Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 1: Ngọn nến sả chanh

Sân trường Đại học Ngoại Thương buổi sáng mùa thu ngập trong mùi nước hoa đắt tiền và tiếng động cơ của những chiếc xe tay ga bóng lộn.

Ngân ngồi thu lu trên chiếc ghế đá dưới gốc xà cừ. Trên đùi cô là cuốn giáo trình Kinh tế vĩ mô mua lại ở phố sách cũ Đường Láng. Mép sách quăn queo, giấy ố vàng, bốc lên một thứ mùi ngai ngái của thời gian và bụi bặm.

Cách cô chừng ba mét, một đám sinh viên đang đứng khoanh tay, tựa lưng vào hông chiếc Vespa LX màu trắng muốt. Chúng nó nói chuyện rôm rả. Tiếng Anh xen lẫn tiếng Việt lơ lớ. Chúng nó bàn về chuyến du lịch hè ở Phú Quốc, về cái dự án khởi nghiệp gọi vốn nghìn đô của một ông anh khóa trên nào đó. Giọng điệu nhẹ tênh, tự tin, phát ra từ những khuôn mặt không vương một giọt mồ hôi lo toan.

Ngân cúi xuống, nhìn lại mình.

Chiếc áo sơ mi trắng cô đang mặc được ủi phẳng phiu. Phẳng đến mức không có một nếp nhăn nào ở vạt áo hay nách tay. Đôi giày bệt bằng da tổng hợp được lau sạch bong, không dính một hạt bụi.

Đó không phải là sự điệu đà. Đó là tấm áo giáp.

Ở cái “thánh đường” của những kẻ sinh ra đã nhân tài kiệt xuất hay đứa bé ngậm thìa vàng này, cái nghèo là một thứ khiến người ta tự ti nhất. Ngân phải gồng mình lên, ủi phẳng từng nếp nhăn trên áo để che giấu đi cái cái mà cô không muốn mọi người nhìn thấy. Cô không cho phép ai nhìn thấy sự chênh vênh của một con bé tỉnh lẻ đang phải vật lộn cân bằng giữa việc học và cuộc sống mỗi ngày.

Ngồi giữa đám đông ồn ào, rực rỡ ấy, Ngân thấy lồng ngực mình bị ép rịt lại. Không ai nói chuyện với cô. Cô cũng không có nhu cầu mở lời với ai. Sự lạc lõng đông đặc lại thành một tảng băng vô hình.

Tiếng cười ré lên lanh lảnh của một cô gái trong đám đông kia cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngân. Âm thanh ấy chói tai, vô lo vô nghĩ.

Nó tự nhiên kéo tâm trí Ngân giật ngược lại một buổi tối cách đây vài tháng. Bữa cơm cuối cùng ở vùng ngoại ô Hải Phòng trước ngày cô xách balo lên thủ đô.

Mùi rượu gạo nồng nặc sộc thẳng vào mũi.

– Học! Học làm cái đéo gì!

Tiếng ông bố lè nhè, đập mạnh cái bát sành xuống mâm cơm làm nước canh rau muống bắn tung tóe.

– Đàn bà con gái, chữ nghĩa cho cố rồi cuối cùng cũng ngửa tay xin tiền chồng, chui rúc xó bếp đẻ con. Học Ngoại Thương thì cũng là đi làm mướn cho người ta. Mày tưởng mày thoát được cái mương nước thối này à?

Ngân ngồi im. Không cãi. Bàn tay cầm đôi đũa siết chặt.

Dưới bếp, mẹ cô lúi húi rửa bát, mặt cúi gằm. Tiếng nước chảy rào rào cố tình mở to để át đi tiếng chửi bới.

Đêm đó, lúc Ngân đang nằm trằn trọc trên cái phản gỗ cứng ngắc, cửa buồng hé mở. Mẹ cô rón rén bước vào. Mùi nước mắm và mùi mồ hôi chua chua bám chặt trên chiếc áo bà ba sờn chỉ. Mẹ không nói một lời. Chỉ lẳng lặng dúi vào đáy balo của cô một cuộn tiền. Những tờ năm mươi, một trăm nghìn nhăn nhúm, vuốt mãi không phẳng, có lẽ được giấu kỹ dưới đáy hòm thóc từ rất lâu rồi.

Giọt nước mắt của mẹ rớt xuống mu bàn tay Ngân, nóng hổi.

Ngay đêm hôm đó, Ngân đã tự khắc vào não mình một hệ tư tưởng tàn nhẫn nhất. Cô mang theo những đồng tiền thấm mồ hôi của mẹ và những lời đay nghiến của bố lên Hà Nội.

Phải xuất sắc. Phải tự tay đào một cái hố chôn vùi cái sự nghèo hèn này. Tuyệt đối không được yếu lòng. Tuyệt đối không được để thứ tình cảm trai gái ướt át, viển vông nào cản bước chân. Ở cái thành phố này, mềm yếu đồng nghĩa với việc bị nhai nát.

