Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 02/07/2026

Lão Tứ nằm phè trên giường.

Tivi bật từ chiều đến tối, hết chương trình thời sự địa phương lại tới mấy bộ phim cũ chiếu đi chiếu lại. Nhân vật trên màn hình khóc, cười, yêu nhau, phản bội nhau, rồi lại làm hòa. Lão nhìn mà chẳng nhớ nổi ai với ai. Có lúc lão cầm remote chuyển kênh liên tục, chỉ để nghe tiếng người nói thay cho sự im lặng trong căn phòng.

Từ ngày mọi thứ tạm yên, lão bỗng không biết phải sống thế nào.

Trước kia lão còn đi tập, còn la cà, còn chạy qua chạy lại giữa dãy trọ và công ty. Sau này công ty có Hoàng lo, dãy trọ có Ngọc thu tiền, cơm nước có Mai và Ngọc, giấy tờ có Nhung, Hằng. Minh đi shipper. Vy đi ngân hàng. Mỗi người có một việc.

Chỉ có lão là rảnh.

Rảnh đến mức thấy mình thừa ra.

Ban ngày lão thỉnh thoảng tập vài động tác dưới sân. Tiểu Mỹ tới thì lão còn có người càm ràm, có người ép giơ tay, ép co chân. Nhưng Tiểu Mỹ không phải ngày nào cũng đến. Những hôm vắng cô, Lão Tứ tập được vài phút lại chán, ngồi xuống ghế, uống nước, rồi nhìn ra cái sân trọ đã bớt ồn hơn xưa.

Chiều đến, lão nằm coi tivi.

Tối ăn cơm xong lại nằm.

Lão thấy mình giống một món đồ cũ được đem đặt vào góc nhà. Không ai vứt đi, nhưng cũng không ai thật sự cần dùng đến.

Chỉ có Vy là làm lão vui.

Hôm nào cô về sớm, vừa tháo giày đã chạy xuống tầng trệt, chưa kịp thay đồ đã ríu rít:

— Ông nội, hôm nay con tức muốn chết luôn.

Lão Tứ đang nằm liền ngồi dậy.

— Ai chọc cháu tao?

Vy ngồi phịch xuống ghế, kể một tràng. Nào là thằng cha sếp hói trong ngân hàng cứ thích ra vẻ hiểu biết, mở miệng là “các em trẻ bây giờ thiếu trải nghiệm”. Nào là bà chị cùng phòng chuyên nhiều chuyện, ai mặc cái áo mới cũng hỏi giá, ai nhận điện thoại cũng liếc xem tên người gọi. Nào là có một gã thực tập sinh cứ lẽo đẽo theo Vy, sáng mua cà phê, trưa hỏi ăn gì, chiều giả vờ cùng đường để đi chung thang máy.

Lão Tứ nghe mà cười ha hả.

— Nó thích mày rồi chứ gì.

Vy bĩu môi.

— Thích gì mà thích. Nhìn là biết muốn lấy lòng vì tưởng con dễ dụ.

— Thế cháu tao có dễ dụ không?

Vy chống nạnh.

— Ông nội coi thường con quá. Con làm ngân hàng đó nha. Ai dụ được con, người đó chắc phải vay lãi cao hơn quy định.

Lão cười đến chảy cả nước mắt.

Vy vốn là cô bé vui vẻ. Nhưng cái vui của cô trước kia luôn bị một lớp mệt mỏi phủ lên. Gia đình nghèo, mẹ kiệt sức, dượng bệnh, tiền thiếu, việc chưa ổn định. Cô cười, nhưng trong tiếng cười luôn có một cái gì đó gấp gáp, như người ta vừa chạy vừa hát để khỏi nghe tiếng thở của chính mình.

Bây giờ, Ngọc khỏe hơn.

Minh cũng đỡ hơn.

Cơm nhà không còn thiếu.

Thuốc có tiền mua.

Vy vì vậy mới giống một cô gái trẻ thật sự. Biết than phiền chuyện văn phòng, biết ghét sếp hói, biết trêu ông nội, biết cười mà không phải nhìn vào ví trước.

Lão Tứ thương Vy lắm.

Thương như thể cô là bằng chứng rằng đời lão vẫn còn có thứ gì đó sáng sủa.

Còn Mai thì lão gần như ít gặp.

Không phải cô tránh mặt lão một cách rõ ràng. Cô vẫn chào, vẫn hỏi lão ăn cơm chưa, vẫn đặt ly nước xuống bàn khi thấy lão ho. Nhưng Mai không còn ngồi lâu. Không còn đứng cạnh cửa bếp nói vài câu vu vơ như trước. Khi ánh mắt hai người vô tình gặp nhau, cô thường cúi xuống trước.

Lão hiểu.

Lão muốn ở cạnh Mai. Điều đó lão không tự lừa mình được. Một người đàn ông già rồi vẫn có những khao khát không già theo thân thể. Nhưng lão cũng biết Mai là người rõ ràng. Cô không muốn mối quan hệ ấy sai thêm nữa.

Hùng đang trong tù.

Lão là ba chồng cô.

Chuyện đã xảy ra đêm đó, dù do hoàn cảnh nào, cũng là một cái bóng không thể đem ra phơi dưới nắng.

Vậy nên lão chấp nhận.

Chấp nhận bằng cách ít gọi cô lại hơn.

Ít nhìn theo bóng cô hơn.

Ít tự cho mình quyền được buồn hơn.

Thỉnh thoảng lão quan sát Lan.

Cô giáo Lan bây giờ gầy đi nhiều. Sáng xách túi đi dạy thêm, chiều về thay áo, tối lại đi tiếp. Có hôm trời mưa, cô đội áo khoác chạy vào sân, tóc ướt dính vào mặt, tay vẫn ôm mấy cuốn vở học trò. Lão nhìn thấy, muốn gọi lại đưa ít tiền, nhưng rồi lại thôi.

Giúp thế nào?

Cho tiền một lần thì được gì?

Cái khổ của Lan không phải chỉ thiếu vài trăm nghìn. Cái khổ của cô là bị người ta nhìn bằng một ánh mắt khác rồi. Một người đàn bà khi đã bị đời dán nhãn, đi đâu cũng nghe tiếng giấy dính trên lưng mình.

Lão Tứ không biết gỡ ra sao.

Minh thì dạo này nghe nói khá hơn.

Ngọc khoe với lão:

— Một tuần rồi nó chưa vào phòng kín.

Khi nói câu ấy, mắt Ngọc sáng lên. Không phải ánh sáng rực rỡ. Chỉ là một chút sáng rất nhỏ, như bếp than còn hồng dưới lớp tro.

Lão nghe xong cũng vui.

— Vậy tốt. Từ từ rồi nó khỏe lại.

Ngọc gật đầu.

— Con cũng mong vậy.

Tóm lại, mọi thứ tạm ổn.

Cơm có người nấu.

Tiền có người lo.

Công ty hoạt động lại.

Minh không phát bệnh.

Vy có việc.

Mai học sổ sách.

Lan còn đi dạy.

Quỳnh vẫn đi diễn.

Thảo vẫn làm công nhân.

Nhưng không hiểu sao, lòng Lão Tứ vẫn không yên.

Lúc nằm một mình, nhìn quạt trần quay chậm, lão thường nghĩ đến Vân.

Con gái lão.

Từ ngày gặp Minh, lão mới nhận ra các con lão đứa nào cũng có vấn đề.

Không phải chúng nó bất hiếu hẳn.

Không phải chúng nó không thương lão.

Mà giống như xã hội này đã kéo từng đứa ra xa lão bằng những sợi dây khác nhau. Có đứa bị nghèo kéo đi. Có đứa bị sĩ diện kéo đi. Có đứa bị tai nạn, bệnh tật, hôn nhân, miếng cơm, lòng tham kéo đi.

Minh xa lão vì một tai nạn và một quãng đời bị xóa sạch.

Hùng xa lão vì tiền, vì cái danh con trai ông chủ, vì sự tham lam như con sâu đục từ trong xương.

Còn Vân thì sao?

Vân là con gái lão.

Đứa duy nhất trong đám con của lão lấy chồng đàng hoàng.

Ngày cưới, lão nhớ mình mặc cái áo sơ mi trắng hơi chật bụng, đứng bên họ nhà gái mà cười ngu ngơ. Chồng Vân là kiểu người tri thức, đeo kính, nói năng nhỏ nhẹ, nhìn qua thấy có học. Nhà chồng nó cũng không phải loại cùng đường. Mẹ chồng buôn bán thịt heo ở chợ đầu mối, nghe đâu có sạp lớn, tiền ra tiền vào mỗi ngày. Ba chồng thì trẻ hơn lão một chút, dáng người chắc, ít nói.

Về lý mà nói, cuộc sống của Vân phải khá.

Ít nhất là khá hơn mấy đứa còn lại.

Không phải chạy shipper như Minh.

Không phải vào tù như Hùng.

Không phải sống lay lắt trong dãy trọ như bao người đàn bà khác.

