Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)
Tác Giả: hiepsichimung
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 31:
Khi họ trở về nhà, An cảm thấy một cơn ớn lạnh khẽ chạy dọc sống lưng, dù trời vẫn còn đang hầm hập nắng chiều. Nàng nghĩ có lẽ mình chỉ hơi say nắng. Cảm giác đau đầu âm ỉ từ lúc ở “Pháo đài” giờ đã trở nên rõ rệt hơn. Nàng gạt đi, cho rằng mình chỉ đơn giản là đã kiệt sức.
Buổi chiều hôm đó trôi qua một cách nặng nề. An không còn tâm trí để trêu chọc Bảo nữa. Nàng chỉ ngồi yên trên chiếc võng ngoài hiên, mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân gạch, nhưng tâm trí thì trống rỗng. Từng cơn gai người cứ chốc chốc lại nổi lên.
Đến tối, sau bữa cơm, cơn sốt ập đến. Đầu óc nàng quay cuồng, hai má nóng bừng, nhưng toàn thân lại run lên vì lạnh.
“Trời đất ơi, con bé này sốt cao quá rồi,” bà lo lắng, đặt mu bàn tay nhăn nheo lên trán An. “Chắc tại trưa nay mày đi nắng nhiều quá.”
Bảo, không một lời nói, lật đật chạy đi lấy thau nước mát và một chiếc khăn sạch. Cậu ta lúi húi ở góc phòng, vắt chiếc khăn rồi cẩn thận đắp lên trán An. Bàn tay cậu ta mát lạnh, và sự chăm sóc thầm lặng đó khiến An, trong cơn mê man, cảm thấy vô cùng dễ chịu
Nàng hé mắt, nhìn khuôn mặt non nớt nhưng đầy lo lắng của Bảo. Một nụ cười yếu ớt nở trên môi nàng.
“Ôi trời…” nàng thì thầm. “Khổ thân hiệp sĩ của tôi quá… Vừa phải chăm sóc Hoàng thái hậu, giờ lại phải chăm luôn cả Đức vua.”
Bảo chỉ mỉm cười hiền lành, không đáp lại, tay vẫn tiếp tục thay một chiếc khăn khác.
“Nhiệm vụ của em mà chị.”
______________
Đêm đó, khi mọi người đã say giấc. An nằm li bì trên giường, nửa tỉnh nửa mê. Bộ quần áo jean bó sát và lớp đồ lót ren bên trong giờ đây trở thành một cực hình. Vải jean thô ráp cọ vào làn da nóng hổi. Lớp ren, thứ mà nàng từng coi là vũ khí, giờ đây ngứa ngáy và bức bối một cách không thể chịu đựng.
Cố gắng gượng ngồi dậy. “Khó chịu quá…” nàng lẩm bẩm. Rồi lảo đảo bước đến góc phòng, mở chiếc túi du lịch. Lôi chiếc áo phông của Tùng ra, ngắm nghía một hồi rồi tặc lưỡi.
Nàng vào phòng tắm, cởi bỏ bộ quần áo đang hành hạ mình. Cảm giác được giải thoát khỏi lớp vải bó sát khiến nàng thở phào. Nàng không mặc lại đồ lót, chỉ lấy chiếc áo phông của Tùng mặc vào người. Lớp vải mềm mại, rộng thùng thình lướt trên làn da nóng hổi của nàng, mang theo mùi hương quen thuộc của anh. Chiếc áo dài gần đến giữa đùi, giống như một chiếc váy ngủ ngắn, thoải mái một cách bất ngờ.
Nàng quay lại giường, cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Nàng cầm điện thoại, run rẩy nhắn một dòng tin cho Tùng.
“Em ốm rồi. Mai anh về quê nhớ mang cho em vài bộ quần áo nhé, em cầm nhầm túi của anh rồi.”
Gần như ngay lập tức, điện thoại rung lên. Là Tùng gọi video call.
An bắt máy. Hình ảnh của Tùng hiện lên, khuôn mặt anh đầy lo lắng khi nhìn thấy vẻ bơ phờ, mệt mỏi của nàng.