Ngân gấp cuốn giáo trình lại. Tiếng chuông báo vào lớp vang lên. Cô đứng thẳng lưng, bước vào giảng đường. Tấm áo giáp đã được mặc chặt.

Năm giờ chiều.

Chuyến xe buýt xuống điểm dừng gần ngõ 165 Cầu Giấy.

Mùi điều hòa xe buýt lạnh ngắt nhường chỗ cho cái không khí đặc quánh mùi cống rãnh, mùi bụi đường. Sự đối lập giữa cái giảng đường sáng choang ốp kính và cái xóm trọ tồi tàn này tát thẳng vào mặt mỗi ngày, nhưng Ngân đã quen.

Cô đi vào nhà, bước lên cầu thang xoắn ốc kêu cót két.

Tầng 3. Phòng 304.

Cắm chìa khóa vào ổ. Vặn. Đẩy cửa bước vào.

Ngân quay lại, sập cửa. Chốt chặt cái khóa ngang bằng sắt. Cạch.

Cô tháo đôi giày bệt, xếp ngay ngắn sát mép tường. Lấy cái giẻ lau vắt trên bệ cửa sổ, cô cúi rạp người, lau đi lau lại nền gạch men cho đến khi không còn một hạt cát nào dính dưới lòng bàn chân. Sách vở trên bàn được xếp vuông vức, mép sách thẳng tắp.

Xong xuôi, cô mở cái ngăn kéo nhỏ. Lấy ra một hũ nến thơm. Mùi sả chanh.

Quẹt diêm. Đốm lửa nhỏ bùng lên, liếm vào sợi bấc.

Hương sả chanh bắt đầu lan tỏa. Nó chui vào từng ngóc ngách, xua đi cái mùi ẩm mốc của những bức tường vôi vàng ố.

Anh Dũng ở phòng bên cạnh có lần đi ngang qua, ngửi thấy mùi này đã bĩu môi mỉa mai cô là “sinh viên nghèo mà bày đặt sống sang chảnh”.

Sang chảnh?

Ngân nhìn ngọn lửa le lói. Cô không thèm giải thích. Bọn họ không hiểu. Đốt một ngọn nến không phải để làm màu.

Đối với Ngân, cái căn phòng này là thứ duy nhất trên đời cô có thể kiểm soát. Cô không kiểm soát được gia cảnh, không kiểm soát được ánh mắt của bọn con nhà giàu trên lớp. Nhưng ở đây, cô kiểm soát được sự sạch sẽ. Sự ngăn nắp.

Mùi sả chanh là liều thuốc an thần. Nó gột rửa cái sự giả tạo, gồng mình mệt mỏi mà cô phải khoác lên người suốt mười tiếng đồng hồ ngoài kia. Ngồi bó gối trước ngọn nến, Ngân mới thực sự là chính mình.

Gió mùa Đông Bắc ùa về vào một buổi sáng sớm.

Khung cửa sổ gỗ ọp ẹp của phòng 304 rung lên bần bật, va đập lách cách vào tường. Gió rít qua khe hở lạnh buốt.

Ngân ngồi trên giường, quấn chăn ngang ngực, tay cầm cuốn từ vựng.

Bình thường, cái giờ này tầng 3 ồn ào đầy đủ thứ âm thanh tạp nham. Phòng 302 bên cạnh lúc nào cũng văng vẳng tiếng gõ phím lạch cạch, tiếng nhạc giật đùng đùng hoặc tiếng chửi thề leo lẻo của thằng Khánh.

Nhưng hôm nay, lạ thay.

Sáng sớm, Ngân nghe tiếng thằng Khánh dắt xe ra ngoài, chửi đổng một câu gì đó về khách hàng rồi rồ ga phóng vụt đi. Kể từ lúc đó, bức tường mười phân ngăn cách hai phòng hoàn toàn chìm vào sự im lặng.

Sự im lặng bất thường kéo dài đến tận mười giờ trưa.

Đang lật trang sách, tai Ngân bỗng bắt được một âm thanh đứt quãng.

Khụ… khụ…

Một tiếng ho khan, nặng nhọc phát ra từ vách tường bên kia. Theo sau đó là một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, cọ xát của chiếu trúc.

Là An.

Ngân khựng lại. Đêm qua cô thức khuya học bài, vẫn nghe thấy tiếng click chuột từ phòng cậu ta đến tận gần ba giờ sáng.

Tiếng rên lại vang lên. Lần này kèm theo âm thanh răng rắc của người đang co quắp vì rét.

Ngân cắn môi dưới.

Lý trí lập tức lên tiếng: “Kệ cậu ta. Không phải việc của mình. Dây dưa vào làm gì cho phiền phức.”

Cô cúi xuống, ép mắt nhìn vào những dòng chữ Hán tự trên trang sách. Nhưng chữ nghĩa bắt đầu nhảy múa loạn xạ.

Bên kia bức tường, tiếng thở dốc nằng nặng cứ dội sang.

Ngân nhắm mắt lại. Hình ảnh thằng con trai lúc nào cũng mặc cái áo phông xám lấm lem bụi bặm, cái mặt lầm lỳ, cục súc hiện lên. Cậu ta luôn cố tỏ ra bất cần, sòng phẳng và sặc mùi tiền bạc.

Nhưng sâu bên trong, Ngân nhìn thấu cái lớp vỏ bọc ấy.

Cô và cậu ta giống nhau đến kỳ lạ. Đều là những đứa trẻ tỉnh lẻ, bị ném vào cái thành phố khổng lồ này, đang gồng mình lên cào cấu từng ngày để không bị cái guồng quay cơm áo gạo tiền nuốt chửng. Cô dùng sự ngăn nắp, lạnh lùng làm áo giáp. Cậu ta dùng sự lươn lẹo, lỳ lợm làm vũ khí.

Nếu bây giờ cô nằm đó, sốt li bì trong cái phòng trọ lạnh ngắt này, ai sẽ biết? Ai sẽ lo? Mẹ ở Hải Phòng xa quá.

Ngân buông cuốn sách xuống nệm.

Luật lệ “không yếu lòng” cô tự đặt ra bị cái tiếng ho khan bên kia bức tường đập vỡ một mảng.

Cô xỏ chân vào dép, mở cửa bước ra hành lang.

Cửa phòng 302 khép hờ. Ngân đẩy nhẹ.

Một luồng không khí đặc quánh mùi mồ hôi chua loét, khét lẹt ập vào mặt. Căn phòng bừa bộn dây điện, đồ đạc vứt lỏng chỏng.

Giữa cái mớ hỗn độn ấy, An nằm co quắp trên chiếc chiếu trúc không trải ga. Người cậu ta rúc sâu vào cái chăn mỏng tang. Mặt đỏ gay. Môi khô nứt nẻ. Cái giao diện lỳ lợm, khôn lỏi hàng ngày rụng sạch. Giờ phút này, đập vào mắt Ngân chỉ là một thằng nhóc mười tám tuổi cô độc, đang run bần bật vì trận ốm đầu mùa.

Lồng ngực Ngân chùng xuống. Một cảm giác xót xa thắt lại.

Cô quay ngoắt về phòng. Lôi cái nồi cơm điện nhỏ xíu ra. Vo một nắm gạo.

Nửa tiếng sau, mùi cháo hành tía tô bốc lên thơm phức.

Cô dùng khăn mát đắp lên trán An. Đỡ cậu ta ngồi dậy tựa vào tường.

– Dậy nào. Ăn tí cháo cho lại người.

Mắt An mở lờ đờ. Cậu ta nhìn cô, rồi nhìn bát cháo bốc khói. Bàn tay to bè, đầy vết xước cầm lấy cái thìa, run rẩy múc từng thìa cháo đưa lên miệng.

Hơi nóng của tía tô và gừng ép mồ hôi túa ra đầm đìa trên trán, ướt đẫm cái áo phông của An.

Ngân ngồi ở mép chiếu, im lặng nhìn.

Bỗng nhiên, động tác nhai của An chậm lại. Cậu ta cúi gằm mặt.

Ngân thấy một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt đang đỏ ngầu của thằng con trai. Giọt nước mắt rơi tõm xuống bát cháo, hòa lẫn vào thứ nước màu đục. Cậu ta không gào lên khóc, chỉ lặng lẽ nhai, nuốt trôi cả sự tủi thân và cô độc xuống dạ dày.

Khoảnh khắc giọt nước mắt ấy rớt xuống, tảng băng trong lồng ngực Ngân nứt toác. Vỡ vụn hoàn toàn.

Cô quên mẹ mất cái lời thề “tuyệt đối không dính dáng đến tình cảm”.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô vô thức vươn ra. Cầm lấy tờ giấy ăn, nhẹ nhàng thấm những giọt mồ hôi đang lăn dài trên thái dương của An.

Lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân rời khỏi cái mương nước thối ở quê nhà, Ngân cho phép bản thân mình tháo lớp áo giáp xuống. Cho phép mình được mềm yếu, được quan tâm đến một người con trai không cùng máu mủ.

Nồi cháo tía tô hôm ấy không có một chút mộng mơ sến súa nào của phim ảnh. Nó chỉ là sự cưu mang trần trụi giữa hai mảnh đời dưới đáy sự cơ hàn. Nhưng nó chính là mồi lửa đầu tiên, âm ỉ đốt cháy cái ranh giới mười phân gạch rỗng giữa hai căn phòng.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))