Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 143: Trò chơi vương quyền
Cái nắng giữa trưa dội thẳng xuống. Hơi nóng hầm hập phả lên mặt. Nhưng lồng ngực tao lúc này lạnh toát.
Bốn con người đứng thành một tứ giác chết chóc.
Câu hỏi của Hạ lơ lửng trong không khí. “Bạn gái của An à? Không giới thiệu với đối tác một tiếng sao?”. Nó không hỏi Vy. Nó hỏi tao. Nó tước đi cái quyền tự giới thiệu của Vy, ép tao phải là người định danh cái mối quan hệ này trước bàn dân thiên hạ.
Tao nuốt nước bọt. Cục yết hầu chạy dọc cổ họng khô khốc.
Mọi ánh mắt dồn vào tao. Thằng Long đứng khoanh tay, nhếch mép cười đểu. Nó thừa biết tao đang dính vào cái mớ bòng bong gì, và nó đang tận hưởng cái việc tao bị nướng trên chảo lửa.
Tao hít một hơi sâu. Lấy lại cái bản lĩnh của một thằng đi buôn. Mày đéo thể hoảng loạn khi khách hàng ép giá.
Tao vươn tay ra, vòng qua eo Vy. Một động tác dứt khoát, kéo nó sát vào lồng ngực tao đang đẫm mồ hôi.
– À. Mải dọn hàng quá quên mất. – Tao nhìn thẳng vào mắt Hạ, giọng ráo hoảnh, trầm xuống. – Đây là Vy, bạn gái em. Cũng là Kế toán trưởng đang giữ tay hòm chìa khóa cho Alo Phụ Kiện.
Tao quay sang Vy, hất cằm về phía Hạ.
– Còn đây là chị Hạ. Sếp phó câu lạc bộ, phó chủ nhiệm Câu lạc bộ của anh.
Câu giới thiệu bật ra. Sòng phẳng. Không trốn tránh. Cái mác “Kế toán trưởng” tao cố tình ném vào để nâng cái vị thế của Vy lên, không chỉ là một đứa bạn gái mang nước đến thăm, mà là một người nắm quyền lực tài chính trong cái cơ ngơi của tao.
Vy nghe tao giới thiệu, cơ mặt nó giãn ra. Nụ cười gượng gạo lúc nãy trở nên mềm mại và tự tin hơn hẳn. Nó khẽ gật đầu.
– Chào chị Hạ. Em nghe An nhắc đến mọi người nhiều rồi. Hôm nay mới có dịp gặp.
Hạ đứng im. Đôi mắt đen láy của nó không chớp. Nó nhìn cái bàn tay tao đang đặt ngang eo Vy.
Khóe môi nó cong lên sâu hơn một chút. Một nụ cười hoàn hảo đến mức giả tạo.
– Chào em. – Hạ cất giọng, nhạt thếch. – Kế toán trưởng cơ à? An nhà em làm ăn ngoài đường lươn lẹo lắm, em giữ tay hòm chìa khóa cho cẩn thận nhé, không nó lại tuồn tiền đi đầu tư mấy cái dự án “ngoài luồng” thì rách việc.
Câu nói đâm thọc, mang tính sát thương cực cao. Nó đá xoáy thẳng vào cái bản tính thực dụng của tao, đồng thời gieo một hạt mầm nghi ngờ vào đầu Vy.
Nhưng Vy không phải dạng vừa. Đứa con gái ngoan nhất lớp 12A1 không có nghĩa là nó ngu.
Vy khẽ mỉm cười, siết nhẹ cái cốc nước sấu đá trong tay.
– Dạ, chị yên tâm. An nhà em làm gì cũng báo cáo sổ sách rõ ràng từng đồng. Tiền ra tiền vào em nắm hết, không để cửa hàng trượt đi đâu được một cắc nào đâu ạ. Còn những dự án “ngoài luồng” không sinh lãi thì em tin là An cũng không có thời gian mà quan tâm đâu chị.
Một đòn phản pháo cực gắt. Nhẹ nhàng, lịch sự nhưng vả bôm bốp vào mặt đối phương. Nó khẳng định cái vòng an toàn tuyệt đối mà nó đang kiểm soát.