Nhưng càng nghĩ, Lão Tứ càng không yên.

Lão không nhớ lần cuối Vân gọi cho mình là khi nào.

Con gái lấy chồng rồi mà.

Người ta vẫn nói con gái là con người ta.

Nhưng sau khi gặp Minh, sau khi thấy một đứa con có thể biến mất khỏi đời mình hai mươi mấy năm, sống khổ đến mức lão không tưởng tượng nổi, Lão Tứ bắt đầu sợ.

Biết đâu Vân cũng có chuyện.

Biết đâu nó không nói.

Biết đâu cái gọi là “cưới xin đàng hoàng” chỉ là một lớp giấy màu dán bên ngoài cái thùng mục.

Sáng hôm sau, Lão Tứ qua công ty tìm Hoàng.

Công ty lúc ấy vừa mở cửa. Sân còn ướt sương đêm. Mấy thằng khuân vác đang bốc hàng xuống xe, tiếng thùng carton va vào nhau nghe cộp cộp. Trong văn phòng, Mai đang ngồi trước máy tính, bên cạnh là cuốn sổ ghi chú. Cô cúi đầu đọc gì đó, thỉnh thoảng gõ vài phím rất chậm, như sợ máy tính sẽ mắng mình nếu gõ sai.

Thấy Lão Tứ bước vào, Mai đứng dậy.

— Ba mới qua hả?

Lão gật đầu.

— Ờ. Hoàng có đây không con?

— Dạ có. Trong phòng trong.

Mai nói xong thì cúi đầu thu dọn mấy tờ giấy, tránh sang một bên. Cô không lạnh nhạt, nhưng cũng không ở lại lâu. Cái cách cô khẽ chào rồi đi mất khiến Lão Tứ thấy trong ngực mình trống một khoảng nhỏ.

Lão nhìn theo bóng Mai.

Rồi lại thôi.

Có những chuyện càng muốn giữ càng phải buông tay ra một chút.

Hoàng đang trong phòng, trước mặt là mấy tập hồ sơ. Thấy Lão Tứ, cậu lập tức đứng dậy.

— Chú Tứ.

Lão kéo ghế ngồi xuống, hơi ngập ngừng.

— Hoàng này.

— Dạ?

— Mày… giúp tao tìm tin con Vân được không?

Hoàng nhìn lão.

— Chị Vân?

Lão gật.

— Ờ. Con gái tao. Nó lấy chồng lâu rồi. Nhà chồng ở bên kia thành phố. Tao không muốn làm phiền. Tao chỉ muốn biết nó sống sao thôi.

Hoàng không hỏi nhiều.

Cậu kéo một tờ giấy trắng lại gần.

— Chú cho con tên đầy đủ, năm sinh, tên chồng, địa chỉ cũ nếu còn nhớ.

Lão đọc từng thứ một.

Tên Vân.

Tên thằng chồng đeo kính.

Tên mẹ chồng bán thịt heo ở chợ đầu mối.

Tên ba chồng.

Địa chỉ thì lão không nhớ

Hoàng ghi rất nhanh.

Chữ cậu nhỏ, gọn, gần như không có nét thừa.

Lão Tứ nhìn bàn tay Hoàng cầm bút, tự dưng thấy yên tâm.

Lão nói:

— Tao không muốn kéo nó về hay đòi hỏi gì đâu. Tao chỉ… chỉ muốn biết nó có ổn không. Từ ngày gặp lại thằng Minh, tao cứ thấy sợ. Làm cha mà ngu quá. Con mình sống chết ra sao cũng không biết.

Hoàng dừng bút một chút.

Rồi cậu nói:

— Con hiểu.

Lão ngẩng lên.

Hoàng gấp tờ giấy lại.

— Chú đợi tin. Con sẽ cho người hỏi nhẹ thôi. Không làm chị ấy khó xử.

Lão thở ra.

— Ờ. Nhờ mày.

— Dạ.

Lão đứng dậy, vỗ vai Hoàng.

— Mày đúng là thằng hiểu tao nhất.

Hoàng cười.

Không rõ nụ cười ấy vì vui, vì mệt, hay vì một lý do khác.

Ở phía ngoài, Mai vừa đi ngang cửa, nghe được câu đó. Cô khựng lại rất nhẹ, rồi tiếp tục bước đi.

Không ai gọi cô.

Không ai hỏi cô nghĩ gì.

Nhưng Mai biết, mỗi lần Lão Tứ giao thêm một phần đời mình cho Hoàng, cái lưới quanh căn nhà này lại khép thêm một vòng.

Lại nói về Thảo.

Thảo vẫn làm công nhân may.

Ngày nào cũng như ngày nào, cô dậy sớm, ăn vội, mặc áo công nhân, cột tóc, đi đến xưởng. Mười hai tiếng trong tiếng máy chạy rào rào. Kim lên, kim xuống. Vải qua tay. Chỉ đứt. Tổ trưởng quát. Lưng mỏi. Mắt cay. Đến cuối ngày, cô cầm tiền lương tháng tính ra, thấy đời mình nhỏ lại thành vài con số.

Mười triệu.

Mười hai triệu nếu tăng ca nhiều.

Nghe thì không ít.

Nhưng chia ra từng ngày, từng giờ, từng bữa ăn, từng món đồ cần mua, từng khoản nợ lặt vặt, nó mỏng đến đáng sợ.

Lại thêm cái tiếng cũ bám theo cô.

Gái của Thắng sẹo.

Đĩ.

Bồ của Hùng.

Cái miệng người đời rất siêng. Nó nhai đi nhai lại những chuyện xưa như nhai trầu, rồi nhổ bã lên lưng người khác. Trong xưởng may, không ai chửi thẳng cô nhiều nữa, nhưng ánh mắt thì vẫn còn.

Có người tránh ngồi gần.

Có người thấy cô đi ngang thì nhỏ tiếng cười.

Có người đàn ông ở tổ khác nhắn tin gạ gẫm, tưởng cô dễ dãi vì từng có quá khứ như vậy.

Thảo không trả lời.

Cô cứ cắm đầu làm.

Nhưng cắm đầu làm mãi thì người ta cũng mòn đi.

Một buổi chiều, khi tan ca, Thảo gặp Hương.

Hương đứng trước cổng xưởng, dưới bóng cây me già. Tóc nhuộm nâu sáng, móng tay dài, túi xách nhỏ đeo lệch vai. Trên người cô ta có mùi nước hoa ngọt, loại mùi đi ngang qua là người khác phải ngoái lại. Váy áo không hở nhiều, nhưng vừa đủ để thấy cô biết cách làm mình nổi bật.

Thảo nhìn một lúc mới nhận ra.

— Hương?

Hương tháo kính mát xuống.

— Chứ ai nữa. Lâu quá ha.

Hai người từng cùng bị Thắng sẹo quản.

Cùng ăn cơm hộp nguội.

Cùng bị chửi, bị lôi đi tiếp khách, cùng ngồi trong căn phòng hẹp trang điểm bằng cái gương nứt. Ngày ấy Hương gầy, đen, mắt lúc nào cũng sợ. Bây giờ cô ta như người khác. Sành điệu hơn, trắng hơn, miệng cười tự tin hơn.

Hương nhìn Thảo từ đầu đến chân.

Áo công nhân bạc màu.

Quần đen dính bụi vải.

Tóc buộc vội.

Mặt mộc, mắt mệt, vai hơi rũ.

Hương bật cười.

— Trời ơi, nhìn mày xác xơ dữ vậy?

Thảo hơi khó chịu.

— Mày đến đây làm gì?

— Đi ngang qua, nghe nói mày làm ở đây nên ghé coi thử.

Hương móc thuốc lá ra, nhưng thấy bảo vệ nhìn thì lại cất vào.

— Một tháng được bao nhiêu?

Thảo im một lát.

— Tầm mười, mười hai. Nếu tăng ca.

Hương nhướng mày.

— Mười hai triệu?

— Ừ.

— Làm mấy tiếng một ngày?

— Mười hai tiếng.

Hương nhìn cô vài giây, rồi cười.

Không phải cười vui.

Mà là cái cười vừa thương hại vừa khinh đời.

— Thảo ơi là Thảo. Một ngày ba bốn trăm ngàn cho mười hai tiếng ngồi còng lưng. Mày nghĩ mày đang hoàn lương hả?

Thảo mím môi.

— Tao chỉ muốn sống bình thường.

— Bình thường?

Hương bước lại gần, hạ giọng.

— Em à, mình là gái điếm. Là đĩ đó. Mày có làm công nhân mười năm thì trong mắt tụi nó mày vẫn là đĩ thôi.

Thảo tái mặt.

— Mày nói nhỏ thôi.

— Tao nói sai hả?

Hương chỉ vào đám công nhân đang đi ngang.

— Tụi nó có coi mày sạch hơn không? Tổ trưởng có thương mày hơn không? Mấy thằng đàn ông có bớt nghĩ mày dễ ngủ không? Không. Vậy mày hành xác làm gì?

Thảo quay mặt đi.

