Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hình Mẫu Gia Đình Hiện Đại – Truyện Sex Cuckold 2026
Tác Giả: Hyu Huy
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Lãng mạn, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG VII, RẠN NỨT
Chuyến xe SUV về đến thành phố cũng là lúc không gian nhục dục bị xé toạc bởi thực tế. Tiếng chuông điện thoại từ công ty liên tục réo rắt khiến Hữu phải lao vào guồng quay công việc ngay lập tức. Cả Vương và Ngọc cũng cuống cuồng với nhịp sống riêng. Những khoảnh khắc nóng bỏng ở căn biệt thự ven biển tạm thời bị gác lại sau lớp áo quần đạo mạo.
Thế nhưng, chính trong những tháng ngày sinh hoạt bình thường sau đó, một “trật tự mới” bắt đầu được hình thành trong căn hộ cao cấp này.
Ngôi nhà của Hữu và Ngọc vốn chỉ có hai chiếc móc gỗ sang trọng ở lối vào để treo áo khoác và váy vóc khi vừa bước chân qua cửa. Quy tắc trần truồng khi về nhà vẫn được duy trì, nhưng giờ đây có thêm sự hiện diện của Vương.
Vài tháng trôi qua, căn hộ cao cấp giờ đây đã hoàn toàn thích nghi với sự hiện diện của người đàn ông thứ hai. Sự ngượng ngùng ban đầu biến mất, thay vào đó là một nếp sống bản năng đến mức kỳ lạ. Mỗi buổi chiều khi cánh cửa căn hộ khép lại, một phân cảnh lặp đi lặp lại như một cuốn phim quay chậm, ghi lại sự tan rã của một gia đình bình thường.
Ngọc luôn là người bắt đầu. Cô đứng trước gương lớn ở lối vào, đôi tay mảnh mai đưa ra sau lưng để kéo khóa chiếc đầm ôm sát. Tiếng khóa kéo trượt dài “xoẹt” khô khốc, chiếc váy từ từ tuột xuống, để lộ tấm lưng trần trắng muốt và bờ mông tròn trịa được bao bọc bởi chiếc quần lọt khe mỏng dính. Cô khẽ lắc hông để chiếc váy rơi hẳn xuống sàn, rồi thản nhiên bước ra khỏi vòng vải, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn không nội y, đầu ti hồng hào se lại vì hơi lạnh của máy lạnh. Cô nhặt váy lên, treo vào chiếc móc gỗ đầu tiên một cách duyên dáng.
Vương đứng ngay sau cô. Gã thoát khỏi chiếc quần jeans dài – thứ vốn đang che đậy một “bịch nước mía” cộm lên cứng ngắc. Khi chiếc quần jeans rơi xuống, hạ bộ của Vương hiện rõ mồn một sau lớp quần lót tam giác thun lạnh màu xanh đen. Lớp vải mỏng manh bị căng ra hết mức, hằn rõ hình dáng con cặc to dài, gân guốc và hai hòn dái nặng nề của gã trai trẻ. Vương lột nốt chiếc áo thun, để lộ khuôn ngực săn chắc, rồi gã thản nhiên lấy chiếc áo và quần của mình, treo đè lên cùng chiếc móc gỗ với váy của Ngọc. Hai mảnh vải quấn lấy nhau, như thể chúng vốn dĩ thuộc về một cặp đôi duy nhất. Con cặc khổng lồ của gã em kết nghĩa bật ra, gân guốc, tím tái và tràn đầy sức sống. Khi gã sải bước đi vào trong cùng Ngọc, con cặc to dài ấy lắc qua lắc lại theo nhịp bước chân, va đập vào đùi gã đầy quyền lực.
Hữu đứng ở góc tối, đôi mắt dán chặt vào sự rung động của con cặc Vương. Cảnh tượng đó khiến hạ bộ anh giật lên liên hồi, nhựa tình trong suốt bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm vào lớp vải. Đến lượt mình, Hữu cởi bỏ bộ vest, rồi đến chiếc quần lót. Anh bàng hoàng thấy một vũng nhựa tình nhớp nháp đã làm ướt sũng đáy quần. Một nỗi ngại ngần dâng lên, Hữu cuống cuồng cuộn tròn chiếc quần lót dơ của mình lại, nhét thật sâu vào túi quần tây vừa cởi ra để che giấu dấu vết “yếu hèn”, rồi mới dám ném tất cả vào sọt mây nhàu nát dưới đất.
Đợi khi Ngọc và Vương dìu nhau lên phòng tắm lớn ở lầu 3 để cùng nhau tẩy rửa trong tiếng cười đùa nũng nịu, Hữu mới lén lút đi vào phòng riêng ở tầng 2, khép chặt cửa lại.
Trong bóng tối của tầng 2, Hữu đứng đối diện với chiếc gương lớn. Anh đang mặc chiếc quần lót tam giác dơ hăng nồng mùi vị của Vương, tay phải bóp mạnh lấy con cặc đang cương cứng đến mức tím tái, gân guốc nổi lên cuồn cuộn. Nhựa tình từ đầu khấc rỉ ra nhầy nhụa, thấm vào lớp vải xanh đen, tạo nên một sự kích thích điên dại.
Tiếng cười rúc rích của Ngọc và Vương từ lầu 3 dội xuống, len qua khe cửa. Hữu nhắm mắt lại, anh mường tượng ra cảnh dưới vòi sen rào rạt, Vương đang đứng phía sau, nắm lấy hai hông của Ngọc trong tư thế “chó đéo” mà anh thích nhất. Con cặc khổng lồ của gã em trai đang nắc liên hồi vào lồn vợ anh, tiếng thịt va chạm “bạch bạch” hòa cùng tiếng nước xối.
Cơn nứng dâng lên đến tận cổ họng. Hữu run rẩy lấy chiếc khóa cặc bằng sắt ra. Ngay lúc đỉnh điểm của sự hưng phấn, thay vì sục cặc để giải tỏa, anh lại chọn cách xiềng xích nó. Vì con cặc đang cương cứng tột độ, việc lồng nó vào cái lồng sắt hẹp trở nên vô cùng khó khăn. Hữu nghiến răng, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn xen lẫn khoái lạc cực hạn. Anh dùng tay ấn mạnh, ép khối thịt gân guốc vào trong khối sắt lạnh lẽo.
“Vào đi… mày phải bị khóa lại… hự…”
Đúng lúc tiếng khóa “tạch” vang lên khô khốc, sự chèn ép tàn nhẫn của lồng sắt lên đầu khấc đang nhạy cảm đã kích nổ cơn cực khoái. Hữu gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Tinh trùng từ sâu trong hạ bộ bắn ra xối xả qua những khe hở của chiếc khóa sắt, nhầy nhụa bám đầy vào những thanh kim loại lạnh lẽo. Áp lực quá mạnh khiến dòng tinh trắng đục bắn vọt lên, văng tung tóe lên mặt gương, che mờ đi hình ảnh khuôn mặt đang biến dạng của chính anh.
Hữu đứng đó, thở dốc hổn hển. Nhìn dòng tinh trùng của mình chảy dài trên mặt gương, hòa cùng mùi hăng nồng của chiếc quần lót dơ của Vương đang mặc, anh nở một nụ cười nhạt, đầy vẻ khoái chí và bệnh hoạn. Đôi mắt anh ánh lên sự thỏa mãn của một kẻ tự nguyện bị loại bỏ khỏi cuộc chơi.
Phía trên kia, tiếng rên rỉ của Ngọc bắt đầu vang lên cao vút theo nhịp thúc của Vương dưới vòi sen. Hữu đưa tay lên gương, quệt lấy một chút tinh dịch của mình rồi đưa vào miệng nếm trải hương vị của sự nhục nhã. Anh mãn nguyện với cái lồng sắt đang thắt chặt lấy hạ bộ đau nhức, cảm nhận mình là kẻ duy nhất nắm giữ bí mật đen tối nhất trong căn nhà này.
Sau cơn cực khoái điên dại, Hữu dần lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh nhanh chóng dùng khăn lau sạch những vệt tinh dịch nhầy nhụa trên mặt gương và chiếc khóa sắt, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự biến thái vừa diễn ra. Chiếc khóa được anh cẩn thận giấu sâu vào ngăn bí mật trong tủ đồ, nơi mà Ngọc và Vương chẳng bao giờ ngó ngàng tới.
Hữu cầm chiếc quần lót dơ của Vương đang mặc trên người ra, anh lén đi xuống lầu 1. Tại đây, anh tỉ mỉ gom những món đồ lót dơ khác của Vương và Ngọc vừa trút bỏ lúc nãy, chọn ra những chiếc “đẫm mùi” nhất để cất riêng vào bộ sưu tập báu vật của mình. Những thứ còn lại, anh ôm gọn trong tay, lẳng lặng đi lên lầu 3 để bỏ vào máy giặt. Sau khi bỏ đống đồ lót dơ vào máy giặt, Hữu đóng nắp máy lại. Tiếng nước bắt đầu xả vào lồng giặt cũng là lúc những âm thanh dâm mị từ phòng tắm sát bên dội thẳng vào màng nhĩ anh. Hữu không kìm lòng được, anh bước khẽ về phía tường kính mờ đục vì hơi nước.
Qua lớp kính ướt đẫm, cảnh tượng hiện lên đầy nhục dục: Ngọc đang áp sát mặt vào tường kính, hai tay bám chặt lấy thanh vịn, bờ mông trắng ngần của cô chu hẳn ra phía sau, tạo thành một tư thế “chó đéo” hoàn hảo. Vương đứng sừng sững, đôi chân gân guốc trụ vững trên sàn gạch trơn trượt, hai tay gã nắm chặt lấy hông Ngọc, liên tục thúc những cú trời giáng. Tiếng “phập, phập” chát chúa hòa cùng tiếng nước xối rào rạt.
Thấy bóng Hữu đứng lặng bên ngoài, Vương nở một nụ cười đầy thú tính, gã không những không dừng lại mà còn thúc mạnh hơn, khiến bầu ngực của Ngọc va đập liên hồi vào mặt kính. Vương gầm lên, giọng đặc sệt hơi nước và dục vọng:
“Anh Hữu! Đứng đó xem làm gì, vào đây đụ chung cho sướng! Nhìn cái lồn của Ngọc nè, nó đang mút chặt cặc em không buông này. Vào đây thay ca, em rút ra cho anh đâm lút cán vào đống nước nhờn của em luôn nha!”
Ngọc lúc này đôi mắt đã đờ đẫn, đồng tử giãn ra vì quá sướng. Cô ngoái đầu lại, mái tóc ướt bết vào khuôn mặt đỏ bừng, giọng rên rỉ của cô giờ đây đã lạc đi, đầy vẻ dâm đãng:
“Anh… anh vào đi… em muốn cả hai… cặc của Vương to quá, nhưng em cũng thèm cặc của anh đút vào nữa… Cho em ‘ăn’ cả hai đi anh Hữu, đụ chết em đi…”
Lớp tường kính như rung lên theo từng nhịp thúc của Vương. Nhìn vợ mình đang quằn quại mời gọi, hạ bộ Hữu lại nhói lên. Dù rất thèm khát cái cảm giác được đâm vào lỗ lồn đang tràn trề tinh khí kia, nhưng vì tinh lực vừa mới cạn kiệt trong cơn tự thỏa mãn lén lút, Hữu chỉ biết mỉm cười đầy tiếc nuối. Anh đưa tay lên vẫy vẫy qua lớp kính, giọng trầm tĩnh nhưng vẫn pha chút kích thích:
“Hai đứa cứ chơi tiếp đi, nhìn cảnh này anh cũng đủ sướng rồi. Vợ hôm nay dâm quá, cứ để Vương nó trị cho ra bã đi. Anh xuống chuẩn bị bữa tối, lát xong xuôi xuống ‘nạp năng lượng’ rồi muốn chơi tiếp thế nào cũng được.”
