Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026
Tác Giả: Hyu Huy
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Lãng mạn, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương IV. Đám Cưới
Sau một thời gian chơi qua lại với Vương, Hữu thấy Ngọc cũng có vẻ thích Hữu theo kiểu mối quan hệ đặc biệt là hai chồng một vợ nên Hữu đã bàn với Vương và tiến hành buổi…lễ kết hôn cho Vương và Ngọc.
Tầng ba của căn biệt thự chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ những chiếc đèn tường mang phong cách cổ điển. Chiếc giường King-size bọc da trắng muốt nằm sừng sững ở vị trí trung tâm, như một lễ đài đang chờ đợi sự kiện trọng đại nhất. Phía bên phải là phòng thay đồ với những tấm gương lớn phản chiếu ánh sáng lấp lánh, còn phía dưới chân giường, cánh cửa khép hờ của nhà tắm cao cấp để lộ những vệt nước còn vương trên nền đá cẩm thạch.
Trong không gian ấy, hai người đàn ông đứng đối diện nhau, trần trụi và thành thật đến mức cực đoan.
Hữu đứng đó, trên đầu vẫn đội chiếc mũ xanh – biểu tượng tự nguyện cho vị thế của mình. Anh không cảm thấy nhục nhã, mà lại thấy một sự thanh thản lạ lùng khi được thực hiện sứ mệnh này. Dưới chân anh, đôi giày loafer bằng da mềm ôm lấy bàn chân, tạo nên một vẻ ung dung của kẻ đã sắp đặt xong xuôi mọi thứ.
Vương đứng đối diện anh, chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp đại học với thân hình đầy sức sống, chưa vướng bận những toan tính phong trần. Vương trần truồng, nhưng đôi chân được bao bọc bởi đôi tất lụa mỏng đen dài quá đầu gối, kết thúc bằng đôi giày Oxford đen bóng loáng, đế gỗ nện xuống sàn phát ra những tiếng đanh gọn, đầy uy quyền. Sự trẻ trung của Vương hòa quyện với những phụ kiện quyền lực ấy tạo nên một sức hút khó cưỡng.
Hữu mỉm cười, một nụ cười hiền từ của người anh cả. Anh bước tới, đưa đôi tay run rẩy nhưng đầy ân cần lên chỉnh lại mái tóc cho Vương. Anh vuốt lại những sợi tóc tơ còn chưa vào nếp của cậu em kết nghĩa dưới ánh mắt nhìn của xã hội, còn với Vương ánh mắt tràn đầy sự tin cậy, chính đêm nay Vương sẽ trao lại Ngọc cho Hữu.
Hữu nhìn sâu vào mắt Vương, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng:
“Vương à, từ hôm nay, anh giao lại Ngọc cho em. Không phải là chia sẻ, mà là giao phó hoàn toàn. Anh muốn em thay anh chăm sóc, yêu thương và… sở hữu cô ấy theo cách mà một người đàn ông trẻ tuổi như em xứng đáng được hưởng.”
Vương nhìn anh với ánh mắt đầy sự tiếp nhận pha lẫn sự tôn trọng cho người anh sẵn sàng dâng lồn vợ cho mình, Vương nói: “Anh Hữu, em sẽ không làm anh thất vọng.”
Hữu như muốn căn dặn thêm trước thời điểm quang trọng của cả ba, Hữu lại đứng thẳng người, hai tay đặt chắc chắn lên vai Vương. Ánh mắt anh không hề có sự ganh đua, chỉ có sự tán thưởng dành cho đứa em kết nghĩa có cùng “khẩu vị” Cuckold và bản lĩnh của kẻ dám chơi dám chịu gánh vác gia đình cùng mình. Giọng Hữu trầm thấp, rành rọt từng chữ giữa không gian thơm mùi nến và hoa huệ:
“Vương này, mọi thứ anh đã chuẩn bị sẵn hết rồi. Một cái buổi tiệc để nhận em kết nghĩa thật linh đình với gia đình và các con anh sẽ là tấm màn che hoàn hảo để em dọn về đây. Từ giờ, cuộc sống kinh tế, sự nghiệp của em, anh có thể lo hết, thậm chí những thứ chi tiết như chiếc quần lót em sẽ mặc anh cũng sẽ tự tay mua cho em được nên em cứ việc thong dong mà tận hưởng nhưng chỉ cần ghi nhớ một điều…”
Hữu vừa nói từ từ quỳ xuống trước mặt Vương, không phải vì thua kém nhưng mà Hữu muốn thể hiện rõ mối quan hệ này giữa Hữu – Ngọc và Vương. Đôi giày loafer của Hữu vô tình đặt bên cạnh đôi Oxford căng bóng mà Vương đang mang, mà đôi giày này cũng chính là Hữu dùng tâm huyết đặt hàng từ Mỹ về cho khớp với size chân của Vương, vì kịch bản đêm nay, ngoài chiếc mũ xanh của Hữu chiếc khăn của Ngọc thì chỉ có đôi giày của Vương nữa thôi. Hữu nhìn sâu vào “thứ khí giới” đang vươn cao đầy sức sống của thằng em kết nghĩa. Anh dùng đôi tay vốn dĩ chỉ cầm những hợp đồng triệu đô để tỉ mẩn vuốt lại từng sợi lông cong veo quanh gốc cặc của Vương mà đang đượm mùi dâm dục và sẵn sàng đâm nát cái lồn Ngọc đang chờ bên ngoài, Hữu chải chuốt chúng ngay ngắn như một nghi thức tôn vinh sức mạnh đàn ông.
Hữu cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu đậm lên đầu khấc đang rỉ nhựa, rồi ngước lên, ánh mắt hừng hực một sự dẫn dắt đầy dục vọng:
“Từ đêm nay, anh giao cái lồn của chị Ngọc cho em, và em cũng không cần gọi chị Ngọc nữa, hãy gọi là vợ ơi, Ngọc ơi, em ơi hay bất cứ thứ gì, kể cả anh, nếu em muốn có thể xưng hô Hữu – Vương cũng được, vì giờ anh chăm sóc kinh tế, và em chăm sóc cơ thể, cái lồn dâm đãng của Ngọc, và em biết đấy, cô ấy là một người đàn bà cực kỳ đam mê và sâu sắc. Anh muốn em hãy dùng con cặc gân guốc, tràn trề nhựa sống này mà ‘chăm sóc’ cho chiếc lồn dâm đãng của cô ấy. Hãy nện thật mạnh, thật lút cán vào sâu tận trong bên trong tử cung, dùng sự hoang dã của tuổi trẻ mà lấp đầy những khao khát cháy bỏng nhất của Ngọc. Anh muốn mỗi tối, từ chiếc giường này vợ chồng anh ngủ này sẽ là nơi để tiếng thịt, tiếng va chạm của lồn và cặc vang lên, khiến cho người đàn bà của anh phải rên rỉ vì sung sướng, phải run rẩy vì được con cặc của em chiếm hữu hoàn toàn.”
Hữu khẽ chạm môi vào vành tai Vương, thầm thì những lời đầy kích thích:
“Hãy để tinh dịch nóng hổi của em bơm đầy vào sâu trong tử cung cô ấy. Anh muốn được thấy Ngọc chìm đắm trong sự đê mê mà chỉ con cặc của em mới mang lại được. Đừng ngần ngại, hãy coi cái lồn của chị em như một thánh đường để em dâng hiến tất cả sức lực đàn ông của mình. Khi anh đứng ở góc phòng này, thấy em làm chủ thân thể cô ấy, đó chính là lúc anh em mình đạt đến sự thấu hiểu cao nhất.”
Vương hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tin cậy và cả luồng điện dục vọng chạy dọc sống lưng. Hắn đặt tay lên vai Hữu, gật đầu đầy bản lĩnh: “Anh Hữu, em hiểu tâm ý của anh. Em sẽ dùng con cặc này chăm sóc chị Ngọc, à không, Ngọc, vợ của chúng ta thật chu đáo, để Ngọc mãi mãi không hối tiếc vì cưới thêm Vương làm chồng.”
