Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 29:

Một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Sau đêm massage đầy kịch tính, nỗi mong chờ ngày vợ chồng Minh My trở về càng trở nên cồn cào. Sáng thứ sáu, khi nàng đang ở công ty, điện thoại reo lên. Là Tùng.

“Em yêu, có tin vui đây,” giọng anh ở đầu dây bên kia đầy vẻ phấn khích. “Vợ chồng Minh My về rồi. Họ vừa gọi mời mình tối mai qua nhà ‘chơi’ đấy. Anh nhận lời luôn rồi nhé.”

Tim An đập nhanh hơn một nhịp. “Tốt quá!” Nàng đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng không thể giấu được niềm vui sướng.

Chiều hôm sau, ánh nắng Sài Gòn đã bớt gay gắt, xuyên qua khung cửa kính lớn của căn penthouse, rải những vệt bụi vàng lười biếng trong không khí. An ngâm mình trong bồn tắm, làn nước ấm nóng rắc đầy cánh hoa hồng mơn man trên da. Nàng ngả đầu ra sau, nhắm mắt, một nụ cười lười biếng nở trên môi. Mọi giác quan của nàng đều đang được đánh thức. Mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ, tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ, và trên hết, là những hình ảnh đang tự do nhảy múa trong tâm trí.

Tối nay. Nàng nghĩ đến Minh, nghĩ đến cảm giác dương vật to lớn, rắn chắc của anh ta đang lấp đầy mình đến nghẹt thở. Nàng nghĩ đến My, và nụ cười khiêu khích của cô ta. Lần này sẽ khác. Rồi nàng nghĩ đến kế hoạch sẽ để Mai, cô bé ngây thơ đó, “thử” Tùng. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra khiến hai gò má nàng ửng hồng. Nàng tưởng tượng ra cảnh tượng đó: Tùng và Mai đang quấn lấy nhau, còn nàng và My quỳ bên cạnh, chiếc lưỡi tinh quái của cả hai cùng lúc lướt qua lại giữa dương vật đang cương cứng của Tùng và âm đạo đang sưng lên vì kích thích của Mai. Và có lẽ, phía sau nàng, là Minh…

Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc sống lưng, mạnh đến mức làn nước trong bồn khẽ gợn sóng. Hạ bộ nàng co thắt lại. Nàng mở mắt. Điên mất rồi.

Nàng bước ra khỏi phòng tắm, quấn hờ chiếc khăn lụa. Tiến tới đứng trước tủ đồ lót, chọn bộ ren đỏ cháy. Chiếc áo lót không gọng, mỏng manh như một lớp sương mù. Chiếc quần lọt khe gần như không tồn tại.

Nàng mặc nó vào người, rồi đứng trước tấm gương lớn. Nàng hài lòng với hình ảnh phản chiếu. Một cơn rùng mình khác lại chạy qua. Nàng đang ở đỉnh cao của sự tự tin, của ham muốn.

Bỗng dưng điện thoại đặt trên bàn trang điểm vang lên. Tiếng chuông chói tai, lạc lõng và phiền phức.
An hơi bực mình. Nàng uể oải bước tới, liếc nhìn màn hình. Một dãy số lạ.

“Alo?” Nàng bắt máy, giọng có chút thiếu kiên nhẫn.

“An à, cô Ba đây! Con về ngay đi! Bà… bà vừa ngã trong nhà tắm xong!” Giọng nói hốt hoảng của người hàng xóm vang lên từ đầu dây bên kia.

Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dập tắt mọi ngọn lửa trong cơ thể nàng. Nàng đứng trân trối, bàn tay đang vuốt ve bộ đồ lót ren buông thõng. Vài giây trước, nàng còn đang chìm trong những ảo mộng nhục dục. Giờ đây, chỉ còn lại sự hoảng loạn.

“Bà… bà con có sao không cô? Có nặng không ạ?”

“Cô không biết, thấy bà ôm chân kêu đau, không đứng dậy được. Cô gọi xe đưa bà ra trạm xá rồi, nhưng con về ngay đi cho bà yên tâm!”

Không có thời gian để suy nghĩ. An hành động như một cỗ máy. Nàng cúp máy, lập tức gọi cho Tùng.

“Anh, bà bị ngã, em phải về quê ngay. Hủy hết lịch cuối tuần giúp em.” Nàng cúp máy trước khi Tùng kịp trả lời.

Chiếc xe của An lao đi trong buổi chiều tà của Sài Gòn. Nàng ngồi sau vô lăng, hai tay siết chặt, mắt dán vào con đường phía trước. Trong không gian tĩnh lặng của cabin, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của chính bản thân.

Bà là người thân duy nhất, người đã nuôi nấng nàng. Cả năm qua, nàng đã bận rộn đến mức nào? Những cuộc vui, những kế hoạch, những chuyến đi… bao lâu rồi nàng chưa gọi về cho bà một cuộc điện thoại tử tế? Bao lâu rồi chưa về ăn với bà một bữa cơm?

Bây giờ bà đang như thế này. Một dòng suy nghĩ lạnh toát chạy dọc sống lưng An. Nhỡ bà làm sao? Nhỡ mình… không được gặp bà lần cuối nữa?

Nỗi hối hận và sợ hãi bóp nghẹt lấy lồng ngực nàng, đau hơn bất cứ cơn dằn vặt nào trước đây.

An siết chặt vô lăng hơn nữa.

Nàng nhấn ga.

Ánh sáng của thành phố dần lùi lại phía sau. Xe chạy vào cao tốc Long Thành, rồi rẽ vào quốc lộ 1A. Khi màn đêm buông xuống, những vườn thanh long được thắp đèn sáng rực hai bên đường lướt qua cửa kính.

Cuối cùng, An hạ cửa kính xe xuống một chút. Mùi muối mặn đặc trưng và mùi tanh nồng của biển cả ùa vào, lấp đầy lồng ngực nàng. Mùi của tuổi thơ. Mùi của nhà.

Khuya. Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ của làng chài, dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn khang trang, rộng rãi. An tắt máy, gần như nhảy ra khỏi xe, lao vào nhà.

“Bà ơi! Bà đâu rồi? Con về rồi đây!”

Nàng chạy thẳng vào phòng ngủ của bà, nhưng giường trống không. Tim nàng như hẫng đi một nhịp. Nàng hoảng hốt chạy ra ngoài, rồi sững lại.

Ngoài hiên, dưới ánh đèn vàng, bà nàng đang ngồi trên chiếc ghế võng. Bà không hề có vẻ gì là đau đớn, ngược lại còn đang lớn tiếng cằn nhằn người hàng xóm.

“Trời đất ơi, có bong gân chút xíu chứ có gãy chân đâu mà mày làm như trời sập không bằng! Gọi con nhỏ về chi cho tội nghiệp nó! Tự lái xe mấy tiếng đồng hồ chứ có gần đâu.”

“Thì con lo cho bác…” Cô Ba phân bua.

An đứng đó, toàn thân cứng đờ. Rồi, một sự nhẹ nhõm vô biên ập đến, khiến hai chân nàng mềm nhũn. Nàng thở hắt ra một hơi dài.

“Bà!”

Nàng chạy tới, quỳ xuống bên chiếc võng, ôm chầm lấy bà, vùi mặt vào mái tóc đã bạc trắng. Mọi ảo mộng, mọi ham muốn ở Sài Gòn đều tan biến. Giờ đây, nàng chỉ là một đứa cháu nhỏ, vừa mừng vừa giận dỗi vì đã bị một phen hú vía.

“Trời ơi là trời! Làm con sợ chết khiếp! Con tưởng bà làm sao…”

“Tao thì làm sao được mà làm sao,” bà vuốt tóc An, giọng vẫn cằn nhằn nhưng đầy yêu thương. “Có con Ba này nó làm quá thôi. Đi đường xa có mệt không? Ăn uống gì chưa?”

“Dạ con chưa. Nhưng mà thấy bà không sao là con khỏe rồi.” An ngẩng lên, mắt hơi đỏ hoe. Nàng quay sang người hàng xóm. “Con cảm ơn cô Ba nhiều nhé. Tại cô lo cho bà thôi mà.”

Sau khi cô Ba hàng xóm đã ra về, An mới thực sự thả lỏng. Nàng dìu bà vào phòng ngủ, cẩn thận đỡ bà nằm xuống, đắp lại chăn cho bà.

“Thôi con đi nghỉ đi, nhìn mặt mày xanh lét kìa,” bà nói, giọng đầy xót xa.

“Dạ, con vào phòng đây. Bà có cần gì cứ gọi con nhé.”

An khép nhẹ cánh cửa phòng bà lại, rồi bước về phía căn phòng cũ của mình ở cuối hành lang. Nàng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã hơi sờn màu sơn. Một mùi hương quen thuộc ùa vào khứu giác nàng – mùi của gỗ cũ, của sách vở và của nắng biển được hong khô qua khung cửa sổ. Nó không phải mùi gỗ đàn hương sang trọng, không phải mùi tinh dầu đắt tiền, đó là mùi của tuổi thơ.

Căn phòng không lớn, nhưng mọi thứ đều ngăn nắp. Bà vẫn giữ gìn nó y như ngày nàng rời đi. Vẫn là chiếc giường gỗ đơn kê sát tường, ga giường được trải phẳng phiu với họa tiết hoa nhí mà ngày xưa nàng rất thích. Nàng bước tới, miết tay lên lớp ga mát lạnh.

Ánh mắt nàng lướt qua chiếc bàn học nhỏ bằng gỗ đặt ngay bên cửa sổ. Trên bàn, chồng sách giáo khoa cũ vẫn được xếp ngay ngắn, dù giấy đã ngả màu vàng theo năm tháng. Nàng tưởng tượng ra hình ảnh cô bé An ngày xưa ngồi đây, cặm cụi làm bài, mái tóc buộc hai bím, chân đung đưa dưới gầm bàn.

Rồi nàng nhìn về phía góc phòng, nơi có chiếc tủ quần áo lớn bằng gỗ gụ. Cánh cửa tủ hơi hé mở. Một nụ cười bất giác, trong veo, nở trên môi An. Nàng nhớ như in những buổi trưa hè oi ả, chơi trò trốn tìm. “Pháo đài” của nàng là căn nhà gỗ cuối vườn, nhưng “hầm trú ẩn” bí mật nhất lại chính là chiếc tủ này. Nàng sẽ chui vào trong, nín thở, lắng nghe tiếng bước chân lật đật chạy khắp nhà tìm mình, rồi cười khúc khích khi chiến thắng.

Sự bình yên thực sự.

Một cơn mệt mỏi rã rời ập đến, nặng trĩu trên vai nàng. Cả một chặng đường dài lái xe, cộng với sự hoảng loạn và lo lắng tột độ, đã vắt kiệt mọi sức lực.

Nàng lảo đảo bước tới giường, thậm chí còn không buồn cởi giày. Nàng cứ thế, vẫn nguyên cả bộ quần jean và chiếc áo phông, trèo lên giường, úp mặt vào chiếc gối có mùi nắng quen thuộc.

Ngay khoảnh khắc đầu nàng chạm vào gối, thế giới xung quanh dường như tắt lịm.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi