Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 149: Bánh vẽ

Tao giơ tay phải lên.

Cái bắp tay căng cứng. Một cú tát đã được vận đủ lực, chuẩn bị giáng thẳng xuống cái bản mặt đen nhẻm của thằng Tùng. Tao muốn đánh cho nó tỉnh. Một thằng oắt con hiền lành, đi cùng cửa hàng từ những ngày khó khăn đầu tiên, giờ dám thò tay thụt két cửa hàng.

Nhưng cái tay tao khựng lại giữa không trung.

Thằng Tùng không co rúm người lại. Nó không chắp tay lạy lục, không ôm đầu khóc lóc ỉ ôi như cái cách một thằng ăn cắp bị bắt quả tang thường làm.

Nó đưa mu bàn tay lên quệt ngang dòng nước mắt. Bờ vai gầy guộc của nó bỗng nhiên ưỡn thẳng lên. Nó ngồi ngay ngắn lại trên chiếc ghế nhựa. Khuôn mặt nó ngẩng cao, đôi mắt lúc nãy còn lấm lét sợ hãi, giờ mở to, rực lên một thứ ánh sáng sắc lẹm, u mê và cuồng tín đến dị hợm.

Nó thò tay vào túi quần bò, rút ra một cái ví da sờn mép. Ngón tay nó run run lôi ra một tấm thẻ nhựa cứng, viền mạ nhũ vàng bóng loáng.

Nó đặt tấm thẻ lên mặt bàn kính, ngay trước mặt tao.

– Anh An nhìn đi.

Giọng thằng Tùng vang lên. Không còn cái âm điệu lí nhí, rụt rè gọi dạ bảo vâng mọi ngày. Nó nói dõng dạc, rành rọt từng chữ.

– Em không ăn cắp. Em chỉ mượn tạm tiền của cửa hàng một chút để đầu tư. Đây là thẻ nhân viên của em tại Công ty Tờ Nú Mờ Ú. Em đã chính thức bước chân vào con đường làm giàu thiết thực và nhanh chóng nhất rồi.

Tao hạ tay xuống. Nhíu mày nhìn tấm thẻ nhựa in ba cái chữ viết tắt lòe loẹt. Cái giao diện lố lăng trông rất là màu mè ngứa mắt.

– Làm giàu cái mả bố mày. Mày bị chúng nó tẩy não rồi Tùng ạ.

Tao gắt lên, định hất tấm thẻ đi.

Nhưng thằng Tùng chồm người tới. Hai tay nó đặt lên mặt bàn kính. Cái phong thái của nó thay đổi chóng mặt. Nó bắt đầu múa tay, chặt chém vào không khí, y hệt cái điệu bộ của mấy thằng cha mặc vest bóng lộn đứng cầm mic gào thét trên sân khấu mà thỉnh thoảng tao lướt thấy trên mạng.

– Anh An, anh nghe em nói một lần thôi. Làm việc như anh em mình hiện tại gọi là lao động truyền thống. Bán sức lao động để đổi lấy tiền. Lạc hậu lắm rồi anh ạ!

Nó nhìn thẳng vào mắt tao, giọng điệu say sưa như người cõi trên.

– Em kể anh nghe bà chị Mai Ruby quản lý tuyến trên của em nhá. Anh có biết không? Chị ấy mới hăm ba tuổi. Cũng mới ra trường thôi. Nhưng chị ấy đi SH nhập, xách túi Gucci, tay đeo đồng hồ đính đá. Một tháng chị ấy thu nhập thụ động hai ba trăm triệu. Em nghe mọi người ở công ty bảo còn vừa xây nhà cho bố mẹ ở quê. Không cần vã mồ hôi, không cần ngồi canh cửa hàng như anh em mình. Chị ấy đi du lịch, đi spa, tiền vẫn tự động chảy vào tài khoản. Vì chị ấy biết nắm bắt cơ hội ngàn năm có một!

Cái quạt công nghiệp trong góc phòng chạy vù vù, nhưng không tản nổi cái hơi nóng hầm hập đang bốc lên từ những lời nói hoang đường của thằng Tùng.

– Không bán sức lao động thì đi bán vốn tự có à? Lừa vê lờ. – Tao nhếch mép, khoanh tay trước ngực.

– Không lừa! Bên công ty em là bên phân phối độc quyền sản phẩm máy khử độc Ozone công nghệ cao cơ mà. Mười triệu bảy trăm nghìn một máy là giá ưu đãi cho anh chị em nhân viên của công ty. Giá gốc phải tận 2 3 chục triệu cơ anh ạ. Máy đấy vừa bảo vệ sức khỏe gia đình, vừa là món quà báo hiếu bố mẹ tuyệt vời nhất. Nhưng cái cốt lõi không phải là cái máy…

Thằng Tùng dùng ngón trỏ, bắt đầu vẽ những vòng tròn vô hình lên mặt bàn kính dính bụi.

– Cốt lõi là mô hình kinh doanh theo dạng cấp số nhân. Anh An, anh là người làm kinh doanh, anh nghe là anh hiểu ngay.

Ngón tay nó gõ cộc cộc xuống mặt bàn.

– Anh mua một máy, anh trở thành đại lý. Anh không cần đi bán dạo. Anh chỉ cần tìm ra hai người, giới thiệu cho họ cái cơ hội làm giàu này. Hai người đó lại tìm ra bốn người. Bốn người ra tám người. Cứ thế nhân lên. Anh sẽ là đầu nhánh. Mỗi một máy bán ra trong hệ thống của anh, anh ngồi không cũng cắn hoa hồng mười phần trăm. Mạng lưới càng đẻ, tiền càng tự động chảy vào túi lúc anh đang ngủ. Đó mới là thu nhập thụ động!

Tao ngồi dựa lưng vào ghế. Ánh mắt dán chặt vào những vòng tròn vô hình thằng Tùng vừa vẽ.

Lý trí của của tao bắt đầu vật lộn với những gì thằng Tùng vừa nói. Mô hình này thực chất là việc người này giới thiệu cho người kia mua hàng. Cái hay của nó là có những khách gián tiếp không phải tao bán trực tiếp nhưng tao cũng được nhận tiền hoa hồng.

Những cái từ khóa nó vừa phun ra lại đâm trúng phóc vào cái huyệt đạo tham vọng đang phình to trong lồng ngực tao.

Thu nhập hàng trăm triệu. Ngồi mát ăn bát vàng. Thu nhập thụ động.

Mấy ngày nay, tao đang đau đầu nát óc tìm cách kiếm một cục vốn lớn để nhảy sang mảng buôn bán iPhone cũ. Nhặt nhạnh từng đồng từ cái ki-ốt này quá chậm. Tao nhìn thấy thằng Long vung tiền đi ăn đồ Nhật, đi vào những nơi sang trọng. Tao muốn đứng ngang hàng với bọn họ. Tao muốn có số má thật nhanh, thật mạnh.

Cái mỏ hàn trên bàn bỗng nhiên trở nên quá thô kệch đối với tao.

Lồng ngực tao đập thình thịch. Máu chạy rần rật dưới da.

Tao thông minh hơn thằng Tùng. Tao lõi đời hơn nó. Nếu cái mô hình này thực sự là một mô hình kiếm tiền được hoạt động tại Việt Nam, thì tao nghĩ nó vẫn phải có thể kiếm được tiền. Một thằng biết cách điều khiển khách hàng như tao hoàn toàn có thể nhảy vào, cưỡi lên con sóng đó, hốt một mẻ tiền rồi rút êm trước khi cái bong bóng nổ tung.

Thằng Tùng là một con gà. Nhưng tao có thể làm con cáo.

Nhìn thấy tao ngồi im lặng, ánh mắt dao động, thằng Tùng tưởng tao đã ngấm đòn. Nó rướn người tới, hạ giọng rỉ tai.

– Anh An, anh thử nghĩ mà xem, số tiền bỏ ra để mua 1 sản phẩm thiết thực, chứ không phải họ thu tiền không của mình. Anh thử lên mạng tìm hiểu giá máy Ozone mà xem. Còn sáu triệu em mượn tạm quỹ, chỉ là để em nâng cấp bậc thôi. Bậc càng cao thì ăn hoa hồng càng nhiều anh ạ. Tháng sau hệ thống em có tuyến dưới, em nhận hoa hồng em trả lại ngay anh ạ. Anh đừng nói gì cho mấy anh kia biết được không ạ.

Nó nhìn tao, ánh mắt đầy sự nịnh nọt và sùng bái.

– Em nói thật, với cái đầu sỏi đá của anh, anh mà vào hệ thống này, anh còn lên cấp quản lý nhanh hơn cả chị cấp trên Mai Ruby của em ấy chứ. Anh dư sức đứng trên vạn người. Lúc đấy, anh sẽ cảm thấy giá trị bản thân của mình nó khác biệt hơn so với bây giờ nhiều.

Sự vuốt ve cái tôi đàn ông đập trúng điểm yếu chí mạng.

Sự kiêu ngạo của một kẻ từng trải khiến tao lầm tưởng mình có thể kiểm soát được mọi cuộc chơi, kể cả những cuộc chơi dơ bẩn nhất.

Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương. Tao rút điếu Thăng Long trên bàn, kẹp vào môi. Bật lửa.

Tách.

Ngọn lửa liếm vào đầu điếu thuốc, đỏ rực. Tao rít một hơi dài, khói ngập đầy buồng phổi.

Tao không bắt thằng Tùng viết giấy nợ. Tao không đuổi việc nó.

Tao cầm cái bật lửa Zippo, gõ nhịp từng tiếng cộc cộc xuống cái thẻ nhân viên mạ vàng chóe của nó trên mặt bàn. Một sự toan tính lạnh lẽo, sặc mùi tham lam phủ kín đôi mắt tao.

– Có thật là kiếm tiền dễ như thế không?

Tao nhả một luồng khói xám xịt vào không trung, cất giọng trầm đục.

– Nếu anh không tin thì mấy bữa nữa anh rảnh lên công ty với em đi. Coi như là anh đi tham quan trụ sở công ty luôn. Nếu may mắn gặp gỡ các cấp phía trên thì mình học hỏi được nhiều lắm đấy anh ạ. – Mặt thằng Tùng hồ hởi, phấn khởi khi thấy chuẩn bị mời được tao lên công ty.

– Được. Mày dẫn tao đến cái công ty Tờ Nú Mờ Ú của mày. Tao muốn tận mắt xem cái cơ hội đổi đời này nó vững trãi đến mức nào. – Tao nói.

Lời chốt hạ buông ra nhẹ bẫng. Cuộn băng dính đen trên bàn rơi xuống đất, lăn lăn vài vòng rồi dừng lại ở một góc khuất tối om. Tao chuẩn bị bước một chân vào cái bẫy hoàn hảo nhất của lòng tham con người.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))