Hữu mỉm cười mãn nguyện, anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc mũ xanh trên đầu một cách ung dung rồi xoay người hướng về chiếc giường mà Ngọc đang ngồi đó.
Trong khi Vương vẫn còn trong phòng tắm, cố gắng hít thở sâu dưới làn hơi nước mờ ảo để kiềm chế khối thịt gân guốc đang chực chờ bùng nổ, thì ngoài này, không gian chỉ còn lại Hữu và Ngọc.
Bản nhạc Jazz vẫn dìu dặt chảy trôi, tiếng Saxophone lả lướt như bàn tay vô hình mơn trớn lên da thịt trần trụi của hai vợ chồng. Hữu bước ra trước. Khoảng cách vài mét từ cửa nhà tắm đến mép giường nơi Ngọc đang ngồi bỗng trở nên dài dằng dặc. Mỗi nhịp bước của đôi giày loafer trên sàn gỗ là một sự giằng xé giữa niềm hạnh phúc khi đạt được giấc mơ “hai chồng một vợ” và một chút lo lắng bản năng khi sắp có một người đàn ông nữa chen vào giữa họ.
Dừng lại trước mặt vợ, Hữu nhìn Ngọc đang ngồi ở mép giường, hai chân thon dài thả buông xuống sàn, chiếc voan cưới trắng tinh khôi rủ xuống che nửa bờ vai trần nõn nà. Anh không vội vàng, đôi tay anh đưa lên, nhẹ nhàng mân mê hai đỉnh hồng đào đang cứng ngắc của Ngọc. Anh vê nhẹ đầu ti cô, cảm nhận sự run rẩy truyền từ cơ thể vợ sang lòng bàn tay mình trước khi cúi xuống mút mát chúng một cách ân cần.
“Ngọc à…” Hữu thầm thì, giọng anh lạc đi vì xúc động. Anh nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt đang ướt át vì nứng của vợ. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn thật chậm, thật sâu. Nụ hôn chứa đựng tất cả sự yêu thương và sự phó thác. Anh mút lấy bờ môi mọng của cô, lưỡi quấn quýt như muốn khắc ghi hơi ấm này vào tâm khảm.
“Từ hôm nay, cơ thể này sẽ có thêm bàn tay của Vương chăm sóc cùng anh. Anh muốn em hãy đón nhận Vương như cách em đón nhận anh, để gia đình mình thực sự hòa làm một.”
Dứt môi ra, Hữu từ từ quỳ xuống giữa hai đôi chân đang mở rộng của Ngọc. Anh nhìn vào “thánh đường” của mình – cái lồn đang sưng mọng và bắt đầu rỉ ra những giọt dịch thủy trong vắt. Hữu áp mặt vào đôi gò mu đầy đặn, hít hà mùi hương đặc trưng của người đàn bà đang độ chín, rồi anh đưa lưỡi, chậm rãi liếm láp và mút mạnh lấy hột le đang rung động.
“Trời ơi… sao nước của em nhiều thế này, Ngọc ơi…” Hữu thốt lên khi thấy dòng nước dâm trào ra, thấm đẫm cả kẽ tay anh. Anh miệt mài liếm lấy thứ dịch thủy ngọt lịm và nồng mùi nhục dục đó, tiếng mút mát vang lên chát chúa giữa gian phòng.
“Ngon quá… nước của em dâm thật đấy. Anh dặn Ngọc này, lát nữa khi Vương ra, khi con cặc gân guốc của em ấy đâm lút cán vào cái lồn nay thì em cũng hãy ra nhiều nước như thế này cho cặc Vương dễ lọt vào nhé. Anh muốn được thấy nước của em hòa quyện với tinh trùng của Vương, chảy lênh láng trên thân cặc của Vương và nhỏ lên chiếc gối anh vẫn hay gối mỗi đêm. Em hãy tận hưởng hương vị của Vương bằng tất cả sự dâm đãng này để anh được thấy khoảng khắc em hạnh phúc nhất bên em trai của anh nha”.
Ngọc ưỡn người, tay bấu chặt vào vai chồng, hơi thở dồn dập: “Em… em biết rồi… Hữu ơi… em nứng quá… nước của em chảy ra hết vì anh và Vương rồi…”
Hữu nở nụ cười mãn nguyện, anh liếm sạch những giọt nước cuối cùng còn vương trên mép lồn vợ, khẽ chỉnh lại chiếc mũ xanh trên đầu một cách ung dung. Anh đứng dậy, quay người nhìn về phía phòng tắm, nơi Vương đang chuẩn bị bước ra để bắt đầu một chương mới của gia đình:
“Tốt lắm. Giờ để người bắt đầu một chương mới của gia đình chúng ta, Hữu Ngọc Vương, trong Hữu có Ngọc, trong Ngọc có Vương.” Hữu tiếp: Tốt lắm. Giờ để anh gọi Vương ra, để hai người bắt đầu buổi hôn lễ nhé.
Trong không gian đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và sự hưng phấn, Hữu nắm lấy tay Ngọc, dìu cô bước về phía dãy tủ đồ của Hữu và Ngọc nhưng sắp tới mùi vị quần lót chứa tinh dịch của Vương với Ngọc sẽ xuất hiện với 1 ngăn tên Vương. Vương bước tới, đứng sừng sững đối diện với Ngọc. Lúc này, dưới ánh đèn spotlight, vẻ ngoài của hai người đàn ông hiện lên đầy quyền lực: Cả Hữu và Vương đều trần trụi, nhưng trên cổ mỗi người đều thắt một chiếc cà vạt lụa cao cấp – thứ phụ kiện duy nhất giữ lại vẻ lịch lãm của những quý ông trong một cuộc chơi hoang dã.
Vương đứng đó, đôi chân mang tất lụa đen và giày Oxford, chiếc cà vạt buông lơi trên khuôn ngực vạm vỡ. Hữu đứng ở vị trí chủ hôn, chiếc mũ xanh trên đầu và chiếc cà vạt thắt chỉnh chu tạo nên một phong thái đầy uy nghiêm. Anh chậm rãi rút tờ giấy tuyên thệ đã chuẩn bị sẵn trong hộc tủ đồ ngay bên cạnh.
Hữu hắng giọng, thanh âm trầm bổng, rành rọt từng chữ vang lên giữa tiếng nhạc Jazz:
“Tôi… Trần Thế Hữu — người chồng, người anh, hôm nay tại đây xin tuyên bố một sự gắn kết vĩnh cửu. Trước sự chứng kiến của dục vọng và niềm tin, tôi chính thức thừa nhận Vũ Quân Vương là người chồng thứ hai, là bản sao quyền lực của tôi trong ngôi nhà này.
Từ giây phút này, tôi trao cho Vương toàn quyền sở hữu Lê Huyền Ngọc . Vương có quyền đụ, chịch, đéo cái lồn dâm đãng này bất cứ khi nào em muốn, theo bất cứ cách thức nào em thích mà không cần phải nhìn sắc mặt hay xin phép tôi. Tôi trao cho em quyền tự do tuyệt đối với cơ thể của Ngọc, từ đôi gò bồng đảo này đến tận sâu trong tử cung kia. Em là chủ nhân, là vị vua thứ hai được phép dày vò, khai phá và để lại dấu ấn của mình trên người đàn bà này.
Đặc biệt, tôi cho phép em được bắn tinh, được gieo mầm sống vào sâu trong người Ngọc. Nếu có em bé, đó sẽ là kết tinh của gia đình chúng ta, nhưng đứa trẻ sẽ mang họ Trần của tôi để hợp pháp hóa mọi quyền lợi và danh gia vọng tộc. Về kinh tế, túi tiền của tôi cũng là của em. Em được quyền sử dụng mọi nguồn lực của gia đình này để tận hưởng cuộc sống mà không cần hỏi ý kiến của bất kỳ ai. Chúng ta chính thức trở thành một khối: Hữu – Ngọc – Vương. Trong ‘Hữu’ có ‘Ngọc’, trong ‘Ngọc’ có ‘Vương’ — Một gia đình, hai người chồng, một quyền năng đồng nhất.”
