Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 152: Nghệ thuật chốt sale
Đám đông bắt đầu tản ra, chia thành từng nhóm nhỏ lố nhố ở sảnh.
Theo cái sự chỉ đạo bằng cái hất cằm của Mai Ruby, thằng Tùng lôi tuột tao vào một khu vực trải thảm đỏ tít trong góc sảnh. Phía trên có cái biển mica mạ vàng ghi chữ VIP.
Chỗ này khác bọt hoàn toàn với cái chảo lửa đập thùm thụp ngoài hội trường. Tiếng nhạc sàn xập xình tắt hẳn. Thay vào đó là một bản nhạc hòa tấu piano êm ái, dặt dìu văng vẳng phát ra từ hệ thống loa âm trần. Không khí mát lạnh, thoang thoảng mùi thơm dịu.
Mọi thứ được thiết kế để cái đầu đang căng như dây đàn của mày tự động thả lỏng. Sự cảnh giác bị đánh thuốc mê bằng cái không gian nhàn nhã của giới thượng lưu.
Tao ngồi xuống cái ghế sofa bọc nhung. Thằng Tùng ngồi đối diện. Nó rút từ trong cái cặp táp ra một tờ đơn in sẵn, giấy bóng kính xịn xò. Đặt ngay ngắn trước mặt tao, kèm theo một cây bút bi kim loại nặng trịch.
– Anh An điền thông tin vào đây đi. – Thằng Tùng giục, mắt nó vẫn còn hừng hực cái dư âm của đống tiền trên sân khấu. – Chốt luôn hôm nay để chị Mai xếp anh vào nhánh ưu tiên. Vài bữa là anh em mình bú đẫm hoa hồng rồi!
Tao tựa lưng vào ghế. Nhìn tờ giấy.
Đầu mục ghi rõ: “Gói khởi nghiệp Lãnh đạo tương lai”. Con số đi kèm ở góc phải dưới cùng là mười triệu bảy trăm nghìn đồng.
Cơn say tiền từ mấy cái khay đỏ chót lúc nãy hơi hạ nhiệt. Bản tính của một thằng con buôn tự động bật công tắc. Mười triệu đéo phải là vỏ hến. Tao có tiền, nhưng tiền của tao đang nằm trong hai cái bao tải cáp sạc bọc dù và dự toán cho kế hoạch buôn bán iPhone sắp tới. Rút một cục tiền mặt ném vào đây ngay trong buổi chiều nay là một bài toán xé rách dòng vốn.
Tao chép miệng. Cầm cây bút lên, xoay xoay giữa hai ngón tay rồi đặt cạch xuống mặt kính.
– Từ từ đã.
Tao hất hàm nhìn thằng Tùng.
– Tao chưa tìm hiểu kỹ quy trình kinh doanh, quy trình bán hàng như thế nào. Với lại tiền mặt tao đang ôm hàng ở cửa hàng Alo Phụ Kiện hết rồi. Chắc để đợt sau tao thu hồi vốn rồi tính.
Thằng Tùng khựng lại. Cái kịch bản chốt đơn mượt mà của nó bị kẹt bánh răng. Nó lúng túng, vò vò hai bàn tay vào nhau, trán rịn mồ hôi.
– Ơ kìa anh… Cơ hội này nghìn năm có một, anh cứ xoay đi… Tiền anh thiếu gì, anh là chủ mà…
Sự nghiệp vụ non nớt của thằng nhóc quê đéo đủ trình để bẻ gãy cái lý lẽ thực dụng của tao.
Đúng lúc đó, một mùi hương Chanel ngọt lịm, nồng nặc lướt tới.
Mai Ruby xuất hiện.
Ả vừa tách ra khỏi nhóm khách VIP bên kia. Ả lướt đến chỗ bàn bọn tao, mỉm cười nhẹ nhàng. Một bàn tay với bộ móng sơn gel cầu kỳ vỗ nhẹ lên vai thằng Tùng.
– Tùng ra quầy lấy cho chị với anh An hai ly nước cam nhé. Chỗ này để chị nói chuyện với sếp An.
Giọng ả mềm như lụa. Thằng Tùng như vớ được cọc, gật đầu cái rụp rồi lỉnh đi ngay tắp lự.
Khu vực bàn tròn giờ chỉ còn tao và ả.
Mai Ruby không kéo cái ghế đối diện để ngồi. Ả đẩy nhẹ chiếc ghế bành, di chuyển sang ngồi ngay sát cạnh tao trên chiếc sofa văng.
Khoảng cách bị rút ngắn một cách đột ngột. Gần đến mức tao cảm nhận rõ mồn một cái hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lớp da thịt dưới lớp váy bodycon màu nude của ả.
Ả rướn người tới trước. Cánh tay trần trắng bóc, trơn láng của ả cố tình cọ nhẹ vào bắp tay tao trong lúc với tay lấy tờ đơn đăng ký. Một cú chạm vật lý lướt qua da. Mát lạnh. Nhưng làm những lỗ chân lông trên tay tao dựng đứng.
Ả nghiêng đầu. Mái tóc uốn lọn tẩm đầy mùi nước hoa cọ vào vai tao.
– Anh An sợ à?
Giọng ả hạ xuống tông trầm, mỏng tang, thì thầm ngay sát mang tai tao. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai ngứa ngáy.
– Hay anh nghĩ bọn em lừa anh?
Tao hơi cứng người. Cái tự ái của thằng đàn ông quen làm chủ cuộc chơi bị chọc đúng chỗ hiểm.
– Lừa hay không tôi chưa biết. Nhưng tiền mặt tôi đang kẹt trong hàng. Tôi không thích làm cái gì mà chưa nắm rõ dòng tiền. – Tao đáp, cố giữ cái giọng lạnh tanh.
Mai Ruby mỉm cười. Ả không cãi.
Bàn tay mịn màng, mát rượi của ả từ từ đặt lên mu bàn tay đang úp trên đùi của tao. Một cái chạm cố ý nhưng diễn ra cực kỳ tự nhiên.
– Em nhìn đôi mắt anh là em biết, anh có tham vọng lớn. – Ả thủ thỉ, ngón tay cái khẽ miết nhẹ trên mu bàn tay tay tao. – Một người làm chủ như anh, đâu thể vì vài triệu bạc mà bỏ lỡ cơ hội đứng trên vạn người được. Anh nhìn những người trên sân khấu lúc nãy xem, xuất phát điểm của họ còn không bằng một góc của anh hiện tại.
Từng chữ rót vào tai, vuốt ve cái tôi đang phình to của tao.
Máu bắt đầu dồn lên mặt. Mùi hương ngòn ngọt, sự mềm mại của bàn tay ả, và cái nhịp điệu cọ xát cơ thể vô tình hay hữu ý làm nhịp tim tao tăng tốc. Cái đầu lạnh chuyên tính toán lãi lỗ của tao bị ném vào nồi nước sôi. Ánh mắt tao không còn dán vào tờ giấy đăng ký nữa. Nó vô thức trượt xuống, dừng lại ở cái khe ngực sâu hoắm, trắng lóa đang phập phồng lấp ló sau cổ áo khoét sâu của ả.
– Tôi không tiếc mười triệu. – Tao hắng giọng, cố vớt vát chút lý trí cuối cùng. – Nhưng tôi là dân kinh doanh. Vốn lưu động của tôi đang nằm trong kho. Không thể rút một cục mười củ ném vào đây ngay chiều nay được.
Mai Ruby không hề thất vọng. Nụ cười trên môi ả càng sâu hơn.
Ả rút từ trong chiếc túi xách hàng hiệu ra một cuốn sổ tay nhỏ bọc da và một cây bút mực.
Ả xích lại gần thêm một chút nữa. Kề sát vai tao. Đùi ả ép chặt vào đùi tao.
– Anh An mở danh bạ điện thoại của anh ra đi.
Ả lật một trang giấy trắng, vẽ một vòng tròn nhỏ ở giữa.
– Anh có bao nhiêu số liên lạc trong điện thoại? Ba trăm? Năm trăm?
Tao nhíu mày, không hiểu ý ả. Nhưng vẫn móc điện thoại ra, mở danh bạ. Gần bốn trăm số. Toàn khách sửa máy, đầu nậu linh kiện, bạn bè câu lạc bộ.
Ả chĩa ngòi bút vào mặt giấy, bắt đầu vạch ra những đường thẳng tủa ra từ cái vòng tròn.