Sau khi vẫy tay ra hiệu từ chối lời mời đụ chung đầy suồng sã của Vương qua lớp kính mờ, Hữu lẳng lặng xoay người bước đi. Từng bước chân trần trụi của anh trên sàn gỗ hành lang lầu 2 không hề phát ra tiếng động, âm thanh duy nhất lọt vào tai anh là tiếng “bạch, bạch” của thịt da va chạm và tiếng rên la mỗi lúc một dâm đãng hơn của Ngọc đang dội lại từ phía sau.
Hữu xuống bếp. Anh đứng giữa không gian bếp hiện đại, trần trụi hoàn toàn dưới ánh đèn vàng sang trọng. Việc đầu tiên anh làm không phải là nấu ăn, mà là mở tủ lạnh lấy một chai nước đá, áp vào vầng trán đang nóng bừng vì hưng phấn. Anh nhìn xuống hạ bộ mình, nơi vừa mới trải qua một cơn cực khoái điên dại với chiếc khóa sắt và dòng tinh bắn tung tóe lên gương. Giờ đây, nó đang lầm lì, mềm rũ và đầy mỏi mệt, tương phản hoàn toàn với sự sung mãn hừng hực của Vương đang diễn ra ở lầu 3.
Anh bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Hữu lấy miếng thăn bò thượng hạng ra, tỉ mỉ thấm khô bằng khăn giấy. Tiếng dao thái tỏi “cộc, cộc” trên thớt gỗ vang lên đều đặn trong sự tĩnh lặng của tầng trệt. Hữu vừa làm, vừa tự thoại trong đầu, đôi mắt thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên trần nhà như thể nhìn xuyên thấu qua lớp bê tông để thấy cảnh vợ mình đang chu đít cho em trai nắc:
“Mày thấy chưa Hữu? Mày đang đứng đây, trần truồng chuẩn bị từng miếng ăn cho kẻ vừa mới xuất tinh đầy vào người vợ mày. Mày phục vụ nó, nhường đồ cho nó treo, nhường lồn vợ cho nó đéo… và giờ mày còn đứng đây để làm vừa lòng cái dạ dày của tụi nó nữa.”
Anh bật bếp, đặt chảo gang lên. Khi miếng bơ tan chảy, tỏa mùi thơm ngậy, Hữu thả miếng bò vào. Tiếng xèo xèo của thịt gặp nóng bùng lên, khói bốc nghi ngút. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ quái. Anh không còn cảm thấy mình là chủ nhân nữa, mà là một kẻ quản gia tận tụy đang chuẩn bị bữa tiệc mừng cho đôi tình nhân vừa đắc thắng trở về từ phòng tắm.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập của Vương và tiếng cười rúc rích của Ngọc từ cầu thang vọng xuống. Hữu vẫn không quay đầu lại, anh tỉ mỉ dùng thìa rưới nước bơ lên miếng bò, giọng anh trầm thấp, điềm tĩnh lạ thường:
“Xong rồi đấy, hai đứa sấy người nhanh rồi vào ăn kẻo nguội.”
Vương bước xuống, gã vẫn trần như nhộng, con cặc khổng lồ lắc lư theo nhịp bước chân, tay gã cầm chiếc máy sấy tóc. Ngọc đi ngay sau, đôi gò bồng đảo vẫn còn ướt nước, rung rinh theo mỗi cái nhấc chân.
Vương không vào bàn ăn ngay. Gã quăng chiếc máy sấy lên sofa rồi kéo mạnh Ngọc vào lòng, đôi bàn tay to bản ôm trọn lấy bờ mông trần còn ẩm ướt của cô. Giữa phòng khách, dưới ánh đèn chùm rực rỡ, hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau như một khối thịt thống nhất. Vương cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi Ngọc trong một nụ hôn sâu đầy mùi vị dục vọng, tiếng môi lưỡi giao nhau chùn chụt vang vọng cả vào căn bếp nơi Hữu đang đứng.
Hữu cầm chiếc kẹp gắp thịt, đứng bất động. Anh nhìn thấy qua khe hở của kệ bếp cảnh vợ mình vòng chân qua hông Vương, cơ thể ưỡn lên đón nhận nụ hôn của gã em trai một cách cuồng nhiệt. Sau một hồi rời môi nhau ra, cả hai đều thở dốc, ánh mắt đờ đẫn vì dư âm của cuộc hoan lạc dưới vòi sen.
Vương cười hì hì, gã cầm lấy chiếc máy sấy tóc rồi đột nhiên ấn Ngọc ngồi xuống ghế sofa, tách hai chân cô ra thật rộng. Gã quỳ xuống giữa hai đùi vợ anh, bật máy sấy ở chế độ nóng nhất. Luồng hơi thổi mạnh vào mái tóc mây rồi dần dần trượt xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng, và cuối cùng, Vương dừng lại ngay tại vùng tam giác mật của Ngọc.
Gã tếu táo xoay họng máy sấy theo vòng tròn, luồng hơi nóng làm những sợi lông lồn đen mượt của Ngọc bay phất phơ, để lộ ra cửa mình hồng hào vẫn còn đang sưng tấy và rỉ ra chút dịch trắng của Vương lúc nãy. Vương vừa thổi vừa trêu chọc:
“Vợ xem này, sấy thế này cho nó tơi ra, tí nữa chồng ‘ăn’ mới không bị sặc nước chứ! Nước nôi gì mà lênh láng cả ra sàn thế này?”
Ngọc cười phá lên, tiếng cười dâm đãng vang vọng. Cô đưa tay vuốt ve mái tóc của Vương, người run lên theo từng luồng hơi nóng: “Cha bố nhà anh… chỉ được cái bày trò! Sấy kỹ vào, chỗ đó vẫn còn đang ‘nửa nứng nửa đau’ vì cái cặc khổng lồ của anh đấy. Anh sấy cho khô đi không tí nữa anh Hữu mắng cho bây giờ.”
Hữu đứng trong bếp, đôi mắt dán chặt vào họng máy sấy đang lướt đi trên da thịt vợ mình. Anh tự thoại, cổ họng đắng ngắt:
“Nhìn xem Hữu… mày đang chuẩn bị bữa tối như một gã hầu, còn nó đang chăm sóc ‘chỗ đó’ của vợ mày ngay trước mặt mày. Mày đã nhường vị thế người đàn ông trong nhà từ lúc nào vậy? Từ lúc mày nhường chiếc móc treo đồ, hay từ lúc mày chấp nhận nhìn nó nắc vợ mày trong phòng tắm?”
Hữu hít một hơi sâu, cố nén sự tủi hờn và cái cảm giác nhói lên ở hạ bộ – nơi mà vết tích của cơn cực khoái lén lút lúc nãy vẫn còn âm ỉ. Anh gắp miếng bò đặt lên đĩa, cố giữ giọng mình thật điềm tĩnh và ấm áp nhất có thể:
“Xong rồi đây, hai đứa sấy xong thì vào bàn đi. Bò áp chảo phải ăn nóng mới ngon, anh đã chuẩn bị cả loại rượu vang mà Ngọc thích rồi đấy.”
Vương tắt máy sấy, gã vỗ mạnh vào mông Ngọc một cái “chát” giòn giã làm thịt mông cô rung rinh, rồi gã đứng dậy, con cặc to dài vẫn còn lắc lư đầy kiêu hãnh giữa hai đùi: “Vâng anh trai! Để em dắt ‘vợ’ em vào ăn, chứ nãy em hành cô ấy ra bã dưới vòi sen, giờ chắc cũng đói lả người rồi!”
Cả ba ngồi vào bàn ăn trong tình trạng trần trụi hoàn toàn. Ngọc ngồi giữa hai người đàn ông, nhưng cơ thể cô luôn có xu hướng nghiêng về phía Vương. Khi Hữu đưa đĩa thức ăn sang cho vợ, Ngọc không nhìn anh, cô chỉ đón lấy rồi lập tức cắt một miếng nhỏ, ân cần đưa đến tận miệng Vương, giọng ngọt lịm:
“Chồng ăn đi… nãy chồng vất vả nhất mà.”
Hữu cúi đầu, bắt đầu cắt miếng thịt của mình. Sự rạn nứt không còn là những vết rạn nhỏ nữa, nó đã là một hố sâu ngăn cách, nơi anh đứng một bên, và vợ anh cùng tình nhân của cô ấy đứng ở bên còn lại.
Bữa tối trôi qua với những câu chuyện đan xen giữa công việc và cuộc sống gia đình đặc biệt của họ. Vương vừa ăn vừa kể về dự án mới ở công ty, thi thoảng gã lại tếu táo về việc từ ngày thực hiện quy tắc “trần trụi” này, gã cảm thấy tinh thần sảng khoái và làm việc hiệu quả hơn hẳn. Ngọc ngồi giữa, lúc thì gắp thức ăn cho Vương, lúc lại dịu dàng hỏi han Hữu về những áp lực ở vị trí quản lý. Cảnh tượng ba cơ thể trần truồng bên bàn ăn đá cẩm thạch trông vừa quái dị nhưng lại có một sự hài hòa đến khó tin.
Ăn xong, Vương đứng dậy, con cặc khổng lồ đung đưa khi gã vươn vai một cái đầy sảng khoái. Gã nhìn hai người rồi cười nói: “Thôi, hai vợ chồng cứ thong thả tâm sự nhé. Em lên phòng hoàn thành nốt cái báo cáo để mai nộp sớm. Anh Hữu nấu ăn ngon quá, em no căng cả bụng rồi!”
Vương đã khuất bóng trên lầu, không gian tầng trệt chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu nhẹ. Hữu và Ngọc đứng sát bên nhau trước bồn rửa. Trong tình trạng trần truồng hoàn toàn, sự tiếp xúc giữa da thịt họ lúc này mang một sắc thái khác hẳn – nó chậm rãi, riêng tư và đầy tính chiếm hữu của một cặp vợ chồng thực thụ.
Ngọc cầm chiếc khăn khô, thong thả lau từng chiếc đĩa mà Hữu vừa rửa xong. Mỗi lần cô xoay người, bờ mông trắng ngần lại khẽ chạm vào đùi anh. Hữu nhìn nghiêng vợ, những đường cong rực rỡ dưới ánh đèn khiến anh thấy lòng mình chùng xuống. Anh khẽ mở lời:
“Vài tháng trôi qua rồi… Ngọc thấy cuộc sống thế này thế nào? Em thực sự thích nó chứ?”
Ngọc dừng tay, quay sang nhìn Hữu bằng đôi mắt chân thành. Cô tiến lại, áp sát bộ ngực trần mềm mại vào lồng ngực anh, hai tay vòng qua eo chồng:
“Em thích chứ, anh. Em thích cảm giác chúng ta trần trụi với nhau thế này. Chính ý tưởng này của anh mới là thứ khiến em thấy anh quyến rũ nhất, vì anh dám sống thật với bản thân mình. Anh còn nhớ đêm đầu tiên mình nói về chuyện này không? Lúc đó em đã sợ anh chỉ nói đùa, nhưng giờ em thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế.”
Ngọc khẽ tì cằm lên ngực Hữu, nhìn sâu vào mắt anh:
“Nhưng em mong anh nhanh chóng hòa nhập hơn nữa… Em muốn thấy anh làm chủ cuộc chơi này, vì suy cho cùng, đây là nhà của anh, và em vẫn là vợ của anh mà. Dù có chuyện gì xảy ra, vị trí của anh trong căn nhà này, và cả trong em, không ai có thể thay thế được.”
Hữu vòng tay ôm chặt lấy bờ vai trần của vợ, anh hỏi một câu mà mình đã nung nấu:
“Vậy còn chuyện… con cái thì sao? Em có bao giờ nghĩ đến việc chúng ta sẽ có con trong hoàn cảnh này không? Hoặc… nếu lỡ em có con với Vương?”
Ngọc đưa tay vuốt ve khuôn mặt Hữu, ánh mắt dịu dàng:
“Em chưa muốn có con ngay lúc này. Nhưng nếu sau này có, dù là con của ai, em vẫn muốn chúng ta là một gia đình thế này. Một đứa trẻ lớn lên với hai người cha cùng bảo bọc nó, chẳng phải rất tốt sao? Vương nó cũng rất trọng anh, nó luôn nói với em rằng nó thần tượng cách sống của anh. Và quan trọng nhất, nó luôn biết nó đứng ở đâu trong mối quan hệ của ba người.”