Trong lúc đọc những lời tuyên thệ mang tính “sang nhượng” toàn phần ấy, giọng Hữu bỗng nghẹn lại. Một sự dằn xé kịch liệt diễn ra trong tâm can anh. Anh nghẹn ngào vì sự xúc động khi thấy giấc mơ “hai chồng một vợ” đang trở thành hiện thực, nhưng cái tôi đàn ông vẫn có chút ghen tuông bản năng khi tận mắt thấy người em trai từ nay sẽ ngang hàng với mình trên mọi phương diện, kể cả việc gieo giống vào vợ mình.
Nhưng chính sự nghẹn ngào và ghen tuông đó lại thổi bùng lên ngọn lửa nứng đến phát điên. Dưới chân Hữu, con cặc đang cương cứng cực độ, căng phồng như sắp nổ tung. Từ đầu khấc đỏ mọng, thứ dịch thủy dâm dục, đặc quánh bắt đầu rỉ ra mạnh mẽ. Nó kéo thành một sợi dây tơ nhớt trong vắt, đặc quánh và bền bỉ, nối dài từ đỉnh cặc của Hữu xuống tận mặt sàn gỗ sáng loáng. Sợi dây nhớt ấy óng ánh dưới ánh đèn, minh chứng cho sự hưng phấn tột cùng của người chủ hôn đang run rẩy vì nứng trước đôi uyên ương trần trụi.
Hữu hít một hơi thật sâu, ánh mắt đỏ vẩn lên nhìn chằm chằm vào chiếc voan cưới của Ngọc đang khẽ rung động trước sự uy nghiêm của Vương.
Sau lời tuyên thệ chấn động, Hữu run rẩy đưa tay vào ngăn kéo bí mật của tủ gỗ mun, lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng. Anh mở nắp hộp, để lộ ba chiếc nhẫn vàng trắng lấp lánh dưới ánh đèn. Trên mỗi mặt nhẫn đều được chạm khắc tinh xảo ba chữ cái viết tắt quyện vào nhau: H – N – V.
Tuy nhiên, có một sự khác biệt rõ rệt về hình dáng: chiếc nhẫn của Hữu có bản rộng nhỏ hơn, thanh mảnh hơn hẳn so với hai chiếc còn lại của Vương và Ngọc vốn được đúc dày dặn, uy quyền như một cặp nhẫn cưới thực thụ. Hữu nâng chiếc hộp ra phía trước, giọng anh khàn đặc, đứt quãng vì sự hưng phấn đang tàn phá lý trí:
“Ba chiếc nhẫn này… là sự gắn kết máu thịt của chúng ta. Vương, Ngọc… anh cố tình để nhẫn của mình nhỏ hơn, vì từ nay anh sẽ tự nguyện rút về phía sau. Anh sẽ ít đụ Ngọc hơn, nhường lại toàn bộ sự sung mãn và tần suất cho em, Vương ạ. Anh chấp nhận vị thế nhỏ bé hơn này chỉ để được thỏa mãn cái khao khát duy nhất: Được đứng từ góc phòng này, chiêm ngưỡng em và Ngọc đụ nhau mỗi đêm… tận hưởng sự khoái lạc của Ngọc dưới con cặc vĩ đại của em…”
Hữu định cầm lấy chiếc nhẫn nhỏ nhất để tự đeo cho mình, rồi trao hai chiếc còn lại cho Vương với ý định để Vương tự tay đeo vào ngón áp út của Ngọc như một người chồng thực thụ. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào mặt kim loại lạnh toát, một luồng điện nhục dục cực đại chạy thẳng từ tủy sống xuống hạ bộ.
Sự dằn xé giữa ghen tuông, tôn sùng và hình ảnh vợ mình sắp bị gả đi ngay trước mắt đã đẩy Hữu qua giới hạn chịu đựng. Anh bất ngờ rú lên một tiếng rên rỉ đầy dâm dục, vang dội khắp căn phòng tầng ba.
Phập! Phập! Phập!
Không cần bất kỳ sự tác động nào, con cặc đang căng cứng của Hữu giật nảy liên hồi, bắn ra những tia tinh trùng đặc quánh, trắng đục với một lực cực mạnh. Luồng tinh khí của sự kìm nén bấy lâu phóng thẳng ra phía trước: một phần bắn tung tóe lên bàn tay đang cầm giấy tuyên thệ của Vương, một phần dính bết lên lớp khăn voan cưới trắng muốt trên đầu Ngọc, và một lượng lớn tưới đẫm lên cả ba chiếc nhẫn đang nằm trong hộp nhung trên tay chính Hữu.
Mùi tinh dịch nồng nặc quyện cùng mùi nước hoa tạo nên một thứ hỗn hợp nồng cháy. Hữu đứng đó, thở hồng hộc, đôi mắt dại đi vì cực khoái. Anh nhìn những giọt tinh trùng của mình đang chảy loang lổ trên mặt nhẫn khắc tên ba người, rồi ngước nhìn Vương và Ngọc với vẻ mặt vừa nhục nhã vừa sung sướng tột độ.
“Tinh trùng của anh… đã làm lễ cho nhẫn của chúng ta rồi… Vương, Ngọc… hãy đeo nhẫn cho nhau đi.”
Sau cú phóng tinh đầy ngoạn mục, Hữu thở dốc, đôi mắt dại đi vì cực khoái. Anh run rẩy đưa bàn tay còn dính đầy dịch trắng, định vươn tới chùi chỗ tinh trùng đó lên chiếc cà vạt lụa đang buông lơi trên ngực Vương – một ám hiệu ra lệnh cho đứa em kết nghĩa hãy hôn Ngọc để chính thức bắt đầu nghi thức trao nhẫn. Thế nhưng, luồng khoái cảm quá lớn từ việc “dâng hiến” vợ mình đã rút cạn sinh lực của người đàn ông trung niên.
Đôi chân Hữu bỗng mềm nhũn, anh khuỵu xuống ngay tại chỗ. Đôi giày loafer nện một tiếng trầm đục xuống sàn gỗ mun. Trong cơn choáng váng vì sướng, chiếc hộp nhung tuột khỏi tay anh. Ba chiếc nhẫn H – N – V văng ra, rơi xuống sàn và lăn đúng vào khoảng không gian ngay giữa hai chân Ngọc.
Chính lúc này, một cảnh tượng không tưởng hiện ra dưới ánh đèn: Từ cái lồn đang mở rộng của Ngọc, những dòng dịch thủy dâm dục chảy tràn ra không ngớt, men theo cặp đùi trắng sứ, lướt qua làn da mịn màng rồi nhỏ xuống sàn gỗ. Từ lúc nào, một vũng nước lồn trong vắt, đặc quánh đã tụ lại ngay dưới chân cô, và ba chiếc nhẫn định mệnh ấy đang nằm gọn trong vũng nước dâm đó.
Hữu ngước gương mặt đầy mồ hôi và sự thảm bại hạnh phúc lên nhìn Vương, định thốt lên một lời ca tụng, nhưng anh khựng lại.
Vương đứng đó, đôi mắt đỏ rực như một con thú săn mồi vừa bị kích thích đến cực điểm bởi cảnh Hữu quỳ gối và vũng nước dâm của Ngọc. Toàn thân gã trai trẻ gồng lên, những thớ cơ bắp cuồn cuộn rung bần bật. Bất thình lình, Vương rú lên một tiếng vang động cả căn phòng – một tiếng rú đầy quyền lực và hoang dã.
Phụt! Phụt! Phụt!
Con cặc của Vương giật mạnh như một nòng súng vừa khai hỏa. Tinh trùng của tuổi trẻ sung mãn bắn ra với áp lực kinh người, tung tóe như máu bắn từ một vết thương lớn. Những tia tinh khí nóng hổi, trắng đục văng tung tóe: một lượng lớn bắn trực diện lên đôi môi đỏ mọng đang hé mở của Ngọc, một phần văng lên gò má đang run rẩy của Hữu, và phần còn lại – đặc quánh nhất – rơi đúng vào vị trí ba chiếc nhẫn đang nằm.