– Anh vay một người mười triệu thì rất khó. Họ sẽ hỏi anh làm gì, anh lấy đâu ra trả. – Giọng ả rành rọt, dẫn dắt từng nhịp suy nghĩ. – Nhưng một ông chủ cửa hàng như anh, mở mồm ra vay bạn bè, anh em, đối tác làm ăn mỗi người năm chục, một trăm, hai trăm nghìn… thì có ai từ chối anh không?
Tao sững người.
– Anh lấy giấy bút ra. Xếp loại danh bạ thành A, B, C theo độ thân thiết. Danh sách A vay hai trăm. Danh sách B vay một trăm. Danh sách C vay năm chục. Anh chỉ cần nhắn một cái tin mượn tạm vài đồng nạp thẻ hay trả tiền ship hàng. Vay đúng năm mươi người, mỗi người hai trăm nghìn là anh có đủ mười triệu trong vòng chưa tới nửa tiếng.
Ngòi bút của ả gõ cộc cộc xuống mặt bàn.
– Ở công ty em, đây gọi là kỹ năng mượn lực đòn bẩy trong kinh doanh. Kinh doanh là phải biết dùng tiền của người khác để đẻ ra tiền cho mình.
Cái bài toán ma quỷ của ả vẽ ra nghe nó hợp lý một cách điên rồ. Nó đánh trúng phóc vào cái tư duy huy động vốn của một thằng con buôn. Việc chia nhỏ số tiền ra làm cho cục nợ mười mấy triệu bỗng nhiên trở nên nhẹ hều, dễ ợt như một cái búng tay. Vay một hai trăm nghìn thì tao vay ai chả được. Trả lại cũng nhanh.
Cái rào cản cuối cùng mang tên “thiếu vốn” bị ả đập nát bét chỉ bằng một phép tính chia.
Tao ngồi nhìn cuốn sổ. Trong đầu tao hình ảnh những cọc tiền xanh lơ trên sân khấu lại bắt đầu nhảy múa điên cuồng.
Mai Ruby cầm cây bút bi kim loại nặng trịch, từ từ đẩy nó vào tận lòng bàn tay tao.
Hai bàn tay ả bao bọc lấy bàn tay đang cầm bút của tao. Ả nắn nót, dẫn dắt mũi bút đặt thẳng xuống dòng chữ “Ký và ghi rõ họ tên” trên tờ đơn đăng ký.
Sự đụng chạm bây giờ không còn là vô tình nữa. Đầu gối ả tì chặt vào đùi tao. Một luồng nhiệt hầm hập truyền qua lớp quần bò.
Ả rướn người, ghé sát đôi môi đỏ mọng vào vành tai tao. Hơi thở ả mơn trớn, ngứa ngáy.
– Viết tên anh vào đây.
Giọng ả thầm thì, khàn đặc, đầy tính cám dỗ.
– Từ ngày mai, em sẽ đích thân kèm cặp anh. Anh em mình cùng nhau xây dựng hệ thống… nhé?
Câu “đích thân kèm cặp” kèm theo một cái miết nhẹ đầy chủ ý ở phần đùi đã đánh sập hoàn toàn bức tường phòng thủ trong não tao.
Tao quay sang. Nhìn thẳng vào nụ cười mê hoặc, đôi mắt lúng liếng ướt át của ả. Rồi nhìn xuống tờ đơn đăng ký.
Lòng tham tiền bạc cộng hưởng với dục vọng nam tính bốc lên ngùn ngụt, khóa chặt mọi dây thần kinh logic.
Bàn tay tao siết lấy cây bút.
Tao ngồi tựa lưng vào sofa, hít một hơi thật sâu cái không khí sặc mùi nước hoa Chanel. Đầu óc lâng lâng. Tao đang đắm chìm trong cái suy nghĩ rằng mình vừa bắt được một cái thang máy để bước lên thẳng giới tinh hoa, làm chủ một hệ thống hái ra tiền.
Nhưng tao đéo hề biết rằng. Con cá tưởng mình đang vẫy vùng bơi ra đại dương bao la, đéo biết mình vừa tự há mồm nuốt trọn một cái lưỡi câu bọc mồi thơm phức.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))