Ngọc khẽ cọ xát vùng kín của mình vào hạ bộ Hữu, một cử chỉ ân cần để khơi gợi lại bản năng của chồng. Cô nhìn xuống hạ bộ anh, rồi hôn nhẹ lên cằm anh:
“Anh mệt rồi đúng không? Dạo này việc công ty làm anh căng thẳng quá. Để em giúp anh dọn nốt chỗ này, rồi hai vợ chồng mình lên phòng nghỉ ngơi. Em muốn đêm nay chỉ có hai chúng ta, được anh ôm ngủ thật bình yên. Em nhớ mùi hương của anh khi không có mùi của Vương bám vào.”
Hữu cảm thấy lòng mình dịu lại. Sự ân cần của Ngọc lúc này khiến anh thấy mình thực sự vẫn là chủ nhân của trái tim cô. Anh mỉm cười, hôn lên trán vợ:
“Ừ, để anh dọn nốt. Em lên phòng trước đi, anh sẽ lên ngay.”
Ngọc mỉm cười rạng rỡ, cô xoay người bước đi, bờ mông trắng ngần lắc lư theo từng nhịp chân lên cầu thang. Hữu dọn dẹp dưới bếp với một tốc độ chưa từng thấy. Những lời thủ thỉ của Ngọc về vị trí “độc tôn” của anh trong lòng cô như một liều thuốc kích thích cực mạnh, nó đánh thức bản năng đàn ông đang ngủ quên sau trận tự thỏa mãn lúc chiều. Dù hạ bộ vẫn còn hơi mỏi vì áp lực của chiếc khóa sắt trước đó, nhưng lúc này, sự hưng phấn tâm lý đã chiến thắng tất cả. Anh vội vã tắt đèn bếp, bước nhanh lên cầu thang với con cặc trần trụi đã bắt đầu vươn cao, cứng ngắc và nóng hổi.
Trên phòng ngủ, Ngọc đã chuẩn bị một thiên đường thực sự. Mùi nến thơm thoang thoảng cùng ánh sáng vàng mờ ảo tạo nên một khung cảnh dâm mị. Cô nằm đó, trần truồng trên lớp ga giường lụa lạnh, chọn tư thế nằm ngửa nhưng một chân co cao, để lộ hoàn toàn vùng kín hồng hào đã được sấy tơi lông sau bàn tay của Vương. Ngọc thực sự muốn đêm nay phải thật nồng cháy để bù đắp cho chồng.
Hữu đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người anh sôi sùng sục. Anh lao đến giường như một con thú đói, bàn tay thô ráp lập tức luồn xuống dưới mông vợ, nhấc bổng hông cô lên để chuẩn bị đâm lút cán. Anh thở dồn dập vào tai cô: “Ngọc… em làm anh phát điên mất. Đêm nay anh sẽ cho em biết ai mới là chồng em…”
Nhưng ngay đúng khoảnh khắc con cặc của Hữu vừa chạm vào cửa mình ướt át của Ngọc, định bụng sẽ có một cú thúc trời giáng, thì đột nhiên Ngọc khựng lại. Khuôn mặt cô biến sắc, đôi lông mày nhíu chặt, cô vội vàng dùng hai tay đẩy mạnh vào ngực Hữu, ngăn anh lại:
“Ư… anh Hữu, khoan đã… dừng lại đi… hự…”
Hữu đang trên đà nứng tột độ, bị đẩy ra bất ngờ khiến anh ngơ ngác: “Sao thế em? Em không thích tư thế này à?”
Ngọc nằm co người lại, hai tay ôm khăng khăng lấy bụng, giọng run rẩy đầy đau đớn: “Không phải… tự nhiên bụng em đau quá. Nó quặn lên từng cơn như bị ai bóp nghẹt ấy. Ôi… em không chịu nổi… anh đừng chạm vào em lúc này, em buồn nôn lắm…”
Gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu khiến Hữu cụt hứng hoàn toàn. Con cặc đang cương cứng bỗng chốc tiu nghỉu đi một nửa. Nhìn vợ nhăn nhó, anh dù vừa hụt hẫng vừa bực bội nhưng không thể làm gì khác ngoài việc buông cô ra. Sự tức tối dồn nén khiến bàng quang anh cũng căng tức theo, Hữu lầm bầm một tiếng rồi đứng dậy bước vào phòng tắm để đi đái cho hạ hỏa.
Hữu đứng trong phòng tắm, tiếng nước tiểu xối vào bồn cầu “rào rào” như đang trút hết nỗi bực dọc và sự cụt hứng của một kẻ bị từ chối ngay đỉnh điểm. Anh vừa tức, vừa lo cho “cơn đau bụng” của Ngọc, nhưng lại chẳng thể ngờ rằng bên ngoài cánh cửa kia, một sự thật tàn nhẫn đang diễn ra.
Vương bước vào, gã trần truồng với vẻ hừng hực của một kẻ vừa hoàn thành xong việc và muốn được nhận thưởng. Nhìn thấy ánh nến thơm lung linh và Ngọc đang nằm nghiêng với tư thế khiêu gợi trên giường, Vương nhầm tưởng rằng đây là “món quà” Ngọc bí mật chuẩn bị riêng cho mình. Gã nhào ngay lên giường, đôi tay to bản bóp mạnh lấy bờ mông tròn trịa của Ngọc, giọng gã dâm đãng vang lên:
“Chà… vợ tâm lý quá, biết chồng xong việc là bày sẵn trận thế này chờ à? Nhìn cái lồn thơm phức này đang chào mời chồng kìa… Con cặc chồng nó nhớ vợ từ lúc dưới vòi sen tới giờ, nhìn nó giật giật đòi ăn vợ chưa này!”
Cơn đau bụng của Ngọc bỗng chốc tan biến như một phép màu trước sự xuất hiện của Vương. Cô không hề đẩy gã ra, mà ngược lại còn chủ động dạng rộng hai chân, phơi bày toàn bộ vùng kín hồng hào vẫn còn vương chút hơi ấm của buổi chiều. Vương cúi xuống, nhìn chăm chú vào vùng tam giác mật đã được sấy tơi lông lúc nãy. Gã bất ngờ dùng hai ngón tay kẹp lấy một sợi lông lồn còn sót lại chưa ngay ngắn, rồi “phựt” một cái, gã nhổ mạnh nó ra.
Ngọc giật mình, khẽ rên lên một tiếng đau điếng: “Á… chồng làm gì vậy… đau vợ!”
Vương cười hô hố, gã đưa sợi lông lên mũi ngửi rồi tếu táo: “Tại nó mọc không đúng hàng lối nên chồng nhổ đi cho đẹp. Thôi, nhổ lông lồn đau một thì giờ chồng bù cho vợ sướng gấp mười nhé!”
Dứt lời, Vương cầm lấy con cặc to dài, gân guốc của mình, đâm “phập” một phát lút cán vào trong lồn Ngọc. Tiếng thịt va chạm “bạch” một cái khô khốc. Ngọc ưỡn cong người, đôi mắt đờ đẫn đón nhận cú thúc trời giáng, tiếng rên la dâm đãng bùng nổ: “Ư… sướng quá… nắc mạnh nữa đi chồng… cặc chồng làm vợ hết đau bụng rồi…”
Đúng lúc đó, Hữu bước ra từ phòng tắm. Anh đứng sững sờ ngay cửa, con cặc của anh vừa mới đi đái xong còn đang rũ xuống, tương phản hoàn toàn với cảnh tượng hãi hùng trước mắt. Anh nhìn thấy sự giả dối tàn nhẫn của Ngọc – người vừa dùng “cơn đau bụng” để gạt anh ra, giờ lại đang quằn quại sung sướng dưới thân xác của Vương trong chính ánh nến mà cô chuẩn bị cho anh.
Hữu chết lặng, cổ họng đắng ngắt. Anh nhận ra “cơn đau” của vợ mình chỉ là một sự kén chọn đê tiện: cô đau bụng với chồng, nhưng lại cực khoái với nhân tình.
Hữu đứng chôn chân nơi cửa phòng tắm, nhìn cảnh tượng lộn xộn trên chiếc giường cưới của mình. Sự hụt hẫng ban đầu nhanh chóng bị bản năng của một kẻ điều hành, một gã giám đốc quen nắm quyền kiểm soát lấn át. Thay vì gục ngã hay bỏ chạy, Hữu hít một hơi sâu, nén nỗi nhục nhã vào tận đáy lòng rồi bước tới. Anh không còn là người chồng bị từ chối, mà hóa thân thành một “đạo diễn” cho vở kịch dâm dục này.
Hữu tiến lại gần giường, đôi mắt lạnh lùng nhưng rực lửa nhìn thẳng vào Vương đang hì hục trên người Ngọc. Anh cất giọng trầm đục, đầy uy quyền:
“Đụ không chán vậy hai đứa? Mới dưới vòi sen xong giờ lại bày trận ở đây à?”
Vương giật mình khựng lại một nhịp, định lên tiếng giải thích thì Hữu đã nhào lên giường. Anh không đâm vào, nhưng anh bò lại sát phía đầu giường, một tay bóp nghiến lấy bầu ngực căng tròn của Ngọc, tay kia xoay mặt cô lại đối diện với mình. Ngọc lúc này đang đờ đẫn vì sướng, nhìn thấy Hữu thì khẽ rên rỉ: “Chồng… em… em…”
“Cứ hưởng thụ đi, để chồng xem liều thuốc của thằng Vương hiệu nghiệm thế nào.” – Hữu cắt lời cô, rồi quay sang ra lệnh cho Vương: “Dừng lại! Chỉnh lại tư thế đi. Vương, em nhấc hông vợ cao lên, đút từ đằng sau ấy, cho nó lút cán vào!”
Vương nghe lệnh, gã răm rắp làm theo như một gã lính vâng lời cấp trên. Gã xoay người Ngọc lại, để cô quỳ sấp, mông chổng cao về phía Hữu. Hữu dùng bàn tay to bản của mình nắm lấy con cặc gân guốc của Vương, tự tay điều hướng đầu khấc đỏ hỏn đâm thẳng vào cái lồn đang rỉ nước của vợ mình.
“Đúng rồi, đâm mạnh vào chỗ đó! Nắc cho nó hết đau bụng đi!” – Hữu gằn giọng.
Trong khi Vương bắt đầu dập liên hồi, tiếng thịt va chạm “bạch bạch” vang dội, Hữu cúi xuống sát mặt Ngọc. Anh nhìn thấy đôi mắt cô trợn ngược, khuôn mặt biến dạng vì cực khoái, đôi môi đỏ mọng không ngừng rên la những tiếng dâm đãng. Hữu thô bạo bóp mạnh lấy hai bầu vú đang rung rinh theo nhịp nắc, cảm nhận nhịp tim của cô đang đập loạn xạ.
Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, mỗi cú thúc của Vương như một nhát dao khía vào lòng Hữu. Anh tự thoại cay đắng:
“Nhìn xem, Hữu. Mày đang điều khiển thằng em đâm nát lồn vợ mày trên chính chiếc giường của mày. Mày tưởng mày là chủ, nhưng thực ra mày chỉ là gã quản lý tội nghiệp đang cố duy trì một cái guồng quay mà mày đã mất quyền sở hữu. Mày chỉnh cặc cho nó, bóp vú cho nó hưởng… mày giỏi lắm, gã giám đốc hèn hạ!”
Hữu vừa bóp vú vợ, vừa nhìn xoáy vào điểm tiếp xúc giữa cặc Vương và lồn Ngọc, giọng anh vẫn vang lên đầy vẻ hưởng ứng nhưng chứa đựng sự chua chát tột cùng: “Sướng không Ngọc? Cặc thằng Vương cứng hơn cặc anh đúng không? Nhìn cái mặt em kìa… đau bụng mà rên to thế này sao?”
