Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 145: Vùng xám​
Mười giờ rưỡi đêm.

Tao phi con Wave về đến Bùi Xương Trạch.

Đẩy cổng bước vào. Dưới tầng một, hàng hóa chất cao đến ngực, mùi nhựa Tàu nồng nặc. Thằng Khánh giờ này vẫn đang chăm chỉ lúi húi đóng nốt mấy cái đơn gửi bưu điện sáng mai.

Thấy tao, nó ngước lên, hất hàm:

– Lấy được tiền chưa?

– Rồi. Trong ví đây.

Tao đáp cụt lủn, ném cái chìa khóa xe lên mặt bàn kính. Đi thẳng lại phía tủ lạnh lấy chai nước lọc, rót một cốc đầy, tu ừng ực. Nước lạnh trôi xuống thực quản nhưng không dập được cái cục tức nghẹn ứ ở cổ họng từ lúc bước ra khỏi quán cafe Pháp cổ.

– Thằng Long nãy đi cùng à? Vui tới bến không mày? – Khánh hỏi, tay xé băng dính rẹt rẹt.

– Nó đang bận làm thiếu gia, thưởng trà bá tước với sếp phó câu lạc bộ rồi. Tao về trước.

Tao rút điện thoại, gõ vội một tin nhắn cho Vy: “Anh về đến nhà rồi. Em ngủ ngoan nhé.”

Bấm gửi.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống góc tường. Cảm giác mỏi nhừ chạy dọc sống lưng.

Đầu óc tao cứ tua lại cái tiếng “Keng” lúc Hạ cụng tách trà vào ly của tao. Cái âm thanh khốn nạn ấy nó làm tao suy nghĩ miên man về ranh giới giữa tao và phần còn lại, những kẻ ở một thế giới khác tao.

Tao nhắm mắt, xoa xoa hai bên thái dương.

Mày có Vy rồi. Vy an toàn, Vy thương mày, Mày còn đòi hỏi cái gì nữa hả An?

Tao tự chửi thầm mình trong đầu. Nhưng con thú tham vọng bên trong lại nhe răng cười khẩy. Lòng tham của đàn ông không bao giờ thỏa mãn với hai chữ “vừa đủ”.

Sáng hôm sau.

Tao xách xe ra chợ Trời từ sáu giờ. Lượn lờ chui rúc vào mấy cái ngõ ngách sâu hun hút, mặc cả từng nghìn bạc lẻ với mấy bà buôn sỉ để lấy lô cường lực rẻ nhất.

Đến chín giờ, tao vác bao tải hàng to tướng về đến cửa hàng Alo Phụ Kiện.

Thằng Tùng đang lau tủ kính. Long đã ngồi chễm chệ ở bàn thu ngân.

Giao diện nó hôm nay khác hẳn. Không còn sơ mi đóng thùng bóng lộn. Nó mặc một cái áo phông trơn, quần bò, trông bụi bặm hơn một chút.

Thấy tao khệ nệ vác hàng vào, Long đứng dậy, đón lấy bao tải đỡ tao.

– Lấy được giá tốt không? – Nó hỏi.

– Bảy chấm năm một kính. Bán hết lãi ngập mồm. – Tao phủi bụi trên tay, đi vào phía bên trong cửa hàng.

Long đẩy gọng kính, cười nhẹ. Nó vỗ vỗ vào cái bao tải hàng.

– Tối qua tao với Hạ ngồi nói chuyện đến tận mười một giờ. – Giọng nó tỉnh bơ, thả một quả bom nhỏ vào giữa không gian cửa hàng.

Tay tao đang cầm cốc nước hơi khựng lại. Tao uống một ngụm, quay sang nhìn nó. Mặt lạnh tanh.

– Tiến triển tốt chứ? Khớp tần số rồi thì triển thôi.

– Cũng ổn. – Long kéo ghế ngồi xuống, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn. – Nhưng tao phát hiện ra một điều thú vị.

Nó ngước mắt lên, nhìn thẳng vào tao. Cái nhìn sắc như dao cạo, không có sự cợt nhả của thằng bạn nhậu. Đó là cái nhìn của một thằng đi săn đang đánh giá đối thủ.

– Hạ nó nói chuyện với tao về sách kinh tế, về du học. Nhưng ánh mắt nó thì không tập trung vào tao. Mày về trước, nó liên tục liếc nhìn cái đồng hồ. Nó lịch sự, nhưng nó giữ một cái khoảng cách an toàn ngay kể cả khi cuộc nói chuyện chỉ còn tao vơí nó.

Long rướn người tới trước, hạ giọng.

– Con bé này nó không thích những thứ hoàn hảo, bày sẵn. Nó thích những thứ xù xì, khó đoán. Mày biết tao nhận ra điều gì không An?

Tao đặt cốc nước xuống. Cạch. Khớp hàm tao bành ra.

– Mày nhận ra cái đéo gì?

– Tao nhận ra, người nó muốn cụng ly tối qua… đéo phải là tao.

Câu chốt hạ của thằng Long ném thẳng vào mặt tao. Sòng phẳng. Tàn nhẫn.

Nó là thằng thông minh. Nó đủ nhạy bén để ngửi thấy cái mùi mờ ám giữa tao và Hạ, dù tao đã cố gắng dựng lên một bức tường dày đặc bằng cách công khai Thảo Vy.

