Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG I, GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Trần Thế Hữu (陈世有) – Lê Huyền Ngọc (黎玄玉) – Vũ Quân Vương (武君王):

Hữu là chữ 有 nghĩa là Có, Vương là chữ 王, Ngọc là chữ 玉. Hữu có viên Ngọc và đặt vào lòng Vương. Túm lại là trong Vương Có Ngọc, Có Ngọc trong Vương.

Câu chuyện dựa trên ideas của máy chạy bằng cơm còn câu văn là do AI viết.

Tuổi mười tám của Vũ Quân Vương trôi qua giữa mùi bùn đất nồng nàn và tiếng dê kêu thảng thốt dọc sườn đồi mỗi chiều hoàng hôn. Cái tên “Quân Vương” nghe thật oai phong, tựa như một vị vua nắm giữ cả giang sơn, nhưng thực chất cậu lại chỉ thích nằm dài trên cỏ, tay vân vê vài sợi râu mới nhú lơ thơ, đôi mắt trong veo nhìn theo đàn chim di cư mà mơ về một cuộc đời không bao giờ cần phải lớn.

Vương dậy thì muộn. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã sục sôi những khao khát đàn bà hay bắt đầu nuôi tham vọng thoát ly khỏi cái nghèo của đại ngàn, thì tâm hồn cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, khép kín và an phận sau những cánh rừng hun hút. Những buổi chiều, Vương thường ngồi một mình bên bờ suối, tỉ mẩn gọt từng chiếc que tre hay chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ lá. Cậu hài lòng với việc băm chuối nuôi gà, với những bữa cơm đạm bạc cùng cha mẹ, nơi mà nỗi lo lớn nhất chỉ là hôm nay con dê nào lạc đàn.

Sự ngây ngô ấy khiến Vương dường như đứng ngoài vòng xoáy của thời gian. Ngay cả việc đi thi đại học hay chọn ngành Marketing, với Vương, cũng chỉ là những “con số ngẫu nhiên” mà cậu mặc kệ cho số phận an bài. Cậu không chọn thành phố, là thành phố chọn cậu. Vương rời bản làng với chiếc ba lô sờn cũ chứa vài bộ quần áo bạc màu và một trái tim chưa một lần gợn sóng, mang theo cả sự ngây thơ tội nghiệp ấy xuống phố thị hào nhoáng.

Cậu giống như một nhành lan rừng vừa bị bứng gốc, vẫn còn vương mùi sương sớm nhưng đã bắt đầu run rẩy trước những thanh âm ồn ã của còi xe. Vương bước đi giữa dòng người tấp nập bằng bản năng của một chú thú nhỏ, vừa lạ lẫm, vừa sợ hãi, mà không hề biết rằng chính cái vẻ “trong veo” đến lạc lõng đó lại là thứ mùi hương dẫn dụ những kẻ đang khao khát sự thuần khiết ở đời.

Sự ngây ngô của Vương không giúp cậu chiến thắng được những con số nghiệt ngã của kỳ thi đại học. Cậu trượt nguyện vọng 1 vào một ngôi trường ĐH ở thành phố, nơi cậu có thể phát triển như cha mẹ cậu từng hy vọng sẽ đổi vận nên đã đặt cho cái tên “Quân Vương”. Cuối cùng, cậu lầm lụi xách ba lô nhập học nguyện vọng 2 tại một ngôi trường tư thục ít tiếng tăm ở thành phố. Ngôi trường ấy, đối với những kẻ tham vọng, là một sự lựa chọn tạm bợ, nhưng với Vương, nó là một thế giới mới đầy ngột ngạt nhưng cũng đầy sự khoan dung.

Trong một môi trường mà phần lớn sinh viên đều có phần lười nhác và thiếu định hướng, sự chân chất, cần cù của một gã trai miền núi bỗng trở thành “hàng hiếm”. Vương chẳng mưu cầu gì cao xa, cậu chỉ học vì trách nhiệm, học như cái cách cậu vẫn tỉ mẩn băm chuối nuôi gà ngày trước.

Và rồi, một sự may mắn trớ trêu đã ập đến.

Chính vì trường không nổi tiếng, nên khi có duy nhất một suất học bổng trao đổi sinh viên tại Nhật Bản trong một năm, chẳng mấy ai mặn mà hay đủ kiên nhẫn để làm hồ sơ. Vương, với bảng điểm chuyên cần tuyệt đối và sự “mặc kệ số phận” vốn có, bỗng nhiên trở thành người duy nhất được chọn. Cậu nhận tấm vé đi Nhật như nhận một món quà từ trên trời rơi xuống, không vui mừng thái quá, chỉ cảm thấy mơ hồ về một hành trình xa xôi mà mình sắp phải dấn thân.

Ngày ra sân bay để bắt đầu chuyến du học trao đổi, Vương vẫn mặc chiếc áo khoác cũ, vai đeo ba lô sờn, lóng ngóng đứng giữa sảnh chờ quốc tế. Cậu không biết rằng cái suất học bổng “vớt” ấy lại chính là sợi dây định mệnh, đưa cậu bước lên khoang hạng thương gia để rồi ngồi cạnh hai con người sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu.

Vương đến sân bay vào một ngày nắng gắt, nơi cái nóng của nhựa đường dường như cũng không làm cậu bớt run rẩy trước chuyến bay dài đầu tiên. Trong túi áo của Vương là tấm vé hạng phổ thông, nhưng vì một sự cố kỹ thuật nào đó của hệ thống đặt chỗ, cậu bất ngờ được thông báo nâng hạng lên khoang thương gia

Vương lọt thỏm giữa sảnh chờ quốc tế mênh mông như một cái hang động cơ khí khổng lồ. Cậu đứng đó, vai đeo chiếc ba lô sờn cũ, tay kia xách một túi du lịch căng phồng những quà quê và hy vọng, đôi mắt nhìn lên bảng điện tử nhảy số liên tục mà lòng hoang mang cực độ. Một đứa trẻ vốn chỉ quen với những lối mòn trên sườn đồi, giờ đây thấy mình bé nhỏ đến tội nghiệp trước dòng người tấp nập, thơm nức mùi nước hoa.

Vương đứng ở cuối hàng dài của làn khách phổ thông. Giữa cái ồn ã của sảnh chờ quốc tế, cậu vẫn lặng lẽ ôn lại vài cấu trúc ngữ pháp tiếng Nhật trong đầu. Ngoại ngữ là thứ duy nhất Vương tự tin nắm giữ sau những năm tháng miệt mài bên trang sách dưới ánh đèn dầu ở quê nhà. Với cậu, học giỏi tiếng Anh và tiếng Nhật không phải để khoe mẽ, mà là cách duy nhất để một đứa trẻ miền núi có thể nhìn ra thế giới mà không thấy mình quá nhỏ bé.

Đến lượt làm thủ tục, Vương lúng túng đưa hộ chiếu và tấm vé hạng phổ thông cho nhân viên hãng bay. Sau một hồi gõ phím, cô nhân viên mỉm cười nhìn cậu: “Chúc mừng anh, chuyến bay hôm nay quá tải ghế phổ thông nên anh được nâng hạng miễn phí lên khoang Thương gia. Mời anh sang làn ưu tiên bên kia để hoàn tất thủ tục.”

Vương ngẩn người. Cậu thu dọn giấy tờ, lách người ra khỏi dòng người đông đúc để bước sang làn đường trải thảm đỏ vốn dành cho những quý ông lịch lãm và những quý bà kiêu kỳ. Sự chuyển dời đột ngột về vị thế khiến bước chân cậu có chút hẫng nhịp.

Chính lúc đang bước sang lối đi ưu tiên, Vương vô tình va vào một người đàn ông vừa hoàn thành thủ tục và đang xoay người lại.

Sau cú va chạm, Vương đứng lặng giữa sảnh chờ hạng Thương gia, tay vẫn còn hơi run khi cầm tấm hộ chiếu. Cậu cảm nhận rõ rệt sự phân hóa giàu nghèo không phải qua độ bóng của đôi giày hay nhãn hiệu của bộ vest, mà là qua cái nhìn “không coi mình là đối thủ” của Hữu.

Hữu là người đã nếm đủ mùi đời để leo lên đỉnh cao, nên với anh, những kẻ thiếu sót về kỹ năng sống như Vương chỉ là những “phế phẩm” của xã hội, dù có giỏi vài ba thứ ngôn ngữ đi chăng nữa. Anh không cần mắng mỏ, sự phớt lờ của anh chính là bản án nặng nề nhất dành cho lòng tự trọng của gã trai trẻ.

Ngược lại, Ngọc bước đi bên cạnh chồng với thần thái của một tiểu thư khuê các thứ thiệt. Cô không cần dùng ánh mắt sắc lẹm để đánh dấu lãnh thổ, vì cô vốn đã là chủ nhân của sự thanh cao đó. Chính sự thuần khiết, không chút kiêu kỳ của Ngọc khi cúi đầu chào Vương đã khiến cậu trai thư sinh vốn chỉ biết đến sách vở ấy bị “đốn tim” hoàn toàn.

Vương nhìn theo họ, lòng đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút mặc cảm. Cậu giỏi tiếng Nhật, giỏi tiếng Anh, nhưng ngay lúc này, cậu thấy mình như một đứa trẻ nín thở trước một vương quốc xa hoa mà Hữu là vua, còn Ngọc là nữ hoàng. Vương không hề hay biết, chính sự thiếu hụt kỹ năng đời và vẻ ngoài thư sinh “dễ nhào nặn” của mình đã vô tình khơi dậy một ý niệm đen tối trong đầu Hữu.

Hữu liếc nhìn vợ, thấy ánh mắt cô vẫn còn vương chút thiện cảm dành cho cậu trai lúc nãy, anh khẽ siết nhẹ lấy bàn tay Ngọc. Trong thâm tâm, anh bắt đầu tự hỏi: “Nếu mang một thứ nguyên sơ, vụng về như thế về làm đồ chơi cho viên ngọc quý của mình, liệu cô ấy có vui lòng mà ở lại bên mình mãi mãi?”

Một ý nghĩ điên rồ, rùm beng, bắt đầu thành hình từ một cuộc gặp ngẫu nhiên nhưng cũng nhanh chóng tan biến đi theo sự xa hoa của Hữu.