Hương cười nhạt.

— Ngày xưa mình khổ vì thằng Thắng sẹo lấy hết tiền. Khách trả bao nhiêu nó cầm hết. Mình chỉ được ăn, được mặc, được thở theo lệnh nó. Nhưng giờ khác rồi. Giờ tự làm, tự giữ tiền.

Cô ta nhìn thẳng vào ngực Thảo, rồi nhìn xuống eo, xuống hông.

— Mày còn đẹp. Ngực nâng vun như vậy, dáng đi lúc nào cũng ưỡn ra, mông còn chắc. Đừng phí.

Thảo thấy nhục, nhưng không thể phản bác.

Cái cơ thể ấy trước kia là thứ người ta dùng để kiếm tiền trên lưng cô. Sau này cô tưởng mặc áo công nhân vào thì nó biến mất. Nhưng không. Nó vẫn ở đó. Vẫn bị nhìn. Vẫn bị định giá. Chỉ khác là bây giờ cô nhận một cái giá rẻ hơn nhiều, dưới tên gọi lương tháng.

Hương nói tiếp:

— Mày chỉ cần vào khách sạn, nằm đó nửa tiếng, một tiếng. Xong một khách có khi đã bằng cả ngày ngồi máy. Nếu biết chọn khách, sạch sẽ, kín đáo, một tối vài triệu là bình thường.

Thảo lắc đầu.

— Tao không muốn quay lại.

— Vì sao?

— Tao mệt rồi.

— Làm công nhân không mệt?

Thảo im.

Hương dịu giọng một chút.

— Tao không nói mày bán cả đời. Nhưng mày còn trẻ. Tận dụng thanh xuân kiếm tiền đi. Có tiền rồi mở tiệm nail, làm spa, bán mỹ phẩm, cái gì chẳng được. Còn cứ ngồi máy may như này, mày khổ cả đời. Rồi sao? Đợi thằng nào cưới mày hả?

Hương cười khô.

— Đéo thằng nào lấy mày đâu, Thảo.

Câu đó như một cái tát.

Thảo đứng im, mặt trắng bệch.

Hương lấy trong túi ra một tấm card nhỏ, nhét vào tay cô.

— Nghĩ đi. Tao có mối riêng. Không qua mấy thằng chăn dắt bẩn như Thắng sẹo. Khách chọn lọc. Tiền trao tay. Muốn làm thì gọi tao.

Nói xong, Hương đeo kính lại.

— Đời này không ai cứu mình đâu. Muốn sống thì tự biết bán cái gì mình có.

Hương bước đi.

Mùi nước hoa của cô ta còn lại một lúc trong gió chiều.

Thảo cầm tấm card trong tay.

Trên đó chỉ có một số điện thoại và một cái tên khác, không phải Hương.

Cô đứng trước cổng xưởng rất lâu.

Công nhân đi qua thưa dần.

Bảo vệ kéo cổng.

Trời tối xuống.

Thảo về dãy trọ.

Cô đi qua sân, thấy Lão Tứ đang ngồi xem Vy nói chuyện. Tiếng Vy cười lanh lảnh. Trong bếp có mùi canh nóng. Ở góc sân, Ngọc đang phơi mấy cái khăn. Tầng trên có tiếng Lan giảng bài qua điện thoại cho học trò. Tất cả nghe như một đời sống bình thường.

Thảo bước về phòng mình.

Căn phòng nhỏ, tối, có cái giường hẹp, cái quạt cũ và mấy bộ đồ công nhân treo trên móc.

Cô cởi áo, đứng trước gương.

Trong gương là cơ thể cô.

Một cơ thể đã từng nuôi người khác.

Đã từng bị định giá.

Đã từng bị khinh bỉ.

Đã từng bị dùng như món đồ.

Bây giờ vẫn đẹp.

Đẹp một cách mệt mỏi.

Thảo nhìn rất lâu.

Rồi cô lấy tấm card trong túi ra, đặt lên bàn.

Cô không gọi ngay.

Chỉ nhìn nó.

Ngoài cửa, tiếng mưa bắt đầu rơi lác đác.

Thảo ngồi xuống mép giường, hai tay đặt lên đầu gối.

Cô muốn khóc, nhưng nước mắt không ra.

Có lẽ vì đời cô đã khóc đủ nhiều rồi.

Đêm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, Thảo nghĩ đến chuyện quay lại nghề cũ.

Không phải vì cô thèm muốn.

Không phải vì cô nhẹ dạ.

Mà vì sau nhiều năm cố bò ra khỏi vũng bùn, cô bỗng nhận ra có thể cái gọi là “đường sạch” chỉ là một con đường khác, dài hơn, lạnh hơn, và vẫn dẫn đến cùng một chỗ tối.

.

.

.

Minh bắt đầu nói dối.

Từ trước đến giờ, cậu không phải kiểu người như vậy.

Minh thẳng tính, nghiêm túc, có gì nói nấy. Nếu không muốn nói, cậu sẽ im lặng. Sự im lặng của Minh đôi khi làm người khác khó chịu, nhưng nó vẫn là một thứ sạch sẽ. Nó giống một cái ly không có nước. Trống, nhưng không đục.

Vậy mà bây giờ, cậu bắt đầu học nói dối.

Lời nói dối đầu tiên không xảy ra vào ban đêm.

Nó xảy ra trong một buổi sáng.

Trên bàn ăn tầng trệt có cháo trắng, trứng chiên, ít dưa leo và một đĩa cá kho còn nóng. Lão Tứ ngồi một bên, vừa ăn vừa nghe cái radio cũ phát tin thời tiết. Ngọc ngồi đối diện Minh, tóc buộc thấp, tay còn hơi ướt vì vừa rửa rau ngoài bếp.

Mọi thứ bình thường đến mức gần như không có gì để nhớ.

Nhưng sau này Minh lại nhớ rất rõ buổi sáng ấy.

Nhớ ánh sáng lọt qua cửa sổ.

Nhớ cái muỗng sứ chạm vào thành chén.

Nhớ giọng Ngọc hỏi rất nhẹ:

— Tối nay anh về ăn cơm không?

Minh cúi nhìn chén cháo của mình.

Trên mặt cháo có một lớp hơi nóng mỏng. Cậu nhìn vào đó, thấy gương mặt mình méo đi, nhạt đi, như mặt một người vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài.

Cậu nói:

— Chắc anh về trễ. Em với ba cứ ăn trước đi.

Ngọc ngẩng lên.

— Có đơn xa à?

Minh im một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi.

Một nhịp rất nhỏ, nếu đặt trong đời người thì chẳng đáng kể gì. Nhưng có những cánh cửa cũng chỉ cần hé ra bằng đúng một nhịp như vậy, rồi từ đó gió lùa vào mãi.

— Ừ, chắc vậy.

Lão Tứ đặt chén xuống, cau mày nhìn cậu.

— Chân mày còn chưa khỏe hẳn, đừng ham quá con.

Minh gật đầu.

— Dạ, con biết.

Ngọc nhìn Minh thêm một chút.

Ánh mắt cô không nghi ngờ. Chỉ là lo.

Chính cái không nghi ngờ ấy mới làm Minh thấy khó chịu. Nếu Ngọc hỏi gắt, nếu cô nổi giận, nếu cô nhìn cậu bằng ánh mắt tra xét, có lẽ cậu sẽ dễ thở hơn. Nhưng cô chỉ gật đầu, rồi nói:

— Vậy em để phần cơm cho anh. Về đói thì hâm lại ăn.

Minh muốn nói không cần.

Nhưng cuối cùng chỉ đáp:

— Ừ.

Một lời nói dối đôi khi không giống con dao. Nó không đâm ngay. Nó giống một sợi chỉ mảnh, quấn rất nhẹ quanh cổ tay người ta. Ban đầu chẳng đau. Chỉ đến khi muốn rút tay về, người ta mới biết mình đã bị buộc lại từ lúc nào.

Bảy giờ tối, Minh đậu xe trước dãy trọ.

Cậu không vào nhà.

Cổng dãy trọ mở hé. Ánh đèn tầng trệt hắt ra ngoài sân. Từ trong bếp có tiếng chén bát, tiếng Ngọc nói gì đó với Lão Tứ, tiếng tivi vọng ra đều đều. Một đời sống ấm áp và có thật đang ở ngay sau lưng cậu.

Chỉ cần xuống xe, bước qua cổng, rửa tay, ngồi vào bàn, Minh sẽ trở lại đúng vị trí của mình.

Chồng của Ngọc.

Con trai của Lão Tứ.

Người đàn ông trong căn nhà này.

Nhưng cậu không vào.

Cậu ngồi trên xe, một chân chống xuống đất, tay đặt hờ trên tay lái, mắt nhìn về phía cầu thang.

Đúng bảy giờ, Quỳnh bước ra.

Vẫn kiểu thời trang đó.