Ngay dưới sàn gỗ mun, tại tâm điểm của “thánh đường” gia đình, ba chiếc nhẫn khắc tên Hữu – Ngọc – Vương giờ đây hoàn toàn bị nhấn chìm trong một sự pha trộn trần trụi và thiêng liêng: Nước lồn dâm đãng của Ngọc, dòng tinh tinh túy mang tính phục tùng của Hữu và luồng tinh khí mang tính chiếm hữu của Vương. Ba dòng dịch thể hòa quyện vào nhau, đặc quánh và bóng bẩy, kết dính ba con người thành một khối không thể tách rời.
Hữu nhìn đống hỗn hợp nhầy nhụa đang bao phủ lên những chữ cái khắc tên mình và vợ, anh mỉm cười trong nước mắt và dục vọng. Nghi lễ rửa nhẫn bằng sự hoang dã nhất đã hoàn tất.
Cảnh tượng hỗn hợp dịch thể của cả ba người bao phủ lên những chiếc nhẫn không hề làm Hữu thấy dơ bẩn; ngược lại, nó như một liều thuốc kích thích cực mạnh, truyền thẳng năng lực vào sâu trong cơ thể đang rệu rã của anh. Hữu chồm tới, đôi bàn tay run rẩy vục vào vũng nước dâm và tinh dịch đặc quánh dưới sàn để nhặt lên ba chiếc nhẫn định mệnh.
Anh thận trọng phân loại: chiếc nhẫn có chữ N đậm trao cho Vương, chiếc có chữ V đậm dành cho Ngọc và chiếc nhỏ nhất dành cho chính anh. Những giọt dịch tổng hợp vẫn còn vương vấn trên mặt nhẫn, thi thoảng lại nhỏ xuống thành từng giọt kéo sợi óng ánh.
Hữu đưa chiếc nhẫn mang tên mình lên miệng. Khi lưỡi anh chạm vào lớp màng nhầy nhụa, anh cảm nhận rõ rệt hai tầng hương vị tách biệt. Vị tinh trùng của anh mang một mùi tanh nhạt, có chút dư vị của sự trầm mặc và kiềm chế bấy lâu. Nhưng ngay lập tức, nó bị lấn át bởi mùi tanh nồng, hăng mạnh từ tinh dịch của Vương – thứ mùi của sức mạnh cơ bắp và sự sung mãn đang ở thời kỳ đỉnh cao. Hữu nhắm mắt, nuốt trọn sự pha trộn đó cùng với vị ngọt dâm đãng của nước lồn Ngọc, cảm thấy như mình vừa nạp vào toàn bộ tinh túy của cả gia đình. Anh ra hiệu cho Vương và Ngọc cũng hãy làm như thế.
Vương đón lấy chiếc nhẫn mang tên Ngọc. Hắn không ngần ngại đưa vào miệng, mút mát lớp dịch thể bao quanh mặt nhẫn. Vị tanh nồng đặc trưng của chính mình quyện với nước lồn của người đàn bà hắn sắp chiếm hữu tạo nên một sự kích thích điên cuồng. Ngọc cũng run rẩy làm theo, đôi môi đỏ mọng bao lấy chiếc nhẫn mang tên Vương, nuốt trọn sự kết tinh của hai người đàn ông đang sùng bái mình.
Khi chiếc nhẫn đã được làm sạch bằng môi lưỡi, Vương nhìn lên gương mặt Ngọc. Những vệt tinh trùng trắng đục của hắn lúc nãy vẫn còn dính bết trên đôi môi đỏ mọng và khóe miệng của cô. Vương không để Ngọc kịp lau đi, hắn tiến tới, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia nâng cằm lên và đặt một nụ hôn nồng cháy trực tiếp lên đôi môi ấy.
Vương hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được vị tanh nồng nóng hổi từ tinh trùng của chính mình vẫn còn vương trên môi Ngọc, nhưng ngay dưới lớp vị ấy là mùi hương da thịt thơm tho, nồng nàn mùi nước hoa và sự đàn bà của Ngọc. Sự đối lập giữa cái gắt gỏng của tinh dịch và cái dịu ngọt của da thịt người phụ nữ khiến Vương cảm thấy một sự mãn nguyện tột độ. Hắn hôn như muốn nuốt chửng Ngọc, như để khẳng định rằng từ nay, hương vị của hắn sẽ luôn hiện hữu trên cơ thể cô.
Hữu quỳ đó, chứng kiến cảnh Vương vừa hôn vợ mình vừa nếm trải thành quả của sự phóng tinh trước đó, lòng anh dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào pha lẫn sự nứng nịu tột cùng.
Sau nụ hôn nồng cháy vương vị tinh khí, Vương và Ngọc cùng đứng dậy giữa lễ đài tủ đồ. Họ đứng hiên ngang, trần trụi và kiêu hãnh trên vũng hỗn hợp dịch thể đang óng ánh dưới chân. Hữu lúc này vẫn đang ở tư thế quỳ, nhưng đó là cái quỳ của một vị chủ tế sau khi dâng trọn lễ vật, đôi chân anh run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì luồng điện nhục dục vừa quét qua quá mạnh mẽ.
Ngọc nắm lấy bàn tay gân guốc của Vương, đôi mắt cô lờ đờ vì nứng, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự cam kết dành cho người chồng thứ hai:
“Vương à… trước mặt anh Hữu, Ngọc thề từ nay sẽ xem anh như một người chồng thực thụ, một nửa quyền năng ngang hàng với anh Hữu trong căn nhà này. Ngọc sẽ làm trọn bổn phận của người vợ, sẽ dâng hiến trọn vẹn cơ thể và cái lồn này cho anh. Ngọc hứa sẽ để anh tự do chiếm hữu, để tinh trùng của anh lấp đầy tử cung Ngọc hằng đêm. Ngọc sẽ là người đàn bà của riêng hai anh, mãi mãi vẹn tròn với cả hai người chồng của mình.”
Vương siết chặt tay Ngọc, ánh mắt rực cháy sự tôn trọng dành cho Hữu và sự chiếm hữu dành cho Ngọc. Hắn nhìn thẳng vào mắt Hữu – người anh đang chia sẻ ngai vàng với mình – rồi xoáy sâu vào Ngọc, cất giọng trầm đục:
“Vương cũng thề trước sự tin cẩn tuyệt đối của anh Hữu… Vương sẽ dùng toàn bộ sức lực của một người đàn ông để chăm sóc và bảo vệ em. Vương hứa sẽ đéo em bằng tất cả sự hoang dã nhất, sẽ chịch em lút cán hằng ngày để cái lồn của em luôn đẫm mùi tinh dịch và sự sung mãn của Vương. Vương sẽ cùng anh Hữu tạo nên một gia đình mà ở đó, em là nữ hoàng được cả hai người chồng dày vò và yêu chiều đến tận cùng của sự thỏa mãn.”
Những lời thề thốt đầy sức nặng và dâm dục ấy vang vọng, tạo nên một sự cộng hưởng khủng khiếp trong tâm trí Hữu. Nhìn người em kết nghĩa bản lĩnh đang khẳng định chủ quyền trên người vợ mình một cách đàng hoàng, sự ghen tuông pha lẫn nứng nịu khiến Hữu đạt đến một ngưỡng cực khoái mới.
Dù vừa mới phóng tinh xong, nhưng sức ép từ “địa chấn” của lời thề đã buộc cơ thể Hữu phải vắt kiệt những giọt tinh túy cuối cùng. Con cặc anh giật mạnh một cách mất kiểm soát.
Phụt! Phụt!
Một lượng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh ra, văng lên đôi giày Oxford bóng lộn của Vương và bám chặt vào bắp chân mang tất lụa đen của cậu em. Lần này, Hữu không rú lên, anh chỉ thở hắt ra một hơi dài đầy mãn nguyện.
