Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 150: Đại hội ảo ảnh

Sáng hôm sau.

Cái ánh nắng của mùa hè len lỏi làm tao tỉnh giấc. Tao đang chìm nghỉm trong 1 giấc mơ thật đẹp. Giấc mơ làm giàu.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Vy gõ cửa phòng, chắc là thằng Khánh mở cửa để Vy vào.

Nó mặc cái áo phông trắng, quần jeans xanh, tay xách theo một hộp xôi thịt. Nó đặt hộp xôi xuống, kéo cái ghế ngồi sát vào cạnh tao.

– Dậy rồi à. Anh ăn sáng đi nè kẻo nguội. – Vy nói, mắt nhìn cái khuôn mặt ngái ngủ của tao rồi mỉm cười. – Mà cái vụ hụt quỹ sáu triệu hôm qua, anh tìm ra chưa?

Mắt tao vẫn đang lim dim, một tay thì nhoài ra mân mê tay của Vy.

– Anh check lại rồi.

Giọng tao vang lên. Đều đặn. Trơn tuột. Không có sự ngập ngừng nào ở đây cả.

– Hôm trước anh nhập lô cáp sạc. Thằng đầu nậu nó bảo đưa nó tiền mặt luôn nó đang có việc cần. Anh rút ở quỹ ra thanh toán cho nó mà thế nào lại quên xừ mất không ghi vào sổ cái. Tiền không mất đâu, em cứ trừ thẳng vào cột vốn nhập hàng cho anh là khớp.

Tao ngồi dậy, ngẩng lên nhìn nó. Một nụ cười nhẹ, điềm nhiên. Giả vờ rúc rúc vào ngực nó để nhanh chóng chuyển đổi câu chuyện.

Vy thở phào một hơi. Sự căng thẳng trên mặt nó giãn ra ngay tắp lự.

Nó lấy tay vỗ nhẹ vào vai tao.

– Anh làm ăn tắc trách quá đấy nhá. Lần sau rút tiền mặt thì ít nhất cũng phải vứt cái biên lai hoặc ghi tạm ra tờ giấy nhớ chứ. Làm em mất công cộng đi cộng lại tưởng có người thụt két, đâm ra nghi oan cho mọi người.

– Ừ. Lỗi anh. Lần sau anh chú ý. – Tao mở hộp xôi, ăn ngấu nghiến.

Vy ngồi thêm một lúc, dặn dò tao ăn uống rồi xách túi đi học. Tao hỏi Vy có cần tao chở đi không Vy nói không cần tự đi được.

Tao đưa Vy xuống nhà. Bóng Vy khuất sau dòng người ngoài ngõ.

Nụ cười trên môi tao vụt tắt.

Tao đặt hộp xôi xuống. Cầm lại cái tuốc nơ vít quay quay suy nghĩ. Lồng ngực tao căng lên, một áp lực vô hình siết chặt lấy hệ thần kinh. Tao suy nghĩ về việc với thằng Tùng.

Nửa phần con người tao, cái gen đường phố, cái sự lỳ lợm nhặt nhạnh từng đồng bạc lẻ bỗng nhiên gào lên báo động. Không có chuyện thiên hạ mang tiền đến dâng tận miệng mày dễ thế đâu An ạ. Thu nhập thụ động? Ngồi mát ăn bát vàng? Bánh vẽ cả.

Nhưng nửa phần còn lại, cái phần tối tăm mang tên tham vọng, lại đang cãi lý một cách quyết liệt.

Mọi mô hình kinh doanh trên đời này đều không có đúng hay sai tuyệt đối. Nếu cái công ty Tờ Nú Mờ Ú kia quy mô nó lớn, đông nhân viên, thì chứng tỏ dòng tiền chảy trong đó là khổng lồ. Và khi dòng tiền lớn, nó là đúng. Tao vào đó, việc kiếm tiền là chính. Nhưng ngoài ra tao còn vào đó để xem chúng nó vận hành thế nào, để khai thác tư duy, khai thác cái hệ thống của chúng nó. Biết đâu đây lại là cái bàn đạp để tao mở rộng cái Alo Phụ Kiện này ra, thay vì cứ còng lưng dán từng cái kính cường lực hay bán vài cái ốp.