Khẩu trang. Mũ. Áo che nắng dài trùm kín cả người, dù lúc ấy là buổi tối. Cái dáng ấy làm cô giống một người đang lén mang theo ban ngày vào trong đêm, hoặc ngược lại, một người đã quen sống trong đêm nhưng vẫn cần một lớp vỏ để đi qua ánh sáng.

Cô vừa bước ra thì thấy Minh.

Quỳnh khựng lại.

Rồi cô cười.

— Đừng bảo là anh chờ em ở đây nha?

Minh cũng cười.

Cái cười của cậu hơi ngượng, hơi hiền, hơi bất lực.

Cậu chẳng biết nói gì.

Con người cậu trước giờ vẫn vậy. Khi trong lòng có quá nhiều thứ, miệng cậu lại càng ít lời. Như một căn phòng chứa đầy đồ cũ, đến mức không còn chỗ mở cửa.

Quỳnh nghiêng đầu nhìn cậu.

— Thiệt hả?

Minh nhìn xuống tay lái.

— Anh… đi ngang.

Quỳnh bật cười.

— Đi ngang đúng bảy giờ tối, ngay trước cửa nhà em?

Minh không trả lời.

Một chiếc xe ôm công nghệ vừa lúc trờ tới, dừng trước cổng. Người lái nhìn điện thoại rồi hỏi:

— Chị Quỳnh phải không?

— Dạ.

Quỳnh quay sang Minh, nhún vai.

— Tiếc ghê. Em không biết anh đợi. Em book xe rồi.

Nói xong, cô nhảy tót lên xe người kia.

Trước khi xe chạy, cô quay lại nhìn Minh. Ánh mắt cô sau lớp khẩu trang vẫn có vẻ như đang cười.

— Mai nhé. Nếu anh rảnh.

Minh gật đầu.

Chiếc xe lao vào dòng đường tối.

Minh ngồi lại, dõi theo hình bóng đó dần xa. Áo chống nắng của Quỳnh bay nhẹ phía sau, rồi lẫn vào ánh đèn, vào tiếng xe, vào thành phố đang chảy không ngừng.

Một lúc lâu sau, cậu mới quay xe đi.

Đêm ấy về nhà, Ngọc hỏi:

— Anh ăn gì chưa?

Minh đáp:

— Rồi.

Đó là lời nói dối thứ hai.

Nó ngắn hơn lời thứ nhất.

Và dễ hơn.

Ngọc nhìn cậu, rồi chỉ cái lồng bàn trên bàn ăn.

— Em vẫn để phần. Nếu đói thì hâm lại.

Minh nhìn phần cơm ấy.

Trong lòng cậu có cảm giác mình vừa đi ngang qua một người đang ngủ mà không dám đánh thức.

Hôm sau cũng vậy.

Buổi sáng, Minh lại nói:

— Tối nay chắc anh cũng về trễ. Em với ba cứ ăn trước.

Ngọc hỏi:

— Dạo này nhiều đơn vậy hả anh?

— Ừ.

Lão Tứ nói:

— Làm gì thì làm, giữ sức. Mày mà nằm viện nữa là cả nhà rối lên đó.

Minh gật.

— Con biết mà ba.

Bảy giờ tối, Minh lại đứng trước dãy trọ.

Lần này cậu không mở app.

Không nhận đơn.

Không giả vờ kiểm tra điện thoại.

Cậu chỉ ngồi đó và chờ.

Đến đúng giờ ấy, Quỳnh lại bước ra. Vẫn áo che nắng, vẫn khẩu trang, vẫn cái túi nhỏ đeo bên hông. Thấy Minh, cô dừng lại, rồi cười lớn hơn hôm qua.

— Đúng giờ dữ. Rồi anh ở đâu mà canh ở đây miết vậy?

Minh cũng cười.

— Đi không?

Quỳnh nhìn cậu một lúc, như thể muốn trêu thêm, nhưng rồi cô chỉ nói:

— Đi.

Cô nhảy lên xe.

Rất tự nhiên.

Nhẹ như thể việc cô ngồi sau xe Minh vốn là một chuyện đã được sắp đặt từ lâu, chỉ vì một tai nạn nào đó mà bị trễ mất nhiều năm.

Xe rời khỏi dãy trọ.

Điều kỳ lạ là trong suốt hành trình, họ không nói gì về quá khứ.

Không ai nhắc Thái.

Không ai nhắc vụ tai nạn.

Không ai nhắc bờ sông.

Không ai nhắc nụ hôn đầu.

Không ai hỏi những năm biến mất đã nằm ở đâu trong thân thể người kia.

Họ nói chuyện như hai người đã quen nhau từ kiếp trước, nhưng kiếp này đã thỏa thuận với nhau rằng không được hỏi vì sao cả hai lại gặp lại.

Những câu chuyện của họ toàn những thứ bâng quơ.

— Sắp mưa rồi.

— Ừ, mây đen quá.

— Gió ghê.

— Lạnh không?

— Không. Em trùm kín mít vậy mà lạnh gì.

Một lúc sau, Quỳnh hỏi:

— Anh ăn tối chưa đấy?

— Rồi.

— Xạo.

— Sao biết?

— Người đói lái xe nhìn buồn hơn người no.

Minh cười.

Quỳnh cũng cười.

Có hôm cô lại hỏi:

— Rốt cuộc sao mà mò tới đây hoài vậy?

Minh đáp:

— Đi ngang.

— Anh đi ngang kiểu này chắc xăng rẻ lắm ha.

— Cũng không rẻ.

— Vậy chở em đi có tiền đổ xăng không?

— Có.

— Em trả nha?

— Không cần.

— Sĩ ghê.

Minh lại cười.

Cậu thích nghe Quỳnh nói.

Những câu nói của cô không có gì quan trọng, nhưng chúng làm đêm bớt đặc. Chúng giống những viên sỏi nhỏ ném vào một cái hồ tối. Không làm hồ sáng hơn, nhưng ít nhất người ta biết dưới đó có nước.

Đến quán, Quỳnh thường xuống xe rất nhanh.

— Anh về đi. Chín giờ em qua quán khác, em tự đi được.

— Anh chờ được.

— Không. Về mà ngủ. Mai còn đi làm.

— Ừ.

— Đừng ừ cho có rồi ngồi ngoài này nha.

Minh nhìn cô.

— Biết rồi.

Quỳnh kéo khẩu trang xuống một chút, cười với cậu.

— Anh vẫn vậy. Lì mà cứ làm mặt hiền.

Nói xong, cô bước vào trong ánh đèn tím xanh.

Minh nhìn theo.

Đôi khi cậu ngồi lại vài phút trước cửa quán, nghe tiếng nhạc vọng ra sau lớp kính. Không phải để chờ cô. Cũng không phải để canh giữ gì. Cậu chỉ ngồi đó như một người đứng trước cửa một căn phòng cũ, biết mình không được vào, nhưng vẫn muốn nghe xem bên trong còn tiếng người không.

Quỳnh không hỏi vì sao Minh làm xe ôm, giao hàng.

Minh không hỏi vì sao Quỳnh làm DJ.

Hai người dường như chỉ cần vậy.

Một chuyến xe.

Một đoạn đường.

Một vài câu nói chẳng đi đến đâu.

Một chút gió đêm.

Một người ngồi trước, một người ngồi sau, cùng giữ im lặng về những thứ có thể làm cả hai vỡ ra nếu chạm vào.

Cho đến một hôm, khi xe đang chạy qua đoạn đường vắng, hai bên là hàng cây đen sẫm sau mưa, Quỳnh bỗng hỏi:

— Anh Thái chết rồi đúng không anh Minh?

Minh giảm ga.

Câu hỏi ấy không lớn.

Nhưng nó làm cả con đường như hẹp lại.

Một lúc sau, cậu nói:

— Ừ.

Quỳnh im lặng.

Rồi cô nói:

— Em cũng đoán vậy.

Minh nghe tiếng gió lùa qua tai mình.

— Có đợt em nghe nói có hai thanh niên chết trên đèo ở Đà Lạt. Em nghĩ là hai anh.

Minh nhìn phía trước.

Đèn đường nối nhau thành một hàng dài, như những cái đinh vàng đóng xuống mặt tối của thành phố.

— Anh còn sống.

Quỳnh cười rất nhẹ phía sau.

— Ừ. Giờ thì em biết rồi.

Một lát sau, cô hỏi:

— Giờ anh sống ở đâu?

Minh im lặng.

Đây là câu hỏi đơn giản nhất.

Và cũng là câu hỏi khó nhất.

Cậu có thể nói thật.

Rằng cậu sống ngay trong dãy trọ ấy.

Rằng cậu có Ngọc.

Rằng Ngọc là vợ cậu.

Rằng Vy là con gái trong căn nhà đó, là người gọi cậu bằng một danh xưng vừa thân vừa lạ.

Rằng Lão Tứ là ba cậu.

Rằng đời cậu không phải một căn phòng trống để Quỳnh có thể bước vào mà không va phải ai.

Nhưng cậu không nói.