“Trời ơi em! Sao thế này?”
“Em không sao, chỉ là say nắng tí thôi,” An đáp, giọng yếu ớt.
“Nhìn em kìa, bơ phờ quá. Thôi không nói nhiều nữa, em nằm yên đó nghỉ đi.” Giọng Tùng trở nên quyết đoán. “Sáng sớm mai, anh phi ngay về quê với em.”
“Vâng…” An thì thầm, lòng có chút ấm áp và mong chờ. “Em đợi anh…”
Nàng cúp máy, đặt điện thoại lên chiếc tủ đầu giường. Cơn sốt và sự mệt mỏi lại kéo nàng xuống. Nàng cuộn mình trong chăn, cơ thể nóng ran, không một mảnh vải bên dưới lớp áo phông mỏng manh, rộng rãi.
___________________________
Rạng sáng. Cơn sốt đã bắt đầu lui đi, để lại một lớp mồ hôi lạnh trên da và sự mệt mỏi rã rời. Nhưng một ngọn lửa khác lại bùng lên. An trằn trọc trên giường, hạ bộ căng tức một cách khó chịu. Cơn hứng tình đến không báo trước, không có lý do, một đòi hỏi thuần túy của da thịt sau một đêm vật vã.
Âm đạo nàng co thắt từng cơn, tiết ra từng dòng dịch nóng hổi, ướt sũng cả vùng đùi trong. Nàng vặn vẹo, kẹp chặt hai đùi vào nhau, nhưng hành động đó chỉ càng làm cho hạt vật đang sưng lên cọ xát, khiến cơn ngứa ngáy trở nên không thể chịu đựng nổi.
Anh ấy sắp về rồi. Ý nghĩ đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Nàng cần anh. Nàng cần sự giải tỏa ngay bây giờ.
Tiếng cửa phòng kẹt một tiếng rất nhẹ. An đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nghe thấy tiếng động nhưng không thể mở mắt ra. Nàng nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ trên sàn gỗ.
Bóng người cao lớn, lặng lẽ bước vào. Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn ngủ, An lờ mờ thấy người đó đang bưng một chậu nước nhỏ, bên trên vắt một chiếc khăn. Người đó đặt chậu nước lên chiếc tủ đầu giường rồi khẽ ngồi xuống mép giường. An cảm nhận được sức nặng làm chiếc nệm hơi lún xuống.
Rồi một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng đặt lên trán An đang nóng hầm hập.
Ngay lập tức, An nghĩ: Tùng… Anh ấy về rồi.
Cái chạm đó, sự dịu dàng đó, kết hợp với cơn ham muốn điên cuồng do sốt và sự mong nhớ dồn nén, trở thành giọt nước làm tràn ly. Toàn bộ lý trí yếu ớt còn sót lại của An vỡ tan. Nàng ngồi bật dậy, hành động dứt khoát đến đáng sợ. Bằng một sức mạnh của kẻ đang chìm trong dục vọng, nàng vươn người, chộp lấy cổ tay người đàn ông và kéo mạnh anh ta ngã xuống giường.
Anh ta hoàn toàn bị sốc, không kịp phản ứng.
An không thể chờ lâu được nữa, tay nàng nhanh lẹ, thuần thục. Nàng kéo tuột chiếc quần short thun của anh ta xuống. Ngay lập tức, một vật nóng hổi, cương cứng bật ra.
Không một chút do dự, nàng xoay người, dạng chân và tự mình ngồi lên trên. Tay nàng nắm lấy vật nóng hổi đó, tự định vị vào cửa mình đã ướt sũng. Rồi nàng từ từ hạ người xuống.
Một cảm giác nong rộng đầy đặn, căng tức lấp đầy cái khoảng trống đang gào thét bên trong nàng.
Được rồi. Đúng rồi. Cuối cùng cũng được giải tỏa.
Nàng cởi tung chiếc áo, ném ra một góc rồi bắt đầu nhún, những chuyển động ban đầu chậm rãi, rồi nhanh dần lên, gấp gáp, chỉ nhằm mục đích dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt mình.