Sự rút cạn sinh lực đột ngột khiến đôi chân Hữu hoàn toàn vô lực. Anh cố bám tay vào mép tủ gỗ mun nhưng đôi bàn tay cũng đã bủn rủn. Cuối cùng, Hữu đổ sụp xuống, nhưng anh không ngã ra xa mà đổ người về phía trước, cả cơ thể trần trụi của người đàn ông chủ gia đình ngã quỵ, áp mình trực diện vào vũng nước lồn đang tràn trề của Ngọc và đống tinh trùng hỗn hợp của cả ba dưới sàn gỗ.
Anh nằm đó, gương mặt áp sát vào vũng dịch thể đặc quánh, cảm nhận cái nóng hổi của tinh dịch và cái nhớt át của nước lồn đang dính bết vào làn da mình. Hơi thở Hữu dồn dập, đôi mắt thỏa mãn nhìn từ dưới lên phía đôi chân thon dài của Ngọc và thân hình vạm vỡ của Vương. Anh nằm im trong trạng thái mê man vì sướng, như một vị thần đang ngủ quên giữa đại tiệc dịch thể, chuẩn bị cho một sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn ở phần “tiệc” tiếp theo.
Hữu nằm đó, gương mặt áp sát mặt sàn gỗ mun lạnh lẽo nhưng đầy hơi nóng của dục vọng. Một cuộc đấu tranh tâm lý kịch liệt diễn ra trong tích tắc: sự cao ngạo của một người đàn ông thành đạt giằng xé với bản năng khao khát được nhìn thấy từ góc nhìn dưới chân lên về sự dâm đãng của vợ và người em trai. Cuối cùng, bản năng chiến thắng. Một sự thôi thúc điên cuồng trỗi dậy, Hữu không kìm lòng được nữa, anh bắt đầu vươn lưỡi ra, chậm rãi liếm láp và húp trọn vũng hỗn hợp dịch thể đặc quánh dưới sàn.
Hành động liếm sạch vũng nước dâm của Hữu như một mồi lửa ném vào kho xăng. Vương đứng bên trên, nhìn người anh cả đang miệt mài liếm láp đống tinh túy của chính mình và vợ, gân xanh trên trán gã trai trẻ giật nảy liên hồi.
“Trời ơi… anh Hữu…” Vương rú lên, con cặc gân guốc lại một lần nữa biểu dương sức mạnh. Phụt! Phụt! Một luồng tinh trùng nóng hổi, nồng nặc mùi hăng mạnh bắn thẳng lên đầu Hữu, dính bết vào mái tóc và chảy xuống trán anh.
Cùng lúc đó, Ngọc bị kích thích đến mức toàn thân co giật, cái lồn mọng nước của cô như một vòi phun vừa mở van. Dâm thủy bắn ra thành tia, tưới đẫm lên tóc Hữu rồi chảy ròng ròng xuống miệng anh. Hữu không hề né tránh, anh đón lấy tất cả với một sự thèm khát tột độ. Vị mặn nồng của tinh dịch Vương quyện với vị ngọt lịm, nồng mùi nhục dục của nước lồn Ngọc như một thứ thần dược, truyền thẳng sức mạnh vào từng tế bào đang rệu rã của anh.
Năng lực hồi sinh, Hữu gầm nhẹ trong cổ họng rồi đứng phắt dậy, đôi mắt rực cháy sự điên cuồng. Anh không để thời gian trôi qua lãng phí. Khi Vương vừa kịp choàng tay ôm hôn Ngọc thêm một lần nữa để chính thức đeo chiếc nhẫn mang tên cô, Hữu đã nhanh tay hơn.
Chẳng cần một lời dạo đầu, Hữu một tay túm lấy gáy Ngọc ấn về phía trước, tay kia vòng xuống dưới, nắm chặt lấy con cặc vĩ đại đang rỉ nhựa của Vương. Anh dùng tất cả sức mạnh của người chủ hôn, trực tiếp điều hướng đầu khấc đỏ mọng của Vương đâm thẳng vào cái lồn đang mở rộng, ngập ngụa nước của Ngọc.
Sựt! Phập!
Tiếng thịt thà va chạm vang lên chát chúa. Con cặc của Vương đâm lút cán, lặn mất tăm trong cơ thể Ngọc. Cả hai người họ đều hét lên vì sự sung sướng đột ngột đến nghẹt thở. Hữu áp sát mặt mình vào giữa hai cơ thể đang gắn chặt, hơi thở anh phả nóng hổi vào tai họ, giọng nói khàn đặc đầy dâm dục:
“Đúng rồi… đâm lút cán vào! Phải hợp nhất như thế này mới là gia đình của chúng ta! Vương… hãy dùng con cặc này mà đụ chết con đĩ của anh đi! Ngọc… hãy dùng cái lồn dâm này mà hút cạn dòng tinh trùng đặc quánh của Vương đi! Hữu – Ngọc – Vương… hôm nay chúng ta là một khối tinh trùng và nước lồn duy nhất!”
Hữu siết chặt vòng tay, ép sát cơ thể của Vương và Ngọc lại với nhau cho đến khi không còn một kẽ hở, tạo thành một khối thịt người nóng bỏng và nhớp nháp dịch thể. Một tay anh vẫn ghì chặt gáy Ngọc, tay kia vòng qua ôm lấy bờ ngực vạm vỡ của Vương, ép hai người họ vào một nụ hôn sâu đầy mùi vị tinh trùng và dâm thủy còn sót lại trên môi.
Hữu vục mặt vào hõm cổ và gáy của Ngọc, hít hà mùi hương đàn bà quyện cùng mùi mồ hôi đang bắt đầu túa ra. Anh thầm thì, giọng khàn đặc đầy ma mị:
“Thấy không… đây mới là sự hợp nhất hoàn hảo. Con cặc của em đang ở trong lồn vợ anh, và anh đang ôm lấy cả hai đứa. Đụ đi Vương… dùng sức mạnh của em mà nghiền nát sự dâm đãng của cô ấy…”
Hữu siết vòng tay đến mức xương cốt cả ba dường như muốn gãy vụn, ép chặt khối thịt người vào một thể thống nhất. Sức nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể Hữu không chỉ nằm ở hơi thở khè khè bên tai, mà còn tập trung toàn bộ vào con cặc đang cương cứng đến độ phát tím.
Dù đã phóng tinh hai lần, nhưng dưới tác động của vũng dịch thể vừa húp trọn, con cặc Hữu giờ đây bóng bẩy, nổi gân chằng chịt như một quái vật đang thức tỉnh. Nó cứng như một thanh xà đơn bằng thép nung đỏ, chèn lút vào khe mông kẹp giữa hai đùi của Vương và Ngọc. Sức nóng từ đầu khấc của Hữu tỏa ra hừng hực, lan sang tận gốc cặc của Vương và bờ mông mọng nước của Ngọc, khiến họ cảm nhận rõ rệt một nguồn năng lượng tà ác. Con cặc của Hữu giật nảy liên hồi, nó không chịu nằm yên mà cứ thúc mạnh vào kẽ hở, như muốn tách rời sự liên kết giữa Vương và Ngọc để chính nó được đâm lút vào cái lồn đang ngập ngụa nước kia. Một sự ghen tuông xác thịt đầy kích thích khiến con cặc Hữu như muốn nổ tung, nóng hổi và cứng ngắt đến nghẹt thở.
Phía trước, Vương bị hơi nóng từ phía sau kích thích, càng trở nên hoang dã. Hắn huyých những cú trời giáng, tiếng bạch bạch vang lên nghe như tiếng thịt tươi bị quật mạnh. Ngọc lúc này hoàn toàn mất trí, cô rướn cong người, đôi môi đỏ mọng run rẩy phun ra những lời dâm đãng tột cùng:
“Ôi… đụ chết em đi… Vương ơi… cặc anh to quá, nó xé nát lồn em rồi… đâm lút cán vào, nện mạnh vào cái lồn đĩ của em đây này! Anh Hữu ơi… nhìn em bị thằng em anh chịch nát tử cung này… lồn em sướng quá, nó đang bú chặt lấy cặc Vương rồi… bắn tinh đi Vương, bơm đầy cái tử cung đĩ thõa này cho em… em muốn mang thai giống của anh ngay bây giờ… á… á… sướng… đụ em mạnh nữa đi hai chồng ơi!”