Có những sự thật giống như bật đèn trong một căn phòng lâu ngày đóng kín. Khi đèn sáng lên, người ta không chỉ thấy bàn ghế. Người ta còn thấy bụi, vết nứt, những thứ giấu dưới gầm giường, và cả người đang ngủ trong góc tối.

Minh sợ ánh sáng ấy.

Cậu nói:

— Thực ra anh sống cùng dãy trọ với em.

Quỳnh ngồi thẳng lên.

— Hả? Cha nội sống hồi nào sao tui không biết?

Minh cười.

— Tại em sống về đêm mà.

Quỳnh cười theo.

— Cũng đúng. Rồi anh ở tầng mấy?

Minh im một lúc.

Cái im lặng đó ngắn thôi, nhưng trong nó có cả tầng trệt sáng đèn, có Ngọc ngồi đợi cơm, có Lão Tứ ngủ gật trước tivi, có Vy về muộn tháo giày ngoài cửa.

Rồi cậu nói:

— Tầng ba.

— Ở một mình à?

Minh thấy tay mình siết nhẹ tay lái.

Câu trả lời đúng nằm ngay trên đầu lưỡi.

Không.

Anh không ở một mình.

Anh có vợ.

Có một gia đình.

Có một đời sống mà anh không biết gọi là hạnh phúc hay trách nhiệm, nhưng nó có thật.

Nhưng giọng cậu lại vang lên rất khẽ:

— Ừ.

Chính Minh cũng không hiểu tại sao mình phải nói dối.

Cậu đã có Ngọc.

Có Vy.

Có Lão Tứ.

Có một mái nhà để về, một bữa cơm để ăn, một người phụ nữ thức dậy mỗi sáng và hỏi cậu tối nay có về không.

Nhưng trước mặt Quỳnh, cậu lại nói mình ở một mình.

Có lẽ vì trong thế giới của Quỳnh, Minh muốn được là một người khác.

Không phải người chồng mang ơn.

Không phải người con vừa được tìm lại.

Không phải người bệnh được cứu sống.

Không phải người đàn ông sống bằng trách nhiệm.

Chỉ là Minh.

Minh của sân bóng rổ.

Minh của bờ sông.

Minh của đêm còn trẻ.

Minh chưa bị những năm tháng sau đó đè lên đến méo mó.

Quỳnh hỏi:

— Mấy năm nay anh sống sao?

Minh nói:

— Anh lay lắt.

Rồi cậu kể.

Kể về tai nạn.

Về tụ máu não.

Về bệnh viện.

Về những cơn động kinh.

Về những khoảng trắng trong ký ức.

Về cảm giác tỉnh dậy và không biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu năm.

Cậu kể khá nhiều.

Nhưng trong câu chuyện ấy, Ngọc không xuất hiện.

Lão Tứ không xuất hiện.

Vy cũng không xuất hiện.

Những người đã kéo cậu khỏi cái chết, đã cho cậu cơm ăn, thuốc uống, một chỗ nằm, một danh phận, đều bị bỏ lại bên ngoài lời kể.

Như thể Minh có hai cuốn sách về đời mình.

Một cuốn viết ban ngày.

Một cuốn viết ban đêm.

Và cậu đang đọc cho Quỳnh nghe cuốn thứ hai, cuốn sách đã xé bỏ mọi trang có tên Ngọc, Lão Tứ và Vy.

Phải.

Cậu đang sống trong một thế giới khác.

Một thế giới chỉ có cậu và Quỳnh.

Ban ngày cậu sống với thế giới kia. Với bữa sáng, với lời dặn dò của Ngọc, với ánh mắt Lão Tứ, với tiếng Vy cười, với những đơn hàng và những viên thuốc.

Đêm đến, cậu ở bên Quỳnh.

Chở cô đi làm.

Nghe cô nói chuyện.

Nghe cô cười.

Nghe thành phố trôi qua giữa hai người.

Với Minh, chỉ vậy thôi cũng giống như một tia hy vọng.

Không phải loại hy vọng lớn lao có thể cứu cả đời người.

Chỉ là một vệt sáng nhỏ lọt qua khe cửa.

Nhưng có những người đã ở trong bóng tối quá lâu. Với họ, một vệt sáng nhỏ cũng đủ khiến họ ngồi dậy.

Hôm sau, trong bữa sáng, Minh nói với Lão Tứ và Ngọc:

— Con muốn học lại ngành IT.

Ngọc đang gắp rau thì dừng tay.

— IT?

Minh gật đầu.

— Hồi sinh viên con học dở dang. Giờ con muốn học lại. Ban ngày con vẫn chạy xe. Tối con học thêm.

Lão Tứ nghe vậy thì mừng ra mặt.

— Được chứ. Học được là tốt. Mày còn trẻ, bỏ uổng.

Ngọc nhìn Minh.

Trong mắt cô có vui, nhưng vẫn lẫn lo.

— Tối học có mệt quá không anh?

— Không sao.

Minh nói.

— Nhưng anh sợ phiền em với ba. Tối học phải mở máy, có khi mở loa, có khi gọi người ta chỉ bài. Ba với em ngủ sớm. Anh muốn lấy một phòng trống trên tầng ba. Tối anh lên đó học. Khuya quá thì ngủ lại luôn.

Ngọc im lặng một chút.

Lão Tứ thì gật đầu ngay.

— Được. Phòng trống còn mà. Để ba kêu người dọn. Học hành là chuyện tốt, phải ủng hộ.

Ngọc vẫn nhìn Minh.

— Anh chắc không?

Minh nhìn cô.

Một khoảnh khắc, cậu gần như muốn nói thật.

Muốn nói rằng tầng ba không chỉ để học.

Muốn nói rằng mỗi tối có một người con gái mặc áo che nắng bước ra lúc bảy giờ.

Muốn nói rằng khi chở Quỳnh đi trong gió, cậu thấy mình như được trở lại một đời sống đã mất.

Muốn nói rằng cậu không hết thương Ngọc, không muốn bỏ trách nhiệm, nhưng trong lòng cậu đang có một căn phòng khác mở ra, và cậu không biết phải khóa nó lại bằng cách nào.

Nhưng cuối cùng, Minh chỉ nói:

— Anh chắc.

Ngọc gật đầu.

— Vậy cũng được. Miễn anh giữ sức.

Từ hôm đó, Minh có một căn phòng trên tầng ba.

Một căn phòng nhỏ, có cái bàn cũ, cái ghế nhựa, ổ điện hơi lỏng và cửa sổ nhìn xuống mái tôn đọng nước. Ban ngày, căn phòng ấy thật sự là chỗ học. Minh mở video, ghi chép, gõ từng dòng lệnh chậm chạp như một người tập đi lại bằng trí nhớ.

Nhưng khi tối xuống, căn phòng ấy trở thành một cánh cửa.

Một cánh cửa dẫn sang thế giới của Quỳnh.

Thế giới của những con đường đêm.

Những câu nói bâng quơ.

Những lần chở cô đến quán rồi nhìn cô biến mất sau ánh đèn.

Những lời nói dối ngày càng dễ nói hơn.

Minh bắt đầu sống với hai thế giới song song.

Ở tầng trệt là Ngọc, Lão Tứ, Vy, bữa cơm, thuốc men, trách nhiệm, những thứ có thật và nặng.

Ở tầng ba là cái cớ học hành, màn hình máy tính sáng xanh, tiếng gõ bàn phím, và một khoảng trống đủ rộng để cậu bước ra lúc bảy giờ tối.

Còn ngoài đường là Quỳnh.

Là quá khứ chưa chết.

Là người con gái từng lấy mất nụ hôn đầu của cậu bên bờ sông.

Là tiếng cười khiến cậu nhớ rằng trước khi trở thành một người sống sót, cậu từng là một người trẻ tuổi.

Minh biết hai thế giới ấy không thể tồn tại song song mãi.

Không có đường ray nào chạy cạnh nhau vô tận. Sớm muộn gì cũng có khúc rẽ. Hoặc một đoàn tàu trật bánh.

Nhưng đêm nào chưa tới khúc rẽ ấy, cậu vẫn tự nói với mình:

Chỉ thêm một hôm nữa thôi.

Chỉ chở cô thêm một đoạn nữa thôi.

Chỉ nghe cô nói thêm vài câu nữa thôi.

Rồi mình sẽ dừng lại.

.

.

.

Thảo lên “chợ người” được gần hai tuần.

Cái tên đó không ai nói lớn. Người trong nghề chỉ gọi bằng những cái tên vòng vo: nhóm kín, kênh khách, chợ đêm, bên kia. Nhưng Thảo hiểu rất rõ bản chất của nó. Ở đó, đàn bà được bày ra như món hàng.

Không có mặt.

Chỉ có thân thể.

Những tấm ảnh bị cắt khỏi nhân dạng, chỉ còn lại đường cong, làn da, tuổi tác, số đo, giá tiền, khu vực hoạt động. Người ta bình luận, so sánh, lựa chọn. Có người hỏi như mua trái cây ngoài chợ. Có người trả giá. Có người thả những câu tục tĩu rồi biến mất. “Ngực con này đẹp, núm vú hồng.”
“Bướm con kia khít và hồng hào hơn.”
“Con này mông vun, cho 500k một tiếng được không?”