Mày tỉnh táo thì đé.o ai lừa được mày.

Tao chốt hạ trong đầu. Quyết định nghe theo thằng Tùng. Mắt thấy tai nghe rồi tính tiếp.

Đầu giờ chiều.

Tao đang ngồi lau nốt mấy cái tủ kính thì thằng Tùng xuất hiện.

Nó bước qua cửa kính. Tao ngẩng lên, suýt nữa đánh rơi cái giẻ lau.

Giao diện của nó hôm nay làm tao choáng váng. Không còn cái áo phông xộc xệch, bạc màu. Không còn đôi dép tông lào lẹt quẹt.

Thằng Tùng mặc một cái áo sơ mi trắng cắm thùng phẳng lỳ. Cổ thắt một chiếc cà vạt màu đỏ chói lọi, kéo sát lên tận yết hầu. Mái tóc quê mùa thường ngày được vuốt sáp ướt nhẹp, chải ngược ra sau bóng lộn. Nó đi đôi giày da đen mũi nhọn bóng loáng. Trông nó cực kỳ nghiêm túc, nhưng lại toát ra một vẻ trưởng giả học làm sang, gượng gạo đéo chịu được.

Nó bước tới, hai mắt sáng rực, hớn hở rút từ trong túi áo ngực ra một tấm vé.

Tấm vé in giấy bóng cứng, thiết kế lòe loẹt màu vàng đồng.

– Anh An. Vé của anh đây.

Nó dõng dạc đọc cái dòng chữ in đậm trên vé:
– Đại hội Tuyên dương Tôn vinh Lãnh đạo xuất sắc – Kiến tạo Tương lai. Chiều nay tổng công ty tổ chức hội thảo lớn lắm. Em nghe bảo có cả sếp Mai Ruby đến dự. Anh đi với em, em giới thiệu chị ấy cho anh. Anh sẽ thấy em không nói phét một chữ nào.

Tao nhìn cái cà vạt đỏ chói của nó. Nhìn cái vẻ cuồng tín trong mắt nó.

– Được. Giờ mày ngồi cửa hàng đợi tao. Tao về nhà một tí rồi gọi thằng Khánh lên trông cửa hàng 2 anh em mình đi

Về đến nhà. Tao bước thẳng vào nhà vệ sinh. Mở vòi nước, vuốt lại tóc.

Mắt tao nhìn vào gương. Tao lột cái áo phông xám đang mặc ra. Vói tay lấy cái áo sơ mi đen tuyền, chất vải lụa nhám xịn nhất mà tao có, tròng vào người. Cài cúc cẩn thận.

Tao quay sang phòng bên cạnh, vỗ vai thằng Khánh đang cắm mặt vào máy tính.
– Mày lên trông cửa hàng hộ tao một tí. Nay tao đi có việc.

Mồm tao nói là đi điều tra, đi xem kịch. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, cái sự phô trương của thằng Tùng đã đánh trúng vào cái tôi của tao. Tao không muốn bước vào cái chốn gọi là “tổng công ty” kia với bộ dạng của một thằng thợ sửa điện thoại lôm côm. Tao muốn mình trông cũng phải có đẳng cấp. Phải khớp với cái sân chơi mà tao sắp đặt chân vào.

Ba giờ chiều.

Khu Dịch Vọng Hậu.

Con Wave của tao tấp vào vỉa hè trước một tòa nhà kính cao tầng.

Đập thẳng vào mắt tao là một bãi để xe chật cứng. Kéo dài hàng chục mét. Nhưng đéo phải là mấy con xe số ghẻ lở. Một rừng xe tay ga. SH, Vespa, Liberty xếp thành từng hàng thẳng tắp. Lác đác ven đường là dăm bảy chiếc ô tô Mercedes, Camry đỗ chễm chệ, sáng bóng.

Trước mặt tiền tòa nhà, băng rôn đỏ rực, thảm đỏ như sàn catwalk giăng kín lối đi.

Tao bước theo thằng Tùng qua lớp cửa kính tự động.

Một luồng sóng âm thanh và thị giác dội thẳng vào mặt tao, đánh gục mọi sự chuẩn bị tâm lý từ trước.

Tiếng nhạc sàn. Thể loại Eurodisco dồn dập, đập thùm thụp vào lồng ngực. Âm lượng mở max công suất, rung cả những tấm kính vách ngăn.

Hàng trăm con người đang lố nhố bên trong cái sảnh rộng thênh thang. Đàn ông mặc vest đen, thắt cà vạt. Phụ nữ mặc váy ôm công sở, xách những cái túi có logo thương hiệu to đùng. Khắp nơi là những tiếng vỗ tay rào rào. Những cái bắt tay chặt chẽ. Những cái ôm ấp nồng nhiệt.

– Chào Sếp!
– Chúc mừng Giám đốc!
– Chào Quản lý cấp cao!

Những danh xưng đao to búa lớn bay lượn trong không khí, va đập vào nhau.

Tao đứng chôn chân. Khớp hàm hơi bành ra.

Cái sự hoài nghi năm mươi phần trăm lúc ở nhà của tao bắt đầu teo tóp lại.

Lồng ngực tao đập liên hồi. Bộ não logic của tao bị cái cảnh tượng hoành tráng này vùi dập. Không một cái tổ chức lừa đảo nào có thể dựng lên một vở kịch đông đúc, công khai, rực rỡ ngay giữa thủ đô như thế này. Có quá nhiều người có học thức, ăn mặc sang trọng đang đứng ở đây. Những chiếc ô tô tiền tỷ đỗ ngoài cửa kia là thật.

Lý lẽ duy nhất còn bám víu trong đầu tao lúc này là: Không thể nào tất cả hàng trăm con người ở đây đều ngu mà để bị lừa, và cũng không thể ngu hơn tao được!

– Lối này anh An ơi!

Thằng Tùng kéo tay tao, lách qua đám đông đang hừng hực khí thế, hướng thẳng tới một cái quầy lễ tân dài ngoằng ốp đá hoa cương sáng loáng.

Phía sau quầy là một dàn sáu bảy cô gái. Đứa nào đứa nấy cao ráo, mặc áo dài đỏ rực, trang điểm đậm, môi đỏ chót. Tóc vấn cao gọn gàng. Nụ cười nở trên môi chuẩn chỉnh như minh tinh màn bạc.

Thằng Tùng hồ hởi chống tay lên mặt đá hoa cương, hất hàm với một cô lễ tân.

– Chị ơi, em là Tùng, mã số xxx. Nay em dẫn khách VIP đến tham dự đại hội.

Cô lễ tân ngước lên. Nụ cười công nghiệp tươi rói nhắm thẳng vào tao.

– Dạ em chào anh ạ. Rất hân hạnh đón tiếp anh đến với Đại hội.

Cô ta chìa bàn tay trắng muốt ra trước mặt tao.

– Để đảm bảo an ninh cho đại hội và đăng ký mã số rút thăm trúng thưởng cuối giờ, công ty yêu cầu khách mời xuất trình và lưu giữ Chứng minh thư tại quầy ạ. Cuối giờ anh cầm thẻ VIP ra nhận lại Chứng minh thư và quà tặng từ công ty nhé.

Tao khựng lại.

Cái gen đường phố, cái sự lỳ lợm của một thằng đi buôn lập tức bật còi báo động réo rắt trong não. Giao giấy tờ tùy thân cho người lạ là bị người ta cầm đằng chuôi. Tao chỉ giao lúc tao vào nhà nghỉ thôi.

Tao lùi lại nửa bước. Bàn tay đang đút trong túi quần siết chặt lấy cái ví da.

– Giữ Chứng minh thư làm gì em? Kiểm tra thông tin rồi trả lại thôi chứ? – Tao gằn giọng, ánh mắt cảnh giác quét qua mặt cô lễ tân.

Thằng Tùng đứng cạnh, vội vàng hích cùi chỏ vào sườn tao. Nó rướn người, nói nhỏ sát tai tao.