Sau cái cúi đầu xin lỗi ở quầy thủ tục, Vương lặng lẽ di chuyển vào khu vực phòng chờ Thương gia. Dù được nâng hạng vé, cậu vẫn cảm thấy mình như một kẻ đột nhập trái phép vào thánh đường của sự giàu sang. Vương chọn một góc khuất nhất, lấy cuốn từ điển Hán tự ra xem để che đi sự lúng túng của mình.Nhưng số phận dường như muốn trêu đùa cậu. Ngay phía đối diện, Hữu và Ngọc cũng đang ngồi đó.

Hữu ngồi vắt chân, đôi mắt dán vào màn hình điện thoại, phong thái toát ra sự bận rộn của một người nắm giữ vận mệnh của hàng trăm nhân viên. Thỉnh thoảng, Hữu ngước lên, ánh mắt vô tình lướt qua Vương. Thấy cậu trai lúc nãy vẫn ôm khăng khăng cái ba lô sờn cũ giữa không gian sang trọng, Hữu khẽ nhếch mép — một cái nhếch mép không hẳn là ác ý, mà là sự xác nhận cho khoảng cách giữa hai tầng lớp. Trong mắt Hữu, Vương chỉ là một kẻ may mắn được nếm mùi thượng lưu nhờ sự cố của hãng bay.

Ngược lại, Ngọc ngồi bên cạnh chồng, thanh tao và tĩnh lặng. Khi thấy Vương đang miệt mài lật mở cuốn sách với những dòng ghi chú chằng chịt, Ngọc khẽ chạm tay vào vai chồng, ánh mắt ra hiệu đầy thiện cảm về phía cậu trai thư sinh. Hữu chỉ liếc mắt nhìn theo vợ, thở hắt ra một hơi như muốn nói: “Một đứa mọt sách thôi em, quan tâm làm gì.”

Sự “chạm mặt” thầm lặng đó kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, cho đến khi họ cùng bước lên khoang máy bay. Sự ngẫu nhiên lại một lần nữa xếp Vương ngồi ngay dãy ghế bên cạnh cặp vợ chồng.

Trong suốt chuyến bay, trong khi Hữu và Ngọc chìm vào giấc ngủ chập chờn, Vương lại là người duy nhất thức. Cậu miệt mài đọc tài liệu, thỉnh thoảng còn dùng tiếng Nhật trao đổi nhỏ nhẹ với tiếp viên để giúp một hành khách lớn tuổi ngồi phía sau hiểu về thực đơn. Hữu — người nãy giờ vẫn giả vờ nhắm mắt — đã nghe thấy tất cả. Anh chợt nhận ra, gã trai mà anh cho là “nhếch nhác” này sở hữu một thứ nội hàm rất lạ, một sự điềm tĩnh và thông tuệ ẩn sau vẻ ngoài thư sinh thiếu hụt kỹ năng sống.

Cú hích thực sự xảy ra khi máy bay hạ cánh xuống Tokyo. Giữa cái lạnh buốt giá và sự hỗn loạn của sảnh đến, hệ thống thông tin tại ga tàu bất ngờ gặp sự cố. Toàn bộ bảng điện tử chỉ hiện Hán tự mà không có chú thích tiếng Anh.

Hữu đứng giữa sảnh, lần đầu tiên sự tự tin của một người đàn ông giàu có bị lung lay trước những nét chữ tượng hình chằng chịt. Anh muốn đưa Ngọc về khách sạn nhanh nhất có thể để tránh cái lạnh, nhưng mọi thứ dường như đang chống lại anh. Anh giỏi kiếm tiền, giỏi thao túng thị trường, nhưng anh không thể đọc được những chỉ dẫn khô khan kia.

Chính lúc đó, Vương bước tới. Không còn sự sợ hãi như lúc va chạm ở sân bay Tân Sơn Nhất, Vương nhìn thẳng vào Hữu, nụ cười thư sinh hiện lên:

“Anh chị đi theo hướng này ạ. Em vừa đọc được thông báo, ga tàu đang có xe bus trung chuyển miễn phí cho khách hạng Thương gia vì sự cố điện.”

Hữu đứng sững lại. Nhìn cái cách Vương giải mã những dòng chữ mà anh coi là “mê cung”, lòng tự trọng của Hữu khẽ rung lên. Không phải sự khinh bỉ, mà là một luồng điện thiện cảm chạy qua. Hữu nhìn Vương, rồi nhìn sang Ngọc — người đang run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt đầy tin tưởng và biết ơn nhìn về phía cậu trai trẻ.

Lần đầu tiên, Hữu thấy mình Vương cũng có chút giá trị. Sự giỏi giang về ngôn ngữ của cậu trai này đã cứu rỗi thể diện của anh trước mặt vợ. Sự thiện cảm bắt đầu nảy mầm từ đây, chân thành và không chút toan tính… ít nhất là vào lúc này.

Sau khi lên xe trung chuyển, họ lạc mất nhau giữa dòng người cuồn cuộn đổ về trung tâm Tokyo. Hữu và Ngọc chìm vào không gian xa hoa của khách sạn 5 sao, còn Vương lầm lũi tìm đường về ký túc xá. Nhưng một cú sốc khác lại ập đến: vì quá ngây ngô và tập trung vào những môn học mà Vương đã nhìn nhầm ngày nhập học trên giấy báo. Tận một tuần nữa cậu mới được nhận phòng.

Giữa Tokyo đắt đỏ, thay vì hoảng loạn, cái máu “mặc kệ” của gã trai miền núi lại trỗi dậy. Cậu quyết định vác ba lô, cầm tấm bản đồ, lang thang khắp các ngóc ngách Tokyo như một chuyến hành xác tự nguyện.

Sau một hồi loay hoay tìm kiếm trên điện thoại, Vương quyết định thuê một phòng “con nhộng” (capsule hotel) rẻ tiền nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Cậu không hề biết rằng, con hẻm đó chỉ cách khách sạn 5 sao sang trọng nơi Hữu và Ngọc đang lưu trú đúng một dãy phố.

Sự sắp đặt của số phận bắt đầu từ những chuyến tàu điện ngầm sáng sớm.

Vương dậy sớm để đi lang thang ngắm Tokyo cho bớt tiếc tiền phòng, còn Hữu và Ngọc cũng rời khách sạn để đi tham quan. Và thế là, giữa ga Shinjuku chằng chịt hàng chục cửa ra, họ lại đụng mặt nhau. Lần thứ nhất là ở lối vào cửa soát vé, khi Hữu đang nhíu mày nhìn bản đồ Hán tự thì Vương xuất hiện như một “vị cứu tinh” quen mặt. Lần thứ hai là ở một trạm dừng chân ven đường khi Ngọc muốn tìm mua một loại trà truyền thống nhưng không biết diễn đạt.

Sự xuất hiện lặp đi lặp lại của Vương trong tư thế một người dẫn đường tận tụy, giỏi giang nhưng lại ăn mặc đơn sơ, khắc khổ đã đánh gục hoàn toàn sự phòng bị của Hữu. Hữu bắt đầu cảm thấy gã trai này không chỉ là tình cờ, mà giống như một món quà mà Tokyo dành tặng để phục vụ chuyến đi của hai vợ chồng.

“Lại gặp cậu, đúng là duyên nợ,” Hữu cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút thiện cảm thật lòng. “Tối nay không từ chối nữa nhé, tôi mời cậu ăn một bữa tử tế để đáp lễ những lần cứu nguy vừa qua.”

Bữa tối tại nhà hàng cao cấp ở Ginza diễn ra trong không gian đặc quánh mùi tiền và sự lịch lãm. Hữu chủ động lấy điện thoại, quét mã QR Facebook của Vương. Anh làm điều đó rất xã giao, trong đầu thầm tính toán: “Cậu ta giúp mình nhiều, add cái Facebook cho lịch sự, khi nào về nước thì lặng lẽ Unfriend là xong, dù sao cũng chẳng cùng tầng lớp xã hội.”

Thế nhưng, trong suốt bữa ăn, Ngọc lại là người chăm chú lắng nghe Vương nhất. Cô bị thu hút bởi sự hiểu biết sâu rộng về văn hóa Nhật Bản của cậu trai trẻ tuổi này. Mỗi khi Vương say sưa giải thích một điển tích Hán tự, đôi mắt Ngọc lại lấp lánh sự ngưỡng mộ.

Ngồi sát bên Ngọc, Vương cảm nhận được hơi ấm và mùi hương thanh khiết từ da thịt cô tỏa ra. Trong một khoảnh khắc Ngọc nghiêng người để xem một chữ Hán trên menu, cánh tay mềm mại của cô vô tình quẹt nhẹ qua vai Vương.

Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, rồi ngay lập tức “hạ cánh” xuống hạ bộ. Vương thấy phía dưới của mình bắt đầu biểu tình dữ dội. Một sự cương cứng bản năng, căng tức và nóng hổi khiến cậu bàng hoàng. Ở tuổi 21, dù là một mọt sách chính hiệu, cậu không hiểu đây là phản ứng của một con đực trước một con cái quá đỗi quyến rũ. Chính vì bản tính thư sinh và sự thiếu hụt kỹ năng đời, cậu lại không hiểu phản ứng sinh lý của chính mình.

Hữu rót một chút rượu sake vào ly của Vương, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực: “Cậu biết tiếng, biết chữ, nhưng có vẻ chưa biết cách hưởng thụ cuộc đời này nhỉ? Tokyo không chỉ có Hán tự đâu, Vương.”

Vương hơi lúng túng, định đáp lời thì đúng lúc đó, Ngọc nghiêng người sang phía cậu để nhìn rõ hơn đĩa cá tráp trắng nõn trên bàn. Một sự “vô tình” đầy trí mạng xảy ra: bắp tay mềm mại, mát lạnh của cô chạm sát vào cánh tay gầy gò của Vương. Mùi hương nước hoa nồng nàn và hơi ấm từ cơ thể người đàn bà chín mọng ập vào khứu giác cậu như một cơn lốc.

Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, chạy thẳng xuống hạ bộ. Phía dưới lớp quần vải, “cậu nhỏ” của Vương bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó căng tức, cứng ngắc và nóng hổi như muốn nổ tung. Vương giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, mặt đỏ gay đến tận mang tai. Cậu thấy khó chịu điên người, một cảm giác bứt rứt, bồn chồn mà cậu chưa từng nếm trải.

“Em… em thấy trong người hơi lạ. Chắc tại món cá sống này… nó làm bụng em cứ cuộn lên,” Vương lắp bắp, tay siết chặt lấy vạt áo để che đi sự lồi lõm đáng xấu hổ dưới gầm bàn.

Ngọc nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Vương, cô liền vươn tay tới, khẽ đặt lòng bàn tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ: “Ơ, em sốt à? Mặt đỏ hết cả rồi này. Có cần anh chị đưa về không?”

Cái chạm tay của Ngọc lên trán như đổ thêm dầu vào lửa. Vương thấy tim mình đập loạn nhịp, còn cơn rạo rực phía dưới lại càng thêm nhức nhối. Cậu run rẩy né tránh: “Dạ không… chắc tại rượu… em không quen uống rượu thôi ạ.”

Hữu nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Anh ta nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc lẹm không bỏ sót một biểu cảm nào trên gương mặt Vương, và đặc biệt là cái điệu bộ khúm núm, cố tình khép đôi chân lại của cậu trai trẻ. Hữu khẽ nhếch mép. Anh ta không hề ghen, mà lại cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Ánh mắt anh ta như đang nói: “Đúng rồi, phản ứng của một con đực thuần chủng trước một con cái thượng hạng. Cậu không bệnh đâu, Vương ạ, cậu chỉ đang khao khát vợ tôi thôi.”

Trong khi đó, Ngọc vẫn hoàn toàn ngây thơ. Cô không hề biết rằng trong đầu chồng mình đang hình thành một kế hoạch điên rồ, và cậu em “thư sinh” bên cạnh đang phải đấu tranh dữ dội với bản năng đàn ông lần đầu thức tỉnh. Cô chỉ mỉm cười, gắp thêm một miếng thức ăn vào bát Vương: “Ăn nhiều vào, lấy sức mà đi chơi tiếp. Mai chị gửi kết bạn Facebook, có gì chị em mình trao đổi thêm về mấy cái chữ Hán nhé.”

Hữu rút điện thoại ra, chủ động chấp nhận yêu cầu kết bạn lúc nãy của Vương. Một thông báo kết bạn vang lên. Hữu nhếch mép: “Tôi cũng add rồi đấy. Có gì ‘vui’ thì liên lạc.”

Vương rời bữa tiệc với bước chân lảo đảo, không phải vì say rượu, mà vì sự khó chịu từ vùng hạ bộ vẫn chưa hề thuyên giảm. Cậu lầm lũi đi bộ về phía khách sạn con nhộng, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi thầm cái dạ dày phản chủ và những món ăn Nhật đắt tiền mà cậu cho là “độc hại”.

Một năm ở Nhật trôi qua như một cái chớp mắt đối với những kẻ bận rộn. Hữu quay cuồng với những thương vụ bạc tỷ, những dự án thâu tóm khiến anh chẳng còn tâm trí để nhớ về một gã sinh viên từng gặp ở ga tàu điện ngầm. Cái ý định “Unfriend” ngày nào cũng trôi vào dĩ vãng, cái tên Vũ Quân Vương cứ thế nằm im lìm, bám bụi trong danh sách bạn bè ảo của anh.

Còn Vương, cậu đã thực sự “lột xác”. Rời Tokyo, Vương mang theo sự tự tin của một người đã chinh phục được một trong những nền văn hóa khắt khe nhất thế giới. Cậu không còn là gã trai mặc áo khoác bạc màu, lúng túng trước làn đường ưu tiên. Vương của hiện tại là một thanh niên năm cuối cứng cáp, gương mặt thư sinh giờ đây thêm phần sắc sảo, ánh mắt đã biết nhìn thẳng thay vì cúi gằm. Quan trọng nhất, cậu đã quên sạch những rung động “đau bụng” năm xưa. Với Vương, chuyến đi Nhật là một cột mốc sự nghiệp, còn đôi vợ chồng kia chỉ là những người khách qua đường tốt bụng mà cậu đã sớm xếp vào ngăn kéo ký ức cũ kỹ.

Sự sắp đặt của số phận lại một lần nữa khởi chạy khi Dự án mở rộng thị trường sang Nhật Bản là quân bài chiến lược của Hữu trong năm nay. Giữa chồng hồ sơ thực tập sinh dày cộp mà bộ phận nhân sự gửi lên, một bản CV nổi bật với điểm số chuyên môn tuyệt đối và chứng chỉ năng lực tiếng Nhật N1 đã lọt vào mắt xanh của trợ lý. Người trợ lý đặt nó lên trên cùng, lẩm bẩm: “Ứng viên này tuy còn sinh viên nhưng tư duy kinh doanh rất thực tế, không giống mấy sinh viên mọt sách thông thường.”

Khi tập hồ sơ đặt lên bàn làm việc bằng gỗ mun của Hữu, anh chỉ lướt qua cái tên Vũ Quân Vương. Cái tên nghe vừa lạ vừa quen, nhưng sự bận rộn của một Giám đốc điều hành đã khiến anh không bận tâm quá nhiều. Anh lật xem phần kinh nghiệm thực tập tại một tập đoàn bán lẻ hàng đầu Tokyo của ứng viên này. “Duyệt. Cho vào vòng phỏng vấn cuối cùng,” anh lạnh lùng ra lệnh mà không hề biết rằng mình vừa tự tay mở cửa cho định mệnh đó lại bước vào gia đình anh.

Ngày phỏng vấn, Vương xuất hiện tại tòa nhà hạng A, nơi những lớp kính bóng loáng phản chiếu sự hào nhoáng của một đế chế tài chính. Bước vào phòng làm việc của Hữu, Vương không hề bị choáng ngợp bởi cái view bao trọn thành phố từ trên cao. Cậu điềm tĩnh, bộ vest tối màu tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng chắc chắn.

Hữu ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ. Trong một khoảnh khắc, con ngươi anh khẽ co lại. Gương mặt này… gã trai ở ga tàu năm nào đây sao? Sự thay đổi về diện mạo từ mái tóc, làn da cho đến khí chất tự tin tỏa ra từ Vương khiến Hữu kinh ngạc. Tuy nhiên, Hữu không để lộ bất kỳ kịch tính nào trên gương mặt. Anh khẽ tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, đan hai tay vào nhau, đôi mắt sâu hoắm quan sát Vương như một món hàng cần định giá lại. Anh vờ như chưa từng gặp cậu, giữ một khoảng cách lạnh lẽo của một cấp trên quyền uy.

Về phần Vương, cậu nhìn Hữu bằng ánh mắt của nhân viên tiềm năng chuyên nghiệp. Cậu trình bày về chiến lược thâm nhập thị trường, cách vận hành hệ thống cung ứng theo tư duy Nhật Bản một cách gãy gọn, sắc bén. Với Vương, người đàn ông trước mặt chỉ là một cột mốc sự nghiệp cậu cần chinh phục. Một năm vùi mình trong áp lực tại Nhật đã xóa sạch hình ảnh người đàn ông từng khinh khi mình ở sân bay. Cậu đã lột xác hoàn toàn, đến mức cái tên “Giám đốc Hữu” đối với cậu chỉ là một danh xưng công việc mới mẻ.

“Tư duy của cậu rất thực tế, không bị sa đà vào lý thuyết suông,” Hữu lên tiếng, giọng điệu bằng phẳng nhưng đầy áp lực. “Cậu có vẻ hiểu người Nhật hơn là tôi nghĩ.”

“Tôi quan niệm ngôn ngữ chỉ là công cụ, tư duy kinh doanh mới là thứ tạo ra giá trị thực, thưa anh,” Vương đáp, nụ cười lịch sự và kiên định.

Sự lãng quên tuyệt đối của Vương khiến Hữu thấy thú vị đến mức muốn bật cười. Một gã đàn ông sành sỏi như anh bắt đầu thấy kích thích trước sự điềm nhiên này. Anh lẳng lặng đẩy bản hợp đồng thực tập về phía Vương, trong đầu bắt đầu phác thảo một kịch bản khác, nơi mà Vương sẽ không chỉ là một nhân viên giỏi, mà còn là một “chất xúc tác” đặc biệt cho cuộc hôn nhân đang dần trở nên phẳng lặng của anh với Ngọc.

“Chào mừng cậu. Hy vọng năng lực của cậu cũng sắc bén như cách cậu trình bày.”

Trong ba tháng thực tập, Vương không chỉ là một cỗ máy làm việc. Cậu thể hiện một khả năng kết nối đáng kinh ngạc. Nhờ sự điềm đạm và thấu hiểu triết lý của người Nhật, cậu trở thành sợi dây liên kết giữa các phòng ban, luôn thân thiện và sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp. Chính sự cởi mở này lại khiến Hữu nảy sinh một nghi ngại cuối cùng: liệu vẻ ngoài dễ gần ấy có khiến cậu dễ dãi trong việc giữ gìn bí mật kinh doanh hay là một bí mật mà không thể để người thứ tư biết được?

Để kiểm chứng, Hữu bắt đầu đưa Vương đi cùng trong những buổi tiếp khách hậu dự án. Đó là những bữa nhậu kéo dài từ nhà hàng sang trọng đến những quán bar kín đáo, nơi hơi men và sự lả lơi của những bóng hồng vây quanh dễ dàng khiến người ta nới lỏng cảnh giác.

Hữu ngồi đó, tay cầm ly rượu mạnh, đôi mắt sắc lạnh giấu sau lớp vẻ ngoài điềm tĩnh, lặng lẽ quan sát Vương. Anh thấy cậu uống không ít, gương mặt thư sinh dần đỏ gay vì tác dụng của cồn, nhưng kỳ lạ thay, càng xỉn, Vương lại càng trở nên “kín kẽ”.

