Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 144: Tách trà hoàng gia
Cái điều hòa trong cửa hàng chạy rù rì. Luồng gió lạnh phả thẳng xuống mặt tủ kính trưng bày, xua đi cái ngột ngạt của buổi xế chiều.
Cửa hàng Alo Phụ Kiện dạo này vắng khách buổi chiều, nhưng dòng tiền thì vẫn xoay vòng trơn tuột. Tao đang lúi húi xếp lại mớ cáp sạc bọc dù vừa nhập thêm vào rổ.
Thằng Long ngồi trên cái ghế xoay sau quầy thu ngân. Nó không bấm điện thoại xem doanh thu, cũng không lướt Facebook. Nó vắt chéo chân, tay vân vê cái cằm nhẵn thín không một cọng râu. Cái giao diện sơ mi lụa, đồng hồ da lộn của nó lúc nào cũng tỏa ra một thứ từ trường nhàn nhã.
– Đánh trận này, đéo thể dùng cách băm bổ được.
Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó đều đều, ráo hoảnh, như đang phân tích một biểu đồ chứng khoán.
Tao ngừng tay, ném bó cáp sạc vào rổ.
– Mày đang nói cái quái gì đấy?
– Lê Thu Hạ. – Long đẩy gọng kính cận lên sống mũi. – Con bé này cứng đấy. Càng phô trương, vồ vập, nó càng khinh. Mấy cái trò tặng hoa hồng to tổ chảng, hay lượn lờ con SH trước mặt để lấy le, chỉ áp dụng được với mấy em hotgirl não ngắn thích phông bạt thôi.
Nó nhếch mép, ngón tay trỏ gõ từng nhịp chậm rãi xuống mặt kính.
– Muốn cưa nó, phải đánh vào tần số. Phải cho nó thấy tao và nó cùng chung một đẳng cấp, cùng một hệ tư duy. Giao tiếp bằng cái đầu, không phải bằng cái ví.
Tao đứng dựa lưng vào kệ hàng. Lấy giẻ lau qua hai bàn tay dính bụi giấy.
Tao nhìn thằng bạn mình. Bình thường nó tán gái nhanh như chớp, dăm ba bữa đi ăn đi lượn là chốt hạ. Nhưng lần này thì khác. Nó đang bày binh bố trận. Nó coi Hạ là một con mồi cao cấp, đòi hỏi một khẩu súng ngắm tỉa bọc nhung chứ không phải súng liên thanh vác vai.
Lồng ngực tao hơi gợn lên một nhịp. Nhưng tao đè nó xuống ngay lập tức. Tao có Vy rồi. Cái ranh giới an toàn tao đã tự tay kẻ ra, tao phải tuân thủ.
– Tùy mày. Thiếu gia thì nhiều bài. Tao chỉ quan tâm lát nữa lấy được tiền hợp đồng chỗ set quà cho xong việc. – Tao đáp lạnh tanh, kéo khóa cái túi đeo chéo.
Tối. Quán bia trên đường Tô Hiệu.
Không khí ngập tràn mùi cồn, mùi lạc luộc và tiếng dô hò đinh tai nhức óc. Hạ gọi tao ra đây để thanh toán nốt tiền đợt sự kiện. Cả team Câu lạc bộ tính ra cũng gần chục mạng đã yên vị ngồi tại bàn.
Và tất nhiên, thằng Long không bỏ lỡ cơ hội. Nó vác xác đi theo tao với cái mác “cổ đông đi thu hồi công nợ”.
Giữa cái bàn nhựa dính đầy mỡ xào lăn và bọt bia trào ra nhơm nhớp, thằng Long ngồi ung dung. Nó không nói tranh phần của ai.
Ngồi ăn uống được 1 lúc, làm vài quại bia, nó kín đáo vẫy tay vẫy thằng phục vụ lại gần.
– Em lấy cho anh một bát nước mắm nguyên chất, vắt tí chanh, tuyệt đối không cho ớt nhé.
Bát nước chấm được mang ra, đặt nhẹ nhàng xuống ngay trước mặt Hạ. Kèm theo đó là một đĩa củ đậu ướp lạnh gọt sẵn mà không ai gọi.
Hạ đang nói chuyện, hơi khựng lại. Nó nhìn bát nước chấm không ớt, rồi nhìn đĩa hoa quả. Đuôi mắt nó lướt qua thằng Long. Nó không ăn cay được, cái chi tiết nhỏ xíu này ngay cả tao làm việc cùng nó bao nhiêu ngày cũng không để ý. Vậy mà thằng Long nắm được.
Tao ngồi đối diện, gắp một miếng đậu lướt ván nhai chậm rãi. Thằng Long đang chơi một ván cờ quá mượt. Sự ga lăng của nó đắt giá ở chỗ nó không cần mở mồm khoe khoang. Nó tinh tế đến mức đáng sợ.
Bữa nhậu tàn. Đám sinh viên bắt đầu lảo đảo đứng dậy, chia tay ai về nhà nấy.
