Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 137: Mùa hè năm nhất
Tao đang tống nốt mấy cái áo phông vào balo. Mặt vải lướt qua tay thô ráp. Ngày mai tao rời quê, quay lại cái chảo lửa thủ đô. Mùi khói đốt đồng bay loảng thoảng ngoài sân, ngai ngái.
Điện thoại rung bần bật trên mặt nệm.
Tin nhắn của Thảo Vy.
Tao liếc mắt nhìn. Không phải là “An ra chuyến mấy giờ” hay “Vy đợi” như cái kiểu bạn bè ngang hàng mọi khi.
Dòng chữ ngắn ngủn đập thẳng vào mắt: “Mai anh ra chuyến mấy giờ để… em đặt vé xe luôn?”
Chữ “anh”. Chữ “em”.
Tao khựng lại một giây. Bàn tay đang cầm cái sạc điện thoại dừng giữa không trung. Khóe miệng tự động nhếch lên một đường cong ranh mãnh. Lồng ngực tao phồng ra một nhịp, hít căng bầu không khí.
Chỉ một từ đổi ngôi, nhưng nó xóa sạch sành sanh cái mác “bạn cùng tuổi” bám rễ từ thời cấp ba. Nó giống như một cái mộc đỏ đóng thẳng vào tờ giấy chứng nhận sở hữu. Sự nhún nhường, sự nép mình của một đứa con gái ngoan ngoãn. Vị thế của tao đã được xác lập vững chắc, đéo còn mập mờ, đéo còn ranh giới.
Tao gõ phím, tốc độ nhanh hơn bình thường. Sự tự tin của một thằng đàn ông sẵn sàng đứng ra che chở chạy rần rật trên từng đầu ngón tay.
– “Để anh đặt vé cho. Chắc đi chuyến buổi sáng luôn. Mai 6h anh qua đón rồi mình đi.”
Gửi.
Tao vứt điện thoại xuống nệm. Kéo khóa balo rẹt một tiếng dứt khoát.
***
Chuyến xe khách chạy ban ngày xóc nảy, đông người và ồn ào.
Lúc đầu gọi “anh – em” còn hơi ngượng mồm. Cái thói quen xưng hô bao nhiêu năm không dễ đổi trong một sớm một chiều. Cứ vấp lên vấp xuống. Nhưng đi được nửa đường thì trơn tuột.
Tao bẻ nửa cái bánh mì ngọt đưa cho nó. Thỉnh thoảng, lúc nó đang cắm mặt nhai nhóp nhép, tao vươn tay véo nhẹ một cái vào bên má đang phồng lên. Vy lườm tao, nhưng đôi mắt to tròn lại cười tít thành hai hình trăng khuyết. Hai đứa nói chuyện rôm rả, trêu chọc nhau suốt dọc đường đi. Cái cảm giác sở hữu công khai nó mang lại một thứ dopamine gây nghiện.
Đầu giờ chiều. Xe tấp vào bến Nước Ngầm.
Cửa xe mở. Cái hơi nóng hầm hập phả từ mặt nhựa đường bốc lên táp thẳng vào mặt.
Cái ngột ngạt quen thuộc của Hà Nội lập tức lôi tuột tao về mặt đất. Kéo tao ra khỏi cái bong bóng màu hồng trên xe khách, ném thẳng vào cái hiện thực của cơm áo gạo tiền, của những đơn hàng đang chờ và tiền nhà sắp đến hạn đóng.
Tao vẫy vội một chiếc taxi. Đưa Vy về ngõ 1 Bùi Xương Trạch.
Tao xách hai cái túi nặng trịch leo lên tận phòng cho nó. Cả một buổi chiều, hai đứa nằm ôm nhau ngủ vùi trên chiếc nệm êm ái. Lồng ngực áp sát lồng ngực. Tiếng quạt trần quay lờ đờ chém gió phành phạch.
Tỉnh dậy lúc trời nhá nhem tối. Bụng réo ùng ục.
Tao bấm điện thoại gọi nhanh mấy hộp cơm rang dưa bò ship tới tận cửa. Hai đứa ngồi bệt dưới sàn gạch ăn vội vàng. Xong xuôi, tao đứng dậy, vuốt lại mái tóc rối.
– Anh về đây. Mấy hôm nghỉ đọng lại một đống máy chờ sửa. Khách giục ác quá. Em tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi.
Tao hôn nhẹ lên trán nó một cái, rồi vẫy chào nó bước đi. Ánh mắt nó quyến luyến như không muốn rời.
***
Tám giờ tối.
Tao đẩy cửa bước về đại bản doanh của mình. Cái thứ mùi ngai ngái quen thuộc đập vào khứu giác.
Thằng Khánh đang cắm mặt vào cái màn hình xanh lè, gõ phím lạch cạch cài lại Win cho một con máy tính. Ánh mắt nó tập trung, áo phông xộc xệch.
Tao xách túi lên phòng, ném phịch xuống giường. Bước ngược xuống nhà, tao đứng dựa lưng vào bàn, hất hàm về phía nó.
– Đi làm đĩa lòng với cút rượu không? Tao khao.
Khánh dừng tay. Nó ngước lên. Cái mũi thính hơn con cờ hó của nó ngửi ngay thấy mùi tâm sự từ cái giọng nói không có tí mỉa mai nào của tao. Nó gật đầu cái rụp, đập máy tính gập xuống.
Quán lòng lợn tiết canh vỉa hè nằm tít trong ngõ sâu. Khói từ nồi nước dùng bốc lên nghi ngút, cay xè mắt.
Một đĩa dồi trường, một đĩa lòng non chần, chai Vodka Men loại to.
Rót ra hai cái chén thủy tinh sứt mẻ.
Cạch.
Rượu trôi xuống họng. Nóng rực. Xé rát thực quản.
Tao đặt chén xuống mặt bàn nhựa dính mỡ. Nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh. Không giấu giếm, tao vào đề thẳng tưng.
– Tao với cái Vy… chính thức rồi.
Thằng Khánh đang gắp miếng dồi lợn, khựng đũa lại giữa không trung. Khóe mép nó nhếch lên, định mở mồm buông một câu trêu chọc dơ bẩn quen thuộc.
Nhưng tao vớ lấy chai Vodka. Tự rót đầy chén thứ hai. Ngửa cổ nốc cạn. Khà một hơi đắng ngắt.
– Nhưng đéo hiểu sao, tao lại thấy sợ, Khánh ạ.
Tao tì hai cùi chỏ lên bàn, vò rối mái tóc.
– Tao trân trọng Vy. Tao muốn có một mối quan hệ thật sự là xác định lâu dài với nó. Ở cạnh nó, tao thấy bình yên vãi lìn. Nhưng… tao sợ cái máu tham của tao.
Tao nhìn chằm chằm vào cái đĩa lòng đang nguội dần.
– Khi tao nhớ đến Mai Anh, hay Thu Hạ ở câu lạc bộ… tao lại thấy trong người rạo rực. Cảm giác đứng cạnh bọn nó, đối phó với cái sự lả lơi của bà Mai Anh, hay cái sự sắc lẹm của con Hạ… nó kích thích cái bản năng đàn ông trong tao một cách mãnh liệt.
Tao ngước lên nhìn Khánh.
– Tao yêu sự bình yên của Vy. Nhưng mẹ kiếp, tao lại nghiện cái sự khốc liệt, cái cảm giác muốn chinh phục của bọn kia.
Thằng Khánh không cười.
Nó gắp miếng dồi lợn, quệt đẫm vào bát mắm tôm sủi bọt, tống vào mồm nhai nhóp nhép. Nó cầm chai rượu, rót đầy cho nó và cho tao.
Nó tu một ngụm. Đặt chén xuống.
– Mày không khốn nạn, An ạ. Mày chỉ là một thằng đàn ông tham vọng thôi.
Khánh chỉ đầu đũa thẳng vào mặt tao. Giọng nó ráo hoảnh, sặc mùi đời của một thằng từng mất tất cả vì máu đỏ đen.
– Đàn bà là cái gương phản chiếu lòng tham của mày. Cái Vy là để giữ cho mày không bị phát điên, không bị trượt ngã giữa cái đất Hà Nội này. Nó là cái phanh. Còn Mai Anh hay Hạ, là cái chân ga. Chúng nó kích thích mày, đẩy mày phải chạy về phía trước, phải xông xáo, phải năng nổ, phải kiếm nhiều tiền hơn để đứng ngang hàng.
Nó nhổ bọt xuống lề đường. Chốt hạ.
– Nhưng nhớ lấy, luật chơi ở cái đất này là sòng phẳng. Mày chọn chơi với lửa thì đừng để nó đốt cháy cái nhà của mày. Đừng có để cái Vy biết. Còn nếu mày cảm thấy không kìm được cái bản năng thú vật của mày, thì mày không xứng đáng với cái nhà đấy. Tự đo lường sức mình đi con trai.
Lời của Khánh sắc như dao cạo. Nó bóc trần trụi cái sự tham lam nhơ nhớp lẩn khuất dưới lớp vỏ bọc tử tế của tao.
Tao cầm chén rượu lên. Cụng mạnh vào chén nó. Không nói thêm lời nào. Uống cạn.
***
Nửa đêm.
Chai Vodka Men cạn sạch.
Hai thằng ngà ngà say. Khoác vai nhau, lảo đảo đi bộ dọc theo vỉa hè vắng tanh, hướng về phía Bùi Xương Trạch. Gió đêm thốc vào mặt, lạnh buốt nhưng làm đầu óc tỉnh táo lạ thường.
Về đến phòng. Tao ngã vật ra đệm.
Lưng chạm xuống mặt nệm cứng. Mắt tao mở trừng trừng, nhìn lên cái trần nhà thạch cao xám xịt. Những lời của Khánh lúc nãy văng vẳng trong đầu, gõ boong boong vào hai bên thái dương.
Tao vắt tay lên trán.
Một năm.
Chỉ đúng một năm trước, tao lếch thếch bước xuống bến xe với cái ví lép kẹp và hai quả trứng luộc nứt vỏ. Bị lão xe ôm lừa tiền. Bị những cái vả của đồng tiền đập cho sưng mặt. Bị giang hồ quây đánh tơi tả.
Giờ đây, tao có một cửa hàng đang đẻ ra tiền hàng ngày. Có những thằng anh em sẵn sàng vào sinh ra tử, đập nát cái tôi vì nhau. Và tao có một bến đỗ bình yên mang tên Thảo Vy.
Nhưng cái đầu của tao biết rất rõ.
Cái thành phố này không bao giờ để cho người ta đứng yên. Sự ổn định chỉ là khoảng lặng trước cơn bão. Sẽ còn những cái bẫy tinh vi hơn, những khoản tiền lớn hơn, và những người đàn bà nguy hiểm hơn đang đợi tao ở phía trước. Tất cả đang chực chờ để nuốt chửng tao nếu tao lơ là một nhịp.
Mùa hè năm nhất đại học kết thúc. Tao nhắm mắt lại. Sẵn sàng cho những cơn bão lớn hơn, những mục tiêu lớn hơn trong cuộc đời.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))