Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 142: Ngày hội lùa gà
Nắng gắt dội xuống mặt sân bê tông trường Đại học như muốn nung chảy cả đế giày. Hơi nóng hầm hập bốc lên cuồn cuộn, cái tiếng loa đài bật max volume đập chát chúa từ hàng chục cái gian hàng xếp san sát nhau.
Ngày hội Chào Tân sinh viên. Hay nói đúng hơn theo ngôn ngữ của bọn đi làm sự kiện, đây là cái “trại lùa gà” quy mô lớn nhất trong năm.
Tao kéo vạt áo phông lau vội đám mồ hôi đang rỏ tong tong xuống cằm. Ngồi vắt chân chữ ngũ trên một cái thùng carton, tao đưa mắt nhìn cái gian hàng của Câu lạc bộ Truyền thông.
Không có thảm lông cừu trắng muốt. Không có hoa baby sấy khô hay đèn dây tóc Edison vàng hiu hắt.
Chỉ có mấy cái khung sắt chữ V được tao siết ốc chắc nịch, căng tấm bạt đỏ chót in logo to đùng. Vững chãi. Thực dụng. Gió thổi qua đéo rung rinh một nhịp.
Cách tao hai mét, thằng nhóc Kevin – cái thằng từng giơ iPad chê bản thiết kế của tao đơn sơ – giờ đang phơi thây dưới cái nắng ba mươi chín độ. Cái áo sơ mi oversize hàng hiệu của nó ướt sũng, dính chặt vào lưng. Tóc rẽ ngôi quyển vở vuốt sáp bồng bềnh ban sáng giờ bết lại như tổ quạ vì mồ hôi. Nó cầm xấp tờ rơi, chạy lăng xăng nhét vào tay từng đứa tân sinh viên đi ngang qua, mặt mũi bơ phờ, thở hắt ra đằng tai.
Tao nhổ toẹt cái vỏ hạt hướng dương xuống nền xi măng. Lấy mũi giày bata di di cho nát.
– Đấy, rải thảm lông cừu ra cho chúng nó giẫm cứt gà vào đi nhóc!
Tao nói vọng ra. Giọng ráo hoảnh. Thằng Kevin nghe thấy, mặt méo xệch, quay đi giả vờ mời khách tiếp đéo dám ho he nửa lời.
Chín rưỡi sáng. Tiết mục phát quà bắt đầu.
Cái tâm lý chuộng đồ chùa của đám sinh viên chưa bao giờ làm tao thất vọng. Bọn tân binh ùa vào gian hàng đông như kiến cỏ.
Ba trăm set quà của Alo Phụ Kiện chuẩn bị sẵn được mang ra. Kính cường lực, ốp lưng, và đặc biệt là lô cáp sạc bọc dù tao cất công lùng sục ngoài chợ Trời.
Mấy đứa nhận được quà bắt đầu xé vỏ bọc, cắm thử sợi cáp vào sạc dự phòng ngay tại chỗ. Đèn báo sạc sáng lên. Dây dù sờ nhám tay, chắc nịch.
– Uầy, cáp này xịn phết mày ạ, sạc có vẻ nhanh này.
– Nhìn chắc chắn vãi, không như mấy cái cáp mỏng dính tao hay mua.
Bọn nó xì xào rỉ tai nhau. Vài đứa tò mò, lon ton quay lại cái bàn tao đang ngồi.
– Anh ơi, cái cáp này ở ngoài bán ở đâu thế ạ? Em muốn mua thêm một sợi cho con bạn cùng phòng.
Khóe môi tao nhếch lên. Cá cắn câu.
Tao đút tay vào túi quần bò, rút ra một xấp card visit dày cộp. Chữ vàng nổi bần bật trên nền đen: “Alo Phụ Kiện – Giá sinh viên, xài vô biên”. Kèm theo đó là địa chỉ cái đại bản doanh ở Bùi Xương Trạch và số hotline to đùng.
