Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 2: Giấc mộng vỡ vụn

Màn hình laptop hắt ra thứ ánh sáng trắng dã, soi rõ những vệt bụi mờ bám trên bàn phím.

Trong phòng 304 không bật điện. Ngân ngồi bất động trên cái ghế nhựa, hai mắt dán chặt vào dòng chữ in đậm trên hộp thư đến.

“Rất tiếc phải thông báo…”

Chỉ cần ba chữ đó là đủ. Đoạn văn bản dài dòng phía dưới giải thích về tỷ lệ chọi, về sự xuất sắc của các ứng viên khác chỉ là thứ rác rưởi lịch sự. Học bổng trao đổi sinh viên sang Nhật Bản bay màu. Cánh cửa thoát hiểm duy nhất mà cô cắn răng cày cuốc suốt nửa năm qua đóng sập lại ngay trước mắt.

Không khí trong phòng ngột ngạt. Ngân thông báo lại kết quả cho mẹ mà lòng nặng trĩu.

Chiếc điện thoại đặt cạnh mép bàn bỗng rung lên bần bật. Ánh sáng từ màn hình hắt lên trần nhà.

Chữ “Bố” nhấp nháy.

Ngân nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc. Cô với tay lấy điện thoại, vuốt màn hình.

– Alo.

– Tiền tháng này tao đéo gửi nữa đâu nhé.

Đầu dây bên kia không có một câu chào. Giọng ông lè nhè, nhựa nhựa, sặc mùi rượu nếp rẻ tiền cất kỹ dưới gầm chạn. Kèm theo đó là tiếng bát đĩa va lanh canh và tiếng tivi mở âm lượng lớn.

– Mày thấy chưa? Tao đã bảo học cho cố vào cũng đéo làm nên trò trống gì. Đua đòi thi thố cái gì trên đấy?

Ngân cắn chặt môi dưới. Không đáp.

– Học kỳ này xong thì thu xếp quần áo về quê. Nhà thằng Hải con bác chủ xưởng gỗ đầu làng nó sang hỏi cưới mày rồi đấy. Nhà nó thiếu đéo gì tiền, về mà làm dâu nhà giàu, phụ tao lo cho các em. Ở cái đất Hà Nội đấy đú đởn làm bà này bà nọ, cuối cùng cũng đi làm thuê cho người ta thôi con ạ. Gái có lứa, đéo ai đợi mày học xong.

Tiếng tút tút lạnh ngắt vang lên. Cuộc gọi bị ngắt từ đầu bên kia.

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay Ngân, rơi cạch xuống mặt bàn gỗ ép.

Nhà xưởng gỗ. Thằng Hải khét lẹt mùi mùn cưa, ngày ngày xăm trổ ngồi quán bi-a chửi thề. Đó là cái đích đến mà người ta định sẵn cho cô. Những đêm thức trắng học thuộc lòng Kanji, những buổi nhịn ăn trưa để tiết kiệm tiền mua giáo trình, cái lòng kiêu hãnh của một con bé tỉnh lẻ cố rũ bùn đứng dậy… tất cả bị ném toẹt vào một xó.

Ngân từ từ trượt người khỏi cái ghế nhựa. Cô ngồi bệt xuống nền gạch men lạnh toát.

Bàn tay cô vơ lấy tờ giấy nháp ghi chi chít từ vựng tiếng Nhật trên bàn, vo tròn lại. Xiết chặt. Những móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

Không có tiếng nấc. Không có tiếng gào thét. Cô thu người lại thành một khối nhỏ xíu trong góc tối, nước mắt trào ra tĩnh lặng, rỏ từng giọt nóng hổi xuống đầu gối quần lanh.

Đúng 21 giờ 00 phút.

Cửa phòng hé mở. Một vệt sáng từ hành lang cắt ngang qua bóng tối trong phòng.

An bước vào.

Tiếng dép lê lẹt quẹt quen thuộc. Cậu ta luôn đúng giờ. Chuẩn xác như một cỗ máy đã được lập trình sẵn trong cái thời khóa biểu chia theo từng block 30 phút.

Ngân ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn. Cái dáng vẻ cao lớn, vững chãi của thằng con trai mặc áo phông xám đứng ngược sáng. Ngay lúc này, cô chỉ cần cậu ta bước tới, ngồi xuống cạnh cô trên nền gạch lạnh lẽo này. Không cần nói gì cả. Chỉ cần một hơi ấm, một cái vỗ vai.

Nhưng An không làm thế.

Cậu ta kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống đối diện. Giọng cậu ta vang lên, đều đều, ráo hoảnh và tràn đầy sự tự tin của một kẻ đang làm chủ cuộc chơi ngoài xã hội.

