Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Chương 138: Vỏ bọc bình yên

Tháng Tám gõ cửa. Gió thu bắt đầu lùa xào xạc qua mấy tán lá xà cừ dọc mỗi con đường, trời vẫn nóng vl nhưng thỉnh thoảng mang theo cái hơi gió nhè nhẹ mơn trớn da thịt.

Năm thứ hai đại học chính thức bắt đầu.

Tao ngồi lọt thỏm trong cái ghế xoay lưới ở phòng riêng tầng ba, tay di chuột click vào cổng thông tin tín chỉ của trường. Mạng quay mòng mòng mấy giây rồi bung ra một cái bảng chằng chịt chữ số.

Mắt tao lia thẳng xuống cột điểm tổng kết.

Hai chữ Học lại đỏ lòm chễm chệ. Các môn đại cương và chuyên ngành khác cũng lẹt đẹt mấy con điểm vớt vát vừa đủ qua ải. Bảng điểm nát bét.

Tao dựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi. Nhìn chằm chằm vào cái màn hình sáng rực.

Cái sĩ diện của một thằng từng xưng hùng xưng bá giải toán nhanh nhất cái lớp 12A1 trường làng bị xước một vệt xót xa. Nó cắn rứt. Nhưng tao không hoảng loạn, cũng không vò đầu bứt tai than vãn như cái hồi đầu năm.

Tao đưa tay di chuột, bấm dấu X tắt phụt cái tab trình duyệt.

Đời đéo ai ôm được cả hai tay. Mày chọn lăn lộn ngoài đường, cày cuốc để có một cái cửa hàng bán phụ kiện, có đồng ra đồng vào, thì mày phải chấp nhận cái ghế trên giảng đường của mày bị bám bụi. Thời gian nó sòng phẳng vãi lìn.

Tao tự nhủ thế. Cái triết lý thôi miên bản thân của những thằng sinh viên học hành đéo đến nơi đến chốn.

Tao với tay gập màn hình laptop lại. Cạch. Âm thanh khô khốc giam chặt cái bảng điểm thảm hại kia vào bóng tối. Tao tuyệt đối không bao giờ để Vy nhìn thấy cái màn hình này. Cái vỏ bọc một thằng đàn ông vững chãi, lo toan được mọi thứ không thể có vết nứt từ mấy con điểm số học thuật.

Vy gọi điện thoại. Tao lạch cạch mở cổng. Rồi tiếng dép lẹt quẹt bước vào khu bếp.

Mũi tao tự động bắt sóng. Mùi hành tỏi phi thơm nức bốc lên lấn át cái hơi ẩm của căn nhà mới quét dọn.

Vy vào bếp trổ tài nấu nướng. Hôm nay nó không có tiết chiều. Nó mặc cái áo thun trắng trơn, quần đùi vải lanh mặc nhà, phía trước quàng cái tạp dề kẻ sọc. Trên thớt gỗ là mớ rau muống vừa nhặt xong xanh ngắt, trong chảo là thịt băm đang đảo đều với cà chua xèo xèo.

Kể từ cái đêm ở nhà nghỉ ven biển, mối quan hệ của tao và Vy bước vào một cái guồng quay ổn định đến mức tao thấy mình như một thằng đàn ông đã có gia đình.

Nó nghiễm nhiên trở thành người một nhà ở cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch này. Chiều chiều rảnh rỗi, nó lượn qua chợ xách túi đồ ăn về, hì hục trong bếp nấu nướng cho cả đám.

Tao bước tới sát lưng nó. Vòng hai tay qua cái eo thon gọn, tì cằm lên hõm vai nó. Mùi bồ kết ngai ngái quen thuộc xộc vào mũi.

– Nấu gì thơm thế Kế toán trưởng? – Tao hạ giọng, thì thầm sát tai nó.

Vy hơi giật mình, nhưng không hất tay tao ra. Nó dùng cùi chỏ huých nhẹ vào mạng sườn tao.

– Bỏ ra nào, mỡ bắn bây giờ. Ra dọn mâm đi, tí mọi người về là ăn luôn.

Tao siết nhẹ vòng tay thêm một giây rồi mới chịu buông ra. Đi lấy bát đũa xếp lên cái bàn kính.

Đến bữa, cả đám quây quần. Mâm cơm rôm rả tiếng thằng Khánh chém gió về mấy ông khách củ chuối ban chiều.

Vy ngồi cạnh tao. Nó vừa nghe chuyện vừa gắp một miếng chả lá lốt vàng ươm, bỏ tọt vào bát tao. Động tác tự nhiên như hơi thở.

Tao và một miếng cơm. Bên dưới gầm bàn, tao cố tình duỗi chân, mũi bàn chân cọ nhẹ vào mắt cá chân nó. Vy hơi rụt chân lại, nhưng rồi lại thả lỏng, để mặc cho mũi chân tao chạm vào mép dép nó. Khóe môi nó tủm tỉm giấu một nụ cười không phát ra tiếng.

Ăn xong, mọi người tản ra. Tao phụ nó bưng mâm bát ra bồn rửa inox.

Tiếng nước chảy rào rào. Tao đứng cạnh, cầm cái khăn khô lau từng cái bát nó vừa tráng xong. Nhân lúc thằng Khánh đang mải hút thuốc ngoài cửa, chị Lan đã đi lên phòng, tao rướn người tới, đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên má nó.

Vy lườm tao, mặt đỏ lựng, lấy khuỷu tay đẩy tao ra xa.

Tao cười nhăn nhở, xếp gọn chồng bát vào chạn. Cái lồng ngực tao no căng. Đéo phải vì cơm. Mà vì sự bình yên đặc quánh này. Những giờ phút căng não ngoài đường phố, chửi nhau với khách, tính toán từng đồng nhập hàng… tất cả đều được trung hòa lại bằng sự hiện diện của nó. Vy là liều thuốc an thần hiệu quả nhất tao từng có.

Alo Phụ Kiện đang vào guồng.

Không còn những ngày vỡ trận, nổ đơn ầm ầm như hồi Mai Anh cả Long dắt cả đám khách đến ủng hộ. Doanh thu giờ đi ngang. Bữa đông bữa vắng. Nhưng gộp lại cuối tháng, trừ hết chi phí mặt bằng điện nước, dòng tiền chảy vào túi của bọn tao vẫn đều đặn.

Cuối tháng chia chác, anh em đứa nào cũng rủng rỉnh.

Thằng Khánh cầm cọc tiền phần nó, mặt đéo còn cái vẻ u ám của một con bạc khát nước. Tao với thằng Long hùn thêm một ít tiền túi, dúi thẳng vào tay nó.

– Cầm lấy. Đập nốt vào khoản nợ của bà Mai Anh với chị Lan đi cho nhẹ nợ. Xong rồi anh em sòng phẳng cày tiếp. – Long nói, tay đẩy gọng kính.

Khánh nắm chặt xấp tiền, gật đầu cái rụp. Món nợ xương máu được thanh toán sạch sẽ. Cái u nhọt cờ bạc bị cắt bỏ. Cỗ máy in tiền của ba thằng tiếp tục vận hành trơn tru.

Nhưng để bảo vệ cái sự trơn tru, yên bình hiện tại, tao biết mình phải tự dựng lên những bức tường lửa.

Điện thoại trong túi tao rung lên.

Màn hình hiện chữ: Lê Thu Hạ.

Tao để chuông reo đến tiếng thứ ba mới vuốt màn hình bắt máy. Giọng tao chỉnh về tông trầm, lạnh nhạt, sặc mùi công việc.

– Em nghe sếp.

– Dạo này cậu mất tích đi đâu thế An? Mấy cuộc họp chuẩn bị đón tân sinh viên chả thấy mặt mũi đâu. Cậu định bỏ bê cái ghế Đội trưởng Hậu cần đấy à? Lô hàng phụ kiện 300 set đến đâu rồi?

Giọng Hạ vang lên đầu dây bên kia. Vẫn đanh thép, rõ ràng, dồn ép.

– Hàng em chuẩn bị đủ rồi, đóng gói xong xuôi chờ đến ngày là em cho ship thẳng qua kho của CLB cho sếp. – Tao đáp trơn tuột. – Còn lịch sinh hoạt trên Câu lạc bộ, sếp thông cảm. Dạo này cửa hàng vào mùa, khách đông, em kẹt cứng ở đây không dứt ra được. Với cả ở quê em cũng đang có chút việc, đợt này em phải chạy đi chạy lại liên tục. Chắc em xin rút bớt mấy hoạt động bề nổi của câu lạc bộ, chuẩn bị nhường sân khấu cho mấy em năm nhất thể hiện. Khi nào có thời gian em lại sắp xếp sinh hoạt ở Câu lạc bộ bình thường.

Tao tung ra một rổ lý do. Hợp lý. Bận rộn. Kín kẽ.

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

Hạ thừa sắc sảo để bóc trần những cái cớ của tao. Nó thừa biết tao đang cố tình tạo khoảng cách. Cái đêm trên đỉnh Ba Vì, cái sự im lặng mờ ám giữa hai đứa, nó là một mồi lửa. Nếu tao tiếp tục bước đến gần, tiếp tục va chạm, cái mồi lửa ấy sẽ thiêu rụi cái bình yên mà tao đang có với Vy.

Tao không dám đánh cược. Cái đầu lạnh và tham vọng ngút ngàn của Hạ là một lực hút quá mạnh. Tao sợ tao sẽ bị nó kéo tuột đi, đập vỡ cái vỏ bọc an toàn hiện tại.

– Tùy cậu. Miễn giao đủ hàng đúng hẹn là được.

Hạ chốt lại một câu ráo hoảnh, khô khốc. Rồi cúp máy. Tút tút tút.

Tao cất điện thoại vào túi. Thở hắt ra một hơi. Tường lửa thứ nhất đã dựng xong.

Nhưng tránh Hạ thì dễ vì khác không gian sống. Tránh Mai Anh mới là bài toán khó.

Cùng chung một cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch, việc đụng mặt nhau là điều đéo thể tránh khỏi.

Tao thiết lập chế độ phòng ngự chủ động.

Sáng thấy Mai Anh lượn lờ ở phòng khách pha cà phê, tao lập tức vớ chìa khóa xe vọt thẳng ra cửa hàng. Tối về thấy ả ngồi dưới nhà, tao phi thẳng lên tầng ba. Cần bàn bạc chuyện quay video, chạy quảng cáo cho shop, tao lôi theo thằng Long hoặc thằng Khánh ngồi cùng. Tuyệt đối không bao giờ để bản thân rơi vào cái thế chỉ có hai người trong một không gian hẹp.

Tao tự khóa chặt cái bản năng đàn ông của mình lại. Không nhìn vào những đường cong hớ hênh. Không đáp trả những câu trêu đùa lả lơi.

Nhưng đàn bà có cái giác quan thứ sáu nhạy bén vãi lìn. Huống hồ là một người từng trải như Mai Anh.

Ả nhận ra ngay sự thay đổi trong ánh mắt của tao. Sự phòng thủ, né tránh hiện rõ mồn một. Ả biết cái thằng nhóc này giờ đã tự nguyện chui vào cái rọ ngoan ngoãn của cô sinh viên ngoan hiền hay qua nhà mình.

Mười giờ rưỡi tối.

Tao từ tầng ba bước xuống, định xuống bếp rót cốc nước lạnh.

Vừa bước đến chiếu nghỉ cầu thang tầng hai, một cái bóng đỏ mận lướt ra từ cửa phòng.

Mai Anh.

Ả mặc cái váy lụa hai dây quen thuộc. Mùi nước hoa ngòn ngọt, lả lơi xộc vào mũi tao ngay lập tức. Cầu thang chật hẹp, hai người đối diện nhau.

Tao khựng lại. Theo thói quen phòng ngự, tao hơi lùi bước chân, định né sát vào tường để ả đi lên.

Nhưng Mai Anh không bước tiếp.

Ả đứng đó. Khác với mọi khi, ả không rướn người ép sát, không cố tình cọ xát bầu ngực vào cánh tay tao.

Ả chủ động lùi lại một bước, nép hẳn người vào lan can gỗ, chừa ra một khoảng trống rộng thênh thang cho tao đi xuống.

Ả liếc nhìn tao từ đầu đến chân. Khóe môi sơn đỏ chót nhếch lên. Một nụ cười nhạt thếch, sặc mùi châm biếm nhưng lại vạch ra một khoảng cách xa vạn dặm.

– Dạo này nhìn chị mày như nhìn tà ma thế ông tướng?

Giọng ả vang lên trong không gian hẹp. Đanh, gọn, mỉa mai.

– Hay giờ là có ai cấm, đeo gông vào cổ rồi nên không dám lại gần chị nữa à?

Câu nói đâm thẳng vào cái vỏ bọc tử tế của tao.

Tao đứng im. Khớp hàm hơi bành ra. Tao không cãi. Tao nở một nụ cười gượng gạo, gật đầu nhẹ cho qua chuyện.

– Đâu có chị. Dạo này em thiếu ngủ, mắt mờ thôi. Em mượn đường tí.

Tao bước nhanh qua mặt ả, đi thẳng xuống bếp.

Mở tủ lạnh, lấy chai nước lạnh tu một ngụm. Nước buốt trôi xuống dạ dày.

Tao đứng dưới bếp, ngước mắt nhìn lên cái khoảng tối nơi cầu thang. Cái bóng váy đỏ của Mai Anh đã khuất lấp lên tầng trên. Tiếng dép lẹp bẹp mất hút.

Lồng ngực tao thở ra một nhịp nhẹ nhõm. Tao đã thành công né được một mồi lửa. Sự lạnh nhạt, chủ động lùi lại của Mai Anh chứng tỏ ả đã chán cái trò vờn bắt với một thằng đã bị trói. Vỏ bọc bình yên của tao đã được xây lên vững chãi, hoàn hảo.

Nhưng thẳm sâu trong một góc tối đen ngòm của cái bản ngã đàn ông. Góc mà tao đéo bao giờ dám thừa nhận với Vy.

Tao thấy hụt hẫng.

Một sự mất mát mơ hồ, trống rỗng khi tự tay cắt đứt cái nguồn năng lượng rực lửa, gai góc và đầy kích thích ấy. Con thú hoang bị nhốt vào lồng thì an toàn thật đấy, nhưng cái cảm giác tự do gầm gừ giữa rừng sâu thì nó vĩnh viễn đéo bao giờ quên được.

Cái vỏ bọc bình yên này, nhìn thì dày dặn, nhưng không biết tao sẽ chịu đựng được cái sự ngột ngạt của nó trong bao lâu nữa.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))