Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 6: Chuyến bay 1 chiều

Sáng 28 Tết.

Cái ngõ 165 Cầu Giấy vắng ngắt. Không còn tiếng bát đũa khua lanh canh, đéo còn tiếng xe máy nẹt pô hay tiếng bà Hồng the thé đòi tiền rác. Đám sinh viên và người lao động đã rút sạch về quê. Khu trọ chìm vào một sự tĩnh lặng đặc quánh, lạnh buốt.

Phòng 304.

Ngân kéo khóa chiếc vali vải dù. Tiếng răng cưa rít vào nhau sột soạt, khô khốc.

Cô cầm cái chổi, quét đi quét lại nền gạch men. Những hạt bụi cuối cùng, vài sợi tóc rụng được gom sạch vào mo rác. Nước lau nhà pha loãng hắt xuống. Mùi sả chanh quen thuộc đã bay sạch bách từ mấy hôm trước, giờ chỉ còn lại cái mùi ngai ngái của gạch ẩm và nước máy. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo y hệt cái ngày đầu tiên cô xách đồ đến.

Ngân xách vali ra sát mép cửa.

Cô dừng lại. Quay lưng nhìn vào góc phòng.

Cái giá sách đóng bằng gỗ cốp pha công trường nằm chỏng chơ ở đó. Khung gỗ sần sùi, loang lổ vài vệt sơn cũ. Món đồ An tự tay mang sang, tự tay lấy giấy nhám đánh cho bớt dằm để cô xếp sách vở.

Ngân bước tới. Bàn tay nhỏ bé vươn ra, miết dọc theo mép gỗ thô ráp.

Hơi lạnh của gỗ truyền vào đầu ngón tay. Lồng ngực cô tự nhiên quặn lên một nhịp. Cô nhắm mắt lại. Cái mùi mồ hôi chua nồng, mùi nhựa thông hàn mạch và cái lưng rộng ướt đẫm của thằng con trai đó dội thẳng vào não.

Đôi vai Ngân run lên.

Cô không gồng nữa. Cô gục trán vào cạnh giá sách. Hai tay bấu chặt lấy thành gỗ. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, vỡ vụn trong căn phòng trống. Nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch ẩm.

Cô cho phép mình yếu đuối đúng ba phút.

Đúng ba phút sau, Ngân ngẩng đầu lên. Dùng mu bàn tay quệt mạnh hai bên má. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng ráo hoảnh.

Cô quay gót, bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ ép đóng sập lại. Tiếng chốt khóa bấm tạch một cái. Dứt khoát. Cắt đứt mọi thứ.

Ngân xách vali bước xuống cầu thang xoắn ốc. Bánh xe nhựa nện xuống bậc sắt kêu lộc cộc.

Dưới khoảng sân hẹp, thằng Khánh đang ngồi xổm hút thuốc. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ, phả khói mù mịt lên trời.

Thấy Ngân lếch thếch xách vali to sụ đi xuống, nó không tỏ ra ngạc nhiên. Ánh mắt lõi đời của một thằng cày thuê quét qua cái vali, rồi dừng lại ở khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

– Dọn đi hẳn à? Rồi thằng An thì sao?

Khánh rít một hơi thuốc, nhả khói, giọng nhẹ tênh nhưng đâm thẳng vào tim đen.

Ngân không giải thích. Cô thả tay kéo vali, bước tới trước mặt Khánh. Thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc chìa khóa phòng.

– Trả bà Hồng giúp tớ.

Cô đặt chiếc chìa khóa lên cái ghế nhựa cạnh Khánh.

– Khánh này… – Ngân hắng giọng, cố ép cho âm thanh không bị run. – Nhờ Khánh để mắt đến An. Cậu ấy đôi lúc bốc đồng, làm ăn liều lĩnh. Đừng để cậu ấy dính vào pháp luật.

Khánh ngừng hút thuốc.

– Và… – Ngân cắn nhẹ môi dưới. – Ra Tết, nếu cậu ấy hỏi, Khánh cứ bảo không biết gì nhé. Đừng nói gì thêm.

Thằng Khánh nhìn chằm chằm vào mắt Ngân. Nó vứt điếu thuốc đang cháy dở xuống nền xi măng, lấy mũi dép tổ ong di nát. Nó nhận ra cái quyết tâm sắt đá, lạnh ngắt đằng sau cái vẻ ngoài ngoan hiền của con bé này.

– Được. Đi mạnh giỏi. – Khánh gật đầu, cộc lốc.

Một sự tôn trọng ngầm giữa những kẻ lăn lộn. Ngân kéo vali bước ra khỏi cổng sắt.

Mùng 6 Tết.

Sảnh bay quốc tế sân bay Nội Bài ồn ào, hỗn tạp. Từng đám người đứng vây quanh nhau. Tiếng khóc lóc, tiếng dặn dò, tiếng ôm hôn chia tay vang lên khắp nơi.

Ngân đứng một mình ở góc cột bê tông. Xung quanh cô không có ai tiễn. Vali đã ký gửi. Lưng cô đeo một chiếc balo nhỏ.

Cô cầm điện thoại trên tay. Mở ứng dụng tin nhắn.

Khung chat của An hiện lên. Giờ này chắc cậu ấy đang ở quê Hà Tĩnh, tụ tập bạn bè hoặc đang ngủ vùi sau mấy ngày Tết.

Ngón tay Ngân chạm vào bàn phím ảo.

Cô gõ.

An ơi, tớ xin lỗi… Tớ đi Nhật đây… Tớ yêu cậu…

Đoạn văn bản hiện lên trên màn hình. Rõ ràng. Đau đớn.

Nhưng ngón tay cái của cô khựng lại ngay trên nút gửi.

Nếu gửi đi, An sẽ phát điên. Cậu ấy sẽ gọi lại. Sẽ chất vấn. Sẽ mang theo sự áy náy, sự thương hại và cả sự thù hận. An đang bay lên. Cậu ấy cần một cái đầu lạnh để xây dựng cửa hàng, để mở rộng cơ ngơi. Cô không thể ném cho cậu ấy một cục tạ tâm lý để cản bước chân.

Sự tử tế cuối cùng là phải đóng vai một kẻ vô tình tuyệt đối.

Ngân ấn nút xóa. Xóa sạch sành sanh dòng chữ dài dằng dặc.

Khung chat trống trơn.

Cô gõ vỏn vẹn vài câu hỏi vu vơ.

Và “Tạm biệt”.

Bấm gửi.

Ngay khi màn hình hiện chữ Đã nhận, hai bàn tay Ngân run lẩy bẩy. Cô bấm vào biểu tượng tùy chọn góc phải.

Chặn người dùng.

Xác nhận.

Màn hình giật một cái. Khung chat biến mất. Mọi luồng liên lạc, mọi cuộc gọi, mọi lối thoát bị đổ bê tông lấp kín.

Một giọt nước nóng hổi rơi bộp xuống màn hình điện thoại đen ngòm. Vỡ tan.

Ngân lấy ống tay áo quệt mạnh qua mắt. Bấm nút nguồn tắt máy. Đút điện thoại vào túi áo khoác.

Cô ngẩng cao đầu, kéo thẳng quai balo, bước thẳng về phía cổng an ninh soi chiếu. Không một lần ngoái đầu nhìn lại.

***

Hai tháng sau. Tỉnh Chiba, Nhật Bản.

Ba giờ sáng.

Gió rít từng hồi qua những dãy nhà xưởng lợp tôn. Nhiệt độ ngoài trời âm hai độ. Bầu trời xám xịt, tuyết rơi lả tả, phủ một lớp bùn nhão nhoẹt, bẩn thỉu lên mặt đường nhựa.

Ngân bước ra khỏi xưởng chế biến thực phẩm.

Cô mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động to sụ, trùm kín từ đầu đến chân. Cái mùi cá sống tanh tưởi bám chặt vào từng thớ vải, ám vào cả lỗ chân lông.

Cô lầm lũi bước đi dưới trời tuyết. Đôi bàn tay thò ra khỏi ống tay áo. Không còn là đôi bàn tay mềm mại lật từng trang giáo trình Ngoại Thương. Các khớp ngón tay sưng vù, tấy đỏ. Lớp da bong tróc, nứt nẻ vì ngâm nước đá lạnh và hóa chất suốt mười hai tiếng đồng hồ. Đau nhức nhối đến tận xương.

Về đến khu trọ chật hẹp.

Căn phòng trải chiếu tatami lạnh lẽo. Vách tường mỏng dính, nghe rõ cả tiếng cựa mình của người phòng bên.

Ngân cắm ấm siêu tốc. Bóc nắp một hộp mì mua ở cửa hàng tiện lợi. Nước sôi rót vào. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Mùi gia vị bột nêm công nghiệp xộc thẳng vào mũi.

Dạ dày cô co thắt. Cái mùi này không giống mùi đồ ăn ở cái phòng 304 chật chội.

Ngân ôm hộp mì nóng vào hai lòng bàn tay đang sưng tấy để sưởi ấm.

Cô nhắm mắt lại. Trong cái lạnh thấu xương của xứ người, cô nhớ quay quắt cái hơi ấm hầm hập từ lồng ngực rộng của thằng con trai nằm trên chiếu trúc. Nhớ bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc cô trong tiếng mưa đập trên mái tôn.

Hôm qua, cô vừa chuyển một khoản tiền lớn về nhà. Bố cô đã im lặng. Món nợ ở quê đang vơi đi. Cô đã mua được sự bình yên cho mẹ. Cô đã làm tròn trách nhiệm của một đứa con, đã tự tay cắt đứt cái gốc rễ nghèo hèn.

Nhưng ngồi đây, giữa lúc ba giờ sáng, húp ngụm nước mì nhạt toẹt, sự cô đơn gặm nhấm tận xương tủy cô.

Ngân nhìn ra ngoài ô cửa kính chống bão. Tuyết vẫn rơi đều đặn xuống màn đêm xám xịt.

Nếu ngày đó cô đủ can đảm nắm tay An, cùng cậu ấy vượt qua cái nghèo, liệu bây giờ cô có đang mỉm cười trong một căn phòng nào đó tốt hơn không?

Không có ai trả lời cô.

Chỉ có tiếng gió rít gào quật vào những ô cửa của nước Nhật xa xôi. Sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, và Ngân đang cắn răng trả cái giá đó bằng toàn bộ những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))