Long cầm tờ giấy ăn lau khóe miệng. Nó đứng lên, hơi tiến lại gần phía Hạ và mấy người “ban bệ” trong Câu lạc bộ.
– Uống bia xong đi xe về luôn có vẻ không ok cho lắm. – Nó cất giọng trầm ấm, bao quát cả đám đông. – Mình biết một quán cafe biệt thự Pháp cổ ngay góc đường bên kia. Yên tĩnh, đồ uống nhẹ bụng. Mời Ban chủ nhiệm qua đó ngồi một lát cho dã bia rồi hẵng về. Coi như Alo Phụ Kiện cảm ơn mọi người đợt sự kiện vừa rồi.
Một lý do hoàn hảo. Một lời mời lịch sự, bao trùm cả tập thể, không có chỗ nào để bắt bẻ hay từ chối. Lão Hoàng chủ nhiệm gật đầu cái rụp. Hạ cũng không có lý do gì để từ chối một lời mời tập thể mang tính ngoại giao như vậy.
Mười lăm phút sau.
Không gian thay đổi 180 độ. Từ cái chốn vỉa hè xô bồ, ồn ã, bọn tao bước vào một thế giới khác.
Quán cafe nằm trong một căn biệt thự Pháp cổ. Tiếng nhạc acoustic không lời văng vẳng, êm ái. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những bức tranh sơn dầu treo trên tường gạch mộc. Không khí mát lạnh, phảng phất mùi tinh dầu quế trộn lẫn với cái hương thơm của hạt cà phê rang mộc.
Mọi âm thanh ồn ào bị vứt lại bên ngoài cánh cửa kính cách âm.
Long chủ động tiến về phía quầy pha chế, đứng lật menu cùng lão Hoàng. Mấy đứa đi tìm chỗ ngồi và chọn 1 bàn ở góc.
Tao ngồi lọt thỏm xuống chiếc ghế sofa bọc nhung màu đỏ đun ở góc trong. Cái nệm ghế quá mềm, nó nuốt chửng nửa người tao xuống.
Hạ bước tới. Nó ngồi xuống chiếc ghế bành đơn đối diện.
Nó mở túi xách, rút ra một cái phong bì giấy dày cộm. Đặt lên mặt bàn kính, đẩy về phía tao.
– Tiền thanh lý hợp đồng. Cậu đếm lại đi.
Tao cầm cái phong bì lên. Mở nắp. Rút xấp tiền polymer ra. Đầu ngón tay tao lướt qua những tờ năm trăm nghìn, đếm loẹt xoẹt. Thói quen của một thằng con buôn. Tiền bạc trao tay là phải sòng phẳng.
Hạ cầm ly nước lọc trên bàn lên. Nó nhấp một ngụm. Đôi mắt đen láy lướt qua vai tao, nhìn về phía thằng Long đang đứng ở quầy order, dõng dạc chỉ đạo nhân viên pha chế.
– Bạn thân của cậu sành sỏi đấy. – Hạ buông một câu nhẹ bẫng. – Rất biết cách thiết lập sân chơi để người khác không thể từ chối.
Tao đút xấp tiền vào túi quần, tựa lưng vào thành sofa, nhếch mép cười khẩy.
– Thiếu gia mà. Từ bé đã được dạy cách tiêu tiền sao cho hữu dụng nhất rồi. Chị cẩn thận không sập bẫy.
Hạ đặt ly nước xuống bàn. Nó không cười. Ánh mắt nó thu lại, ghim thẳng vào mặt tao. Sắc lẹm.
– Tôi không ngây thơ.
Nó hơi rướn người tới trước. Mùi hương thanh mát quen thuộc thoang thoảng bay qua mặt bàn, đánh nhau với mùi tinh dầu quế của quán.
– Nhưng ít ra, Long nó đối diện trực tiếp. Nó biết nó muốn gì và nó thẳng thắn tiến tới. – Giọng Hạ trầm xuống, từng chữ ném ra như những mũi kim. – Chứ nó không trốn chui trốn lủi, nhát cáy như ai đó.
Cổ họng tao hơi nghẹn lại. Lời châm chọc đâm trúng phóc cái huyệt đạo mà tao đang cố tình che giấu. Tao đang trốn. Tao trốn nó, trốn cái sự rung động chết tiệt kia để rúc vào cái vỏ bọc an toàn của Vy.
Tao định mở miệng phản đòn, thì phục vụ bưng đồ uống ra.
Không phải nâu đá, đen đá hay sinh tố bơ quen thuộc.
Một bộ ấm tách bằng sứ xương trắng muốt, viền mạ vàng chóe. Trà Earl Grey. Kèm theo đó là một tháp bánh ngọt ba tầng đựng những chiếc bánh macaron nhỏ xíu, đủ màu sắc.
Long kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ. Nó tự tay cầm cái ấm sứ, rót thứ chất lỏng màu hổ phách bốc khói nghi ngút vào cái tách nhỏ xíu trước mặt Hạ.
