Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 5: Tiệc chia tay

Tiếng xé băng dính đóng thùng ràn rạt vọng lại từ phòng cuối hành lang. Khu trọ rục rịch mùi Tết. Ai cũng hối hả gói ghém đồ đạc, nhẩm tính tiền tàu xe, quà cáp mang về quê.

Ngân đứng giữa phòng 304. Căn phòng trống hoác.

Trên tay cô là một cuốn sổ bìa cứng. Tấm vé máy bay kẹp gọn gàng ở trang giữa. Ngày khởi hành: Mùng 6 Tết âm lịch. Chuyến bay thẳng Hà Nội – Narita.

Ngân miết ngón tay dọc theo mép tờ vé. Miết đi miết lại đến khi đầu ngón tay nóng rát. Lồng ngực cô như có ai nhét một tảng đá tảng vào giữa. Hơi thở hắt ra nghèn nghẹn, đứt quãng.

Đáng lẽ cô phải thấy nhẹ nhõm. Tấm vé này là cái phao cứu sinh kéo cả gia đình cô ra khỏi cái khó khăn ở quê. Nó là cái giá cô phải trả để không bao giờ phải nhìn thấy mẹ khóc vụng trộm sau bếp.

Nhưng đứng ở đây, chỉ cách phòng 302 một bức tường mười phân gạch rỗng, hai chân cô nặng như đổ chì.

Ngân ngồi xổm xuống. Cô mở khóa cái vali to nhất. Nhét cuốn hộ chiếu và tấm vé xuống tít dưới đáy, phủ lên trên là những lớp áo len, quần bò dày cộp. Kéo khóa lại. Giấu đi một bí mật cuối cùng. Để ra đi mà không có bất kỳ một sợi dây trói buộc nào.

Tám giờ tối.

Hành lang tầng ba đặc quánh hơi nước từ nồi lẩu Thái. Mùi sa tế cay nồng đánh bạt cái rét căm căm của đêm 23 tháng Chạp.

Ngân bê rổ rau ra, chọn một chỗ ngồi khuất ở góc chiếu, cạnh chị Lan. Tránh xa vị trí trung tâm.

Phía bên kia mâm, An đang ngồi. Cậu ta mặc cái áo phông dài tay sạch sẽ, tóc vuốt gọn gàng. Cái giao diện của một thằng chủ cửa hàng đang ăn nên làm ra. Sự lầm lỳ, khắc khổ của thằng nhóc ngày đầu dọn đến bay sạch. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, tự tin và ngạo nghễ của kẻ làm ra tiền.

Mai Anh ngồi sát sạt bên cạnh An. Ả mặc chiếc váy len body màu đỏ, mùi nước hoa đắt tiền lấn át cả mùi khói lẩu.

– Ăn đi ông chủ. Nay ông chủ chi mạnh tay thế này, phải bồi bổ cho lại sức còn cày cuốc.

Mai Anh gắp một con tôm sú to đùng, lột vỏ sẵn, thả tọt vào bát An. Ả ghé sát tai cậu ta thì thầm, cười lúng liếng. Đám đông xung quanh hò reo trêu chọc ầm ĩ.

An không đỏ mặt lúng túng. Cậu ta cười nhếch mép, buông lại một câu cợt nhả xã giao rồi uống cạn chén rượu. Sự phản xạ trơn tru của một thằng đàn ông đã quen với những va chạm đường phố.

Ngân nhìn cảnh đó qua làn khói lẩu mờ mịt.

Nếu là một vài tháng trước, cô sẽ nhíu mày. Sẽ bực tức và cảm thấy khó chịu trong người. Nhưng hôm nay, cô gắp một cọng rau cải cúc, nhai chậm rãi. Vị rau nhạt toẹt.

Cô nhìn Mai Anh. Rực rỡ, sắc sảo, biết cách thao túng đám đông. Ả giống như cái biển hiệu đèn led lấp lánh trước cửa hàng Alo Phụ Kiện. Hợp với An. Hợp với tham vọng của một thằng đang trên đà phóng nhanh về phía trước.

Còn cô, cô chỉ là một ngọn nến sả chanh leo lét trong phòng kín. Cháy hết là tàn.

Cứ để cậu ấy vui vẻ. Cứ để cậu ấy tận hưởng sự tung hô. Bữa tiệc này, suy cho cùng, là sân khấu dành riêng cho cậu.

Nồi lẩu cạn nước. Trò Sự thật hay Thử thách bắt đầu.

Cái vỏ chai rượu quay tít mù trên mặt chiếu. Vòng đi vòng lại, cuối cùng nó chậm dần rồi dừng hẳn. Cổ chai chĩa thẳng vào ngực Ngân.

Mọi âm thanh ồn ào bỗng nhiên chùng xuống.

– Thật. – Ngân đáp nhẹ bẫng.

Chị Lan nheo mắt, ném ra một câu hỏi sắc lẹm:
– Khai thật đi, địa điểm táo bạo nhất, kỳ lạ nhất mà em từng… hôn một người khác giới là ở đâu?

Cả xóm trọ nín thở.

Khóe mắt Ngân vô tình lướt qua phía đối diện.

An đang cầm cốc nước. Bàn tay cậu ta khựng lại giữa không trung. Ánh mắt An ghim chặt vào khuôn mặt cô. Không phải cái nhìn cợt nhả ban nãy. Nó là sự căng thẳng, lo lắng, nhưng lẩn khuất bên dưới là một sự mong chờ. Cậu ta đang chờ cô công khai. Chờ cô đóng một cái mộc đỏ lên mối quan hệ này trước mặt tất cả mọi người.

Ký ức về cái chiếu trúc lạnh ngắt, tiếng mưa rào quật trên mái tôn, và hơi ấm từ lồng ngực An dội thẳng vào não Ngân.

Cô muốn gào lên. Cô muốn nói toạc ra rằng người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô đang ngồi ngay trước mặt. Cô muốn đánh dấu chủ quyền, đập tan cái nụ cười lả lơi của Mai Anh.

Răng cô cắn chặt vào môi dưới.

Nhưng nếu nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ. Khi mà mối quan hệ giữa An và Ngân được nhiều người biết thì việc mà chia ly sẽ càng kéo thêm nhiều rắc rối và hệ luỵ phía sau.

Ngân nới lỏng khớp hàm. Cô cúi mặt, giả vờ bối rối gãi nhẹ mép chiếu.

– Ở… trong một căn phòng bị dột nước mưa ạ.

Giọng cô lí nhí.

Không chỉ đích danh. Không xướng tên ai. Một lối thoát hiểm hoàn hảo được mở ra cho cả hai đứa.

Đám đông ồ lên ầm ĩ. Thằng Khánh chớp thời cơ, nhảy vào bóc phốt dự đoán, chỉ thẳng mặt An. Cả xóm trọ cười nghiêng ngả.

Chị Hoa cầm chai rượu, rót đầy hai bát.

– Uống đi! Phạt! Phạt cả đôi vì tội giấu diếm anh em!

Ngân cầm cốc nước ngọt lên. An cầm bát rượu. Ngân coi đây chỉ là hành động hưởng ứng cuộc vui của đám đông, chứ không phải lời thú nhận.

Hai đứa vươn tay. Cạnh thủy tinh và nhựa chạm vào nhau giữa không trung.

Cạch.

Một âm thanh khô khốc.

Xuyên qua hơi nóng hầm hập của mâm cỗ tàn, Ngân nhìn thẳng vào mắt An.

Đôi mắt cậu ta sáng rực. Một sự đắc thắng ngầm, pha lẫn chút hối lỗi. Cậu ta đang cười. An nghĩ rằng cú chạm ly này là một lá cờ trắng. Là sự đình chiến sau vụ cãi vã. Cậu ta đinh ninh rằng, chỉ cần qua cái Tết này, khi cậu ta từ quê lên, mọi thứ sẽ được hàn gắn. Cậu ta sẽ lại dùng sự vững chãi của mình để dọn dẹp mớ hỗn độn cảm xúc này.

Ngân không chớp mắt. Hơi nước từ nồi lẩu xông lên làm mắt cô cay xè, ầng ậng nước. Nhưng cô gồng cứng cơ mặt, không để một giọt nào trào ra ngoài.

Cô hớp một ngụm nước ngọt. Nước có ga trôi qua thực quản, lạnh ngắt, cào rát cổ họng.

“Uống đi An. Cứ tin rằng ngày mai vẫn còn. Về quê ăn Tết cho ngon, ngủ một giấc thật sâu sau một thời gian dài cày cuốc đến kiệt sức. Cậu đang bay cao lắm, đừng để sự ra đi của tớ làm gãy cánh. Tớ xin lỗi vì đã hứa nấu cơm cho cậu, nhưng tớ không đợi cậu giàu lên được.” – Dòng cảm xúc chạy dài trong tâm trí Ngân.

Cuộc nhậu tàn. Mọi người giải tán.

Mười một giờ rưỡi đêm.

Hành lang trở lại với sự tĩnh lặng đặc quánh. Mùi rượu và khói thuốc vẫn còn lẩn khuất.

Ngân bước vào phòng 304. Đóng cửa lại.

Căn phòng trống trơn. Không còn sách vở. Không còn quần áo. Chiếc vali to sụ nằm im lìm ở góc nhà.

Cô bước tới bức tường vôi vàng ố phía bên phải. Bức tường ở giữa đang ngăn cách 2 căn phòng. Phía sau nó là phòng 302.

Ngân áp phẳng lòng bàn tay lên bề mặt vữa lạnh toát.

Giờ này, chắc An đã ngủ say. Cậu ta hẳn đang nằm trên nệm, thở đều đặn, yên tâm với cái suy nghĩ rằng mâu thuẫn đã được giải quyết êm xuôi.

Bàn tay Ngân vuốt nhẹ theo một đường nứt nhỏ trên tường.

Khoảng cách hiện tại chỉ là khoảng cách giữa hai căn phòng. Nhưng vài ngày nữa thôi, nó sẽ biến thành bốn nghìn cây số.

Tình yêu này bắt đầu từ một bát cháo tía tô nóng rẫy, và kết thúc bằng một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Không có cãi vã, không có níu kéo, không có một giọt nước mắt nào được rơi xuống sàn nhà.

Ngân thu tay về. Tắt công tắc đèn.

Cạch.

Bóng tối nuốt chửng căn phòng. Hai đường thẳng đã từng cắt nhau một lần ở cái trạm dừng chân ẩm thấp này, giờ chính thức rẽ sang hai hướng, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))