Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 136: Dư âm

Hai ngày trôi qua kể từ chuyến đi biển.

Tao nằm ngửa trên cái giường gỗ cọt kẹt ở quê. Không có tiếng còi xe tải bóp đinh tai nhức óc ngoài đường. Không có tiếng khò nhiệt xì xèo hay mùi nhựa thông khét lẹt. Không gian ở cái thị trấn huyện này im ắng đến mức tao nghe rõ mồn một tiếng con thạch sùng tắc lưỡi trên xà nhà. Tắc. Tắc. Đều đặn và tẻ nhạt.

Tao vắt tay lên trán. Nhắm mắt lại.

Ký ức của cái đêm trong nhà nghỉ bình dân ấy lập tức dội về. Nguyên vẹn. Trần trụi.

Sự chật vật lúc ban đầu. Tiếng rên rỉ vỡ vụn bị kìm nén. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ hai lớp da thịt dính chặt lấy nhau.

Tao siết nhẹ những ngón tay lại. Cảm giác mềm mại ấy dường như vẫn còn lưu lại trên những vết chai sần ở lòng bàn tay tao.

Nhưng khi cơn say máu của bản năng rút đi, thứ sót lại trong đầu tao lúc này không phải là sự hả hê chiến thắng.

Nó là một khối chì nặng trịch.

Vy không phải là chị Hoa, xong việc mặc lại quần áo rồi ai đi đường nấy, sòng phẳng không nợ nần.

Vy là đứa con gái ngoan nhất lớp 12A1. Là cái mỏ neo tĩnh lặng giữa cái mớ bòng bong tạp nham của cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Việc nó chủ động tháo bỏ mọi rào cản phòng ngự, dâng hiến trọn vẹn cái quý giá nhất của đời con gái cho tao trong một đêm đi xa… nó không phải là sự bốc đồng.

Đó là sự phó thác.

Tao thấy hai chữ “Trách nhiệm” đè xuống lồng ngực. Nó nặng hơn cả trăm cái bao tải ốp lưng gộp lại. Đã nhận lấy sự dâng hiến ấy, tao không thể chỉ là một thằng lông bông nữa. Tao phải là một cái mái nhà. Phải cày cuốc gấp năm, gấp mười lần để che chở cho cái sự tin tưởng rực rỡ ấy. Cái lửa xây dựng lên một mái ấm hạnh phúc lại hừng hực lên trong tao một lần nữa kể từ sau mối tình đầu.

Tao ngồi bật dậy. Đi ra phía cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.

Gió chiều thổi thốc vào mặt. Tao rút một điếu Thăng Long, châm lửa. Rít một hơi sâu. Khói xám cuộn lên, tan vào không khí.

Đầu tao lạnh đi một chút, nhưng sự giằng xé bên trong lại bắt đầu cào cấu.

Vy tuyệt vời. Vy là bến đỗ bình yên nhất mà một thằng bươn chải như tao thèm khát.

Nhưng khốn nạn thay, tạo hóa sinh ra cái bản ngã đàn ông vốn dĩ là một giống loài tham lam và dơ bẩn.

Xuyên qua làn khói thuốc, những vệt xước khác trong bộ não tao tự động trồi lên.

Tao nhớ lại cái đêm Mai Anh ép sát tao vào góc cầu thang. Cái nụ hôn sặc mùi rượu vang và nhục dục. Nhớ cái nụ hôn hôm cá cược bóng đá. Nhớ cái khoảnh khắc ả ném cọc tiền mười lăm triệu xuống mặt bàn kính cái “bạch” để cứu thằng Khánh. Sự hoang dại, từng trải và cái chất “đời” rực lửa của ả làm cái hormone chinh phục trong máu tao sôi lên sùng sục.

Rồi hình ảnh Lê Thu Hạ chen ngang. Khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt sắc lẹm khi chỉ đạo cả một hội trường. Cái sự thông minh, toan tính sắc bén của nó. Nhớ cái đêm trên đỉnh Ba Vì, cánh tay nó vắt ngang bụng tao, và cái nụ hôn trộm rón rén của chính tao. Hạ không mang lại sự bình yên, nó mang lại tham vọng. Đứng cạnh nó, cái khao khát muốn leo lên đỉnh cao, muốn đạp bằng mọi thứ để đứng ngang hàng của tao bị kích thích tột độ.

Tao nuốt nước bọt. Cổ họng đắng ngắt.

Tao tự nhổ bọt vào cái suy nghĩ rác rưởi của chính mình.

