay quanh. Tầng trên có ai đó vừa kéo cửa sắt, âm thanh vang xuống khô khốc. Trong bếp tầng trệt, chắc Ngọc đã để phần cơm cho cậu trong nồi. Minh tưởng tượng ra cái mâm nhỏ, chén canh nguội, đĩa rau xào mềm đi vì để lâu.
Cậu vừa tắt máy trước cửa thì một bóng người từ trong dãy trọ bước nhanh ra.
Một cô gái mặc váy chống nắng dài, loại người ta thường mặc ban ngày để tránh bụi và nắng. Nhưng bây giờ là buổi tối. Cái váy ấy trong ánh đèn vàng trông có vẻ lạc lõng, như một mảnh ban ngày bị bỏ quên trong đêm.
Cô gái đội mũ, đeo khẩu trang, tay cầm túi nhỏ. Có vẻ đang vội.
Vừa thấy xe Minh dừng trước cửa, cô bước tới rất nhanh, gần như nhảy tót lên yên sau, nói bằng giọng tự nhiên như thể chiếc xe này vốn được gọi cho cô:
— Đúng giờ thế. Anh chở tôi tới quán Cafe DJ XX nhé.
Minh không quay lại ngay.
Cậu nghe giọng nói ấy.
Một giọng nói rất cũ.
Cũ đến mức không nằm trong ký ức bình thường nữa, mà nằm ở một ngăn sâu hơn. Nơi những buổi chiều sân bóng, những tiếng cười bên bờ sông, những lon bia lạnh và những điều chưa từng nói ra vẫn nằm im dưới một lớp bụi mỏng.
Minh đặt chân xuống đất.
Cậu quay đầu lại.
— Quỳnh à?
Cô gái phía sau khựng lại.
Rồi cô nhảy xuống khỏi xe.
Một động tác nhanh, nhẹ, gần như ngày xưa. Cô kéo khẩu trang xuống, nhìn chằm chằm vào Minh. Ánh đèn vàng rơi lên gương mặt cô, làm lớp trang điểm trên mắt trở nên đậm hơn, nhưng cũng không che được cái nét quen thuộc.
Đôi mắt ấy.
Cái cách cô nhìn người khác như thể vừa trêu đùa vừa muốn hiểu hết.
Một giây trôi qua.
Rồi cô mở to mắt.
— Minh?
Cậu gật đầu.
— Ừ.
Quỳnh bước lại gần hơn, nhìn cậu từ đầu đến chân. Áo shipper cam, quần jean cũ, gương mặt rám nắng, dáng người cao nhưng có chút khựng ở chân trái. Cô nhìn như muốn so sánh người trước mặt với một người từng tồn tại trong trí nhớ của mình.
Rồi cô bật cười.
— Trời ơi. Đúng là Minh thật. Anh làm xe ôm hả?
Minh hơi gãi đầu.
— Cũng gần vậy. Chạy giao hàng.
— Anh mất tích đâu mà lâu quá vậy? Bao nhiêu năm rồi?
Minh không biết trả lời thế nào.
Có những năm tháng nếu kể ra thì quá dài. Nhưng nếu tóm lại thì lại như chẳng có gì ngoài vài chữ: tai nạn, bệnh viện, mất trí nhớ, thuốc, động kinh, nghèo, về nhà. Những chữ ấy khô quá. Chúng không chứa được mùi máu trong phòng cấp cứu, tiếng người khóc ngoài hành lang, cảm giác tỉnh dậy mà không nhận ra chính mình.
Nên Minh chỉ cười.
— Lâu thật.
Quỳnh nhìn cậu một lúc nữa.
Nụ cười trên môi cô dịu xuống.
— Em tưởng anh biến mất luôn rồi.
Minh nghe câu đó mà thấy trong lòng có gì đó động đậy.
Biến mất luôn.
Có lẽ đúng.
Một phần của cậu đã biến mất thật. Phần biết chạy trên sân bóng, phần biết cười khi Thái đập tay vào vai mình, phần biết đứng từ xa nhìn Quỳnh mà thấy ngày hôm ấy tự nhiên sáng hơn. Phần đó có lẽ đã chết đâu đó trong đêm tai nạn, hoặc nằm lại trên một khúc đường mà không ai còn nhớ.
Minh cúi xuống khởi động lại xe.
— Quỳnh muốn tới Cafe DJ XX phải không? Lên đi. Minh chở.
Quỳnh nhìn cậu, rồi cười.
— Ừ. Chở em đi. Nhưng chạy chậm thôi nha, em mặc váy.
Cô ngồi lại lên xe.
Lần này, Minh cảm nhận rõ trọng lượng của cô ở phía sau. Rất nhẹ. Nhẹ hơn ký ức. Người trong ký ức thường nặng hơn người thật, vì họ mang theo những năm tháng mà ta không thể đặt xuống.
Xe rời khỏi dãy trọ.
Gió đêm thổi qua con đường nhỏ, rồi mở ra đại lộ. Những bảng hiệu lần lượt trôi qua bên cạnh họ. Tiệm thuốc. Quán phở. Cửa hàng điện thoại. Một tiệm áo cưới đóng cửa, trong tủ kính có cô mannequin mặc váy trắng đứng bất động, mắt nhìn ra đường như chờ một chú rể đã đi nhầm đời.
Quỳnh ngồi sau không nói gì một lúc.
Minh cũng im.
Cả hai giống như đang nghe tiếng quá khứ chạy song song với tiếng máy xe.
Ngày Minh vào đại học, cậu cao lớn, ít nói, đẹp trai theo cái kiểu không tự biết mình đẹp. Cậu tham gia đội bóng rổ vì Thái rủ. Ban đầu chỉ để vận động, sau thành một phần của đời sống. Sân bóng có tiếng giày ma sát trên nền gỗ, tiếng bóng đập xuống sàn, tiếng người hò hét, tiếng còi trọng tài. Những âm thanh ấy làm Minh thấy mình tồn tại rõ ràng hơn.
Cậu và Thái là hai người chơi giỏi nhất đội.
Thái nhanh, sáng, nhiều trò. Cậu ta có kiểu cười khiến người khác khó giận lâu. Minh thì trái lại, ít nói, mạnh, bền, mỗi lần bật nhảy lên rổ đều như thể trong người có một sợi dây cao su được kéo căng rồi buông ra.
Hai người trở thành bạn thân.
Thân đến mức người ta nhắc Minh là nhắc Thái. Nhắc Thái là nhắc Minh.
Rồi một ngày, trong một trận đấu đông người hơn mọi khi, Minh nhìn thấy Quỳnh.
Cô đứng ở khu cổ vũ.
Áo dài trắng.
Tóc buộc sau gáy.
Gương mặt sáng lên dưới nắng chiều.
Cô không phải người đẹp theo kiểu khiến mọi người đồng loạt quay đầu. Cô đẹp theo kiểu riêng hơn, nguy hiểm hơn: người ta chỉ cần vô tình nhìn thấy một lần, rồi sau đó phát hiện mình cứ muốn nhìn thêm. Cái đẹp ấy không đập vào mắt. Nó đi vòng qua, mở một cánh cửa nhỏ, rồi ngồi yên trong đó.
Minh đang chạy giữa sân thì thấy cô vỗ tay.
Một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng có những khoảnh khắc không tuân theo thời gian. Nó không trôi đi. Nó ở lại, nằm giữa ngực người ta như một viên đá nhỏ được nhặt ở bờ sông. Nhiều năm sau, khi mọi thứ khác đã mất hình dạng, viên đá ấy vẫn còn lạnh.
Minh đã định sau trận sẽ làm quen.
Chỉ hỏi tên thôi.
Một câu rất đơn giản.