Cửa hàng im phăng phắc. Thằng Tùng đứng lau tủ kính cũng biết ý, lủi thẳng ra phía bên ngoài cửa hàng.

Tao đút hai tay vào túi quần, tựa lưng vào mép tủ.

– Mày nghĩ nhiều quá rồi Long ạ. Tao với nó là bạn cùng câu lạc bộ. Hết. Tao có bạn gái rồi, mày thừa biết.

– Ừ. Tao biết. – Long nhếch mép. – Thế thì tốt. Mày cứ giữ chặt lấy cái vùng an toàn của mày đi. Tao chỉ thông báo để mày biết, tao có mục tiêu rõ ràng, và tao không bỏ cuộc đâu. Càng khó tao càng cày. Rồi chắc chắn có ngày tao sẽ cưa đổ nó. Nhưng nếu mày mà có ý định lấn cấn, thò chân vào… thì tao với mày sẽ có chuyện đấy.

Một lời cảnh cáo công khai.

Thằng Long đang vạch ra ranh giới. Trong công việc, bọn tao là cổ đông, là anh em sống chết có nhau. Nhưng trên cái mặt trận tình cảm này, nếu tao bước qua vạch, tao sẽ trở thành kẻ thù của nó.

Tao nhìn nó. Không sợ hãi, không nhượng bộ.

– Mày cứ cưa thoải mái. Tao bận đếm tiền.

Nói xong, tao quay lưng đi vào bàn kỹ thuật. Mở máy khò nhiệt, bắt đầu bung một cái màn hình vỡ.

Tiếng máy khò rít lên ù ù. Hơi nóng phả vào mặt.

Tao ép mình phải tập trung vào những con ốc vít li ti. Nhưng cái đầu tao thì đang nổ tung. Lời thằng Long nói như một mũi khoan xoáy thẳng vào cái khối bê tông lý trí của tao. “Người nó muốn cụng ly đéo phải tao”.

Sự kiêu ngạo ngầm dâng lên. Hạ, cái đứa con gái trên đỉnh cao ấy, lại bị thu hút bởi cái sự xù xì, thô kệch của tao?

Buổi tối. Ở phòng của Vy.

Tao ngồi ăn cơm cùng Vy. Hôm nay nó nấu canh cua rau đay, đậu rán và bát cà muối. Đúng chuẩn vị mâm cơm gia đình.

Vy gắp cho tao một miếng đậu rán. Nó cười hiền khô.

– Anh ăn nhiều vào. Dạo này thấy anh gầy đi đấy. Cuối tuần này cửa hàng có bận không? Bố mẹ gửi từ quê lên ít đồ ăn, cuối tuần qua phòng em xem 2 đứa nấu nướng gì ăn với nhau cho vui nhé.

Tao gật đầu, và vội miếng cơm.

– Ừ. Cuối tuần anh qua.

Nhưng trong lúc nhai miếng đậu rán, đầu tao lại xẹt qua hình ảnh cái tách trà sứ mạ vàng đêm qua. Cái không gian sang trọng, mùi tinh dầu quế, và cái tiếng “keng” lạnh lẽo.

Tao đang ngồi ăn cơm với người tao chọn để làm bến đỗ. Nhưng tâm trí tao lại đang lang thang ở một vùng xám không thể kiểm soát.

Sự tham lam của tao đang lớn dần. Một con quỷ đang cắn rách cái vỏ bọc tử tế từ bên trong.

Ăn xong, tao lấy cớ phải check lại file công nợ để về sớm trước.

Về đến nhà. Mở laptop. Ánh sáng màn hình hắt lên mặt.

Tao không mở Excel. Tao mở Facebook.

Gõ tên Lê Thu Hạ vào thanh tìm kiếm.

Trang cá nhân của nó hiện ra. Gọn gàng. Chuyên nghiệp. Toàn bài share về các sự kiện của câu lạc bộ, vài bức ảnh đi du lịch với gia đình hay đời sống cá nhân. Không có một cái status than vãn hay thả thính sến súa nào.

Tao lướt tay trên con chuột.

Dừng lại ở 1 bức ảnh.

Một bức ảnh chụp góc nghiêng, ánh sáng hắt từ cửa sổ. Hạ mặc cái sơ mi lụa trắng, tay cầm một cuốn sách.

Dòng caption chỉ có đúng một biểu tượng: Cây xương rồng.

Cây xương rồng. Sống ở sa mạc. Xù xì, gai góc, nhưng bên trong ngậm đầy nước.

Tao di chuột, định bấm nút “Like”.

Nhưng ngón tay trỏ khựng lại. Tao rụt tay về.

Không được. Bấm vào là tao đang tự gây sự chú ý với đối phương.

Tao sập mạnh màn hình laptop xuống. Cạch.

Đứng phắt dậy, đi ra ngoài ban công. Gió đêm lùa qua mát rượi. Tao rút điếu thuốc, châm lửa. Rít một hơi dài.

Bên dưới tầng hai, có tiếng Mai Anh đang cười nói điện thoại oang oang. Tiếng chị Lan gắt gỏng nhắc nhở trật tự. Một cái ngôi nhà phức tạp, ồn ào nhưng giờ quá đỗi thân thuộc đối với tao.

Tao ngửa cổ nhả khói lên trời.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))