Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 32:

An từ từ mở cánh cửa tủ rồi tách khỏi Bảo, dương vật vẫn cương cứng của cậu ta trượt khỏi âm đạo nàng, để lại 1 khoảng không trống rỗng. Tinh dịch vẫn chầm chậm chảy dài xuống đùi An. Bên ngoài không có ai cả, chỉ có ánh sáng ban mai ùa vào. An bước ra, không nhìn lại. Nàng nghe thấy tiếng sột soạt khi cậu ta vội vã kéo chiếc quần short lên, rồi tiếng cửa phòng ngủ được mở ra và đóng lại một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động. Cậu ta đã biến mất.

An đi thẳng vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại. Nàng đứng dưới vòi sen, vặn nước ấm. Dòng nước chảy xuống cơ thể, gột rửa đi lớp mồ hôi và dấu vết truy hoan. Khi dòng dịch trắng đục của Bảo hòa vào dòng nước, chảy xuống cống, An chỉ đứng đó nhìn, đầu óc trống rỗng.

Nàng tắt nước, quấn mình trong chiếc khăn tắm, ngồi thụp xuống bệ toilet, nhìn vào khoảng không.

Mình đã làm gì vậy?
Mình đã chủ động… với Bảo.
Và mình… đã lên đỉnh.
Trong khi Tùng đang ở ngoài cửa.

Khi nàng bước ra ngoài, Tùng đang đứng ở hiên.
“Em dậy rồi à? Anh tìm em mãi. Em đi đâu vậy?”

An bước tới, vòng tay qua ôm lấy anh.
“Em xin lỗi,” nàng thì thầm. “Sáng sớm em thấy khó chịu nên ra sau vườn đi dạo một lúc cho tỉnh táo.”
“Không sao,” Tùng siết chặt vòng tay. “Thấy em ổn là anh mừng rồi.”

Bữa sáng hôm đó được dọn ra ngoài hiên. Nắng sớm dịu nhẹ, không khí trong lành. Một khung cảnh bình yên đến phi thực tế. Tùng hỏi han sức khỏe của bà, rồi vui vẻ kể chuyện công việc ở Sài Gòn, An thì cố gắng tỏ ra bình thường. Nhưng nàng không thể.

“Thằng Bảo nay đi đâu mà không thấy qua ăn sáng nhỉ?” Bà thắc mắc.
“Chắc nó bận học hay đi đâu với bạn rồi bà ạ,” An đáp, cố gắng để giọng mình tự nhiên nhất có thể.
Tùng quay sang, vẻ mặt tò mò. “Bảo là ai thế bà?”

Bà cười rạng rỡ, giọng đầy tự hào như đang khoe một báu vật. “À, thằng bé hàng xóm sát vách nhà mình. Bao lâu nay con An nó bận bịu, toàn là nó chạy qua chạy lại với bà đấy. Tốt tính, hiền lành mà siêng năng lắm.”

Tùng gật gù, nhìn An với vẻ ngưỡng mộ chân thành. “Ồ, thế ạ. Vậy mà An không kể cho con nghe. Phải cảm ơn cậu ấy mới được. Vợ con đi vắng mà có người hàng xóm tốt bụng chăm sóc bà giúp, con cũng yên tâm.”

Bà nghe vậy càng được đà, bắt đầu kể lại những câu chuyện ngày xưa. “Cảm ơn gì nó. Hồi nhỏ nó là ‘thần dân’ của con An nhà mình đấy. Con nhỏ nó bắt nạt thằng nhỏ suốt, bày đủ trò tai quái. Vậy mà nó cứ lẽo đẽo theo sau, chị nói gì cũng nghe…”

Tùng phá lên cười, một tiếng cười thực sự vui vẻ. “Haha, thật á bà? Vợ con ghê gớm thế cơ à?” Anh quay sang An, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. “Không ngờ em hồi nhỏ lại bá đạo như vậy nhé. Bảo sao giờ làm sếp lớn được.”

An chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo. Mỗi câu chuyện của bà, mỗi tiếng cười trong sáng của Tùng, đều như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào tim nàng. Hình ảnh “đức vua và hiệp sĩ” trong trẻo mà họ đang vẽ ra đã bị chính nàng vấy bẩn một cách không thể cứu vãn, chỉ vài giờ trước.

Bà không hề hay biết, vẫn tiếp tục câu chuyện bằng một lời tổng kết đầy yêu thương.

“Thằng Bảo nó như em trai ruột của con An ấy. Tốt lắm. Bà cũng coi nó như cháu ruột trong nhà mình rồi.”

Em trai… Cháu ruột…

Nàng cảm thấy một sự bối rối đến cực độ, một cảm giác kỳ quặc như thể nàng đang xem một cuốn phim về cuộc đời mình, nhưng có ai đó đã ác ý chèn vào những đoạn phim từ một bộ phim khiêu dâm bệnh hoạn. Hai phiên bản của “Bảo” – cậu em trai tốt bụng trong sáng và kẻ làm nàng lên đỉnh trong tủ áo – đang đánh nhau trong đầu, và nàng không biết phải theo phe ai.

Để thay đổi không khí, hoặc có lẽ để khoe thêm về đứa cháu gái, bà chống gậy đứng dậy. “Thôi không nói chuyện thằng Bảo nữa. Lại đây, bà cho con xem cái này.”

Bà lúi húi mở chiếc tủ gỗ cũ, lôi ra một cuốn album ảnh đã sờn bìa. Bà đặt nó lên bàn, trước mặt Tùng.
“Đây, ảnh An hồi bé đây này. Xinh từ nhỏ thấy không?”

Tùng thích thú lật từng trang. Những tấm ảnh màu đã ngả vàng, ghi lại hình ảnh một cô bé An da trắng nõn, mắt to tròn. Tùng bật cười.

“Haha, công nhận vợ con hồi nhỏ xinh thật đấy ạ.”

Anh lật đến một trang, nơi có một tấm ảnh đã rất cũ, chụp riêng một cặp đôi. Người phụ nữ có nét đẹp sắc sảo, rất giống An lúc lớn. Người đàn ông đứng cạnh, phong độ, lịch lãm, vòng tay ôm eo người phụ nữ. Tùng khựng lại. Anh nheo mắt nhìn người đàn ông trong ảnh.

“Bà ơi,” Tùng hỏi một cách tự nhiên, chỉ tay vào tấm ảnh, “đây là ai vậy ạ?”

Bà nhìn vào tấm ảnh, ánh mắt có chút bùi ngùi. “À… Bố mẹ nó đấy con. Tội nghiệp hai đứa, đi sớm quá.” Bà không nói gì thêm, chỉ thở dài, như thể không muốn làm An buồn.

An, lúc đó tâm trí vẫn đang lơ lửng, chỉ liếc qua tấm ảnh một cách thờ ơ rồi lại cúi xuống. Đối với nàng, đó chỉ là một tấm ảnh cũ mà nàng đã thấy cả trăm lần.

Ngay lúc đó, điện thoại của Tùng reo lên. Anh nghe máy, và chỉ sau vài câu, sắc mặt anh trở nên nghiêm túc. Anh nói chuyện thêm vài phút rồi cúp máy, vẻ mặt đầy áy náy.

“Anh xin lỗi em,” anh nói, bước tới bên An. “Bên dự án mới có chút vấn đề đột xuất. Anh phải về Sài Gòn ngay trong chiều nay.”
An sững lại. Một cảm giác hẫng hụt ập đến. “Gấp vậy ạ?”

“Ừ, rất gấp. Anh xin lỗi nhé.” Tùng ôm lấy nàng, rồi anh bước tới chỗ bà đang ngồi trên võng.
“Bà ơi, công ty trên đó có việc gấp, chắc con phải về trước ạ. Con xin phép bà.”

“Ừ, công việc thì phải đi,” bà gật đầu. “Cứ để An nó ở lại đây với bà thêm bữa nữa.”

