Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 146: Xác nhận
Mười một giờ đêm.
Gió lùa dọc theo vỉa hè đường Tô Hiệu ràn rạt. Mấy cái lá sấu khô cuốn vòng tròn dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Quán nhậu vỉa hè vắng hoe, chỉ còn lác đác vài ba bàn khách đang gật gù say xỉn.
Bàn của bọn tao nằm tuốt trong góc khuất. Trên mặt bàn nhựa dính đầy dầu mỡ là một đĩa mực nướng xé dở, chục con cá chỉ vàng cháy cạnh, và một két bia Hà Nội vơi đi một nửa.
Một bối cảnh trần trụi, bình dân, đậm chất đường phố. Sự tương phản gay gắt đến mức nực cười so với cái bộ ấm tách sứ mạ vàng chóe và mùi tinh dầu quế trong quán cafe Pháp cổ cách đây vài bữa.
Không khí nặng trịch.
Thằng Khánh ngồi xé râu mực nhai nhóp nhép. Mắt nó ngơ ngác đảo qua đảo lại giữa tao và thằng Long. Nó đéo hiểu tại sao đang đêm đang hôm, vừa đóng sổ cửa hàng xong, thằng Long lại dựng cổ hai thằng ra đây gọi bia tu ừng ực mà không nói một lời nào.
Long ngồi im. Nó không ăn. Kẹp điếu thuốc Thăng Long giữa hai ngón tay, nó rít liên tục. Khói thuốc nhả ra, bị gió đêm tạt bạt đi.
Tao bật nắp một lon bia. Bọt trắng trào ra kẽ tay dính dấp. Tao tu một ngụm dài. Vị đắng ngắt trôi tuột xuống dạ dày. Tao không hỏi. Tao biết thừa cái thằng mang tư duy hệ thống này đang chuẩn bị bung ra cái gì.
Long dập mạnh mẩu thuốc lá xuống cái đĩa sành sứt mẻ.
Nó ngẩng lên. Đôi mắt sau gọng kính cận ghim thẳng vào mặt tao. Không vòng vo rào đón.
– Tao gọi Khánh ra đây để có anh em làm chứng. An, mày trả lời thẳng cho tao: Giữa mày và Hạ có cái gì mờ ám không?
Câu chất vấn rơi tuột xuống mặt bàn. Cứng ngắc. Sắc lẹm.
Tao ngừng tay đang cầm lon bia. Khóe môi nhếch lên, tao bật lại ngay tắp lự bằng cái giọng cộc lốc quen thuộc.
– Ủa thằng này bị dở người à? Hôm trước tao nói rõ ràng lúc ở cửa hàng rồi mà. Hết chuyện để nói à mà tua đi tua lại vậy.
Thằng Khánh đang nhai mực suýt sặc. Nó ho sụ sụ, đập ngực bình bịch, trố mắt nhìn Long.
– Mày điên à Long? Thằng An có con Vy rồi mà. Nó thì liên quan gì đến cái đứa kia?
Long giơ tay lên, gạt phắt cái sự can ngăn của thằng Khánh sang một bên. Mắt nó vẫn không rời khỏi tao. Nó dồn ép, bóc trần từng lớp ngụy trang tao đang cố đắp lên.
– Tao không mù. Cái ánh mắt hai đứa chúng mày nhìn nhau, cái cách nó khích bác mày, và cả cái thái độ cộc cằn vô cớ của mày dạo gần đây. Tao là thằng cũng gọi là yêu đương gái gú nhiều, tao ngửi thấy mùi không bình thường.
Long đổ người về phía trước, hai tay chống lên mặt bàn. Giọng nó đanh lại, mang theo cái uy của một thằng sẵn sàng chơi sòng phẳng.
– Với tao, gái gú là phù du, anh em vẫn gọi là xếp trên. Nếu mày xác nhận mày có tình cảm với nó, tao sẽ lùi lại ngay lập tức. Tao không bao giờ tranh hàng của anh em. Nhưng nếu mày nói không, thì mày phải rõ ràng, cả thằng Khánh ở đây nữa làm chứng. Nếu đã xác nhận rồi thì mày cấm được thái độ lồi lõm.
Cơn gió đêm thốc qua, rít lên từng đợt lạnh toát.
Mọi ngả đường thoái thác bị thằng Long chặn đứng. Bị dồn vào chân tường trước mặt cả hai thằng bạn, lý trí và cái sĩ diện đàn ông của tao đang đánh nhau chan chát.
Tao có Vy. Một bến đỗ an toàn, một bát canh mướp đắng làm mát cái dạ dày đang cồn cào. Tao không thể nào mở mồm nhận mình là một thằng khốn nạn bắt cá hai tay, thèm khát một người con gái mà chính tao luôn tự nhủ là không bao giờ với tới.
Tao vớ lấy lon bia trên bàn. Bàn tay siết chặt cái vỏ nhôm mỏng tang đến mức nó hơi móp lại.
Tao tu một hơi cạn sạch nửa lon.
Đập mạnh đáy lon xuống bàn. Cạch.
– Mày bớt xàm loz.n đi Long.
Tao gằn giọng, nhìn thẳng vào mắt nó. Ráo hoảnh. Dứt khoát.
– Tao với nó đ” có gì cả, khổ lắm nói mãi. Tao có Vy rồi, tao không điên mà đạp đổ nồi cơm của tao. Mày thích thì mày cứ cưa, tao ủng hộ hai tay.
Thằng Long thở hắt ra một hơi. Sự căng cứng trên vai nó xẹp xuống. Thằng Khánh bên cạnh cũng gật gù, với tay rót thêm bia. Cửa ải tình cảm của tụi nó được khai thông.
