Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 154: Tham lam
Mọi sự tĩnh lặng giả tạo trong cái sảnh sáng choang này đang bị kéo căng đến mức chực đứt. Vòng vây của mấy gã mặc vest đen từ từ siết lại. Hơi lạnh từ họng điều hòa trên trần nhà phả thẳng xuống gáy tao, buốt rợn người.
Giữa lúc tao đang gồng cứng các bó cơ, chuẩn bị cho kịch bản tồi tệ nhất, thì một âm thanh lanh lảnh vang lên cắt ngang.
– Mọi người ơi! Có chuyện gì ở đây thế này?!
Tiếng guốc gõ lộc cộc vội vã. Mai Ruby lướt ra từ góc hành lang trải thảm đỏ.
Ả bước xộc thẳng vào giữa vòng vây. Đôi mắt sắc lẹm lườm một vòng đám giang hồ đội lốt nhân viên văn phòng.
– Các anh làm cái gì đấy hả? – Ả đổi ngay sang cái tông giọng ngoa ngoắt, quát tháo ầm ĩ. – Anh An là khách VIP của em! Là đối tác cấp cao đang tìm hiểu dự án! Mọi người có hiểu lầm gì ở đây à mà quây khách của em như thế?
Mấy gã mặc vest nhìn nhau. Gã đàn ông đứng sau quầy lễ tân tặc lưỡi, nhổ nốt cái tăm đang ngậm dở xuống sàn, đưa ánh mắt ra hiệu. Vòng vây từ từ tản ra, lùi lại vài bước, trả lại không gian thở cho tao.
Một màn kịch “kẻ đấm người xoa” rẻ rách và cũ rích. Tao diễn cái trò này suốt với thằng Khánh để ép giá khách mua ốp lưng, lạ đéo gì.
Mai Ruby quay ngoắt sang tao. Cái giao diện dữ dằn ban nãy bốc hơi sạch bách, thay vào đó là một khuôn mặt áy náy, mềm mỏng đến tan chảy.
Ả vươn tay, chạm nhẹ vào cánh tay tao. Những ngón tay mát rượi xoa xoa nhè nhẹ lên lớp vải áo sơ mi, như để vuốt ve cái sự căng thẳng.
– Anh An thông cảm cho bọn em. – Ả cất giọng, ngọt xớt. – Bên lễ tân làm việc máy móc quá. Cái Chứng minh thư của anh bị khóa vào hộc tủ an ninh rồi, giờ bạn ấy cầm chìa khóa về, em cũng không tự ý phá tủ lấy ra được.
Ả nhìn thẳng vào mắt tao. Ánh mắt ướt át, chân thành đến mức nếu là một thằng nhóc mười tám tuổi chưa trải sự đời, chắc chắn sẽ tin sái cổ.
– Em lấy danh dự của Quản lý cấp cao ra đảm bảo với anh. Sáng mai, chính tay em sẽ mang Chứng minh thư gửi tận tay anh và tạ lỗi. Được không ạ?
Tao nhìn ả. Nhìn đám áo đen lảng vảng phía sau.
Ở cái thế hạ phong, trong hang ổ của chúng nó, tao đéo có cửa bật. Cố đấm ăn xôi lúc này chỉ có thiệt thân. Tao hít một hơi sâu, nén cái cục tức xuống đáy dạ dày. Mặt tao giãn ra, gật đầu một cái chậm rãi.
– Được. Anh nể em. Sáng mai anh quay lại lấy. Hy vọng là em giữ lời.
Sự nhượng bộ của tao làm không khí chùng xuống. Nhưng tao biết, bọn nó đang đắc ý vì nghĩ đã trói được tao bằng cái giấy tờ tùy thân.
Mai Ruby thở phào. Ả vuốt lại lọn tóc xoăn rơi lòa xòa trước trán.
– Anh làm em thót tim, cứ tưởng có chuyện gì lớn. – Ả mỉm cười lả lơi. – Coi như em chuộc lỗi vụ lúc nãy, em mời anh đi ăn nhẹ cái gì đấy nhé. Tiện anh em mình bàn tiếp công chuyện. Anh An tối nay có bận gì không ạ?
Không đợi tao trả lời, ả hất cằm chỉ ra phía ngoài cửa kính tự động.
– Anh lái xe đèo em nhé, em đi guốc đau chân quá không tự lái được.
Ngoài sảnh, một con SH trắng muốt, bóng loáng đang dựng chễm chệ. Xe của ả.
Não tao nảy số cực nhanh.
Đi xe của ả. Bỏ con Wave của tao lại cái ổ nhền nhện này. Đêm nay chúng nó buồn tay dắt mẹ nó đi đâu đấy thì tao ăn cám. Hoặc từ chối đi cùng ả, lững thững dắt xe ra về rồi bị mấy gã mặc vest kia úp sọt giữa ngã tư vắng nào đó? Rủi ro quá cao.