Nhưng hết trận, cô gái áo dài trắng chạy xuống sân và ôm lấy Thái.
— Anh giỏi quá!
Thái cười, cúi xuống hôn lên trán cô.
Cái hôn ấy nhẹ thôi.
Nhẹ đến mức chẳng ai chú ý.
Nhưng với Minh, nó giống một cánh cửa vừa khép lại trước mặt mình. Không ồn. Không đau ngay. Chỉ là từ khoảnh khắc đó, cậu biết mình đang đứng ngoài một căn phòng không dành cho mình.
Thái kéo Quỳnh lại gần, giới thiệu:
— Minh, đây là Quỳnh. Người yêu tao.
Quỳnh nhìn Minh, cười.
— Em nghe anh Thái kể về anh hoài.
Minh gật đầu.
— Ừ. Chào em.
Chỉ vậy.
Nhưng trong đời có những câu chào giống như một lời chia tay được nói trước nhiều năm.
Quỳnh và Thái yêu nhau từ nhỏ.
Họ là hàng xóm. Lớn lên gần nhau, quen nhau từ những buổi chiều đi học về, từ những lần ăn chung trái me, từ những ngày mưa đứng trú dưới mái hiên chật. Sau này Quỳnh chuyển ra thành phố học cấp ba, Thái cũng lên đại học ở đó. Họ gặp lại nhau như hai đường chỉ vốn đã được thắt nút từ trước.
Minh không có chỗ trong câu chuyện ấy.
Nhưng kỳ lạ là Thái vẫn kéo cậu vào.
Ban đầu Thái ngại. Cậu sợ Minh buồn, dù Minh chưa bao giờ nói. Thái chia thời gian rất vụng về. Hôm đi với Quỳnh thì áy náy với Minh. Hôm đi với đội bóng thì lại nhìn điện thoại liên tục vì Quỳnh nhắn.
Cuối cùng Minh nói:
— Đi ba người cũng được mà.
Thái nhìn cậu.
— Mày chắc không?
Minh cười.
— Có gì đâu.
Thế là họ đi ba người.
Một hình tam giác rất lạ.
Thái và Quỳnh thường đi phía trước. Quỳnh khoác tay Thái, vừa đi vừa nói. Thái cười, thỉnh thoảng quay đầu gọi Minh nhanh lên. Minh đi sau, tay bỏ túi, nhìn bóng hai người dưới đèn đường.
Cậu từng nghĩ mình nên tránh đi.
Một người bình thường chắc sẽ tránh.
Nhưng Minh không tránh.
Cậu không hiểu vì sao.
Có lẽ vì được ở gần Quỳnh, dù chỉ là phía sau, vẫn tốt hơn là không được thấy cô. Có lẽ vì Thái là bạn cậu, và nhìn Thái hạnh phúc, cậu cũng thấy một phần nào đó trong mình được yên. Có lẽ vì con người ta đôi khi chọn một nỗi đau quen thuộc thay vì một khoảng trống không có hình dạng.
Minh vừa đau vừa vui.
Cái cảm giác ấy theo cậu suốt những năm Quỳnh học cấp ba.
Nó giống như nghe một bài hát buồn trong một quán cà phê sáng đẹp trời. Ta biết bài hát buồn, nhưng không muốn nó dừng lại. Vì nếu nó dừng, buổi sáng có thể sẽ trở nên trống rỗng hơn.
Khi Quỳnh lên đại học, cả ba càng tự nhiên hơn.
Họ đi ăn khuya. Đi xem phim rẻ tiền. Đi lang thang ở phố đi bộ. Có hôm Thái và Quỳnh cãi nhau, Minh bị kéo đi làm trọng tài. Có hôm Minh bị ốm, Quỳnh mua cháo, Thái mang thuốc. Tất cả những điều đó bây giờ nhớ lại đều có màu rất cũ, giống ảnh chụp bằng máy phim đã phai.
Một lần, cả ba ra bờ sông chơi qua đêm.
Đó là ý của Thái.
Cậu ta nói đời sinh viên mà không một lần nướng cá bên sông thì phí. Quỳnh nghe vậy liền hăng hái chuẩn bị đồ. Minh phụ mang than, nước, cần câu và cái lều nhỏ mượn của câu lạc bộ.
Đêm đó trời trong.
Mặt sông đen, rộng, phẳng như một tấm kính không phản chiếu hết bầu trời. Gió thổi qua bãi cỏ, làm ngọn lửa trước mặt họ nghiêng qua một bên. Cá bắt được chẳng bao nhiêu, con thì nhỏ, con thì cháy khét, vậy mà cả ba ăn ngon lành như đang dự một bữa tiệc sang trọng.
Quỳnh cầm lon bia nhảy vòng quanh đống lửa.
Ánh lửa hắt lên mặt cô, làm đôi mắt cô sáng lên. Thái vỗ tay theo nhịp, cười đến lộ cả răng. Minh ngồi cạnh đống than, xiên cá trong tay, nhìn hai người trước mặt và tự hỏi liệu hạnh phúc có hình dạng cụ thể không.
Nếu có, có lẽ nó giống cảnh ấy.
Một đống lửa nhỏ.
Một dòng sông tối.
Một người con gái đang cười.
Một người bạn thân đang nhìn cô bằng ánh mắt không giấu nổi tình yêu.
Và một người thứ ba ngồi bên cạnh, đủ gần để thấy tất cả, đủ xa để không thuộc về điều gì.
Khuya hơn, Thái và Quỳnh chui vào lều ngủ trước.
Minh ở ngoài dọn dẹp than, gom mấy vỏ lon bia lại một chỗ. Sau đó cậu ngồi xuống cạnh bờ sông.
Từ phía lều vọng ra vài âm thanh rất nhỏ.
Tiếng cười bị nén lại.
Tiếng thì thầm.
Tiếng vải cọ vào nhau.
Rồi mọi thứ chìm xuống.
Minh nhìn mặt nước.
Cậu không thấy ghen.
Hoặc có lẽ có, nhưng không phải kiểu ghen muốn phá hỏng điều gì. Nó là một thứ ghen lặng hơn. Như nhìn thấy ánh sáng trong một căn nhà bên kia đường vào đêm mưa. Ta biết trong đó có người đang ấm áp. Ta đứng ngoài, ướt, lạnh, và vẫn thấy mừng vì ít nhất căn nhà ấy có người được sưởi.
Minh nhặt một viên đá nhỏ, ném xuống sông.
Viên đá rơi không tiếng động.
Mặt nước khép lại rất nhanh.
Cậu nghĩ lòng người có lẽ cũng như vậy. Những thứ rơi vào đó, dù nặng đến đâu, sau một lúc cũng bị bề mặt tối che lại. Người khác nhìn vào sẽ tưởng chẳng có gì xảy ra. Chỉ người ném đá mới biết dưới kia có một vật đang chìm dần, chìm dần, không biết bao giờ chạm đáy.
Minh ngồi như vậy rất lâu.
Cho đến khi có một bàn tay chạm vào vai cậu.
Rồi một lon bia lạnh áp vào má Minh.
— Sao thế?
Quỳnh hỏi.
Giọng cô rất gần. Gần hơn tiếng sông. Gần hơn tiếng gió chạy qua bãi cỏ. Minh vẫn nhìn mặt nước, nhưng cậu biết cô đang đứng ngay sau lưng mình, trong tay còn cầm lon bia vừa áp vào má cậu.
Cậu hỏi lại, hơi lúng túng:
— Em hỏi ý gì cơ?
Quỳnh không trả lời ngay.
Cô vòng qua trước mặt Minh, cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cậu. Khoảng cách gần đến mức Minh có thể thấy trong mắt cô có một đốm lửa nhỏ, phản chiếu từ đống than sắp tàn phía xa.
Cậu đỏ mặt.
Một cách rất ngớ ngẩn.
Đỏ mặt như một thằng con trai mới lớn bị ai đó phát hiện mình giấu thư tình trong cặp sách.
Minh vội cúi đầu, nói bâng quơ:
— Thái đâu rồi?
Quỳnh nhìn cậu thêm một lúc, rồi bỗng cười.
Cô không cười lớn. Chỉ là khóe môi cong lên, có chút tinh quái, có chút mệt, có chút dịu dàng rất khó gọi tên. Cô ngồi xuống bên cạnh Minh, đưa lon bia cho cậu, rồi tự mở một lon khác.
Tiếng nắp lon bật ra nghe rất rõ giữa đêm.
Cả hai cụng lon.
Một tiếng “keng” nhỏ.
Rất nhỏ thôi, nhưng về sau Minh vẫn nhớ. Giống như trong đời có những âm thanh chẳng có ý nghĩa gì vào lúc phát ra, vậy mà nhiều năm sau lại trở thành cái móc treo cả một khoảng quá khứ.
Quỳnh uống một ngụm bia, rồi nói:
— Ảnh ngủ rồi.
Minh gật đầu.
— Ừ.
Quỳnh chống cằm, nhìn mặt sông.
— Lần đầu mà xong cái ngủ luôn. Chán ghê không?
Minh đang uống bia thì suýt sặc.
Quỳnh quay sang nhìn cậu. Hai má cô hơi phồng lên, kiểu như đang cố nhịn cười. Cái vẻ ấy vừa trẻ con vừa duyên, làm Minh bỗng thấy tim mình đập lệch đi một nhịp.
Cô xinh quá.
Ý nghĩ ấy đến rất rõ ràng, không vòng vo, không xấu hổ.
Minh lại cúi đầu.
Quỳnh nghiêng người nhìn cậu.
— Sao thế?
— Có sao đâu.
— Có.
— Không có.
— Anh lạ lắm.
Minh cười gượng.
— Anh vẫn vậy mà.
— Vậy nên mới lạ.
Cô nói xong lại uống bia. Đêm ở bờ sông lúc ấy rất yên. Thái ngủ trong lều. Lửa nhỏ dần. Xa xa có tiếng xe chạy qua cây cầu nào đó, mơ hồ như tiếng một chuyến tàu ở thành phố khác.
Quỳnh đột nhiên hỏi:
— Anh còn zin đúng không?
Minh cứng người.
— Gì?
— Em hỏi anh còn zin đúng không?
— Sao tự nhiên hỏi cái đó?
— Nhìn là biết.
— Biết gì mà biết.
Quỳnh cười, mắt nheo lại.
— Có khi chưa được hôn bao giờ ấy nhỉ?
Minh im.
Sự im lặng của cậu chính là câu trả lời.
Quỳnh mở to mắt, như vừa phát hiện một chuyện động trời.
— Thiệt hả?
Minh cúi đầu, giọng rất nhỏ:
— Ừ.
Quỳnh bật cười.
— Eo ơi, đồ trai tân.
Minh xấu hổ đến mức muốn biến mất khỏi bờ sông, khỏi đống lửa, khỏi cái lều phía sau, khỏi cả thế giới này.
Nhưng rồi, trước khi cậu kịp nói gì, Quỳnh chợt vươn người tới.
Rất nhanh.
Môi cô chạm vào môi Minh.
Chỉ một cái chạm.
Nhẹ như cánh bướm đậu xuống mặt nước.
Không kéo dài. Không sâu. Không giống những gì Minh từng tưởng tượng về nụ hôn đầu. Nó đến đột ngột, tinh nghịch, gần như một trò nghịch ngợm của Quỳnh.
Nhưng với Minh, cả thế giới dừng lại.
Dòng sông không chảy nữa.
Gió cũng im.
Tiếng côn trùng trong bụi cỏ biến mất.
Chỉ còn lại cảm giác lạnh của lon bia trong tay, mùi khói vương trên tóc Quỳnh, và đôi môi cô vừa chạm vào cậu trong một khoảnh khắc quá ngắn để hiểu, nhưng quá dài để quên.
Quỳnh lùi lại, cười rạng rỡ.
— Rồi đó. Vậy là anh mất zin rồi nha.
Minh ngây ra.
— Hả?
— Zin hôn. Quỳnh lấy zin của Minh rồi.
Cô nói bằng giọng rất đắc ý, rồi đưa tay làm một động tác như chém xuống cổ mình, lè lưỡi trêu cậu.
— Chết nha.
Nói xong, cô đứng dậy, phủi phủi váy, cầm lon bia đi về phía lều.
Minh ngồi lại một mình.
Cậu không biết nên gọi cô lại hay để cô đi. Không biết chuyện vừa rồi là trò đùa, là thương hại, là vô tình, hay là một thứ gì khác mà cậu không đủ can đảm đặt tên.
Quỳnh vén cửa lều chui vào.
Bóng cô biến mất.
Đêm lại trở về như cũ.
Có gió.
Có sông.
Có lửa tàn.
Có Minh ngồi bên bờ nước, lon bia trong tay đã ấm dần lên, còn môi cậu thì vẫn giữ nguyên cảm giác vừa bị đánh thức.
Đêm đó Minh không ngủ.
Cậu nằm ngoài lều, nghe tiếng Thái trở mình bên trong, nghe tiếng Quỳnh thở rất nhẹ, nghe tiếng sông chảy trong bóng tối. Cậu mở mắt nhìn trời, thấy vài ngôi sao rất xa.
Xa đến mức cậu nghĩ, có lẽ ánh sáng ấy đã rời khỏi chúng từ rất lâu rồi mới đến được mắt mình. Có khi ngôi sao đã chết, nhưng ánh sáng vẫn còn đi tiếp.
Tình cảm của con người có lẽ cũng vậy.
Có những thứ đã kết thúc từ khoảnh khắc nó bắt đầu, nhưng dư âm vẫn đi rất lâu trong bóng tối, đến một ngày nào đó mới chạm vào ta.
Sáng hôm sau, cả ba cùng về.
Quỳnh vẫn như không có gì xảy ra. Cô ngồi sau xe Thái, ôm eo cậu ấy, vừa đi vừa hát một bài nhạc cũ lệch tông. Thái thì cười, thỉnh thoảng ngoái lại mắng cô hát dở. Minh chạy xe phía sau, nhìn hai người, trong lòng nhẹ một cách kỳ lạ.
Cậu đã nghĩ mình nên buồn.
Nhưng không.
Cậu vui.
Một niềm vui bé nhỏ, xấu hổ, bí mật, và hoàn toàn vô dụng.
Giống như nhặt được một đồng xu không còn lưu hành nữa. Không mua được gì, không đổi được gì, nhưng người ta vẫn muốn giữ trong ví.
Không rõ Thái có thấy cảnh hôn đó không.
Minh đã tự hỏi rất nhiều lần.
Khi về đến thành phố, Quỳnh được Thái đưa về trước. Minh đứng bên lề đường, đợi Thái quay lại để cả hai về ký túc xá.
Hôm đó trời cũng hơi âm u.
Thái quay lại, dựng xe cạnh Minh. Cậu ta không nói gì ngay, chỉ lấy thuốc ra hút. Bình thường Thái ít hút thuốc. Chỉ khi có chuyện gì đó trong đầu, cậu ta mới châm một điếu rồi để khói bay gần hết.
Minh hỏi:
— Sao vậy?
Thái nhìn khói thuốc, rồi bỗng nói:
— Này.
— Gì?
— Nếu một ngày nào đó tao và Quỳnh không còn yêu nhau nữa…
Minh khựng lại.
— Hai đứa mày dễ gì mà bỏ nhau.
Thái cười.
Nụ cười của cậu ta hôm đó rất lạ. Không buồn hẳn, cũng không vui. Nó giống nụ cười của một người vừa nhìn thấy bóng mình trong nước và nhận ra cái bóng ấy có thể biến mất chỉ vì một cơn gió.
— Tao nói giả dụ thôi.
— Giả dụ gì kỳ vậy?
— Hứa với tao một chuyện.
Minh nhìn Thái.
— Chuyện gì?
Thái rít một hơi thuốc, rồi nói:
— Khi đó, mày phải lo cho Quỳnh đấy.
Minh thấy tim mình chột một cái.
Cậu nhìn Thái rất nhanh, rồi lại nhìn đi chỗ khác.
— Mày nói nhảm gì vậy?
— Hứa đi.
— Tại sao lại là tao?
— Vì mày là Minh.
Câu đó làm Minh không biết đáp sao.
Vì mày là Minh.
Một câu nghe đơn giản đến vô lý, nhưng trong miệng Thái, nó giống như một niềm tin. Một niềm tin mà Minh không chắc mình xứng đáng nhận.
Cậu sợ Thái đã thấy gì đó đêm qua.
Sợ Thái đã thấy Quỳnh hôn mình. Sợ Thái im lặng cả đêm không phải vì ngủ, mà vì biết. Sợ trong câu nói ấy có một nhát dao giấu dưới lớp giấy mềm.
Nhưng Thái chỉ nhìn cậu, ánh mắt vẫn bình thường.
Không trách.
Không nghi ngờ.
Không mỉa mai.
Chỉ có chút gì đó xa xăm.
Minh cuối cùng gật đầu.
— Ừ. Nếu có ngày đó.
Thái cười, đập nhẹ vào vai cậu.
— Được rồi. Đi ăn sáng không?
Thế là câu chuyện qua đi.
Hoặc Minh đã tưởng nó qua đi.
Hôm đó, cả ba hẹn tối cùng đi xem ca nhạc.
Một ban nhạc sinh viên nổi lên ở thành phố, vé không đắt, Quỳnh đã háo hức từ mấy ngày trước. Cô nhắn trong nhóm chung liên tục, gửi cả hình bộ đồ định mặc. Thái trêu cô làm như đi cưới. Minh chỉ đọc, thỉnh thoảng thả một cái icon cười.
Buổi chiều, Minh qua chỗ Thái.
Hai đứa định cùng đi đón Quỳnh.
Nhưng khi vừa chuẩn bị ra khỏi ký túc xá, điện thoại Thái reo.
Là tin nhắn từ quê.
Ba Thái bị tai biến.
Tình trạng rất nặng.
Khó qua khỏi.
Minh nhớ mặt Thái lúc đó.
Mọi sắc màu như rút khỏi gương mặt cậu ta. Thái đọc tin nhắn một lần, rồi đọc lại, ngón tay run lên. Cậu gọi về nhà. Đầu dây bên kia có tiếng người khóc, tiếng gọi nhau hỗn loạn.
Thái cúp máy, đứng im.
Rồi cậu nói:
— Mày đi trước đi. Tao về quê.
Minh lập tức lắc đầu.
— Tao đi với mày.
— Không cần. Mày đi đón Quỳnh đi. Nói với cô ấy…
Thái ngừng lại.
Có lẽ cậu đang nghĩ tới Quỳnh đứng ngoài cổng chờ. Nghĩ tới bộ đồ cô đã chuẩn bị. Nghĩ tới buổi ca nhạc mà cô mong cả tuần.
Minh nói:
— Báo Quỳnh sau. Tao đi với mày.
Thái nhìn cậu.
— Nhưng…
— Không nhưng gì hết. Đi.
Đó là quyết định rất đơn giản.
Một người bạn gặp chuyện, người còn lại đi cùng.
Không ai biết chỉ một câu nói ấy sẽ làm đời ba người rẽ sang hướng khác.
Thái nhắn cho Quỳnh.
Nhưng tin nhắn ấy, về sau Minh không biết có gửi được không. Không biết sóng lúc đó yếu, không biết Thái gõ xong có bấm gửi chưa, không biết điện thoại đã bị văng đi trong tai nạn hay mọi thứ chỉ đơn giản là không đến được nơi cần đến.
Tối đó, Quỳnh đứng chờ ngoài cổng nơi tổ chức ca nhạc.
Cô đứng rất lâu.
Ban đầu là háo hức.
Rồi sốt ruột.
Rồi bực.
Người vào xem đã vào hết. Cổng bắt đầu thưa. Bảo vệ nhìn cô mấy lần. Cô gọi cho Thái không được. Gọi cho Minh cũng không được.
Cô giận.
Cô nghĩ Thái lại có chuyện gì đó, lại quên mình, lại nghĩ cô sẽ tha thứ như mọi lần.
Nhưng rồi cô thấy lạ.
Thái trễ hẹn thì còn có thể.
Thái đôi khi vô tâm. Đôi khi bị bạn bè kéo đi. Đôi khi về quê bất chợt.
Nhưng Minh thì không.
Nếu Thái không đến, Minh sẽ đến.
Dù chỉ để nói một câu: “Quỳnh về đi.”
Có lần Quỳnh giận Thái, tắt máy, không chịu nói chuyện. Thái cũng giận, không đi đón cô. Cuối cùng chính Minh lò dò xuất hiện trước cổng trường, tay cầm ly trà sữa đã tan đá, nói:
— Thái kêu anh đưa em về.
Quỳnh hỏi:
— Ảnh đâu?
Minh đáp:
— Ảnh ngu. Đang ngồi tự ái.
Quỳnh cười, rồi cũng chịu lên xe Minh.
Cho nên đêm đó, khi cả Thái lẫn Minh đều không xuất hiện, trong lòng Quỳnh bắt đầu có một khoảng trống rất lạnh.
Cô chờ đến khi buổi ca nhạc kết thúc.
Người đi xem lần lượt ra về. Những nhóm sinh viên cười nói, chụp ảnh, khoác vai nhau. Đèn sân khấu tắt dần. Cổng sắt kéo lại một nửa. Quỳnh vẫn đứng đó.
Cuối cùng cô về.
Ban đầu vẫn giận.
Rồi khóc.
Rồi thức trắng.
Sáng hôm sau, cô nghe tin ba của Thái mất.
Tin đến từ một người quen cùng quê.
Quỳnh lập tức lên xe về.
Cô nghĩ Thái đã về trước. Nghĩ đêm qua Thái vì ba mất nên không kịp báo. Nghĩ Minh chắc đi cùng Thái rồi. Cô còn tự trách mình đã giận, đã khóc, đã nghĩ những điều nhỏ nhen trong khi gia đình Thái xảy ra chuyện lớn.
Nhưng khi về đến quê, cô không thấy Thái.
Trong căn nhà đang có tang, người ta khóc ba Thái.
Khói nhang dày đặc.
Mẹ Thái ngồi sụp bên quan tài, tóc rối, mặt trắng như giấy. Em trai Thái còn nhỏ, đứng nép sau cột nhà, mắt đỏ hoe nhưng không dám khóc lớn.
Quỳnh hỏi Thái đâu.
Không ai biết.
Cô hỏi Minh đâu.
Cũng không ai biết.
Cả hai biến mất.
Như bọt biển.
Không một lời nhắn.
Không một dấu vết rõ ràng.
Chỉ có những câu đồn rời rạc. Tai nạn ở đâu đó. Có xe rơi. Có người được đưa đi bệnh viện. Có người chết. Có người mất tích. Nhưng những câu ấy đến với Quỳnh quá chậm, quá mơ hồ, qua miệng quá nhiều người, nên cuối cùng chúng giống như sương mù.
Cô không tìm được Minh.
Không tìm được Thái.