Cậu vẫn cười nói, vẫn thân thiện xã giao, nhưng tuyệt nhiên không một thông số dự án, không một bí mật nội bộ nào lọt ra khỏi kẽ răng. Ngay cả khi những đối tác khéo léo gài bẫy bằng những câu hỏi bâng quơ lúc ngà ngà say, Vương vẫn dùng sự nhã nhặn và tư duy nhạy bén để lách qua một cách cực kỳ bản lĩnh. Đặc biệt, khi có những cô gái nóng bỏng cố ý tiếp cận, Vương vẫn giữ một khoảng cách đúng mực, lịch sự nhưng đầy rào cản.

Sự thuần khiết trong lối sống, cộng với ý thức trách nhiệm và khả năng bảo mật thông tin tuyệt đối ngay cả khi mất kiểm soát về lý trí, đã hoàn toàn thuyết phục được Hữu.

Kết thúc một đêm nhậu dài, khi tiễn Vương ra taxi, Hữu nhìn cái bóng lưng hơi lảo đảo nhưng vẫn cố cúi chào đúng mực của cậu trai trẻ, lòng anh ta dâng lên một sự thỏa mãn chưa từng có. Vương không chỉ là một nhân viên giỏi, mà còn là một gã đàn ông có bản lĩnh tự thân cực lớn – một người “sạch” đến mức Hữu cảm thấy yên tâm nếu sau này phải chia sẻ những điều quan trọng nhất đời mình cho cậu ta.

“Ba tháng là quá đủ để thử lửa một con người,” Hữu nghĩ thầm khi xe của Vương khuất dần.

Trong văn phòng của mình, Hữu nhìn xuống thành phố đêm hôm đó, Hữu mở danh sách bạn bè Facebook vẫn còn nằm im lìm suốt một năm qua. Anh lướt qua cái tên Vũ Quân Vương, chính lúc này, Hữu bắt đầu “dự án phụ”.

Dự án liên quan đến Nhật Bản tiến triển thần tốc, mới đó đã đi được hơn nửa chặng đường. Vương như một con thoi, kết nối hoàn hảo giữa các đối tác Tokyo và bộ máy vận hành tại Việt Nam. Nhưng đúng lúc dự án vào giai đoạn nước rút 50%, cũng là lúc Vương phải đối mặt với cột mốc cuối cùng của đời sinh viên: bảo vệ luận án tốt nghiệp.

Sự tận tụy với công việc khiến Vương có chút phân tâm, cậu vừa muốn hoàn thành tốt dự án, vừa lo lắng cho kết quả học tập. Hữu, với đôi mắt quan sát sắc sảo của một vị Giám đốc, đã nhận ra sự giằng xé đó trong lòng cậu thực tập sinh ưu tú.

Một buổi chiều, tại phòng làm việc, Hữu gọi Vương lên. Không bàn về các con số, Hữu đẩy một xấp tài liệu sang bên cạnh, nhìn thẳng vào cậu:

“Dự án đang chạy tốt, nhưng tôi biết cậu còn một việc quan trọng hơn là cái bằng đại diện cho 5 năm đèn sách. Từ ngày mai, cậu tạm nghỉ 2 tuần để tập trung toàn lực bảo vệ luận án. Đây là lệnh, không phải lời đề nghị.”

Vương hơi khựng lại, định lên tiếng vì lo lắng khối lượng công việc đang dang dở, nhưng Hữu đã giơ tay ngăn lại, giọng điệu vừa quyền lực vừa có chút ưu ái:

“Cậu bảo vệ xong, quay lại đây không phải với tư cách thực tập sinh nữa. Tôi muốn cậu chính thức ký hợp đồng, làm nhân viên dưới trướng trực tiếp của tôi. Vị trí này chỉ dành cho người tôi thực sự tin tưởng.”

Vương sững sờ. Được làm việc trực tiếp dưới quyền một người tầm cỡ như Hữu là cơ hội mà hàng ngàn sinh viên ngoài kia nằm mơ cũng không thấy. Nó không chỉ là sự thăng tiến về tiền bạc, mà là tấm vé thông hành vào giới tinh hoa. Trước sự biệt đãi và cái nhìn đầy kỳ vọng của Hữu, Vương cảm thấy một luồng điện nhiệt huyết chạy dọc sống lưng. Cậu không một chút do dự, cúi chào đúng chuẩn nghi thức:

“Cảm ơn Giám đốc đã tin tưởng. Em sẽ hoàn thành luận án tốt nhất và quay lại cống hiến hết mình.”

Hai tuần đó, Vương vùi đầu vào sách vở với tâm thế của một kẻ đã tìm thấy bệ phóng đời mình. Cậu bảo vệ luận án xuất sắc trong sự ngưỡng mộ của thầy cô và bạn bè. Nhưng trong tâm trí cậu lúc này, hình ảnh giảng đường đã mờ nhạt, thay vào đó là văn phòng trên tầng cao và vị sếp đầy quyền năng đang chờ đợi dù cậu chưa thực sự tốt nghiệp.

Ngày Vương quay lại công ty với tư cách nhân viên chính thức, cậu ăn mặc chỉn chu hơn, thần thái tự tin và chín chắn hơn hẳn. Hữu nhìn cậu trai trẻ đứng trước mặt mình, hài lòng thấy rõ. “Thanh kiếm” nay đã mài xong, tấm bằng đại học mà Vương sẽ nhận là dấu gạch nối cuối cùng để Hữu danh chính ngôn thuận mang Vương vào sâu hơn trong cuộc sống của mình.

Những tuần sau đó, lịch tiếp khách của Hữu dày đặc đến mức Vương cảm thấy như mình đang sống trong một cơn say kéo dài. Hữu dường như rất tâm đắc với người trợ lý mới này; gã không chỉ dạy Vương cách nhìn người trên bàn tiệc mà còn tận tình chăm sóc cậu mỗi khi tàn cuộc. Dù công ty có tài xế riêng, nhưng lạ thay, sau những buổi tiệc muộn, Hữu thường bảo tài xế về trước. Gã thích tự mình cầm lái, để Vương ngồi ở ghế phụ, nửa tỉnh nửa mê trong mùi nước hoa trầm ấm trộn lẫn với vị rượu vang đắt tiền.

Trong không gian chật hẹp và mờ ảo của khoang xe hạng sang, tiếng động cơ êm ru cùng ánh đèn đường lướt qua cửa sổ tạo nên một bầu không khí tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Đó là lúc Hữu bắt đầu “tiêm” vào đầu Vương những ý niệm mới. Gã không nói chuyện đạo đức, gã nói về sự tự do.

“Cậu còn trẻ, Vương ạ, đừng để những định kiến hủ lậu của số đông kìm hãm bản năng của mình,” Hữu vừa xoay vô lăng, vừa thong thả buông lời, giọng gã trầm thấp và có sức thôi miên đến lạ. “Đàn ông chúng ta, khi đã chạm đến đỉnh cao của sự nghiệp, cái họ tìm kiếm không còn là sự chiếm hữu ích kỷ nữa, mà là sự sẻ chia đầy nghệ thuật. Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao một người đàn ông lại thấy phấn khích khi người phụ nữ của mình được một người anh em thân tín chạm vào không?”

Vương tựa đầu vào kính xe, cơn say khiến đầu óc cậu mụ mị, chỉ có thể nghe thấy tiếng Hữu văng vẳng bên tai như một lời mời gọi từ vùng cấm. Cậu lắp bắp hỏi lại, giọng nhừa nhựa rằng chẳng phải điều đó là sai trái sao. Hữu khẽ cười, một nụ cười ẩn ý khuất trong bóng tối: “Sai hay đúng là do mình tự định nghĩa thôi. Có những mối quan hệ mà ở đó, việc ba người cùng thăng hoa, hay một người chồng đứng quan sát vợ mình dưới bàn tay của một gã đàn ông khác mà anh ta tin tưởng… đó mới là đỉnh cao của sự tin cậy và chiếm hữu.”

Hữu cứ thế, chậm rãi và kiên nhẫn, gieo những hạt giống về lối sống MFM hay Cuckold vào tâm trí trống rỗng của một chàng trai chưa từng biết đến tình yêu đích thực. Gã biết rõ Vương vẫn còn đơn chiếc, và gã đang nhào nặn cậu thành một “mảnh ghép” hoàn hảo mà gã đã kỳ công tìm kiếm bấy lâu nay. Mỗi đêm, một chút một, những khái niệm lệch lạc ấy dần trở nên bình thường, thậm chí là kích thích, trong cái nhìn mông lung của Vương.

Những chuyến xe đêm sau đó không còn là những bài giảng lý thuyết suông. Hữu bắt đầu cài cắm những “vật chứng” hữu hình hơn để bẻ lái tâm trí Vương. Có lần, khi xe dừng lại chờ đèn đỏ, Hữu hờ hững rút điện thoại ra, giả vờ lướt qua một vài tấm hình rồi để lộ màn hình rực sáng ngay trước tầm mắt đang mờ đục vì men rượu của Vương.

Đó là những tấm hình của Ngọc – người vợ mà Vương vốn dĩ đã có một ấn tượng kỳ lạ từ trước. Nhưng Ngọc trong ảnh không phải là người phụ nữ đoan trang mà cậu hằng tưởng tượng. Cô mặc những bộ nội y ren mỏng manh, tư thế nửa kín nửa hở, đôi mắt mơ màng như đang mời gọi dưới ống kính của chồng. Hữu khẽ tặc lưỡi, giọng đầy vẻ tự hào xen lẫn sự khiêu khích: “Cậu thấy không, vẻ đẹp của phụ nữ chỉ thực sự rực rỡ khi có một người đàn ông đủ bản lĩnh để khai phá và… chia sẻ nó với người mình tin tưởng. Một báu vật mà chỉ để ngắm một mình thì phí hoài quá, phải không Vương?”

Cơn nóng ran từ bụng dưới bốc lên khiến Vương nín thở. Hình ảnh làn da trắng ngần và những đường cong của Ngọc cứ ám ảnh lấy cậu, quyện cùng lời thì thầm về sự “chia sẻ” của Hữu, tạo thành một loại độc dược kích thích sự tò mò đến tột độ. Vương không biết rằng, ở phía bên kia của kế hoạch, Hữu cũng đang bắt đầu cuộc đi săn của mình ngay tại bàn ăn gia đình.