Lần đầu Hương dẫn Thảo đến khách sạn, cô ta làm mọi thứ rất thuần thục.

Một căn phòng có mã khóa.

Một chiếc giường trắng.

Ánh đèn vàng.

Hương bảo Thảo đứng vào chỗ ánh sáng tốt, quay mặt đi, rồi chụp vài tấm. Không thấy mặt. Không tên thật. Không địa chỉ thật.

— Nhớ kỹ, — Hương nói. — Còn muốn sống thì đừng bao giờ để lộ mặt. Mặt là thứ cuối cùng mình còn giữ được.

Thảo đứng im cho Hương chụp.

Cô tưởng mình sẽ thấy nhục.

Nhưng kỳ lạ là lúc đó cô không thấy gì cả.

Không xấu hổ.

Không sợ.

Không buồn.

Chỉ trống rỗng.

Như thể thân thể kia không phải của mình. Nó là một bộ đồ treo trên móc, một món hàng được đặt lên kệ, một thứ người khác sẽ dùng mắt định giá.

Sau đó Hương đăng ảnh lên chợ.

Tên của Thảo trong đó là Tina.

Không phải Thảo.

Không phải con bé từng bị Thắng sẹo nắm đầu.

Không phải cô công nhân may bị người ta nhìn bằng nửa con mắt.

Chỉ là Tina.

Một cái tên nhẹ, trơn, không có quá khứ.

Khách sẽ vào xem. Nếu thích thì bấm lấy số. Rồi gọi.

— Alo, Tina phải không em? Em rảnh không?

Thảo sẽ đáp:

— Dạ.

Khách nói mật khẩu:

— Anh được Đường Tam Tạng giới thiệu.

Đúng mật khẩu, cô mới đọc địa chỉ.

— Anh đến phòng 302, khách sạn Love nhé.

Sau đó Thảo sẽ lên chiếc xe ôm được chỉ định sẵn. Người chạy xe tên Bình, ngoài ba mươi, da đen, người gầy nhưng mắt rất tỉnh. Bình không nói nhiều. Mỗi lần đón cô, gã chỉ hỏi:

— Phòng mấy?

Thảo nói phòng.

Bình gật.

Mười lăm phút sau, cô có mặt.

Thảo dạng chân cho khách địt, xuất xong thì nghỉ, muốn hai cái thì thêm tiền, lấy 500k tiền mặt, đi xuống, leo lên xe Bình. Đưa gã phần của gã.

Mọi thứ gọn gàng.

Khô khốc.

Không tình cảm.

Không hứa hẹn.

Không ai hỏi ai đau không, mệt không, có muốn làm nữa không.

Bình bảo kê cho cô. Nếu khách quỵt tiền, say xỉn, đánh người, hoặc có dấu hiệu nguy hiểm, cô chỉ cần nhắn một ký hiệu. Bình sẽ lên.

Nhưng Bình không phải ông trùm.

Ông trùm không bao giờ lộ mặt.

Trong cái chợ ấy, người thật sự cầm dây luôn ở một chỗ nào đó rất xa. Có thể đang ngồi trong quán cà phê. Có thể đang chơi bài. Có thể đang mặc áo sơ mi trắng, cười với ai đó dưới ánh đèn. Thảo không biết. Và cô cũng không muốn biết.

Ít ra, cái này khác Thắng sẹo.

Ngày xưa, cô không có quyền chọn. Không có quyền giữ tiền. Không có quyền từ chối. Thắng sẹo lấy gần hết, để lại cho cô chút tiền ăn và cái cảm giác mình là con vật nuôi trong chuồng.

Bây giờ thì khác.

Cô tự đi.

Tự nhận.

Tự giữ phần của mình.

Tự quyết định hôm nào làm, hôm nào nghỉ.

Thảo biết nghe câu ấy rất chua chát, nhưng trong lòng cô vẫn có một ý nghĩ: ít ra, ở đây, cô còn giống con người hơn trước.

Rồi cô gặp người đàn ông đó.

Cũng như mọi lần, Thảo đến đúng giờ.

Khách sạn Love nằm trong một con hẻm nhỏ, bảng hiệu màu hồng đã cũ, chữ “Love” bị cháy mất một bóng đèn nên nhìn từ xa thành “L ve”. Nhân viên lễ tân không hỏi gì. Chỉ liếc cô một cái rồi tiếp tục bấm điện thoại.

Phòng 302.

Thảo đứng trước cửa, bấm chuông.

Một lát sau, cửa mở.

Người đàn ông bên trong khoảng gần bốn mươi. Hơi mập, đeo kính, áo sơ mi bỏ trong quần chỉnh tề. Gương mặt hiền đến mức lạc lõng trong căn phòng khách sạn rẻ tiền này.

Thảo nhìn ông ta một thoáng.

Không giống khách thường.

Nhiều người khi cô đến đã tắm xong, nằm chờ với ánh mắt nóng ruột hoặc thô lỗ. Có người cười cợt. Có người vừa mở cửa đã kéo cô vào như sợ mất thời gian. Có người nhìn cô từ đầu đến chân bằng kiểu nhìn làm da cô lạnh đi.

Người đàn ông này thì khác.

Ông ta đứng nép sang một bên, hơi vụng về.

— Em vào đi.

Giọng cũng hiền.

Thảo bước vào.

Căn phòng sạch. Trên bàn có hai chai nước suối còn nguyên. Máy lạnh mở hơi thấp. Mền trên giường vẫn phẳng, gần như chưa ai động vào.

Thảo hỏi theo thói quen:

— Anh tắm chưa?

Người đàn ông gật đầu.

— Rồi.

Thảo nhìn bộ quần áo ông ta vẫn mặc chỉnh tề.

— Tắm rồi xong anh mặc lại đồ à?

Ông ta hơi ngượng.

— Ừ.

Thảo thấy buồn cười.

— Vậy bắt đầu thôi?

Ông ta không đáp ngay.

Cô cởi chiếc váy ngắn ra, để lộ thân hình quyến rũ: bộ ngực dựng đứng, eo thon, mông vun cao, lồn được cạo sạch bóng. Thảo quỳ xuống, kéo khóa quần gã ra, ngậm con cặc vào miệng bú.

Nhưng con cặc của gã hoàn toàn ỉu xìu, mềm nhũn.

Thảo bú một lúc, dùng lưỡi liếm, mút đầu khấc, dùng đủ kỹ thuật, con cặc chỉ hơi cương lên được một chút rồi lại gục xuống ngay.

Thảo ngẩng lên, cau mày hỏi:

“Anh không nứng hả? Anh bị yếu à?”

Gã cười ngại ngùng, gãi đầu:

“Chắc là thế… Của anh có nhỏ không?”

Thảo đáp thẳng: “Trung bình.”

Người đàn ông nhìn cô.

Nhưng ánh mắt không giống những người đàn ông khác.

Không thèm khát.

Không vồ vập.

Cũng không khinh rẻ.

Nó giống ánh mắt của một người đứng trước bài kiểm tra mà mình chắc chắn sẽ rớt.

Thảo nhíu mày.

— Anh sao vậy?

Ông ta lắc đầu.

— Không sao.

Nhưng rõ ràng là có sao.

Một lúc sau, Thảo hiểu vấn đề.

Ông ta không thể tiếp tục.

Không phải vì cô không biết cách. Không phải vì cô vụng. Cũng không phải vì ông ta say. Ông ta tỉnh táo, sạch sẽ, lịch sự, nhưng thân thể ông ta như đã tự khóa lại, không chịu nghe lời.

Không khí trong phòng trở nên rất lạ.

Không nặng mùi xác thịt như những lần khác.

Cũng không có sự thô bạo quen thuộc.

Nó giống phòng khám hơn. Hoặc một buổi thú tội bị đặt nhầm chỗ.

Thảo hỏi thẳng:

— Vậy giờ sao? Anh muốn đổi người khác không?

— Không.

— Hay anh muốn em ngồi đây đủ giờ rồi về?

Ông ta nhìn đồng hồ.

— Anh có một tiếng đúng không?

Thảo hơi cảnh giác.

— Ừ. Nhưng anh muốn gì thì nói rõ.

Người đàn ông đan hai tay vào nhau.

— Vậy em có thể ngồi đây không?

Thảo nhìn ông ta.

— Anh tính gọi một cô gái tới nghe anh tâm sự hả?

— Không.

— Vậy?

Ông ta ngẩng lên.

Đôi mắt sau cặp kính rất mệt.

— Anh muốn nhờ em dạy anh.

Thảo tưởng mình nghe nhầm.

— Dạy gì?

— Dạy anh cách làm cho phụ nữ thấy dễ chịu.

Thảo đơ ra.

— Hả?

Thảo bất ngờ nhìn gã.

