Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 151: Hiệu ứng bày đàn

Cánh cửa bọc nhung đỏ dày cộp khép lại phía sau lưng.

Một luồng áp lực vô hình dội thẳng vào lồng ngực tao. Hội trường rộng rãi, hoành tráng, sức chứa có khi phải hơn hai trăm người giờ đông đặc, gần như không còn một chỗ trống. Những dãy ghế xếp san sát nhau chật cứng. Người ta đứng tràn ra cả hai bên lối đi, tràn xuống tận sát mép sân khấu.

Hệ thống đèn chiếu sáng trên trần bị tắt sạch. Trả lại không gian cho những luồng đèn LED xanh đỏ, chớp nhoáng liên hồi quét quét qua những mái đầu đang nhấp nhô.

Bùm. Bùm. Bùm.

Tiếng bass của bản nhạc sàn giã liên tục từ dàn loa thùng khổng lồ đặt hai góc sân khấu. Nó nện thẳng vào màng nhĩ, rung bần bật lớp sàn trải thảm dưới chân.

Tao và thằng Tùng lách được vào một cái mép ghế phía trong góc.

Trên bục, một gã MC mặc bộ vest xanh bóng lộn, tóc vuốt sáp bảnh bao đang cầm micro. Gã chạy từ mép sân khấu bên này sang bên kia, vung tay lên không trung, gào thét đến lạc cả giọng.

– Các vị khách mời! Các nhà lãnh đạo tài ba của Tờ Nú Mờ Ú ơiiiiiiiiiiiiii! Mọi người có thấy năng lượng chưa ạ?! Năng lượng tạo ra cái gì ạ?!

Gã chĩa thẳng cái micro xuống đám đông.

Gần hai trăm con người, từ mấy bà thím mặc đồ công sở đến mấy thằng sinh viên mặt búng ra sữa, đồng loạt vươn cổ lên, gào thét đáp trả. Âm thanh xé toạc cái hội trường.

– NGÂN LƯỢNG!

Họ đứng phắt dậy. Hai bàn tay đập vào nhau theo một nhịp điệu rập khuôn, đều tăm tắp. Những cánh tay vung lên không trung, đồng thanh hô vang một cái khẩu hiệu được lập trình sẵn.

– Tờ Nú Mờ Ú! Thành công! Thành công! Đại thành công!

Tao ngồi dựa lưng vào vách tường. Lông mày nhíu chặt.

Ban đầu, tao thấy cảnh này dị hợm. Nó giống hệt một cái rạp xiếc tập thể, nơi người ta tự huyễn hoặc nhau bằng dăm ba câu hô hào rỗng tuếch. Cái chất lỳ lợm của một thằng cọ mặt ngoài đường phố làm tao muốn cười khẩy.

Nhưng năm phút. Rồi mười phút trôi qua.

Bị nhốt trong cái lồng ấp âm thanh chát chúa, giữa hàng trăm cái miệng đang không ngừng gào thét những từ khóa về sự giàu sang, hệ thần kinh của tao bắt đầu chệch nhịp. Tiếng bass đập thùm thụp đồng bộ với nhịp tim. Máu dồn lên não. Cái sự bài xích ban đầu dần bị bào mòn. Ở giữa một bầy đàn đang phát cuồng, cái đầu lạnh của mày tự nhiên bị nhiệt độ xung quanh nung chảy.

Tiếng nhạc hạ tông. Gã MC lui vào cánh gà.

Màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu sáng rực lên. Một biểu đồ mũi tên màu xanh lá cây chọc thẳng lên trời hiện ra.

Một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, mặc vest đen, đeo kính gọng vàng bước ra giữa trung tâm ánh sáng. Chức danh “Giám đốc Chiến lược” hiện to đùng trên màn hình.

Gã cất giọng. Chậm rãi. Chắc nịch. Không gào thét như gã MC.

Gã bắt đầu thao thao bất tuyệt về Kim tứ đồ. Gã vẽ ra viễn cảnh của những người làm công ăn lương, sáng vác mặt đi, tối vác mặt về, bán rẻ thanh xuân và sức khỏe chỉ để xây dựng ước mơ cho thằng chủ. Gã chỉ tay xuống đám đông, hỏi móc họng rằng làm thuê đến kiếp nào mới mua được nhà Hà Nội, mới sắm được xe hơi.

Từng lời của gã như rót mật vào tai. Nó đâm trúng phóc cái huyệt đạo tham vọng đang phình to trong lồng ngực tao.

Tao ngồi thẳng lưng lên. Bàn tay đang vắt chéo trước ngực từ từ buông xuống, đặt lên hai đầu gối.

Gã Giám đốc lùi lại một bước, nhường chỗ cho màn hình LED chạy những con số vĩ mô. Doanh thu hàng chục tỷ đồng. Mở rộng chi nhánh khắp sáu mươi ba tỉnh thành. Những hình ảnh nhận xe ô tô bọc nơ đỏ, những cuốn sổ đỏ chung cư cao cấp được giơ lên trước ống kính. Gã vỗ ngực tự hào về một hệ thống giúp hàng vạn người thoát nghèo chỉ sau một năm vận hành.