Đêm đó, sau khi lũ trẻ đã ngủ say, căn bếp chỉ còn lại Hữu và Ngọc trong ánh đèn vàng vọt. Hữu thong thả nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt gã dán chặt vào vợ mình, người đang lặng lẽ dọn dẹp. Gã bước tới từ phía sau, đặt tay lên eo Ngọc và thì thầm vào tai cô về Vương – về gã thanh niên trẻ trung, sung sức và đầy tiềm năng mà gã vừa thu nạp.

“Anh muốn chúng ta thử một chút gì đó mới mẻ, Ngọc ạ. Cậu ta rất ‘sạch’, lại tôn thờ anh như một giám đốc giỏi giang như trong truyện bước ra. Em có muốn… cùng anh dạy cho cậu ta biết thế nào là sự tận hưởng thực sự không?” Hữu bắt đầu gợi ý về một cuộc vui ba người (some), hoặc thậm chí là để Ngọc đi riêng với Vương dưới sự giám sát từ xa của gã. Ban đầu, Ngọc hơi khựng lại, đôi mắt hiện lên vẻ bàng hoàng xen lẫn chút e dè, nhưng dưới sự mơn trớn và những lời lẽ đầy ma mị của chồng về sự giải phóng bản năng, sự phản kháng ấy bắt đầu lung lay. Hữu biết, gã đã gieo xong mồi vào cả hai phía, chỉ còn chờ một cơ hội thân mật để chất xúc tác thực sự được bùng nổ.

Trong một đêm mưa tầm tã, sau một buổi tiệc “tăng ba” kéo dài đến tận khuya, Vương đổ gục xuống ghế phụ trong tình trạng cả người nóng rực. Cơn say lần này không giống mọi khi; nó không làm cậu buồn ngủ mà trái lại, nó khiến mọi giác quan của cậu trở nên nhạy cảm một cách bất thường. Cậu không hề hay biết rằng, ngay khi vừa bước lên xe, Hữu đã kín đáo kích hoạt hệ thống khuếch tán tinh dầu, trà trộn vào đó là một loại thuốc kích dục dạng hơi cực mạnh.

Hữu cầm lái, giữ một tốc độ chậm rãi đến lạ lùng. Gã không bật nhạc, chỉ để tiếng mưa gõ vào trần xe làm nền cho những lời thủ thỉ. Một lần nữa, gã lại vờ như vô tình để chiếc máy tính bảng trên bệ tỳ tay sáng đèn, hiển thị tấm hình Ngọc đang khoác chiếc áo choàng tắm lơi lả. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt đỏ bừng của Vương. Cậu nhìn trân trân vào người phụ nữ trong ảnh, một cảm giác quen thuộc đến gai người dâng lên, hòa quyện với luồng điện hừng hực đang chạy dọc sống lưng.

“Anh Hữu… người này…” Vương thốt lên, giọng khàn đặc vì dục vọng. “Hình như… tôi đã gặp ở đâu đó. Một năm trước… ở Nhật…”

Hữu nhếch mép, ánh mắt gã lóe lên tia nhìn của một kẻ săn mồi đã thấy con mồi sập bẫy. Gã dịu dàng hỏi, giọng đầy vẻ thấu hiểu: “Ở Nhật sao? Cậu kể anh nghe xem, cô ấy đã làm gì mà khiến cậu nhớ kỹ đến thế?”

Trong cơn mê sảng, Vương bắt đầu bộc bạch những điều mà bấy lâu nay cậu giấu kín trong lòng. Cậu kể về cái chạm tay tình cờ ở sảnh khách sạn tại Tokyo, về mùi hương thanh khiết đã khiến cậu “khó chịu dạ dày” suốt một thời gian dài, về gương mặt thanh tú mà cậu hằng mơ thấy trong những đêm đơn độc. Cậu vẫn chưa thể kết nối được người phụ nữ đó với vợ của sếp mình, cậu chỉ biết rằng ngay lúc này, cơn “nứng” điên cuồng đang thiêu đốt mọi lý trí, khiến cậu khao khát được dâng hiến, được chiếm hữu.

“Tôi muốn… tôi muốn gặp lại người đó… Chỉ một lần thôi…” Vương lẩm bẩm, hơi thở dồn dập, hai tay vô thức bám chặt vào thành ghế.

Hữu khẽ nghiêng đầu, bàn tay gã rời vô lăng, vỗ nhẹ lên vai Vương như một sự trấn an đầy quỷ quyệt: “Nếu cậu thực sự muốn, anh có thể giúp cậu toại nguyện ngay đêm nay. Cậu có tin anh không?”

Vương gật đầu lia lịa trong vô thức. Ngay lập tức, Hữu một tay giữ lái, một tay nhanh chóng soạn một tin nhắn đã được chuẩn bị sẵn trong đầu từ lâu để gửi cho Ngọc: “Mồi đã say và đã ngấm. Cậu ta đang khát khao em đến phát điên. Chuẩn bị đi, đêm nay chúng ta sẽ cùng thưởng thức món thịt tươi này.”

Chiếc xe sang trọng không hướng về căn hộ của Vương mà rẽ vào con đường dẫn tới biệt thự riêng của Hữu, nơi Ngọc đang đứng sau tấm rèm cửa, trái tim cũng đang đập liên hồi vì sự kích thích của một trò chơi tội lỗi sắp bắt đầu.

Chiếc xe của Hữu rẽ vào cổng biệt thự trong sự yên lặng đến đáng sợ. Đêm nay, lũ trẻ đã được gửi sang nhà nội, một sự sắp đặt hoàn hảo để vở kịch không có khán giả ngoài cuộc này được bắt đầu. Hữu dìu Vương lên tầng hai, bước chân của gã thanh niên trẻ lảo đảo, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Hữu. Cơn thuốc kích dục kết hợp với men rượu đã biến lý trí của Vương thành một đống tro tàn, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy đang gào thét.

Hữu đặt Vương nằm xuống chiếc giường rộng lớn trong căn phòng ngủ chính. Gã không vội vã, thong thả bật một bản nhạc Jazz không lời dìu dặt, hạ ánh đèn xuống mức vàng mờ ảo, tạo nên một không gian đầy nhục dục. Gã cúi xuống, bàn tay điềm tĩnh luồn vào trong quần Vương, khẽ chạm vào sự cương cứng đang căng nhức đến phát điên của cậu em trợ lý. Hữu nở một nụ cười thỏa mãn khi thấy “món quà” của mình đã hoàn toàn sẵn sàng. Gã bật máy sưởi, nhiệt độ trong phòng từ từ tăng lên, khiến không khí trở nên đặc quánh và hầm hập.

Hữu lẳng lặng bước vào phòng tắm ở tầng 3, tiếng nước chảy róc rách vang lên như một sự đồng lõa. Ở bên ngoài, trong cơn mê sảng và sức nóng thiêu đốt của máy sưởi, Vương vô thức quờ quạng, cởi bỏ chiếc sơ mi trắng ước đẫm mồ hôi vì thuốc kích dục đã ngấm vào từng tế bào của Vương và quần tây vướng víu nóng nực, chỉ còn lại độc nhất chiếc quần lót căng chật đến độ đầu khấc đã tuôn trào ra khỏi cạp quần. Cổ họng cậu khô khốc, Vương lơ mơ thức dậy tìm nước, nhưng bàn tay cậu lại chạm phải một thứ gì đó mềm mại, mát lạnh và thơm nồng mùi da thịt phụ nữ.

Ngọc đã nằm sẵn ở đó, trong bóng tối lờ mờ, cô như một khối nam châm hút chặt lấy sự chú ý của Vương. Mùi hương đàn bà nồng nàn đánh thức con đực hung hãn trong cậu. Không còn là một người trợ lý điềm đạm, Vương vô thức trường tới như một con thú đói, vùi mặt vào hõm cổ Ngọc mà hít hà điên cuồng. Bàn tay cậu thô bạo luồn vào trong lớp áo ngủ mỏng manh, bóp nghiến lấy đôi gò bồng đảo căng tròn của cô như một người đầy kinh nghiệm dù hành động đó có thể ẩn sâu trong vỏ não của bất kỳ con đực nào. Cảm giác mềm mại ấy khiến Vương rên rỉ, cậu tiếp tục lấn tới, bàn tay mò mẫm xuống dưới, tìm kiếm vùng cấm địa đang ướt đẫm của Ngọc.

Vương đưa những ngón tay vương mùi vị đàn bà lên miệng mút lấy mút để, rồi trong một động tác dứt khoát của tiềm thức, cậu giật phăng chiếc quần lót của mình ra. Hình ảnh người phụ nữ ở Nhật Bản chập chờn hiện về, lồng ghép vào cơ thể đang uốn éo dưới thân cậu. Vương lao vào Ngọc, thực hiện những cú thúc đầy bản năng và mãnh liệt, một sự giải tỏa kinh khủng sau bao ngày bị kìm nén.

Trong khi đó, ở một góc tối của căn phòng, ống kính máy quay từ chiếc điện thoại của Hữu đã được đặt khéo léo từ trước, ghi lại trọn vẹn từng nhịp thở dồn dập, từng tiếng rên rỉ và cả vẻ mặt đắm chìm trong tội lỗi của Vương. Hữu tay cầm chiếc máy tính bảng đang hiển thị những thước phim sắc nét vừa ghi lại được.

Ngọc nằm đó, cơ thể run rẩy dưới sức ép mãnh liệt từ khuôn ngực trần nóng hổi của Vương. Ban đầu, cô chỉ định phối hợp với Hữu như một trò chơi đổi gió, nhưng sự cuồng nhiệt đầy bản năng của chàng trai trẻ đã khiến mọi rào cản trong cô sụp đổ.

Khi bàn tay thô ráp của Vương siết chặt lấy đôi gò bồng đảo, Ngọc khẽ quằn quại, đôi môi bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô không đẩy cậu ra; trái lại, hơi ấm và sức sống thanh xuân từ cơ thể Vương như một mồi lửa châm vào dục vọng bấy lâu nay vốn chỉ được lấp đầy bởi những toan tính lạnh lẽo của Hữu. Ngọc quàng tay qua cổ Vương, móng tay bấu chặt vào tấm lưng vạm vỡ của cậu, đón nhận từng cú thúc vồ vập, đầy hoang dại. Trong khoảnh khắc đó, cô quên mất mình là vợ sếp, và không hề biết sự hiện diện của chiếc camera trong góc tối, chỉ còn lại sự giao thoa xác thịt đầy mê muội.