“Dạ. Mà An cũng vừa mới hạ sốt, con vẫn hơi lo.” Tùng nói tiếp, giọng đầy quan tâm. Rồi anh quay sang bà, nhờ vả. “Hay là bà nhờ thằng bé Bảo để ý An giúp con với ạ. Lỡ đêm hôm làm sao hay cần gì thì có người chạy qua chạy lại.”

An đang đứng ngay đó, nghe thấy câu nói của Tùng, tim nàng khẽ thót lại một nhịp. Nàng vội cúi mặt xuống, giả vờ sắp xếp lại mấy thứ đồ trên bàn.

“Ôi dào, tưởng gì. Khỏi cần nhờ, nó cũng tự qua thôi,” bà cười. “Con cứ yên tâm mà đi.”

An không dám ngẩng lên. Nàng chỉ nghe cuộc đối thoại của họ.

“Thôi không cần đâu anh,” nàng ngắt lời, giọng cố giữ vẻ bình thản. “Em tự lo được. Mai em sẽ lái xe về.”

Tùng nhìn vợ, ánh mắt đầy lo lắng. “Em mới hạ sốt thôi, lái xe đường dài mấy tiếng đồng hồ không ổn đâu. Đừng cố quá.”

“Em ổn mà,” An mỉm cười để trấn an anh. “Em biết sức mình. Nếu mai em vẫn thấy mệt, em sẽ gọi anh.”

Tùng ngập ngừng một lúc, nhìn vào sự quyết đoán trong mắt vợ. Cuối cùng, anh thở dài.

“Được rồi. Vậy em nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Lái xe cẩn thận.”

Buổi trưa hôm đó, An tiễn Tùng ra xe. Khi chiếc xe của anh khuất dần sau rặng dừa, nàng đứng một mình giữa khoảng sân vắng. Sự ra đi của Tùng, thay vì mang lại cảm giác tự do, lại đột ngột tạo ra một cảm giác trống rỗng cho nàng.

Cả ngày hôm đó, Bảo không xuất hiện. Sự vắng mặt của cậu ta còn nặng nề hơn cả sự hiện diện. Nó cho An một không gian để đối mặt với những gì đã xảy ra. Khi nàng một mình trong phòng, những hình ảnh trong tủ áo lại ùa về.

Nhưng kỳ lạ thay, nàng lại nhớ đến cảm giác nong rộng khác lạ. Cú thúc cuối cùng đầy tuyệt vọng. Và cơn co giật không thể kiểm soát. Sự bối rối dần biến thành một sự tò mò về chính bản thân mình. Con người thật của nàng là ai? Và nó còn có thể làm được những gì?

Buổi chiều nóng bực, ánh nắng vàng nhuộm cả làng chài. Căn nhà trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. An cảm thấy như những bức tường đang ép lại, nhốt nàng cùng với mớ hỗn độn trong đầu. Nàng cần phải ra ngoài.

An bước ra khỏi sân, không có đích đến, đôi chân cứ vô thức đưa nàng đi theo con đường mà chỉ mới hôm qua, nàng còn ngồi sau xe Bảo, tóc bay trong gió.

Nàng đi về phía bờ kè, rồi ngồi xuống mép xi măng, nơi mép nước vỗ về. Gió biển lồng lộng, mang theo vị mặn mòi quen thuộc. An nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Ngay lập tức, một ký ức trong veo hiện ra. Hôm qua. Nàng ngồi ngay chỗ này. Nàng đang cười, tiếng cười trong trẻo hòa vào tiếng sóng. Ký ức đó ấm áp và bình yên.

Nhưng rồi, một cảm giác khác len lỏi vào.

Cái lạnh của lớp xi măng dưới đùi nàng bỗng trở nên giống như cái lạnh của sàn gỗ. Tiếng sóng vỗ rì rào, đều đặn, bỗng biến thành tiếng thở nặng nhọc của Bảo. Và rồi, một cảm giác ma quái ập đến. Nàng cảm nhận được một sức nặng vô hình đang đè lên lưng mình. Nàng gần như có thể cảm nhận lại cảm giác dương vật nóng hổi của Bảo đang thúc vào từ phía sau, chậm rãi, tra tấn, mỗi cú đẩy lại khiến ngực nàng cọ vào thành tủ gỗ thô ráp.