Không tìm được câu trả lời.
Ba Thái mất.
Sau đó không lâu, mẹ Quỳnh cũng mất.
Một cái chết kéo theo một cái chết khác, như những quân cờ domino lặng lẽ ngã trong bóng tối.
Mẹ Thái sau cú sốc thì đổ bệnh. Ban đầu chỉ là đau, rồi suy kiệt, rồi suy thận cấp. Những lần chạy viện bắt đầu. Tiền thuốc. Tiền lọc máu. Tiền ăn. Tiền xe. Tiền học cho em trai Thái.
Quỳnh khi ấy còn quá trẻ để gánh mọi thứ.
Nhưng trong nhà Thái không còn ai.
Cô có thể bỏ đi.
Không ai có quyền trách cô thật sự. Cô chưa phải con dâu. Chưa làm đám cưới. Chưa ký vào bất cứ tờ giấy nào buộc mình phải lo cho mẹ của người yêu đã biến mất.
Cô chỉ cần quay lưng.
Chỉ cần nói: “Con cũng khổ.”
Chỉ cần sống tiếp đời mình.
Nhưng Quỳnh không làm được.
Có những món nợ không viết trên giấy.
Không ai ép, nhưng người ta vẫn không bỏ xuống nổi.
Cô bỏ học.
Ban đầu làm phục vụ quán ăn. Rồi bán hàng. Rồi phát tờ rơi. Rồi phụ quán cà phê. Nghề nào cũng mệt, nhưng không nghề nào đủ nuôi một người suy thận và một đứa trẻ đang lớn.
Tiền lương bay đi trước khi kịp nằm yên trong túi.
Rồi Quỳnh làm DJ.
Cô biết mình đẹp.
Biết nụ cười của mình có giá.
Biết khi trang điểm lên, đứng dưới ánh đèn, người ta sẽ nhìn cô lâu hơn người khác. Cô cũng biết thế giới ban đêm không sạch sẽ. Nhưng sạch hay không sạch đôi khi là chuyện dành cho người còn quyền lựa chọn.
Một tháng bốn mươi, năm mươi triệu.
Nếu tiết kiệm, nếu không bệnh, nếu không gặp chuyện, cô có thể lo được.
Cho mẹ Thái lọc máu.
Cho em trai Thái đi học.
Cho tiền trọ.
Cho thuốc.
Cho những bữa ăn không quá tệ.
Và cô sống như vậy suốt mấy năm.
Ban ngày ngủ.
Chiều chuyển tiền.
Tối trang điểm.
Đêm đứng trong tiếng nhạc rất lớn, lớn đến mức không còn nghe được tiếng lòng mình.
Dần dần, cô quên bẵng mất câu hỏi tại sao Minh và Thái biến mất.
Không phải quên thật.
Mà là để nó chìm xuống.
Như viên đá Minh từng ném xuống sông.
Cô không tìm nữa.
Vì tìm mãi mà không thấy.
Vì người sống còn phải ăn.
Vì người bệnh còn phải lọc máu.
Vì đứa trẻ còn phải đi học.
Vì nếu Minh và Thái còn sống, họ sẽ tìm cô.
Ít nhất Minh sẽ tìm.
Minh là người như vậy.
Cho nên khi không ai tìm, Quỳnh tự hiểu.
Có lẽ cả hai đã chết ở đâu đó.
Chết trong một bệnh viện xa lạ.
Chết bên một khúc đường mưa.
Chết trong ký ức của cô, nhưng không có mộ để thắp nhang.
Xe chạy qua một đoạn đường vắng.
Minh vẫn im lặng.
Quỳnh ngồi sau cũng im.
Cả hai không hề kể những điều ấy thành lời. Ít nhất là chưa. Nhưng ký ức giữa họ dường như đã tự tìm đường quay lại, như mùi đất bốc lên trước cơn mưa.
Một giọt nước rơi xuống kính chiếu hậu.
Rồi thêm một giọt.
Trời bắt đầu mưa.
Ban đầu lưa thưa. Sau dày hơn, làm mặt đường loang bóng đèn. Quỳnh kéo nhẹ váy chống nắng lại, còn Minh giảm ga. Cafe DJ XX hiện ra phía trước, bảng đèn tím xanh nhấp nháy sau màn mưa mỏng.
Minh dừng xe dưới mái hiên quán.
Tiếng nhạc từ bên trong vọng ra, trầm và xa, như nhịp tim của một thành phố chưa bao giờ ngủ.
Quỳnh chưa vội xuống.
Minh cũng chưa nói gì.
Mưa rơi giữa hai người.
Và trong khoảnh khắc ấy, Minh chợt hiểu có những cuộc gặp không phải để nối lại quá khứ.
Mà để chứng minh rằng quá khứ chưa từng biến mất.
Quỳnh ngồi sau xe thêm một lúc.
Mưa rơi mỏng trước mái hiên quán, từng hạt nhỏ dính lên kính chiếu hậu, lên vai áo shipper của Minh, lên mu bàn tay đang đặt cứng trên tay lái.
Cậu không quay lại.
Nhưng cậu biết Quỳnh đang nhìn mình.
Có những ánh mắt không cần chạm vào da vẫn khiến người ta thấy nóng. Ánh mắt của Quỳnh ngày xưa cũng vậy. Nó luôn có vẻ như đang hỏi một câu mà người khác không chuẩn bị kịp câu trả lời.
Rồi cô bước xuống xe.
Giày cao gót chạm xuống nền gạch ướt, phát ra một tiếng rất nhẹ.
Minh vẫn ngồi yên.
Quỳnh nghiêng đầu nhìn cậu.
— Sao thế?
Vẫn là câu hỏi đó.
Câu hỏi từng vang lên bên bờ sông nhiều năm trước. Khi cô áp lon bia lạnh vào má cậu. Khi cậu ngồi nhìn mặt nước như nhìn vào một phần đời không thuộc về mình. Khi cậu còn trẻ đến mức nghĩ rằng một nụ hôn nhẹ có thể được cất kín mãi mãi mà không làm ai đau.
Bây giờ cô lại hỏi.
Cùng một câu.
Nhưng Minh không còn là Minh của đêm bên sông nữa. Cậu đã đi qua bệnh viện, qua cơn mê, qua tai nạn, qua những năm tháng không nhớ nổi mình là ai. Cậu đã đi qua Ngọc, qua cái sân thượng đầy gió, qua căn phòng kính mờ, qua tiếng gọi “dượng” của Vy, qua ánh mắt quá đỗi tin tưởng của Lão Tứ.
Vậy mà trước mặt Quỳnh, cậu vẫn ấp úng như cũ.
— Không… không có gì.
Quỳnh nhìn cậu thêm một chút.
Rồi cô cười.
— Anh biết em làm nghề gì không?
Minh im lặng.
Cậu biết.
Hoặc ít nhất cậu đoán được.
Cafe DJ XX. Bảng đèn tím xanh. Tiếng nhạc vọng ra từ trong quán. Cái cách Quỳnh trang điểm. Cái mùi nước hoa lẫn mùi khói thuốc vương trên người cô. Tất cả đều nói rồi.
Nhưng Minh không nói được.
Có những sự thật khi gọi tên lên sẽ làm người ta xa nhau ngay lập tức. Minh sợ nếu cậu nói “DJ”, hoặc nói một chữ nào khác, Quỳnh sẽ biến thành người của một thế giới mà cậu không có quyền bước vào.
Quỳnh không chờ cậu trả lời.
Cô đưa tay kéo lớp váy chống nắng dài bên ngoài xuống.
Không phải kiểu phô bày thô thiển.
Mà giống như một người bước ra khỏi một lớp vỏ tạm bợ.