Khi cuộc hoan lạc đi đến hồi kết, Vương đổ gục xuống bên cạnh, hơi thở nặng nề rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu do tác dụng phụ của thuốc và rượu.

Ngọc lẳng lặng ngồi dậy, mái tóc xõa tung, hơi thở vẫn chưa kịp bình ổn. Cô nhìn xuống người thanh niên đang ngủ mê mệt, trong ánh mắt thoáng qua một sự xao động lạ lùng trước khi thu lại vẻ lạnh lùng vốn có. Cô khẽ khàng thu dọn hiện trường, mặc lại chiếc áo choàng tắm rồi bước ra khỏi phòng.

Trên tầng ba, Hữu đã đợi sẵn trong căn phòng ngủ của vợ chồng. Thấy Ngọc bước vào với dáng vẻ mệt nhoài nhưng đôi má vẫn còn ửng hồng, Hữu nở một nụ cười đầy tà ác. Gã kéo cô vào lòng, bàn tay thô bạo mơn trớn lên những dấu vết mà Vương vừa để lại trên da thịt vợ mình.

“Cậu ta làm em thỏa mãn chứ?” Hữu thì thầm, giọng gã khàn đi vì phấn khích.

Ngọc không trả lời, chỉ chủ động dán chặt môi mình vào môi chồng. Sự kích thích từ việc vừa chứng kiến vợ mình ân ái với kẻ khác khiến Hữu như biến thành một người khác.

Cơn hưng phấn tột độ từ việc đóng vai một kẻ quan sát biến thái khiến huyết quản của Hữu căng phồng. Gã không đợi Ngọc kịp trút bỏ lớp áo choàng tắm, mà thô bạo đẩy cô ngã nhào xuống chiếc giường lớn ở tầng ba. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, đôi mắt Hữu rực lên một vẻ tàn nhẫn và đầy chiếm hữu.

Gã vục mặt vào hõm cổ vợ, hít hà thật sâu mùi hương của Vương vẫn còn vương lại trên da thịt cô. Sự hiện diện vô hình của người đàn ông khác trên cơ thể vợ mình không khiến Hữu ghen tuông, trái lại, nó như một loại dầu hỏa dội vào ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt gã. Hữu cắn mạnh vào vai Ngọc, để lại một dấu răng đỏ thẫm như một cách đóng dấu quyền sở hữu.

“Em thích cái cách cậu ta phát điên vì em đúng không?” Hữu gầm gừ, đôi bàn tay Hữu bóp siết lấy hông Ngọc, ép cô phải đối diện với sự thô bạo của mình.

Ngọc không nói lời nào, chỉ rên rỉ trong sự đê mê hỗn loạn. Cô quấn chặt lấy thắt lưng chồng, đón nhận những cú thúc dồn dập, mạnh mẽ và đầy tính trừng phạt. Nếu như sự cuồng nhiệt của Vương là sự bộc phát của bản năng trẻ tuổi, thì cách làm tình của Hữu lại là một sự tra tấn ngọt ngào của người chồng yêu vợ và thích sự ghen tuông đã biến thành hành động của dục vọng . Gã lật ngược người cô lại, ép mặt Ngọc xuống gối, rồi từ phía sau, gã lồng lộn như một con thú dữ đang bảo vệ lãnh địa của mình.

Tiếng va chạm xác thịt chát chúa vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, hòa quyện với tiếng thở dốc nặng nề của Hữu và tiếng rên rỉ đứt quãng của Ngọc. Hữu vừa hành hạ cơ thể vợ, vừa ép cô phải thừa nhận sự kích thích khi có kẻ thứ ba xen vào cuộc chơi của họ. Mỗi nhịp chuyển động của gã đều như muốn xóa sạch dấu vết của Vương, đồng thời lại khắc sâu thêm cái thú vui bệnh hoạn mà cả hai đang dấn thân vào.

Khi cơn khoái lạc bùng nổ, Hữu gục xuống lưng Ngọc, mồ hôi đầm đìa, hơi thở phả ra nóng hổi. Gã vươn tay lấy chiếc máy tính bảng trên đầu giường, nhấn nút phát lại đoạn clip nóng hổi của Vương và Ngọc ở tầng dưới. Cả hai nằm đó, hơi thở dần bình ổn, nhưng đôi mắt Hữu dán chặt vào màn hình thưởng thức “chiến lợi phẩm” của một đêm tội lỗi đầy thỏa mãn của Vương và Ngọc. Còn Ngọc thì nép vào ngực Hữu và ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Cánh cửa phòng bật mở, ánh sáng ban mai ùa vào khiến Vương nheo mắt đầy đau đớn. Hữu bước vào, dáng vẻ phong độ và tỉnh táo đến lạ lùng trong bộ sơ mi phẳng phiu. Gã nhìn đống quần áo vứt ngổn ngang dưới sàn, rồi nhìn sang Vương đang trần trụi dưới lớp chăn mỏng, cất giọng trêu chọc đầy ẩn ý:

“Dậy thôi cậu em, mặt trời lên đến mông rồi! Ăn sáng rồi còn đi làm, hôm nay có cuộc họp quan trọng đấy.”

Hữu tiến lại gần, vừa kéo rèm cửa ra và kéo bung chiếc mền đắp hờ trên người Vương vừa liếc nhìn bộ dạng ngái ngủ của Vương, gã bật cười ha hả: “Mà này, sao lại cởi hết đồ ra thế kia? Tối qua cậu làm gì ở nhà anh mà cuồng nhiệt thế? Rượu vào là biến thành con người khác hẳn nhỉ?, hàng họ cũng được đấy nhỉ nhưng nên tỉa tót lại lông xíu nha, rậm quá phụ nữ không thích đâu!”

Vương đỏ bừng mặt, ký ức đứt quãng về một sự đê mê đêm qua dội về khiến tim cậu đập loạn nhịp. Cậu lắp bắp không nên lời, vội vàng vơ lấy chiếc quần lót mặc vào dưới cái nhìn đầy thích thú của sếp. “Em… em xin lỗi, chắc tại em say quá… Em không nhớ gì cả.”

“Thôi, xuống rửa mặt cho tỉnh táo rồi ăn sáng. Vợ anh chuẩn bị đồ ăn rồi,” Hữu vỗ vai Vương, nụ cười trên môi gã vẫn vẹn nguyên vẻ hiền hậu của một người anh lớn.

Bước xuống phòng ăn, Vương khựng lại khi thấy một người phụ nữ đang đứng bên bàn bếp. Ngọc diện một chiếc váy lụa kín đáo nhưng vẫn tôn lên những đường cong mà đêm qua Vương đã điên cuồng dày vò. Ánh mắt cậu dừng lại nơi cô, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ trỗi dậy. Cái dáng người đó, mùi hương thoang thoảng đó… cậu thấy ngờ ngợ nhưng lý trí vẫn chưa chịu kết nối các điểm mấu chốt lại với nhau.

Bữa sáng diễn ra trong không khí khá yên tĩnh. Ngọc lịch sự mời Vương dùng cafe, đôi tay trắng ngần của cô lướt qua trước mặt cậu. Chính lúc này, khi nhìn thấy vết đỏ mờ nhạt nơi cổ áo cô hơi trễ xuống, ký ức tại Nhật Bản một năm trước bỗng bùng nổ như một tia sét trong đầu Vương. Cậu buông phăng chiếc nĩa xuống đĩa, thốt lên đầy kinh ngạc:

“Anh Hữu! Chị Ngọc! Hai người… hai người chính là cặp đôi ở khách sạn tại Tokyo năm ngoái đúng không?”

Vương cười phá lên, một nụ cười vừa nhẹ nhõm vì tìm ra lời giải, vừa có chút phấn khích khó tả. Cậu vẫn tin rằng đó là một sự trùng hợp định mệnh tuyệt vời mà không hề hay biết mình vừa chính thức thừa nhận sự “ám ảnh” của mình dành cho vợ sếp.

Hữu và Ngọc liếc nhìn nhau, rồi cả hai cùng bật cười theo điệu cười của Vương. Hữu thản nhiên tiếp lời: “Trái đất tròn mà cậu em. Coi như là duyên phận đưa cậu về đội của anh. Thôi, ăn nhanh đi rồi chúng ta xuất phát, công việc không đợi ai đâu.”

Ba người họ cùng cười nói vui vẻ bên bàn ăn, tạo nên một khung cảnh gia đình ấm cúng giả, che đậy đi sự thật về một đêm hoan lạc bệnh hoạn và chiếc máy tính bảng chứa đầy những thước phim đen tối đang nằm im lìm trong túi xách của Hữu.

Chiếc xe sang trọng lăn bánh khỏi biệt thự, không gian bên trong lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc, nhưng tâm trí Vương thì không. Tiếng động cơ êm ái lúc này như một thứ máy lọc, gạn đục khơi trong, làm những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu ráp nối lại thành một bức tranh đáng sợ.

Vương tựa đầu vào ghế, đôi mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ nhưng thực chất là đang lùng sục trong trí nhớ. Cậu nhớ lại cảm giác nóng hực của căn phòng tầng hai, nhớ lại mùi hương đàn bà nồng nàn không thể lẫn vào đâu được của Ngọc – thứ mùi hương mà lúc nãy trên bàn ăn, khi cô lướt qua, đã khiến dây thần kinh của cậu giật nảy lên. Và rồi, một cảm giác chân thực đến sởn gai ốc chạy dọc sống lưng: cảm giác về sự trơn trượt, nhớp nháp vẫn còn vương lại trên thân dương vật lúc cậu thức dậy. Đó không phải là ảo giác. Đó là dấu vết của một cuộc giao hoan thực thụ.

Vương liếc nhìn sang Hữu. Gã vẫn điềm nhiên cầm lái, gương mặt không một chút gợn sóng. Những lời Hữu nói trên xe những đêm trước về việc “chia sẻ”, về “người đàn ông quan sát vợ mình”, về lối sống “Cuckold”… tất cả bỗng chốc trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh.