Ngọc không còn biết gì nữa, cô chỉ biết uốn éo theo nhịp tay của Hữu và những cú đâm của Vương: “Ư… sướng… chồng ơi… nắc em đi… hai chồng đụ em đi…”
Hữu cười nhạt, đôi mắt anh ráo hoảnh dưới ánh nến, tiếp tục dùng tay “chỉnh” cho cuộc hoan lạc này đi đến tận cùng của sự nhục nhã.
Hữu đứng đó, bàn tay vẫn bóp chặt bầu ngực của Ngọc, cảm nhận từng nhịp rung chấn từ những cú thúc như búa bổ của Vương. Trong không gian nồng nặc mùi nến thơm và mùi dục vọng, Ngọc bất ngờ xoay nghiêng đầu lại, đôi mắt cô mờ đục vì khoái lạc nhưng giọng nói lại mang một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào mắt Hữu, thào phào giữa những tiếng rên:
“Chồng ơi… vợ… vợ muốn có con với chồng Vương… Đêm nay là ngày rụng trứng, vợ đã tính kỹ rồi. Nãy dưới bếp anh đã nói… dù là con của ai anh cũng sẽ yêu thương nó mà, đúng không? Anh đã hứa lúc mình rửa chén rồi… anh không được nuốt lời đâu…”
Câu nói của Ngọc như một tia sét đánh ngang tai Hữu. Lời hứa lúc nãy ở dưới bếp, khi hai vợ chồng trần trụi thủ thỉ bên bồn rửa, giờ đây bị cô đem ra làm cái cớ để hợp thức hóa việc tiếp nhận dòng giống của kẻ khác ngay trước mặt anh.
Vương nghe thấy thế, dòng máu trong người gã như sôi sùng sục. Ý nghĩ mình sẽ gieo mầm sống vào người chị dâu, ngay dưới sự chứng kiến và chỉ đạo của anh trai, khiến con cặc của gã nở to đến mức cực hạn. Gã nắc điên dại, tiếng thịt va chạm chát chúa, miệng không ngừng hỏi dồn dập:
“Sướng không vợ? Có muốn chồng bắn hết vào trong để tạo ra một thằng cu giống chồng không? Anh Hữu! Anh nghe thấy chưa? Anh đồng ý rồi nhé! Nếu là con trai hay con gái thì anh đặt tên là gì? Anh là người học rộng tài cao, anh đặt tên cho con của em và Ngọc đi!”
Hữu đứng lặng người, đôi bàn tay anh run lên bần bật trên da thịt vợ. Một sự nhục nhã tột cùng trộn lẫn với một thứ quyền lực quái dị. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang khát khao của Ngọc, rồi nhìn xuống chỗ giao hợp đang sũng nước của hai người họ. Anh hít một hơi thật sâu, giọng anh vang lên trầm mặc, chứa đựng cả sự bao dung lẫn nỗi cay đắng thấu tận xương tủy:
“Nếu đã là ý em… thì anh sẽ đặt tên. Nếu là con trai, anh muốn đặt tên là Hữu Vương. ‘Hữu’ là sự hiện diện của anh, ‘Vương’ là sức mạnh của em. Đứa trẻ đó sẽ mang tên của cả hai người đàn ông đang sở hữu mẹ nó.”
Hữu dừng lại một chút, tay siết mạnh vú Ngọc khiến cô ưỡn người lên rên rỉ, rồi anh nói tiếp:
“Còn nếu là con gái… hãy đặt là Ngọc Liên. ‘Ngọc’ là tên mẹ, ‘Liên’ là sự liên kết. Nó sẽ là sợi dây xích vĩnh cửu trói buộc cả ba chúng ta vào cái vòng xoáy trần trụi này. Một sự liên kết không bao giờ có thể tháo rời, giống như cái khóa sắt mà anh hằng giữ kín vậy.”
Vương gầm lên một tiếng đầy phấn khích: “Hay quá! Hữu Vương… Ngọc Liên… Anh đúng là anh trai của em! Vợ ơi, nghe thấy chưa? Tên con chúng ta đấy! Anh Hữu đặt tên rồi, em phải đón nhận hết tinh trùng của anh tối nay nhé!”
Ngọc khóc nấc lên vì sung sướng, cô chủ động quàng chân chặt hơn qua hông Vương, ép sát tử cung mình ra để đón nhận liều thuốc mang tên “duy trì nòi giống”. Hữu đứng đó, tay vẫn điều hướng từng cú nắc của Vương, thâm tâm anh tan nát thành trăm mảnh nhưng môi vẫn nở một nụ cười kỳ quái. Anh đang chứng kiến lễ thụ thai của vợ mình với kẻ khác, bằng cái tên mà chính anh đã dày công suy nghĩ.
Ngọc nghe những cái tên Hữu vừa thốt ra, nước mắt trào ra vì xúc động và khoái lạc. Cô rướn người lên, đôi môi run rẩy tìm lấy tay Hữu để hôn lấy hôn để, trong khi phần dưới vẫn đang bị những cú thúc của Vương làm cho chao đảo. Cô thào phào, giọng đứt quãng theo nhịp nắc:
“Hữu Vương… Ngọc Liên… Anh tuyệt quá… chồng của em. Anh thấy không, chỉ có anh mới đủ tầm để gắn kết chúng ta lại như vậy. Em muốn đứa con này mang cả dòng máu hừng hực của Vương và cái trí tuệ, sự điềm tĩnh của anh. Em muốn nó lớn lên mà không có bất kỳ sự giả dối nào, trần trụi và tự do như cách chúng ta đang đứng đây đêm nay…”
Hữu nhìn sâu vào đôi mắt đang nhòe đi của vợ, bàn tay anh chuyển từ bóp vú sang vuốt ve mái tóc cô một cách trì trọng. Anh nhìn sang Vương – kẻ đang thở hồng hộc như một con thú chiến thắng, rồi anh cất giọng, đều đều nhưng chứa đựng một khát vọng sâu thẳm:
“Nguyện vọng của anh ư? Đứa trẻ đó, dù mang huyết thống của ai, nó phải là biểu tượng của sự ‘Giải thoát’. Anh ước mơ nó sinh ra sẽ không bao giờ phải biết đến cảm giác của một chiếc khóa sắt. Nó sẽ không phải giấu giếm dục vọng, không phải kìm nén bản năng trong bóng tối như cách anh đã từng làm.”
Hữu siết nhẹ vai Ngọc, ánh mắt anh nhìn xuống điểm giao hợp đang sũng nước và tinh dịch:
“Anh muốn nó lớn lên trong một gia đình mà tình yêu không bị định nghĩa bởi sự độc chiếm. Nó sẽ nhìn thấy sự mạnh mẽ của Vương để học cách bảo vệ, và nhìn thấy sự nhẫn nhịn của anh để học cách bao dung. Đứa con đó sẽ là bằng chứng sống cho việc chúng ta đã vượt qua mọi ranh giới đạo đức tầm thường để tìm thấy một thứ tự do trần trụi nhất. Đó là giấc mơ của anh… một đứa trẻ được thụ thai trong sự đồng thuận tuyệt đối của hai người cha và một người mẹ.”
Vương nghe những lời đó, cảm xúc dâng trào đến mức không thể kìm nén thêm được nữa. Gã gầm lên, hai tay bám chặt lấy hông Ngọc, con cặc khổng lồ gân guốc bắt đầu giật liên hồi bên trong tử cung cô:
“Anh Hữu… em sẽ làm tất cả vì giấc mơ đó! Đón lấy này vợ ơi! Đón lấy mầm sống của chồng… và của anh Hữu nữa!”
Vương gầm nhẹ trong cổ họng, nhịp hông càng lúc càng cuồng bạo như muốn đóng đinh lời hứa hẹn vào cơ thể Ngọc: “Nghe chưa Ngọc? Anh sẽ cho em một cặp sinh đôi… Phải là một trai một gái, để tụi nó thừa hưởng hết những gì tốt nhất của chúng ta!”
Ngọc không còn thốt nên lời, cô chỉ biết ngửa cổ thở dốc, đón nhận từng cú thúc cháy bỏng từ Vương. Trong cơn mê muội của khoái lạc, cô nghe thấy tiếng chồng mình bên tai, gấp gáp và đầy phấn khích: “Đúng rồi… sinh đôi đi em… Ngọc ơi, anh muốn thấy em bụng mang dạ chửa con của hai chúng ta…”
Hữu vừa nói vừa cúi thấp người, vùi mặt vào bờ vai thơm mùi mồ hôi của vợ. Anh nhắm nghiền mắt, cố ngăn lại sự vỡ vụn trong lòng nhưng khóe mắt vẫn lăn dài những giọt nước nóng hổi. Một tay anh bóp chặt bầu ngực căng mọng của Ngọc, tay kia run rẩy luồn xuống dưới, len lỏi vào khe hở chật hẹp nơi giao thoa giữa “cái gậy” gân guốc của Vương và cửa mình của vợ.
Cảm giác nóng rực, ướt át và sự va chạm trực tiếp đó khiến Hữu run lên bần bật. Dưới hạ bộ, “của quý” của anh dù không thể cương cứng nhưng dịch hưng phấn đã rỉ ra từng dòng, thấm đẫm cả lớp ga giường. Anh khóc không phải vì hối hận, mà vì một nỗi xúc động nguyên thủy – khi thấy người phụ nữ mình yêu nhất đang được “tưới bón” để tạo ra một sinh linh mới, dưới sự chứng kiến và bàn tay nhào nặn của chính anh.
Vương nhìn thấy những giọt nước mắt của Hữu thì càng hăng máu. Anh ta cúi xuống, ghé sát tai Ngọc thì thầm: “Nhìn chồng em kìa Ngọc… Anh ấy đang khóc vì sướng đấy. Để anh đổ đầy vào em, không để sót một giọt nào!”
Sau khi nhắc đến Ngọc Liên, Hữu siết nhẹ eo Ngọc, kéo sát cơ thể cô về phía mình hơn nữa dù Vương vẫn đang thúc mạnh bên trong, anh thầm thì bằng giọng khàn đục:
“Nếu ông trời cho chúng ta cả hai… một trai một gái… thì đó là định mệnh rồi. Một Hữu Vương để kế thừa sự hoang dại của em, và một Ngọc Liên để lưu giữ vẻ thanh cao tội lỗi của vợ anh.
Đứa con trai sẽ mang dòng máu của em nhưng mang cái tên có ‘Sự hiện diện’ của anh – để nhắc nhở nó rằng nó được tạo ra từ sự chấp thuận của một người cha cao thượng đến hèn mọn. Còn đứa con gái… nó sẽ là bản sao của Ngọc, nhưng là sợi dây ‘Liên kết’ không thể đứt rời.
Hai đứa trẻ đó, một là Sức mạnh, một là Sợi xích. Chúng sẽ cùng nhau khóa chặt ba chúng ta lại trong cái thiên đường rực lửa này mãi mãi. Em thấy sao, Vương? Em có đủ sức để đổ đầy cả hai mầm sống đó vào người vợ anh ngay lúc này không?”
Vương gầm lên một tiếng đầy dã tính, toàn thân căng cứng như dây đàn rồi đổ ập xuống người Ngọc. Từng luồng tinh khí nóng hổi, đặc quánh bắn xối xả vào sâu thẳm tử cung cô. Ngọc cũng run lên bần bật, đôi mắt trợn ngược trong cơn cực khoái quá tải, hai tay cào cấu vào tấm ga giường nát bươm.
Khi Vương rút ra, cái vật thô bạo ấy vừa nhũn xuống thì cũng là lúc dòng “tinh túy” trắng đục bắt đầu chực chờ trào ra ngoài. Hữu nhìn thấy cảnh đó, tim anh thắt lại một nhịp đau đớn, nhưng bàn tay anh lại hành động như một bản năng điên rồ.
“Không được… không được để mất…” – Hữu lầm bầm, đôi mắt vằn tia máu.