– Đây em. Cứ cầm thẻ này qua, đọc pass tân sinh viên anh giảm giá mười phần trăm cho tất cả các mã hàng. Cầm thêm mấy cái phát cho bạn bè cùng khu trọ nhé.
Tao chia bài thoăn thoắt, dúi vào tay từng đứa một.
Đứng ngay góc quầy phát quà, Lê Thu Hạ đang cầm cuốn sổ kịch bản. Nó quay sang. Mắt nó trừng lên. Đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Nó lườm tao cháy mặt.
Rõ ràng. Bọn tân sinh viên đéo thèm hỏi thông tin đăng ký vào câu lạc bộ, chúng nó chỉ quan tâm cái địa chỉ mua cáp sạc. Tao đang ngang nhiên dùng cái sự kiện của câu lạ bộ để lùa khách cho cái cửa hàng của mình.
Tao nhìn Hạ. Nhún vai. Cười khẩy một cái cực kỳ đê tiện.
Năm trăm nghìn tiền đóng góp quỹ đi Ba Vì đợt trước. Hai ngày cuối tuần bỏ dở cửa hàng. Tao từng xót đứt ruột. Nhưng nhìn cái xấp card visit vơi đi chóng mặt, lồng ngực tao nở ra sảng khoái.
Hóa ra đây không phải là bị bóc lột. Đây là một cú PR marketing không đồng chí mạng. Bỏ một đồng vốn, tao đang thu về cả một tệp khách hàng tiềm năng mà thằng Khánh chạy ads Facebook xịt khói cũng không lùa được.
Mười rưỡi trưa.
Đám đông vãn bớt. Tao đang lúi húi gỡ mấy cuộn băng dính thừa vứt vào thùng rác thì một luồng gió sực mùi nước hoa lướt qua.
Thằng Long xuất hiện.
Nó vuốt tóc keo bóng lộn. Mặc cái áo sơ mi cổ tàu màu xanh nhạt, quần âu cắt may vừa khít, giày da lộn lười. Giao diện sáng choang, đối lập hoàn toàn với cái mớ hỗn độn nhễ nhại mồ hôi của đám ban Hậu cần.
Nó bước thẳng vào giữa gian hàng. Hai tay xách theo một đống túi trà sữa lạnh toát.
Mấy đứa con gái trong ban Sự kiện đang ngồi bệt dưới đất quạt nón, thấy trai đẹp xuất hiện thì mắt sáng rực lên.
– Ui anh nào đây ạ? Anh tìm ai thế? – Con bé năm hai lanh chanh hỏi.
Long mỉm cười. Nụ cười tư bản sát gái chuẩn mực. Nó đặt mấy túi trà sữa lên bàn.
– Chào các em. Anh là chủ của hệ thống Alo Phụ Kiện. Anh tạt qua xem chất lượng quà tặng cửa hàng cung cấp cho câu lạc bộ mình có ổn không, tiện thể khao mấy chị em ban tổ chức chút nước mát.
Nó nói trơn tuột. Rồi nó hất cằm về phía tao đang đứng cầm cuộn băng dính góc phòng.
– À, còn thằng An này á? Culi cửu vạn làm thuê cho anh thôi. Anh cử nó sang đây khuân vác giúp các em đấy. Dùng thoải mái đi.
Câu nói ném ra làm tao suýt sặc nước bọt.
Đcm thằng khốn nạn. Tao cày bục mặt đàm phán hợp đồng, tao thức đêm đi lấy hàng, giờ nó bước vào hớt tay trên, vơ cái mác ông chủ vào người rồi ném tao xuống làm thằng bốc vác.
Nhưng tao cắn răng, vuốt mồ hôi mặt. Thôi kệ mẹ nó. Cho nó 1 phen sĩ diện. Mặc dù sự thật thì nó cũng là cổ đông lớn nhất Alo phụ kiện. Băng dính trong tay tao bóp chặt lại, kêu răng rắc.
Mục tiêu của thằng Long đéo phải là đi phát trà sữa làm từ thiện. Mắt nó lia như radar, rồi khóa chặt vào mục tiêu duy nhất.