Trong cơn mê say của cuộc hoan lạc, Hữu đẩy nhẹ Vương và Ngọc xoay lại, đối diện trực tiếp với chiếc gương lớn kịch trần gắn trên cánh tủ gỗ mun. Qua gương, hình ảnh hiện lên trực diện, trần trụi và đầy bạo liệt. Hữu thấy rõ những thớ cơ đùi và mông của Vương đang căng cứng như dây đàn, cuồn cuộn sức mạnh mỗi khi gã trai trẻ gồng mình huyých những cú trời giáng. Khối thịt gân guốc của Vương như một mũi khoan thép, mỗi lần đâm vào là một lần khiến cơ thể Ngọc rung lên bần bật.
Ngọc lúc này đã hoàn toàn chìm đắm vào cõi cực lạc. Qua gương, cô thấy rõ sự thảm bại của mình dưới sự thống trị của hai người đàn ông. Gương mặt Ngọc biến dạng vì sướng; đôi mắt cô trợn ngược, chỉ còn lộ ra lòng trắng lim dim đầy vẻ dâm đãng. Đầu cô ngửa ra sau, miệng há hốc để mặc cho những sợi nước miếng trong vắt chảy dài xuống cằm, một sự buông thả đến tận cùng.
Kinh tởm nhưng đầy kích thích hơn cả là cảnh tượng dâm thủy từ lồn Ngọc phun ra như suối, nó bao phủ lấy thân cặc của Vương, rồi theo đà thúc mạnh mẽ mà chảy ngược xuống, bao trùm lên hai hòn dái lủng lẳng của gã trai trẻ trước khi nhỏ xuống ton ton, hòa vào vũng nước “cấm địa” hỗn tạp dưới sàn gỗ ngay trước gương.
Cảnh tượng ấy cộng với cái nóng hực từ con cặc đang cạ nát da thịt hai người kia đã trở thành đòn chí mạng đánh vào trung khu thần kinh của Hữu. Một luồng điện tê dại chạy dọc từ xương sống, khiến cơ thể anh co giật mạnh mẽ.
Phụt! Phụt! Phụt!
Mặc dù đã vắt kiệt đến lần thứ ba, nhưng tinh dịch của Hữu vẫn phóng ra đầy uy lực. Luồng tinh khí trắng xóa, đặc quánh bắn thẳng về phía trước: nó phủ một lớp màng nhầy lên đám lông cặc đang dính bết dâm thủy của Vương, tưới đẫm lên vùng mu trắng muốt của Ngọc, và một lượng lớn bắn tung tóe lên mặt gương phẳng lì trước mặt.
Nhìn qua những vệt tinh trùng đang chảy dài trên gương, hình ảnh ba cơ thể gắn chặt vào nhau trở nên nhòe nhoẹt, tà đạo và đầy dục vọng. Hữu rú lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, bàn tay anh ghì chặt lấy vai Vương và vú Ngọc, toàn thân run rẩy trong cơn cực khoái tưởng chừng như nổ tung cả lồng ngực. Anh nhìn đống tinh trùng của mình đang quyện cùng dâm thủy của vợ trên lông cặc của Vương qua gương, trong lòng dâng lên một ý nghĩ điên cuồng về sự hợp nhất vĩnh cửu.
Sự hưng phấn tột độ từ lần phóng tinh thứ ba đã đẩy lý trí của Hữu vào một trạng thái tà đạo hoàn toàn. Không thể kiềm chế nổi ham muốn “hợp thể” tuyệt đối, Hữu bỗng nhiên dùng đôi tay hộ pháp của mình ôm chặt lấy cả hai, rồi dồn sức kéo mạnh khối thịt đang dính chặt vào nhau ấy về phía chiếc giường King-size.
Cú kéo của Hữu tạo ra một cảnh tượng vừa hỗn loạn vừa dâm dục tột cùng. Vì con cặc của Vương vẫn còn đang cắm ngập trong tử cung, cú giật mạnh của Hữu khiến khối thịt ấy khựng lại, dính chặt lấy nhau như một khối u thịt của nhục dục. Ngọc bị kéo lùi về phía giường, hai chân cô líu ríu không kịp bước, trong khi tay vẫn bóp chặt lấy gốc cặc của Vương, vừa đau thốn vừa sướng đến phát dại. Tiếng thịt thà từ lồn và cặc mút chặt lấy nhau phát ra những tiếng chùn chụt nhớp nháp theo mỗi bước đi loạng choạng của cả ba.
Khi đã đến sát mép giường King-size, Hữu ngồi phắt xuống, hai chân dang rộng đầy uy quyền. Để thực hiện nghi thức hợp thể “hai chày một cối”, Ngọc buộc phải nhấc mông lên để rút ra khỏi con cặc vĩ đại của Vương.
Khoảnh khắc Ngọc phải nhấc mông lên để chuẩn bị cho nghi thức hợp thể, một cảnh tượng dâm mị hiện ra khiến cả ba đều phải nín thở. Dù miệng Ngọc hối thúc, nhưng cơ thể cô lại phản ứng như một loài ký sinh thèm khát. Khi con cặc gân guốc của Vương dần rút ra, hai mép lồn đỏ mọng, sưng tấy vì bị cày xới của Ngọc không chịu buông tha; chúng co thắt kịch liệt, bám chặt lấy khấc cặc như những chiếc vòi bạch tuộc nhỏ xíu. Lớp niêm mạc hồng rực, ướt sũng dâm thủy cứ mút lấy, kéo ghì lấy thân cặc của Vương, bám víu đến mức kéo cả phần thịt lồn lộn ra ngoài theo đà rút. Phải mất một nhịp giằng co, tiếng chụp ướt át vang lên, con cặc của Vương mới hoàn toàn thoát khỏi hang ổ, để lại miệng lồn Ngọc mở ra huếch hoác, giật nảy liên hồi trong sự trống trải tột cùng.
Ngọc vội vã xoay lưng, ngồi sụp xuống nuốt trọn “thanh xà” nóng đỏ của Hữu vào sâu trong tử cung. Cô và Hữu đều thở hổn hển, ánh mắt dại đi vì nứng. Nhưng Vương lại cố tình tra tấn họ bằng sự chậm rãi tột cùng. Hắn cầm con cặc đang rỉ nhựa, rê đầu khấc lên hai hòn dái căng mọng của Hữu, rồi trượt dọc thân cặc anh đang lút trong lồn Ngọc, trước khi di tản lên vùng mu trắng muốt. Vương dừng lại ngay tại hột le đang sưng đỏ của Ngọc, dùng đầu khấc cứng ngắt day mạnh vào hột le đang sưng đỏ.
Sự chậm rãi độc ác của Vương khiến Ngọc phát điên. Trong cơn mụ mị vì thèm khát được hợp thể, cô không còn giữ kẽ, tiếng rên rỉ giờ đây đã mang theo danh phận mới để khẩn cầu sự ban phát từ gã đàn ông trẻ:
“Vương ơi… Chồng thứ hai của em ơi… đừng hành hạ vợ nữa! Anh Hữu là Chồng nhất, anh là Chồng nhì, cả hai người chồng cùng đâm vợ đi mà! Chồng Vương ơi, vợ lạy anh… cái lồn của vợ đang trống trải quá, nó đang khát cặc của anh đến chết đi được đây này! Mau đâm vào đi Chồng nhì của em, hãy hợp nhất với Chồng nhất để cùng dạy dỗ cái lồn đĩ thõa này đi!”
Nghe Ngọc chính thức gọi mình là “Chồng” và xếp hàng danh phận ngay trước mặt Hữu, Vương sướng đến mức gân xanh trên trán giật nảy. Hắn nhìn sang Hữu, thấy anh gật đầu mãn nguyện như một sự bàn giao quyền lực, lúc này Vương mới nhếch mép hoang dã. Hắn không còn vờn vĩnh nữa, mà chọn đúng tâm điểm cái lồn đang bị cặc Hữu nong rộng, nhấn mạnh một cú chí mạng.
Sựt! Phập!