Âm thanh “nhóp nhép” ướt át bắt đầu vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Nàng gục người về phía trước, hai tay chống ở ngực người đàn ông, mái tóc dài xõa xuống. Nàng chỉ biết nhấp, nhún, một cách mãnh liệt, thỏa mãn cơn đói.
Người đàn ông bên dưới hoàn toàn bị động, chỉ biết thở dốc, hai tay nắm chặt ga giường.
Sau khoảng một lúc, khi cơn mê ban đầu qua đi một chút, An mới bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt. Dương vật này có cảm giác… dày hơn. Phần đầu khấc khi cọ xát vào thành tử cung của nàng có hình dạng hơi bè ra, tạo ra một sự ma sát ở những điểm mà Tùng chưa bao giờ chạm tới. Cảm giác vừa lạ lẫm vừa kích thích một cách kỳ lạ.
Chính lúc đó, người đàn ông bên dưới không còn im lặng nữa. Anh ta bắt đầu rên rỉ theo từng nhịp nhún của nàng, một giọng nói non nớt, đầy sung sướng và không thể kiềm chế.
“Ôi… Chị An ơi…”
Chị An?
Não bộ của An đông cứng lại. Tùng không bao giờ gọi nàng như vậy.
Và ngay khoảnh khắc đó, từ ngoài sân, tiếng gọi rõ ràng, quen thuộc của Tùng vang lên.
“An ơi! Em đâu rồi? Anh về rồi đây!”
Giọng nói non nớt đó, theo sau là tiếng gọi của Tùng từ ngoài sân khiến mê sảng vỡ tan. Mắt nàng mở trừng. Đó là Bảo.
Không kịp suy nghĩ nàng đứng phắt đậy, kéo Bảo lên và xô cả hai vào chiếc tủ quần áo gỗ cũ kỹ. Cánh cửa tủ đóng sập lại ngay khi tay nắm cửa phòng ngủ bắt đầu chuyển động.
Bóng tối. Chật chội. Nồng nặc mùi ẩm mốc và sợ hãi. Họ bị ép vào một tư thế kỳ quặc. An bị ép mặt vào vách tủ, một tay chống lên tường để giữ thăng bằng. Bảo đứng ngay phía sau, cơ thể rắn chắc của cậu ta áp chặt vào lưng nàng. Điều tồi tệ nhất là, chiếc tủ quá chật khiến dương vật của Bảo cương cứng, ướt sũng dịch của cả hai, vẫn đang ép vào giữa hai mép âm đạo của nàng.
Tiếng bước chân của Tùng đi vào. Chiếc nệm giường lún xuống ngay bên cạnh.
Một vệt nắng mỏng manh lọt qua khe cửa tủ, chiếu lên cặp mông tròn trịa, trắng nõn của An, thứ duy nhất không bị che khuất. Bảo, từ phía sau, nhìn thấy cảnh tượng đó. Cặp mông hoàn hảo, căng bóng vì mồ hôi, đang khẽ run rẩy. Bên dưới là khe mông sâu hút, hé lộ cửa mình sưng đỏ, mời gọi. Cảnh tượng đó, trong không gian ngột ngạt này, đẹp một cách bệnh hoạn. Nỗi sợ hãi trong cậu ta bắt đầu nhường chỗ cho táo bạo. Tay cậu ta, run rẩy, từ từ di chuyển lên phía trước, luồn qua eo An, nhẹ nhàng bao lấy một bên vú căng tròn của nàng.
An giật mình, nhưng không gạt ra. Cái chạm đó, cùng với nỗi sợ hãi tột độ, đang thiêu đốt nàng. Dương vật của Bảo lại cọ cọ giữa hai mép, ướt át và mời gọi. Gần như vô thức, An khẽ nhích hông, để dương vật Bảo trượt lại gần cửa mình. Cơ thể Bảo cũng như hiểu ý , hơi ưỡn nhẹ người về phía trước, để đầu khấc trượt vào.