Tao xoay người. Thò tay vào túi quần, móc chùm chìa khóa con Wave ra.
Tao ném thẳng về phía thằng Tùng đang đứng rúm ró một góc. Cạch. Thằng Tùng giật mình chụp lấy.
– Tùng. Mày lấy xe tao chạy về trước đi. Cất cẩn thận đấy. Mai đi ra cửa hàng trả tao. Xe tao xước một vết tao tính sổ với mày.
Tao gằn giọng, dứt khoát. Rồi tao quay sang Mai Ruby, nhếch mép.
– Ok chắc là đi ăn gì đấy bàn thêm công chuyện cho rõ ràng. Đưa chìa khóa xe em đây anh chở cho.
Vừa bảo vệ được tài sản, vừa mượn cớ đi theo xem rốt cuộc cái mồi câu của con ả này nó thơm đến mức nào mà vẫn tìm đủ mọi cách để chèo kéo tao.
Mai Ruby cười tít mắt, thả chùm chìa khóa có gắn cục bông to đùng vào tay tao.
Hai đứa bước ra ngoài. Gió tối thổi hắt vào mặt.
Tao nổ máy con SH. Ga mượt, máy bốc, êm ru. Khác hẳn cái tiếng lạch bạch rung bần bật của con Wave ghẻ. Tiền nào của nấy.
Mai Ruby ngồi phía sau.
Ả là một con hồ ly tinh đê tiện. Ngay khi xe vừa lăn bánh, ả nhích người lên. Sát rạt. Hai cánh tay trần vòng qua eo tao, ôm hờ. Mỗi lần tao khẽ nhấp phanh, khối thịt mềm mại, nóng hổi của ả lại ép nhẹ vào lưng tao. Từng luồng gió thổi qua mang theo cái mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi, đánh thức cái bản năng giống đực đang ngủ yên. Tao chắc chắn đây là một sự cố tình. Một bài test sức chịu đựng.
Xe dừng lại chờ đèn đỏ ở ngã tư.
Điện thoại trong túi quần tao rung lên một nhịp.
Tao một tay bóp phanh, một tay móc điện thoại ra. Màn hình sáng rực.
Tin nhắn của Vy.
Kèm theo một bức ảnh. Một mâm cơm dọn sẵn trải trên nền gạch hoa sạch bóng. Đĩa sườn xào chua ngọt bóng nhẫy, bát canh rau xanh mướt, mấy quả cà pháo trắng nõn.
Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủn:
“Em nấu xong hết rồi. Cơm dọn ra rồi… Anh lại bận không về ăn ạ?”
Lồng ngực tao nhói lên một cái. Khô khốc.
Mâm cơm gia đình ấm áp đang chờ tao ở nhà. Còn tao, tao lại đang chở một người đàn bà sặc mùi nguy hiểm và nhục dục đi ăn tối. Sự đối lập trần trụi cào cấu vào cái ranh giới đạo đức mỏng manh mà tao đang cố bám víu.
Tao suy nghĩ mông lung trong đầu. Ngón tay cái lơ lửng trên bàn phím.
Sự áy náy dâng lên tận cổ. Nhưng tao dứt khoát gạt phăng nó đi. Tao đang bước vào hang cọp, không thể mang theo sự ủy mị.
“Anh bận chút việc đột xuất. Em ăn trước đi.”
Bấm gửi.
Tao đút vội điện thoại vào túi. Đèn chuyển xanh. Tao vít ga, con SH lao vút đi, bỏ lại cái sự cắn rứt phía sau lưng.
Điểm đến là một quán chân gà, cánh gà nướng khá sạch sẽ, thoáng mát.
Khói nướng bốc lên thơm nức mũi.
Vừa ngồi xuống bàn, Mai Ruby đưa tay cởi phăng chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, vắt ra sau lưng ghế.
Hõm xương quai xanh cộng thêm cái khe ngực sâu hoắm lấp ló dưới lớp áo đập thẳng vào mắt tao. Khi vươn tay lấy cốc trà đá, ả cố tình để bàn tay mịn màng lướt qua mu bàn tay tao. Sự đụng chạm trơn tuột. Đôi mắt ả ướt át, lúng liếng nhìn tao qua làn khói mờ ảo.
– Em đang tính nói với anh. Một ông chủ có tầm nhìn như anh, vào cái gói mười triệu thì phí quá. – Ả cất giọng, rót mật vào tai. – Gói đấy chỉ dành cho mấy bạn kinh tế có chút eo hẹp, ví dụ như cu Tùng thôi.
Ả gắp một cái cánh gà nướng xém cạnh, bỏ vào bát tao.
– Anh phải vào luôn gói “Ba mã” hoặc “Bảy mã”. Ba mươi triệu hoặc bảy mươi triệu.
Con số ném ra nhẹ bẫng như mua mớ rau.
– Lên thẳng chức Trưởng phòng luôn. Lợi nhuận nhân ba, nhân bảy lần. Hệ thống tự chạy. Chỉ cần một tháng là anh thu hồi vốn. Anh làm cùng em, em bảo đảm anh lên như diều gặp gió. Em làm việc trong ngành này lâu rồi, em biết nhìn ra người tài.
Ả vẽ ra một cái bánh khổng lồ, thơm phức mùi bơ sữa.
Ba mươi đến bảy mươi triệu.
Con số làm tao giật mình thon thót. Dục vọng vừa nhen nhóm lập tức lùi lại, nhường chỗ cho cái đầu lạnh của một thằng con buôn quen lê la mua mua bán bán.
Mày định vắt kiệt tao à?
Tao dựa lưng vào cái ghế nhựa. Cầm cốc coca đá lên, xoay xoay những viên đá kêu lanh canh bên trong. Khóe môi tao nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
– Ba mã hay bảy mã cũng được. – Tao nhìn thẳng vào mắt ả, tung một câu móc họng. – Nhưng vốn anh đang kẹt sạch ở kho hàng. Tiền mặt không có sẵn. Hay thế này đi…
Tao hơi nghiêng người tới trước.
– Em làm Quản lý cấp cao, tháng kiếm hai ba trăm triệu chắc tiền mặt không thiếu. Em cho anh vay ba mươi triệu đóng mã trước đi. Em chắc chắn là hệ thống kiếm tiền mạnh mà, tháng sau có hoa hồng thụ động, anh rút ra trả lại em cả gốc lẫn lãi. Em thấy như thế có hợp lý không Mai?
Bắt đúng mạch của chúng nó. Dùng chính cái lý thuyết lợi nhuận chắc thắng của chúng nó để đập lại chúng nó.
Mai Ruby hơi sượng lại. Nụ cười trên môi ả khựng lại đúng nửa giây.
Nhưng ả là một con cáo già điêu luyện. Ả không hề nổi cáu, không hề lúng túng.
Ả đặt ly nước xuống bàn. Chồm người tới trước.
Một tay ả chống cằm, nghiêng đầu nhìn tao vài giây.
Rồi ả đứng dậy. Kéo cái ghế nhựa, vòng sang phía bên cạnh tao, ngồi sát sạt. . 1 tay cầm cốc nước uống 1 ngụm. Tay kia, ả luồn xuống dưới gầm bàn.
Bàn tay ả đặt hẳn lên đùi tao.
Những ngón tay với bộ móng sơn đỏ bắt đầu vuốt ve nhè nhẹ, mơn trớn trên lớp vải quần bò thô ráp. Lực vuốt chậm rãi, miết dần lên phía trên.
Tao cứng đờ người. Hơi thở nghẹn lại.
Mai Ruby thì thầm, giọng khàn đặc, phả một luồng khí nóng rực mang đầy sự khiêu khích qua mặt bàn chật hẹp.
– Nhưng ở Tờ Nú Mờ Ú, luật chơi là phải dùng tiền của chính mình, hoặc do mình tự huy động thì mới có động lực cày cuốc anh ạ. Em đưa anh mượn tiền thì dễ… nhưng em muốn xem bản lĩnh thực sự của một nhà lãnh đạo cơ…
Bàn tay dưới gầm bàn của ả trượt lên cao hơn một chút, lướt qua lướt lại. Ả kề sát mặt vào má tao. Mùi thơm của ả ngập ngụa buồng phổi.
Ả chốt hạ bằng một lời hứa hẹn bán rẻ thân xác, trần trụi và đéo có một chút che đậy nào.
– Anh xoay đủ tiền vào mã bảy mươi triệu đi… Từ mai, em không chỉ dạy anh cách làm giàu nhanh nhất. Đêm nay, hoặc bất cứ đêm nào… anh muốn gì em cũng chiều. Trở thành người của em, anh không thiệt đâu.
Đôi môi đỏ chót, ướt át của ả mấp máy ngay sát vành tai tao.
Tao ngồi im như phỗng. Mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Một bên là cái bẫy tài chính đầy rủi ro, ném một cục tiền lớn vào một nơi đéo có hàng hóa thực tế. Một bên là sự dâng hiến nhục dục nóng rẫy, bốc lửa đang bày sẵn ngay trên đùi.
Giữa cái mùi khói thịt nướng và sự lả lơi chết người này, cái ranh giới của sự sa ngã mỏng hơn bao giờ hết.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))