Lớp vải tối màu rơi khỏi vai cô, để lộ bộ đồ diễn bên trong. Ánh đèn từ bảng hiệu chiếu xuống, bắt vào những đường lấp lánh trên váy áo, làm Quỳnh đột nhiên sáng lên giữa màn mưa.
Trong khoảnh khắc ấy, Minh nghĩ đến một con quạ.
Một con quạ đã bay qua rất nhiều mái nhà đen, qua những bãi rác ẩm, qua những đêm dài không ai gọi tên. Rồi bất ngờ, ngay trước mắt cậu, nó rũ lớp lông tối xuống và trở thành một con công.
Không phải vì rực rỡ.
Mà vì đẹp đến mức khiến người ta thấy buồn.
Quỳnh đứng trước mặt Minh, dưới ánh đèn tím xanh, dưới mái hiên ướt mưa. Cô không còn là cô bé mặc áo dài trắng ở sân bóng. Không còn là cô gái ngồi bên bờ sông hỏi cậu còn zin không. Cũng không hoàn toàn là người đàn bà của quán đêm.
Cô là tất cả những người ấy cùng một lúc.
Và chính điều đó làm Minh không thể rời mắt.
Quỳnh nhìn thấy cậu nhìn mình.
Cô hơi nghiêng người, cười.
— Có hở quá không?
Minh lúng túng quay mặt đi, nhưng không kịp. Cô đã thấy hết. Thấy cái nhìn của cậu. Thấy cả sự bối rối mà năm tháng, bệnh tật và trách nhiệm vẫn không giết được.
Cậu cười gượng.
— Không… đẹp mà.
Quỳnh bật cười.
— Vậy là hở nhưng đẹp hả?
Minh không biết trả lời thế nào.
Cậu cúi xuống nhìn vũng nước dưới bánh xe. Trong vũng nước ấy, ánh đèn quán vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, tím, xanh, vàng, giống như ai đó đã ném một cái ly pha lê xuống mặt đường.
Quỳnh lại hỏi:
— Sao thế?
Lần thứ ba.
Minh ngẩng lên.
Cậu muốn nói: Anh tưởng em đã có một đời khác.
Muốn nói: Anh xin lỗi vì đã biến mất.
Muốn nói: Anh không biết Thái chết như thế nào, không biết em đã chờ bao lâu, không biết những năm qua em sống ra sao.
Muốn nói: Ngày xưa anh thích em.
Muốn nói: Có lẽ đến giờ vẫn vậy.
Nhưng tất cả những câu ấy mắc lại trong cổ họng. Chúng quá muộn. Quá nặng. Quá vô dụng. Một người đàn ông không thể dùng vài lời nói để bù cho những năm tháng người khác đã phải tự chống đỡ một mình.
Nên cuối cùng Minh chỉ nói:
— Mưa rồi.
Quỳnh nhìn cậu.
Một thoáng rất ngắn, nụ cười trên môi cô mềm đi.
Rồi cô nhún vai, kéo lại mái tóc.
— Tưởng anh muốn nhìn em cởi áo khoác ra. Giờ nhìn rồi đó. Sắp mưa lớn rồi, về đi.
Nói xong, cô quay người.
Bộ đồ diễn lấp lánh dưới ánh đèn. Lớp váy chống nắng được cô vắt trên tay như một lớp da cũ vừa tháo bỏ. Cô bước về phía cửa quán, dáng đi nhẹ, có chút cố ý trêu ngươi, có chút bất cần, có chút gì đó như thách thức cả đời sống này cứ nhìn cô đi, phán xét cô đi, cô vẫn phải bước tiếp.
Trước khi vào trong, Quỳnh hơi quay đầu lại.
Không nói gì.
Chỉ nhìn Minh một cái.
Rồi cửa kính mở ra.
Tiếng nhạc trong quán tràn ra ngoài, dày và nóng.
Cô bước vào.
Cửa đóng lại.
Tiếng nhạc bị nhốt phía sau lớp kính, chỉ còn vọng ra thành những nhịp trầm mơ hồ.
Minh vẫn ngồi trên xe.
Mưa bắt đầu lớn hơn.
Những hạt nước rơi lên mặt cậu, lên mắt cậu. Cậu không đưa tay lau. Cứ để vậy. Nước chảy xuống gò má, xuống môi.
Cậu nếm thấy vị mặn.
Không biết là mưa.
Hay là thứ gì đó trong người cậu cuối cùng cũng tràn ra, sau rất nhiều năm bị giữ lại.
Ngoài đường, xe cộ vẫn chạy qua.
Trong quán, Quỳnh đã thuộc về ánh đèn, tiếng nhạc và những ánh mắt xa lạ.
Còn Minh ngồi dưới mưa, trước cửa Cafe DJ XX, bỗng thấy mình giống hệt chàng trai năm xưa bên bờ sông.
Vẫn ngồi ngoài một căn lều sáng đèn.
Vẫn nghe người mình thương bước vào một nơi không dành cho mình.
Vẫn cầm trong tay một thứ lạnh buốt đã tan đi từ lâu.
Chỉ khác là lần này, lon bia không còn ở đó.
Chỉ còn vị mặn trên môi.
Tối hôm đó, Mai ở lại công ty một mình.
Mưa bắt đầu từ chập tối. Ban đầu chỉ là vài tiếng lộp bộp thưa thớt trên mái tôn nhà kho, giống như ai đó dùng đầu ngón tay gõ thử lên một cánh cửa cũ. Sau đó mưa dày hơn, đều hơn, phủ lên mọi thứ một lớp âm thanh trắng xóa.
Trong văn phòng chỉ còn một bóng đèn tuýp.
Ánh sáng của nó không ấm. Nó trắng, mỏng, hơi xanh, làm da tay Mai trông nhợt nhạt như tay của một người khác. Trên bàn là sổ kho, phiếu nhập, phiếu xuất, hóa đơn, một cuốn vở ghi chép đầy chữ của cô, và cây bút bi đã bắt đầu tắc mực.
Nhung đã về từ lâu.
Hằng cũng đã về.
Trước khi đi, Hằng còn đứng ở cửa nói:
— Chị Mai, đừng học khuya quá. Mai em chỉ tiếp.
Mai gật đầu.
Nhưng cô vẫn ở lại.
Cô không biết từ lúc nào việc ngồi một mình giữa những con số lại khiến mình yên tâm hơn ở nhà. Ở nhà có quá nhiều hơi người. Có Lão Tứ. Có Ngọc. Có Vy. Có những tiếng cười, tiếng ho, tiếng chén bát, tiếng dép lê trên nền gạch. Những âm thanh ấy vốn phải làm người ta thấy ấm, nhưng đôi khi Mai lại thấy nghẹt thở.
Ở công ty, ít nhất, mọi thứ nằm trên giấy.
Hàng vào.
Hàng ra.
Nợ.
Có.
Thu.
Chi.
Một thế giới nếu nhìn đủ lâu, có vẻ như có trật tự.
Mai muốn hiểu thế giới đó.
Không phải vì cô thích kế toán. Cũng không phải vì cô tin sổ sách sẽ cứu được ai. Chỉ là cô đã sống quá lâu trong những chuyện mình không hiểu. Những bữa tiệc. Những ánh mắt đàn ông. Những lời hứa của Hùng. Những cái gật đầu của Lão Tứ. Những nụ cười của Hoàng. Những chiếc xe đi trong đêm.
Cô muốn có một thứ gì đó mà khi nhìn vào, mình có thể nói: à, cái này là thế này.
Một con số.
Một dòng ghi chú.
Một chữ ký.
Một chỗ để bám tay.
Mai cúi xuống, đọc lại phần ghi kho. Ngoài kia, mưa rơi đều đều, làm cả mái tôn rung lên khe khẽ. Cô thấy mình như đang ngồi trong bụng một con cá lớn bằng kim loại, và con cá ấy đang trôi chậm qua một vùng biển tối.
Rồi có thứ gì đó đặt lên vai cô.
Nhẹ.
Ấm.
Mai giật mình quay lại.
Một chiếc áo khoác.
Hoàng đứng sau lưng cô.
Cậu đứng đó không biết từ lúc nào. Áo sơ mi sẫm màu, tóc hơi ướt, trên vai có vài giọt nước mưa còn chưa kịp khô. Gương mặt cậu dưới ánh đèn tuýp trông bình thường đến mức khiến người ta bất an.
— Trời lạnh rồi, sao chị không về ngủ?
Mai nhìn cậu một lúc.
Cô không trả lời ngay.
Có những người khi xuất hiện sẽ làm căn phòng thay đổi nhiệt độ. Hoàng là loại người đó. Cậu không cần nói gì nhiều. Chỉ cần đứng yên, mọi thứ xung quanh đã như bị kéo lệch khỏi vị trí cũ một chút.
Hoàng kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống.
Cậu đặt lên bàn một chai rượu nhỏ và hai cái ly.
Mai nhìn chai rượu.
— Cậu uống ở công ty à?
— Thỉnh thoảng.
Hoàng rót rượu vào một ly, rồi đẩy về phía cô.
Rượu vang đỏ nằm yên trong đáy ly, sẫm màu dưới ánh đèn trắng. Nhìn nó, Mai nghĩ tới một vệt máu đã được pha loãng bằng nước mưa.
— Uống chút đi. Cho ấm.
Mai không cầm ly.
— Sao cậu vẫn còn ở đây?
Hoàng nhìn cô.
Rồi cười nhẹ.
— Tôi vẫn luôn ở đây.
Câu đó rất đơn giản.
Nhưng Mai nghe xong lại thấy như mình vừa đứng trước một hành lang dài, hai bên có rất nhiều cánh cửa đóng kín. Sau mỗi cánh cửa có thể là một căn phòng trống. Cũng có thể là một thứ gì đó đang thở.
Hoàng tự rót cho mình một ly.
— Chị uống đi.
Mai vẫn im.
Hoàng nhìn cô, rồi nói:
— Nếu tôi muốn ngủ với chị, ngay cái đêm ở nhà ông Mạnh, tôi đã làm rồi.
Mai cúi đầu.
Ngoài trời, mưa đập mạnh hơn vào mái tôn.
Trong vài giây, cô không còn ở văn phòng nữa. Cô lại thấy căn biệt thự lớn. Cổng sắt. Vệ sĩ. Ánh đèn vàng. Mùi nước hoa đắt tiền và mùi rượu. Những người đàn ông cười bằng mắt trước khi cười bằng miệng. Cơ thể cô trong bộ váy xa lạ. Cảm giác như mình đã bị đặt lên một chiếc bàn mà không ai hỏi ý kiến.
Cô cầm ly rượu lên.
Uống một ngụm.
Rượu chát.
Nóng.
Chạy xuống cổ họng như một con dao nhỏ được hơ qua lửa.
Hoàng không nhìn cô uống. Cậu nhìn ra cửa kính, nơi nước mưa đang làm nhòe những bóng đèn ngoài sân.
Mai đặt ly xuống.
Một lúc sau, cô hỏi:
— Cậu không về nhà bà Tám à?
Hoàng xoay ly rượu trong tay.
Chất lỏng đỏ sẫm chuyển động thành một vòng tròn nhỏ.
— Tôi tưởng chị biết rồi.
Mai không nói.
— Tôi chẳng phải sinh viên nào cả. Cũng không phải con bà Tám.
Cậu nói bằng giọng đều đều, như đang đọc một dòng trong hồ sơ cũ.
— Tôi chỉ là một thằng ăn mày lang thang thôi.
Mai nhìn cậu.
Hoàng không tránh ánh mắt cô.
— Tôi lang thang rồi được bà Tám cho phụ quán cơm của bà Tám. Rửa chén, dọn bàn, quét sân. Được ăn ké. Được ngủ ké. Sau đó chú Tứ đến đây, tôi theo về đây. Người ta gọi tôi là gì thì tôi nghe vậy. Sinh viên học việc. Thằng phụ việc. Con nuôi. Hoàng. Tên nào cũng được.
Cậu ngừng lại, uống một ngụm rượu.
— Miễn là có chỗ để đứng.
Mai bỗng nghĩ, có những con người không lớn lên như cây. Họ không có đất, không có mùa, không có ai tưới nước. Họ giống những mẩu cỏ mọc trong khe xi măng. Bị dẫm lên, bị nắng đốt, bị mưa cuốn, nhưng vẫn tìm cách xanh bằng một kiểu rất lì lợm.
Hoàng là loại cỏ đó.
Nhưng cỏ mọc lâu trong khe đá đôi khi cũng có thể làm nứt cả bức tường.
— Chị có giận tôi không?
Hoàng hỏi.
Mai im lặng.
— Hay sợ tôi?
Cậu nhìn cô.
— Vì tôi đã cho chồng chị vào tù?
Cây bút trong tay Mai dừng lại.
Đầu bút chạm xuống trang giấy, để lại một chấm mực nhỏ. Chấm mực ấy loang dần, tròn ra, như một con mắt đen đang mở.
Mai không trả lời.
Hoàng thò tay vào túi áo, lấy ra một gói nhỏ, đặt lên bàn.
Không ném.
Chỉ đặt xuống.
Cẩn thận.
Như đặt một vật chứng trước mặt người chết.
Mai nhìn gói đó.
Trong người cô lạnh đi.
— Cái này là gì?
Hoàng đáp:
— Thuốc.
Mưa rơi.
Tiếng mưa bỗng nghe xa hơn.
— Tôi tìm được trong phòng Hùng. Và trong chỗ của Lão Quý.
Mai cảm thấy bàn tay mình trống rỗng. Cây bút đã rơi xuống từ lúc nào.
Hoàng nói tiếp:
— Cùng loại với thứ chị bị cho uống đêm tiệc.
Mai nhìn gói thuốc.
Nó nhỏ đến mức vô lý.
Một thứ nhỏ như vậy, vậy mà có thể kéo một người ra khỏi chính mình. Có thể làm ký ức đứt đoạn. Có thể biến một đêm thành cái hố mà mỗi lần nhìn lại, người ta không thấy đáy.
— Sau đó Hùng mua thêm nhiều gói khác, — Hoàng nói. — Gã không mua cho chị.
Mai ngẩng lên.
Hoàng nhìn thẳng vào mắt cô.
— Gã muốn giết chú Tứ.
Căn phòng như ngừng thở.
— Không phải kiểu giết bằng dao. Không phải kiểu đẩy xuống cầu thang. Gã muốn một cái chết tự nhiên hơn. Nhục nhã hơn. Một ông già, một đêm nào đó, địt con Dâu đến quá sức mà chết. Người ta sẽ không hỏi nhiều. Hoặc có hỏi cũng chỉ hỏi bằng giọng cười.
Mai thấy dạ dày mình co lại.
Cô nhớ Hùng.
Nhớ ánh mắt hắn khi nhìn Lão Tứ.
Nhớ cái cách hắn nói về tiền, về quyền, về công ty, về căn nhà này như thể tất cả đã nằm sẵn trong túi hắn. Cô từng nghĩ Hùng tham. Hùng ngu. Hùng đốn mạt. Nhưng giữa những chữ ấy và chữ “giết” vẫn còn một khoảng cách.
Bây giờ khoảng cách đó biến mất.
Hoàng nói:
— Đêm chị địt với chú Tứ, tôi cũng thấy.
Mai nhắm mắt lại.