– Thủ tục chung mà anh. Chỗ này toàn lãnh đạo cấp cao, tiền tỷ vứt đầy ra đấy, người ta phải kiểm soát an ninh gắt gao là đúng rồi. Công ty to chà bá, làm ăn hợp pháp thế này ai thèm lấy cái Chứng minh thư của anh làm gì. Lát ra lấy lại kèm quà luôn.

Tao liếc mắt nhìn quanh.

Tòa nhà kính hoành tráng. Mấy gã bảo vệ mặc đồ đen cao to lừng lững đứng khoanh tay nghiêm trang ở các góc. Những người ăn mặc sang trọng vẫn đang cười nói, cụng ly sâm banh rôm rả.

Sự phô trương của cái tập đoàn này quá lớn. Nó đè bẹp sự cẩn trọng của tao. Sự hợp lý hóa của lòng tham bắt đầu lên tiếng. Ừ, nó là tập đoàn lớn, chắc quy trình an ninh nó thế thật. Vào hang cọp mới bắt được cọp con.

Tao chép miệng. Thở hắt ra một hơi.

Rút ví. Rút tờ Chứng minh thư nhân dân ép plastic cũ kỹ ra.

Tao đặt nó lên mặt quầy đá hoa cương.

Cô lễ tân mỉm cười, cầm lấy tờ Chứng minh thư. Cô ta lồng nó vào một cái thẻ nhựa cứng, rồi ném vào một cái khay lớn phía sau quầy.

Cạch.

Âm thanh khô khốc vang lên.

Cô ta đưa cho tao một chiếc thẻ đeo cổ dây lụa đỏ, mặt thẻ in chữ VIP vàng chóe.

Tao cầm cái dây, tròng vào cổ.

Tao không hề biết rằng, ngay cái khoảnh khắc tờ Chứng minh thư rời khỏi tay tao rơi xuống khay, một sợi dây trói vô hình đã chính thức thít chặt vào cổ tao. Không có giấy tờ tùy thân, lát nữa dù tao có muốn quay lưng bỏ về giữa chừng cũng đéo thể nào bước ra khỏi cái cửa kính kia được.

Đột nhiên.

Tiếng nhạc sàn xập xình bên ngoài tắt phụt.

Thay vào đó, một giai điệu dồn dập, hùng hồn như nhạc hành khúc ra trận vang lên rung chuyển hệ thống loa trần.

Một giọng nam MC ồm ồm, đầy nội lực, gào lên qua micro:

– Xin kính mời toàn thể các vị Lãnh đạo, các vị khách quý tiến vào Hội trường chính! Đại hội Tôn vinh các Cán bộ – Nhân viên xuất sắc xin phép được bắt đầu!

Đám đông bên ngoài sảnh bắt đầu ùn ùn tiến về phía trước.

Hai cánh cửa gỗ khổng lồ bọc nhung đỏ từ từ được đẩy mở toang. Ánh đèn chớp nhoáng, xanh đỏ chói lóa từ bên trong hắt ra ngoài sảnh. Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay rầm rập như sấm dậy dội ra, nóng rực như một chảo lửa.

Thằng Tùng quay sang tao. Đôi mắt nó rực sáng, mặt đỏ bừng vì phấn khích cực độ. Nó vỗ mạnh một cái vào vai tao, hét lớn át cả tiếng nhạc đang gào thét:

– Bắt đầu rồi anh An ơi! Vào thôi! Vào xem mấy người xuất sắc được tôn vinh để lấy động lực kiếm tiền anh ạ!

Tao sờ tay lên cái thẻ VIP bằng nhựa cứng đang nằm lạnh ngắt trước ngực.

Không khí xung quanh ngập ngụa mùi nước hoa đắt tiền, mùi máy lạnh và cái mùi của lòng tham căng tràn đến mức đứt phanh.

Tao bước chân lên tấm thảm đỏ. Lách qua dòng người đang cuồn cuộn chảy.

Tao sải bước, đi thẳng qua hai cánh cửa gỗ bọc nhung đỏ.

Phía sau lưng tao, ánh sáng tự nhiên của buổi chiều Hà Nội bị bỏ lại hoàn toàn. Tao chính thức bước chân vào thế giới của Tờ Nú Mờ Ú.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))