Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 30:

An tỉnh giấc bởi tiếng chim ríu rít ngay trên giàn hoa giấy ngoài hiên. Một thứ âm thanh trong trẻo, lảnh lót mà nàng đã quên bẵng đi giữa những tiếng còi xe inh ỏi của Sài Gòn. Nàng không mở mắt ngay, chỉ nằm im, lười biếng tận hưởng. Một vệt nắng vàng óng như mật xuyên qua khe cửa sổ gỗ, chiếu lên mặt một vệt ấm áp. Nàng hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn là không khí khô lạnh của máy điều hòa, mà là mùi trong lành của buổi sớm, mang theo vị mặn mòi của biển cả và hương đất ẩm sau một đêm sương. Từ xa, nàng nghe thấy tiếng sóng vỗ đều đặn, rì rào như một bản nhạc nền không bao giờ dứt.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, nàng thức dậy mà không cần đến tiếng chuông báo thức chói tai. Một sự bình yên gần như xa lạ. Nàng quyết định rồi. Hôm nay mình sẽ không về Sài Gòn. Ở lại chơi thêm một ngày nữa.

An bước ra khỏi giường. Ngay lập tức, nàng cảm thấy sự khó chịu của bộ quần áo mặc suốt đêm qua. Chiếc quần jean bó sát, giờ đây nhăn nhúm và hơi ẩm vì mồ hôi, dính chặt vào da. Cảm giác bức bối của lớp vải ren đắt tiền bên trong càng khiến nàng muốn tắm ngay lập tức.

Uể oải bước đến góc phòng, nơi chiếc túi du lịch của mình vẫn nằm đó. Nàng mở khóa kéo, định bụng sẽ lấy một bộ đồ thoải mái để thay. Nhưng khi nhìn vào bên trong, nàng khựng lại. Vài chiếc áo phông của Tùng, quần short thể thao, quần sịp đàn ông… Hoàn toàn không có một món đồ nào của nàng.

Chết tiệt. An nghĩ thầm, có chút bực mình. Vội quá cầm nhầm túi của anh ấy rồi.

Nàng tặc lưỡi. Thôi kệ, mặc lại một ngày chắc cũng không sao.

Nàng đi vào nhà vệ sinh. Dòng nước mát lạnh gột rửa đi cơn mệt mỏi của đêm qua. Sau khi tắm xong, nàng miễn cưỡng mặc lại bộ đồ cũ. Khi An bước ra ngoài hiên, nắng sớm đã nhuộm vàng cả khoảng sân gạch tàu đỏ au vẫn còn ẩm hơi sương đêm. Bà đang ngồi trên chiếc ghế võng, nhâm nhi ly trà nóng. Bên cạnh bà, một thanh niên cao lớn, mặc chiếc áo ba lỗ cũ, quần short kaki, đang cần mẫn xách từng xô nước tưới cho mấy chậu hoa giấy. Tấm lưng rộng, rắn rỏi của cậu ta ướt đẫm mồ hôi, làn da ngăm đen cháy nắng ánh lên dưới nắng sớm. An nhìn cậu ta, có chút ngạc nhiên và dò xét. Con nhà ai mà siêng năng thế.

Nghe tiếng bước chân, cậu thanh niên quay lại. Khi thấy An, cậu ta sững người, đôi mắt mở to, nụ cười trên môi chợt tắt.
Bà thấy vậy liền cười, nhưng giọng có chút trách yêu. “Con bé này, về mà không nhận ra ai à? Thằng Bảo chứ ai. Bao lâu nay mày bận bịu công việc, toàn là nó chạy qua chạy lại với bà đấy.”

Lời nói của bà khiến An có chút ngỡ ngàng và áy náy. Nàng trân trối nhìn cậu thanh niên. Cậu bé gầy gò, đen nhẻm, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau mình ngày xưa đây ư? Không thể nào. Cậu bé đó giờ đã cao hơn nàng cả một cái đầu, bờ vai rộng, bắp tay cuồn cuộn. Chỉ có đôi mắt vẫn trong veo như ngày nào, nhưng giờ đây đang nhìn nàng với một vẻ gì đó vừa vui mừng, vừa ngượng ngùng, vừa có chút xa lạ.

Sau vài giây ngỡ ngàng, nụ cười tinh quái của “người chị lớn” mới hiện lên, che đi sự áy náy ban đầu.

“Trời ơi, Bảo thật đấy à? Không thể tin được!” Nàng bước tới, đi một vòng quanh cậu ta như đang thẩm định một món đồ. “Mới mấy năm không gặp mà trổ mã quá nhỉ. Đi biển nhiều quá hay sao mà đen như cột nhà cháy thế này.”

Nàng vươn tay, thản nhiên véo má cậu. Má cậu ta rắn chắc chứ không mềm như xưa nữa. “Giỏi, biết chăm sóc bà thay chị rồi. Cảm ơn nhé.”

Bảo ngượng ngùng, mặt hơi đỏ lên trước hành động thân mật bất ngờ của An. “Dạ… Lâu quá không gặp chị.”

“Mà này,” An tiếp lời, không để cho sự ngượng ngùng kéo dài, “sao mấy lần trước chị về mà không thấy mặt mũi em đâu hết vậy? Trốn chị à?”

Bảo gãi đầu gãi tai, vẻ mặt hơi lúng túng, tránh ánh mắt của An. “Dạ… tại hồi đó em đi học xa trên huyện, với lại… cũng ngại quá, lâu không gặp không biết nói gì.”

An cười lớn, vỗ vai Bảo một cái thân mật khiến cậu ta giật mình. “Ngại cái gì mà ngại. Lớn tướng rồi còn ngại. Hay là có bạn gái rồi nên không thèm chơi với bà chị già này nữa?”

“Dạ chưa… chưa có ạ.” Bảo vội vàng xua tay, mặt càng đỏ hơn. “Thật ra…em… em cũng có thích một người, nhưng mà em chưa dám nói.”

An bật cười haha, giọng ra vẻ người lớn đầy kinh nghiệm, khoanh tay trước ngực. “Thế thì phải nhanh lên chứ. Thời buổi này không nhanh là mất đấy cu ạ.”

Bảo không đáp lại, chỉ quay mặt đi chỗ khác, nở một nụ cười có chút buồn và bất đắc dĩ

Nàng quay lại, thấy bà đang mỉm cười nhìn hai đứa. Mọi gánh nặng, lo toan ở Sài Gòn đã hoàn toàn được trút bỏ. Như chợt nhớ ra một ký ức của tuổi thơ. Nàng lập tức quay lại làm cô bé tinh nghịch của ngày xưa.

“Thôi thôi, không kể chuyện yêu đương nữa. Chị đi đường đói bụng quá.”

Nàng quay sang Bảo, ánh mắt đầy vẻ ra lệnh quen thuộc. “Thần dân, chạy ra ngoài đầu làng mua cho ‘đức vua’ tô bánh canh đi. Nhớ kêu cô Ba bỏ nhiều chả, ít hành, nhá.”

Nghe thấy câu nói quen thuốc, Bảo như trút được gánh nặng. Cậu ta vui vẻ đáp “Dạ, đã rõ thưa đức vua”, rồi lật đật chạy đi. An nhìn theo bóng lưng cậu, lòng cảm thấy nhẹ nhõm, vui vẻ và có chút ấm áp vì sự trung thành không thay đổi của “thần dân”.

Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh bà, cầm lấy ly trà còn ấm, hít hà mùi hương quen thuộc. Nàng thực sự đã về nhà rồi.

Sau bữa sáng, An nằng nặc đòi Bảo “dẫn vua đi vi hành”.

“Đi đâu giờ này hả chị? Nắng lắm,” Bảo cằn nhằn, nhưng tay thì đã dắt chiếc xe ra khỏi sân.

“Thần dân không được cãi lệnh vua,” An đáp, giọng đầy vẻ quyền uy, rồi nhanh nhẹn nhảy lên yên sau. “Đi thôi, làm một vòng quanh vương quốc của ta nào.”

Chiếc xe cũ nổ máy kêu lạch bạch rồi gầm lên một tiếng quen thuộc. Bảo lái xe từ từ ra khỏi con hẻm nhỏ. An ngồi phía sau, hai tay vịn hờ vào eo Bảo, người khẽ đung đưa theo nhịp xóc của con đường làng không mấy bằng phẳng. Gió biển lùa vào, mang theo vị mặn thổi tung mái tóc nàng. Nàng nheo mắt, nhìn khung cảnh lướt qua. Vẫn là những ngôi nhà cấp bốn san sát, những giàn hoa giấy đỏ rực, và xa xa là bãi biển lấp lánh bạc dưới nắng trưa. Khung cảnh không có gì đặc biệt, nhưng hôm nay, nó lại đẹp một cách lạ thường.

“Ê, dừng lại,” An vỗ nhẹ vào lưng Bảo. “Quán chè bà Bảy kìa. Hồi xưa trốn học toàn ra đây ăn.”