Tao nhìn những con số nhảy múa trên màn hình.

Trong đầu tao tự động làm một phép so sánh. Cái cửa hàng Alo Phụ Kiện của tao. Những đêm tao thức trắng dán từng cái kính cường lực, căng mắt hàn từng cái bo mạch chủ, cãi nhau từng nghìn bạc lẻ để nhập được lô hàng rẻ nhất có thể.

So với cái đế chế ngàn tỷ đang được vẽ ra trước mặt này, cái cửa hàng Alo Phụ Kiện của tao bỗng nhiên trông nhỏ bé vãi nhái.

Tao đang đi nhặt bạc cắc, trong khi ở đây, người ta dùng hệ thống để hốt bạc tỷ. Ngay cả cái tư duy mở rộng cửa hàng hôm bữa của tao bỗng chốc cũng bị gã trên bục đè bẹp dí.

Nhạc nền đột ngột chuyển sang giai điệu hùng tráng, dồn dập.

– Và bây giờ, phần được mong chờ nhất trong buổi chiều ngày hôm nay! Lễ Tôn vinh các cá nhân, các nhà lãnh đạo xuất sắc!

Tiếng vỗ tay rào rào nổ ra.

Từ hai bên cánh gà, năm sáu cô lễ tân mặc áo dài đỏ rực, đi giày cao gót khệ nệ bưng ra những chiếc khay. Bên trên mỗi chiếc khay được phủ kín bằng một lớp khăn lụa màu đỏ chót.

Họ đứng xếp thành một hàng ngang ngay giữa sân khấu.

Gã Giám đốc tiến tới chiếc khay đầu tiên. Tay gã nắm lấy mép khăn lụa. Giật mạnh.

Đập thẳng vào võng mạc tao là một thứ màu xanh lơ chói lóa.

Tiền.

Những cọc tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn mới cứng, còn nguyên đai nguyên kiện của ngân hàng. Chúng nó được xếp chồng lên nhau thành từng núi nhỏ trên khay. Dưới ánh đèn sân khấu, cái màu xanh của tiền mặt nó tỏa ra một thứ ma lực đánh gục mọi rào cản lý trí.

– Chị Nguyễn Thị X, từ một bà mẹ bỉm sữa ở nhà chăm con, hôm nay chính thức nhận mức hoa hồng một trăm triệu đồng!

Một người phụ nữ quê mùa, mặc cái váy ren lỗi thời lật đật chạy lên sân khấu, nước mắt giàn giụa ôm lấy khay tiền.

– Em Trần Văn Y, sinh viên năm hai, tuổi trẻ tài cao, không ngại vượt khó vượt khổ vì 1 tương lai tốt đẹp, nhận hoa hồng hai trăm năm mươi triệu đồng!

Một thằng nhóc bằng tuổi tao lao lên, giơ cao xấp tiền vẫy vẫy về phía đám đông.

Và đỉnh điểm của sự cuồng loạn ập tới.

– Xin vinh danh Phó Giám đốc phát triển mạng lưới. Một chàng trai trẻ mới hai mươi ba tuổi. Thu nhập quý này của anh là năm trăm triệu đồng tiền mặt, kèm theo phần thưởng nóng từ tổng công ty: Một chiếc xe máy SH 150i!

Một gã thanh niên trẻ măng, vuốt tóc bồng bềnh, mặc vest trắng bước lên bục. Gã ôm cái xấp tiền nặng trịch, tay kia giơ cao tấm bìa fomex in hình chiếc chìa khóa xe SH. Khói lạnh sân khấu phụt lên mù mịt.

Bên cạnh tao, thằng Tùng đang ngồi bấu chặt mười ngón tay vào đùi. Hơi thở nó gấp gáp. Nước mắt rịn ra nơi khóe mi vì sự khao khát tột độ. Nó quay sang nhìn tao, mồm mấp máy không ra tiếng.

Xung quanh tao, những tiếng xì xào rỉ tai nhau bắt đầu vang lên râm ran.

– Thằng kia sáu tháng trước mới vào hệ thống, đi đôi dép tông rách, giờ đổi đời rồi.
– Chị kia tháng trước vừa chốt căn chung cư bên Cầu Giấy đấy, tiền tươi thóc thật luôn.

Đầu tao tê dại. Mắt tao dán dính vào những cọc tiền năm trăm nghìn đang phản chiếu dưới ánh đèn LED.

Sự nghi ngờ, cái tư duy phòng thủ của tao vỡ vụn từng mảng. Tiền thật. Bọn nó phát tiền mặt ngay trên sân khấu.