“Anh Hữu…” Vương cất giọng, âm thanh khô khốc phát ra từ cổ họng bỏng rát. “Tối qua… những chuyện anh nói với em lúc say, và người phụ nữ đó… Có phải là mơ không anh? Hay là… thật?”

Cậu chờ đợi một lời phủ nhận, một tràng cười xuề xòa thường nhật của sếp. Nhưng Hữu vẫn giữ im lặng. Gã không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào con đường phía trước với một vẻ thản nhiên đến tàn nhẫn. Sự im lặng của Hữu như một áp lực vô hình đè nặng lên ngực Vương, khiến cậu vừa hoang mang, vừa có một luồng điện dục vọng tội lỗi chạy râm ran khắp cơ thể. Cậu nhớ lại những hành động của mình trong cơn say, cái cách mình đã thô bạo với Ngọc, và cả sự im lặng đồng lõa của cô.

Suốt quãng đường đến công ty, Hữu mặc nhiên không đáp lại một lời nào. Gã cứ để mặc cho Vương tự đấu tranh với những suy đoán, tự mình đắm chìm trong sự kích thích và sợ hãi đan xen. Cho đến khi chiếc xe dừng lại trước sảnh tòa nhà văn phòng, Hữu mới quay sang nhìn Vương, một ánh mắt thâm sâu và chứa đựng sự thỏa mãn của kẻ đã nắm giữ hoàn toàn linh hồn kẻ khác.

“Đến nơi rồi. Việc của cậu bây giờ là làm việc cho tốt,” Hữu nói ngắn gọn, rồi bước xuống xe, để lại Vương ngẩn ngơ với những câu hỏi chưa có lời giải, nhưng trong thâm tâm cậu đã bắt đầu thừa nhận một sự thật đầy kích thích.

Một tháng nữa trôi qua, mọi thứ dường như quay trở lại quỹ đạo bình thường của công việc, nhưng thực chất đã có một dòng chảy ngầm khác lạ bắt đầu định hình. Hữu tuyệt nhiên không một lần nhắc lại đêm ở nhà mình, cũng không giải thích những thắc mắc của Vương trên xe sáng hôm đó. Sự im lặng của gã không phải là lãng quên, mà là một sự dung túng đầy toan tính, để cho những ký ức nhục dục tự nó bén rễ và nảy mầm trong tâm trí chàng trai trẻ.

Trong công việc, sự phối hợp giữa hai người đạt đến độ hoàn hảo khiến cả công ty phải kinh ngạc. Vương hiểu Hữu đến mức gã chỉ cần nhướng mày hay thay đổi tông giọng, cậu đã biết mình phải làm gì tiếp theo. Những đối tác lớn thường xuyên trêu chọc rằng hai người là “anh em thất lạc” hay “hai mảnh ghép của một bộ não”. Mỗi lần nghe vậy, Hữu chỉ nở một nụ cười thâm trầm, ánh mắt lướt qua Vương như một lời xác nhận ngầm về sợi dây liên kết đặc biệt, đen tối đang thắt chặt giữa họ.

Vương dần quên đi sự sợ hãi ban đầu. Cậu bắt đầu tận hưởng cảm giác được là kẻ thân cận nhất của Hữu, được chia sẻ những bí mật mà không ai biết tới.

Một buổi tối muộn sau khi tiễn đoàn khách cuối cùng lên xe, phố xá đã bắt đầu lên đèn. Hữu không bảo tài xế đưa về mà rủ Vương ghé vào một quán ăn Nhật nằm sâu trong con hẻm nhỏ – nơi yên tĩnh và tách biệt hẳn với sự ồn ào của thương trường.

Trong không gian gỗ trầm ấm, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ và mùi rượu Sake nồng ấm, Hữu đột ngột buông đũa, nhìn thẳng vào mắt Vương. Ánh mắt gã lúc này không còn sự lạnh lùng của một vị sếp, mà tràn đầy vẻ ưu ái, tin cẩn.

“Vương này, những ngày tháng qua cậu đã chứng minh cho anh thấy không chỉ năng lực, mà còn là sự trung thành tuyệt đối,” Hữu chậm rãi rót rượu cho Vương, bàn tay gã đặt nhẹ lên vai cậu. “Nói thật, anh không còn coi cậu là trợ lý nữa. Anh thấy ở cậu hình ảnh của chính mình năm xưa, nhưng quyết liệt và bản năng hơn. Anh muốn chúng ta chính thức là anh em kết nghĩa. Từ nay về sau, những gì là của anh, thành công của anh, và cả… thế giới riêng của anh, cậu đều có phần.”

Vương xúc động đến mức tim đập mạnh. Lời đề nghị của Hữu như một sự thăng hoa cho tất cả những dồn nén bấy lâu. Cậu cầm ly rượu bằng cả hai tay, giọng run run: “Anh Hữu, được anh coi trọng như vậy là phúc phần của em. Từ nay em xin hết lòng vì anh.”

Hữu cười lớn, tiếng cười sảng khoái nhưng chứa đựng một sự chiếm hữu đáng sợ. Gã biết, khi Vương đã chấp nhận làm “em kết nghĩa”, rào cản đạo đức cuối cùng đã bị xóa bỏ. Giờ đây, việc chung chạ hay bước vào cuộc chơi MFM cùng Ngọc sẽ không còn là sự phản bội sếp, mà là “sự sẻ chia của anh em một nhà” – một danh phận mỹ miều để hợp thức hóa mọi sự biến thái sắp tới.

Sau buổi tối kết nghĩa ấy, tần suất Vương xuất hiện tại biệt thự của Hữu dày đặc hơn hẳn. Không còn những ngại ngùng của một người cấp dưới, Vương dần hòa nhập vào không gian sống của gia đình Hữu như một thành viên thực thụ. Cậu chơi đùa với lũ trẻ ở tầng hai, cùng ăn những bữa cơm thân mật, và thậm chí có những buổi chiều cuối tuần, cậu thản nhiên ngồi xem bóng đá cùng Hữu ngay tại phòng khách. Sự tự nhiên ấy được Hữu và Ngọc dày công vun đắp, khiến Vương mất cảnh giác, tin rằng mình thực sự đã tìm được một gia đình thứ hai.

Cho đến một đêm, khi lũ trẻ đã ngủ say ở tầng hai, không gian lầu ba bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy êm ru. Hữu bất ngờ gọi Vương vào phòng ngủ chính của hai vợ chồng – một không gian riêng tư mà trước đây Vương chưa bao giờ dám bước chân vào vì đó là cấm địa của vợ chồng Hữu.

Dưới ánh đèn lung linh, mờ ảo, Ngọc đang ngồi trên giường trong chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, nụ cười tủm tỉm hiện trên môi cô vừa dịu dàng lại vừa đầy khiêu khích. Hữu đóng chặt cửa lại, gài then chắc chắn rồi quay sang nhìn Vương, ánh mắt gã giờ đây không còn giấu giếm sự biến thái đầy toan tính.

“Vương này, anh đã nói rồi, chúng ta như là anh em ruột thịt,” Hữu đặt tay lên vai Vương, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Dưới lầu kia, lũ trẻ có thể đang ngủ, nhưng ở tầng ba này là thế giới riêng của chúng ta. Anh không muốn giấu cậu bất cứ điều gì, và giờ đây anh cũng muốn san sẻ cho cậu báu vật quý giá nhất của đời anh… đó là Ngọc.”

Vương sững sờ, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu lắp bắp từ chối, gương mặt đỏ bừng vì bối rối: “Anh Hữu… không được… chị Ngọc là chị dâu của em, em không thể…”

Hữu khẽ cười, gã thong thả đi tới bên giường, đặt tay lên đùi Ngọc rồi nhìn xoáy vào mắt Vương: “Cậu đừng giả vờ nữa. Đêm định mệnh đó, khi cậu nằm trên chiếc giường này với cô ấy… anh đã thấy hết rồi. Cậu khao khát cô ấy, và cô ấy cũng thuộc về cậu từ lúc đó. Đừng từ chối sự chân thành của anh. Đêm nay, ba chúng ta sẽ cùng nhau thăng hoa như đêm hôm đó được chứ?.”

Ngọc không nói lời nào, chỉ khẽ ngước mắt nhìn Vương, đôi mắt mơ màng như lời mời gọi không thể cưỡng lại. Nhắc đến “đêm định mệnh”, những mảnh ký ức về sự nhờn nhẩy, mùi hương đàn bà và những cú thúc bản năng đêm đó ùa về, thiêu cháy chút lý trí cuối cùng của Vương. Những lời tiêm nhiễm của Hữu suốt mấy tháng qua giờ đây kết tinh lại thành một sức mạnh hắc ám.

Vương đứng đó, đôi tay run rẩy nhưng đôi mắt đã bắt đầu dán chặt vào những đường cong của Ngọc. Cậu nhận ra mình đã lún quá sâu vào vũng lầy này, và kỳ lạ thay, cảm giác tội lỗi lúc này lại bị lấn át bởi một sự kích thích tột độ khi được chính người “anh trai” cho phép chiếm hữu vợ mình. Vương bắt đầu nới lỏng cơ thể, bước chân lảo đảo tiến về phía chiếc giường nơi Ngọc và Hữu đang đợi sẵn, chính thức bước vào cuộc chơi “some” đầy trụy lạc.

Vương đứng chôn chân giữa phòng, hơi thở dồn dập khi thấy Ngọc bắt đầu buông lơi dây áo, để mặc bộ ngực trắng ngần phơi bày trước mắt. Hữu không hề tức giận, gã thản nhiên ngồi xuống cạnh vợ, bàn tay thô ráp bóp mạnh lấy bầu vú của Ngọc như muốn khoe khoang món hàng quý giá.

“Lại đây với anh, Vương. Đừng làm bộ nữa,” Hữu gầm gừ, đôi mắt rực lên vẻ biến thái. “Cặc cậu đang cứng ngắc trong quần kìa. Đụ chị dâu cậu đi, đụ ngay trước mặt anh nhé thằng em trai chí cốt của anh.”

Lời nói trần trụi của Hữu như cú hích cuối cùng phá nát sự liêm sỉ của Vương. Cậu run rẩy cởi phăng quần áo, để lộ con cặc to dài, gân guốc đang dựng đứng, giật liên hồi vì thèm khát. Ngọc nhìn thấy món đồ chơi từ đêm định mệnh thì không kiềm lòng được, cô bò lại gần, há miệng ngậm lấy quy đầu của Vương mà mút mát nhiệt tình. Tiếng chọp chẹp vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, kích thích đến mức Vương rên lên thành tiếng.

Hữu đứng dậy, gã giúp Vương đẩy Ngọc nằm ngửa ra, hai chân dang rộng. “Đụ mạnh vào, đụ cho anh xem!”

Vương không chần chừ thêm nữa, cậu quỳ giữa hai đùi Ngọc, đâm sầm con cặc đang nóng hổi vào cái lồn đang ướt đẫm dịch nhờn của cô.

“A… sướng… mạnh nữa đi em trai!” Ngọc la lên, đôi mắt trợn ngược vì sung sướng.

Tiếng thịt đâm vào thịt nghe “bạch bạch” chát chúa. Vương như con thú dữ được thả xích, cậu dập liên hồi, mỗi cú thúc đều lút cán vào sâu trong tử cung của Ngọc. Hữu đứng bên cạnh, một tay sục cặc mình, một tay vỗ bành bạch vào mông vợ, liên tục dùng những lời lẽ dâm dục nhất để kích động cả hai. Gã thích thú nhìn cái lồn của vợ mình bị con cặc của thằng em kết nghĩa đâm vào rút ra liên tục và lồn bị nong rộng ra theo từng nhịp rút ra thụt vào đến cả văng cả nước lồn của Ngọc.

Trong khi Vương đang mải mê đụ, Hữu lách người vào, ghé sát mặt vào Ngọc, bắt cô vừa phải chịu đựng sự dày vò dưới hạ bộ của Vương, vừa phải bú mút con cặc của gã. Cảnh tượng ba người quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ, tiếng chửi thề dâm đãng hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh trụy lạc tột cùng trên tầng ba của ngôi biệt thự. Vương hoàn toàn đắm chìm trong khoái lạc, cậu đụ như chưa bao giờ được đụ, mặc kệ mọi luân thường đạo lý, chỉ còn biết đến sự sung sướng khi được hành hạ cái lồn của vợ sếp ngay trước mặt sếp của mình.

Cuộc chơi bắt đầu bước vào giai đoạn cao trào khi Hữu không còn thỏa mãn với việc chỉ đứng ngoài quan sát. Gã vỗ mạnh vào mông Ngọc, ra hiệu cho cô xoay người lại.

“Quỳ xuống, chổng mông lên cho anh!” Hữu lên tiếng nhắc Ngọc.

Ngọc răm rắp nghe lời, cô chổng mông về phía Hữu trong tư thế doggy, để lộ cái lồn đang sưng đỏ vì vừa bị Vương dập liên hồi. Hữu không chần chừ, gã cầm con cặc của mình đâm mạnh từ phía sau, tiếng “phập” vang lên khô khốc khi quy đầu gã lút sâu vào trong âm đạo của vợ. Ngọc rên rỉ vang cả căn phòng, hai tay bám chặt vào drap giường.

Nhưng Hữu vẫn chưa muốn dừng lại ở đó. Gã liếc nhìn Vương, người đang đứng bên cạnh thở dốc với con cặc vẫn còn căng nhức, dính đầy dâm dịch.

“Vương, lại đây! Hai anh em mình cùng ‘chăm sóc’ chị dâu cậu một lúc.”

Theo sự chỉ dẫn của Hữu, Vương bước tới phía trước mặt Ngọc. Bây giờ, Ngọc đang bị kẹp giữa hai người đàn ông. Trong khi Hữu liên tục dập mạnh từ phía sau, đẩy mông Ngọc nảy lên theo từng nhịp, thì Vương đưa con cặc gân guốc của mình vào miệng cô. Ngọc vừa phải chịu đựng sự thô bạo phía dưới, vừa phải gắng sức bú mút cho người em trai kết nghĩa của chồng cô.

Sự kích thích lên đến đỉnh điểm khi Hữu đột ngột rút cặc ra, gã xoay người Ngọc lại, bắt cô nằm ngửa ra và banh rộng hai chân hết cỡ. Gã ra hiệu cho Vương cùng phối hợp để thực hiện màn “hai chày một cối”. Vương và Hữu, mỗi người cầm một con cặc, cùng lúc chen chúc đâm vào cái lồn đang ướt nhẹp và giãn rộng của Ngọc.

“Ư… á… lồn em giãn ra mất thôi, … anh Hữu,… Vương, … mạnh nữa đi!” Ngọc gào lên trong khoái lạc tột độ khi hai vật cứng ngắc cùng lúc nong rộng cửa lồn của cô, cọ xát vào nhau bên trong thành âm đạo.

Tiếng thịt va chạm “bạch bạch” vang lên liên hồi và hỗn loạn. Hai người đàn ông, một già dặn thương trường đầy toan tính, một trẻ trung đầy sức mạnh, cùng dập dồn dập vào một mục tiêu duy nhất. Cái lồn của Ngọc bị nhồi nhét đến biến dạng, dâm thủy cùng dịch lồn hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng xuống nệm. Vương đắm chìm trong cảm giác được đéo chung một người đàn bà với người Vương gọi là sếp, một sự gắn kết bệnh hoạn và đê mê chưa từng có.

Cuối cùng, sau những cú thúc như trời giáng, cả hai cùng gầm lên. Vương và Hữu đồng loạt bắn những luồng tinh trùng đặc quánh vào sâu bên trong Ngọc, khiến cô run bắn lên rồi đổ gục xuống giường, hơi thở đứt quãng trong sự thỏa mãn trụy lạc.

Vương đổ gục xuống bên cạnh Ngọc, lồng ngực vẫn còn phập phồng dữ dội. Nhìn bãi chiến trường ướt át dưới hạ bộ của Ngọc — nơi tinh trùng của cậu và Hữu đang hòa lẫn vào nhau, chảy tràn ra drap giường — một nỗi sợ mơ hồ bỗng choán lấy tâm trí. Cậu lắp bắp, giọng vẫn còn run vì dư chấn của khoái lạc:

“Anh Hữu… xuất thế này… liệu chị ấy có bầu không? Đây là lần thứ hai của em rồi, em lo quá…”

Hữu đang tựa lưng vào thành giường, nhấp một ngụm rượu vang còn sót lại trong ly, rồi bật cười khà khà. Tiếng cười của gã vang vọng trong căn phòng kín, chứa đựng sự giễu cợt dành cho đứa em kết nghĩa vẫn còn vướng bận chút đạo đức giả tạo.

“Cậu em của anh đúng là còn thuần khiết quá,” Hữu vừa nói vừa lắc đầu, ánh mắt gã dán chặt vào những vệt tinh dịch đang loang lổ trên đùi Ngọc. “Yên tâm đi, chị em biết cách ‘dọn dẹp’ sạch sẽ, thuốc thang đủ cả, không có chuyện để lại mầm mống ngoài ý muốn đâu mà lo. Nhưng nhớ lấy…” Gã hạ giọng, đôi mắt nheo lại đầy uy quyền, “Chuyện ở lầu ba này, ra khỏi cửa là phải quên sạch. Đây là sợi dây xích thắt chặt hai anh em mình, hiểu chưa?”

Vương gật đầu lia lịa, lòng nhẹ bẫng nhưng dục vọng thì lại một lần nữa bùng lên khi nhìn thấy Ngọc uể oải đứng dậy. Hữu vỗ mạnh vào mông vợ một tiếng “chát” đỏ hằn cả dấu tay, ra hiệu: “Đi tắm rửa đi bà xã. Vương, vào giúp chị dâu cậu một tay cho sạch sẽ, rồi ra đây anh em mình làm nói chuyện thêm.”

Hữu nháy mắt đầy quỷ quyệt. Vương như người mộng du, bước chân vô thức bám theo bóng dáng mảnh mai của Ngọc vào phòng tắm.

Vừa đóng sập cửa, hơi nước nóng từ vòi sen đã làm mờ mịt cả không gian, tạo nên một bầu không khí đặc quánh nhục dục. Ngọc chưa kịp xối nước, Vương đã lao tới từ phía sau như một con thú đói. Cậu xoay người cô lại, ép sát tấm lưng trần vào bức tường đá hoa cương mát lạnh. Dưới ánh đèn phòng tắm sáng choang, những giọt nước bắt đầu lăn dài trên cơ thể Ngọc, làm nổi bật những đường cong mà Vương vừa được thưởng thức.

Con cặc của Vương, dù vừa xuất tinh cách đây không lâu, nhưng nhờ sức trẻ và sự kích thích từ cái nháy mắt của Hữu, lại một lần nữa dựng đứng lên, cứng ngắc và gân guốc. Cậu cúi xuống, điên cuồng bú liếm đôi gò bồng đảo đang rung rinh dưới làn nước, rồi trượt dài lưỡi xuống bụng, lướt qua cái lồn đang sưng mọng vì trận chiến trước đó.

Ngọc rên rỉ, hơi thở hòa cùng tiếng nước chảy róc rách. Vương bế thốc cô lên, đặt mông cô ngồi vững chãi trên thành bồn tắm cao. Trong tư thế hớ hênh đó, cậu dứt khoát cầm con cặc nóng hổi của mình, đâm phập một phát lút cán vào sâu trong cái lồn đang ướt nhẹp xà phòng của Ngọc.

“Ư… á… đâm sâu vào tử cung chị đi Vương…” Ngọc quàng chặt đôi chân thon dài qua hông cậu, đầu dựa ra sau thành bồn, tận hưởng cảm giác bị lấp đầy một lần nữa.

Vương dập liên hồi, tiếng thịt va chạm “bạch bạch” vang lên chát chúa, át cả tiếng vòi sen. Cậu đụ như để khẳng định sức mạnh của mình, như để đáp lại sự “san sẻ” của Hữu. Dưới làn nước nóng hổi, hai cơ thể quện chặt lấy nhau, trơn tuột và nóng bỏng, mặc kệ người anh kết nghĩa đang ngồi ngay phía sau cánh cửa kia, thản nhiên chờ đợi thành quả của sự trụy lạc này.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
fffffffffff

bạn dùng AI gì để viết thế