Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 139: Đừng nhờn với tư bản
Nửa cuối tháng Tám. Cái nắng cuối hè nung chín mặt đường bê tông, phả cái hơi nóng hầm hập mờ cả mắt.
Ngoài kia, Hà Nội đang rạo rực. Sinh viên các tỉnh đổ về trường đông như trẩy hội. Băng rôn “Chào Tân Sinh Viên” đỏ rực vắt ngang qua mấy gốc xà cừ cổ thụ. Quán xá tấp nập, tiếng cười nói ríu rít của đám sinh viên năm nhất vừa chân ướt chân ráo lên thủ đô vang vọng khắp mấy ngã tư. Bọn nó xúng xính quần áo mới, háo hức hít thở cái không khí tự do của cánh cửa đại học.
Còn tao, tao đang chết chìm trong một cái bãi rác công nghiệp.
Cái đại bản doanh ở Bùi Xương Trạch ngột ngạt không có chỗ chen chân. Khu vực làm việc của bọn tao chất cao như núi những thùng carton sạc cáp, ốp lưng. Không khí ngột ngạt, nóng nực,
Tao cởi trần trùng trục. Mồ hôi túa ra bóng nhẫy dọc sống lưng, rỏ tong tong xuống sàn. Tao kẹp cái điện thoại giữa vai và tai, mồm gào lên chốt đơn với thằng khách sỉ mạn Nhổn, hai tay thì thoăn thoắt cuộn xốp nổ, xé băng dính.
Đoạn băng dính đứt ra, dính chặt vào mảng da đẫm mồ hôi ở bắp tay. Tao giật mạnh. Rát buốt.
– Đcm thằng ranh con bom hàng. Mày không nhận chiều nay tao cho người xuống tận nhà thu tiền ship.
Tao lầm bầm chửi đổng (khi điện thoại đã tắt rồi), ném cái gói hàng bị hoàn trả xuống góc phòng.
Mệt rã rời. Nhưng cái điện thoại trên bàn cứ thỉnh thoảng lại sáng lên. Ting ting. Biểu tượng app ngân hàng báo tiền cộng vào tài khoản. Vài chục nghìn tiền lãi bán lẻ, vài trăm nghìn tiền đơn to hơn. Những con số lạnh lẽo nhưng có sức mạnh bơm thẳng dopamine vào não.
Tao đưa tay quệt mồ hôi trán. Ở trong cái kho hàng này, tao thấy an toàn. Cái thế giới sinh viên ồn ào, lãng mạn ngoài kia không làm cho tao có cảm giác thấy kích thích. Tao có cái lãnh địa riêng, có dòng tiền chảy đều. Thế là đủ.
Điện thoại trên mặt bàn kính rung lên bần bật. Cứ chạy xoay vòng vòng từng chập dài.
Không phải chuông báo nổ đơn. Là chuông thông báo Messenger.
Tao cầm lên, vuốt màn hình. Group Ban Hậu cần của Câu lạc bộ Truyền thông nhảy tin nhắn liên tục. Chúng nó tag tên tao réo gọi ầm ĩ.
Tao định gạt đi, nhưng khựng lại khi thấy một tin nhắn riêng hiện lên.
Lê Thu Hạ.
“Chiều nay 2h họp Ban Hậu cần chuẩn bị chào tân sinh viên. Nhớ có mặt nhé.”
Dòng tin nhắn ngắn gọn. Không icon. Sặc mùi ra lệnh.
Tao nhìn màn hình, khóe môi khẽ giật một nhịp. Bàn tay cầm điện thoại hơi siết lại.
Từ sau cái chuyến đi Ba Vì, đặc biệt là từ sau khi tao có Vy, tao chủ động thiết lập một vùng cách ly tuyệt đối với Hạ. Tao lấy cớ cửa hàng bận rộn để né sạch mọi buổi sinh hoạt Câu lạc bộ.
