Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 3: Tương lai xám xịt

Cơn mưa đêm dội xuống ngõ 165 Cầu Giấy xối xả. Nước từ cái cống ngầm giữa sân dềnh lên, đen ngòm, lềnh phềnh mấy cái vỏ nilon rác.

Sáng sớm. Ngân đứng tựa lưng vào khung cửa phòng 304.

Dưới sân, lão Hiếu đang lầm lũi bước đi. Cái vali vải dù rách bươm, gãy một bên bánh xe, lê lết trên nền gạch tạo ra âm thanh cào xước nhức óc. Lão cúi gằm mặt, lão đang chạy trốn khỏi Hà Nội, bỏ lại 5 năm thanh xuân và một đống nợ nần.

Ngân nhìn theo bóng lão cho đến khi khuất hẳn sau cánh cổng sắt rỉ sét.

Cô không thấy thương xót. Cô thấy lạnh toát sống lưng.

Hình ảnh cái lưng gù gù của lão Hiếu quật thẳng vào tâm trí Ngân một thực tế tàn nhẫn. Ở cái xóm trọ này, những bát tào phớ ngọt lịm, những bát canh cua rau đay hay những cái ôm truyền hơi ấm trên chiếc chiếu trúc không thể cản được nước cống dềnh lên. Nó cũng không thể mài ra để đóng tiền nhà.

Nếu cô cứ tiếp tục bám víu vào cái tình yêu thanh xuân rực rỡ nhưng nghèo túng này, ngày mai, ngày kia, người xách vali lếch thếch bước ra khỏi cái cổng kia sẽ là cô. Hoặc là An. Hoặc cô sẽ biến thành một bà mẹ bỉm sữa đầu bù tóc rối, cãi nhau với chồng vì vài đồng bạc lẻ mua bỉm sữa trong cái phòng tạm bợ này.

Ngân rùng mình, đóng sập cửa lại. Cài chốt.

***

Sáu giờ sáng.

Khu trọ vẫn chìm trong giấc ngủ. Ngân rón rén mở cửa, lách người đi về phía cuối hành lang.

Nhà vệ sinh chung sặc mùi thuốc tẩy Javel trộn với mùi khai ngai ngái.

Ngân bước vào, chốt chặt cửa. Cô bật cái vòi nước bồn rửa mặt cho chảy róc rách để át đi mọi tiếng động.

Cô ngồi xổm xuống nền gạch men lạnh buốt. Bàn tay nhỏ bé run lẩy bẩy, rút từ trong túi áo khoác ra một hộp giấy nhỏ xíu mua vội ở hiệu thuốc tít ngoài đường lớn hôm qua.

Trễ kinh ba ngày.

Cơ thể bức bối, ngực căng tức. Những dấu hiệu sinh học đập thẳng vào mặt một đứa con gái mười tám tuổi chưa từng có kinh nghiệm.

Ngân xé lớp vỏ nilon. Cầm chiếc que nhựa trắng trên tay.

Cô nhắm tịt mắt lại. Hàm răng cắn chặt vào môi dưới. Nhịp tim nện thùm thụp vào lồng ngực, dội thẳng lên hai bên thái dương.

Trong cái khoảng thời gian chờ đợi ngắn ngủi ấy, bộ não cô tự động vẽ ra một bản án tử hình. Nếu cái que này hiện hai vạch đỏ. Ông bố nát rượu ở quê sẽ gầm lên, cầm chổi đánh đuổi cô ra khỏi nhà. Mẹ cô sẽ khóc cạn nước mắt. Còn An, thằng con trai đang gồng mình cày cuốc ngày đêm để kiếm từng đồng, sẽ phải gánh thêm một miệng ăn, một sinh mệnh. Cái lưng của An sẽ gãy gập dưới sức nặng của cái thành phố này.

Ngân từ từ mở mắt. Nhìn xuống chiếc que nhựa.

Một vạch đỏ. Đậm nét. Duy nhất một vạch.

Không có vạch thứ hai nào hiện lên.

Ngân buông thõng tay. Chiếc que nhựa rơi lạch cạch xuống nền gạch ướt.

Cô gục đầu vào bệ sứ của bồn cầu. Dạ dày co thắt dữ dội. Cô nôn khan. Không có thức ăn, chỉ có thứ dịch vị chua loét, đắng ngắt trào ra. Nước mắt lã chã rơi xuống, mặn chát.

Cô thoát nạn. Nhưng cú sốc sinh lý này là một cái tát trời giáng. Nó đánh thức toàn bộ lý trí trong con người cô.

Ngân rửa mặt, vã nước lạnh lên trán. Cô đứng thẳng dậy, nhìn mình trong cái gương ố mờ. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng không còn sự hoang mang nữa.

Về lại phòng 304.

Ngân kéo cái balo dưới gầm giường ra. Cô thò tay xuống tận đáy, lôi ra một tập hồ sơ màu nâu nhạt.

“Hồ sơ Xuất khẩu lao động Nhật Bản”.

Đây là phương án B mà cô đã âm thầm chuẩn bị song song cùng với cái hồi xin học bổng.