Nhưng ở phía đối diện, sâu trong lồng ngực tao, một cảm giác khó chịu, cộm lên như nuốt phải sạn. Bằng cái câu nói sòng phẳng vừa rồi, tao đã chính thức tự tay chặt đứt mọi sợi dây mập mờ, mọi cái cớ để đến gần Lê Thu Hạ. Tao đã đóng dấu chốt sổ, giao lại cái bóng hình sắc sảo, kiêu kỳ ấy cho thế giới của thằng Long.
Sự cay cú, hụt hẫng dâng lên ngập cổ. Một sự bất lực tột cùng khi biết mình vừa tự tay đóng sập một cánh cửa, nhưng không thể làm gì khác được.
Để dập tắt sự bức bối đang cào cấu trong dạ dày, tao đột ngột đổi tông. Tao bẻ lái câu chuyện một cách bạo liệt.
Tao đập tay xuống bàn. Bốp.
– Xong chuyện gái gú của mày rồi. Giờ nói chuyện làm ăn. Tao muốn mở rộng Alo Phụ Kiện.
Thằng Long và thằng Khánh khựng lại. Hai đôi mắt đổ dồn về phía tao.
Tao nhìn chúng nó. Trong đầu tao lúc này, cái tiếng “keng” của tách trà hoàng gia chạm vào nhau vẫn đang vang vọng, chói tai và đầy tính chế giễu. Tao không muốn làm một thằng lôm côm chỉ biết ngồi vá víu mấy cái màn hình nát bét để kiếm bạc cắc nữa. Tao muốn chứng minh cho Long, và cho chính bản thân tao, rằng tao không phải một thằng hèn kém cỏi chỉ biết rúc trong vùng an toàn.
– Tao không muốn chỉ loanh quanh bán những đơn nhỏ lẻ phụ kiện ốp lưng như hiện tại nữa. – Tao nói nhanh, nhịp độ dồn dập. – Bắt đầu từ tháng sau, tao muốn lấn sân sang thu mua, buôn bán iPhone, iPad cũ. Đây là sân chơi của tiền lớn, rủi ro cao, nhưng biên độ lợi nhuận khổng lồ. Và tao đề xuất thuê hẳn một cái cửa hàng mặt tiền rộng rãi hơn, đàng hoàng hơn để tăng độ uy tín cho cửa hàng. Tha hồ bày biện sắp xếp hàng hoá, không lo không có chỗ trưng bày hay mở rộng kinh doanh nữa.
Tao muốn có tiền. Rất nhiều tiền. Phải nhanh gấp 3 gấp 4 lần của hiện tại. Tao muốn có số má. Tao phải bứt phá nhanh chóng khỏi cái vũng lầy lẹt đẹt này, để một ngày nào đó tao bước vào bất kỳ cái không gian sang trọng đắt đỏ nào mà không còn thấy mình lạc quẻ nữa.
Thằng Khánh buông nửa con cá chỉ vàng đang xé dở xuống đĩa. Mặt nó tái đi. Trải qua cú vỡ nợ cờ bạc suýt mất mạng, cái dây thần kinh sợ hãi của nó cực kỳ nhạy cảm với chữ “rủi ro”.
Nó xua tay liên tục.
– Mày đ.iê.n à An? Đang yên đang lành, lãi đều đều mỗi tháng. Nhập hàng điện tử rủi ro vãi linh hồn, dính một lô máy lock, máy dựng đôi khi là vỡ nợ như chơi. Tiền đâu mà làm? Cái cửa hàng hiện tại đang lộc lá, hái ra tiền, tự nhiên đổ đống vốn đi thuê mặt bằng lớn làm cái gì?
Tao lờ đi sự hoảng hốt của thằng Khánh, mắt ghim vào Long.
Long đẩy gọng kính. Ánh mắt nó không hoảng sợ như Khánh. Nó là dân tư bản, được dạy cách nhìn dòng tiền từ bé. Đôi mắt nó sáng rực lên, đánh hơi thấy mùi lợi nhuận.
– Bài toán này hay. – Long gật gù, ngón tay gõ gõ lên mép bàn. – Nhưng còn quá nhiều biến số. Phải đầu tư vốn nhiều đồng nghĩa với việc rủi ro tăng lên theo cấp số nhân. Nếu mày dám làm, thì tao dám nhận. Nhưng không phải ngày một ngày hai. Phải tìm hiểu chi tiết nguồn hàng, nâng cáo kỹ năng check máy để nhập, xem xét dòng tiền xoay vòng rồi mới xuống tiền được.
Tao vớ lấy lon bia.
Mặc kệ những lời can ngăn cẩn trọng của Khánh. Mặc kệ sự tính toán biến số của Long. Và mặc kệ cả việc tao chưa hề nói nửa lời nào về kế hoạch điên rồ này với “Kế toán trưởng” Thảo Vy ở nhà.
Ngay lúc này, con thú mang tên “Lòng kiêu hãnh” đang bị thương của tao đã chính thức giành quyền cầm lái. Mọi rào cản lý trí đều bị nó gạt phăng đi.
Gió đêm thổi thốc qua vỉa hè lạnh toát.
Tao nhìn thằng Long đang cười hả hê vì vừa cởi được nút thắt tình cảm trong lòng nó. Tao nâng lon bia lên, cụng mạnh vào lon của nó.
Đêm nay, tao chính thức đánh đổi cái quyền ghen tuông vớ vẩn, đánh đổi cái sự mập mờ tuổi trẻ để lấy một tấm vé đặt cược cho hoài bão của tao.
Phất, hoặc là ngất!
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))