Tao không sợ nó. Tao sợ chính tao. Sợ chính cái bản tính tham lam của tao.
Sự mập mờ, cái cảm giác căng như dây đàn mỗi khi đứng cạnh con bé đó là một thứ chất gây nghiện nguy hiểm. Ở nhà, tao đang có một vũng nước tĩnh lặng mang tên Thảo Vy. Mùi thơm êm dịu quen thuộc, những bữa cơm chiều, sự ngoan ngoãn và tin cậy tuyệt đối của Vy là cái tổ ấm mà tao đang cất công xây đắp và gìn giữ.
Là một thằng đàn ông, tao biết rõ nguyên tắc sinh tồn cơ bản nhất: Muốn giữ nhà yên ấm thì phải tránh xa những mồi lửa. Mà Lê Thu Hạ thì không phải mồi lửa, nó là cả một thùng thuốc nổ. Sự sắc sảo, lạnh lùng và cái mùi hương thanh mát của nó đủ sức bẻ gãy mọi hàng rào lý trí mà tao dựng lên.
Trốn. Cách tốt nhất là lặn mất tăm.
Ngón tay cái của tao gõ lướt nhanh trên bàn phím. Tao bắt đầu xào nấu một cái văn mẫu cáo bệnh hoàn hảo. Lý do này hợp lý, bất khả kháng, chứ lý do thủng xăm hay bận việc này việc nọ thì nó lại vặn vẹo.
“Nay em bị Tào Tháo rượt từ sáng. Chắc ngộ độc thực phẩm. Sếp cho em xin phép vắng, có gì anh em trong ban cứ tự quyết, em support từ xa.”
Bấm gửi.
Tao quẳng điện thoại xuống bàn, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Kéo cuộn băng dính tiếp tục đóng hàng.
Chưa đầy ba mươi giây sau.
Điện thoại đổ chuông rền rĩ. Giai điệu nhạc chuông mặc định réo lên chát chúa.
Màn hình sáng rực tên người gọi: Lê Thu Hạ.
Tao chép miệng. Nhanh vãi lìn.
Tao hắng giọng. Cố tình tằng hắng mấy cái trong cổ họng cho nó ra cái âm sắc khàn khàn, mệt mỏi của một thằng đang mệt mỏi, ốm dặt dẹo. Vuốt nút nghe.
– Alo… em nghe sếp.
Tao hạ giọng, chêm thêm một tiếng rên khẽ.
– Đang ở đâu? Đừng giở văn lươn lẹo với tôi.
Giọng Hạ vang lên qua loa thoại. Lạnh tanh. Sắc lẹm. Không có một phần trăm nào của sự tin tưởng hay hỏi han quan tâm.
– Thật mà sếp… em đang ôm cái bồn cầu từ sáng đến giờ. Chắc qua ăn nhầm cái gì… Cuộc họp chiều nay sếp cứ chỉ đạo anh em…
Tao vẫn cố đấm ăn xôi, diễn nốt cái vai bệnh nhân.
Hạ không thèm đôi co. Nó cắt ngang lời tao bằng một sự tĩnh lặng chết người mất đúng hai giây.
Rồi nó buông một câu ráo hoảnh. Nhẹ bẫng. Nhưng sát thương vật lý xuyên thẳng vào tận tủy sống.
– Thế à? Tiếc nhỉ.
Tiếng lật giấy sột soạt lọt vào mic.
– Câu lạc bộ đang họp duyệt lại đơn vị cung cấp ba trăm set quà tặng cho tân sinh viên. Tôi thì chốt ‘Alo Phụ Kiện’ nhà cậu rồi, nhưng mấy anh bên Ban Chủ nhiệm đang cân nhắc một bên khác giá mềm hơn. Sếp An lại bận ôm nhà vệ sinh thế này, không có ai đứng ra để đối chất thuyết phục… Chắc tôi báo hủy hợp đồng, chuyển ngân sách sang bên shop khác vậy. Tùy cậu nhé.
Tim tao đánh thót một cái. Mạch máu dưới thái dương giật giật.
– Ơ kìa sếp… từ từ đã…
Tút. Tút. Tút.
Cuộc gọi bị ngắt ngang xương. Không chờ tao nói hết câu. Tiếng tút dài vô hồn dội thẳng vào màng nhĩ.
Tao đứng chôn chân giữa đống hàng hóa. Bàn tay cầm điện thoại cứng đờ.
Cái não làm ăn của tao ngay lập tức load dữ liệu với tốc độ ánh sáng.
Ba trăm set quà.
Lô hàng đó tao đã dốc mẹ nó tiền vốn của cửa hàng để ôm trước từ ngoài chợ Trời. Ốp lưng, kính cường lực, cáp sạc đang nằm chất đống ở góc tường kia chờ ngày xuất kho. Tính cua trong lỗ, thương vụ này xong xuôi lãi ròng nhẹ nhàng cũng phải chục củ. Một cái ngu của tao nữa là tao đéo bắt nó cọc củng gì cả. Tất cả là tại quá tin tưởng. Không, nói đúng là vì tao dại gái vl.
Giờ mà hủy kèo. Giờ mà nó chuyển ngân sách sang shop khác.
Đống hàng kia thành hàng tồn chết dí. Vốn đọng. Tiền nhà tháng sau há mồm. Đéo có mì tôm mà húp. Cửa hàng cũng đéo có tiền mà nhập hàng mới về.
Tao cúi xuống nhìn cuộn băng dính trên tay. Rồi nhìn cái đống hàng chất cao như núi.
Cái sự đau bụng, ốm yếu bay sạch bách không còn một tì vết.
Tao quăng mạnh cuộn băng dính xuống sàn gạch. Bạch.
– Mẹ kiếp! Ác như tư bản!
Tao chửi thề một tiếng cay đắng. Khớp hàm nghiến lại.
Tao vớ lấy cái áo phông nhàu nhĩ vắt trên lưng ghế, tròng vội qua đầu. Mồ hôi chưa kịp lau, dính dấp rít rát. Thò chân xỏ đôi giày bata đạp gót, tao lao ra phía cửa.
Thằng Khánh đang ngậm điếu thuốc ngồi trước cửa nhà, thấy tao cuống cuồng thì ngẩng lên.
– Đi đâu đấy? Bảo nay ở nhà đóng hàng cơ mà?
– Trông nhà nhé mày! Có đơn nào thì tự xử lý hộ tao nốt đi! Tao đi bán thân kiếm tiền đã!
Tao gào lại, tay cắm vội cái chìa khóa vào xe.
Tao lao như bay ra ngoài. Gió nóng hầm hập phả thẳng vào mặt.
Động cơ gầm lên một tiếng khô khốc. Vít ga, tao lao ra khỏi ngõ Bùi Xương Trạch, hòa vào dòng xe cộ đặc quánh dưới cái nắng cháy da cháy thịt.
Ngồi trên yên xe máy, giữa cái hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa, tao nhận ra một chân lý phũ phàng của cái sự trưởng thành.
Mày có thể xây dựng một lớp vỏ bọc hoàn hảo đến đâu. Mày có thể viện ra hàng ngàn cái lý do lươn lẹo để trốn tránh rắc rối tình cảm, để giữ cho mình một cái vùng an toàn sạch sẽ.
Nhưng khi một đống tiền của tư bản đập thẳng vào mặt… thì mày cũng phải gạt bỏ cái suy nghĩ đó đi. Chẳng có cái vùng an toàn nào tồn tại cả.
Cụp pha xuống, vác xác đến gặp nó và ngoan ngoãn làm việc đi. Cái giá của đồng tiền lúc đéo nào cũng sòng phẳng và tàn nhẫn như thế. Chờ đấy Lê Thu Hạ. Tao tới đây.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))