Khi nghe cô nói về việc trượt học bổng, An không chùng giọng xuống. Cậu ta lập tức bật chế độ “phân tích dự án”.

– Cậu sai ở cách tiếp cận. Bọn Nhật nó thích khuôn mẫu nhưng phải quyết liệt. Cậu hiền quá, trả lời chắc lại kiểu an toàn. Lần sau cậu phải chuẩn bị kịch bản kỹ hơn. Vạch ra ba điểm mạnh, hai điểm yếu, rồi biến điểm yếu thành điểm mạnh…

Từng lời nói ném ra như những nhát dao phay băm nát bét cái mớ cảm xúc đang hỗn độn trong ngực Ngân.

Cô nhìn thằng con trai trước mặt. Nó giỏi. Nó kiếm được tiền. Nó biết cách đối phó với khách hàng. Nhưng nó không hiểu cô.

Nó đang coi sự thất bại của cô, nỗi sợ hãi phải lấy chồng xưởng gỗ của cô, giống như một cái điện thoại hỏng IC nguồn cần phải mổ xẻ ra để sửa. Nó tối ưu hóa nỗi đau của cô.

Ngân đứng dậy. Bước ra phía cửa. Nắm lấy tay nắm kim loại lạnh ngắt.

– Cậu về đi.

Cô đuổi thẳng. Cô không thể nghe thêm một câu phân tích logic nào nữa. Nếu An tiếp tục dùng cái giọng điệu của một chuyên gia để phán xét, sự tủi thân trong cô sẽ biến thành sự khinh ghét mất.

Cánh cửa đóng lại. Chốt khóa trượt qua.

Ngân tựa lưng vào cửa, từ từ trượt xuống. Căn phòng lại chìm vào bóng tối. Đêm nay, cái lạnh của Hà Nội ngấm thẳng vào xương tủy.

***

Chiều hôm sau.

Ngân vẫn giam mình trong phòng. Nồi cơm điện nguội tanh. Cuốn giáo trình trên bàn không lật thêm một trang nào.

Cốc. Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Cô uể oải đứng dậy, kéo chốt. Mặt cô sưng húp, hai mắt vằn tia đỏ. Cô định nhìn xem ai, rồi sẽ đóng sập cửa lại.

Nhưng cánh cửa hé ra.

An đứng đó. Mồ hôi ướt đẫm cái áo phông đen. Tóc bết lại vì đội mũ bảo hiểm. Mặt lấm lem bụi đường. Khác hẳn cái giao diện ông chủ ráo hoảnh tối qua.

Cậu ta không nói lý thuyết. Cậu ta giơ lên một cái túi nilon đang đọng hơi nước.

– Tào phớ Nghĩa Tân. Nhiều trân châu. Nước đường gừng nóng.

An nói, giọng hơi đứt quãng vì thở dốc.

Mùi nước đường gừng thơm nồng lách qua khe cửa, xộc vào mũi.

Ngân khựng lại. Bàn tay đang định đẩy cánh cửa sập lại bỗng cứng đờ.

Thằng con trai lầm lỳ, lúc nào cũng tính toán từng đồng nhập hàng, đã bỏ dở cái cửa hàng đang đông khách. Nó lóc cóc chạy xe máy bốn mươi lăm phút, nhích từng mét một giữa đường Xuân Thủy tắc nghẽn, khói bụi mù mịt, chỉ để mua một bát tào phớ mà cô từng vô tình nhắc đến.

Nó không biết nói lời đường mật. Nó không biết mua hoa hồng. Cách nó dỗ dành phụ nữ thô kệch và thực dụng vãi.

Nhưng cái túi nilon đọng nước kia lại nặng hơn bất kỳ lời an ủi sáo rỗng nào.

Ra ngoài hành lang. Hai đứa ngồi bệt xuống bậc thềm gạch men cũ.

Ngân múc một thìa tào phớ. Nước đường gừng trôi xuống dạ dày, nóng hổi. Sự ấm áp lan tỏa, làm tan chảy cái khối băng nghẹn ứ ở cổ họng từ đêm qua.

Cô bắt đầu nói. Cô xả hết. Về ông bố nát rượu, về cái xưởng gỗ, về sự bất lực khi những cố gắng bị coi như rác rưởi.

Bên cạnh cô, An không phân tích. Không đưa ra gạch đầu dòng giải pháp. Cậu ta ngồi im. Bờ vai rộng, vững chãi của một thằng quen vác hàng tạ làm thành một bức tường chắn gió hoàn hảo ở ngoài hành lang.

Ngân nhìn sườn mặt lấm tấm mồ hôi của An. Bức tường phòng ngự kiên cố mà cô xây dựng sụp đổ hoàn toàn.