Trong nghề này, cô từng nghe đủ thứ yêu cầu kỳ quặc. Có người muốn cô giả làm người yêu cũ. Có người muốn cô im lặng từ đầu đến cuối. Có người bắt cô gọi bằng những danh xưng nghe vừa buồn cười vừa ghê cổ. Nhưng một người đàn ông trả tiền để “học” thì đây là lần đầu.

Cô kéo cái khăn choàng qua người, ngồi xuống mép giường, mắt vẫn không rời khỏi gã.

— Mà anh học để chi?

Gã nhìn cô.

— Để biết.

— Biết cái gì?

— Biết cách làm một người phụ nữ thấy dễ chịu.

Thảo bật cười. Tiếng cười bật ra rất khô, như một cái nút chai bị kéo bật trong căn phòng kín.

— Đàn ông các anh không phải chỉ ào ào vào, làm cho xong rồi đứng dậy phủi tay à?

Gã cũng cười.

Nhưng cái cười của gã không khó chịu. Không tự ái. Không có vẻ bị chạm vào sĩ diện. Nó giống một người nghe được một sự thật cũ kỹ, biết nó đúng, nhưng vẫn buồn vì nó đúng.

— Em gặp toàn kẻ như thế à?

Thảo nhún vai.

— Không phải à?

— Có thể phần lớn là vậy.

Gã nói chậm.

— Nhưng anh luôn muốn đặt mình vào bản thân người khác để hiểu họ hơn.

Thảo nhìn gã như nhìn một người vừa nói tiếng nước ngoài.

— Đặt mình vào bản thân người khác?

— Ừ.

— Nghe sang ghê.

Gã cười.

— Nói vậy thôi, chứ anh cũng chẳng làm được bao nhiêu.

Thảo nhìn xuống người gã, rồi nhìn lên mặt.

— Thế sao anh không… được?

Gã hơi ngượng.

— Chắc do anh tự xử nhiều quá.

Thảo giật mình, mắt mở lớn.

— Eo ơi. Vậy chắc anh chưa có vợ luôn hả? Già cú rồi kìa.

Gã bật cười thành tiếng.

Lần này là một tiếng cười thật hơn. Gã tháo kính xuống, lau bằng vạt áo đã vứt trên ghế, rồi đeo lại.

— Không. Anh có rồi. Còn có một đứa con trai nữa.

— À.

Thảo gật gù, như vừa hiểu ra một chuyện rất đời.

— Thế vợ anh chê anh, nên anh muốn học ở em để về áp dụng với chị?

— Cũng không hẳn.

Gã nói.

Rồi gã nhìn mặt Thảo.

Cái nhìn ấy làm Thảo bối rối.

Trong đời cô, đàn ông nhìn cô nhiều lắm. Nhìn công khai có. Nhìn lén lút có. Nhìn bằng sự thèm muốn, bằng khinh rẻ, bằng quyền lực, bằng kiểu tính toán xem số tiền bỏ ra có xứng với món hàng không. Nhưng chưa ai nhìn cô như vậy.

Không phải tình yêu.

Không phải tình dục.

Cũng không phải thương hại.

Nó giống như một cái nhìn của người đang cố hiểu một con người khác. Một cái nhìn hiền đến mức khiến cô không biết phải phòng thủ bằng cách nào.

Dù cả hai đang ở trong một căn phòng khách sạn thuê theo giờ, trong trạng thái trần trụi và lúng túng, nhưng kỳ lạ thay, không khí giữa họ không có chút gì của ham muốn. Nó giống hai người xa lạ ngồi cạnh nhau trong phòng chờ bệnh viện lúc nửa đêm, mỗi người mang một thứ bệnh không tiện gọi tên.

Gã nói tiếp:

— Anh và vợ anh không gần gũi chắc mười năm rồi.

Thảo im.

— Trong suốt thời gian đó, anh tự giải quyết một mình. Gần như mỗi ngày. Có lẽ vì vậy mà bây giờ cơ thể anh… nó đơ luôn.

Thảo nhăn mặt.

— Mỗi ngày cơ á?

— Ừ.

— Tại sao?

Gã cười nhẹ.

— Vì stress.

Câu trả lời ngắn quá.

Nhưng trong đó có cái gì đó rất dài.

Thảo bỗng thấy người đàn ông này không còn buồn cười nữa. Gã ngồi trước mặt cô, hơi mập, đeo kính, gương mặt hiền lành, nhưng bên trong như có một căn phòng chật cứng những thứ không biết đặt xuống ở đâu.

Cô chống tay xuống giường.

— Anh kể tiếp đi.

Gã ngẩng lên.

— Kể gì?

— Chuyện của anh. Nếu được, em sẽ dạy anh.

Gã nhìn cô, như muốn chắc rằng cô không đùa.

Thảo bĩu môi.

— Nhìn gì? Anh trả tiền một tiếng mà. Không làm việc kia được thì nói chuyện cũng được. Nhưng nói cho đàng hoàng.

Gã gật.

— Anh và vợ anh thật ra không có vấn đề gì lớn trong sinh hoạt. Bên ngoài nhìn vào thì vẫn ổn. Cô ấy chăm con. Lo nhà cửa. Nấu cơm. Anh đi làm. Tối về nhà vẫn có cơm ăn, vẫn hỏi nhau vài câu. Không cãi nhau nhiều. Không đánh nhau. Không chửi bới.

Gã dừng lại một lát.

— Nhưng sau khi sinh con, cơ thể cô ấy thay đổi. Cô ấy rất buồn vì chuyện đó. Cô ấy mất tự tin, rồi dần dần cũng mất cảm giác với anh. Ban đầu anh nghĩ chỉ một thời gian thôi. Rồi một năm. Hai năm. Năm năm. Mười năm.

Thảo hỏi:

— Không thử nói chuyện à?

— Có chứ. Nhưng nói rồi lại thôi. Vì mỗi lần nói, cả hai đều thấy mình giống người có lỗi.

Gã cúi đầu nhìn tay mình.

— Cô ấy tập gym, tập thể dục để lấy lại vóc dáng. Ở nhà lo cơm nước. Anh thì đi làm. Sau đó công việc ngày càng khó. Anh căng thẳng. Anh tự giải quyết mỗi ngày. Lúc đầu là để ngủ được. Sau đó thành thói quen. Rồi cuối cùng thành cái lồng.

Thảo nghe rất chăm chú.

Cô không nghĩ mình sẽ ngồi nghe một ông khách kể chuyện hôn nhân. Nhưng giọng gã không làm cô chán. Nó đều, nhẹ, và buồn. Như mưa rơi lâu trên mái tôn cũ.

— Rồi vợ anh biết?

— Biết.

— Chị ấy nói gì?

— Không nói gì. Có lẽ cô ấy cũng bất lực với anh như anh bất lực với cô ấy.

Gã cười.

— Thế là hai người ngầm với nhau rằng không hỏi nhau về chuyện đó nữa.

Thảo im lặng một chút, rồi hỏi:

— Vậy sao giờ anh lại muốn học?

Gã nhìn cô.

— Vì vợ anh có nhiều mối quan hệ ngoài luồng.

Thảo chớp mắt.

— Hả?

— Cô ấy ngoại tình. Ba, bốn người gì đó. Anh không chắc.

Thảo ngồi thẳng dậy.

— Anh biết mà vẫn để yên?

Gã nhìn xuống.

— Ừ.

— Sao biết?

— Có lần anh giặt đồ, thấy dấu vết trên quần áo cô ấy.

Thảo ngắt lời:

— Khoan. Vậy là anh cũng làm việc nhà hả?

Gã có vẻ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi ấy.

— Có. Anh giặt đồ, rửa chén, lau nhà. Cô ấy chủ yếu nấu cơm.

Thảo nhìn gã như nhìn một sinh vật lạ.

— Anh phát hiện vợ ngoại tình mà không làm gì à?

Gã cúi đầu rất lâu.

Rồi nói:

— Anh là một kẻ thất bại.

Căn phòng im xuống.

Máy lạnh chạy vù vù trên đầu. Ngoài hành lang có tiếng cửa phòng nào đó đóng lại, rồi mọi thứ lại yên.

Gã nói:

— Mẹ anh có một sạp thịt heo ở chợ đầu mối. Nhà anh hồi trước khá lắm. Có tài sản. Anh được học hành đầy đủ. Không thiếu gì. Anh cũng học không tệ. Anh từng có nhiều hoài bão. Từng nghĩ mình sẽ làm được gì đó lớn.

Thảo ngồi yên.

— Rồi sao?

— Anh khởi nghiệp. Rồi phá sản.

Gã nói như nhắc đến một cái ly đã vỡ từ lâu.

— Sau đó mẹ anh mất. Lúc ấy anh vừa lấy vợ. Ba anh thì trước giờ gần như chỉ ở nhà chơi. Mẹ anh nuôi cả nhà. Ba anh đẹp trai lắm, đẹp như tài tử thời xưa. Nhưng ông không làm ăn gì nhiều.

Thảo buột miệng:

— Wow.

Gã cười.

— Ừ. Đẹp trai cũng là một loại tài sản, nếu gặp đúng người chịu nuôi.