Lòng tham của một con buôn nổi lên, che mờ mọi nếp nhăn logic trong não. Tao quên mẹ mất cái câu hỏi cốt lõi: Tiền từ đâu ra mà nó trả nhiều thế?

Lúc này, trong đầu tao chỉ còn chắp vá đúng một ý nghĩ duy nhất: Bằng mọi giá, tao phải tìm ra cách để bước lên cái bục kia, bê cái khay tiền đó về nhà mình.

Buổi đại hội kết thúc bằng một màn hô khẩu hiệu đồng thanh, rung chuyển cả tòa nhà kính.

Đám đông không tản ra về ngay. Họ chia thành từng nhóm nhỏ, năm bảy người một cụm. Có nhóm đứng, có nhóm ngồi bệt luôn xuống thảm trải sàn của hội trường. Cứ dăm mười phút, từ một góc nào đó lại vang lên tiếng vỗ tay rào rào và tiếng hô “Thành công”.

Chiến dịch chốt sale tập thể bắt đầu giăng lưới.

Thằng Tùng giật mạnh tay áo tao. Nó lôi tao lách qua cái biển người đang hừng hực khí thế, mồ hôi nhễ nhại.

– Đi anh. Em đưa anh đi gặp tuyến trên của em. Phải tranh thủ gặp chị ấy để xin bí quyết, nhiều người muốn gặp chị ấy lắm mà không có cơ hội được gặp đâu!

Nó kéo tao dạt về một góc sảnh phía bên ngoài cửa hội trường.

Tại đó, một nhóm khoảng sáu người đang đứng quây thành hình bán nguyệt. Tâm điểm của cái vòng cung ấy là một cô gái.

Mai Ruby.

Ả trạc hai mươi ba, hai mươi tư tuổi. Giao diện đập thẳng vào mắt tao là sự phô trương của đồng tiền. Ả mặc một chiếc váy bodycon màu nude, bó sát sạt, tôn lên đường cong hình chữ S không một chút mỡ thừa. Chân xỏ đôi giày cao gót mũi nhọn. Trên cổ tay trái, một chiếc đồng hồ mặt đính đá lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn sảnh.

Mùi nước hoa Chanel nồng nặc, ngòn ngọt tỏa ra, khiến cho đám đông xung quanh bị thu hút một cách vô thức.

Phong thái của ả kiêu ngạo, điềm tĩnh. Khác biệt hoàn toàn với sự lố nhố, vội vã của đám cấp dưới đang khúm núm vây quanh.

Thằng Tùng rụt rè bước tới, cắt ngang lời một người đang nói dở. Cái lưng nó hơi cúi gập xuống.

– Dạ em chào chị Mai. Chị ơi, đây là anh An, khách mời VIP mà em có báo trước với chị đấy ạ.

Mai Ruby hơi nhíu mày. Ả lười biếng quay mặt sang nhìn tao. Ánh mắt ban đầu hờ hững, trượt qua cái bộ dạng của tao như nhìn một hạt bụi.

Nhưng thằng Tùng lập tức bồi thêm một câu, giọng tự hào vãi lìn.

– Anh An là sếp chỗ cửa hàng em đang làm thêm. Cũng gọi là chủ doanh nghiệp nhỏ chị ạ. Anh ấy làm ăn giỏi lắm.

Ba từ “Sếp”, “Cửa hàng”, “Chủ doanh nghiệp” lọt vào màng nhĩ.

Cái ánh mắt hờ hững, lờ đờ của Mai Ruby khựng lại. Nó đột nhiên thay đổi.

Ả quét một đường từ trên xuống dưới người tao. Dừng lại ở cái áo sơ mi lụa đen tao đang mặc, lướt qua cái phong thái đứng thẳng lưng, hai tay đút túi quần, không hề khúm núm của tao.

Dưới đáy mắt ả lóe lên một tia sáng quái đản.

Nó không phải là ánh mắt chào đón một người anh em cùng chung chí hướng. Nó là cái nhìn của một tay mổ lợn nhà nghề vừa soi trúng một con lợn béo múp míp đi lạc vào lò mổ. Sự thèm khát và toan tính được giấu nhẹm dưới một lớp vỏ bọc hoàn hảo.

Khóe môi đỏ chót của ả từ từ cong lên. Một nụ cười thương mại, sắc sảo.

Mai Ruby bước lên một bước. Khoảng cách thu hẹp lại. Ả đưa bàn tay trắng muốt, với bộ móng vuốt sơn gel cầu kỳ ra trước mặt tao.

– Chào anh ạ. Anh làm chủ rồi mà vẫn dám bỏ cái tôi xuống để đi tìm hiểu cơ hội mới… Anh đúng là người mà bọn em đang tìm kiếm dành cho những vị trí lãnh đạo cấp cao đó ạ.

Tao cũng vô thức đưa bàn tay ra đáp lại. Bàn tay ả mềm mại, mịn màng, mát rượi … đúng bàn tay của người có tiền …

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))