Cô nhận ra, cô không cần một gã mặc vest, đi SH, nói tiếng Anh lưu loát. Cô chỉ cần một người sẵn sàng ngồi phệt xuống nền gạch bẩn thỉu, im lặng đưa cho cô tờ giấy ăn khi thế giới của cô đang quay cuồng.

***

Thằng Khánh đi làm đêm không về. Căn phòng 302 chỉ có hai người.

Ngân ngồi trên chiếc chiếu trúc chật chội. Bộ phim Mỹ trên màn hình laptop phát ra những âm thanh rì rầm, nhưng tai cô không thu nạp được một từ nào.

Hơi ấm từ lồng ngực An phả ra ngay bên cạnh.

Trong đầu cô, tiếng lè nhè của ông bố vẫn lởn vởn. Cái tương lai ở xó bếp nhà xưởng gỗ hiện lên xám xịt, nhớp nháp. Tuổi thanh xuân của cô sẽ chết rũ ở đó, bị ép buộc, bị bán đi như một món hàng trừ nợ.

Cô quay sang nhìn An.

Ánh sáng từ cái đèn học hắt lên khuôn mặt góc cạnh, lỳ lợm của cậu ta.

Cô không muốn bị sắp đặt. Nếu phải đánh mất sự trong trắng, cô muốn tự tay trao nó cho người cô chọn. Nó là một cuộc nổi loạn ngầm. Một sự chống trả cuối cùng của một đứa con gái bị dồn vào chân tường.

Cô muốn mượn cái sự thô ráp, cái hơi ấm nam tính của thằng con trai này để bám víu. Biến cậu ta thành cái phao cứu sinh để cô nổi lên khỏi mặt nước thối rữa của cái thực tại.

Bàn tay An vươn ra, nắm lấy tay cô.

Ngân không rụt lại. Cô đan những ngón tay lạnh ngắt của mình vào bàn tay đầy vết xước măng rô của An. Siết chặt.

Khi An cúi xuống, môi chạm môi. Ngân nhắm nghiền mắt.

Cô đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự tuyệt vọng và khao khát.

Cô vòng tay qua cổ An. Lớp áo nỉ bị lột bỏ. Không khí lạnh buốt của đêm mưa táp vào da thịt, nhưng ngay lập tức bị thiêu rụi bởi sức nóng hầm hập từ cơ thể đè nặng lên trên.

Mắt trúc cứng ngắc cọ xát vào lưng trần. Lạnh toát. Nhưng cô không bận tâm.

Khoảnh khắc sự thâm nhập diễn ra, đau đớn xé rách cơ thể. Ngân cắn chặt môi, móng tay bấu sâu vào bả vai rộng của An. Nước mắt sinh lý rỉ ra nơi khóe mi. Nhưng cô không đẩy ra. Cô quấn hai chân quanh hông cậu ta, rướn người lên đón nhận.

Sự vụng về của thằng con trai mười chín tuổi khắc sâu vào tâm trí cô một điều: Từ đêm nay, cô thuộc về nơi này. Thuộc về cái thế giới sặc mùi mồ hôi và sự cố gắng không ngừng nghỉ này, chứ không phải cái xưởng gỗ ở quê.

***

Sáng sớm. Sương chưa tan hết.

Ngân rón rén bước xuống khỏi giường. Vơ vội đống quần áo nhàu nhĩ dưới sàn nhà, mặc vào người.

Cô nhìn lại chiếc chiếu trúc lộn xộn. Cô nhón chân, mở cửa phòng, lách người bước ra hành lang.

Về đến phòng mình. Chốt cửa lại. Cạch.

Ngân tựa lưng vào cửa. Cô đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối bời. Một thứ mùi ngai ngái, nồng nặc của mồ hôi đàn ông và sự giao hoan vẫn còn ám chặt trên từng sợi tóc.

Cô không thấy sợ hãi. Không thấy hối hận hay dơ bẩn.

Khóe môi cô cong lên. Một nụ cười nhẹ bẫng, kiên định.

Cái đêm trên chiếc chiếu trúc lạnh ngắt không phải là sự dại dột bồng bột của tuổi trẻ.

Đó là một bản hợp đồng cô tự tay ký kết. Cô đã đặt cược toàn bộ thanh xuân, sự kiêu hãnh và sinh mệnh của mình vào gã thợ sửa máy tính cục súc nhưng tử tế đó.

Cô bước tới cửa sổ, kéo toang tấm rèm. Ánh sáng xám xịt của buổi bình minh ùa vào phòng. Cuộc chiến ngoài kia vẫn còn dài, nhưng từ hôm nay, cô đã có một cái khiên bọc thép để chắn gió cho riêng mình.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))