“Á… ưm… VÀO RỒI!” Ngọc hét lên, toàn thân rướn cong như một cây cung.
Cái lồn nhỏ bé của Ngọc giờ đây bị nong rộng đến cực hạn để chứa đựng hai khối thịt gân guốc cùng lúc. Cảm giác bị lấp đầy bởi cả hai người chồng, không còn một kẽ hở, khiến cô ngửa cổ ra sau, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng. Cô gào lên trong cơn cực khoái tà đạo:
“Sướng quá… hai người chồng của em đang châm ngòi nổ trong lồn em rồi! Hai cái cặc đang xà xẻo tử cung vợ… nó căng muốn nứt ra rồi! Đúng rồi, giã mạnh vào… hai cái chày cùng chung một cối, đâm cho nát bấy cái lồn đĩ của hai anh ra! Vợ là của hai anh, vợ là cái bồn chứa tinh cho hai người chồng… Đụ vợ đi, chịch chết con đĩ này đi!”
Hữu ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào hông Ngọc, cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của Vương bên trong vợ mình qua lớp thịt mỏng manh. Anh phối hợp nhịp nhàng với những cú thúc như búa bổ của Vương từ phía trước. Mỗi lần hai con cặc va chạm nhau bên trong cơ thể Ngọc, tiếng bạch bạch vang lên chát chúa, nước lồn và tinh trùng bắn ra tung tóe, thấm đẫm cả drap giường. Ba cơ thể gắn chặt, tạo thành một khối thịt người thống nhất, nhấp nhô theo nhịp điệu hoang dã của một gia đình tà đạo.
Giữa những cú thúc như búa bổ của Vương, Hữu bắt đầu cảm nhận được sự hoang dã vượt tầm kiểm soát. Vương đang quá hăng, mỗi lần gã trai trẻ rướn người thúc lút cán vào lồn Ngọc, những khối cơ đùi và hông săn chắc lại va đập mạnh mẽ, đôi khi thúc trúng cả hai hòn bi đang sưng tấy của Hữu. Cơn đau nhói truyền lên đại não như một gáo nước lạnh, giúp Hữu dần kéo lại phần lý trí đã bị dục vọng che mờ suốt từ đầu buổi lễ.
Hữu không rời đi, anh chọn cách tận hưởng những giây phút cuối cùng của sự hợp thể. Một tay anh vòng ra trước, bóp chặt bầu ngực căng mọng đang nảy lên bần bật của Ngọc, tay còn lại rờ xuống dưới háng. Anh chạm vào một lượng nước lồn và tinh dịch tràn trề, nhầy nhụa đến mức chảy ròng ròng qua kẽ tay. Như một bản năng cuối cùng, Hữu quẹt lấy thứ dịch thể ấy, đưa lên miệng húp trọn, nhấm nháp vị mặn nồng của sự giao thoa gia đình.
Anh choàng tay lên, kéo vai Vương xuống và ôm chặt lấy cả hai. Giờ đây, họ như một khối “sushi người” – Hữu và Vương là hai miếng cơm kẹp chặt lấy miếng thịt thơm tho là Ngọc ở giữa. Trong tư thế gắn kết tuyệt đối đó, Hữu cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt lồn Ngọc đang co bóp điên cuồng, cảm nhận cả thân cặc của Vương đang chà sát vào ống dẫn tinh của mình qua lớp màng mỏng manh.
Tiếng rên rỉ của Ngọc nhỏ dần, chỉ còn tiếng thở dốc hôi hổi hòa quyện vào nhau. Đúng lúc này, Hữu bất ngờ co hai chân lại, gót chân tì chặt xuống nệm làm điểm tựa, toàn thân gồng cứng. Anh bắt đầu rặn mạnh, một nỗ lực phi thường để vắt kiệt những gì còn sót lại sâu trong huyết quản. Dưới áp lực đó, những dòng tinh túy cuối cùng dù ít ỏi nhưng nóng hổi và đặc quánh, bắt đầu xổ ra, bắn thẳng vào sâu trong tử cung Ngọc. Không còn tiếng rú, không còn sự gào thét, Hữu chỉ thở ra một hơi dài, thanh thản và mãn nguyện đến cực độ. Anh từ từ buông tay, cơ thể tách rời khỏi khối hợp thể, gương mặt bừng sáng vẻ tự hào.
Anh lấy lại lý trí, nhìn đôi trẻ vẫn còn đang dính chặt lấy nhau. Giọng Hữu lúc này trở lại vẻ trầm ấm, nhẹ nhàng của một người đàn ông trưởng thành, anh thủ thỉ vào tai hai người:
“Nghi thức hợp thể xong rồi… Chúc mừng hai đứa. Giờ đây, ba chúng ta đã thực sự là một. Anh đã hoàn thành bổn phận của mình… phần còn lại, anh muốn để không gian riêng cho hai vợ chồng mới…”
Đúng lúc này, Vương như sực tỉnh khỏi cơn mê, mặt biến sắc khi nhìn xuống chỗ giao thoa. Hắn hốt hoảng:
“Chết tiệt! Chồng… chồng quên đeo bao rồi! Đéo hăng quá nên chồng quên mất…”
Vương vội vàng rút con cặc đang bóng nhẫy ra khỏi lồn Ngọc. Ngọc cũng giật mình, mặt đỏ bừng nhìn sang Hữu. Trong khi Vương đang lúng túng, vội vàng tròng chiếc bao cao su vào đầu khấc (vì hắn cũng đã chạm đỉnh, định đeo vào để làm nốt những cú cuối nhằm đảm bảo an toàn), thì Hữu khẽ mỉm cười.
Anh tiến tới, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực, dùng tay tháo chiếc bao mà Vương vừa mới kịp lồng vào đầu khấc. Hữu nhìn thẳng vào mắt Vương, rồi nhìn sang Ngọc, giọng điệu đầy bao dung và tự hào:
“Đã là vợ chồng thực thụ, đã là một gia đình… thì cần gì bao nữa hả em? Anh muốn tinh trùng của Vương phải được rót thẳng vào tử cung của Ngọc, giống như anh đã từng. Hãy để sự kết tinh của em được nuôi dưỡng trong cơ thể cô ấy. Đừng ngăn cản dòng chảy này, Vương à. Đâm vào lại đi, và hãy kết thúc bên trong vợ của chúng ta.”
Hữu nhìn Vương, ánh mắt không còn tia lửa của dục vọng cuồng nhiệt mà thay vào đó là sự hiền dịu, bao dung của một người anh cả đang dạy bảo đứa em cách yêu thương, chăm sóc người phụ nữ chung. Ngọc lúc này ngồi dạng chân trên nệm, hơi thở vẫn còn gấp gáp, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và dịch thể.
Hữu chậm rãi quỳ xuống trước mặt hai người trong tư thế của một lời cầu hôn thành kính. Một tay anh nắm lấy thân cặc gân guốc, nóng hổi của Vương, tay kia khéo léo lột chiếc bao cao su vừa mới tròng vào đầu khấc. Anh kéo Vương sát lại gần Ngọc, tự tay điều hướng, ấn mạnh thanh chày vĩ đại ấy đâm lút cán vào cái lồn đang mở rộng của vợ mình.
Sựt! Phập!
Khi hai khối thịt đã gắn chặt vào nhau, Hữu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên nơi cặc và lồn đang ôm khít lấy nhau – một nụ hôn chúc phúc đầy tà đạo. Anh vỗ nhẹ vào mông Vương, khẽ cười động viên rồi dùng sức nhấn vai cậu em xuống giường để Vương ôm trọn lấy Ngọc. Hữu lặng lẽ với lấy chiếc bao cao su vừa tháo ra, thứ nhựa mỏng manh giờ đây đã thấm đẫm dâm thủy và tinh chất hỗn hợp.