Từ bên ngoài, tiếng điện thoại của Tùng vang lên.
“…đặc biệt là với tư thế từ phía sau. Các anh em nhớ nhé, đừng vội vàng! Hãy xâm nhập thật từ từ, thật chậm rãi để cả bạn và nàng cùng tận hưởng…”
Như thể bị điều khiển, Bảo, sau khi đã vào được một nửa, bỗng dưng chậm lại. Cậu ta bắt đầu ra vào một cách chậm rãi đến mức tra tấn. Đầu khấc bè rộng của cậu ta cọ xát vào những nếp thịt bên trong, nông và day dứt.
Chết tiệt, thằng nhóc này… An rủa thầm trong đầu. Nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ vì bức bối.
Giọng nói trong clip lại vang lên:
“Và đây là bí quyết! Khi bạn cảm thấy nàng đã rất ướt át, âm đạo bắt đầu co bóp, hãy dừng lại! Đúng vậy, dừng lại hoàn toàn. Nếu lúc này nàng sẽ vô thức ưỡn mông ra sau để tìm kiếm thêm, thì xin chúc mừng, bạn đã thành công!”
Nghe vậy, Bảo vẫn đang chầm chậm di chuyển, chần chừ một chút rồi ngay lập tức dừng lại, giữ yên dương vật của mình ở sâu bên trong.
Nàng có thể cảm nhận rõ nó đang phập phồng lên bên trong mình, nóng hổi và đầy sức sống. Cơn ngứa ngáy không được giải tỏa khiến nàng hành động theo bản năng. Nàng khẽ ưỡn mông ra sau, một chuyển động nhỏ, tuyệt vọng, cố gắng tìm kiếm thêm sự ma sát.
Giọng nói trong clip lại vang lên với một nốt trầm cảnh báo:”Nhưng cũng đừng làm nàng khó chịu quá nhé, không khéo là nàng sẽ bực mình và rời bỏ bạn đó!”
Nghe xong, như thể sợ An sẽ “rời bỏ” mình, Bảo hoảng hốt dồn, hấp tấp thúc mạnh một cái bất ngờ, lút cán.
Cú thúc sâu và bất ngờ đó đánh thẳng vào điểm G của An.
“Hự!”
Một tiếng nấc tắc nghẹn, bật ra từ cổ họng nàng. Cơ thể nàng co giật dữ dội. Âm đạo thắt lại điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Bảo.
Cú thúc lút cán đó, cùng với sự co thắt đột ngột của âm đạo An, cũng đẩy Bảo qua giới hạn. Cậu ta cố nén tiếng bị bóp nghẹt nơi cổ họng, và bắn ra ngay lập tức.
Từ bên ngoài, tiếng clip Youtube dừng lại.
“Hả? Tiếng gì vậy?” – Giọng Tùng vang lên.
Cả hai bên trong cứng đờ. An đang co giật trong cơn cực khoái câm lặng, cắn chặt vào mu bàn tay mình. Bảo thì đang run lên bần bật, mặt úp chặt vào lưng An, hay tay ôm chặt eo nàng, trút toàn bộ dòng tinh nóng hổi, dồi dào vào sâu bên trong. Họ không thể cử động.
“Chà, chắc chuột. Chán quá, thôi ra ngoài xem sao” Tùng lẩm bẩm. Tiếng nệm giường bật lên, rồi bước chân đi ra khỏi phòng.
Cánh cửa phòng ngủ đóng lại.
Bên trong tủ, cơn co giật của mới từ từ dịu đi. Bảo gục đầu vào vai nàng, kiệt sức. An lảo đảo dựa vào thành tủ.
Dương vật của cậu ta vẫn cứng nguyên, ở sâu bên trong nàng. Nàng cảm nhận dòng tinh dịch nhiều đến mức không tưởng đang từ từ chảy rỉ ra khỏi mép âm đạp.
Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅
Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng
Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!
Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!
Mấy truyện vậy đọc bị cuốn
hay quá, tiếp đi ad ơi