Anh gấp gáp dùng ngón tay vẫn còn nằm trong lồn Ngọc để chặn đứng dòng chảy ấy. Anh cảm nhận được sự ấm nóng, sinh động của mầm sống từ kẻ khác đang hiện hữu trong vợ mình. Với một sự bình tĩnh đến đáng sợ, Hữu lật người Ngọc lại, động tác vừa thô bạo vừa nâng niu. Anh vơ lấy chiếc gối, kê cao dưới mông cô, để vùng kín của Ngọc hướng lên trần nhà – một tư thế tối ưu nhất để thụ thai.
Hữu nhìn chằm chằm vào nơi giao thoa đó. Anh dùng tay miết nhẹ, đẩy ngược những giọt tinh dịch đang rỉ ra trở lại vào sâu bên trong. Từng nơ-ron thần kinh của anh như bị thiêu đốt. Anh đang làm gì thế này? Anh đang vun vén cho đứa con của kẻ khác ư?
Sự nhục nhã và phấn khích hòa quyện thành một loại độc dược. Hữu thì thầm, giọng khản đặc: “Ngọc… giữ lấy nó… Phải đậu thai… Em phải mang trong mình ‘Hữu Vương’ và ‘Ngọc Liên’…”
Bên cạnh, Vương nằm thở dốc, nhìn hành động của Hữu với một nụ cười ngạo nghễ của kẻ chiến thắng. Còn Ngọc, cô chỉ biết nhắm nghiền mắt, đón nhận sự chăm sóc bệnh hoạn nhưng đầy yêu thương của chồng, cảm nhận mầm sống của Vương đang dần định hình bên trong mình dưới sự canh giữ của Hữu.
Ngọc nằm đó, cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ những ngón tay của Hữu đang bận rộn bên dưới để giữ lấy dòng tinh khí của Vương. Cô nhìn chồng mình — người đàn ông đang quỳ mọp dưới chân cô, gương mặt đẫm nước mắt nhưng ánh mắt lại rực lên một vẻ thành kính bệnh hoạn.
Ngọc đưa bàn tay còn vương mùi mồ hôi của Vương lên, luồn vào tóc Hữu, khẽ kéo đầu anh sát lại gần bụng mình. Cô thì thầm, giọng run rẩy vì dư chấn của cơn cực khoái:
“Anh Hữu… nhìn em đi… Anh có thấy chúng đang ở trong này không? Con của Vương… nhưng là do anh nâng niu, là do anh chọn lựa…”
Hữu ngước nhìn vợ, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu. Ngọc tiếp tục, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh:
“Anh thật sự muốn em mang thai sinh đôi sao? Anh muốn em mang trong mình dòng máu của người đàn ông khác để rồi mỗi ngày anh đều phải nhìn thấy nó lớn dần lên? Anh có hận em không… hay anh đang sướng phát điên vì sự nhục nhã này?”
Hữu không trả lời ngay, anh dùng lòng bàn tay áp chặt vào vùng bụng dưới hơi nhô lên của Ngọc như muốn cảm nhận sự chuyển động của những sinh linh tương lai. Anh khàn giọng đáp:
“Anh không hận… Ngọc ạ. Anh chỉ thấy mình đang được tái sinh cùng em. Mỗi giọt tinh túy của Vương mà anh giữ lại được, chính là một sợi xích buộc chặt anh vào em và hắn. Nếu là sinh đôi… thì anh sẽ là người cha danh nghĩa vĩ đại nhất, kẻ đứng sau cái bóng của Vương để bảo vệ mầm sống này. Em phải giữ cho chặt, Ngọc… đừng để rơi mất một giọt nào của ‘Hữu Vương’ và ‘Ngọc Liên’ ra ngoài.”
Ngọc bật cười khẽ, một nụ cười đầy ma mị và thỏa mãn. Cô siết chặt vai chồng, ưỡn người lên để cái gối lót dưới mông đẩy vùng kín lên cao hơn nữa, như một sự hiến tế hoàn hảo:
“Được… em sẽ giữ. Em sẽ mang nặng đẻ đau hai đứa trẻ mang tên của cả hai anh. Anh hãy cứ quỳ ở đó, canh giữ cho ‘kho báu’ của Vương bên trong lồn em đi. Đêm nay… cả ba chúng ta đều điên rồi, anh Hữu ạ.”
Hữu nhắm nghiền mắt, vùi mặt vào đùi vợ, mặc cho nước mắt và dịch hưng phấn rỉ ra làm ướt đẫm ga giường. Anh đang ở trong một trạng thái xuất thần — nơi mà sự đau đớn và khoái cảm không còn ranh giới.
Vương nhìn người anh kết nghĩa đang quỳ mọp dưới chân mình, rồi nhìn xuống Ngọc – người vợ mà chính tay Hữu đã trao cho hắn trong ngày cưới. Hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý, bàn tay vuốt ve mái tóc Ngọc rồi ngước lên nhìn Hữu:
“Anh Hữu… ngày cưới của tụi em, chính anh là người chủ trì, chính anh đã dắt tay vợ em trao cho em. Vậy thì đêm nay, việc tạo ra mầm sống này cũng phải có bàn tay anh chúc phúc mới trọn vẹn chứ? Đút vào đi anh! Đừng đứng ngoài nữa. Hãy dùng cặc của anh để đóng dấu vào cái mầm sống mà em vừa gửi gắm. Để sau này, dù chúng gọi em là cha, nhưng chúng sẽ biết anh mới là kẻ vận hành tất cả.”
Câu nói của Vương như một lời giải vây cho sự nhục nhã đang bóp nghẹt trái tim Hữu. Đúng, anh là người chủ trì. Anh trao Ngọc cho Vương, và giờ anh sẽ là người “giám sát” kết quả đó. Hữu gầm lên, trút bỏ mọi sự do dự cuối cùng. Trong trạng thái trần trụi hoàn toàn, anh lao vào giữa hai đùi Ngọc.
“Phải… anh là người chủ trì… anh phải là người kết thúc nó!”
Hữu thúc mạnh cái vật đang cương cứng vì sự sỉ nhục và phấn khích tột độ vào sâu trong tử cung Ngọc. Cảm giác ấm nóng, sền sệt của dịch tinh từ Vương vẫn còn đó, bao bọc lấy cặc anh, tạo thành một sự giao thoa nồng nặc.
“Ngọc! Em nghe thấy chồng em nói gì chưa?” – Hữu nắc điên cuồng, từng cú dập hông mạnh đến mức khiến cơ thể Ngọc nảy lên trên chiếc gối kê cao – “Chính nó yêu cầu anh đéo em đấy! Cái lồn dâm đãng này, dù là vợ của chồng hai là Vương, nhưng cũng là chỗ để anh xả những cơn điên này vào! Anh sẽ khuấy nát giống của thằng Vương bên trong em, để Hữu Vương và Ngọc Liên được nhào nặn từ cả hai anh em!”
Ngọc trợn ngược mắt, đôi tay cào cấu vào ga giường, tiếng rên rỉ vỡ vụn: “Anh Hữu… ôi… mạnh quá… Chồng ơi… anh nhìn anh Hữu kìa… Anh ấy đang đổ đầy vào em… Ưm… hai dòng máu đang trộn vào nhau rồi…”
Hữu vừa nắc vừa nghiến răng, giọng dâm dục vang lên đầy quyền lực của một kẻ lăn lộn thương trường: “Nhìn cho kỹ đi Vương! Vợ của chú đang bú rên rỉ trong khi tử cung vẫn còn đầy tinh trùng của chú kìa! Anh sẽ đụ cho đến khi cái bụng này không còn chỗ chứa, cho đến khi em phải mang thai cái ‘hợp đồng’ vĩnh cửu này cho cả hai anh em mình!”
Vương đứng đó, ánh mắt rực lửa phấn khích, chứng kiến người anh kết nghĩa đang tận tụy “phối giống” cho vợ mình theo đúng sự sắp đặt biến thái mà cả ba đã cùng dấn thân vào.
Vương nhìn cơ thể Ngọc nảy lên bần bật dưới những cú nắc sấm sét của Hữu, sự phấn khích trong hắn dâng cao đến mức không thể kiềm chế. Hắn lao vào, vòng tay qua cổ Ngọc, kéo cô dậy trong khi Hữu vẫn đang dập hông liên hồi từ phía dưới.
Vương ghé sát môi mình vào môi Ngọc, nuốt chửng tiếng rên rỉ của cô, đồng thời bàn tay hắn luồn xuống dưới, mơn trớn điểm nhạy cảm nhất của vợ ngay lúc cặc của Hữu đang ra vào điên cuồng.
“Anh Hữu… bắn đi! Bắn hết vào trong đó cho em!” – Vương gầm lên trong nụ hôn nồng nặc mùi vị tình dục – “Trộn hết vào! Cho tụi nó không thể phân biệt được đâu là của ai nữa!”
Hữu nghe thấy mệnh lệnh của đứa em kết nghĩa, nơ-ron thần kinh như đứt đoạn. Anh cảm nhận được sự co bóp đến nghẹt thở của lồn Ngọc – một phản ứng đáp trả lại sự hỗn loạn của hai luồng sức mạnh đàn ông. Toàn thân Hữu căng cứng, gân xanh nổi dọc theo sống lưng trần trụi.
“Ngọc… Anh bắn đây! Nhận lấy… nhận lấy cả hai anh em anh này!”
Hữu gầm lên như một con thú bị thương, anh thúc một cú sâu nhất có thể, chạm đến tận cùng tử cung của Ngọc rồi khựng lại. Từng luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi phun ra xối xả, hòa quyện trực tiếp vào dòng tinh khí của Vương vẫn còn đang nóng hổi bên trong.
Cùng lúc đó, Ngọc cũng đạt đến đỉnh điểm của sự chịu đựng. Toàn thân cô giật bắn, cửa mình co thắt điên dại như muốn nghiền nát vật cứng của Hữu. Cô rú lên một tiếng rồi gục xuống vai Vương, nước mắt và mồ hôi đầm đìa.
Hai dòng máu, hai luồng tinh túy từ hai người đàn ông quyền lực nhất đời cô giờ đây đã chính thức hòa làm một bên trong cơ thể trần trụi ấy. Một sự “hợp nhất” đầy tội lỗi nhưng cũng đầy quyền năng.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Hữu vẫn giữ nguyên tư thế, anh gục đầu vào tấm lưng đẫm mồ hôi của vợ, cảm giác trống rỗng và hưng phấn đan xen. Anh đã làm được, anh đã “đóng dấu” lên tác phẩm của Vương.
Vương ôm chặt cả Ngọc và Hữu vào lòng, một cái ôm ba người trần trụi và đầy biến thái. Hắn thì thầm, giọng thỏa mãn tột độ:
“Xong rồi… Anh Hữu, Ngọc… Hợp đồng đã ký bằng máu và tinh dịch. Giờ thì chúng ta chỉ việc đợi Hữu Vương và Ngọc Liên chào đời thôi.”
Hữu nhắm mắt, cảm nhận thứ dịch lỏng hỗn hợp đang rỉ ra từ kẽ đùi Ngọc, thấm lên da thịt mình. Anh biết, từ giây phút này, cái vòng xoáy này sẽ không bao giờ có đường ra.
——
Dự án cảng biển quốc tế đã xong xuôi sớm hơn dự kiến. Hữu đứng trên ban công tầng cao của tòa trụ sở, nhìn xuống dòng xe cộ như những vệt sáng kéo dài, lòng tràn ngập một thứ cảm giác thỏa mãn lạ kỳ. Anh nghĩ về Ngọc, về cái bụng chắc hẳn đã bắt đầu có những chuyển biến kỳ diệu sau đêm “hợp nhất” điên rồ ấy. Anh tự tay chọn một bộ trang sức ngọc trai đen đắt giá, loại đá quý tượng trưng cho sự huyền bí và chiếm hữu, định bụng sẽ bay về ngay để gây bất ngờ cho vợ.