Mày là thằng khốn nạn, An ạ. Vừa có được sự trọn vẹn của người ta, mà trong đầu vẫn còn lởn vởn bóng dáng của tận 2 người khác. Tao sợ. Tao sợ cái sự tham lam, thèm khát những giới hạn mới của bản thân tao một ngày nào đó sẽ làm vỡ nát cái sự bình yên trong vắt mà Vy vừa trao cho tao.

Tao dập điếu thuốc vào bậu cửa sổ. Vớ lấy cái điện thoại.

– Đang làm gì đấy? Chiều nay ra quán cafe Vườn Xưa góc thị trấn ngồi tí không? Tớ qua đón.

Tin nhắn gửi đi. Chưa đầy một phút sau, đầu bên kia rep lại.

– Ok, Vy đang rảnh. Lát An qua đi.

Bốn rưỡi chiều.

Quán cafe Vườn Xưa, bàn ghế gỗ mộc phai màu, không có điều hòa mát lạnh hay cửa kính sáng choang như mấy quán trên Hà Nội. Khách lác đác vài người trung niên ngồi đánh cờ tướng.

Tao đỗ con Cub 81 trước cửa. Vy bước xuống xe.

Nó vẫn mặc cái áo phông trắng đơn giản và quần jeans. Nhưng cái giao diện bên ngoài không giấu được sự thay đổi cốt lõi bên trong.

Không còn cái vẻ vô tư, ríu rít như hai đứa bạn hàng xóm. Khi tao gạt chân chống quay lại, ánh mắt Vy chạm vào tao. Một cái nhìn e ấp, mềm nhũn, ngập nước. Đôi má nó khẽ ửng hồng. Đó là ánh mắt của một người đàn bà đang yêu, đang nhìn người đàn ông của đời mình.

Tao bước tới, kéo cái ghế gỗ ra cho nó ngồi.

Nhân viên mang ra một cốc nâu đá và một ly sinh tố bơ.

Khi Vy vươn tay ra định cầm lấy ly sinh tố, tao cũng vươn tay ra lấy cốc cà phê. Hai bàn tay vô tình chạm vào nhau trên mặt kính.

Vy khẽ giật mình. Phản xạ của một đứa con gái ngoan giữa chốn đông người làm nó hơi rụt tay lại.

Nhưng tao không cho nó lùi.

Bàn tay thô ráp của tao lật ngửa, chộp lấy bàn tay nhỏ nhắn của nó. Tao siết chặt lại. Không giấu giếm, tao đan năm ngón tay của mình vào năm ngón tay của nó. Khóa chặt. Tao kéo tay nó đặt hẳn lên mặt bàn kính, ngay giữa hai cốc nước.

Một sự khẳng định chủ quyền công khai.

Vy cúi mặt. Tai nó đỏ lựng lên. Nhưng nó không rút tay ra nữa. Những ngón tay nó khẽ cuộn lại, đáp trả cái siết tay của tao.

Bầu không khí giữa hai đứa tĩnh lặng. Tiếng quạt trần cọt két trên đỉnh đầu vang lên đều đặn.

Vy lấy tay kia cầm cái thìa, khuấy khuấy ly sinh tố một cách vô định. Đá va vào thành ly kêu lanh canh.

– An này…

Giọng nó cất lên. Lí nhí. Phá vỡ sự im lặng.

– Hả?

– Hai hôm nay ở nhà, Vy cứ suy nghĩ mãi…

Nó ngừng một nhịp, cắn nhẹ môi dưới. Ánh mắt nó không dám nhìn thẳng vào tao, cứ dán chặt vào những viên đá đang tan ra trong ly.

– Vy sợ An thấy Vy thay đổi nhanh quá. Sợ An nghĩ… cái vụ Vy rủ An đi biển là vì Vy hư hỏng, dễ dãi…

Giọng nó run run. Sự bất an của một đứa con gái luôn mang trên mình cái mác hoàn hảo giờ bị lột trần.

– An tin Vy đi. Vy chưa bao giờ… làm thế với ai cả.

Lời bộc bạch ném ra mỏng manh, chực vỡ.

Lồng ngực tao thắt lại. Một sự xót xa trào lên.

Tao bóp chặt lấy tay nó. Lực siết mạnh hơn một chút, đủ để nó cảm nhận được những vết chai sần nơi lòng bàn tay tao.

Tao ngả người về phía trước, nhìn thẳng vào đôi mắt của nó. Bằng cái giọng trầm đục, chắc nịch của một thằng đã lăn lộn kiếm tiền, đã nhìn thấu biết bao kiểu người trên cái đất Hà Nội, tao cất lời.

– Vy hâm à?

Tao gằn giọng, nhưng ánh mắt tuyệt đối nghiêm túc.

– Tớ bươn chải ngoài kia, gặp đủ loại người rồi. Ai đàng hoàng, ai lươn lẹo tớ tự biết. Cái đêm đó…

Tao hơi hạ giọng xuống, ghim chặt ánh mắt vào nó.

– Nó là một trong những phút giây đẹp nhất mà tớ có được sau một năm ra Hà Nội bôn ba. Tớ không coi đó là sự bồng bột. Tớ coi đó là duyên phận.

Lời nói của tao không có văn vở sến súa. Nó thô ráp, nhưng nó đập nát mọi sự lo âu đang gặm nhấm trong đầu nó.

Khuôn mặt Vy giãn ra. Cơn bão bất an trong đáy mắt nó tan biến sạch sẽ.

Nó ngước lên nhìn tao, đôi môi cong lên một nụ cười rạng rỡ, nhẹ nhõm.

– Sắp tới ra lại Hà Nội, An qua phòng Vy thường xuyên hơn nhé. – Nó nói, giọng ríu rít trở lại. – Vy sẽ đi chợ, nấu cơm hai đứa cùng ăn. Vy không cần gì nhiều, cũng không cần An phải kiếm thật nhiều tiền. Chỉ cần hai đứa bình yên thôi.

Nó vẽ ra một bức tranh tương lai. Cái bức tranh về một căn phòng đầy hạnh phúc êm đềm với những bữa ăn ngon và tiếng cười đùa.

Tao nhìn nó. Một nụ cười hiền khô, không có một chút tính toán nào nở ra trên mặt tao. Bàn tay tao buông tay nó ra, vươn lên vuốt nhẹ mấy lọn tóc lòa xòa bên má nó.

– Ừ. Nghe Kế toán trưởng hết. Từ giờ cuộc sống của tớ giao hết cho cậu quản.

Vy cười tít mắt, cầm ly sinh tố lên hút một ngụm.

Tao dựa lưng vào ghế, cầm cốc nâu đá lên. Đá đã tan gần hết, vị cà phê nhạt thếch, nhưng tao vẫn nhấp một ngụm.

– Nhưng mà tớ hỏi thật một câu nhé. – Tao nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh, cợt nhả.

– Gì cơ?

– Hôm trước… là Vy tính sẵn kế hoạch đi biển rồi đúng không? Đã lên kịch bản các kiểu rồi đúng không? Chứ không thể nào mọi chuyện nó lại … như kiểu ông trời muốn giúp tớ như vậy được.

Câu hỏi ném ra thẳng tuột, trần trụi. Tao vạch trần cái kế hoạch ngây thơ nhưng cực kỳ bài bản của cô học trò ngoan.

Vy khựng lại. Ly sinh tố dừng lại giữa không trung.

Hai má nó lập tức đỏ rực lên như gấc. Nó trố mắt nhìn tao, bị bắt thóp ngay tại trận.

Nhưng sự ngượng ngùng chỉ tồn tại đúng hai giây.

Vy đặt ly nước xuống bàn. Nó rướn người tới trước mặt bàn. Khóe môi nó nở một nụ cười cực kỳ tinh quái, lém lỉnh. Đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn tao.

– An nghe câu này chưa?

Nó thì thầm.

– Bí mật làm nên sự quyến rũ của phụ nữ.

Nói xong, không để tao kịp phản ứng. Nó rướn hẳn người qua mặt bàn kính.

Chụt.

Một cái thơm cực nhanh, lướt qua gò má tao.

Nó thu người lại ngay lập tức, ngồi ngay ngắn lại trên ghế, mặt tỉnh bơ hút sinh tố như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tao ngồi đơ ra đó. Bàn tay vô thức đưa lên chạm vào gò má. Chỗ da thịt vừa được chạm vào vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm của nụ hôn.

Đá trong cốc cà phê tan chảy róc rách.

Tao nhoẻn miệng cười. Ngoài kia, nắng chiều bắt đầu nhạt dần. Tao đã có một cái neo. Nhưng những dư âm về cái suy nghĩ của tao lúc sáng, Mai Anh và Hạ, tao biết, nó vẫn đang chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào. Dư âm của sự trưởng thành, không bao giờ bình yên trọn vẹn.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))