Lông mày Hạ khẽ giật một nhịp. Nó không ngờ con bé mặc váy hoa nhí, trông có vẻ bánh bèo này lại có thể đỡ đòn và bật lại sắc bén như thế.
Không khí căng như dây đàn chực đứt.
Thằng Long đứng bên cạnh thấy mùi khét lẹt, vội vàng lên tiếng can thiệp để phá băng. Cái bản năng của một thằng nhà giàu đi cưa gái là phải thể hiện sự ga lăng đúng lúc.
– Thôi, trưa nắng thế này đứng ngoài đường làm gì. Hạ mệt rồi đúng không? – Long xoay người, chắn nửa tầm nhìn của Hạ về phía tao. – Nay cho Long mời Hạ đi ăn trưa nhé. Quanh đây có quán đồ Nhật mới mở ngon lắm. Thử nhé.
Hạ không nhìn thằng Long. Ánh mắt nó vẫn ghim chặt vào tao và Vy thêm đúng hai giây nữa. Rồi nó từ từ thu tầm mắt lại.
– Ok. Đi thôi. Ở đây bây giờ trời cũng nắng nóng ngột ngạt quá.
Nó quay gót. Bước đi dứt khoát. Thằng Long cười tít mắt, đi bên cạnh như một vệ sĩ trung thành.
Tao đứng nhìn theo hai cái bóng khuất dần sau dãy nhà giảng đường. Cánh tay đặt trên eo Vy từ từ buông thõng xuống.
– An. – Giọng Vy cất lên.
Tao quay lại. Vy không còn cười nữa. Nó đưa cốc nước sấu đá lạnh toát ép thẳng vào một bên má tao.
Hơi lạnh làm tao giật mình.
– Chị sếp phó này… có vẻ không thích Vy lắm nhỉ? – Nó hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt tao, dò xét.
– Công việc nó thế. Áp lực sự kiện nên hay cáu bẳn thôi. Quan tâm làm gì cho mệt đầu. – Tao chép miệng, vớ lấy cốc nước từ tay nó, cắm ống hút tu một hơi dài.
Vy không vặn vẹo thêm. Nó lấy tờ giấy ăn, kiễng chân lên lau nốt vệt mồ hôi đọng trên trán tao.
– Thôi, dọn dẹp đi rồi về nghỉ. Vy đi mua đồ ăn sẵn rồi, trưa nay không nấu đâu, về nhà ăn luôn cho nhanh.
Tao gật đầu. Quay lưng đi dọn dẹp nốt để té.
Nhưng trong đầu tao lúc này, mọi thứ đang lộn xộn vãi lìn.
Cái ánh mắt của Hạ lúc nó quay lưng đi. Nó đéo phải là ánh mắt của một kẻ bỏ cuộc hay nhận thua. Nó là ánh mắt của một kẻ vừa xác nhận xong mục tiêu và chuẩn bị thay đổi chiến thuật.
Và tệ hơn nữa. Cái lúc thằng Long bước lên che chắn cho Hạ, ngỏ lời mời đi ăn đồ Nhật. Lồng ngực tao lại nhói lên một cái gợn sóng quen thuộc. Sự khó chịu, ngứa mắt bốc lên tận não.
Mày có Vy rồi. Vy đang đứng ngay cạnh mày, lau mồ hôi cho mày. Tại sao mày vẫn cảm thấy mất mát khi một thằng đàn ông khác đưa người đàn bà kia rời đi?
Lòng tham của thằng đàn ông nó khó kiểm soát thật sự. Tao cắn chặt răng, ném mạnh cái vỏ thùng rỗng vào sọt rác.
Mẹ kiếp. Cuộc chiến này đéo đơn giản chỉ là chuyện kinh doanh nữa rồi.
***
Tám giờ tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.
Bữa cơm tối kết thúc. Vy đang đứng rửa bát ngoài bồn. Tao ngồi ở phòng khách, cắm mặt vào laptop kiểm tra lại file chốt doanh thu cuối tuần.
Cửa nhà xịch mở. Thằng Long bước vào.
Nó mặc nguyên bộ đồ lúc trưa, nhưng giao diện có vẻ bơ phờ hơn. Nó vứt cái chìa khóa SH lên mặt bàn kính. Kéo ghế sofa ngồi phịch xuống, ngửa cổ ra sau, thở hắt ra một hơi dài.