“Quán đó dẹp lâu rồi chị ơi,” Bảo nói vọng lại. “Giờ bà ấy bán tạp hóa rồi.”

“Thế à…” An có chút tiếc nuối. “Vậy chở chị ra bờ kè đi. Chỗ ngày xưa mình hay câu cá ấy.”

Họ đi một vòng, từ trường tiểu học cũ với hàng phượng vĩ đã già hơn, đến bờ kè xi măng nơi những chiếc thuyền thúng nằm im lìm phơi mình trong nắng. Mỗi nơi họ đi qua, một dòng ký ức trong veo lại ùa về. An cứ tíu tít chỉ trỏ, kể lại những trò nghịch ngợm ngày xưa, và Bảo chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười trước những “chiến tích” của “đức vua”.
Khi chiếc xe quay trở về con ngõ quen thuộc, An bỗng chỉ tay về phía cuối khu vườn rộng của nhà bà.

“Khoan đã. Dừng lại. Chị muốn vào đó.”

“Vào đâu ạ?” Bảo ngơ ngác.

“Vào cung điện của chị chứ đâu,” An đáp, nhảy xuống xe.

Nàng đi trước, lách qua mấy lùm cây um tùm, tiến về phía căn nhà gỗ cũ kỹ nằm tách biệt ở cuối vườn. Đó là một căn nhà nhỏ dùng để chứa ngư cụ, đã lâu không còn ai sử dụng. Lớp sơn xanh trên những tấm ván gỗ đã bong tróc gần hết, để lộ ra màu gỗ xám ngoét vì mưa nắng. An nghĩ bên trong chắc hẳn đã bụi bặm và đầy mạng nhện.

“Chìa khóa đâu?” An quay lại hỏi.

Bảo không nói gì, chỉ bước tới, gỡ một viên gạch lỏng trên bậc thềm, lấy ra một chiếc chìa khóa đã rỉ sét. Cậu tra chìa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

An sững sờ.

Bên trong không hề bụi bặm hay bừa bộn. Ngược lại, nó sạch sẽ đến kinh ngạc. Nền nhà được quét tước gọn gàng. Chiếc phản gỗ lim đen bóng kê ở giữa được lau chùi sạch sẽ, không một hạt bụi. Lưới đánh cá cũ được xếp gọn gàng vào một góc. Thậm chí trên chiếc bàn gỗ nhỏ bên cửa sổ còn có một bình hoa dại mới cắm.

An quay lại nhìn Bảo, ánh mắt đầy ngạc nhiên. “Ơ… sao sạch sẽ vậy? Chị tưởng không ai vào đây nữa chứ.”

Bảo gãi đầu, giọng có chút tự hào. “Em vẫn thỉnh thoảng vào dọn dẹp mà. Dù gì thì đây cũng là ‘cung điện’ của đức vua.”

Lời nói đó khiến An cảm động. Nàng bước vào trong, miết tay lên mặt phản mát lạnh. Nàng ngồi xuống, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh. “Lại đây, hầu cận.”

Bảo không ngồi xuống. Cậu ta mỉm cười, rồi đi về phía góc phòng, nơi những món đồ cũ được xếp gọn gàng. Cậu ta nhặt lên một cây sào tre nhỏ, dùng để gỡ lưới. Rồi cậu ta cầm thêm một chiếc nắp thúng tròn, cũ kỹ. Cậu ta quay lại, đứng nghiêm trang bên cạnh chiếc phản gỗ, một tay cầm cây sào như một thanh kiếm, tay kia cầm chiếc nắp thúng như một cái khiên. Cậu ta đứng đó, im lặng, trong tư thế của một người lính gác.

An sững người nhìn hành động đó. Rồi nàng bật cười, một tiếng cười trong trẻo và đầy thích thú. Hình ảnh cây gậy và chiếc khiên thúng đó như một chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa ký ức.

Nàng 13 tuổi, đang sốt ruột ngồi trên chiếc phản gỗ này. Hôm trước, nàng chỉ bâng quơ nói với Bảo rằng nàng thích những bông hoa lan rừng mọc trên vách đá sau ngọn đồi Cát Trắng. Nàng chỉ nói thế thôi. Nhưng thằng bé Bảo 6 tuổi đã biến mất cả buổi sáng. Mọi người đi tìm khắp nơi không thấy, đang hốt hoảng thì nó lù lù xuất hiện. Quần áo lấm lem, đầu gối trầy xước, rớm máu. Nhưng trên tay nó, là một nhành lan rừng nhỏ xíu, màu tím nhạt.