– Trà bá tước. Uống cái này sau khi ăn đồ nhiều dầu mỡ là hợp lý nhất. Hạ thử xem. – Long nói, mỉm cười lịch thiệp.
Cuộc trò chuyện bắt đầu.
Long và Hạ tung hứng với nhau một cách mượt mà. Bọn nó nói về cái vị chát nhẹ của loại trà. Nói về một cuốn sách kinh tế vĩ mô bản gốc tiếng Anh mới xuất bản. Chuyển sang chủ đề về những góc phố, những nơi mà hai đứa từng đi du lịch.
Tao ngồi bó gối ở góc sofa.
Bàn tay thô ráp của tao cầm cái nĩa inox bé tí tẹo bằng hai ngón tay. Nó trơn tuột. Tao chọc trượt miếng bánh ngọt màu hồng, làm nó mẻ một góc.
Tao bưng cái tách sứ viền vàng lên. Nhấp một ngụm. Vị trà chát xít, thoang thoảng mùi tinh dầu cam cam gì đó nhạt toẹt. Nó đéo đã khát bằng một cốc nhân trần đá vỉa hè.
Tao nhìn sang phía đối diện.
Long và Hạ đang cười. Nụ cười của những kẻ cùng một tần số. Chúng nó sử dụng những từ ngữ, những trải nghiệm thuộc về một thế giới mà những đứa sinh ra ở vạch đích mới có.
Một bức tường vô hình vừa được dựng lên ngay giữa cái bàn kính này.
Tao có tiền. Tiền tao tự kiếm ra. Nhưng ở cái không gian này, giữa bộ ấm tách mạ vàng và những câu chuyện trên trời dưới biển, tao chỉ là một hạt cát lạc quẻ. Một thằng lôm côm đi nhầm vào khu vực của giới quý tộc.
Cái cảm giác thua kém về giai cấp nó kinh khủng hơn cả việc bị thiếu tiền. Nó bóp nghẹt lồng ngực tao, làm không khí xung quanh trở nên loãng toẹt.
Bọn họ đang bàn về một khóa học thạc sĩ ở Úc.
Giữa lúc thằng Long đang say sưa kể chuyện, Hạ bỗng nhiên dừng lại.
Nó cầm chiếc tách sứ mạ vàng của nó lên. Nhưng nó không đưa lên miệng. Nó vươn tay qua mặt bàn.
Nó đưa chiếc tách của mình, chạm nhẹ vào cái tách trà tao đang đặt hờ hững trên mặt kính, chưa vơi đi tẹo nào.
Keng.
Âm thanh của gốm sứ va vào nhau vang lên. Trong vắt. Lạnh lẽo. Tĩnh lặng nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.
Mọi câu chuyện bị cắt đứt. Long khựng lại.
Hạ không nhìn Long. Đôi mắt đen láy của nó nhìn thẳng vào tao. Một cái nhìn xoáy sâu. Nó hỏi tao: “Làm gì mà ngồi thừ người ra thế An?”
Cơ thể tao cứng đờ. Cắn chặt khớp hàm.
Tao từ từ đặt cái nĩa xuống đĩa.
– À sáng mai em phải ra chợ Trời bốc lô cáp sạc sớm. – Tao đứng dậy, giọng khô khốc, không nhìn ai. – Mọi người cứ ngồi chơi. Em xin phép về trước nhé.
Tao xoay lưng. Bước thẳng ra khỏi cửa quán cafe. Không ngoái đầu lại.
Cánh cửa kính đóng sập lại.
Bên ngoài, gió đêm Hà Nội se se lạnh phả thẳng vào mặt. Trả tao về với cái không khí bụi bặm, ồn ào quen thuộc.
Tao đút tay vào túi quần lấy chìa khóa xe.
Điện thoại rung lên. Màn hình sáng rực trong bóng tối.
Tin nhắn của Thảo Vy.
“An về chưa? Đi đường cẩn thận nhé. Về đến nhà nhớ nhắn tin cho Vy.”
Tao đứng chôn chân trên vỉa hè. Nhìn dòng tin nhắn.
Vy là sự an toàn. Vy là một cốc nước chanh đá mát lạnh, bình dị, đéo cần phải dùng nĩa hay tách mạ vàng để thưởng thức. Ở bên Vy, tao là người đàn ông che chở, là người chủ động trong mối quan hệ.
Nhưng đéo hiểu sao.
Ngay lúc này, đứng dưới ngọn đèn cao áp, lồng ngực tao lại bức bối và khó chịu đến phát điên.
Cái tiếng “keng” của chiếc tách sứ vẫn đang vang vọng trong đầu tao.
Tao nhận ra một sự thật tàn nhẫn. Việc tự nhốt mình vào một cái lồng an toàn, trốn tránh những tần số cao hơn, chưa bao giờ làm cái lòng tham và sự hiếu thắng của một thằng đàn ông trong tao ngừng gào thét.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))