Tao ngừng gõ phím. Liếc nhìn nó.
– Sao? Quán đồ Nhật không có điều hòa à mà mặt mũi bơ phờ thế công tử? Không về nhà đi còn mò qua đây làm gì?
Long mở hé một mắt, lườm tao.
– Bữa trưa ăn như nhai rơm.
Nó với tay lấy cốc nước lọc trên bàn, uống một ngụm.
– Đcm, con Hạ nó quái thai thật sự. Mày biết tao dẫn nó đi ăn cái bill hết gần hai củ. Cứ tưởng ăn xong thì đi xem phim hay lượn lờ uống nước. Đéo. Ăn xong nó chia đôi tiền bill, đặt tiền xuống bàn đẩy sang phía tao rồi bắt taxi đi về.
Nó vò rối mái tóc vuốt sáp bóng lộn.
– Tao chả xơ múi được cái mẹ gì. Kể cả một cái nắm tay. Lần đầu tiên tao trải qua cái cảm giác như này.
Nghe thằng Long than vãn, khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một sự hả hê đê tiện len lỏi trong mạch máu. Tao cố nén nụ cười, gõ tay xuống bàn.
– Tao bảo rồi. Nó không phải mấy em gái thấy SH là sáng mắt lên đâu. Cưa nó tốn kém mà dễ gãy răng lắm. Bỏ đi.
Long ngồi bật dậy. Mắt nó trừng lên nhìn tao. Cái bản tính hiếu thắng của một thằng chưa bao giờ thất bại trong chuyện tán gái bị kích hoạt.
– Bỏ cái đéo gì. Mày đéo hiểu cảm giác bị từ chối phũ phàng nó cay thế nào đâu. Càng khó tao càng thích. Tao đéo tin là tao không cưa đổ được nó.
Nó chỉ tay vào mặt tao.
– Mày nhớ cái giao kèo của tao với mày không An? Mày làm nội gián cho tao. Có càng nhiều thông tin thì tao càng dễ bày binh bố trận. Tao phải đánh phủ đầu.
Tao ngồi im. Bàn tay đặt trên bàn phím hơi cứng lại.
Giao kèo. Ừ, tao đã từng gật đầu bừa cho qua chuyện. Nhưng bây giờ, bảo tao đi cung cấp thông tin của Hạ cho thằng khác nhảy vào tán tỉnh?
Cái mớ bòng bong trong lồng ngực lại quặn lên.
– Tao đéo biết đâu. Mày tự đi mà tìm hiểu. – Tao đáp cộc lốc, quay mặt đi nhìn vào màn hình laptop.
Long nhíu mày. Nó nhìn thái độ của tao, cái radar nhạy bén của một thằng dân chơi bắt đầu hoạt động.
Nó hạ giọng, chậm rãi, thì thầm với tao.
– Mày có vẻ không muốn tao cưa nó nhỉ An?
Tao khựng lại. Tim đập lỡ một nhịp. Nhưng cái mặt nạ của một thằng thợ lỳ lợm không cho phép tao lộ sơ hở.
– Mày điên à? Tao có Vy rồi. Mày cưa ai là việc của mày. Tao chỉ thấy phiền phức thôi. Lằng nhằng tình cảm trong nội bộ câu lạc bộ ảnh hưởng đến nồi cơm của tao.
Long nhìn chằm chằm vào mặt tao mất vài giây. Rồi nó nhún vai, tựa lưng lại vào ghế
– Thế thì tốt. Lo giữ cái nồi cơm và giữ cái em Vy của mày cho chặt vào. Còn Hạ, tao tự xử.
Nó rút điện thoại ra, bắt đầu lướt Facebook.
Tao nhìn lại vào màn hình. Những con số không thể nào nhảy múa trong đầu tao lúc này.
Cái tam giác tình cảm này đang bị kéo căng đến mức cực hạn. Thằng Long đang xông lên. Hạ thì đang chờ đợi một nước cờ từ tao. Còn Vy, người con gái tao đang cố bảo vệ, lại vô tình đứng giữa cái chiến trường này.
Tao nhắm mắt lại. Tiếng nước chảy rào rào ngoài bồn rửa bát vang lên đều đặn.
Giông bão sắp ập đến cái đại bản doanh này rồi.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))