An vừa giận vừa thương. Nàng kéo nó lại, lấy dầu xức vết thương cho nó, miệng thì cằn nhằn.

“Ai cho em trèo lên đó hả? Lỡ ngã thì sao? Sau này không được làm liều như vậy nữa, nghe chưa!”

Bảo vừa xuýt xoa vì đau vừa cười toe toét: “Tại đức vua thích mà. Em hái cho đức vua này.”

Trái tim của cô bé An 13 tuổi lúc đó khẽ rung động. Nàng nhìn thằng bé gầy nhom, vì một câu nói của mình mà không sợ nguy hiểm.

Giọng cô bé An trở nên trang trọng “Vì lòng dũng cảm của ngươi, ta quyết định phong ngươi làm Hiệp sĩ! Hiệp sĩ duy nhất của vương quốc này! Và ta sẽ ban cho ngươi một điều ước. Bất cứ điều gì, ta cũng sẽ làm cho ngươi.”

Cậu bé Bảo mắt sáng rực đáp: “Thật ạ? Vậy… em chỉ ước đức vua lúc nào cũng vui, và chơi với em mãi mãi!”

An bĩu môi, cốc nhẹ vào đầu Bảo: “Đồ dở hơi! Đó không phải điều ước! Ngươi cứ nghĩ kỹ điều ước thật sự của mình đi. Khi nào nghĩ ra thì nói với ta.”

An bật cười, quay sang nhìn Bảo vẫn đang đứng nghiêm trang trong tư thế “hiệp sĩ”.
“Ơ… hình như chị nhớ là sau lần đó, chị đã phong em lên làm Hiệp sĩ rồi mà nhỉ? Không còn là thần dân nữa. Haha.”

Bảo mỉm cười, hạ “vũ khí” xuống và lại gần, ngồi xuống mép phản gỗ.
“Dạ… Nhưng dù là gì thì em vẫn luôn ở đây để bảo vệ vương quốc mà.”

An nhìn cậu ta, ánh mắt có chút khác lạ, không còn hoàn toàn là trêu chọc nữa.
“Chị… vẫn còn nợ em một điều ước đấy nhé. Điều ước sau lần em đi hái lan cho chị ấy. Chị vẫn nhớ.”

An khoanh tay lại, nhướn mày, giọng điệu ra vẻ của một người bề trên ban phát ân huệ. “Ví dụ như… một chiếc laptop xịn để học hành, hay sau này muốn chị xin cho một công việc tốt ở Sài Gòn chẳng hạn? Cứ nói ra, Đức vua của em sẽ lo được hết.”

Bảo khựng lại. Cậu nhìn An, ánh mắt chân thành và sâu thẳm.
“Em nhớ chứ. Nhưng em thấy đức vua vui là đủ rồi. Em không cần điều ước nào khác đâu ạ.”

An nghe câu trả lời đó, gần như y hệt câu trả lời của cậu bé 6 tuổi năm xưa. Nàng bật cười, một tiếng cười ấm áp. Nàng vươn tay, cốc nhẹ vào trán Bảo, hệt như ngày xưa.

“Đồ dở hơi! Đó không phải điều ước!” Nàng đứng dậy, giọng điệu quay trở lại vẻ tinh nghịch. “Thôi được rồi, chị cho em thêm thời gian. Nghĩ kỹ điều ước thật sự của mình đi. Trước khi chị về Sài Gòn, phải nói cho chị biết đấy nhé. Haha.”

Lời nói đùa đó, một sự lặp lại của quá khứ, treo lơ lửng trong không khí. Một ký ức khác, buồn hơn, thoáng qua trong đầu nàng. Ngày nàng chuẩn bị lên Sài Gòn học đại học. Nàng nhìn quanh tìm “Hiệp sĩ” của mình để chào, nhưng chỉ thấy bóng dáng cậu bé Bảo đứng nép sau một gốc cây dừa từ xa, không dám lại gần.

An khẽ thở dài. Một cảm giác xao động khó tả dâng lên trong lòng. Có lẽ là vì hoài niệm, có lẽ là vì không khí yên bình này quá khác biệt so với Sài Gòn. Nàng đột nhiên cảm thấy hơi mệt.

“Thôi, chúng ta về đi em.” Nàng đứng dậy, phủi nhẹ chiếc quần. “Chị thấy hơi đau đầu rồi.”

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi