Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/05/2026

Ngoại truyện Đặng Thu Ngân – Chương 4: Khoảng cách

Bức tường ngăn cách giữa hai phòng 302 và 304 chỉ xây bằng loại gạch lỗ mười phân, trát một lớp vữa mỏng tang. Âm thanh đâm xuyên qua nó dễ như trở bàn tay.

Ngân ngồi gấp quần áo trên giường. Bên kia tường, giọng của An oang oang vang lên, rành rọt từng chữ.

– Anh để em cái giá sỉ ba chục đi. Lô cường lực này em đẩy trong ba ngày là bay sạch. Không được thì em báo thằng Khánh cắt mối, chuyển sang lấy bên nhà bà Lan. Làm ăn phải xoay vòng vốn nhanh, anh cò kè vài đồng bạc lẻ làm mẹ gì.

Tiếng cười khùng khục của An lọt qua khe hở của lớp gạch. Nó sặc mùi chợ búa, lươn lẹo và đầy tính toán.

Ngân dừng tay. Chiếc áo sơ mi trắng đang gấp dở nằm im trên đùi.

Cô nhìn chằm chằm qua bức tường. Thằng con trai lầm lỳ, hay cúi mặt bấu víu vào những nguyên tắc cứng nhắc hồi nào đã biến mất. An bây giờ vuốt tóc keo cứng ngắc, bước đi nghênh ngang. Cậu ta không còn đếm từng tờ năm nghìn, mười nghìn. Mở miệng ra là doanh thu, lãi gộp, tệp khách hàng. An đang lớn lên, đang phình to ra để vừa vặn với cái thành phố này. Nhưng cái hướng mà cậu ta đang phình ra, Ngân thấy xa lạ quá. Nó xù xì, gai góc và đầy những toan tính mà cô không thể nhét mình vào được.

***

Buổi chiều. Ngân ôm chồng giáo trình từ thư viện đi bộ về ngõ 165 Cầu Giấy.

Nắng chiều xiên khoai hắt những vệt vàng ệch xuống mặt đường nhựa lồi lõm. Bụi cuốn lên sau mỗi nhịp phanh của xe buýt.

Đến đầu ngõ, một tiếng pô xe lạch bạch quen thuộc rít lên.

Chiếc Wave Alpha đỗ xịch lại.

Ngân khựng bước. Bàn tay ôm chồng sách vô thức siết chặt lại. Cạnh cứng của cuốn giáo trình dày cộp hằn sâu vào da thịt dưới cánh tay, đau nhói.

Trên xe, An chống chân xuống đất. Ngồi ngay phía sau cậu ta là Mai Anh.

Mai Anh mặc chiếc váy ngắn bó sát, hai tay đặt hờ trên eo An. Mái tóc uốn xoăn của chị ta cọ vào lưng áo An. Chị ta đang ngửa cổ cười rũ rượi vì một câu nói đùa nào đó. Cái dáng vẻ lả lơi, rực rỡ và đầy tự tin. Mùi nước hoa nồng nặc của chị ta chém đứt cái mùi khói bụi của đầu ngõ.

An quay đầu lại, cười đáp lời Mai Anh. Cái nụ cười nửa miệng của một thằng đàn ông đang quen thói vờn bắt ngoài xã hội.

Ánh mắt An va phải Ngân.

Nụ cười trên môi cậu ta hơi cứng lại. An vội vàng gạt tay Mai Anh ra, định mở miệng gọi.

Ngân không dừng lại. Cô không đứng giữa ngõ gào lên. Không có một giọt nước mắt nào trào ra.

Cô nhìn thẳng vào mắt An. Gật đầu một cái.

Một cái gật đầu nhẹ bẫng, lạnh tanh, đúng chuẩn một phép lịch sự xã giao của những người dưng sống chung một dãy trọ.

Cô lách qua đầu xe, bước đều nhịp đi thẳng vào trong ngõ.

Lồng ngực cô không đập loạn xạ vì ghen tuông. Nó tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cô lướt qua cái mùi nước hoa ấy và nhận ra một sự thật trần trụi. An cần Mai Anh. Cậu ta cần một người đàn bà dạn dĩ, mồm mép, biết lôi kéo khách hàng, biết dùng sự lả lơi để bôi trơn những mối quan hệ làm ăn. Một người cùng tần số với cái thế giới sặc mùi tiền bạc mà cậu ta đang dấn thân vào.

Còn cô, một đứa con gái đang đếm ngược từng ngày để xách vali ra sân bay đi làm thuê xứ người, lấy tư cách gì để đứng ra cản đường?

***

Tám giờ tối.

Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Không đợi Ngân lên tiếng, An đẩy cửa bước vào.

Cậu ta mặc chiếc áo phông mới, tóc tai vuốt vuốt. Trên tay cậu ta là một cái hộp giấy thắt nơ đỏ.

– Nay có khách sộp. Mua cho cậu cái này.

An đặt cái hộp lên bàn học của Ngân. Một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh. Không phải loại hàng chợ năm mười nghìn. Nó sáng lóa, có vẻ đắt tiền.

– Cậu cứ dùng đi. Vài tháng nữa nếu tiền về ổn định, tớ tìm thuê cái chung cư mini. Rộng rãi, sạch sẽ, có bếp riêng. Cậu dọn qua đấy, không phải chui rúc ở cái ổ chuột này nữa. Tớ lo được.

Giọng An chắc nịch. Âm lượng dõng dạc. Cậu ta nói về việc đổi nhà, mua đồ như một vị tướng đang ban phát chiến lợi phẩm. Cậu ta nghĩ rằng, chỉ cần đập một món quà đắt tiền và vẽ ra một viễn cảnh vật chất là đủ để san lấp cái sự lạnh nhạt của Ngân ban chiều.

Ngân nhìn chiếc kẹp tóc đính đá. Rồi nhìn lên khuôn mặt An.

Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng hừng hực sự tự mãn.

– Cảm ơn. Nhưng tớ không cần. – Ngân đáp, đẩy nhẹ cái hộp về phía mép bàn.

Nụ cười trên mặt An tắt ngấm. Khớp hàm cậu ta bành ra.

– Cậu bị làm sao thế? – An gắt lên, bước tới một bước. – Tớ đi làm ăn, đi ngoại giao kiếm tiền chứ có phải đi chơi bời đú đởn đâu mà cậu thái độ? Cậu thấy tớ chở bà Mai Anh nên cậu ghen bóng ghen gió chứ gì? Cậu trẻ con nó vừa thôi!

– Tớ không ghen.

Ngân đáp lại, giọng bằng phẳng không một gợn sóng.

– Không ghen thì thái độ cái gì? – An vung tay trong không khí. – Cậu có biết tớ cày bục mặt ra để làm gì không? Để chúng ta có cuộc sống tốt hơn. Để không ai khinh thường chúng ta nữa. Thế mà mang quà về cậu dửng dưng như không. Cậu muốn tớ phải làm thế nào nữa?

Ngân ngồi im trên mép giường.

Cô nhìn chằm chằm vào cái sự hằn học của An. Thằng con trai trước mặt cô đang say máu. Cậu ta đã bị cái guồng quay của đồng tiền nuốt chửng. Cậu ta quy đổi mọi sự quan tâm, mọi giá trị tình cảm ra thành hiện vật. Cậu ta mặc định rằng, chỉ cần cậu ta kiếm ra tiền, cô phải ngoan ngoãn ngồi chờ và biết ơn.

Một sự xót xa cuộn lên trong cổ họng Ngân. Cô không giận An. Cô chỉ thấy thương cho cái đoạn thanh xuân vừa mới nảy mầm đã bị thực tế đập cho biến dạng.

– Cậu đúng. Cậu kiếm ra tiền, cậu có quyền quyết định mọi thứ.

Ngân nói, nhặt cuốn giáo trình lên, lật một trang giấy.

Sự dửng dưng tuyệt đối của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái sĩ diện đang phình to của An.

Cậu ta đứng trân trân. Bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm.

– Được. Tùy cậu. Tớ không rảnh để đi dỗ dành những cái sự vô lý này.

An quay ngoắt người. Cánh cửa phòng bị giật mạnh.

Rầm.

Cú đóng cửa làm mảng vôi trên mép tường rơi lả tả xuống nền gạch. Tiếng bước chân nện bình bịch xuống cầu thang. An bỏ đi. Chắc chắn là ra quán nhậu với thằng Khánh hoặc tụ tập với đám bạn để xả cục tức.

Căn phòng trở lại tĩnh lặng.

Ngân ngồi bất động. Bàn tay cô siết chặt mép cuốn giáo trình, móng tay tì hằn lên bìa giấy cứng tạo thành những vệt rách nhỏ. Lồng ngực phập phồng.

Cô có thể chạy theo. Cô có thể gào lên, đập nát cái vỏ bọc kiêu hãnh này để chửi thẳng vào mặt cậu ta, để thỏa cái cơn ghen tuông uất ức đang dồn nén.

Nhưng cô từ từ buông tay ra.

Cô kéo ngăn kéo bàn học. Nhặt chiếc hộp có cái kẹp tóc đính đá, đặt cẩn thận vào góc sâu nhất của ngăn kéo. Đẩy vào. Đóng lại.

Bên dưới cái hộp đó, vẫn là tập hồ sơ màu nâu nhạt.

Ngày bay đã được chốt. Thời gian ở lại đây càng ngày càng rút ngắn lại.

Nếu cô khóc lóc, nếu cô cãi vã, An sẽ quay lại. Cậu ta sẽ hạ mình xin lỗi, sẽ ôm lấy cô, sẽ lại hứa hẹn che chở. Cái bản tính trách nhiệm của cậu ta sẽ trỗi dậy. An có thể gạt phăng mọi thứ để níu kéo cô ở lại.

Ngân không cho phép mình làm thế.

An đang trên đà đi lên. Cậu ta cần sự tàn nhẫn, cần một cú hích để dứt khoát tập trung vào sự nghiệp của mình. Việc cô rời đi trong sự im lặng, lạnh nhạt là cách tốt nhất để cậu ta không cảm thấy áy náy hay vướng bận. Một nhát dao cắt đứt đoạn, đau một lần rồi thôi.

Mười hai giờ đêm.

Ngân bật chiếc đèn học nhỏ. Lôi cuốn sách từ vựng tiếng Nhật ra.

Những chữ Kanji ngoằn ngoèo nhảy múa trước mắt. Đầu óc cô trống rỗng.

Cô quay sang nhìn bức tường. Bên kia vắng lặng. Không có tiếng quạt tản nhiệt máy tính. Không có tiếng hú hét. An chưa về.

Mọi khi, những lúc căng thẳng thế này, cô sẽ lôi hũ nến sả chanh ra đốt. Để cái mùi hương thanh mát ấy xoa dịu đi sự ngột ngạt.

Nhưng hôm nay, bàn tay cô chạm vào hộp diêm rồi khựng lại. Cô rụt tay về.

Mùi ẩm mốc của tường vôi cũ, mùi cống rãnh ngai ngái từ dưới sân dội lên ùa vào phòng. Trần trụi. Thực tế. Và tàn nhẫn.

Cô thò tay, bấm công tắc đèn bàn.

Tạch.

Căn phòng chìm vào bóng tối đen đặc. Ngọn nến sả chanh nằm im lìm trong ngăn kéo.

Có những thứ, đến lúc phải chấp nhận để nó tắt hẳn. Mãi mãi.

3.3 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Nhật

Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này

Nhật

Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ

Vua lọ

Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))