Một cơn xấu hổ đi qua người cô, lặng lẽ nhưng bén. Như có ai kéo một sợi chỉ gai từ dưới da lên.
— Tôi thấy Hùng đứng ngoài. Thấy gã muốn xông vào. Rồi thấy gã bỏ đi. Sau đó, tôi thấy người giao thuốc đến gặp gã.
Mai cúi đầu rất thấp.
Cô không muốn Hoàng thấy mặt mình lúc này.
Trong cô có quá nhiều thứ trộn lại. Xấu hổ. Sợ. Nhẹ nhõm. Ghê tởm. Biết ơn. Tất cả như những mảnh kính vỡ nằm trong một chiếc hộp, chỉ cần cô động vào là chúng cứa lên nhau.
Rất lâu sau, cô nói:
— Cám ơn cậu.
Giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất.
Hoàng không đáp.
Cậu chỉ nhìn ly rượu của mình.
Trong căn phòng lúc ấy, mọi thứ đều có vẻ như đang chờ một điều gì đó rơi xuống. Mưa. Một câu nói. Một cái ly. Hoặc một con người.
Một lát sau, Hoàng hỏi:
— Còn công ty này, chắc chị cũng biết nó đang bán gì, đúng không?
Mai không trả lời.
— Chị biết.
Cậu nói thay cô.
Mai nhìn xuống cuốn sổ kế toán. Những dòng chữ bỗng trở nên xa lạ. Nhập kho. Xuất kho. Tồn cuối kỳ. Những chữ sạch sẽ, ngay ngắn, mỏng như giấy. Nhưng cô biết phía dưới giấy có những thứ không thể ghi bằng bút bi.
— Chị có khinh tôi không? — Hoàng hỏi.
Mai ngẩng lên.
— Hay chị nghĩ tôi là người xấu?
Mai chạm tay vào ly rượu. Ly đã lạnh.
Cô nói chậm:
— Tôi nghĩ bán những thứ đó cho người khác là không đúng.
Hoàng bật cười.
Không lớn.
Nhưng tiếng cười ấy làm căn phòng lạnh hơn.
— Không đúng.
Cậu lặp lại hai chữ đó như thử vị của chúng trên lưỡi.
— Vậy thế nào là đúng, chị Mai?
Mai không đáp.
Hoàng dựa lưng vào ghế.
— Người ta muốn uống, tôi bán rượu. Người ta muốn hút, tôi bán shisha. Người ta muốn quên vài tiếng, tôi bán cho họ vài tiếng. Nếu tôi không bán, người khác bán. Nếu người khác bán, có khi họ còn chết nhanh hơn.
Mai nói:
— Cậu nói vậy để tự tha thứ cho mình à?
Hoàng nhìn cô.
— Không. Tôi không tha thứ cho mình.
Câu ấy làm Mai im.
Hoàng nói tiếp:
— Tôi chỉ không thích người ta đứng trên bờ rồi chê bùn bẩn. Nhất là khi bữa cơm của họ được nấu bằng thứ tiền đi qua bùn.
Ngoài kia, một chiếc xe chạy ngang qua cổng công ty, ánh đèn pha quét qua cửa kính rồi biến mất. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, gương mặt Hoàng hiện lên trắng bệch, rồi lại chìm vào ánh đèn tuýp.
— Chị nhìn nhà mình đi, — Hoàng nói. — Một ông già không làm việc. Một người bệnh chạy giao hàng. Một cô bé thực tập ngân hàng. Một người đàn bà đã bán gần hết đời mình cho bệnh viện. Một người vợ có chồng đi tù, đang ngồi đây học lại từ đầu. Tất cả đang sống bằng gì?
Mai thấy cổ họng mình nghẹn lại.
— Bằng tiền, — Hoàng tự trả lời. — Mà tiền thì không có mùi khi nó còn nằm trong ví. Chỉ đến khi người ta hỏi nó từ đâu đến, mùi mới bốc lên.
Mai nhìn cậu.
— Cậu tàn nhẫn quá.
— Có thể.
Hoàng gật đầu.
— Nhưng tàn nhẫn không có nghĩa là sai.
Mai không nói được.
Hoàng lại nhìn cô, lần này lâu hơn.
— Chị còn nhớ hồi ở quán cà phê không?
Mai siết tay.
— Đừng nhắc.
— Tôi xin lỗi.
Hoàng nói vậy, nhưng vẫn nói tiếp. Giọng cậu thấp hơn, không còn sắc như trước.
— Tôi chỉ muốn hỏi chị một chuyện. Lúc đó, khi chị mặc bộ đồ mà chị không muốn mặc, cười với những người chị không muốn cười, để người ta sờ vú, bóp mông, nhìn chị như một món đồ, chị làm vậy vì cái gì?
Mai nhắm mắt.
Cô nghe tiếng nhạc cũ trong đầu.
Tiếng ly chạm nhau.
Tiếng đàn ông cười.
Mùi rượu.
Mùi thuốc lá.
Một bàn tay đặt lên eo cô.
Một cảm giác muốn tách linh hồn ra khỏi thân xác để khỏi phải chứng kiến.
— Vì tiền, — cô nói.
— Tôi cũng vậy.
Câu đó rơi xuống bàn giữa hai người.
Nằm đó.
Không ai nhặt lên.
Mai bỗng thấy rất mệt.
Mệt như thể cô đã đi bộ nhiều giờ dưới mưa, dù từ nãy đến giờ cô chỉ ngồi một chỗ. Mệt vì Hoàng nói sai, nhưng không sai hẳn. Mệt vì cô muốn ghét cậu một cách rõ ràng, nhưng cậu cứ kéo cô vào vùng xám nơi mọi phán xét trở nên mềm và trơn, không nắm được.
Hoàng đứng dậy.
Chiếc ghế kêu khẽ trên nền gạch.
— Tôi xin lỗi.
Mai nhìn cậu.
— Vì chuyện gì?
Hoàng suy nghĩ một chút.
— Vì nói những điều không cần nói vào một đêm mưa.
Cậu lấy áo khoác trên lưng ghế, nhưng không mặc. Thay vào đó, cậu đặt nó lại gần Mai hơn.
— Chị về sớm đi. Mai còn vào học tiếp.
Hoàng đi ra cửa.
Mai nhìn bóng cậu.
Bỗng cô hỏi:
— Hoàng.
Cậu dừng lại.
Không quay đầu ngay.
— Cậu có mệt không?
Một lúc lâu, Hoàng mới quay lại.
Trên mặt cậu có một nụ cười rất nhạt. Nhạt đến mức gần như không phải cười.
— Có.
Rồi cậu mở cửa bước ra ngoài.
Mưa và gió tràn vào trong một thoáng, mang theo mùi đất ướt, mùi sắt rỉ và mùi thùng carton cũ.
Cửa đóng lại.
Mai ngồi một mình trong văn phòng.
Trước mặt cô là cuốn sổ kế toán đang mở. Bên cạnh là ly rượu còn một chút đỏ dưới đáy. Trên bàn là gói thuốc nhỏ nằm im.
Mọi thứ đều nhỏ bé.
Một gói thuốc nhỏ.
Một ly rượu nhỏ.
Một chấm mực nhỏ.
Một người đàn bà ngồi trong một văn phòng nhỏ giữa đêm mưa.
Nhưng Mai biết, đôi khi những thứ nhỏ bé ấy lại là nơi cả cuộc đời rẽ hướng.
Cô cầm bút lên.
Đầu bút đã khô.
Mai thử viết một dòng vào vở, nhưng không ra mực.
Cô nhìn trang giấy trắng một lúc rất lâu.
Rồi ngoài kia, mưa vẫn rơi.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn
Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl
Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai
Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,
Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah
nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à
rất hay cam on tac gia Vô Hồn