Ngân ngồi xuống bàn học.

Tấm bằng Đại học Ngoại Thương danh giá, những bộ quần áo công sở là lượt, những buổi chiều lượn lờ phố xá sau yên xe máy… tất cả bị gạt phăng sang một bên. Cô cần một cục tiền lớn để trả nợ ở quê. Cô cần một lối thoát để không bao giờ phải sống chui rúc, nơm nớp lo sợ một cái que thử thai hai vạch mà không phải là chủ đích của cô.

Dứt khoát. Không một giọt nước mắt nào rơi thêm. Quyết định đã được chốt hạ.

***

Tối, gió mùa đông bắc lại lùa về.

Căn phòng nhà nghỉ bình dân lờ mờ ánh đèn vàng vọt. Hơi lạnh từ chiếc điều hòa cũ kỹ phả ra rin rít.

An đang nằm nghiêng, vòng tay ôm trọn lấy Ngân từ phía sau. Hơi thở của cậu đều đặn, ấm nóng phả vào gáy cô. Bàn tay thô ráp của An đặt hờ trên bụng cô, mang theo một sự bảo bọc, vững chãi của một thằng đàn ông tin rằng mình đã đủ sức che chở cho người phụ nữ của mình.

Nhưng Ngân không ngủ.

Cô mở trừng mắt, nhìn chằm chằm vào một vệt ố loang lổ trên trần thạch cao.

Hai trăm nghìn tiền phòng đêm nay. Số tiền ấy đánh đổi bằng bao nhiêu giờ An còng lưng làm việc, bao nhiêu lần phải nuốt nhục cúi đầu đi dán từng cái tờ rơi hay phải chiều lòng từng vị khách khó tính.

Sự tử tế của An, sự nỗ lực của cậu, Ngân đều thấy hết. Nhưng sự tử tế ấy không mua được tương lai. Cậu vẫn còn quá trẻ, vẫn đang chật vật leo từng bậc thang của sự sinh tồn. Cô không có quyền bắt cậu cõng thêm một gánh nặng, và cô cũng không có đường lùi, hay dậm chân tại chỗ để ngồi chờ cậu giàu lên.

Ngân từ từ xoay người lại.

Cô đối diện với An. Trong bóng tối, cô đưa tay vuốt nhẹ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt cậu.

Bản năng đàn ông của An lập tức bị đánh thức. Cậu mở mắt, vòng tay siết chặt lấy eo cô.

Nhưng lần này, Ngân không nằm im rụt rè. Cô chủ động đáp lại. Cô đè lên người An, ép sát lồng ngực mình vào lồng ngực cậu. Đôi môi cô tìm đến môi cậu, cuồng nhiệt.

Không phải vì tình yêu thăng hoa. Không phải vì dục vọng bùng nổ.

Mỗi nhịp cọ xát đều mang theo một sự tuyệt vọng câm lặng. Cô đang vắt kiệt những cảm xúc cuối cùng của mối tình thanh xuân này. Một sự đền bù xác thịt, một lời từ biệt không thành tiếng. Cô nuốt ngược những tiếng nấc vào trong cuống họng, để mặc cho sự va đập thể xác lấn át đi cái lạnh buốt trong tâm hồn.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng chói lóa hắt qua khe rèm cửa sổ.

An vẫn đang ngủ say. Khuôn mặt cậu giãn ra, bình yên, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Cậu không hề biết rằng cái tổ ấm mà cậu đang mơ tưởng đã sụp đổ từ đêm qua.

Ngân lặng lẽ bước xuống giường.

Cô nhặt từng món quần áo vương vãi trên sàn gạch. Mặc chiếc áo phông trắng, xỏ chân vào quần jeans.

Cô đứng lặng im bên mép giường, nhìn An rất lâu.

Bàn tay cô vô thức vươn ra, định vuốt lại mớ tóc rối bù trên trán cậu. Nhưng khi những ngón tay chỉ còn cách trán An vài milimet, cô khựng lại.

Cô rụt phắt tay về. Nắm chặt lại thành nắm đấm.

Nếu chạm vào, cô sẽ mềm lòng. Sẽ bật khóc. Sẽ không thể bước đến cánh cửa tương lai mà cô đang mong chờ.

***

Cạch. Tiếng chốt cửa phòng nhà nghỉ đóng lại nhẹ bẫng.

Ngân và An bước ra đường. Không khí buổi sáng sớm của Hà Nội xộc vào mặt, lạnh buốt và đầy khói bụi. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, căng đầy lồng ngực.

Khi mở mắt ra, không còn sự dùng dằng, không còn sự mộc mạc e ấp. Tấm áo giáp mang mùi sả chanh đã bị lột bỏ, vứt lại vĩnh viễn ở cái xóm trọ 165 Cầu Giấy. Thay vào đó là một lớp vỏ bọc bằng thép lạnh ngắt.

Ngân hòa mình vào dòng người hối hả đang ngược xuôi trên phố. Chuyến bay đi Nhật đã được định đoạt. Tình yêu thanh xuân rực rỡ, chân thành này… bắt buộc phải để lại phía sau.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))