Lê Thu Hạ.
Long xách một cốc trà sữa size L, loại đắt tiền nhất, lững thững bước tới chỗ Hạ đang đứng kiểm tra lại danh sách.
– Hạ vất vả từ sáng rồi. Uống chút nước đi. Trà sữa ô long, ít đá, 30% đường. Đúng chuẩn gu của người làm sự kiện giữ dáng.
Nó đưa cốc nước ra. Ánh mắt nhìn thẳng, giọng trầm ấm, phong thái tự tin vãi lìn.
Hạ ngẩng lên. Nó nhìn cốc trà sữa, rồi nhìn thằng Long. Cái vỏ bọc “ác nữ” lạnh lùng thường ngày hơi giãn ra một chút trước sự tấn công bài bản, tinh tế của một thằng nhà giàu có não. Nó nhận cốc nước, gật đầu.
– Cảm ơn Long nhé. Cậu chu đáo quá.
Thằng Long không dừng lại. Nó đứng cắm rễ ngay bên cạnh Hạ. Hạ bước sang trái kiểm tra dây loa, nó lượn sang trái. Hạ cúi xuống lấy sổ, nó chủ động cúi xuống nhặt hộ. Mồm nó liến thoắng những câu chuyện về quản trị, tư duy hệ thống, về cách tổ chức sự kiện, thả thính nhịp nhàng không thừa không thiếu một nhịp nào.
Tao đứng ở góc gian hàng. Tay bê một cái thùng các-tông rỗng ném lên chồng thùng phía sau.
Mùi mồ hôi chua loét bốc lên từ cổ áo tao.
Tao nhìn sang phía bên kia. Hai con người đứng cạnh nhau, quần áo sạch sẽ, thơm phức, nói những câu chuyện tầm vĩ mô.
Trong lồng ngực tao, một thứ cảm giác râm ran, ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến đang bò bò dọc vách dạ dày. Cái cảm giác khó chịu dội lên.
Thằng Long đang dùng tiền, dùng kiến thức, dùng cái mác thiếu gia để tiếp cận người con gái mà tao từng hôn trộm trong bóng tối sương lạnh.
Tao siết chặt cái mép thùng các-tông đến móp nát.
Mày đang làm cái đéo gì thế An?
Tao tự gõ một nhịp vào đầu mình. Mày có Vy rồi. Vy đang chờ mày ở nhà. Sự bình yên. Còn ở đây đéo liên quan gì đến mày cả. Để cho thằng Long nó cưa.
Tao quay lưng lại, hít một hơi sâu, cắm mặt vào dọn dẹp bãi hổ lốn chiến trường bừa bộn.
Mười một giờ trưa.
Cái nắng đạt đỉnh điểm. Sân trường bốc hơi ngùn ngụt. Đám tân sinh viên đã tản hết vào các khu giảng đường hoặc tìm quán cơm bụi. Gian hàng vắng hoe.
Hạ đang ngồi ở mép bàn nhựa, tay cầm điện thoại bấm bấm. Thằng Long vẫn đứng chống một tay lên bàn, nghiêng người thả thính. Tao lúi húi thu dọn nốt mấy cái vỏ nilon dưới gầm bàn.
– An ơi!
Một giọng nói vang lên từ phía trước gian hàng.
Trong trẻo. Nhẹ nhàng. Lọt thỏm vào giữa cái không khí ồn ào bụi bặm nhưng lại làm hệ thần kinh tao giật thót.
Tao ngẩng phắt đầu lên. Cuộn băng dính trên tay rơi tuột xuống. Cạch.
Thảo Vy.
Nó đứng đó, ngay mép thảm đỏ của khu vực sự kiện. Nó mặc một chiếc váy hoa nhí dáng dài màu vàng nhạt, tóc thả xõa tự nhiên. Trên tay xách một cái túi nilon trong suốt, bên trong là một cốc nước sấu đá đọng mồ hôi lạnh toát.
Cái sự hiền lành, trong veo của nó đối lập hoàn toàn với cái khói bụi, mồ hôi và sự xô bồ của cái “trại lùa gà” này.
Tao phủi vội tay vào quần bò, bước nhanh ra ngoài.
– Sao em lại đến đây? Nắng nôi thế này. – Tao hạ giọng, bước tới gần.
Vy mỉm cười. Nó đưa cốc nước sấu đá ra trước mặt tao. Tay kia rút một tờ khăn giấy từ trong túi xách.
– Thì biết anh vất vả từ sớm mà. Trưa nắng sợ anh say nắng nên tạt qua mua cốc nước mát mang vào.
Nó kiễng chân lên một chút. Bàn tay cầm khăn giấy vươn ra, nhẹ nhàng chấm đi những giọt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán tao, trên hai bên gò má.
Sự chăm sóc công khai, dịu dàng giữa thanh thiên bạch nhật.
– Mọi chuyện ổn chứ? Nay có nhiều bạn đăng ký vào CLB không anh? – Vy hỏi.
Khoảnh khắc đó, tao tưởng thế giới chỉ có hai đứa.
Nhưng đéo.
Sau lưng tao, tiếng từ điện thoại của Lê Thu Hạ khựng lại. Dừng hẳn.
Hạ từ từ ngước mắt lên. Đôi mắt đen láy, sắc như dao cạo lướt qua vai tao. Nó quét một đường từ đỉnh đầu, xuống cái váy hoa nhí, rồi dừng lại ở bàn tay đang cầm khăn giấy thấm mồ hôi cho tao của Thảo Vy.
Radar của con gái nhạy hơn bất kỳ hệ thống cảnh báo nào trên đời.
Bàn tay đang cầm khăn giấy của Vy hơi chững lại trong tích tắc. Nụ cười trên môi nó không tắt, nhưng đông cứng lại một phần mười giây. Nó cảm nhận được luồng hàn khí từ phía sau lưng tao phát ra. Vy đưa mắt lướt qua tao, nhìn thẳng về phía Hạ.
Hai người con gái. Một bên là dòng suối tĩnh lặng, một bên là tảng băng sắc lẹm. Bốn mắt chạm nhau trong cái không khí ba mươi chín độ của mùa hè.
Hạ không ngồi im.
Nó thong thả trượt người khỏi mép bàn. Đôi giày thể thao bước lên phía trước. Thằng Long thấy động, cũng lững thững đút tay túi quần bước theo sau.
Hạ tiến lên, đứng ngang hàng với tao. Khoảng cách đủ gần để tao ngửi thấy cái mùi hương quen thuộc đánh nhau với mùi nước sấu đá trên tay Vy.
Nó không nhìn Vy. Nó quay mặt sang, nhìn thẳng vào mắt tao.
Khóe môi Hạ từ từ nhếch lên. Một nụ cười hoàn hảo, chuẩn mực của một sếp phó, nhưng lạnh ngắt và sặc mùi “tư bản” ép cung.
– Bạn gái của An à?
Giọng nó vang lên. Chậm rãi. Mỏng tang nhưng nặng trịch.
– Không giới thiệu với đối tác một tiếng sao?
Câu nói ném ra giữa cái trưa nắng gắt. Bốn con người đứng thành một tứ giác ngay trước mặt gian hàng.
Tao đứng chôn chân.
Tao nhìn nụ cười nhạt thếch của Hạ. Nhìn ánh mắt ngơ ngác xen lẫn một sự dò xét phòng thủ bắt đầu trỗi dậy của Vy. Và nhìn cả cái nụ cười đầy thú vị, hóng biến của thằng Long đứng phía sau.
Đầu tao ong lên. Cái vùng an toàn bằng bê tông cốt thép mà tao cất công xây đắp, nhốt kỹ sự tham lam trong suy nghĩ, giờ đang bị nã đại bác liên thanh. Lãnh địa bị xâm phạm. Và tao biết, nếu tao trả lời sai một chữ lúc này, cái quyền kiểm soát cuộc chơi của tao sẽ vỡ nát bét không còn một mảnh vụn.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))