Thảo không nhịn được, cười theo.

Gã nói tiếp:

— Anh không biết bán thịt. Vợ anh thì nghỉ sinh. Anh bắt đầu quản lý tài sản mẹ để lại. Anh làm đủ thứ. Đầu tư tiền ảo. Bất động sản. Chứng khoán. Có lúc anh rất giàu.

Ánh mắt gã xa đi.

— Khi đó anh cho vợ anh cuộc sống tốt nhất. Con anh học trường tốt nhất. Ba anh cũng được nghỉ ngơi, ăn chơi. Vợ anh mua hàng hiệu, mỹ phẩm, đi spa, đi tập với huấn luyện viên riêng. Mỗi tháng có khi anh chi cho gia đình một, hai trăm triệu.

Thảo huýt sáo khe khẽ.

— Hai trăm triệu một tháng?

— Ừ.

— Nhà giàu đúng là sống không giống người thường.

Gã cười, nhưng nụ cười lần này hơi méo.

— Rồi sau đó mọi thứ thay đổi. Anh không kiếm được tiền nữa. Tiền giảm. Nhưng chi tiêu thì không giảm.

— Sao không nói với nhà?

— Anh không dám.

— Vì sĩ diện?

— Vì sợ.

Gã đáp rất nhanh.

— Sợ họ thấy anh không còn là người đàn ông có thể lo mọi thứ. Sợ vợ anh thất vọng. Sợ ba anh nhìn anh như nhìn một thằng vô dụng. Sợ con anh phải chuyển trường. Sợ cả nhà biết cái lâu đài họ đang sống thật ra đã rỗng bên trong.

Thảo nhìn gã.

Lần đầu tiên cô thấy một người đàn ông nói chữ “sợ” mà không cố che đi bằng rượu, bằng chửi thề, bằng vũ lực hay bằng tiền.

Gã tiếp:

— Vợ anh cũng không muốn tiết kiệm. Hoặc có lẽ cô ấy không tin là cần tiết kiệm. Cô ấy có một gã PT rất đẹp trai, mỗi ngày chăm sóc cho cô ấy. Có một người massage riêng. Hàng hiệu, mỹ phẩm cao cấp, ăn uống, trường con, chi phí của ba anh… mọi thứ cứ thế chạy. Mà anh thì không biết phải làm sao nữa.

Gã ngẩng lên nhìn Thảo.

— Nhưng em đừng lo. Tối nay anh vẫn có tiền trả em.

Thảo bật cười.

— Trời đất. Em có hỏi tiền đâu.

— Anh chỉ muốn nói rõ.

— Thôi được.

Thảo khoanh tay, nhìn gã.

— Nhưng rốt cuộc tại sao anh phải học? Anh muốn gì?

Gã im lặng.

Câu hỏi ấy hình như ngay cả gã cũng chưa có sẵn câu trả lời.

Một lúc sau, gã nói:

— Thực ra anh cũng không biết nữa.

Thảo nhướng mày.

— Không biết mà gọi em tới?

— Ừ.

Gã hơi cười.

— Lúc nãy, khi em cố giúp anh, anh bỗng nhiên thấy mình cũng cần phải báo đáp.

Thảo nhìn gã, rồi phá lên cười.

— Báo đáp?

— Ừ.

— Anh gọi gái tới rồi muốn báo đáp lại gái?

— Nghe ngu đúng không?

— Rất ngu.

Gã cũng cười.

Nhưng sau tiếng cười ấy, căn phòng lại lắng xuống.

Thảo nói:

— Lần đầu tôi gặp kẻ như anh.

— Anh cũng lần đầu gặp một người như em.

— Em thì có gì lạ?

Gã nhìn cô.

— Em có vẻ đã thấy nhiều thứ, nhưng vẫn còn biết ngạc nhiên.

Câu đó làm Thảo không cười nữa.

Cô quay mặt đi.

Có những câu nói đơn giản, nhưng vì chạm đúng một chỗ mềm mà người ta thấy đau.

Gã nhìn đồng hồ.

— Sắp hết giờ rồi.

— Ừ.

— Anh có thể ôm em không?

Thảo quay lại nhìn gã.

Câu hỏi ấy, nếu từ miệng người khác, chắc cô sẽ thấy ghê. Nhưng từ gã, nó không có vẻ lén lút hay đòi hỏi. Nó giống một người đứng giữa biển, hỏi liệu mình có thể bám vào một khúc gỗ một lát không.

Thảo nhìn gã một lúc.

Rồi cô nói:

— Được. Nhưng đừng có làm bậy.

— Anh biết.

Gã lại gần.

Hai người ôm nhau.

Trong một căn phòng khách sạn rẻ tiền, dưới tiếng máy lạnh cũ và ánh đèn vàng nhợt nhạt, Thảo ôm một người đàn ông xa lạ vừa kể cho cô nghe về vợ, về con, về thất bại, về nỗi bất lực kéo dài suốt mười năm.

Cái ôm ấy không giống công việc.

Không giống tình yêu.

Cũng không giống thương hại.

Nó chỉ là hai con người mệt mỏi đặt tay lên nhau trong một lát, để xác nhận rằng mình vẫn còn là người.

Gã không chạm vào cô theo kiểu những người đàn ông khác vẫn chạm.

Không vồ vập.

Không tranh thủ.

Không coi cơ thể cô là thứ đã trả tiền nên muốn dùng sao cũng được.

Tay gã đặt sau lưng cô rất nhẹ.

Rồi gã hôn lên trán cô.

Một nụ hôn gần như lễ phép.

Thảo sững ra.

Lâu lắm rồi không ai hôn lên trán cô.

Người ta hôn cô ở rất nhiều nơi, theo rất nhiều cách. Nhưng hôn lên trán thì không. Trán là chỗ dành cho những người được thương, được tha thứ, được xem như còn nguyên vẹn.

Thảo bỗng thấy sống mũi mình cay.

Cô đẩy nhẹ gã ra, quay đi mặc lại đồ.

— Hết giờ rồi.

Gã gật đầu.

— Ừ. Cảm ơn em.

— Khỏi.

Gã lấy ví, đưa đủ tiền.

Thảo kiểm theo thói quen, rồi cất vào túi.

Đến cửa, cô bỗng quay lại.

— Này.

Gã nhìn cô.

— Anh tên gì?

Gã hơi do dự.

Rồi đáp:

— Tùng.

Thảo gật đầu.

— Tên nghe hiền ghê.

Gã cười.

— Còn em?

Thảo nhìn gã.

Bình thường cô sẽ nói “Tina”. Cái tên giả ấy đã được dùng cho mọi cuộc gọi, mọi mật khẩu, mọi căn phòng. Nó nhẹ, trơn, không vướng vào đời thật.

Nhưng không hiểu sao, lần này cô không muốn nói vậy.

Cô im một lúc.

Rồi nói:

— Thảo.

Gã lặp lại rất khẽ:

— Thảo.

Như thể đó là một cái tên thật sự cần được nhớ, không phải tên của một món hàng trên chợ người.

Thảo mở cửa bước ra hành lang.

Bên ngoài, Bình đã nhắn tin hỏi: “Xong chưa?”

Cô nhìn màn hình, rồi nhắn lại: “Rồi.”

Nhưng cô không đi ngay.

Cô đứng trước cửa phòng 302 thêm vài giây.

Trong đời Thảo, khách thường chỉ để lại mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, vài tờ tiền và cảm giác muốn tắm thật lâu. Nhưng người đàn ông tên Tùng này để lại một thứ khác.

Một câu hỏi.

Nếu ngay cả người mua thân thể cô cũng có thể nhìn cô như một con người, vậy tại sao đời cô lại bắt cô tin rằng mình chỉ là một món đồ?

Thảo bước xuống cầu thang.

Ngoài khách sạn, đêm đã lạnh hơn.

Bình ngồi trên xe, hút thuốc, thấy cô ra thì dụi tàn.

— Về hả?

Thảo leo lên xe.

— Ừ.

Xe chạy đi.

Gió đêm tạt vào mặt cô.

Trong túi, tiền vẫn nằm đó. Đúng giá. Đủ phần. Không thiếu một đồng.

Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày quay lại nghề cũ, Thảo không nghĩ đến tiền trước.

Cô nghĩ đến cái tên Tùng.

Nghĩ đến câu “anh muốn học”.

Nghĩ đến cái hôn trên trán.

Và nghĩ, rất mơ hồ, rằng có lẽ thứ làm con người rơi xuống đáy không phải lúc nào cũng là sự bẩn thỉu.

Đôi khi, nó là vì họ đã quá lâu không còn được ai hỏi:

“Mày có đau không?”

(Nếu như bạn nào thấy hay, muốn ủng hộ mình ly café. Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Mình xin chân thành cảm ơn).

4.3 108 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
78 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Phan Ninh

truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn

Yukop

Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl

Kaka

Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai

Tô Đạt

Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,

BớtXL

Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah

caogiaothao2052

nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à

Tô Đạt

rất hay cam on tac gia Vô Hồn