Anh đứng dậy, đi về phía cửa. Trước khi khép lại không gian nồng nặc mùi xác thịt, Hữu quay đầu lại, mỉm cười mãn nguyện: “Chúc hai người vui vẻ…”
Cánh cửa vừa đóng sập, Hữu bỗng khụy xuống hành lang. Nước mắt anh lăn dài trên gò má vẫn còn dính vệt tinh trùng của Vương. Anh khóc vì giấc mơ điên rồ bao năm cuối cùng đã thành hiện thực, nhưng cũng có chút chua xót cay đắng khi phải mượn một thân xác khác để lấp đầy sự trống trải của vợ mình dưới danh nghĩa một “Hữu thứ hai”.
Thế nhưng, khi nhìn xuống chiếc bao cao su trong tay, dục vọng lại một lần nữa bùng lên trong sự thảm bại. Hữu run rẩy tròng chiếc bao của Vương vào cặc mình. Dù chiếc bao cỡ lớn của Vương có phần rộng so với cặc anh, nhưng lớp dịch nhầy bên trong lại bám dính lấy da thịt anh một cách đê mê. Bên trong căn phòng, tiếng ư ư rên rỉ của Ngọc, tiếng bạch bạch chát chúa và tiếng cọt kẹt của chiếc giường King-size vang vọng ra ngoài, đâm xuyên qua tâm trí Hữu.
Không thể kìm chế, Hữu tự sướng một cách điên cuồng ngay tại cửa phòng. Một luồng tinh khí cuối cùng, loãng hơn nhưng đầy sự uất nghẹn, bắn thẳng vào trong chiếc bao. Anh kiệt sức, không còn đứng vững sau bấy nhiêu lần xuất tinh liên tiếp chỉ trong hai giờ đồng hồ.
Hữu lết từng bước nặng nề xuống tầng 2, cổ họng khô khốc. Anh rót một ly nước lọc, nhưng thay vì uống ngay, anh lại vuốt cho toàn bộ thứ hỗn hợp tinh trùng và dâm thủy trong bao chảy xuống ly nước. Anh cẩn thận lột ngược chiếc bao, đưa lên miệng mút sạch từng giọt tinh chất còn sót lại trong lớp nhựa mỏng, rồi quay sang uống cạn ly nước pha trộn thứ “máu thịt” của cả ba người.
Hữu nằm dài xuống sàn nhà lạnh lẽo, vắt tay lên trán. Mùi lồn nồng đậm, mùi tinh trùng tanh nồng và mùi mồ hôi hoang dã của Ngọc và Vương vẫn còn vương vấn trên đôi tay, trên da thịt anh. Những mùi vị ấy như một loại thuốc mê đặc biệt, vỗ về và kéo Hữu vào một giấc ngủ sâu đầy mộng mị, mặc cho trên tầng ba, đôi “cô dâu chú rể” vẫn đang đéo nhau điên cuồng trong một cuộc hành lạc không có hồi kết.
Bên trong căn phòng King-size, khi cánh cửa đã khép lại và Hữu đã rời đi, không gian chỉ còn thuộc về Vương và Ngọc. Sự hiện diện của Hữu trước đó như một tấm lá chắn tâm lý, nhưng giờ đây, khi chỉ còn hai người, Ngọc mới thực sự bùng nổ bản năng của một con đĩ khao khát danh phận.
Vương lật xốc Ngọc lại, bắt cô quỳ chổng mông – tư thế đụ chó mà gã yêu thích nhất. Ngọc không hề phản kháng, trái lại cô còn tự tay banh rộng hai múi mông trắng ngần để mời gọi. Tiếng bạch bạch vang lên chát chúa khi thân hình vạm vỡ của Vương dập mạnh vào người Ngọc.
“Chồng ơi… Chồng Vương đụ vợ sướng quá!” Ngọc rên rỉ, tiếng tục tĩu tuôn ra không kiểm soát. “Vợ thích kiểu đụ chó này… vì lúc này vợ thấy mình đúng là một con súc vật dâm đãng của anh. Anh cứ đâm mạnh vào, xé nát cái lồn này đi chồng nhì của em! Từng thớ thịt trên cặc anh đang mài nát lồn em rồi!”
Vương gầm gừ, đôi tay bóp chặt eo Ngọc: “Vợ biết không, từ cái ngày đầu gặp vợ đi cùng anh Hữu, nhìn cái dáng đi lẳng lơ này chồng đã muốn đè vợ ra đéo cho nát bấy rồi. Giờ thì lồn vợ là của chồng rồi!”
Sau những cú “giã” điên cuồng ở tư thế chó, cả hai lôi nhau vào toilet. Dưới vòi sen nước nóng phun xối xả, họ vừa tắm cho nhau vừa tiếp tục cuộc hành lạc. Tiếng nước reo hòa cùng tiếng rên rỉ vang vọng trong không gian hẹp. Vương bế thốc Ngọc lên, ép cô vào tường đá lạnh lẽo, con cặc trần trụi đâm lút vào cái lồn ngậm nước vòi sen. Cuối cùng, gã bế cô ra lại giường, đâm theo kiểu truyền thống để kết thúc.
Vương gồng mình, toàn bộ tinh túy của sức trẻ bơm thẳng, nóng hổi vào sâu trong tử cung Ngọc. Gã không rút ra ngay mà cúi xuống, tham lam bú lấy cái lồn đang trào ra hỗn hợp tinh trùng và dâm thủy, rồi ngẩng đầu lên nhả toàn bộ thứ dịch ấy vào miệng Ngọc. Cả hai nhìn nhau cười dâm đãng, trao nhau nụ hôn nồng nặc mùi xác thịt rồi ôm nhau ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Vương thức giấc trong cơn nứng đột ngột. Nhìn Ngọc đang ngủ say, gã không kiềm lòng được, lại đâm vào thêm lần nữa. Lần này Ngọc mệt quá nên chỉ rên hừ hừ trong mơ. Vương xuất tinh lần thứ hai, dòng tinh binh trắng xóa lại một lần nữa lấp đầy vợ mình.
Sợ dịch thể trào ra làm bẩn drap giường mới, Vương dùng ngón tay móc hết đống tinh trùng dư thừa ra khỏi lồn Ngọc. Hắn cầm thứ dịch nhầy ấy trong tay, định vào toilet bỏ đi nhưng lại thấy cửa phòng khép không chặt. Một ý nghĩ tà đạo nảy ra trong đầu gã trai trẻ vừa đắc thắng.
Vương lẻn xuống tầng 2, thấy Hữu đang nằm dài trên sàn. Nhìn người anh cả – người vừa mới hôm qua còn là chủ nhân duy nhất của người đàn bà này – giờ đây đang nằm sõng soài, Vương dâng lên một cảm giác oai phong tột độ. Gã lén lút trét đống tinh trùng vừa móc từ lồn Ngọc vào miệng Hữu, rồi rút con cặc vẫn còn đang rỉ nhựa của mình ra, đập liên tiếp lên mặt, lên mắt Hữu như một sự khẳng định quyền lực của kẻ thắng cuộc.
“Anh chỉ là kẻ đứng sau thôi, giờ tôi mới là vua của cái lồn đó,” Vương nghĩ thầm đầy đắc ý rồi xoay người đi lên lầu ôm tân nương ngủ tiếp.
Nhưng gã không hề biết, ngay khi gã vừa khuất bóng cầu thang, đôi mắt Hữu khẽ mở ra. Một nụ cười nhếch mép đầy thỏa mãn hiện lên trên gương mặt vương đầy tinh của anh. Hữu không hề ngủ say, anh cảm nhận được hết sự “ban phát” và cái đập cặc đầy ngạo mạn của Vương. Với một người đàn ông lão luyện như Hữu, đó không phải là sự nhục nhã, mà là sự thành công của một kế hoạch: anh đã biến Vương thành một con thú trung thành, một cái máy đụ hoàn hảo cho vợ mình.
Hữu lẳng lặng vào toilet, tắm rửa sạch sẽ. Luồng nước lạnh giúp anh hoàn toàn phục hồi sinh lực. Anh lau khô người, bước về phía giường ở tầng dưới, nằm xuống với tâm thế của một người vừa hoàn thành một đại lễ vĩ đại.
Cuộc hôn nhân ba người chính thức bắt đầu trong sự thỏa mãn của tất cả, mỗi người đều có chiến thắng của riêng mình.
bạn dùng AI gì để viết thế