Hữu về đến biệt thự vào lúc 8 giờ tối. Căn nhà vắng lặng đến rợn người. Quy tắc không mặc đồ vẫn hiển hiện qua những chiếc áo choàng tắm vứt hững hờ trên sofa, nhưng chủ nhân của nó thì không thấy đâu. Anh gọi cho Ngọc, đầu dây bên kia bắt máy sau vài hồi chuông dài, tiếng gió biển ù ù lọt vào mic:
“Anh à… em đang đi ăn đồ nướng với mấy đứa bạn ngoài bãi biển Đà Nẵng. Tụi nó rủ gấp quá em chưa kịp báo anh… Mai em về sớm với anh nhé, yêu anh.”
Hữu nhấp một ngụm rượu, nhìn đồng hồ đã điểm 11 giờ rưỡi khuya. Cơn hưng phấn sau dự án lớn vẫn còn đó, anh muốn nghe giọng Ngọc, muốn biết “vợ chung” của mình và Vương đã ăn uống xong chưa. Anh bấm số gọi cho Ngọc nhưng máy bận, gọi cho Vương thì đổ chuông dài rồi tắt ngấm.
Sự nhạy cảm của một người đàn ông làm sếp bấy lâu nay trỗi dậy. Hữu không nghi ngờ họ làm bậy, nhưng anh muốn biết họ đang ở đâu. Anh mở phần mềm định vị bảo mật mà cả ba người đều đồng ý cài đặt để theo dõi an toàn cho nhau.
Trên màn hình điện thoại, hai dấu chấm định vị Ngọc và Vương đè khít lên nhau tại một khách sạn hạng sang.
“Vương đi công tác ở đó… Ngọc nói đi với bạn cũng ở đó… Sao hai đứa lại ở cùng một tọa độ giờ này?” – Hữu lẩm bẩm, tim bắt đầu đập nhanh hơn.
Anh không nhắn tin tra hỏi. Với bản tính kiểm soát của mình, Hữu kích hoạt ngay phần mềm nghe lén âm thanh môi trường trên máy Ngọc. Tiếng “rẹt rẹt” của sóng điện thoại vang lên, rồi một chuỗi âm thanh trần trụi dội thẳng vào tai anh.
“Bạch… bạch… bạch…” – Tiếng va chạm xác thịt dồn dập, mạnh mẽ và không hề có sự kiềm chế.
“Ưm… Vương… mạnh quá… Chỗ đó… sâu quá…” – Tiếng Ngọc rên rỉ hoang dại. Hữu sững người, đây là tiếng rên của sự tự do, không phải kiểu rên rỉ có phần cung phụng khi có mặt anh ở đó.
“Vợ sướng không?” – Giọng Vương khàn đặc, đầy khao khát – “Dù mình là hai chồng một vợ, dù anh Hữu đã đồng ý… nhưng em biết không, anh vẫn luôn thèm cái cảm giác chỉ có hai đứa mình thế này. Không có anh ấy nhìn, anh mới dám đụ em điên cuồng thế này!”
Ngọc vừa thở dốc vừa đáp lại, lời nói như xát muối vào lòng Hữu: “Em cũng vậy… Em tôn trọng anh Hữu, em thương anh ấy… nhưng đôi khi em thấy ngột ngạt vì quy tắc của anh ấy quá. Ở đây với anh, em mới thấy mình thực sự được yêu theo cách bản năng nhất… Nắc em đi Vương, nắc cho em quên hết mọi thứ đi!”
Hữu ngồi bất động trên ghế giám đốc. Chiếc vòng ngọc trai đen đắt giá – món quà anh định tặng vợ – rơi khỏi tay, lăn lông lốc trên sàn nhà. Anh đau không phải vì họ ngủ với nhau, vì chính anh đã dắt tay họ vào phòng. Anh đau vì nhận ra trong cái thế giới “ba người” mà anh dày công xây dựng, anh lại là người tạo ra áp lực khiến họ phải lén lút tìm sự tự do riêng.
Hữu siết chặt điện thoại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào hư không. Họ vẫn gọi anh là “anh Hữu”, vẫn giữ sự tôn trọng trong lời nói, nhưng hành động “ăn mảnh” này chính là sự rạn nứt lớn nhất đối với quyền uy của người chủ trì.
Hữu không hét lên, không đập phá. Anh từ từ ngả người ra ghế giám đốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm vào trần nhà. Một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi.
“Được… nếu tụi em muốn chơi trò lén lút sau lưng anh… thì anh sẽ cho tụi em thấy cái giá của việc phá bỏ quy tắc.”
Vừa đặt chân về đến biệt thự sau chuyến bay từ Đà Nẵng, Ngọc và Vương như những kẻ bị bỏ đói lâu ngày. Dù đã có đêm nồng nhiệt ở khách sạn, nhưng cảm giác được “yêu” trong chính căn nhà của mình, dưới danh nghĩa hai người chồng, lại càng kích thích họ hơn.
Ngọc vứt chiếc túi xách sang một bên, còn Vương thì thô bạo xé rách phăng chiếc áo mỏng manh người cô. Họ quấn lấy nhau ngay tại sofa phòng khách, rồi dìu nhau về phòng đéo tầng ba. cũng không biết từ khi nào căn phòng tân hôn đó được gọi 1 cách thô tục là phòng đéo nhau.
“Ưm… Vương… anh nắc mạnh nữa đi… Về nhà rồi, em thấy hưng phấn quá…” – Ngọc quàng chân qua hông Vương, cơ thể trần trụi nảy lên theo từng cú thúc bạo liệt.
Vương thở dốc, đôi mắt đỏ rực vì dục vọng: “Vợ ơi… em lẳng lơ quá… Ở Đà Nẵng chưa đủ sao? Anh sẽ đụ cho em quên luôn cả đường đi lối về…”
Tiếng thịt va chạm bạch bạch chát chúa vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng rên rỉ dâm đãng của Ngọc. Họ mê mải trong khoảnh khắc đó, say sưa trong sự kết nối thể xác mà không hề hay biết tai họa đang ập đến.
Rầm!
Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh, mở toạt. Hữu bước vào, dáng vẻ lảo đảo, một tay nới lỏng cà vạt, tay kia vẫn nắm chặt chai rượu ngoại đã cạn gần hết. Mùi rượu nồng nặc bốc lên, át cả mùi ái ân đang lan tỏa trong không khí.
Hữu đứng chết lặng tại cửa. Đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn trân trối vào hai cơ thể đang trần truồng quấn chặt lấy nhau. Hình ảnh này đáng lẽ là bình thường trong gia đình “hai chồng một vợ” này, nhưng lúc này, nó lại giống như một sự sỉ nhục cuối cùng dành cho anh sau khi nghe những lời phản bội từ máy nghe lén.
“Vui… vui quá nhỉ?” – Giọng Hữu khàn đặc, chứa đựng một sự nuy hiểm tột độ.
Vương giật mình, nhưng hắn không đẩy Ngọc ra mà chỉ dừng lại, cười vui vẻ nhìn Hữu: “Ôi anh Hữu! Anh về đúng lúc thế. Tụi em vừa về tới nơi, Ngọc đang ‘máu’ lắm, lại đây làm chung với em cho vui anh ơi! Thiếu anh nãy giờ bọn em thấy thiếu thiếu.”
Câu mời gọi thản nhiên của Vương như mồi lửa dội vào kho xăng uất hận trong lòng Hữu. Anh nhìn nụ cười của Vương, rồi nhìn vào đôi mắt còn vương nét khoái lạc của Ngọc – người đàn bà vừa nói rằng “ngột ngạt khi ở bên anh”.
Hữu lao tới như một con mãnh thú bị thương, gã không còn vẻ đạo mạo thường ngày. Một tay gã nắm cổ áo Vương, giật phăng cậu ra khỏi người vợ mình như nhổ một cái gai cắm sâu vào da thịt. Một cú đấm trực diện giáng thẳng vào mặt Vương làm Vương ngã nhào xuống sàn nhà.
“Thằng khốn! Thằng không biết điều!” – Hữu túm lấy tóc Vương, ép khuôn mặt cậu ngửa lên dưới ánh đèn đỏ ma mị. Gã tát liên tiếp vào mặt đứa em kết nghĩa, tiếng chát chúa vang dội cả căn phòng:
“Mày có biết tao đã phải đấu tranh thế nào để mở lòng đón mày vào cái nhà này không? Tao cho mày tất cả… tao nhường cả người đàn bà tao yêu nhất cho mày đụng vào, để rồi mày định dắt cô ấy đi ăn mảnh sau lưng tao à? Mày sống không có hậu! Mày tưởng tao mù chắc? Tao thấy hết! Tao thấy những lần ở Đà Nẵng, khi tao vừa quay lưng đi nghe điện thoại là tụi mày lén lút nắm tay nhau. Tao thấy những ánh mắt thèm khát mà mày nhìn Ngọc ngay trước mặt tao, như thể tao là một vật cản đường, một thằng thừa thãi trong chính căn nhà của mình!”
Hữu gào lên, giọng lạc đi vì đau đớn, nhưng gã tuyệt nhiên không nhìn sang Ngọc, chỉ tập trung trút giận lên Vương:
“Mày rỉ tai cô ấy những gì? Hả Vương? Có phải mày bảo tao là gã già nua, khô khan, chỉ biết đến những quy tắc chết tiệt không? Mày cậy mày trẻ, mày cậy mày có sức, mày dùng cái vẻ mặt thư sinh đó để tiêm vào đầu vợ tao cái ý nghĩ rằng cô ấy ‘ngột ngạt’ khi ở bên tao đúng không? Tao đã nhẫn nhịn, tao đã cố lờ đi những lần tụi mày cố tình nán lại trong toilet hay dưới bếp khi tao vừa bước lên lầu. Tao tự lừa dối mình rằng tụi mày chỉ đang tâm sự, nhưng hóa ra tụi mày coi tao là một thằng hề, một thằng bù nhìn để tụi mày mặc sức qua mặt!”
Hữu lại vung chân đá mạnh vào mạn sườn Vương khi cậu còn đang lơ mơ vì cú đấm:
“Loại súc vật không biết điều! Tao thà đập nát cái gia đình này, thà hủy diệt hết tất cả còn hơn để mày dẫm lên đầu tao mà hưởng lạc! Mày nghĩ mày là ai? Một thằng sinh viên nghèo khổ tao cứu vớt, cho mặc đồ hiệu, cho ngồi xe sang, giờ mày muốn chiếm luôn cả vị trí chủ nhân của cái giường này sao? Tụi mày định đợi lúc tao đi công tác để dắt nhau đi đúng không? Tụi mày coi tao là một cái mỏ vàng cung phụng cho cuộc tình vụng trộm của tụi mày? Tao đã nghe thấy hết, những lời thề thốt bẩn thỉu của tụi mày lúc nãy… ‘yêu nhau’, ‘cảm ơn vì cho lên đỉnh’… tụi mày có coi tao là con người không?”
Hữu đứng sừng sững, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung, mắt gã vẫn dán chặt vào Vương đầy ghê tởm:
“Mày đã giết chết thằng Hữu cuối cùng còn sót lại chút tình người rồi. Tao đã định cho mày một danh phận, định cho mày cả sự nghiệp này, nhưng mày lại chọn cách đâm sau lưng tao một nhát chí mạng. Cút! Cút ngay khỏi mắt tao trước khi tao hóa thú mà giết chết mày! Đi mà hưởng thụ sự tự do trong cái máng lợn nghèo hèn của mày đi, để xem cái ‘tình yêu chân thành’ của mày có nuôi nổi cái miệng của mày không!”
Nỗi uất ức bùng phát, Hữu ném chai rượu vào tường vỡ tan tành rồi lảo đảo bước đi. Anh không thèm nhìn lại hai kẻ trần trụi đang bàng hoàng, đi thẳng xuống tầng 2 và đóng sầm cửa phòng lại, để lại một khoảng không gian đầy mảnh vỡ và sự tan vỡ.
Cái tát và những lời chửi rủa của Hữu có sức sát thương khủng khiếp hơn bất kỳ hình phạt xác thịt nào. Con cặc của Vương, vốn đang cương cứng kiêu hãnh, bỗng chốc xìu xuống nhanh chóng, nhũn ra giữa đùi Ngọc một cách nhục nhã. Cả Vương và Ngọc đứng sững sờ, sượn trân giữa phòng khách trần trụi. Cái không khí dâm đãng lúc nãy bị thay thế bằng sự ê chề, tội lỗi và mùi rượu nồng nặc của kẻ bị tổn thương.
Vương lẳng lặng đứng dậy, không nói được lời nào. Hắn không dám nhìn vào mắt Ngọc, cũng không đủ can đảm nhìn lên tầng 2. Với gương mặt còn rướm máu và cơ thể trần truồng giờ đây đầy vết xước, hắn lầm lũi đi về phía phòng riêng của mình, khép cửa lại trong im lặng tuyệt đối.
Ngọc đứng đó, đôi chân run rẩy. Cảm giác nhớp nháp của dịch tình và mồ hôi trên cơ thể lúc này khiến cô thấy ghê tởm chính mình. Cô vội vã vào phòng tắm, xả nước thật mạnh. Ngọc kỳ cọ thật kỹ vú và lồn, như muốn gột rửa sạch dấu vết của cuộc “ăn mảnh” và sự phản bội vừa rồi.
Sau khi lau khô người, vẫn tuân thủ quy tắc trần trụi của ngôi nhà như một cách để tạ tội, cô rón rén bước lên tầng 2. Ngọc đứng trước cửa phòng Hữu, đôi tay run rẩy gõ nhẹ:
“Anh Hữu… anh mở cửa cho em đi… Em biết lỗi rồi…”
Bên trong im lặng đáng sợ. Hữu ngồi gục đầu bên giường, hơi rượu vẫn bốc lên nhưng tâm trí đã tỉnh táo hơn vì nỗi đau. Sau một hồi lâu chịu đựng tiếng nức nở của vợ ngoài cửa, cuối cùng anh cũng đứng dậy, chậm rãi vặn khóa.
Ngọc lao vào ôm chầm lấy cơ thể to lớn của chồng. Cô khóc nức nở, áp bầu ngực trần vào lồng ngực đang phập phồng vì uất ức của anh: “Em xin lỗi… Em và anh Vương chỉ là nhất thời yếu lòng… Những lời em nói lúc đó là vì em quá hưng phấn nên mê muội, chứ không phải em chán ghét anh đâu… Anh đừng bỏ rơi em, đừng phá nát gia đình này…”
Hữu nắm lấy bàn tay Ngọc, không phải để siết chặt yêu thương mà để ngăn cô lại. Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu:
Hữu: “Em có biết… lúc anh đứng ở ban công tòa soạn, nhìn bộ ngọc trai đen này và nghĩ về em, anh đã tự hào thế nào không? Anh hối hả về nhà vì sợ em cô đơn, vì sợ cái ‘quy tắc’ trần truồng này làm em trống trải khi thiếu anh. Vậy mà cái anh nhận được là gì? Là tiếng em rên rỉ bảo rằng ở bên thằng Vương mới thấy mình là đàn bà… là sự tự do mà em hằng khao khát khi không có cái bóng của anh…”
Ngọc nghe đến đó thì gục đầu vào vai anh, nước mắt dàn dụa thấm ướt làn da của Hữu. Cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, giọng nghẹn ngào:
Ngọc: “Anh… em sai rồi. Em thề với anh, đó chỉ là những lời dâm đãng nhất thời khi em bị cuốn vào cảm giác lạ lẫm lúc xa nhà. Ở Đà Nẵng, không gian đó, tiếng sóng đó… nó làm em mê muội. Em chỉ muốn chiều lòng anh Vương, muốn làm anh ấy hưng phấn nên mới thốt ra những lời khốn nạn đó. Trong lòng em, anh mới là người đàn ông em tôn thờ nhất, là người đã cho em tất cả…”
Hữu cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. Anh đưa tay nâng cằm Ngọc lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ vằn của mình:
Hữu: “Tôn thờ? Nếu tôn thờ, sao em lại để anh nghe thấy sự ngột ngạt trong giọng nói của em? Anh đã chấp nhận chia sẻ em với Vương vì anh coi nó là anh em, vì anh muốn gia đình này là một khối. Nhưng đêm nay, anh thấy mình như một thằng hề đứng ngoài lề cuộc vui của hai người. Anh cô đơn giữa chính cái dự án triệu đô, và cô đơn ngay trong chính căn nhà trần trụi này.”
Ngọc nức nở, cô rướn người hôn lên những giọt nước mắt uất hận của chồng, rồi dần dần di chuyển nụ hôn xuống đôi môi khô khốc vì rượu. Bàn tay cô mơn trớn tấm lưng rộng của Hữu, cố gắng dùng hơi ấm từ cơ thể mình để xua tan cái lạnh lẽo trong lòng anh.
Ngọc: “Đừng nói thế anh… Em là của anh, mãi mãi là của anh. Anh nhìn em đi, em không mặc gì, em trần trụi trước mặt anh chính là để nhắc nhở em là vợ của anh. Anh muốn trừng phạt em thế nào cũng được, bắt em làm gì cũng được, nhưng xin anh đừng nghi ngờ tình yêu của em. Anh Vương… anh ấy cũng biết lỗi rồi. Tụi em nợ anh một lời xin lỗi bằng cả cuộc đời này.”
Hữu thở dài, cơn giận dữ ban nãy dường như đã rút cạn sinh lực của anh. Anh kéo Ngọc vào lòng, siết chặt cô đến mức cả hai cảm nhận được từng nhịp tim đập loạn xạ của nhau. Lớp da thịt trần trụi chạm nhau, sự ấm áp của Ngọc dần dần xoa dịu đi cái vị đắng ngắt của rượu và sự phản bội.
Hữu: “Ngủ đi… Đừng để anh phải nghe thấy bất cứ điều gì tương tự một lần nữa. Anh có thể bao dung, nhưng anh không thể ngu ngốc mãi được.”
Ngọc khép nép như một con mèo nhỏ trong vòng tay Hữu. Cô vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận hơi thở của anh dần đều lại. Trong bóng tối, Hữu vẫn mở mắt nhìn trân trối lên trần nhà một lúc lâu trước khi khép mi lại. Cả hai ôm chặt lấy nhau, trần trụi giữa tấm chăn ấm, chìm vào giấc ngủ chập chờn sau một cơn bão lòng dữ dội.
Trong khi đó, ở phòng riêng, Vương vẫn ngồi bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Cơ thể trần trụi của hắn co lại trong bóng tối. Hắn nghe thấy tiếng nức nở của Ngọc, tiếng quát tháo rồi im lặng trên tầng 2. Vương đưa tay chạm vào vết thương trên mặt, cảm giác nhục nhã ê chề bao trùm. Hắn biết, dù Hữu có tha thứ, thì cái vị thế “bình đẳng” trong gia đình này từ nay sẽ không bao giờ còn như trước.
Sáng hôm sau, tia nắng yếu ớt len lỏi qua rèm cửa phòng tầng 2. Theo thói quen của một người đàn ông luôn quán xuyến mọi thứ, Hữu thức dậy sớm. Cơn đau đầu vì rượu vẫn còn âm ỉ, nhưng bản năng chăm sóc gia đình đã kéo anh dậy. Anh nhẹ nhàng gỡ đôi tay của Ngọc đang ôm chặt lấy mình, đắp lại chăn cho vợ rồi trần trụi bước xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
Mùi cà phê thơm nồng và tiếng lách cách của bát đĩa khiến không gian có vẻ như đang quay lại nhịp sống bình thường. Sau khi chuẩn bị xong, Hữu lên lầu 2 gọi Ngọc dậy, rồi chậm rãi bước lên lầu 3 để gọi Vương. Anh đã suy nghĩ cả đêm, dù giận nhưng anh vẫn muốn cho đứa em một cơ hội để đối diện và sửa sai.
Thế nhưng, cánh cửa phòng Vương khép hờ. Căn phòng vắng tanh, ga giường phẳng phiu như chưa từng có người nằm. Trên chiếc bàn làm việc, nơi Vương thường ngồi xử lý sổ sách cho Hữu, chỉ còn lại một phong thư trắng và chùm chìa khóa nhà cùng thẻ từ công ty.
Hữu cầm tờ giấy lên, nét chữ của Vương có phần run rẩy, dường như được viết trong sự giày vò suốt đêm qua:
Gửi anh Hữu – Người anh, người sếp và là người ân nhân lớn nhất đời em.
Anh à, có lẽ khi anh đọc được những dòng này, em đã rời khỏi căn nhà của chúng ta. Đêm qua, khi nhìn thấy sự đổ vỡ trong mắt anh và nghe những lời sỉ nhục đầy uất ức đó, em nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm không thể dung thứ. Em không xứng đáng để tiếp tục đứng cạnh anh, càng không xứng đáng làm ‘chồng thứ hai’ trong gia đình này.
Về chuyện ở Đà Nẵng… em không muốn bao biện, nhưng em nợ anh một lời giải thích thật lòng. Hôm đó, sau khi kết thúc công việc sớm, em vô tình thấy Ngọc check-in ở một quán ăn gần khách sạn em ở. Sự cô đơn của kẻ xa nhà, cộng với sự ích kỷ trỗi dậy, em đã chủ động nhắn tin rủ cô ấy qua phòng. Chúng em đã quá tự mãn vào cái quyền ‘bình đẳng’ mà anh trao cho, để rồi lầm tưởng rằng mình có quyền tự do ngoài tầm mắt của anh. Những lời Ngọc nói, những gì anh nghe thấy… thực chất chỉ là những phút giây chúng em bị bản năng dẫn dắt, muốn tìm một cảm giác lén lút để kích thích dục vọng. Chúng em đã quên mất rằng, mọi sự tự do chúng em có đều là nhờ sự bao dung và niềm tin tuyệt đối của anh.
Em xin lỗi vì đã không biết điều. Em xin lỗi vì đã biến sự cao thượng của anh thành nỗi đau. Em tự thấy hổ thẹn với chính những gì anh đã dạy bảo em về lòng trung thành và bản lĩnh đàn ông. Em xin trả lại mọi thứ: chức vụ ở công ty, căn phòng này, và quan trọng nhất là trả lại Ngọc về đúng vị trí là vợ duy nhất của anh. Em xin phép được trở về cuộc sống độc thân như trước khi em đến, để tự gặm nhấm sự hối hận này và tự đứng trên đôi chân của mình như cách anh đã từng dạy em.
Anh đừng tìm em. Mong anh và Ngọc hãy hàn gắn lại. Em mãi mãi biết ơn và tôn trọng anh – người đã cho em tất cả nhưng lại bị em phản bội một cách đê hèn nhất.
Thằng em bất hiếu của anh – Vương.”
Hữu không ngồi xuống, gã cứ đứng trân trối như một pho tượng đá giữa căn phòng trống hoắc, nơi hơi ấm của Vương dường như vẫn còn vẩn vương lại đâu đó trong không khí nhưng người thì đã đi từ lúc nào. Đôi bàn tay gã run rẩy, siết chặt tờ giấy đến mức những đầu ngón tay trắng bệch vì lực ép, khiến mặt giấy nhăn nhúm lại dưới nỗi đau đớn vừa được đánh thức.
Bờ vai vốn luôn dựng thẳng đầy kiêu hãnh của một kẻ nắm quyền giờ đây rũ xuống, như thể toàn bộ sức nặng của sự cô độc vừa đổ ập lên người gã trong một khoảnh khắc. Ánh mắt gã nhìn chùm chìa khóa lạnh lẽo nằm trên bàn rồi lại nhìn xuống nét chữ cuối cùng của Vương, một cái nhìn vô định không còn chứa đựng sự căm thù mà chỉ thấy một sự hụt hẫng ập đến đột ngột như một cú hẫng chân vào khoảng không. Gã cảm nhận rõ lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác trống rỗng khó tả trào dâng, khiến hơi thở trở nên nặng nề và lạc lõng giữa căn phòng từng là nơi hoan lạc nhưng giờ chỉ còn là một nấm mồ của kỷ niệm.
Hữu ngồi sụp xuống mép giường, bàn tay vẫn siết chặt lá thư của Vương, ánh mắt nhìn trân trối vào khoảng không vô định nơi mùi hương của cuộc hoan lạc đêm qua vẫn chưa tan hết. Gã không khóc, nhưng lồng ngực gã phập phồng những nhịp thở đứt quãng, uất nghẹn như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào phổi.
Trong cơn tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng lầu ba, Hữu bắt đầu độc thoại bằng chất giọng khàn đặc, đầy cay đắng:
“Mày đi thật sao Vương? Mày đi để trốn chạy tội lỗi, hay mày đi để bỏ mặc tao với những mảnh vỡ này? Mày tưởng mày cao thượng lắm sao khi để lại chùm chìa khóa này rồi biến mất? Thằng khốn… tao mắng mày không biết điều, tao tát mày vì muốn mày tỉnh ngộ, muốn mày hiểu rằng cái nhà này có quy tắc của nó, chứ tao chưa bao giờ muốn mày biến mất khỏi cuộc đời tao!”
Gã cười nhạt, một nụ cười méo mó chứa đựng sự tự giễu tột cùng:
“Hóa ra, tao cũng chỉ là một gã đàn ông tham lam đến bệnh hoạn. Tao muốn có cả tình yêu của vợ, lại vừa muốn có cả sự trung thành tuyệt đối của đứa em kết nghĩa như mày. Đêm qua tao say, tao điên vì cảm giác bị bỏ rơi, vì tao tưởng tụi mày định dắt tay nhau đi ăn mảnh và gạt tao ra ngoài lề. Tao đã dùng quyền uy của một người anh để ép tụi mày vào khuôn khổ, vì tao muốn tụi mày biết sợ mà quay về, để cái mối quan hệ hai chồng một vợ này lại được vận hành theo cách mà tao mong muốn. Nhưng tao quên mất rằng cảm giác của con người không phải là những con số trên bản hợp đồng triệu đô để tao có thể mặc sức thao túng.”
Hữu cầm chùm chìa khóa lên, nhìn nó lấp lánh dưới ánh đèn đỏ ma mị, giọng gã run rẩy:
“Bây giờ mày trả mọi thứ về đúng chỗ… nhưng mày có biết cái ‘đúng chỗ’ đó là gì không? Là một căn biệt thự rộng lớn chỉ có hai người chồng vợ nhìn nhau trong sự mặc cảm tội lỗi sao? Là những bữa cơm thiếu đi tiếng cười, thiếu đi hơi thở của mày? Mày bảo mày hối hận vì phản bội tao, nhưng hành động mày bỏ đi như thế này, chính là nhát dao cuối cùng mày đâm vào lòng tự trọng của tao đấy, Vương ạ.”
Gã gục đầu xuống, hai vai rung lên bần bật:
“Thằng khốn… ai sẽ cùng tao chia sẻ gánh nặng này đây? Ai sẽ là người hiểu cái sở thích trần trụi và điên rồ này ngoài mày ra? Tao cứ ngỡ mình là vị vua nắm quyền sinh quyền sát, nhưng hóa ra tao chỉ là một kẻ độc hành đáng thương trong chính cái thiên đường trụy lạc mà tao đã dày công tạo dựng.”
Hữu nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên đứt quãng. Anh cảm nhận được sự im lìm đáng sợ của căn nhà. Không còn tiếng cãi vã, không còn tiếng rên rỉ dâm đãng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một đế chế vừa sụp đổ.
Hữu đứng lặng người trên hành lang lầu 2, tay vẫn siết chặt lá thư của Vương. Dưới nhà, tiếng nước xả trong phòng tắm ngưng bặt, rồi giọng Ngọc lại vang lên, lần này có chút nũng nịu và mệt mỏi vì cơn đau bụng hành hạ:
“Anh Hữu… anh nghe em gọi không? Lấy giúp em với, em bị tràn rồi. Mà anh gọi cả anh Vương dậy luôn đi, sáng nay bảo anh ấy chở em đi mua ít đồ tẩm bổ, tự dưng thấy người oải quá…”
Hữu thấy cổ họng mình đắng ngắt. Ngọc vẫn chưa biết. Cô ấy vẫn đang đợi một sự chăm sóc từ hai người đàn ông, vẫn đang mơ về một buổi sáng bình yên như mọi khi. Nhưng cái “tầm bổ” mà cô nói giờ đây thật chua chát. Chu kỳ kinh nguyệt đỏ thẫm kia đã dọn sạch mọi dấu vết của đêm “hợp nhất” ấy. Không có sinh linh nào tượng hình, không có sự ràng buộc máu mủ nào để giữ chân kẻ vừa ra đi.
Anh chậm rãi bước xuống cầu thang, từng bậc gỗ kêu lên ken két dưới đôi chân trần. Hữu ghé vào phòng lấy túi băng vệ sinh rồi đứng trước cửa phòng tắm. Ngọc hé cửa, thò cánh tay trắng ngần ra nhận đồ, gương mặt vẫn còn vương nét nhợt nhạt:
“Cảm ơn chồng… Anh Vương dậy chưa anh? Đêm qua chắc anh ấy cũng mệt lắm, thấy phòng im lìm thế…”
Hữu nhìn vợ, đôi mắt anh chứa đựng một sự hụt hẫng đến cùng cực. Anh đưa lá thư của Vương ra trước mặt cô, giọng trầm đục và run rẩy:
“Anh Vương đâu anh? Sao không nghe tiếng anh ấy?” – Ngọc hỏi khẽ, giọng phẳng lặng như mặt hồ không gió.
Hữu không nói gì, anh chỉ lặng lẽ chìa tờ giấy của Vương ra. Ngọc cầm lấy, đứng tựa lưng vào cánh cửa phòng tắm, chậm rãi đọc từng chữ một. Cô đọc rất kỹ, từ lời xin lỗi đến lời thú tội về những gì đã xảy ra ở Đà Nẵng, và cả lời chào từ biệt để trở về cuộc sống độc thân.
Trái với dự đoán của Hữu, Ngọc không khóc, không gào thét, cũng không sụp đổ. Cô chỉ đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những dòng chữ mực xanh, gương mặt không một chút biểu cảm. Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy cô.
Ngọc gấp tờ giấy lại một cách gọn gàng, rồi nhìn xuống gói băng vệ sinh trên tay mình. Cô thản nhiên nói, giọng đều đều như đang đọc một bản tin không liên quan đến mình:
“Anh ấy đi rồi. Còn em thì …….”
Cô không nhìn Hữu, cũng không nhìn vào căn phòng lầu 3 vắng lặng. Cô chỉ quay lưng bước lại vào trong phòng tắm để xử lý “kỳ đèn đỏ” của mình. Tiếng nước xả lạnh lùng vang lên sau cánh cửa khép kín.
Hữu đứng ngoài hành lang, sự hụt hẫng trong anh càng lúc càng lớn hơn khi nhìn thấy thái độ của vợ. Không có một cuộc tranh cãi, không có một lời giải thích thêm, thậm chí là không có một cái ôm để xoa dịu. Cái kỳ đèn đỏ này không chỉ dọn sạch những hy vọng về một đứa trẻ, mà nó dường như cũng dọn sạch mọi cảm xúc nồng nhiệt cuối cùng trong lòng Ngọc dành cho cuộc chơi ba người này.
Mọi thứ kết thúc một cách chóng vánh và khô khốc. Vương mang theo sự mặc cảm bỏ đi, Ngọc mang theo sự trống rỗng bước vào phòng tắm, còn Hữu đứng lại với bộ trang sức ngọc trai đen vẫn nằm im lìm trong hộp.
Trật tự cũ đã được thiết lập lại. Không còn hai chồng, không còn quy tắc trần trụi, cũng không còn những đêm “hợp nhất” điên rồ. Chỉ còn lại hai người chồng vợ truyền thống, nhìn nhau qua những vết nứt không bao giờ có thể hàn gắn.
Chấm dứt một ảo mộng trần trụi.
NGOẠI TRUYỆN
Hai năm sau.
Thời gian lặng lẽ trôi, đủ để một người đàn ông rũ bỏ đi vẻ non nớt để khoác lên mình sự vững chãi của thành công. Sau khi rời đi, Vương đã dốc toàn lực vào sự nghiệp, không một ngày ngơi nghỉ. Bằng thực lực tự thân và những nỗ lực bền bỉ đến cực hạn, cậu nhanh chóng thăng tiến và đạt được những thành tựu mà bao người mơ ước. Giờ đây, Vương đứng giữa phi trường trong bộ âu phục lịch lãm, phong thái tự tin và ánh mắt đã nhuốm màu sương gió. Cậu ngỡ mình đã đủ xa để không còn bị quá khứ bủa vây, đã đủ mạnh để tự quyết định vận mệnh của chính mình.
Dự án lần này là một cuộc chơi lớn với tầm vóc quốc tế, một sự kết hợp ba bên đầy hứa hẹn mà Vương đã dồn toàn bộ tâm huyết để tham gia.
Ngày khởi hành sang Nhật, sảnh phi trường ngập trong ánh sáng trong vắt của buổi sớm mai. Những vệt nắng xiên qua lớp kính khổng lồ, nhảy múa trên sàn đá cẩm thạch lộng lẫy. Vương là người đến sau cùng. Từ phía xa, cậu thấy vị sếp hiện tại đang đứng đợi cùng hai nhân vật với phong thái đầy quyền uy, bóng lưng của họ tạc vào ánh nắng một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vị sếp mỉm cười, ra hiệu cho Vương lại gần: “Vương, cậu tới rồi. Giới thiệu với cậu, đây là đại diện từ đối tác chiến lược sẽ đồng hành cùng chúng ta trong dự án quan trọng này. Vì sự cố phút chót tôi không đi cùng cậu được, hai vị đây sẽ đồng hành cùng cậu sang Nhật”.
Vương bước tới, nụ cười xã giao trên môi bỗng chốc đông cứng. Khung cảnh xung quanh dường như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
Đứng đó, giữa dòng người tấp nập, là một người đàn ông với phong thái đĩnh đạc, gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát nhưng vẫn vô cùng điềm đạm. Bên cạnh gã là người đàn bà với vẻ đẹp mặn mà, đầy kiêu sa sau làn kính mát — không ai khác chính là Ngọc.
Không một lời nhắc về những ngày cũ, không một chút biểu hiện của sự truy đuổi. Hữu chậm rãi tháo kính râm, đôi mắt gã sâu thăm thẳm, chứa đựng một sự thấu thị khiến người đối diện phải rùng mình. Gã nhìn Vương—người em năm xưa nay đã là một đối tác đầy tiềm năng—rồi từ tốn đưa bàn tay đĩnh đạc ra phía trước.
Giọng Hữu vang lên trầm thấp, vang vọng giữa phi trường lộng gió: “Chào cậu. Rất vui được gặp lại. Tôi là Trần Minh Hữu.”
Cái bắt tay ấy khô khốc nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình. Vương nhìn vào đôi bàn tay đang đan vào nhau, rồi nhìn sang Ngọc—người vẫn lặng lẽ đứng đó với nụ cười bí ẩn phảng phất trên môi. Trong khoảnh khắc ấy, Vương bàng hoàng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Cậu đã nỗ lực hết mình để bay cao, nhưng bầu trời mà cậu đang sải cánh hóa ra vẫn nằm trong tầm mắt bao quát của người đàn ông này.
Dù Hữu không nói một lời về sự sắp đặt, nhưng sự hiện diện của gã ở đây, trong tư cách đối tác chiến lược của dự án này, chính là câu trả lời đanh thép nhất. Mọi ngả đường tự do mà Vương hằng tin tưởng, cuối cùng đều dẫn cậu trở về vị trí mà gã mong muốn. Vòng lặp chính thức bắt đầu lại bằng một danh phận mới, sang trọng hơn nhưng cũng vĩnh cửu hơn bao giờ hết.
bạn dùng AI gì để viết thế