An mở bừng mắt, thở hổn hển. Nàng đứng bật dậy. Ký ức đẹp đẽ về buổi chiều hôm qua đã bị vấy bẩn. Nó đã bị xâm chiếm. Nàng không thể ngồi đây được nữa. Nàng quay người, bước đi một cách vội vã.

Đôi chân lại vô thức đưa nàng đến một nơi khác. Trường tiểu học cũ.

An đứng bên ngoài, nhìn vào khoảng sân trường, nơi có một chiếc rễ cây lớn trồi lên mặt đất, nhẵn bóng vì năm tháng.
Ký ức lại ùa về. Nàng, một “đức vua” nhỏ, đang ngồi chễm chệ trên chiếc rễ cây đó như một ngai vàng. Chân vắt chéo. “Hiệp sĩ” Bảo đang đứng bên cạnh, tay cầm cặp sách cho nàng.

Nàng khẽ mỉm cười.

Nhưng rồi, hình ảnh nàng đang ngồi oai phong lẫm liệt đó đột nhiên vỡ vụn. Nó bị thay thế, chồng chéo lên bởi một hình ảnh khác khi nàng ngồi trên người Bảo, di chuyển lên xuống một cách mãnh liệt, mái tóc dài xõa che đi khuôn mặt đang méo mó vì khoái cảm.

Một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Nàng quay mặt đi, bước nhanh hơn. Nàng không muốn nhớ nữa. Nàng không muốn những ký ức đẹp đẽ nhất của mình bị phá hủy. Nàng quyết định quay trở về nhà, về với bà. Lúc này, chỉ có gia đình mới là nơi trú ẩn an toàn.

Khi nàng về đến nhà bà đã dậy, đang ngồi xem TV. An vào bếp, lặng lẽ chuẩn bị bữa tối. Nàng cố gắng dồn hết tâm trí vào việc nhặt rau, thái thịt.

Tối đó, sau bữa cơm, An ngồi xem TV cùng bà. Nàng cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng mắt cứ liếc về phía đồng hồ. Đã gần mười giờ đêm. Bảo cả ngày vẫn chưa xuất hiện, nhà cậu ta cũng trống không. Một sự lo lắng mơ hồ bắt đầu dâng lên. Thằng bé vẫn ổn chứ? Nó có nghĩ quẩn không? Nó có ghê tởm mình không? Rồi nàng nhớ đến câu nói sáng nay của bà. Bảo cũng là gia đình của mình mà!

Đột nhiên, một ký ức khác ùa về, không phải là một ký ức nhục dục. Ngày xưa, mỗi khi bị bọn trẻ lớn hơn bắt nạt, hay mỗi khi bị người lớn mắng, thằng bé Bảo không bao giờ khóc trước mặt người khác. Nó sẽ lẳng lặng chạy đi. Và nơi duy nhất nó đến, là “Pháo đài”. Nó sẽ ngồi một mình trên chiếc phản gỗ, trong bóng tối, cho đến khi An tìm thấy nó.

Tim An thót lại.

“Bà ơi, con ra ngoài đi dạo một chút nhé,” nàng nói, cố gắng để giọng mình bình thản.

“Ừ, đi đi, bà đi ngủ đây.”

An bước ra khỏi nhà, đi về phía cuối khu vườn. Đêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng sóng vỗ về từ xa. Nàng bước đi trên con đường mòn quen thuộc, lòng đầy bất an. Nàng không đến để trốn chạy. Nàng đến để tìm kiếm.
Căn nhà gỗ cũ kỹ hiện ra trong bóng tối, im lìm. Cánh cửa chỉ khép hờ. An nín thở, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Bên trong, dưới ánh trăng lờ mờ xuyên qua khe cửa sổ, một bóng người đang ngồi trên chiếc phản gỗ. Lưng quay về phía cửa. Lặng lẽ. Bất động.

Đó là Bảo.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi